Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Trinh thám] Trâm II: Kẻ yểu mệnh - Châu Văn Văn

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,456
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Trâm II
Kẻ yểu mệnh

Tác giả: Châu Văn Văn
Thể loại: Trinh thám, cổ đại
Dịch giả: Tố Hinh
Chỉnh sửa: Yến Thanh, Kính Huyền
Nguồn: Nhu Le
Độ dài: 28 chương
Tình trạng: Full
Văn án
"Trên đời này, hễ có kẻ làm chuyện xấu, nhất định sẽ để lại dấu vết. Tôi không tin thời gian có thể chôn vùi tội ác."
Hoàng Tử Hà đã nói như thế khi đứng trước bất kỳ vụ án nào. Nhưng biết lần tìm manh môi ra sao nếu dấu vết lại chỉ là một tia sét trên trời, một lời đồn vu vơ, một giấc mơ vừa được nghe kể?
Cứ ngỡ khi có cơ hội quay về Thục, cô sẽ phá giải được án oan của gia đình
Cơ hội đang gần kề thì một loạt sự kiện quái dị diễn ra
Đồng Xương công chúa yêu cầu hoạn quan Dương Sùng Cổ ra tay điều tra vụ án
Đang chật vật, xoay vòng giữa những dấu vết mơ hồ, Hoàng Tử Hà đột nhiên chạm mặt thanh mai trúc mã,
Nhưng chàng thanh niên ấy giờ đã coi cô như kẻ tử tù.
Muôn ngàn ân án cùng quá khứ vừa ngọt vừa đau, vừa vui vẻ vừa buồn khổ
Đâu là người ngay, đâu là hung thủ? Sinh ra trong điện ngọc và chốn dân gian, số phận nào hạnh phúc hơn? Rốt cuộc trong đại án mênh mông này, kẻ yểu mệnh là ai?
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,456
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Vương Thược bước vào phủ Vận vương trong một chiều xuân âm u.

Bầu không khí ẩm ướt mà ngột ngạt, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập xuống. Vương Lân hỏi nàng có cần người đi theo hầu hạ không, nhưng nàng từ chối. Từ lâu, nàng đã sẵn sàng đối diện với tiền đồ khó lường, không cần thêm kẻ nào biết bí mật của mình nữa.

Phủ Vận vương đã có bốn người thiếp, nàng là thứ năm.

Trong bốn người thiếp thì ba người mặc những màu nhàn nhạt ấm áp như màu hoa hạnh, màu tùng hương, màu xương bồ, duy có một vị vận áo đỏ rực, khác với mọi người, nhìn nổi bật hẳn lên.

Ngoài lan can ngọc thạch nở đầy hoa lựu, chói lọi như lửa giữa ngày oi bức. Nữ tử áo đỏ đứng dưới gốc cây, nhan sắc tươi thắm như hoa.

Vương Thược hành lễ với họ, thầm nghĩ cô ta nhất định là Quách Hoàn. Quách Hoàn, một mỹ nhân nổi danh Trường An, dung nhan kiều diễm, đôi mươi đương độ, là người thiếp hầu hạ bên Vận vương lâu nhất.

Vương Thược mỉm cười, đứng trước mặt họ, thuần khiết nhu thuận, để Vận vương nắm tay. Bắt đầu từ khoảnh khắc Vương Thược đứng đó, Quách Hoàn dung sắc lộng lẫy choáng ngợp phủ Vận vương bao năm nay đã trở thành một đóa cúc vàng tàn tạ ngày sau.

Cơn mưa dồn nén bấy lâu, cuối cùng cũng trút xuống. Giọt mưa đầu tiên rơi xuống má Quách Hoàn, con ngươi nhìn Vương Thược bỗng thu nhỏ lại như mèo.

Sự cảnh giác bẩm sinh của phụ nữ khi trông thấy thiên địch.

“Quách phu nhân là người cũ bên cạnh Vận vương ư?” Đến tối, lúc gỡ bỏ trang sức, nàng bâng quơ hỏi dò người dưới.

Vĩnh Linh đang chải tóc cho nàng thong thả đáp: “Đúng thế, Quách phu nhân được lập sớm nhất trong số các thê thiếp phủ này. Hơn nữa, từ nhỏ ở trong cung, lớn lên cùng Vận vương, sau khi vương xuất cung, Quách phu nhân cũng đi theo, đến giờ, tình cảm rất sâu nặng.”

“Tỷ tỷ ta… Vương phi lúc mới gả đến, nghe nói cũng ở đây?” Vương Thược thả tóc xõa đứng dậy bước ra sân, nhìn về phía mặt hồ nhỏ trong viện.

Vĩnh Linh gật đầu: “Đúng thế, vương gia rất coi trọng phu nhân, nên mới xếp cho ở đây, cao hơn mọi người một bậc.”

Nàng hơi nghiêng đầu, mơ màng nhìn ra dòng nước lững lờ, chậm rãi đáp: “Nào dám thế, dù sao ta cũng là người đến sau, chỉ dám tạm lánh phía sau bốn vị phu nhân mà thôi, ngụ ở đây ta thực thẹn lắm.”

“Làm sao phải hổ thẹn? Bản vương xếp cho nàng ở đây mà,” đằng sau có người cười nói, “huống hồ, đến trước sau gì chứ, nàng đừng nhún nhường quá, kẻo người ta ức hiếp đấy.”

Vương Thược ngoái lại, trông thấy Vận vương, vội cúi đầu hành lễ, cụp mi mắt xuống cười không đáp.

Vận vương nắm tay Vương Thược, ngắm nàng thật kỹ, đoạn thủ thỉ: “Hôm ấy ở nhà họ Vương, lúc trông thấy nàng, ta thực không dám tin trên đời lại có mỹ nhân đẹp đến nhường này. Giờ đây nhìn nàng, cũng vẫn không dám tin… Người nhà họ Vương giữ nàng kỹ quá, chưa bao giờ để lộ ra cả.”

“Từ nhỏ thiếp đã ốm yếu, phải bán khoán cho đạo quán. Thiếp cứ nghĩ… sẽ lỡ làng cả xuân thì.” Vương Thược cúi đầu cười nhẹ.

“Thế nên số mệnh đã định, nàng đợi đến giờ, là để thành người của ta.”

Nàng nhoẻn cười tựa vào ngực hắn, thầm duyệt lại mọi điều mình biết về người đàn ông này - Vận vương, trưởng hoàng tử bản triều, mẫu thân xuất thân thấp hèn nên không được sủng ái. Đến tuổi thiếu niên bị đuổi ra khỏi cung Đại Minh, tương lai ra sao còn chưa biết.

Hạng người như vậy, trước đây ở Dương Châu nàng đã gặp nhiều. Hắn cần một nữ tử đơn thuần yếu đuối, phải dựa vào hắn mà sống, có vậy hắn mới tìm được cảm giác đắc ý giữa vô vàn thất vọng trong đời.

Dẫu phải làm giả người khác, vờ vịt yêu thương suốt một đời thì đã sao? Dù gì nàng cũng không yêu kẻ trước mặt, đây chỉ là thủ đoạn để có cuộc sống tốt đẹp hơn thôi.

Bởi vậy, khi bị kéo lên giường, nàng hổ thẹn đến mức không ngẩng nổi mặt lên. Nhớ lại lúc còn niên thiếu, sư phụ từng nói: “Vãn Trí, thiên tư tỳ bà của con, đời này ta mới thấy có một.” Nhưng dù có thiên tư muôn người chọn một, nàng vẫn phải ngày đêm khổ luyện tỳ bà, chưa từng nghỉ ngơi một khắc. Bởi nàng nghĩ, đó là ngón nghề kiếm sống của mình, nhất định phải trân quý.

Hiện giờ, đến lúc phải trân quý gã đàn ông trước mặt này đây.

Áo khẽ tuột ra, nàng nhắm nghiền mắt ôm chặt người xa lạ nọ, dịu dàng như thuận, giống như trân quý cơ hội tái sinh.

Cơn mưa ngoài hiên trút xuống, êm đềm mà xa xăm, rả rích triền miên.

Khói mây mịt mờ giăng mắc, nàng mơ màng trông thấy Trình Kính Tu, vẫn dáng vẻ như lần đầu gặp gỡ. Y vái nàng một vái thật dài nói, cô nương là mỹ nhân đẹp nhất tôi từng thấy, xin cô nương cho phép tôi vẽ cô một bức được không.

Bấy giờ, nàng còn kiêu ngạo bướng bỉnh, cho rằng lại một gã đàn ông nữa mượn cái cớ phong nhã tiếp cận mình, nên chỉ liếc xéo y rồi rút một cây trâm đã đeo chán ném xuống dòng sông cạnh đó, nói, nếu ngươi tìm lại trâm cho ta thì được.

Dưới ánh dương rực rỡ, y cười nhìn nàng, nụ cười nuông chiều mà bất lực.

Nàng còn nhớ hôm ấy cũng đổ mưa thế này. Nàng lo tường vi trong sân bị mưa xối gãy, nên sáng sớm đã trở dậy. Nào ngờ Trình Kính Tu đã đứng đợi dưới khóm tường vi trước sân, cả người ướt sũng, tay cầm cây trâm của nàng.

Cuộc đời thật lạ. Nếu hôm ấy nàng không thấy Trình Kính Tu dưới khóm tường vi, toàn thân lấm lem, duy có đôi mắt vẫn sáng rỡ, có phải đến giờ nàng vẫn ở Dương Châu, một khúc tỳ bà trong Vân Thiều Uyển bầu bạn cùng tuổi xuân hoa mộng, phụ hết quang âm.

Tất cả dường như đều hóa thành tro bụi, chớp mắt đã tiêu tan.

Chỉ còn lại nàng nỉ non rên rỉ bên dưới một người khác, khi hắn ôm ghì lấy nàng, hai hàng nước mắt nàng bỗng trào ra, tựa đóa hoa vừa hé nở, không chịu nổi cơn mưa đêm vùi dập. Máu bồ câu giấu trong viên sáp nhỏ lên chiếc áo gấm thành từng đốm đỏ lấm tấm, cơn đau trào lên trong lồng ngực cùng nỗi căm ghét bản thân khiến nàng bỗng thấy nôn nao.

Sau cùng, tất cả cũng bình lặng lại, một mình nàng trơ mắt nằm đó giữa đêm tĩnh mịch, lắng nghe tiếng mưa rỉ rả ngoài song như giội vào lòng.

Vương Lân kể với nàng, Trình Kính Tu đã dẫn Tuyết Sắc rời khỏi kinh thành. Xưa nay y vẫn là người khoan dung dịu dàng, biết mình sẽ trở thành hòn đá ngáng đường nàng, nên đã chôn vùi tất cả trong lòng mà rời đi.

Có lúc, nàng thấy mình không phải với y. Nhưng sau này lại nghĩ, y cũng đâu phải với nàng? Mấy năm nay, đôi bên chỉ là hai kẻ không nên chung sống, lầm trao cho nhau những ngày tháng hoa mộng thanh xuân, cuối cùng phát hiện, thứ người kia muốn, mình không cho được.

Trên đời này, nàng chỉ không phải với một người, chính là Tuyết Sắc của nàng.

Tuyết Sắc... Tuyết Sắc.

Đứa con gái nàng rứt ruột sinh ra, hết sức yếu ớt, bé bỏng, chẳng khác bông tuyết ngậm trong nhụy mai, chỉ sợ ánh dương rọi tới là tan mất.Về sau, nó sẽ chẳng thể gặp lại mẹ nữa.

Bởi vì mẹ nó bạc tình bạc nghĩa, tàn nhẫn đoạn tuyệt.

Nàng nghĩ ngợi, rồi giơ cánh tay lên che mắt, cuộn tròn người trên giường trầm hương lưu ly thất bảo.

Nằm bên một người đàn ông khác, nàng tự nhủ, Mai Vãn Trí, ngươi phải sống cho thật tốt. Vì tham phú quý vinh hoa, ngươi đã làm ra những việc chẳng bằng cầm thú, nếu còn không sống cho tốt, thì trời đất không tha!
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,456
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Chỗ ở của Vương Phù bài trí rất cầu kỳ, xa hoa quá mức thành ra tạo cảm giác ngột ngạt.

Lúc mới vào vương phủ, Vương Thược luôn mặc quần áo nhạt màu, lục nhạt, vàng tơ, xanh ngọc, nàng biết như vậy sẽ khiến mình trông càng yếu ớt mong manh, pha loãng dung nhan lóa mắt, bản thân cũng giống thiếu nữ hơn.

Nàng cũng cho người gỡ bỏ phần lớn đồ trang trí trong phòng, gắng bày biện thật đơn sơ mộc mạc.

Vận vương có hỏi, nàng chỉ ôm lấy cuốn sách Vương Phù để lại, chau mày áy náy cười: “Thiếp ở phòng tỷ tỷ đã là không ổn, nào dám bày đặt hoa lệ nữa.”

“Tuổi còn nhỏ mà bài trí như vậy cũng ngoan ngoãn quá.” Vận vương đùa nàng.

Nàng nhoẻn cười cúi đầu đọc sách, giấu vẻ trào phúng thoáng qua đáy mắt.

Một cánh hoa Ngu mỹ nhân đã vàng kẹp trong trang sách chầm chậm rơi xuống theo tay lật.

Nàng vừa nhặt lên xem, vừa thong thả đọc trang sách nọ.

Nào mãi lòng yêu mới,

Mà quên ái ân xưa.

Nhìn hoa nhòa nước mắt,

Vua Sở hỏi chẳng thưa.

Là bài “Tức phu nhân”* của Vương Duy.

* Tức phu nhân, còn gọi là Đào Hoa phu nhân, dung nhan xinh đẹp như hoa đào, vốn là vợ của vua nước Tức (một nước nhỏ thời Xuân Thu). Năm 680 TCN vua Sở diệt nước Tức, chiếm Tức phu nhân làm vợ. Nàng tuy bị buộc phải lấy vua Sở sinh hai con nhưng trọn đời không nói một lời nào với vua Sở.

Nàng bỗng thấy ngực như bị kim đâm, tuy chẳng đau buốt, nhưng vẫn từ từ rỉ máu. Song trên khuôn mặt nàng lại hiện ra nụ cười dịu dàng hơn nữa, khiến Vận vương ngồi cạnh bất giác vươn tay ra ôm lấy nàng, hôn nhẹ vào tai, nói: “Đúng là tâm tình thiếu nữ, cánh hoa úa vàng có gì hay mà nhìn.”

Vương Thược cụp đôi mi dày rợp xuống, cong khóe môi thêm. Nàng đã liếc thấy trong khe giữa hai trang sách, có hai chữ nguệch ngoạc yếu ớt: Cứu ta.

Nét bút xiêu xẹo như thế, vẫn không giấu được vẻ thanh tú vốn dĩ.

Là nét chữ của Vương Phù, mấy tháng nay nàng đã quen.

Vương Thược bình thản tựa vào vai Vận vương, kẹp cánh hoa Ngu mỹ nhân vào chỗ cũ, che đi hai chữ kia.

Giờ đã cuối thu, lá rụng lả tả. Nàng tiện tay nhặt phiến lá phong bên cạnh lên, thong thả lật qua cuốn sách một lượt, tìm nơi kẹp vào.

Vận vương ôm lấy vai nàng dỗ dành: “Nàng gầy yếu, nên về phòng thì hơn, kẻo trúng gió lại đau đầu.”

Nàng gật đầu, nắm tay hắn đứng dậy khỏi hàng hiên, nào ngờ đột nhiên choáng váng, cả người mềm nhũn ra, phải dựa vào người hắn.

Vận vương hối hả đỡ lấy nàng, hỏi han: “Sao thế, trúng gió đau đầu thực rồi ư?”

Nàng chưa kịp đáp, đã vội bưng miệng nôn khan.

Đứa bé trong bụng nàng đã hơn một tháng, giờ đang là lúc phải dưỡng thai cẩn thận.

Quách Hoàn tới thăm nàng đầu tiên, đi cùng là nhũ mẫu bế Linh Huy, con gái cô ta. Quách Hoàn ẵm Linh Huy đến bên giường, đặt nó ngồi xuống cạnh nàng, cười nói: “Lúc ta sinh Linh Huy rất thuận lợi, nên hôm nay mới đem nó đến, hy vọng đứa bé trong bụng muội cũng được như Linh Huy, không hành mẹ nó.”

Vương Thược mỉm cười, với tay ôm lấy Linh Huy: “Đa tạ tỷ tỷ quan tâm.” Tay nàng đè lên đầu gối và vai đứa nhỏ, hết sức chuẩn xác, khiến nó không cách nào chạm được vào bụng mình.

Linh Huy như cũng thấy đau, tròn xoe mắt nhìn nàng hồi lâu rồi lặng lẽ bò về bên cạnh Quách Hoàn, vùi mặt vào lòng mẹ. Nó đã bốn tuổi, nhưng vẫn không biết nói, thực khiến người ta lo lắng.

Ba người thiếp còn lại trong vương phủ cũng lần lượt đến thăm, đưa tặng đủ thứ đồ dùng cho trẻ nhỏ, không khí thoắt chốc thắm thiết tình chị em.

Ngoài vương phi, vương gia bản triều có thế lấy mười hầu thiếp. Giờ đây vương phi duy nhất là Vương Phù đã qua đời, mấy hầu thiếp cũng chẳng qua lại gì, hằng ngày ít khi chạm mặt, rất khách sáo với nhau. Song nàng đã mang thai, sau lưng lại là nhà họ Vương Lang Gia, nụ cười của mọi người hiển nhiên khác hẳn lúc trước.

Đợi họ đi cả, Vương Thược bèn lôi hết mấy thứ họ tặng ra xem, thấy chỉ là vòng vàng khóa bạc, chẳng có gì lạ.

Xem ra, trong phủ Vận vương này, cho đến giờ nàng vẫn là kẻ to gan nhất.

Tối hôm ấy nàng ngủ sớm, nhưng nửa đêm lại thức giấc vì nghe thấy tiếng nức nở. Nàng trở dậy gọi Vĩnh Linh, song chẳng thấy đáp. Nghe tiếng khóc nỉ non ngoài cửa sổ, nàng vừa bực bội vừa bất lực, bèn tụt xuống giường, xách một cây đèn lồng căng lụa, mở cửa sổ nhìn ra.

Giữa đêm đông, gió thổi ngoài hiên khô hanh mà lạnh buốt. Trên mặt hồ đối diện cửa sổ, có một cái bóng trắng phất phơ giữa mặt nước tối đen.

Vương Thược gỡ chụp đèn bằng lụa ra, khẽ thổi tắt ngọn nến bên trong.

Trong đêm tối, cái bóng trắng càng thêm nổi bật. Sóng nước dập dềnh ẩn hiện dáng một cô gái áo trắng.

Khoảng cách khá xa, hơn nữa giữa đêm khuya mặt hồ lờ mờ sóng gợn, chỉ thấy cô ta từ từ lay động, chầm chậm xoay tròn trên mặt nước.

Gương mặt không trông rõ đường nét, chỉ thấy làn da trắng bệch y như quần áo mặc trên người, nhìn đến phát khiếp.

Giữa căn phòng vắng lặng, nàng một mình đứng đó, bóng tối bao trùm lấy nàng, xung quanh im phắc như chết.

Vương Thược hít sâu một hơi rồi la lên, khiến tiếng kêu như bị ép ra từ trong lồng ngực, thê thảm vô cùng: “Người đâu! Người đâu rồi...”

Không ai đáp lời. Nàng tức giận quăng cây đèn trong tay vào góc phòng, ngẩng lên nhìn, giữa luồng sáng lờ mờ trước mặt, bóng cô gái nọ vẫn chầm chậm xoay tròn, dập dềnh trên mặt nước, múa điệu múa đầy quỷ dị, hồi lâu lại dập dềnh biến đi.

Rốt cuộc Vĩnh Linh cùng mấy thị nữ cũng từ phòng bên chạy sang, luôn miệng hỏi: “Phu nhân, sao thế? Mơ thấy ác mộng ư?”

Vương Thược chỉ mặt hồ phía trước, run lên bần bật, nói không ra lời.

Vĩnh Linh quay lại nhìn, thấy bóng trắng nọ đang từ từ chìm xuống nước, sợ đến nhũn cả chân ra.

Vương Thược run rẩy bảo: “Cô... các cô ra xem thử...”

Mấy ả thị nữ đều hốt hoảng lắc đầu, không dám bước lên. Riêng một ả tên Phương Phi dè dặt vịn lan can đi tới bên hồ, giơ tay ra tóm lấy cái bóng nọ.

Bóng trắng chìm hẳn xuống, tay ả chỉ tóm vào khoảng không, bàn tay chộp xuống làm nước bắn tóe lên.

Ả chụp bừa mấy cái, rồi không dám mò mẫm dưới nước quá lâu, cuống quýt bò lên lan can, co rúm người dưới đất.

Hoạn quan canh đêm bên ngoài cũng xách đèn lồng chạy đến. Dưới ánh đèn, tất cả châu đầu lại nhìn, nước hồ sóng gợn lăn tăn, trong veo thấu đáy, chỉ có mấy con cá chép gấm giật mình hốt hoảng tản ra, ngoài ra đâu còn gì khác.

Vương Thược quay sang quan sát Phương Phi, nhìn tay áo ướt sũng của ả, rồi chậm rãi quay đầu lại, nhìn đến Vĩnh Linh đang dựa vào tường.

Sắc mặt ả tái mét, miệng lẩm bẩm gì đó.

Vương Thược lắng tai nghe kỹ, thấy ả cứ nhắc đi nhắc lại ba chữ “lại đến rồi…”
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,456
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Vận vương ngay trong đêm vội đến an ủi nàng.

“Thiếp không sao…” Nàng khẽ nói, nhưng lại nắm chặt tay hắn không buông, vô thức kéo tay hắn che trước bụng mình.

Vận vương chỉ thấy lòng quặn lên thương xót, ôm chặt lấy Vương Thược, để nàng dựa vào ngực, hạ giọng an ủi: “Yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng, để xem quỷ quái nào dám giở trò trong phủ này!”

Nghe vậy, nàng thở hắt ra một hơi dài, tựa vào hắn cười đầy lo lắng: “Vương gia uy phong lẫm lẫm, trấn thủ vương phủ, sao có thể có ma quỷ gì chứ? Là thiếp ngày mong đêm nhớ đến nỗi thành ra ảo giác đấy thôi…”

Hắn cũng cười theo, đưa tay vuốt mái tóc buông dài của nàng, khẽ lẩm bẩm: “A Thược, nàng sẽ không như A Phù đâu… Quyết là không!”

Vương Thược nhắm nghiền mắt, ôm chặt lấy hắn.

Tiễn Vận vương đi rồi, Vương Thược rảnh rỗi bèn lật giở hết mấy cuốn sách trong thư phòng cạnh đó, lôi cả những cuộn thẻ tre và trang gấp ra xem một lượt, song không tìm thấy thứ muốn tìm.

Nàng cũng không vội, thầm nghĩ mình đã mang thai, hơn nữa manh mối đã xuất hiện, cái gì phải đến ắt sẽ đến, đâu cần vội vàng chốc nhát làm gì.

Một mình ngồi tựa trên sập, nàng thong thả lật cuốn thơ trong tay, thuận miệng hỏi Vĩnh Linh: “Trước khi sang chỗ ta, các người hầu hạ ở đâu?”

Vĩnh Linh đang thêu thùa bên cạnh thẽ thọt thưa: “Trước đây nô tỳ ở trong cung, rồi theo vương gia về phủ. Sau khi vương gia lập vương phi, thì được phái đến đây. Vương phi qua đời, nô tỳ cũng vẫn ở lại đây.”

Vương Thược bình thản lắng nghe, lại lật cuốn thơ đến đúng trang sách hôm qua kẹp phiến lá phong.

Giữa hai trang sách, viết chi chít những con chữ nhỏ như đầu ruồi.

Nửa đêm mưa gió, trằn trọc thao thức. Ngoài song lờ mờ ánh sáng, lại thêm bóng nước dập dềnh, sinh ra ảo ảnh. Đứa bé trong bụng lại đạp, cả người cứng đờ, không thể điều khiển. Đành cầu khẩn cho chuyện này chỉ là ác mộng, không thể nhìn, không thể nghe, không thể tới...

Viết đến đây, nét bút đã rối càng thêm rối, phía sau không đọc tiếp được nữa.

Nàng gật đầu, lại hỏi: “Còn bốn thị nữ kia?”

“Đều từ các nơi trong phủ, có người trước đây lo việc thêu thùa, có kẻ hầu trong thư phòng. Lúc phu nhân gả đến, quan thừa trong vương phủ* chọn lấy mấy người đáng tin cậy cử sang đây.”

* Chỉ người lo việc vặt trong các phủ đệ, một dạng như quản gia.

“Ta thấy Phương Phi làm việc có chừng mực, trước đây từng hầu hạ ai ư?”
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
“Thưa không, có điều chị gái cô ta ở bên cạnh Quách phu nhân, chắc cũng dạy dỗ đôi điều.”

Vương Thược mỉm cười, gập sách lại hỏi tiếp: “Cả ngày nằm duỗi thế này thực chán, chẳng rõ tỷ tỷ ta... Vương phi trước đây khi hoài thai giết thời gian thế nào?”

Vĩnh Linh thoáng ngập ngừng, thấy nàng vẫn nhìn mình chăm chú, đành thở dài đáp: “Vương phi là mỹ nhân yểu điệu, diễm lệ như phù dung vậy. Tiếc rằng tính ưa thanh tĩnh, sức vóc lại yếu, sau khi mang thai đêm đêm đều gặp ác mộng, còn... còn bị trúng tà...”

Vương Thược nghiêng đầu gặng: “Trúng tà là sao?”

“Ài... Có lẽ sau khi mang thai vương phi nghĩ ngợi nhiều, nửa đêm thường tỉnh giấc, lại nói mình trông thấy thứ gì đó không sạch sẽ.”

Vương Thược giơ tay che bụng: “Giống như ta tốiqua ư?”

Thấy sắc mặt nàng tái đi, Vĩnh Linh vuốt ve mu bàn tay nàng an ủi, đoạn đáp: “Vương phi bấy giờ vừa trông thấy đã ngất lịm đi, đến sáng ra bọn nô tỳ mới phát hiện vương phi ngã trước cửa sổ, hỏi han mãi mà vương phi không nói được gì. Về sau trong phủ mời cả hòa thượng lẫn đạo sĩ cúng bái mấy lượt, nhưng từ bấy đêm nào vương phi cũng gặp ác mộng, người ngày một yếu đi.”

“Còn đứa nhỏ?” Nàng chậm rãi hỏi.

“Đẻ non, hơn nữa sau khi sinh nở, vương phi bị băng huyết mà chết.” Kể đến đây, Vĩnh Linh không nguôi than thở, “Giờ đứa nhỏ cũng đã tròn năm, vẫn bệnh tật rề rề, chỉ bằng trẻ bảy tám tháng tuổi. Ai nấy đều bảo khí huyết không đủ, cũng chẳng biết làm sao.”

Vương Thược ngước mắt nhìn vào thư phòng: “Cứ xem đống sách bày đầy bốn vách này, chắc hẳn lúc mang thai, Vương phi đọc quá nhiều chuyện hoang đường, đâm hao tổn tinh thần quá độ.”

“Đúng thế, vương gia cũng lo lắng nên đã cho đem hết sách vở trong phòng này đi. Sau khi vương phi qua đời, mới chuyển lại về chỗ cũ.”

“Mang thai mười tháng, buồn chán thế này, lẽ nào tỷ tỷ không giấu đi một cuốn mà xem?”

“Có chứ, nô tỳ từng bắt gặp... trông hơi giống cuốn phu nhân đang cầm.” Vĩnh Linh không biết chữ, chỉ cười nói, “Có điều nô tỳ thấy sách nào cũng như sách nào cả.”

Vương Thược gấp sách lại, nhắm mắt tựa vào thành sập nói khẽ: “Ta biết rồi. Theo ta thấy, là do chỗ này không được sạch sẽ, có lẽ vẫn nên trình vương gia một tiếng, xin chuyển chỗ khác.”

Chiều hôm ấy, Vận vương liền sắp xếp cho Vương Thược sang chỗ mình, ngày ngày sống chung, như vợ chồng thường dân.

Bên chỗ Vận Vương có sẵn người hầu hạ, nên nàng chỉ đem một mình Vĩnh Linh qua.

Người bên cạnh hết lòng săn sóc, song Vương Thược vẫn để ý kỹ từng li từng tí, bụng nàng cứ lớn dần lên, cũng coi như suôn sẻ.

Qua năm mới, đến giữa hè, nàng sắp lâm bồn, thân thể rất nặng nề.

Tối hôm ấy, trong cung đưa tin, nói hoàng thượng không được khỏe. Vương Thược tiễn Vận vương vào cung rồi nhìn sắc trời, đêm nay hẳn vương sẽ ở lại trong cung.

Nàng dẫn theo Vĩnh Linh, ngang qua chỗ Quách Hoàn, bắt gặp Linh Huy đứng trong góc tối, cặp mắt to lặng lẽ nhìn nàng. Giữa đêm tối mông lung, đôi mắt bé gái nõn nà trắng trẻo này trông thực giống Tuyết Sắc.

Nàng bất giác mỉm cười với nó, dịu giọng hỏi: “Sao con lại chơi ở đây một mình? Mẹ con đâu?”

Linh Huy không biết nói, chỉ quay đầu nhìn ra sau. Quách Hoàn từ trong bóng tối khoan thai bước ra, cười nói: “Muội sắp sinh rồi, sao muộn thế này còn đi lại ở đây?”

Vương Thược cũng cười đáp: “Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở, muội về liền đây.”

Quách Hoàn đặt tay lên vai Linh Huy nhỏ nhẹ: “Linh Huy xem kìa, tiểu đệ đệ sắp ra đời, tới chừng đó con sẽ có người chơi cùng rồi...”

Giọng điệu rất nhẹ nhàng, song lại toát lên vẻ phiêu hốt khiến Vương Thược rợn người.

Ánh mắt Linh Huy dừng trên bụng Vương Thược, cặp mắt giống hệt Tuyết Sắc dán chặt vào nàng, khiến nàng thấy không thoải mái. Vương Thược vô thức nắm lấy tay Vĩnh Linh, kéo ả lại, lạnh lùng đẩy ra chắn phía trước.

Vĩnh Linh bị đẩy tới đúng lúc Linh Huy xông đến, hai người đâm sầm vào nhau, vừa khéo đỡ hộ cho nàng cú lao của Linh Huy. Linh Huy ngã lăn ra đất, khóc òa lên. Vĩnh Linh cũng giật nảy mình, đang định bế Linh Huy thì Vương Thược gọi: “Vĩnh Linh…”

Nghe giọng nàng run run hụt hơi, Vĩnh Linh vội quay đầu nhìn.

Vương Thược nhìn chằm chặp vào Quách Hoàn đứng đó, lạnh lùng bảo: “Chúng ta về thôi.”

Quách Hoàn đỡ Linh Huy dậy, tiến lại gần nàng: “Xin lỗi muội, trẻ con không hiểu chuyện, làm muội bị kinh hoảng rồi…”

Vương Thược đặt tay lên cánh tay Vĩnh Linh, thản nhiên lùi lại bảo ả: “Trời tối rồi, về sớm thì hơn.”

Dọc đường về, Vĩnh Linh mấy lần cảm thấy thân thể nàng run lên bần bật, phải dựa cả người vào ả.

Vĩnh Linh hỏi nhỏ: “Lẽ nào phu nhân sắp…”

“Về trước đã.” Nàng đáp, giọng đã hơi hổn hển.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,456
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Vừa về tới phòng, nàng đã ngồi phịch xuống sập nhịn đau, trước tiên kêu hai hoạn quan đi báo với vương phủ phó*, lại bảo mấy ả thị nữ chia ra đi mời trưởng sử(**), gọi bà đỡ, thông báo cho hoạn quan trực hôm nay, và tức tốc vào cung báo tin.

* Chức quan cai quản việc chung trong vương phủ.

(**) Chức quan mang tính chất trợ tá, hỗ trợ, còn gọi là biệt giá. Tương đương với thư ký hoặc phụ tá thời nay.

Sắp xếp mọi chuyện đâu đấy thì bụng nàng đã quặn lên, cơn sau đau hơn cơn trước.

Thị nữ bên ngoài chạy vào bẩm: “Các vị phu nhân tới thăm, giờ đều đang đợi ngoài cửa. Quách phu nhân cũng dắt tiểu quận chúa đến.”

Vương Thược nghiến răng, nói không nên lời, chỉ xua tay. Thị nữ luống cuống, cứ đứng ngây ra đó, cuối cùng Vương Thược không nhịn nổi, phải gằn từng tiếng: “Ra ngoài!”

Thị nữ khẽ thưa: “Quách phu nhân khóc lóc nói chuyện này nhất định là do tiểu quận chúa gây ra, nên muốn tạ lỗi với phu nhân...”

“Cút...” Nàng kiệt sức rặn ra một chữ.

Vĩnh Linh vội đuổi ả thị nữ đi. Nàng đau đến kịch liệt, bà đỡ vẫn chưa đến, thị nữ bên mình phần nhiều đã cử đi hết, trưởng sử và hoạn quan chạy tới đứng ở gian ngoài lại không biết làm gì, Vĩnh Linh thì chưa từng sinh nở, cứ cuống quýt xoay vòng vòng.

Đúng lúc ấy, Phương Phi dắt bà đỡ vào: “Bà đỡ đây rồi, mau đun nước đi thôi.”

Vĩnh Linh hỏi: “Chẳng phải phái Anh Lạc đi ư? Sao lại là cô dắt người đến?”

“Đây là bà cô tôi, sống ở gần đây, nghe nói Vương phu nhân sắp sinh, tôi lập tức đi mời bà ấy đến.”

“Phiền cô quá.” Vĩnh Linh vội cảm ơn.

Vương Thược chống người nhỏm dậy, chưa kịp nói gì thì cơn đau lại quặn lên, nàng biết đứa nhỏ sắp ra,chẳng còn sức đuổi bà đỡ này đi nữa, đành nắm chặt lấy đầu giường hít thở, không thốt nổi nửa lời.

May sao đứa bé này không giống Tuyết Sắc, có lẽ là con rạ nên cũng đỡ hơn, hành hạ nàng không bao lâu thì oa oa chào đời.

“Chúc mừng phu nhân, là một công tử.” Bà đỡ vừa ẵm đứa nhỏ, Vương Thược đã thở dốc, tóm lấy tay Vĩnh Linh, nghiến răng rặn ra mấy chữ: “Đi... trông chừng!”

Vĩnh Linh theo sát bà đỡ đi tắm rửa cho đứa bé. Vương Thược bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, thầm thề với lòng, lần sau, nàng nhất định không để bản thân rơi vào giữa bầy lang sói lom lom rình mò thế này nữa.

Lúc ấy, bà đỡ Anh Lạc đi mời cuối cùng cũng đến nơi, săn sóc cho nàng.

Bên ngoài chợt có tiếng xôn xao, ra là Vận vương về tới. Mặc cho mọi người khuyên ngăn, hắn xăm xăm bước vào phòng sinh tanh bành lộn xộn, ngồi xuống trước giường nắm lấy tay nàng lo lắng hỏi: “Nàng… ổn chứ?”

Bà đỡ bên cạnh cười: “Vương gia yên tâm, mẹ con đều bình an.”

Vĩnh Linh cũng ẵm đứa nhỏ vào. Bà đỡ Phương Phi mời đến đi sau, ngập ngừng chúc phúc.

Song Vận vương chẳng hề nhận ra, mặt mày rạng rỡ bảo họ xuống lĩnh tiền hỉ.

Bà đỡ ra đến gian ngoài, Phương Phi vội hỏi han, bà ta do dự đáp: “Phu nhân thực có phúc, sinh con so mà thuận lợi hơn người khác nhiều, lại chẳng mấy đau đớn, so ra người ta sinh con thứ hai còn vất vả hơn.”

Phương Phi nghe ra ý tứ bên trong, bèn quay lại nhìn Quách Hoàn, thấy Quách Hoàn khẽ hất cằm ra hiệu, lập tức kéo bà đỡ vào một góc căn vặn thật kỹ.

Quách Hoàn liếc cả hai, đoạn giơ tay ôm lấy Linh Huy, tuy vẫn tươi cười nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng.

Vận vương ôm đứa nhỏ mới sinh cười tươi rói, Vương Thược dựa vào đầu giường, chậm rãi nuốt từng thìa canh gà nấu sâm Vĩnh Linh bón. Bỗng nghe bên ngoài ầm ĩ cả lên, sau đó là tiếng phụ nữ kêu khóc.

Vận Vương cau mày, người hầu vội chạy ra nghe ngóng rồi quay lại nhăn nhó bẩm: “Quách phu nhân… đang đánh bà đỡ đẻ khi nãy.”

“A Hoàn ư? Đang ngày lành, sao nàng ta lại làm vậy?” Vận vương trao đứa bé cho Vĩnh Linh, đứng dậy định đi ra thì Quách Hoàn đã lôi bà đỡ vào, hầm hầm dúi bà ta xuống đất, lại bắt cả Phương Phi quỳ xuống theo, đoạn quay sang thưa với Vận vương: “Thiếp chính mắt thấy hai kẻ này bôi nhọ muội muội, không nén được cơn giận nên lôi chúng vào đây, xin vương gia xử trí!”

“Chuyện gì vậy? Hai người này đụng chạm gì tới nàng?” Vận vương vỗ nhẹ lên vai Quách Hoàn an ủi.

“Bọn chúng... Bọn chúng nói toàn chuyện xằng bậy, ám chỉ muội muội...” Nói đến đây, Quách Hoàn ngừng lời, trỏ bà đỡ quát: “Ngươi tự nói đi!”

Bà đỡ sợ sệt quỳ mọp dưới đất, chỉ ngẩng lên liếc trộm Vương Thược, không dám cất tiếng.

Trái lại, Phương Phi quỳ thẳng người, nói rành rọt: “Bà cô nô tỳ nói, trông Vương phu nhân sinh nở, hình như không phải lần đầu!”

Một lời thốt ra, cả phòng đều kinh sợ. Vận vương hít sâu một hơi, quay sang nhìn Vương Thược.

Vương Thược tựa vào đầu giường, trừng trừng nhìn Phương Phi, rồi lại nhìn sang bà đỡ, môi run run, mấp máy miệng toan nói, song từng giọt từng giọt lệ đã tuôn dài trên má, nghẹn ngào nức nở, sắc mặt vốn tái nhợt, lúc này càng tái thêm. Một lúc lâu sau, nàng mới sầu thảm nhìn Vận vương, cất giọng nghèn nghẹn run rẩy: “Vương gia... Thiếp thực không biết... chuyện này từ đâu ra nữa?”

Vận vương thấy vậy, còn chưa hết nghi hoặc thì lửa giận đã bốc lên. Hắn đứng bên giường quát hỏi bà đỡ: “Ngươi nói vậy có chứng cớ gì không?”

“Vương gia, lúc phu nhân sinh nở, lão chính mắt trông thấy, phụ nữ sinh con so cửa mình khá hẹp, còn người sinh con rạ cửa mình tương đối rộng. Lão đỡ đẻ bao năm nay, không thể nhầm được!”

“Bấy giờ chỉ có một mình ngươi trông thấy, giờ ta lại đã sinh con, cửa mình đã biến hình, ngươi… ngươi nói gì ta cũng không thể thanh minh được, có phải không?” Vương Thược thở dốc, nước mắt lã chã, nghẹn ngào mãi không nói nên lời: “Ta là người nhà họ Vương Lang Gia, danh gia vọng tộc môn đệ thâm nghiêm, há để cho mấy đứa... mấy đứa dân đen ngoài phố các ngươi bôi nhọ hay sao? Ta biết... Nhất định là các ngươi muốn hãm hại ta… Nhất định không muốn vương gia có con có cái. Chỉ là ta không ngờ, các ngươi lại... lại độc ác như thế, hôm nay ta vừa sinh được con cho vương gia, các ngươi đã không chịu ngơi một khắc, quyết ép ta vào chỗ chết!”

Thấy nàng nuốt lệ tố cáo, Phương Phi và bà đỡ quỳ dưới đất đều kinh hoảng, Quách Hoàn bèn cúi đầu lườm cả hai, rồi đưa mắt nhìn sang Vận vương.

Thấy Vương Thược thoi thóp chực ngất, Vận vương không đành lòng, vội bước lên đỡ lấy vai nàng. Nàng nắm chặt lấy tay Vận vương, móng tay ghim vào da thịt hắn, như người chết đuối vớ được cọc.

Nàng yếu ớt nhìn hắn, run rẩy hỏi: “Vương gia có nhớ... có nhớ khi thiếp mới mang thai, từng trông thấy ảo ảnh ma quái trên mặt hồ trong vườn chăng?”

Vận vương gật đầu: “May mà nàng được trời phù hộ nên quỷ quái không xâm phạm được.”

“Không... Đó không phải là quỷ quái, đó là… có người cố ý muốn hại thiếp… hại con trai của vương gia!”

Nàng nắm chặt tay hắn, gắng gượng thưa: “Vương gia… Dưới gối thiếp có một tập thơ, xin vương gia xem… hai chỗ có kẹp lá phong và cánh hoa.”

Vận vương lần tay xuống dưới gối nàng, quả nhiên sờ thấy một tập sách, bèn mở ra xem, buột miệng hỏi: “Đây là… nét chữ của A Phù ư?”

“Thưa vâng... Thiếp cũng vô tình phát hiện, mới biết được... Thì ra ban đầu tỷ tỷ cũng giống như thiếp, lúc mới mang thai đã gặp phải kẻ cố ý giả thần giả quỷ,hòng… làm hại đứa bé!” Vương Thược vừa kể, vừa rưng rưng nước mắt nhìn Vận vương, thều thào: “Có điều thiếp trông thấy dòng chữ tỷ tỷ để lại, mới biết nội tình, còn tỷ tỷ thiếp... Tỷ tỷ tính tình yếu đuối, không biết chân tướng, để hung thủ được nước, đến nỗi...”

Nói đến đây, nàng bưng miệng nức nở, không kể tiếp được nữa.

Vận vương quay phắt lại, thấy Phương Phi quỳ dưới đất run như dẽ, mặt cắt không còn hột máu. Nghĩ đến Phương Phi từng hầu hạ cả hai chị em họ Vương, ánh mắt hắn lập tức tối sầm lại: “A Thược, nàng có biết kẻ hãm hại hai người là ai không?”

“Hôm ấy... ả giả thần giả quỷ, song không hại được thiếp. Thiếp nghĩ mình đang mang thai, không tiện xử trí, định gác lại ngày sau mới thưa với vương gia. Nào ngờ ả thấy mưu kế không thành, lại giở kế độc...” Vương Thược quay sang, run rẩy trỏ Phương Phi: “Hôm nay... thiếp thập tử nhất sinh, vậy mà ả hung tàn đến nỗi, thông đồng với bà cô bôi nhọ thiếp ngay trong ngày đại hỉ của vương gia và thiếp... Vương gia, ả muốn ép chết thiếp mà!”

“Nô tỳ… Nô tỳ không có...” Phương Phi hốt hoảng lắc đầu quầy quậy thanh minh, “Nô tỳ không hề giả thần giả quỷ, cũng không thông đồng với bà cô...”

“Ngươi không giả thần giả quỷ ư?” Vương Thược nghiến răng, vận chút sức tàn nhỏm dậy trong lòng Vận vương, khẽ gọi: “Vĩnh Linh, mang đồ ra đây.”

Vĩnh Linh vâng dạ, vội vã mở hộc tủ ở phía sau, rút trong ngăn dưới cùng một chiếc hộp, mở ra.

Bên trong là mấy miếng long não vỡ vụn, mấy thanh nan tre mảnh quấn thành một khối cầu, phía dưới có ba que tre chống lên.

Vương Thược không nói, chỉ giơ tay ra hiệu cho Vĩnh Linh.

Vĩnh Linh tức tối ném nắm nan tre xuống trước mặt Phương Phi mắng: “Đêm hôm gặp quỷ, sau khi các người tản đi, phu nhân đã âm thầm bảo ta xuống hồ vớt lên đấy. Bấy giờ phu nhân đoán, nữ quỷ áo trắng vốn là giấy trắng vẽ hình người, căng lên nan tre để hù họa người ta từ xa giữa đêm khuya! Hôm ấy chúng ta còn đang kinh hoàng, ngươi đã xông ra trước nhất, nhân lúc thò tay xuống nước mò tìm thì giật lớp giấy trắng dán bên ngoài ra, vo viên nhét vào tay áo. Nan tre nhỏ mảnh, ở trong nước rất khó thấy, bởi thế lúc sau hoạn quan giơ đèn soi cũng chẳng phát hiện được.”

Vận vương giận dữ hỏi: “Vậy còn long não để làm gì?”

“Thứ này là về sau nô tỳ lén tìm được trong phòng Phương Phi. Long não gặp nước sẽ di động lung tung, bấy giờ nữ quỷ bằng giấy nọ được cắm trên viên long não, nên mới phất phơ lay động, đáng sợ như thế!” Vĩnh Linh lườm Phương Phi, cao giọng kêu lên bi thiết: “Vương gia! Phu nhân vì cái thai trong bụng, không cho nô tỳ tiết lộ, mười tháng nay, nô tỳ đúng là như đi trên băng mỏng, lúc nào cũng nơm nớp lo âu, thiết nghĩ… phu nhân càng đáng thương hơn…”

Vĩnh Linh và Vương Thược cùng khóc nức lên, Quách Hoàn đứng bên giường, gương mặt lạnh lùng như phủ sương.

Phương Phi sợ đến nỗi quỵ ra đất, bà cô ả như vừa tỉnh mộng, cuống cuồng đẩy ả ra, tự tát bôm bốp vào mặt:

“Ôi chao, vương gia, phu nhân, chuyện này hỏng rồi, bà lão đâu có biết đứa cháu này lại độc ác đến thế! Lão... lão chỉ hoài nghi mà thôi, thực ra cũng có những người bẩm sinh cửa mình đã rộng rồi, không ngờ… lại ầm ĩ lên thế này!”

Vận vương ôm chặt lấy Vương Thược đang nức nở,chẳng nói chẳng rằng, chỉ xua tay.

Phương Phi chẳng biết lấy sức ở đâu, nhào tới ôm cứng chân Quách Hoàn: “Phu nhân, phu nhân cứu nô tỳ với…”

Quách Hoàn giơ chân đá văng ả ra, ngồi xuống gằn giọng mắng: “Con tiện tỳ này, dám vu khống Vương phu nhân, còn chạm vào làm bẩn cả quần ta!”

Vương Thược tựa vào lòng Vận vương, nói như để tự mình nghe: “Chẳng rõ tại sao một nô tỳ hèn mọn lại cả gan hãm hại thế tử của vương gia hết lần này sang lần khác?”

Vận vương lặng lẽ ôm nàng, ánh mắt dừng ở Quách Hoàn, nàng nghe thấy dường như tim hắn đập nhanh hơn, nhưng trước sau vẫn làm thinh, không nói năng gì.

Vương Thược cũng không nói gì thêm nữa, chỉ thấy Phương Phi và bà đỡ bị lôi ra, luôn miệng kêu gào khóc lóc, nhưng lập tức bị bịt miệng, xung quanh bỗng chốc lặng phắc như chết.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,456
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Sức khỏe Vương Thược khôi phục rất nhanh, mấy hôm sau, nàng đã có thể bế con tản bộ trong sân.

Có Vận vương và nhà họ Vương Lang Gia, lại thêm đứa con mới chào đời, trong cung chẳng bao lâu đã có chỉ, nàng trở thành Vương phi duy nhất của Vận vương, nghiễm nhiên là nữ chủ nhân phủ Vận vương.

Có điều long thể hoàng thượng ngày càng yếu, hôm nay lại có tin truyền ra, Vận vương đành lưu luyến bỏ con trai mới sinh lại phủ, chạy vào cung thăm hỏi.

Quách Hoàn nhận lời mời tới gặp Vương Thược, dẫn theo cả Linh Huy.

Vương Thược tươi cười chào hỏi, rồi trao con cho Vĩnh Linh, sai ả bế vào trong để vú em cho bú.

Quách Hoàn cười trách: “Tỷ còn chưa được bế đâu đấy, vương phi hẹp hòi quá, chẳng để người ta chạm ngón tay vào.”

“Trẻ nhỏ yếu ớt, có khi chạm một ngón tay cũng xảy ra chuyện không chừng.” Vương Thược cùng hai mẹ con họ ngồi xuống trước sân, ánh mắt dừng ở Linh Huy, cười nhạt. “Huống hồ, xem ra Linh Huy không thích có thêm đệ đệ.”

Quách Hoàn rầu rĩ thanh minh: “Tỷ biết vương phi vẫn để bụng chuyện ấy, Linh Huy còn nhỏ, không hiểu chuyện…”

“Muội hiểu. Tỷ tỷ đợi cho một lát.” Nàng tươi cười đi vào, rồi đích thân bưng ra ba bát chè bơ.

Trong đó có một bát bên trên rắc trái cây xắt sợi màu xanh đỏ, trông rất ngon mắt, nàng chính tay đưa cho Quách Hoàn. Bát thứ hai rắc vụn hồ đào, nàng đưa cho Linh Huy. Bát thứ ba là chè bơ hạnh nhân, nàng để lại dùng.

Vương Thược đã dọn về chỗ Vương Phù khi trước, ba người ngồi trước sân giữa chiều hè, sóng nước lăn tăn,thưởng thức điểm tâm, ngắm gió lao xao thổi qua mặt hồ chỉ còn lác đác vài đóa sen tàn.

Linh Huy ăn hết bát chè bơ hồ đào của mình, rồi nhìn chằm chặp vào bát chè xanh đỏ trong tay Quách Hoàn. Quách Hoàn đã ăn hết chè bơ, nhưng dường như không thích trái cây xắt sợi, nên bỏ lại quá nửa.

Thấy Linh Huy nhìn chằm chặp, Quách Hoàn liền múc phần trái cây định san cho nó.

Vương Thược ngồi cạnh thản nhiên lên tiếng: “Muội khuyên tỷ, tốt nhất đừng cho con bé ăn.”

Quách Hoàn bưng chiếc bát không, ngơ ngác ngẩng lên nhìn nàng.

Vương Thược ra hiệu cho đám người bên cạnh lui xuống, tiện thể dẫn cả Linh Huy ra phía sau, đoạn chống má ngắm những phiến lá sen xòe to như lọng xanh trước mặt, cười hờ hững: “Bằng không, nếu con gái tỷ cả đời không thể sinh con, thì người làm mẹ như tỷ chắc sẽ ân hận lắm.”

Quách Hoàn cúi đầu nhìn xuống tay mình, rồi nhìn sang nàng, bấy giờ mới sực hiểu ra, chiếc bát không trong tay tức thì rơi xuống đất vỡ tan tành.

Thấy lâm râm đau bụng, Quách Hoàn vã mồ hôi lạnh, bất giác cả người bủn rủn nằm gục xuống bàn, giơ tay trỏ nàng nghiến răng hỏi: “Ngươi… ngươi cho ta ăn cái gì vậy…”

“Đâu có gì, chỉ bỏ thêm chút cốt dung* khiến ngươi cả đời không thể sinh nở, khỏi phải lo đẻ con đau đớn nữa.”

* Một loài cỏ thơm trong truyền thuyết. Theo Sơn hải kinh, cốt dung mọc ở núi Ba Trủng, lá dài như cây huệ, thân dài như cát cánh, hoa màu đen, nhưng không kết quả, người ăn vào sẽ tuyệt đường sinh sản.

Nàng cúi xuống nhìn Quách Hoàn co quắp, giữ nguyên nụ cười ôn hòa, giọng nói khoan thai chẳng khác làn gió mát đang thổi qua lúc này, “Ngươi bầu bạn bên Vận vương bao năm nay, tình cảm sâu đậm nên thấy ta gai mắt, ta có thể thông cảm. Song nếu sau này người sinh con, có lẽ sẽ gây phiền phức cho ta. Suy đi tính lại, ta đành giở hạ sách này, có vậy về sau giữa ta và ngươi mới gỡ bỏ được khúc mắc, ai vui phận nấy.”

“Ngươi… ngươi tàn độc như vậy… vương gia sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu…” Quách Hoàn ôm bụng ngã lăn xuống đất, gào lên khàn khàn.

Đám thị nữ quanh đó đã mất tăm từ lâu, trong sân chỉ còn hai người họ.

Vương Thược nhấc gấu quần thong dong đứng dậy, lùi đến trước lan can, phớt lờ Quách Hoàn bụng đau như dao cắt, nhăn nhó khổ sở, chỉ mải phóng mắt nhìn ra hồ sen phía trước, dịu giọng: “Quách Hoàn, nếu ngươi ngoan ngoãn nhu thuận như kẻ khác, chẳng phải đã không việc gì ư? Dù năm xưa ngươi sai khiến Phương Phi hãm hại Vương Phù, thì cùng chẳng can gì tới ta. Tiếc rằng ngươi lại động vào ta, ta đành phải dạy cho ngươi biết, ngươi tìm sai người rồi.”

Quách Hoàn đau đớn khôn xiết, mồ hôi lạnh đầm đìa, không nói nổi một chữ, chỉ rên ư ủ trong cổ họng. Vương Thược tựa người vào cây cột sơn son phía sau, thản nhiên ngắm cảnh chiều hè, lại nhớ tới chiều xuân oi bức chực mưa năm ngoái, lần đầu tiên bước vào phủ.

Bấy giờ Quách Hoàn đứng dưới gốc lựu, vận một chiếc váy đỏ rực, yêu kiều diễm lệ, tươi tắn rạng ngời.

Bên tai vẫn nghe tiếng Quách Hoàn rên xiết, song nàng lại thấy như tiếng nhạc, bất giác bật cười: “Ta đã nếm đủ mọi tàn nhẫn trên đời, thậm chí chẳng nề chính mình ra tay. Đám đàn bà chưa từng trải gió mưa như các ngươi, đâu biết được ta là hạng người nào...” Ánh mắt nàng dừng ở Quách Hoàn, săm soi thật kỹ, rồi lại mỉm cười khinh miệt, ngẩng mặt nhìn trời, “Không biết mình không biết người, dám khơi khơi trêu vào ta, đúng là ngu ngốc. Ngươi nói xem, nếu hiện giờ ta kể hết mọichuyện cho vương gia nghe, thì ngươi còn sống được,hay là không?”

Cơn đau quằn quại cuối cùng cũng qua, Quách Hoàn phủ phục dưới đất khóc nức nở, không dám đáp.
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
“Sống được…”

Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng non nớt, khó nhọc nặn ra hai chữ.

Vương Thược ngoái lại, phát hiện Linh Huy đã lẻn đến tự lúc nào, ngẩn ngơ đứng trước cửa hậu đường, miệng há ra, ngắc ngứ lặp lại lần nữa: “Sống được…”

Đứa bé bốn tuổi, lần đầu tiên mở miệng nói, lại nói ra hai chữ ấy.

Vương Thược trừng trừng nhìn nó. Đứa bé này mới lên bốn, gương mặt tròn, cặp mắt to, khi ngẩng lên nhìn nàng, trong mắt toát ra vẻ quật cường cố chấp bẩm sinh, không thể xóa được.

Tại sao có những đứa bé sinh ra đã cố chấp đến thế? Như lúc nàng lìa bỏ Tuyết Sắc, con bé khóc nức nở, rồi cũng nhìn nàng chằm chằm bằng ánh mắt như thể ghi khắc cả đời ấy, không chớp lấy một lần.

Trong khoảnh khắc ấy, Vương Thược chợt cúi đầu, né tránh ánh mắt con bé.

Trái tim cứ ngỡ đã rắn đanh lại, không thể nào xao động nữa, lúc này bỗng âm ỉ co thắt, đẩy dòng máu đau đớn chảy khắp toàn thân.

Nàng giơ tay, ra hiệu cho đám thị nữ vừa chạy đến giữ lấy Linh Huy. Quách Hoàn chẳng biết lấy sức lực từ đâu, lao tới trước chắn cho Linh Huy, như muốn vồ vào nàng.

“Đừng chạm vào ta!” Vương Thược giận dữ hất tay Quách Hoàn, lạnh lùng nói: “Nếu còn muốn sống thì dắt con gái ngươi về đi!”

Bụng vẫn âm ỉ đau, lại bị đám thị nữ lôi kéo, Quách Hoàn bi ai tuyệt vọng, đành nghiến răng dẫn Linh Huy chầm chậm đi ra cửa.

Ra tới cửa, họ gặp ngay Vận vương từ bên ngoài xăm xăm đi vào, Vận vương chỉ nhìn lướt qua hai người rồi quay sang bảo Vương Thược: “Phụ hoàng không khỏe, ta về sắp xếp vài việc, có lẽ lại phải vào cung trông qua đêm…”

Chưa nói dứt câu, Linh Huy bên cạnh đã nắm lấy tay áo Vận vương, ngẩng đầu nhìn cha.

Vận vương ngạc nhiên cúi xuống nhìn đứa con gái đến giờ vẫn chưa biết nói.

“Sống được.” Linh Huy nói rành rõ.

“Gì cơ?” Vận vương thoạt đầu chưa nghe rõ, bình thản nhìn lướt qua gương mặt tái nhợt của Quách Hoàn, đoạn ngồi thụp xuống quan sát đứa con đầu lòng, ngạc nhiên hỏi: “Linh Huy biết nói rồi ư? Con vừa nói gì đó?”

“Sống được.” Linh Huy lặp lại lần nữa, nó chẳng hiểu mình nói gì, nhưng vẫn cười rạng rỡ, khoe với cha.

Vận vương chưa kịp khen ngợi thì bên ngoài có người hối hả chạy vào: “Vương gia! Vương gia! Bệ hạ… băng hà rồi!”

Vận vương kinh ngạc tròn mắt, đứng phắt dậy, há miệng toan hỏi.

Chưa kịp nói ra lời, phòng ngoài đã nghe tiếng chân rầm rập, viên hoạn quan chạy vào báo tin mừng đến phát khóc, cuống quýt thưa: “Hiện giờ… đội nghi trượng trong cung đã tới, muốn … rước người vào cung đăng cơ!”

Mọi người đều “ồ” lên, sững sờ đứng đờ ra, vui mừng cùng kinh ngạc đan xen, một hồi lâu không ai lên tiếng.

Trong sân thoắt chốc im phăng phắc.

Chỉ mình Linh Huy vẫn bi bô: “Sống được, sống được!”

“Lần này… ta đúng là sống được rồi!” Vận vương bế thốc con gái lên, hôn chùn chụt mấy cái, hơn hai mươi năm kìm nén thấp thỏm, một sớm đã tiêu tan, bỗng chốc, hắn ứa cả nước mắt.

Vương Thược bước đến cạnh hắn, yêu kiều bái lạy: “Chúc mừng bệ hạ.”

“A Thược…” Hắn đặt con gái xuống, hấp tấp nắm chặt tay nàng, “Ta vào cung rồi, mọi việc trong phủ giao cả cho nàng… Về sau, mọi chuyện trong cung cũng phải cậy nàng nhọc lòng…”

“Xin bệ hạ an tâm.”

Vận vương chẳng kịp thu xếp gì, lập tức quay mình đi thẳng.

Quách Hoàn đứng trước cửa, mặt mày tái mét, song chẳng một ai để ý đến. Cả phủ Vận vương chìm trong hoan hỉ, chỉ mình Quách Hoàn rầu rĩ ủ ê.

Vương Thược nhìn Quách Hoàn, giọng hòa hoãn: “Mau quay về sắp xếp đồ đạc, chuẩn bị tiến cung đi, Quách thục phi.”

Quách Hoàn thẫn thờ quay lại, khó nhọc rặn ra mấychữ: “Ngươi gọi ta... là gì?”

Vương Thược mỉm cười, vẫn vẻ mặt ôn hòa vô hại như thế, song dường như đến tận hôm nay Quách Hoàn mới phát hiện Vương Thược cao hơn mình, mỗi khi nhìn mình, đương nhiên đều trong tư thế nhìn xuống.

“Ngươi bầu bạn bên bệ hạ lâu nhất, vị trí đó đương nhiên phải dành cho ngươi.”

“Ngươi... ngươi...” Nhìn vẻ thản nhiên của Vương Thược, Quách Hoàn run bần bật, ánh mắt đầy kinh hãi, “Lẽ nào ngươi thực… cam lòng để ta ở lại cạnh vương gia ư?”

“Tại sao không?” Vương Thược cười, liếc Quách Hoàn lần cuối, “Dù sao, ta vẫn phải cảm tạ ngươi mà.”

Nếu không phải Quách Hoàn bày kế dọa người, sao nàng có thể tương kế tựu kế, giữa lúc sống chết khéo léo rũ sạch hiềm nghi về việc sinh con rạ? Nàng nhẫn nhịn mười tháng, đến khi đứa bé chào đời, dĩ nhiên không phải muốn tích đức cho con, mà định để lỡ như có chuyện, thì lôi ra giải nguy.

Huống hồ, nàng chẳng bận tâm việc để Quách Hoàn ở lại bên Vận vương. Ít nhất, một ả đàn bà đã bị nàng cắt đứt đường lui cũng chẳng thể uy hiếp nàng được nữa.

Mừng nhất là, nàng không yêu nam nhân ấy. Bởi thế, nàng có thể đặt mình ra ngoài, đùa bỡn tất cả trong lòng bàn tay, chỉ có lợi ích, chứ không thể bị tổn thương.

Dù làm thiếp trong vương phủ, làm vương phi, hay hoàng hậu, đều chỉ là phương thức để nàng tồn tại trên đời.

Cuộc sống hiện giờ của nàng, chính là diễn một vai phù hợp, sống đời cẩm tú phồn hoa.

Đời người đến bực này, thực là hạnh phúc viên mãn.

Cuộc đời nàng đều tuân theo những gì nàng sắp đặt, không lệch một li.

Nàng trở thành hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ, tung hoành hậu cung bấy nhiêu năm, bất chấp sóng to gió lớn.

Đế hậu ân ái, hoàn mỹ vô cùng.

Nhiều năm về sau, một lần, Vận vương năm xưa, hoàng đế hiện thời từng bảo nàng: “A Thược, gảy một khúc tỳ bà cho trẫm nghe đi? Chính là khúc đàn lần đầu gặp nhau đó.”

Nàng vận áo gấm thêu, ngồi trên tấm thảm trải trong điện, cười cười lắc đầu: “Thần thiếp vốn chẳng thích tỳ bà, huống hồ nhiều năm không đụng tới, đã ngượng tay rồi.”

Hoàng đế ngạc nhiên: “Ồ, sao lại không thích? Trẫm còn nhớ khúc tỳ bà năm ấy thực như tiên nhạc giáng lâm, nhân gian hiếm thấy!”

Nàng ngước nhìn hoàng đế cười: “Bệ hạ yêu người yêu cả đường đi đấy thôi, hôm ấy thần thiếp đàn hay thực sao?

“Lẽ nào bấy giờ trẫm lại nhạc không mê người người tự mê?” Nghe nàng hỏi vậy, hoàng đế hồi tưởng tình cảnh năm ấy, nhưng chỉ nhớ được hình ảnh nàng ôm tỳ bà nhìn mình nhoẻn cười. Cuối cùng, ngài cũng đâm hồ đồ, đành nói đùa xí xóa: “Tóm lại, trẫm nói hay, thì tức là hay.”

Nàng cúi đầu nhìn xuống đôi tay, mỉm cười không đáp.

Từ sau khi lìa bỏ Trình Kính Tu và Tuyết Sắc, nàng không động đến bất kỳ nhạc cụ nào nữa.

Nàng ra sức xóa sạch những vết tích khổ luyện tỳ bà trên tay. Giờ đây, đôi tay này mịn màng, mềm mại, thịt da như ngọc, đã chẳng còn vết chai sần nào nữa.

Chẳng ai hay, nhiều năm trước, một ngọn đèn trơ trọi dưới trăng, nàng từng gảy những khúc đàn du dương suốt đêm, dốc hết năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, mới đổi được danh hiệu “một khúc tỳ bà chống được trăm yêu nữ”.

Chẳng ai hay, từng có một nam nhân lặn lội giữa đêm mưa tìm đến, mang theo cây trâm của nàng, đứng đợi trước bụi tường vi đến sáng. Trong khoảnh khắc trông thấy nàng, cặp mắt đã dầm mưa suốt đêm đột nhiên sáng bừng lên.

Chẳng ai hay, nàng từng có một đứa con gái tên Tuyết Sắc, hệt như bông tuyết ngậm trong nhụy mai, chỉ sợ ánh nắng rọi tới là tan biến.

Trừ vầng trăng giữa trời, chẳng ai hay.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,456
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Trường An.

Giữa đêm trời bỗng đổ mưa rào.

Ngọn đèn treo dưới hiên chao đảo trong màn mưa gió, những tua rua vàng óng trên đèn xoắn vào nhau bay phần phật, ánh đèn đỏ đòng đọc lập lòe sau chụp lưu ly, tựa hồ cũng sắp cuốn bay theo gió.

Đám thị nữ canh đêm vội đứng dậy khép cửa sổ, tiếng chân khẽ khàng lào xào trong đại điện như sóng.

Nhưng âm thanh se sẽ ấy lại đánh thức Ngạc vương Lý Nhuận đang ngủ trong nội điện. Y bước ra, thấy những bức trướng trắng bay phất phơ dưới ánh đèn leo lét, chẳng khác phù vân giăng trước mắt. Băng qua những khói mây mịt mù ấy, y đi thẳng đến cửa điện nhìn ra ngoài.

Hết thảy điện gác trong vương phủ đều đứng lặng giữa cơn mưa gió cuồng nộ.

Trong tiếng mưa ràn rạt, bỗng ré lên một âm thanh thảm thiết, xé toang màn đêm, khiến cổ họng Lý Nhuận nghẹn lại như bị bóp nghẹt, lòng thót lên kinh hãi.

Dường như không dám tin âm thanh thê thiết kia đến từ người gần gũi với mình nhất, y vô thức hỏi: “Là…giọng mẫu phi ư?”

“Thưa vâng…” Đám thị nữ sau lưng sợ sệt đáp.

Bỏ lại đám người phía sau đang giương ô che cho mình, Lý Nhuận lao ra cơn mưa như trút bên ngoài, băng qua màn mưa, chạy thẳng đến tiểu điện phát ra tiếng kêu.

Trong điện đèn đuốc sáng trưng, tiếng chân các cung nữ khẽ khàng mà gấp gáp, hết đến lại đi, nữ quan Nguyệt Linh hầu hạ bên cạnh mẫu thân y đang từ phòng trong đi ra, trông thấy y vội bước tới hành lễ, sẽ giọng thưa: “Vương gia đừng lo, thái phi gặp ác mộng, đã sai người đi mời Xa thái y rồi, trong phòng giờ đang đốt hương an thần được chế theo phương pháp bí truyền, chẳng bao lâu nữa thái phi sẽ lại yên giấc thôi.”

Y gật đầu, xăm xăm bước vào nội điện xem thử. Mẹ y đang phát bệnh điên, bị hai bà vú khỏe mạnh giữ chặt,bên cạnh còn bốn ả thị nữ trông chừng nên không thể giãy dụa, chỉ luôn miệng gào thét, trên gương mặt tái mét là đôi môi tím ngắt, tóc tai rũ rượi, cặp mắt trợn trừng đến lồi ra.

Lý Nhuận thở dài, ngồi xuống cạnh bà gọi khẽ. “Mẫu phi.”

Bà trợn mắt dữ tợn nhìn y, hồi lâu sau, chừng như nhận ra con mình, mới từ từ dịu xuống, bớt vùng vẫỵ, khó nhọc rặn trong cổ họng khô khốc ra hai chữ: “Nhuận nhi…”

Lý Nhuận thở phào, giơ tay sờ nhẹ lên trán bà, vén lại mớ tóc mái rũ rượi: “Mẫu phi, là con đây.”

Bà khàn khàn hỏi: “Sao quần áo đầu tóc con ướt sũng thế kia?”

“Bên ngoài có mưa, con băng qua sân chạy sang đây.” Y tiện tay đón lấy chiếc khăn Nguyệt Linh dâng lên lau tóc, khẽ nói: “Nếu mẫu phi gặp ác mộng, hay để con ở lại ngủ cùng người?”

Thái phi chậm rãi gật đầu, mệt mỏi tựa vào gối, cuộn người lại.

Lý Nhuận sai người khiêng chiếc sập lại gần giường, dựa vào sập nhắm mắt, nghe tiếng thở gấp của mẹ mình dần chuyển đều đều trong hương an thần thoang thoảng.

Cho những kẻ khác lui ra, tắt quá nửa số đèn, chỉ để lại dăm ba ngọn màu cam ấm áp từ ngoài rèm hắt sáng vào.

Cơn mưa vẫn sầm sập đổ xuống, dữ dội như thể không bao giờ ngừng lại.

Đang lơ mơ sắp thiếp đi, Lý Nhuận chợt nghe mẹ gọi: “Nhuận nhi...”

Y mở bừng mắt thưa: “Con đây.”

Đây là lần đầu tiên trong mấy năm nay, y nghe thấy giọng mẹ mình chậm rãi mà bình tĩnh. Bả thong thả hỏi: “Nhuận nhi, phụ hoàng con đâu?”

Lý Nhuận thận trọng đáp: “Thưa, phụ hoàng đã băng hà mười năm trước rồi.”

“Ồ...” Giọng bà trầm thấp như mê sảng: “Mười năm rồi ư?”

Người mẹ chìm trong điên loạn mười năm nay đột nhiên bình tĩnh lại, khiến Lý Nhuận lấy làm lạ. Y nhỏm dậy tới ngồi bên mép giường, cúi người nhìn bà hỏi khẽ: “Mẫu phi… Không ngủ thêm một lát ư?”
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
“Ta… có thứ này muốn cho con.” Bà không đáp lời y, chỉ chậm chạp trở dậy, mở ngăn kéo đầu giường, lấy ra một hộp nữ trang nhỏ.

Chiếc hộp sơn đen, trên nắp khảm đóa hoa xà cừ cũ kỹ xỉn màu, trông chẳng quý báu gì. Lý Nhuận thấy mẫu thân mở nó ra, tấm gương đồng bên trong lâu ngày không lau rửa, đã ố mờ, soi vào chỉ thấy lờ mờ thấp thoáng, vô cùng quái dị.

Thái phi gỡ tấm gương ra, khe gài phía sau gương giấu một mảnh giấy bông gập gọn. Bà đưa cho Lý Nhuận, nhìn y bằng ánh mắt háo hức lạ thường, hệt một đứa trẻ đang đợi được khen: “Con xem, ta vất vả lắm mới vẽ được, giấu được thứ này, con nhất định phải giữ thật kỹ… Vật này liên quan đến sự tồn vong của thiên hạ, con phải nhớ lấy!”

Lý Nhuận nín lặng, nhận lấy mở ra xem, là một mảnh giấy bông các thị nữ dùng vẽ mẫu thêu hoa văn quần áo, chẳng biết bà giấu đi từ lúc nào. Bên trên dùng chì kẻ mày nguệch ngoạc hai ba mảng đen sì, trông chẳng ra hình thù, đường nét cũng rối loạn, thực không hiểu là ý gì.

Thấy bức ký họa kỳ lạ, Lý Nhuận cũng không bình phẩm, chỉ gập lại như cũ, nhét vào tay áo nói: “Vâng, con nhớ rồi, nhất định sẽ giữ gìn thật kỹ.”

Thái phi dựa gối, thấy y cất đi rồi, mới thở phào nhẹ nhõm, khàn giọng dặn: “Nhuận nhi, con phải nhớ lấy, đừng quá gần gũi Quỳ Vương …”

Tiếng mưa ngoài song ào ào như trút, cả đất trời chỉ nghe rào rạt. Ánh đèn lập lòe trong mưa gió từ ngoài song hắt vào như ảo ảnh, cách bức màn sa càng thêm mờ mịt. Gương mặt võ vàng của thái phi vốn trắng bệch như tuyết lại thoáng ửng hồng, tựa hoa đào đã trải gió mưa, khiến người ta vẫn thấy thấp thoáng vẻ diễm lệ năm xưa.

Lý Nhuận lặng lẽ nhìn bà, nhưng thái phi chỉ thẫn thờ nhìn ra ánh đèn leo lét. Lâu thật lâu, bà bỗng bật cười, thoạt đầu tiếng cười còn rúc rích trong họng như cười vụng, về sau càng cười càng to, không sao nén nổi, biến thành tràng cười điên dại.

Tiếng cười the thé trong đêm của mẹ khiến Lý Nhuận gai người. Y giơ tay nắm tay bà, nói nhỏ: “Mẫu phi mệt rồi, nên nghỉ ngơi thôi…”

Chưa dứt lời, tiếng cười điên cuồng của thái phi chợt ngưng bặt, bà nhảy phắt xuống giường, xõa tóc mắt trợn trừng, tóm chặt lấy vai y: “Nhuận nhi! Thiên hạ Đại Đường sắp mất! Giang sơn đổi chủ rồi! Con là người trong hoàng tộc họ Lý, còn không mau ngăn luồng sóng dữ! Giang sơn đổi chủ rồi...”

Thấy mẹ mình lại lên cơn điên, Lý Nhuận đành đứng dậy mở cửa, mặc cho bà giằng kéo, ra hiệu cho mấy bà vú giữ chặt bà. Y đứng ở điện ngoài, đợi tiếng gào thét ngớt dần.

Lâu sau, Nguyệt Linh ra báo thái phi đã ngủ, khuyên y quay về, y mới khẽ gật đầu, nhìn ra màn mưa rồi chầm chậm thả bộ trở về, bấy giờ đã tang tảng sáng.

Mảnh giấy bông trong tay áo mềm mại phất phơ, bên trên vẽ một thứ không rõ có ý gì. Đến chỗ ngoặt, y đã định móc ra ném đi, nhưng ngần ngừ giây lát rồi vẫn giữ trong tay áo, thong thả theo hành lang trở về.

Cơn mưa rợp đất trời, bao trùm cả lên thành Trường An Đại Đường. Tòa thành phồn hoa bậc nhất thiên hạ ẩn hiện sau màn mưa mờ mịt, đầy rẫy những đường hướng không thể đoán trước.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top