Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Đam mỹ] Tôi Có Thể Bao Dưỡng Anh Không? - Hoa Ngộ Nha
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Tiểu thiếu gia không biết công trầm mặc đứng nhìn hướng nhà của cậu rất lâu.

Cậu vừa tắm rửa xong, lăn lên giường ngắm một bức ảnh cũ.

Trên tấm ảnh kia là công khi còn trẻ, mặc một chiếc sơmi mùa hè và quần dài, trầm mặc ngồi trên ghế đá công viên. Hồi ấy ánh mắt của anh nguy hiểm lại hà khắc hơn bây giờ, giống như một chú chó săn lần đầu lạc vào lãnh địa của kẻ khác, luôn duy trì cảnh giác.

Mà ở bên cạnh anh là một cô gái mặc váy vàng, rất gầy, có cảm giác ốm yếu, ánh mắt lại rất đen, nhìn vào ống kính tươi cười thản nhiên.

Tiểu thiếu gia nằm sấp trên giường ngắm bức ảnh thật lâu, bức ảnh này đã có nhiều nếp nhăn, giống như bị người ta vo thành một nắm. Hồi đó tiểu thiếu gia vuốt mãi mới khiến nó có thể miễn cưỡng nhìn rõ được như bây giờ.

Cậu nhớ tới dáng vẻ khi nãy công nhìn theo cậu lúc về, cứ cảm thấy dáng vẻ của công như là nói lời từ biệt với cậu.

Nhưng cậu nhanh chóng vứt cái ý tưởng này ra khỏi đầu, cậu nghĩ dù sao cậu cũng là kim chủ của công, là người ký hợp đồng bao dưỡng rồi, công tốt như thế chắc chắn sẽ không ôm tiền chạy trốn.



Ngày hôm sau vừa tan học tiểu thiếu gia đã không nhịn được mà chạy đi tìm công.

Lúc tìm đến công, cậu ôm một bó hoa còn to hơn người.

Một kim chủ có tư cách nhất định phải biết tặng hoa cho tình nhân, đây là tiểu thiếu gia học được từ ông anh họ vốn là một tay công tử ăn chơi.

Cậu ngây ngốc chạy đến cửa hàng bán hoa, hỏi có thể tặng cái gì. Cửa hàng hoa nhìn cậu như đồ tể nhìn dê béo, há mồm nói tặng 999 đóa hồng mới thể hiện được tâm ý.

Nhưng tiểu thiếu gia rất lý trí, cậu biết mối quan hệ của hai người lúc này không thích hợp công khai quá.

Dù sao cậu là kim chủ tuổi trẻ anh tuấn, dựa theo lời nói của anh họ thì cậu rất dễ bị người khác đoạt người trong tay.

Cho nên cậu nói “Tôi khiêm tốn chút, gói 199 đóa là được”

Đến khi công nhìn thấy tiểu thiếu gia thì cậu đang bị kẹt ở cửa không vào được, bó hoa quá lớn, mà còn bị khung cửa chặn ngang hỏng hết cả.

Tiểu thiếu gia ấm ức đến mức vành mắt đỏ lên.

Công dùng một giây phán định khung cửa này có tội, cửa kiểu gì đây, ai thiết kế, có mỗi bó hồng cũng không vào được.

“Mai thay cái khung cửa này đi” Công nghĩ cách mang bó hồng vào lại ôm tiểu thiếu gia ngồi trên đùi dỗ dành.

Tiểu thiếu gia vô cùng ấm ức gật đầu, lại nghĩ đến mình là một người cuồng dã, cố gắng ép nước mắt trở lại.

Một bên tay áo cậu đã dính đầy hoa hồng, tiểu thiếu gia rút ra một cái hộp.

“Theo em, em nhất định không bạc đãi anh” Tiểu thiếu gia lắp bắp nói lời thoại đã được thiết kế sẵn “Bảo bối mở ra xem thử, không thích thì ném đi.”

Thật ra cậu tuyệt đối không mong công sẽ ném đi.

Đây là món đồ đầu tiên cậu tặng công, rất quý, tốn của cậu hơn nửa năm tiền tiêu vặt.

Nếu công ném đi thì chẳng mấy chốc nữa cậu sẽ phải phá sản.

Cho nên cậu dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn chằm chằm vào công, ánh mắt ngập nước như cún con.

Công mở hộp ra thì thấy bên trong là một chiếc đồng hồ, không quý giá như đồng hồ của anh nhưng giá cũng đã rất cao, đeo nó tương đương với đeo một chiếc xe thể thao trên tay.

Trong một khoảnh khắc, công vô cùng muốn thảo luận với chị gái của tiểu thiếu gia vấn đề giáo dục trẻ nhỏ.

Tuy rằng nhà họ Chung có tiền, nhưng cũng không thể chiều con em như vậy.

Công nhớ tới bản thân từng có những tháng chỉ có năm đồng tiêu vặt, cảm khái đúng là ai cũng có số mệnh riêng.

Nhưng công chỉ nhìn rồi trả lại chiếc đồng hồ.

“Quá đắt, anh không thể nhận” Công khoe nụ cười công nghiệp “Trong hộp đêm có quy định không được nhận đồ quá quý giá từ khách hàng.”

Tiểu thiếu gia còn muốn nói gì đó đã bị công ngăn lại

“Tiền ngài dùng để bao dưỡng tôi đã đủ, cho nên lại thế này thì không hợp quy định”

Anh cứng rắn trả món quà về trong tay tiểu thiếu gia.

Đây là lần đầu tiên tiểu thiếu gia tặng quà mà bị từ chối.

Trước kia cậu thật ra cũng chỉ tặng quà cho bạn bè và người thân thôi, mỗi người nhận quà đều rất vui vẻ, chị gái còn hôn trái cậu khen cậu có mắt nhìn.

Cậu cảm thấy khổ sở, thế nhưng lại không muốn công nhìn ra, cũng chỉ dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn anh.

Cậu cảm thấy mình thật khổ.

Dùng cả nửa tài sản của mình mua quà tặng cho người trong lòng, kết quả người trong lòng không cần.

Hao người tốn của.

Nhưng cậu lại nhanh chóng an ủi bản thân.

Người trong lòng của cậu thật sự là một ngưu lang rất tốt rất đơn thuần, những người khác chắc chắn nghĩ mọi cách khiến cậu phải tiêu tiền, nhưng công thì không cần, còn khuyên cậu đừng tiêu tiền linh tinh.

Tiểu thiếu gia cảm thấy công rất là tốt, càng thích anh.

Công không biết trong đầu tiểu thiếu gia đang nghĩ gì.

Anh đang bị ánh mắt ngập nước của tiểu thiếu gia làm không nỡ, càng cảm thấy bản thân chính là cầm thú.

“Tuy rằng không thể nhận, nhưng anh vẫn rất vui” Công thấp giọng dùng lời nhỏ nhẹ dỗ dành tiểu thiếu gia, tự tay bóc một quả cam cho cậu “Em muốn quà đáp lễ là gì? Cái gì anh cũng có thể cho em”

Anh cho rằng kiểu cá tính đơn thuần như tiểu thiếu gia thì có lẽ đơn giản muốn một cái hôn hay một buổi hẹn hò mà thôi.

Không nghĩ đến chuyện tiểu thiếu gia vừa nghe hai chữ “đáp lễ” mắt đã sáng lên.

Căn cứ vào những bộ truyện tranh tình yêu mà cậu đã xem, đáp lễ chính làm một dấu hiệu tình cảm càng ngày càng gần gũi.

Mà đối với việc muốn công đáp lễ cái gì, cậu cũng đã rất có nghiên cứu.

“Em muốn anh tự mình làm chocolate” Tiểu thiếu gia nhìn công bằng ánh mắt nhiệt tình, trong manga cậu từng đọc, chocolate thủ công là đại diện cho sự yêu thích.

Công hóa đá tại chỗ.

Anh vô cùng muốn hỏi tiểu thiếu gia có phải vì quá đau lòng mà cố ý chỉnh anh không.

Nhưng nhìn ánh mắt trông mong của tiểu thiếu gia, tất cả đều viết mấy chữ “Em thật sự muốn”

Công khuất phục “Làm”

Đêm hôm đó, trong căn bếp quanh năm tĩnh lặng của nhà công phát ra tiếng đổ vỡ, trong không khí lượn lờ hương vị khen khét.

Bảo tiêu A hỏi bảo tiêu B “Lão đại làm sao đấy? Bắn súng không đủ về chế bom trong nhà bếp à?”

Bảo tiêu B ưu sầu nhìn huynh đệ nhà mình, cảm thấy đây là một tên ngốc.

“Mỹ sắc ngộ nhân” Bảo tiêu B cảm thán “Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Quân bất kiến Chu vương phong hỏa hí gia hầu…”

Gã còn chưa nói xong thì công đã bê một chậu đen tuyền bước ra, vẫy tay với hai người bọn họ.

“Đừng đọc thơ, lại đây, thử độc”

Bảo tiêu A và bảo tiêu B trong đêm bị thương vì công, đặc cách được nghỉ ba ngày.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Đợi đến khi công hành hạ cái hộp chocolate đến mức có thể nhìn được thì thời gian đã qua nửa tháng.

Dù sao anh cũng không phải ngưu lang hàng thật giá thật, mỗi ngày đều có công việc ở công ty đợi anh xử lý, chuyện hẹn hò tiểu thiếu gia nhiều lần đề nghị cũng bị anh từ chối.

Chẳng lần nào tiểu thiếu gia tức giận, giọng nói truyền tới từ đầu dây bên kia chẳng nghe ra chút giận nào, chỉ dịu giọng bảo “Vậy em đợi đến khi anh có thời gian rảnh”

Cậu không nói cho công biết nhờ thành tích thứ hai toàn thành phố lần trước mà cậu nhận được một khoản từ nhà trường. Mua khăn cho chị gái xong cậu mua cho công một cái cavat nhưng đến giờ vẫn nằm yên trong cặp sách, chưa có cơ hộ đưa cho công.

Đến thứ sáu thì cuối cùng công cũng có thời gian đến đón tiểu thiếu gia đi ăn cơm.

Tiểu thiếu gia ngoan ngoãn ôm cặp sách đứng đợi anh, cậu mặc cả cây áo sơmi quần dài màu đen, còn đeo một chiếc kính râm lớn che kín cả nửa khuôn mặt, ý là muốn làm cho bản thân trông thật ngầu.

Nhưng dáng đứng của cậu thì thẳng tắp, giống như một mặt trời nhỏ ngoan ngoãn, miệng còn ngậm một cái kẹo que.

Công đoán hẳn là vị dây tây, vì tiểu thiếu gia thích dâu tây.

Công dừng xe trước mặt cậu, hai mắt tiểu thiếu gia sáng lên, miệng vẫn ngậm kẹo que nên lời nói không rõ ràng cho lắm, khen ngợi “Hôm nay anh đẹp trai quá”

Công vừa từ công ty đến, trên người vẫn mặc tây trang, tóc vuốt ngược, so với bình thường trông càng trưởng thành điềm tĩnh, chỉ có đôi mắt so với người làm ăn thì vẫn không giống, còn nét gì đó tàn nhẫn ẩn bên trong.

Nhưng một câu khen ngợi kia của tiểu thiếu gia đã xua đi rất nhiều hơi lạnh trên người công.

“Em cũng rất bảnh” Anh gỡ kính râm của tiểu thiếu gia xuống, bên dưới là một gương mặt trắng nõn tinh xảo, ánh mắt tròn xoe sáng lên như một viên trân châu quý giá. Anh nhìn tiểu thiếu gia một lượt, mặt tiểu thiếu gia liền đỏ lên.

Công đưa tiểu thiếu gia đến một quán ăn gia đình tính riêng tư cao, vừa vừa cửa đã có người đón tiếp họ, nhìn tiểu thiếu gia ngoan ngoãn đi theo công thì tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

“Đưa cậu bạn nhỏ đến ăn cơm” Công nói rồi đưa tiểu thiếu gia đến chỗ cậu ngồi xuống.

Thật ra tiểu thiếu gia muốn nghe công gọi mình là bạn trai, cậu bạn nhỏ nghe cứ thấy vai vế nhỏ hơn công nhiều quá.

Nhưng lúc công gọi cậu như thế thì giọng rất dịu dàng nên tiểu thiếu gia ngồi xuống đã không ngừng cười được, cười đến rất là vui vẻ.

Hôm nay cậu không dán hình xăm lên tay, ngón tay và cánh tay xinh đẹp đều vươn ra, dưới ánh đèn trắng trông như một khối bơ mềm mịn.

Công vừa gọi món vừa nhìn cậu, cảm thấy tiểu thiếu gia thật nhỏ, rõ ràng sắp thành niên vậy mà còn ôm chén uống nước như mèo con.

Bóng hai người chiếu lên cửa sổ thủy tinh, anh là người đàn ông trưởng thành tây trang giày da, khóe mắt đuôi mày đều có dấu tháng năm đọng lại, mà tiểu thiếu gia thanh nhã, là vừa đúng độ tuổi đẹp hơn hoa.

Công cảm thấy lời đại ca mắng hôm qua không sai, chẳng phải anh chính là tên khốn đạp nát nụ hoa non sao.

Anh vừa nghĩ thế vừa đưa hộp chocolate vẫn cất kĩ cho tiểu thiếu gia. Đây là lần đầu tiên anh tặng chocolate cho người khác.

Công không biết lúc anh bận rộn trong bếp thì những thủ hạ bên ngoài vừa nghi ngờ đầu óc đại ca hỏng rồi vừa liên hệ cho những người khác bảo chắc đám bọn họ sắp có chị dâu.

Vị đồng sự nọ đi theo công đã lâu ra điều tâm đắc lắm “Các cậu đã bao giờ thấy Đại Ca tốn tâm tư đến thế chưa, có lúc nào anh ấy không thích lấy tiền chọi người, thế mà cái thứ chỉ có con gái mới thích như chocolate kiểu này mà anh ấy cũng làm, các cậu nói xem vì sao nào?”

Những chuyện ấy công cũng không biết. Anh chỉ biết anh thật sự thích lúc tiểu thiếu gia nhận chocolate, gương mặt như bừng sáng. Gương mặt trắng xinh, chỉ có đôi môi đỏ tươi mềm mại, xinh đẹp như một tiểu vương tử trong truyện đồng thoại.

Trong một khoảnh khắc, anh rất muốn hôn tiểu thiếu gia một cái.

Môi của tiểu thiếu gia, chắc chắn ngọt hơn cả chocolate.



Cơm nước xong cuối cùng tiểu thiếu gia cũng mở hộp chocolate ra, cầm một viên cho vào miệng mình rồi lại cầm một viên đưa đến miệng công, sau đó mới đóng hộp chocolate lại thật cẩn thận.

Công liếc mắt một cái, nghi ngờ liệu tiểu thiếu gia có coi hộp chocolate này thành bảo vật mang đi cất hay không nữa, dù sao không gian logic của anh và tiểu thiếu gia không giống nhau lắm.

Lúc này hai người đang tản bộ bên bờ sông, tiểu thiếu gia muốn đến quảng trường ở gần đó vì có gió đêm thổi rất thoải mái.

Bên bờ sông có nơi chuyên dụng để thả đèn, có bán cả đèn trời. Anh mua một ngọn đèn cho tiểu thiếu gia, thân đèn màu trắng ngà, bên trong có ánh sáng màu vàng ấm áp, bên ngoài có chỗ để viết chữ.

Tiểu thiếu gia cầm bút, không cho công nhìn cậu viết gì. Viết xong mới quay đầu lại.

Cậu gọi tên công.

“Ngu Hành Chu, bây giờ, anh có thích em chút nào không?” Cậu hỏi.

Ngu Hành Chu, bây giờ anh có thích em chút nào không?

Ngu Hành Chu không nói gì, trên mặt sông có rất nhiều ngọn đèn đang trôi, chiếu sáng cả một vùng. Tiểu thiếu gia nửa ngồi xổm trên mặt đất giống như mèo con nhút nhát, cậu nâng ngọn đèn trên tay, ánh vàng ấm áp chiếu lên đôi mắt e lệ mà bất an đang đợi câu trả lời.

Ngu Hành Chu hiểu rõ, tiểu thiếu gia đang đợi anh nói “Có”

Nhưng anh chỉ im lặng nhìn tiểu thiếu gia, xung quanh có người đi qua đi lại, trên quảng trường rất náo nhiệt, có tiếng trẻ nhỏ nô đùa có tiếng cười hạnh phúc của những đôi tình nhân.

Anh nhìn thấy ánh mắt mong chờ của tiểu thiếu gia dần tối xuống.

Tiểu thiếu gia không ép Ngu Hành Chu trả lời.

Cậu thả ngọn đèn vào nước, nhìn đèn trôi ra xa, cùng với những ngọn đèn khác tụ lại một chỗ, xua đi bóng tối mênh mang.

“Ngu Hành Chu” Tiểu thiếu gia vẫn dùng giọng nói mềm mềm giống như không hề biết giận của mình lên tiếng.

Ngu Hành Chu đứng sau lưng cậu trả lời một tiếng.

“Hình như em càng thích anh thêm rồi” Tiểu thiếu gia cười nói, quay đầu lại nhìn Ngu Hành Chu “Phải làm sao bây giờ?”

Ngu Hành Chu nghe thấy tiếng trái tim mình đập rộn rã.

Trước khi anh kịp phản ứng đã kéo tiểu thiếu gia vào ngực, hai đôi môi chạm nhau, hương vị bạc hà chocolate hòa cùng hương sữa chocolate, ngọt ngào êm dịu.

Đầu lưỡi tiểu thiếu gia rất mềm, môi mỏng ướt át, Ngu Hành Chu một tay ôm cậu, giống như kẻ thiếu dưỡng khí xâm lược mỗi một phần không gian trong miệng cậu.

Tiểu thiếu gia len lén kiễng chân ôm cổ Ngu Hành Chu.

Lồng ngực cậu và Ngu Hành Chu kề sát bên nhau, cậu cảm nhận rõ ràng nhịp đập mãnh liệt từ trái tim anh.

Cũng giống như cậu.

Lời tác giả:

Ngu Hành Chu: Tôi vẫn chưa hoàn toàn chìm đắm, tôi rất thích em ấy, nhưng tôi vẫn có thể chịu đựng được.

Tác giả: Cậu có thể cái mông.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lúc Ngu Hành Chu buông tiểu thiếu gia ra thì eo cậu đã mềm đến không đứng vững rồi, môi hồng như điểm chu sa, ánh mắt ngập nước, rõ ràng là dáng vẻ ngại ngùng đấy nhưng tay vẫn ôm chặt Ngu Hành Chu không buông.

Ngu Hình Chu nghiến răng như là tức giận, tiểu thiếu gia mềm nhũn ngoan ngoãn này rúc trong ngực anh, nhìn anh bằng ánh mắt đầy ỷ lại, ngây thơ hệt như nai con mới sinh.

Nếu Ngu Hành Chu trẻ lại vài tuổi, nếu lúc gặp gỡ tiểu thiếu gia anh vẫn còn là tên tiểu tử liều lĩnh, có lẽ anh đã chẳng thèm quan tâm gì sất, cứ ôm người về nhà, ôm lên giường anh, hóa thành ác long mà trông chừng cậu, đặt nụ hôn lên toàn thân cậu, tôn kính từng tấc trên làn da cậu.

Nhưng anh không phải, anh đã là Ngu Hành Chu ba mươi hai tuổi.

Anh là người lớn hơn tiểu thiếu gia những mười bốn tuổi.

Sự thật này như một cây kim đâm vào lòng Ngu Hành Chu.

Cái đầu nóng lên dần bình tĩnh lại.

“Anh đưa em về nhà” Anh buông tiểu thiếu gia ra, lại còn cầm tay dắt cậu đi.

Tiểu thiếu gia nhạy cảm nhận ra Ngu Hành Chu không còn vui vẻ như vừa rồi, cậu không nói gì, ngoan ngoãn theo Ngu Hành Chu lên xe, để anh đưa cậu về nhà họ Chung.

Dọc đường đi cậu cũng không lên tiếng, ngoan như một con mèo, hộp chocolate vẫn đặt ngay ngắn trên chân.

Cậu ăn thêm một viên, lần này là cookie chocolate trắng, ngọt đến phát ngấy.

Cậu nhìn gương mặt Ngu Hành Chu nghiêng nghiêng phản chiếu trên kính xe, vẫn là dáng vẻ cậu thích, sống mũi anh tuấn, đôi mắt thâm thúy, cằm hơi bén nhọn, bình thường là kiểu ôn hòa ổn trọng, thế mà trong tướng mạo này lại lộ ra chút tàn nhẫn.

Ngu Hành Chu ngậm điếu thuốc bên miệng nhưng không châm, chỉ cắn chặt khớp hàm giữ lấy nó nhưng đang tranh cao thấp cùng ai.

Tiểu thiếu gia lén đưa tay chạm lên cửa kính, miêu tả lại hình ảnh đôi mắt Ngu Hành Chu trên đó.

Không phải cậu không biết đau lòng.

Mỗi lần Ngu Hành Chu từ chối, cậu đều thấy đau lòng, ngực đau đến không thở nổi.

Nhưng cậu cũng hiểu rõ ràng, người động tâm trước là mình, kẻ theo đuổi cũng là mình.

Ngu Hành Chu không có nghĩa vụ trả lại cho cậu một tình yêu tương đương như thế.

Nên cậu chỉ có thể chờ đợi.

Chị gái từng dạy bảo cậu, càng muốn có cái gì thì càng phải nhẫn nại. Bất kể là cái gì, muốn có được thì phải trả giá.

Cậu muốn Ngu Hành Chu, rất muốn, rất muốn.

Cho nên cậu vẫn sẽ ở bên cạnh Ngu Hành Chu, chờ Ngu Hành Chu muốn có người ở cạnh, chỉ cần anh quay đầu là có thể nhìn thấy cậu.



Lúc xuống xe, tiểu thiếu gia lấy từ trong cặp sách ra chiếc cavat nằm trong ấy đã lâu đưa cho Ngu Hành Chu.

“Em dùng học bổng của em mua cho anh” Tiểu thiếu gia sợ anh lại chê “Không đắt đâu”

Sau đó cậu không đợi Ngu Hành Chu mở miệng đã mở cửa xe chạy mất, cặp sách trên lưng nảy lên nảy xuống, chẳng mấy chốc đã đến cửa nhà, lúc này mới quay đầu lại vẫy tay với Ngu Hành Chu.

Ngu Hành Chu vẫn cắn chặt điếu thuốc bên miệng.

Mùi thuốc lá bao lấy cả không gian chật hẹp.

Anh mở chiếc hộp nhỏ ra, là một cái cavat màu khói, rất xứng với áo sơmi tối màu của anh.

Ngu Hành Chu lật bên trong ra, quả đúng như lời tiểu thiếu gia nói, không quá đắt, là một thương hiệu tầm trung mà thôi.

Tiểu thiếu gia sống đến từng ấy tuổi có khi là lần đầu tiên chọn một chiếc cavat bình dân như thế.

Trong hộp còn có một tấm thiệp trái tim nho nhỏ viết ba chữ “Ngu Hành Chu”, là nét chữ tròn tròn của tiểu thiếu gia, sau đó là một dấu ngắt, chừng như là viết được một nửa, chần chừ rồi chẳng viết tiếp nữa.

Ngu Hành Chu chăm chú nhìn, khóe miệng bất giác cong lên.

Lúc vừa rồi tiểu thiếu gia ngồi trên đất viết chữ lên cây đèn, đèn tròn trịa không dễ viết, tiểu thiếu gia cứ cho rằng đã che hết nội dung mình viết nhưng thật ra Ngu Hành Chu đều đã nhìn thấy cả.

Tiểu thiếu gia viết tên hai người bọn họ, còn vẽ một cái trái tim vòng qua rất trẻ con, xong đâu đấy mới thả đèn vào nước, để ngọn đèn kia trôi xa vào lòng sông.

Nhưng tiểu thiếu gia không hề biết, dù thả đèn ở đây là để cầu phúc nhưng cũng chỉ có những ngày đặc biệt mới có thể thả. Đèn thả xuống rồi chẳng bao lâu sau sẽ có nhân viên đến vớt lên mang đi xử lý.

Ngày hôm sau sẽ lại là một mặt sông sạch sẽ.

Ngọn đèn viết tên của họ rồi cũng sẽ bị vớt lên, mang đi nghiền nhỏ cuối cùng hóa thành bột mịn.

Giống như chưa từng tồn tại.

Hạ cửa kính xe xuống một khe hở nhỏ, khói thuốc theo đó tràn ra.

Ngu Hành Chu quay đầu xe, quay trở lại hướng bờ sông.



Ngày hôm sau, thủ hạ của Ngu Hành Chu đến văn phòng làm việc bàn chuyện thì thấy bên bàn cạnh cửa sổ phòng làm việc của lão đại nhà mình nhiều thêm một ngọn đèn. Cũng chẳng phải tuyệt sắc gì, lại cứ thế chiếm lấy vị trí trung tâm.

Trên đèn còn có chữ viết, nhưng chữ quay vào phía tường nên không nhìn rõ lắm.

Thuộc hạ vừa báo cáo công việc vừa suy tính, chuyện tình yêu của lão đại hình như càng lúc càng sâu sắc rồi.

Ngu Hành Chu cầm văn kiện xem qua một lượt, nhìn tiểu đệ của mình, hắng giọng một cái, lắc lắc chiếc cavat màu khói trên cổ.

Thuộc hạ mù mờ nhìn lão đại, chắc là lão đại bị khô cổ rồi.

Đúng là không có mắt.

Ngu Hành Chu tức đến khó thở, bảo bọn họ mau cút đi.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Trường của tiểu thiếu gia sắp vào kì thi trung học. Bình thường cứ đến gần kì thi thì bạn gay tốt, tên học kém nổi danh Thẩm Văn Hiên chắc chắn liều mạng ôm đùi cậu kêu gào lão đại phải cứu tớ một mạng.

Nhưng lần này đến tận sát ngày thi rồi, Thẩm Văn Hiên lại vẫn không phát tín hiệu SOS.

Tiểu thiếu gia còn cho rằng mình bận yêu đương coi thường bạn bè, trong lòng áy náy dành riêng một buổi chiều gọi Thẩm Văn Hiên đến để giúp cậu ta ôn tập.

Kết quả Thẩm Văn Hiên không đến.

“Hàn Dữ Tiếu giúp tớ học bù rồi, thành tích cậu ta cũng ngang cậu, cậu cứ hẹn hò đi” Thẩm Văn Hiên vừa uống trà sữa vừa nghe điện thoại, hậu đậu lại bị sặc, ho khan vang trời.

Tiểu thiếu gia nghe thấy một giọng nam lạnh băng “Lớn thế rồi còn bị sặc.”

Lại nghe thấy “Thế nào rồi? Bị nghẹn không?”

Còn có tiếng a a ơ ơ của Thẩm Văn Hiên, nghe vô cùng đáng thương.

Sau đó nữa thì gác máy rồi.

Tiểu thiếu gia ôm di động, luôn có cảm giác cậu đã không còn là bạn tốt của bạn tốt nữa rồi.

Đến tối lúc gặp Ngu Hành Chu, tiểu thiếu gia tủi thân kể lại chuyện của mình cho Ngu Hành Chu nghe, cảm thấy Thẩm Văn Hiên đã coi người khác tốt hơn cậu.

Ngu Hành Chu không phải cái tuổi ngây ngốc của bọn họ nữa, nghe chuyện cái đã hiểu ngay.

Nam sinh nào thấy anh em uống trà sữa bị sặc lại để ý như thế, còn vừa giận vừa dỗ? Dỗ người yêu thì có chứ anh em gì?

Nhưng Ngu Hành Chu không nói với tiểu thiếu gia, trẻ con tuổi này có khi tình cảm của chính mình cũng không biết là gì đâu.

Anh nhớ lại thời thanh xuân niên thiếu của mình cũng thấy bản thân năm đó ngốc thế nào.

Chỉ có Chung Ninh không giống vậy, anh quay đầu nhìn tiểu thiếu gia đang uống sữa dâu, cảm thấy tiểu thiếu gia từ sợi tóc đến ngón chân đều phát sáng.

Tiểu thiếu gia chẳng hiểu gì quay lại nhìn anh, trên môi hồng dính chút sữa trắng, cậu như mèo con lè lưỡi liếm.

Ngu Hành Chu thống khổ quay đầu đi, lần thứ một vạn tự nhắc nhở bản thân tiểu thiếu gia còn chưa trưởng thành.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nhưng đến mấy ngày sau đó, Ngu Hành Chu không gặp được tiểu thiếu gia của anh.

Cho dù là học bá thì tiểu thiếu gia cũng phải ôn tập, hơn nưã đây là kì thi quan trong, cậu đã hứa với Ngu Hành Chu không thể tụt hạng.

Nhưng mà mỗi buổi tối thì hai người vẫn gọi điện, tiểu thiếu gia líu ríu báo cáo chuyện trong ngày, Hàn Dữ Tiếu lại giúp Thẩm Văn Hiên học bài, trong cuộc thi này cậu phải liều mạng phân cao thấp với Hàn Dữ Tiếu.

Có khi nói mãi, tiểu thiếu gia ngủ quên mất, tiếng hô hấp nhè nhẹ từ trong di động truyền tới, như móng mèo con cào vào trái tim người nhẹ nhàng.

Ngu Hành Chu phát hiện anh có hơi nhớ cậu, khi một mình lái xe về nhà sẽ bất giác nhìn sang vị trí phó lái.

Giống như dần thành quen, có một tiểu thiếu gia nho nhỏ mềm mềm ngồi ở vị trí ấy, mềm nhũn gọi tên anh “Ngu Hành Chu”.

Đây không phải là dấu hiệu tốt.

Anh đã chuẩn bị sống cô độc hết phần đời còn lại, anh không cần tình yêu. Cái thứ như tình yêu đối với anh mà nói là xa xỉ phẩm, anh là kẻ không thích hợp xây dựng quan hệ thân mật với bất cứ ai.

Anh đã đủ giàu có, tiền bạc đã đến mức có thể cho anh được cuộc sống tình dục thoải mái nhất rồi.

Nhưng hôm qua tham gia một tiệc rượu, một bạn giường cũng đến.

Người ấy vẫn là dáng vẻ quyến rũ mê người, vẫn xinh đẹp, lúc xích đến gần anh còn thể hiện một ánh mắt câu nhân.

Nhưng anh nhìn gương mặt trẻ tuổi kiều diễm này lại nhớ đến tiểu thiếu gia có ánh mắt sạch sẽ trong veo.

Tiểu thiếu gia còn nhỏ quá, chưa từng lăn lộn chốn gió trăng, cũng chẳng thể nào tu luyện ra được một thân mê hoặc quyến rũ.

Cậu chỉ biết ngốc ngếch vụng về theo đuôi Ngu Hành Chu, chờ Ngu Hành Chu quay đầu lại nhìn cậu.

“Xin lỗi, trong nhà có người” Ngu Hành Chu không hề nghĩ ngợi gì đã thốt ra câu ấy.

Người kia cũng khéo léo, không dây dưa, chỉ uống cạn rượu trong chén rồi lại chạy đến mục tiêu tiếp theo.

Nhưng trước khi đi lại nhìn Ngu Hành Chu chế nhạo “Trong nhà có người cái gì chứ, là trong lòng có người mới phải”

Trong lòng Ngu Hành Chu lạnh xuống.



Tối hôm đó tiểu thiếu gia lại gọi, Ngu Hành Chu bấm nút từ chối.

Tiểu thiếu gia lại gọi đến, Ngu Hành Chu nhìn cái tên hiện trên màn hình điện thoại, hút hết nửa điếu thuốc tiếng chuông mới dừng lại.

Tiểu thiếu gia không gọi tới nữa, mãi cho đến hơn mười giờ mới gửi tin nhắn cho anh.

“Ngủ ngon, Ngu Hành Chu ~ ”

Ngủ ngon nghĩa là em yêu anh, yêu anh.

Tiểu thiếu gia từng nói vậy với Ngu Hành Chu.

Đều là những câu chuyện cổ tích chỉ có lứa thiếu niên mới ghi nhớ trong lòng, đối với tuổi của Ngu Hành Chu mà nói thì có chút ngây thơ đến buồn cười.

Nhưng anh cầm di động lên, trả lời tin nhắn “Ngủ ngon, Chung Ninh”

Người bạn kia nói chẳng sai, trong lòng anh đã có một người.

Còn là một người không nên có.



Ba ngày sau, tiểu thiếu gia kết thúc kì thi cuối kì.

Vừa ra khỏi phòng thi, tiểu thiếu gia đã nôn nóng gọi điện cho Ngu Hành Chu.

“Ngu Hành Chu” Tiếng của cậu vẫn non nớt thế “Chúng ta hẹn hò đi”

Ngu Hành Chu im lặng một chốc, ngẩng lên nhìn lịch làm việc của mình, lặng lẽ gạch bỏ tới tận hai lịch trình.

“Được”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Tiểu thiếu gia phát hiện Thẩm Văn Hiên và Hàn Dữ Tiếu chiến tranh lạnh.

Hai người đó từ khi ngồi cùng bàn thì Thẩm Văn Hiên cứ như bị ép chạy đua, tan học cũng chẳng thể đến tìm tiểu thiếu gia, mặt mày ủ ê bị Hàn Dữ Tiếu bắt ngồi tại chỗ học từ.

Lúc tiểu thiếu gia đi ngang qua nghe được chút ít, không thể không cảm khái Hàn Dữ Tiếu rất quan tâm việc giúp Thẩm Văn Hiên học bù, học bù từ chương trình lớp chín, bù từ rễ lên ngọn luôn rồi.

Nhưng hai ngày nay Thẩm Văn Hiên lại thường chạy đến chỗ cậu nói chuyện dù mắt thì vẫn liếc đến chỗ Hàn Dữ Tiếu.

Tiểu thiếu gia nghe Thẩm Văn Hiên nói gà nói vịt từ chuyện bóng đá đến chuyện dì hai sinh bé gái, im lặng không cắt ngang, ngoan ngoãn uống sữa.

“Chung Ninh” Thẩm Văn Hiên đột nhiên hạ giọng gọi cậu.

“Ừ?” Tiểu thiếu gia cắn ống hút, ghé tai nghe.

“Cậu với cái anh ngưu lang cậu đang bao kia, sắp hai tháng rồi còn gì…” Thẩm Văn Hiên hơi đỏ mặt, phòng học giờ ra chơi như cái chợ, căn bản cũng chẳng có ai nghe họ nói gì, thế mà cậu ta lại giống như làm chuyện xấu, giọng nói mắc trong cổ học, vo ve như tiếng muỗi “Cậu và anh ta… làm chưa?”

Ban đầu tiểu thiếu gia không hiểu ý của cậu ta, chớp mắt vô tội nhìn.

Thẩm Văn Hiên nhắm mắt, quyết tâm một cái kéo tai tiểu thiếu gia “Các cậu lên giường chưa? Cậu bao anh ta mà cái này cũng không quản à?”

Đến lượt tiểu thiếu gia bị sặc, ho khan đến nghiêng trời lệch đất, sắc đỏ trên mặt lan đến cả mang tai.

“Tớ, tớ với anh ấy… không phải…” Tiểu thiếu gia lắp bắp, hai mắt nhìn nhau với Thẩm Văn Hiên “Chủ yếu là hai người bọn tớ…”

Qua một lúc lâu, tiểu thiếu gia ủ rũ nói nhỏ một câu “Không có”

Thẩm Văn Hiên “…”

Thẩm Văn Hiên “Thế cậu bao anh ta làm cái gì… nắm tay đi chơi hả?”

Tiểu thiếu gia không phục muốn cãi lại, bảo là hai người còn hôn môi rồi, làm nhiều thứ rồi đấy!

Nhưng mà cậu chưa kịp nói gì chuông vào học đã vang lên, Thẩm Văn Hiên cứng người, giữ vẻ mặt đau khổ chạy về chỗ ngồi.

Cậu ta lật đật mở sách ra, lại len lén nhìn bạn cùng bàn một cái, Hàn Dữ Tiếu thì chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ im lặng mở sách ra học.

Thẩm Văn Hiên cũng chỉ có thể mở sách, nhưng mà cậu ta không ghi bài, đều là nhìn bài của Hàn Dữ Tiếu.

Chẳng mấy chốc trong sách đầy những nét chữ như gà bới, dưới bàn chân cậu ta đụng đụng vào chân Hàn Dữ tiếu. Hàn Dữ Tiếu không phản ứng, cậu ta lại gục xuống bàn, mặt dán lên mặt bàn, hai má phình ra, trông như bé hamster.

Cậu ta nhỏ giọng thì thầm, nhão nhoẹt gọi một câu “Hàn Dữ Tiếu…”

Không giống như lúc gọi Chung Ninh, đến chính cậu ta cũng không phát hiện ra trong giọng nói của mình có ý tứ làm nũng, có chút tủi thân lại hơi dính người, giống như bụi mưa chui vào lòng Hàn Dữ Tiếu.

Lực tay cầm bút của Hàn Dữ Tiếu đột ngột tăng lên, ngòi bút hung dữ chọc thủng cả trang giấy.

Nhưng cậu chịu đụng, không liếc mắt đến Thẩm Văn Hiên.

Thẩm Văn Hiên tự làm mình mất mặt cũng chẳng thèm nghe giảng nữa, cứ ngơ ngác úp mặt trên bàn nhìn gương mặt nghiêng của Hàn Dữ Tiếu.

Dưới ánh nắng, Hàn Dữ Tiếu trong chiếc sơmi trắng sạch sẽ đẹp trai đến mức có thể đi đóng phim thanh xuân thần tượng rồi.

Thẩm Văn Hiên chép miệng, cảm thấy Hàn Dữ Tiếu thật đẹp trai.

Vốn cậu ta ghét Hàn Dữ Tiếu, còn muốn đối đầu nữa, nhưng sau Hàn Dữ Tiếu giúp cậu ta học bù, giúp cậu ta đuổi mấy tên côn đồ, cậu ta phát hiện ra thì ra Hàn Dữ Tiếu là kẻ có nghĩa khí, người cũng thông minh.

Cậu ta muốn làm anh em tốt với Hàn Dữ Tiếu cả đời, giống như cậu ta và chung Ninh vậy.

Kết quả Hàn Dữ Tiếu không vui.

Thẩm Văn Hiên ủ rũ đổi hướng nhìn, không nhìn Hàn Dữ Tiếu nữa, càng nhìn càng đau đầu.

Một chốc sau, một viên giấy nhỏ lăn đến trước mặt cậu ta.

Cậu ta mở ra thì thấy nét chữ trẻ con tròn tròn của Chung Ninh.

“Bọn tớ hôn môi rồi!!!” Tiểu thiếu gia viết ba cái dấu chấm than.

Đại khái là vẫn không phục nên bên dưới viết thêm mấy chữ “Không phải chỉ một lần”.

Một Thẩm Văn Hiên chưa từng yêu đương nhưng kinh nghiệm tình trường đầy mình, cảm thấy coi thường, lật một mảnh giấy dũng mãnh viết lại mấy chữ.

Lại dùng đường cũ đưa cho tiểu thiếu gia.

Tiểu thiếu gia mở giấy ra đọc, tức đến muốn khóc.

“Thế cậu vẫn còn là một con gà giò…”

Cậu căm giận vò nát tờ giấy nhỏ, chuẩn bị dùng giải thích bản thân đang dùng tình cảm để theo đuổi tình yêu diễn đạt chuyện mình và Ngu Hành Chu đã có bước tiến vĩ đại.

Thế nhưng lại nghe giọng nói tức giận của giáo viên trên bục giảng “Chung Ninh, Thẩm Văn Hiên đứng lên trả lời.”

Tiểu thiếu gia học bá mơ màng đứng lên, mơ màng trả lời sai.

Cuối cùng là Thẩm Văn Hiên vẻ mặt cũng mơ màng đúng lên sau cậu, cả hai bị phạt đứng.

“Tại cậu đấy” Tiểu thiếu gia nghiến răng mèo nói vào tai Thẩm Văn Hiên, đây là lần đầu tiên cậu bị phạt đứng.

Khách quý thường kì của hình thức phạt đứng Thẩm Văn Hiên “Tại tớ cái gì, tớ nói sai đâu”

Thẩm Văn Hiên vẫn không dời được ánh mắt khỏi Hàn Dữ Tiếu trong lớp, càng nhìn càng thấy đẹp trai.

“Thật ra Hàn Dữ Tiếu nhìn thì… còn đẹp hơn con gái” Cậu ta nhỏ giọng lẩm bẩm, tiểu thiếu gia tò mò nhìn sang thì lại lắc đầu.

Nhưng qua một lát, cậu ta lại khều tay Tiểu Thiếu Gia.

“Tối nay đến nhà tớ” Cậu ta nói.

Tiểu thiếu gia không vui lắm, cậu còn muốn đi tìm Ngu Hành Chu.

“Trong máy tính của tớ còn phim đàn ông với đàn ông đó đó” Thẩm Văn Hiên nháy mắt “Cậu xem không? Cậu không xem thì làm sao làm được cho ngưu lang nhà cậu?”

Tiểu thiếu gia ngây ngẩn của người.

Cậu ta ngẩng đầu nhìn bảng đen.

“Ôi cao xa đường Thục khó, khó tận tới trời xanh… Ngu Hành Chu đẹp trai như thế chắc chắn trước kia có rất nhiều bạn trai bạn gái cũ…, Tàm Tùng Ngư Phù vương.. Ngu Hành Chu chắc là kinh nghiệm phong phú lắm… Đến nay đã bốn vạn tám nghìn năm Ngu Hành Chu ấy mà, cậu có muốn cùng tớ…”

[In nghiêng là thơ, trích trong bài Thục Đạo Nan – Lý Bạch]

“Xem” Tiểu thiếu gia đỏ mặt, ngoắc tay Thẩm Văn Hiên.

“Thẩm Văn Hiên Chung Ninh! Đứng phạt không được nói chuyện!”

Tiểu thiếu gia và Thẩm Văn Hiên cùng cúi đầu đọc sách.

Hai người từ mặt đến tai đều hồng cả lên.

Giáo viên gật đầu vừa lòng, cảm thấy chắc chắn hai đứa đã biết sai.



Hai đứa vừa đọc thơ Lý Bạch vừa gạ nhau xem phim “đó đó” không sợ Lý Bạch tức chết à=)))
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Tiểu thiếu gia từng đến nhà Thẩm Văn Hiên rất nhiều lần nhưng lần đầu tiên có cảm giác chột dạ như thế này.

Hai người nhón chân bước lên cầu thang, bước chân nhẹ nhàng như mang đệm thịt của mèo nhỏ, vèo một cái lẩn vào trong phòng Thẩm Văn Hiên.

Dì giúp việc đứng dưới lầu nhìn hai đứa trẻ đầy khó hiểu, mang ít hoa quả lên cho bọn nó cũng bị từ chối.

Nhà của Thẩm Văn Hiên cách nhà họ Chung cũng không quá xa, đứng trong cửa sổ nhìn ra ngoài đã có thể nhìn thấy nóc nhà họ Chung.

Tiểu thiếu gia dán hai mắt lên cửa sổ, cứ có cảm giác chột dạ, không biết nên nhìn vào đâu, mặt đã bắt đầu đỏ lên.

Thẩm Văn Hiên cam đoan với cậu “Bố mẹ tớ không có nhà”

Hai người buông rèm cửa xuống, nghiêm túc che kín cửa sổ kính, khóa cả cửa ra vào.

Sau đó mới lén lút mở máy tính của Thẩm Văn Hiên lên.

Bên bàn còn xếp cả đống bài tập của cả hai, tiểu thiếu gia làm bài nhanh như gió còn ngoại lệ một lần để Thẩm Văn Hiên chép bài, thế mà vẫn nghiêm trang chững chạc nói “Chỉ một lần này thôi đấy.”

Thẩm Văn Hiên chẳng thèm để ý cậu, vội vàng mở chỗ hàng cất giấu trong máy tính ra.

Tiểu thiếu gia ôm chân ngồi trên đất, hếch cằm lên, tò mò hỏi Thẩm Văn Hiên “Sao cậu lại có mấy cái này? Cậu không thích con gái à?”

Thẩm Văn Hiên cầm chuột máy tính click loạn lên, gãi gãi tóc, muốn giải thích với tiểu thiếu gia nhưng lại cảm thấy không biết phải nói thế nào.

“Thì thế… dạo này có một người, một người con trai rất tốt, rất tốt với tớ, tỏ tình với tớ”

Cậu ta còn chưa nói xong.

Tiểu thiếu gia nghiêng đầu hỏi “Hàn Dữ Tiếu tỏ tình với cậu?”

Suýt nữa thì Thẩm Văn Hiên ngã lăn từ trên ghế xuống, nhìn tiểu thiếu gia bằng vẻ mặt hoảng sợ, lắp bắp “Sao sao sao sao cậu biết?”

Học bá mấy người đều biết thuật đọc tâm hả???

Tiểu thiếu gia vẻ mặt vô tội “Gần đây cậu chỉ ở bên cạnh cậu ta thôi”

Thẩm Văn Hiên trưng ra cái vẻ mặt như vừa bị sét đánh.

Tiểu thiếu gia kéo áo cậu ta “Cậu nhận lời Hàn Dữ Tiếu chưa? Cho nên mới muốn xem chuyện đó giữa đàn ông với đàn ông?”

“Không phải!” Thẩm Văn Hiên như mèo con xù lông, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên “Tớ thích con gái mà!”

“Ồ…” Tiểu thiếu gia dài giọng, nhìn Thẩm Văn Hiên rồi lại chỉ về hướng màn hình máy tính.

Thẩm Văn Hiên thẹn quá hóa giận “Cậu còn nói tiếp thì tớ không cho xem nữa!”

Tiểu thiếu gia ngậm miệng luôn, còn làm động tác kéo khóa miệng.

Con thuyền nhỏ hữu nghị xóc nảy nhiều lần cuối cùng cũng tạm thời vững vàng.

~~~*~~~

Thẩm Văn Hiên cũng không biết mình tải được loại phim gì về, cho nên lúc video đầu tiên chiếu hình ảnh ba người đàn ông vạm vỡ, cả cậu ta và tiểu thiếu gia đều mang cái vẻ mặt mơ màng.

“Có cả người quay phim nữa à?” Cậu ta hỏi tiểu thiếu gia.

Tiểu thiếu gia cũng nhìn cậu ta bằng ánh mắt nghi hoặc “Người quay phim thì sẽ không xuất hiện trong ống kính đâu, hẳn là đạo diễn chỉ đạo diễn xuất nhỉ?”

Thẩm Văn Hiên hiểu ra, cảm thấy tiểu thiếu gia nói rất có lý. Hai người đàn ông làm chuyện khó như vậy nhất định phải có người hướng dẫn.

Giây tiếp theo, họ nhìn thấy ba người đàn ông hôn nhau, rồi bắt đầu cởi quần áo…

Thẩm Văn Hiên vội vã tắt video.

Tiểu thiếu gia im lặng vùi mặt vào trong chăn, chỉ để hở hai cái tai đỏ bừng
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top