[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 72 Images?q=tbn:ANd9GcQ-ZKru2sIcvIYTbXgB9IS_GHd0zf474fP8_9IVD_Z3FJehHKsK


NHỊP SỐNG TUỔI HOÀNG HÔN

Nầy người hỡi! Hoàng hôn đã điểm
Ảnh nhạt dần, sắp tím trời xanh
Vầng đen chầm chậm đến gần
Chỉ còn một mảnh trăng thanh soi đường!

Nếu vắng trăng canh trường u ám
Vạn côn trùng níu bám nỉ non
Dạt dào một tấm lòng son
Giữa bao ảm đạm biết còn hay không!

Cho khắc khoải, mông lung dòng nghĩ
Chuyến xe đời phỉ chí bao nhiêu
Giờ đây héo hắt, sầu hiu
Cánh hồn rũ rượi, liêu xiêu mộng ngàn

Rồi lặng lẽ mơ màng theo gió
Tìm phôi phai nỗi nhớ ngày xưa
Con đường năm cũ bao mùa
Dấu chân xe ngựa sớm trưa trải dài!

Còn chi nữa để hoài lưu luyến
Đã lạnh tàn muôn chuyện thuở qua
Chỉ còn dưới ráng chiều tà
Thu hình , rút ánh để mà…chờ đêm…

Thôi thì hãy! Con tim lai láng
Suốt khoảng dài trầm lắng, suy tư
Hôm nay đan lại thành thơ
Ngân nga khuây khoả những giờ buồn tênh

Cho nắng tắt chênh vênh đừng tới
Với bốn bề bóng tối phủ vây
Dẫu tàn, hồn thắm còn đây
Vẫn cười rộn rã chuỗi ngày…chìm sâu.




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 72 Images?q=tbn:ANd9GcR3_yE2fnDLZEkqJ7zhAZikZlZMvo5o4_jaGYXTJDjh6jEPnp2TpQ


CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM

Có ai hiểu cho em nỗi khổ?
Cảnh vợ chồng như phố canh khuya
Vắng tanh, lạnh lẽo bốn bề
Lâu lâu gợn ánh vụt về nẻo xa!

Lỡ tuổi xuân, trăng ngà nhạt ảnh
Thôi! Đoạn đành một cánh hồn hoa
Đưa chân làm vợ người ta
Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời

Men hương lửa một thời sớm tắt
Bởi bóng mờ, đuổi bắt mơ hồ
Khung trời mây áng lững lờ
Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng thanh

Cho đêm sáng biến thành u ám
Chuỗi thu vàng phủ bám màn loan
Dưỡng nuôi ước vọng tình son
Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan!

Để ảm đạm, muôn vàn héo hắt
Lời ngọt ngào vắng bặt từ lâu
Bước chân dã dượi qua cầu
Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…

Rồi hôm nay bóng chiều dần đến
Chỉ còn đây khấp khểnh niềm thương
Cất đau trong trái đoạn trường
Sống cho nghĩa sống, vấn vương hững hờ

Em chán ngán, thẫn thờ ai hiểu?
Nỗi u buồn, nặng trĩu tâm tư
Từng đêm bậu bạn qua thơ
Ủi an năm tháng nát bờ yêu đương.




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 72 Images?q=tbn:ANd9GcSzzsvwpw2iOqi7bX_nkfqbGK9Q0NQG6XQspKAczQkYRVW8VaLSHw


Thơ Em

Tôi đọc thơ em tới mấy lần
Bởi lòng cảm khái mảnh hồn trăng
Ôi sao! Đẹp quá tình ai đó
Dẫu lỡ, thuyền xa vẫn đượm ngần!

Kỷ niệm đong đầy nơi mắt em
Quay nhìn dĩ vãng dưới thu đêm
Mãi vương vấn nhớ thời tao ngộ
Khắc khoải, đong đưa, rũ bóng thềm…

Tôi người lữ khách bước qua cầu
Cũng vỡ tan tình lắm khổ đau
Chất ngất yêu đương rồi nát mộng
Cho dài năm tháng lịm trời thâu

Và giống như em, cũng hẹn hò
Công viên, rạp hát… trọn niềm cho
Trái tim da diết ngân tình ái
Rồi cũng như em…..lỡ mộng đò!

Lặng lẽ nàng đi bỏ lại đây
Muôn vàn nhịp đập quả hồng say
Để tôi lưu luyến, luôn nhung nhớ
Phủ chụp lên thân chuỗi đọa đày…

Em còn đầy ấp giọt sầu rơi
Năm tháng hằn in dấu ảnh ngời
Còn ở nơi tôi giờ lạnh tắt
Dòng sông thuở ấy, đã ngừng trôi

Đăng đẳng thời gian, bỗng một chiều
Tình cờ gặp lại, nỗi buồn hiu
Đôi dòng châu lệ nàng tuôn chảy
Kể chuyện ngày xưa cảnh nát diều

Giờ mới hiểu ra, đã lỡ làng
Đâu còn đứng bóng ảnh trăng vàng
Mịt mù khuất núi mờ tan loãng
Chỉ có còn đây một ánh quầng…



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 72 Images?q=tbn:ANd9GcTwut7Nr4go7v5TAyFnuyLR9c9wc-Z1FnSAQeQDO0FR9BpHUhHBbg


DÒNG TÂM SỰ

Em họa cho tôi lắm dãy thơ
Từ đầu ghé bến, thả trăng mơ
Tấc lòng gom đọng vào lam khói
Tôi hiểu đời em... phủ bụi mờ!

Thu chiều cứ mãi phả tim sâu
Héo hắt, cô đơn nhỏ lệ sầu
Gởi gấm tâm tình nơi hí họa
Tìm vơi ảm đạm nỗi ngàn đau

Thơ thẩn vào ra khắp nẻo trang
Trải dòng tâm sự luống bâng khuâng
Dẫu cho mộc mạc, sai vần điệu
Vẫn lấy làm vui, khoả ánh tàn…

Tôi thấy lòng tôi cũng mến ai
Từ khi tập tễnh lướt hồn bay
Ngọc Lan! Ghé bến gieo vần họa
Xúc động tâm tình lắm lúc say!

Tôi cũng như em cũng mộng thường
Nhưng rồi tan tác rã mưa tuôn
Âm thầm lặng lẽ theo ngày tháng
Từ mái nhung đen đã quạnh trường

Chỉ còn bậu bạn với thơ xanh
Điểm nét vào đây cả tấc thành
Nắn nót, giồi mài từng chút một
Đi tìm cái bóng của vầng thanh...

Đừng buồn nữa nhé Ngọc Lan ơi!
Nước chảy, sóng vờn, chỉ thế thôi
Hãy ngủ mơ say vào mộng mị
Rồi khi tỉnh giấc, áng mây trôi!


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 72 Images?q=tbn:ANd9GcRVJmtsd2IZ931VG0pBCPhVBTNGJSUt5Bc3fvWKwLKHZNrOOwh3


THÌ RA

Thì ra đây nghĩ đã sai rồi
Cứ ngỡ rằng ai cũng giống tôi
Khắc khoải tâm tình, bao ý sống
Trải vào trang giấy để phai phôi!

Ngờ đâu lỡ nhịp mối cung đàn
Vọng tưởng con thuyền giữa sóng loang
Chờn chập, đong đưa dòng nước cuốn
Dật dờ, ảm đạm, nhỏ sầu than

Vậy mà hạnh phúc vẫn đong đầy
Lui tới, ra vào thả bóng bay
Giỡn gió, đùa mây vờn nước gợn
Để hồn vương vấn nghẹn cho ai

Thôi về khép lại cửa tâm hồn
Rồi mỗi chiều tà đợi bóng hôm
Tự nhủ với lòng đừng thế nữa
Dòng đời muôn mặt kẻo rơi chân!

Hãy trải niềm thương vào cánh thơ
Con tim nhịp đập tự bao giờ
Cảm rung lai láng tình nhân thế
Tất cả vào đây để thắm mơ

Sáng ơi! Hồn Sáng của ngày xưa
Cứ vụt bay xa giữa bốn mùa
Đem lửa, đem hương vào biển rộng
Hơn là ảo ảnh một chiều mưa!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 73 Images?q=tbn:ANd9GcQZaqx7jEKhTQA8gAqnlN_iI6UlJNPFkD59HAf71ci8pAdhVlWynQ


TOẢ SÁNG MÌNH

Người sầu ảm đạm trải thơ
Như chiều héo hắt, dật dờ, vấn vương
Vọng trông trăng mộng đêm trường
Mà đâu chẳng thấy, chỉ buồn gió lay!

Lững lơ chuỗi hạt ai hoài
Đọng dòng châu lệ đoạn đoài rụng rơi
Hút sâu vào cõi tan phôi
Trăm mong, ngàn đợi để rồi xót xa

Ngoài kia cành rũ là đà
Hồ thu gờn gợn, sóng xoa cạnh bờ
Phủ giăng bốn phía lặng tờ
Âm u, giá lạnh, hững hờ mây trôi…

Tình yêu là thế mà thôi
Khi phơi trải sáng khi rơi khuất tàn
Dẫu thương tha thiết mảnh vàng
Làm sao giữ được ảnh ngàn chuyển quay!

Niềm mong, nỗi đợi của ai
Bao chiều quạnh quẽ trên đài cô đơn
Để cho da diết chập chờn
Khát khao trông đợi gió vờn hồn sương…

Hãy vô tư lự bên đường
Cũng rồi một tối vầng thương toả ngời
Đừng trông, đừng đợi, đừng chờ
Chỉ làm héo hắt bơ phờ mà thôi

Âm thầm tỏa sáng chí đời
Vạn ngàn sắc thắm muôn nơi tự tìm
Hơn là nhịp đập con tim
Ngân bài “Lệ Đá” mãi chìm xa xôi.




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 73 Images?q=tbn:ANd9GcQMUXptaFJ8XpBZbYDzjZNOsE3XGLzN2eQLUZXglpRBBoH4CZ3bMQ


HỠI TRỜI XANH

Lặn lội qua nhà để rõ tin
Yêu đương còn sống hoặc tan hình
Then cài, cửa đóng, chìm hiu hắt
Vắng lặng bao quanh, chỉ có mình!

Một khắc trôi qua, bóng một người
Vườn sau ra trước ngắm nhìn tôi
Ô kìa! Huynh Sáng! Cần Thơ ghé
Nhớ quá bạn ơi, thuở thiếu thời

Chun rượu thâm tình cạn ngất say
Năm xưa hai đứa thả hồn bay
Giờ đây đôi ngả đường rong ruổi
Kẻ bụi phong trần, kẻ lắt lay

Nỗi nhớ niềm thương ngợp cả hồn
Những chiều nắng tắt, rũ hoàng hôn
Căn phòng ấm áp tình tri kỷ
Chia sẻ cho nhau chuyện mất còn..!

Bỗng chốc em đi chợ mới về
Nụ cười tươi rói, tiếp chân đi
Ra sau rồi khuất, không còn thấy
Đến tối âm thầm mở nhạc bi

Chế Linh quằn quại với đau thương
Chuỗi khúc tình vương luống đoạn trường
Còn ở nơi tôi đêm thức trắng
Tái tê, da diết cảnh mây sương…

Thôi rồi! Đã nát mảnh tình thanh
Tay ấm trong tay những tối gần
Vạn tiếng con tim ngân thổn thức…
Giờ đây gởi trả giữa khung xanh

Tôi hận , tôi đau bởi ngỡ ngàng
Vì sao lại vỡ mảnh trăng vàng
Em thì im lặng, không lần nói
Để gió thu sầu quyện xốn xang

Nghĩ chân lạc bước cánh vườn hoa
Lắm bướm vờn xoay ảnh ngọc ngà
Đành nén, chôn sâu về dĩ vãng
Sợi tơ lầm mối tặng người ta…

Hai mươi năm chẳn vội qua mau
Bỗng gặp lại em, đẫm lệ trào
Ngày ấy anh ơi! Em khóc hận
Xa anh vì bởi nát hoa đào

Người ta tàn nhẫn thuốc em đau
Trong trắng đời em đã rã nhầu
Chẳng xứng tình anh ngàn sắc thắm
Chớ nào em phụ mảnh tình đâu!

Trời ơi! Trời hỡi! Hỡi trời sầu!...


Nguyễn Thành Sáng
 
Top