[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 70 Images?q=tbn:ANd9GcRU-OiJOiEzf8LQ0Cm9GEvp4_VVPAfUhApUoHU-VdiQxMa3ZcqiHg


TIẾNG ĐÀN

Nơi đây năm tháng cũng từng
Vấn vương, lưu luyến bao lần…ngày xưa
Ngàn mây giăng phủ bốn mùa
Âm u, ảm đạm, gió lùa sầu sương!

Chiều thu héo hắt bên đường
Nhớ về dĩ vãng, giọt buồn rụng rơi
Bây giờ nát mảnh trăng soi
Cho đêm mờ mịt, cho đời buồn tênh

Thức thao đợi ánh vàng lên
Mà như thăm thẳm, chênh vênh nỗi niềm…
Đàn em lảy nhịp bên thềm
Du dương điệp khúc lay tìm…hồn thương

Tim người nhịp đập tơ vương
Xuyến xao, xúc cảm, chẳng dừng ngân nga
Bâng khuâng xa cũ dưới tà
Nửa vầng đã khuất, nửa ngà còn đây

Từ trong giếng lặng hình ai
Gợn gờn loang ảnh mộng say thuở nào
Soi gương nước động dạt dào
Bao nhiêu chờn chập là bao nhiêu vờn…

Qua rồi dòng xoáy cuộn tròn
Một lôi xuống đáy, một còn xoay đi
Hôm kia nát mảnh trăng thề
Hôm nay lững thững mây về chốn xa

Lộ ra khung ảnh ngọc ngà
Long lanh từng giọt sương pha ửng trời
Phủ đen giây phút cuộc đời
Rồi đây gió thổi trôi trôi giạt tàn.


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113

1606993925142.png

VẪN MÃI QUAY VỀ

Em bừng tỉnh cơn mê sầu mộng ảo
Để hồn nhiên vui dạo bước chân qua
Cả không gian muôn sắc thắm mượt mà
Đang đợi đón trăng ngà soi ánh tỏ!

Còn nơi tôi cứ luôn sao trăn trở
Nhớ nhung hoài một thuở cánh ngàn phương
Lướt dòng sông, sóng nước dưới mây sương
Ngang bến mộng bên đường, hoa trước cổng

Mây vần vũ, gió vụt vù khuấy động
Niềm mênh mang, ảnh bóng vẫn trùng khơi…
Thế mà nay ánh nhạt, nỗi chơi vơi
Luôn vương vấn một thời xưa cũ mãi…

Có đôi lúc tuổi xuân như sống lại
Buổi hẹn hò, luyến ái khúc tình yêu
Bãi cỏ, bờ sông, ghế đá…những chiều
Hồn ngây ngất phiêu diêu vào ngọn thổi!

Và cũng rồi biết bao lần nhức nhối
Quay ngược dòng rười rượi của năm nào
Hiểu vì sao vỡ nát cánh hoa đào
Cho vĩnh biệt, lệ trào nơi khoé mắt…

Đã lỡ rồi, đành vẽ tranh trầm mặc
Đẩy thu trôi xa lắc tận phương ngàn
Để thảm xanh thôi trải sắc rụng tàn
Vầng ánh rạng phủ choàng hoa cỏ lá…

Vậy mà sao lòng cứ luôn buồn bã
Bởi mãi hoài bôi xóa chẳng mờ tan
Mây phủ dầy lấp kín một vầng trăng
Gió cuốn tới cũng lần ra cõi sáng.


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 71 Images?q=tbn:ANd9GcQA_NhubRZRM2o_kWf7U8m0lnaODN-R8uG_XAxtDg2ur0bJAgV3Rw


SỢI TƠ BUỘC KÉO

Hàng cây vun vút ngược bên lề
Đến dãy cát vàng dẫn lối quê
Vắng lặng ngôi nhà đêm tĩnh mịch
Lờ mờ, lởn vởn rũ canh khuya!

Bao lần giấc điệp dẫn hồn tôi
Vào mộng đi tìm một ánh trôi
Nhưng cõi mịt mờ đâu chẳng thấy
Chỉ rời chân bước, dạ sầu tơi

Cứ thế để hoài nỗi vấn vương
Bóng ai nhàn nhạt cuối con đường
Nằm trong ảo ảnh mờ lam khói
Thoáng tụ lại rồi nhỏ giọt buông

Bởi dưới mưa ngàn quyện bóng đêm
Thì làm sao có một loài chim
Lượn theo tầm tã mà vương nắm
Chỉ đụt qua cơn đợi hết chìm!

Da diết tâm hồn chuỗi tháng năm
Thiết tha ấp ủ mảnh tình trăng
Nhưng trăng khuất dạng sau vành núi
Đành ngóng trời xa, loãng nhạt tàn…

Nếu được một lần quay trở lại
Thành loài cánh trẻ thả tầng mây
Phũ phàng nước đổ tôi dừng ghé
Đầy bụng, trong trời mới cất bay

Để không phải cảnh tắm thu chiều
Rồi mỗi tối ngồi cạnh hắt hiu
Lần dỡ từng trang nhòa nét chữ
Cho từ trong trái thổi sầu tiêu

Để không đăng đẳng sợi dây tơ
Lay động, chập chờn giữa giấc mơ
Quấn cuốn linh hồn lôi dĩ vãng
Cột bên bờ suối ngắm trăng trơ.




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 71 Images?q=tbn:ANd9GcQ36PBIKrhr7DzfgVcYXe7zVLV-YbnVby6Swvm14SvJQmrNyd28


CÔ ĐƠN

Rộn rã đâu đây những tiếng cười
Dập dìu, tấp nập cảnh thuyền bơi
Ngả đường xuôi ngược dòng loang ảnh
Mà ở nơi đây chỉ một người!

Hứng hiu hiu thổi mái sau hè
Lượm lác đác vàng phủ gốc tre
Tắm nắng bức oi, bầu vắng vẻ
Khảy đàn lặng lẽ chỉ mình nghe

Tĩnh mịch canh khuya, áng lững lờ
Bên thềm, một góc, quấn dây tơ
Thấy như sợi tối, mong manh quá
Rồi mắc lên cành, mặc lắc lư

Xung quanh sẩm xịt màu u ám
Lãng đãng xa xa bóng chập chờn
Đom đóm dật dờ bay lấp loé
Từng hồi lay động, ánh man mơn!

Khát khao, vọng tưởng, biết đâu tìm
Muốn vút lên trời xoải cánh chim
Bay thẳng, bay xa về diệu vợi
Mà sao ai níu, ghịt con tim

Để thu cứ mãi cuốn hồn đau
Tối tối hoàng hôn uống giọt sầu
Da diết tận cùng bao nỗi nhớ
Muộn phiền chờn chập giấc canh thâu…

Cô đơn! Rất thật nỗi cô đơn
Tại gió, tại mây, tại dỗi hờn
Hay tại bạc phần nên quạnh quẽ
Lại đành bó gối, chẳng dời chân.



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 71 Images?q=tbn:ANd9GcRJmm9Ng0UW3e2n9GozGjVFUqFl7V0xsHW4_N_4gxiSfFwnv1rf


TÌNH LẶNG

Nói để rồi đây có vỡ tan?
Với ôm nỗi nghẹn lịm cung tầng
Anh đành phải nén niềm tha thiết
Em hỡi! Bên bờ có hiểu chăng!

Yêu ai từ độ mùa thu ấy
Anh thấy hoa xuân trải bóng dài
Đi dưới ráng chiều trôi lãng đãng
Người ơi! Có hiểu ngất men say?

Anh mang vương vấn gói vào tim
Yêu lặng âm thầm thả dưới đêm
Thật thắm như trăng ngàn rạng ánh
Nhiều trong giấc ngủ ảnh hình em…

Bây giờ con sáo đã sang sông
Ôi! Nát hồn thương, nhỏ lệ hồng
Em bước theo chồng về xứ lạ
Đâu còn chi nữa để mà trông

Từ nay vĩnh biệt tình yêu nhé!
Tất cả vùi chôn đáy huyệt rồi
Bến mộng phủ dầy sương tuyết trắng
Đêm dài, ảm đạm ngắm mây trôi...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 72 Images?q=tbn:ANd9GcQhY5yAS5iq40KlT0me3ir9cJbXtT1tGxPjsGsxsopi9b53LOxn8Q


Khen Và Chê

Khen cháu hiên ngang trước cảnh đời
Gặp điều trái khoáy chẳng hề lơi
Quan tâm chia sẻ và lên tiếng
Tìm chữ công minh hiến tặng người!

Khen cháu lòng ngay, dạ chính nhân
Tâm hồn trong sáng tợ vầng trăng
Trải muôn lóng lánh, xua màn tối
Khai mở đường đi dưới cõi tầng

Khen cháu dầy công với sách đèn
Hoặc đời khốn khó lắm bon chen
Cố theo ngày tháng tìm thăng tiến
Đáp nghĩa cù lao hoạn dưỡng mình…

Nhưng mà cháu hỡi! Để bây giờ
Tôi thấy đắng lòng chê cháu đây
Hấp tấp, ngông cuồng, không chính chắn
Chỉ nhìn bề mặt vội ra tay!

Chưa biết đầu đuôi chuyện thế nào
Sự tình đen trắng ra làm sao
Chỉ xem lá rụng cho là gió
Chẳng hiểu vì thu, phải rớt màu

Nghe đàn héo hắt, trách ru mê
Nào biết du dương dưới ánh thề
Là để thăng hoa hồn mộng ước
Giúp dài đượm thắm chuỗi lê thê…

Sự đời muôn mặt khó đo lường
Tí nước đêm trường nhỏ giống sương
Nhưng khác ở nhau đâu sự thật
Một đàng kết tụ, một ngàn phương

Muốn hiến cho đời nghĩa vị tha
Bình tâm, tường tận lẽ gần xa
Chớ nên vội vã lao vào cuộc
Tự chuốc vào thân ách nghiệt mà.


11/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 72 Images?q=tbn:ANd9GcS1_Nzqxce4rRm4LzcSq9j_dg1OUK4a_3vqY30Xc6DTGM2WXMea


TÌNH THẮM CỦA ANH

Mang ước vọng đi vào biển lớn
Mặc ngàn khơi sóng giỡn thét gào
Vượt theo ngọn gió lên cao
Trải phơi ý sống biết bao nỗi niềm!

Đường rong ruổi, con thuyền tấp bến
Gác mái chèo tìm đến vườn ai
Hương loang tỏa nhẹ bên ngoài
Dừng chân lữ khách say bay mộng hồn

Gần một năm sớm hôm mài bút
Gửi tấc lòng từng phút vào thơ
Vấn vương, lưu luyến bao giờ
Nay đan thành nhạc ru mơ chốn ngàn

Nợ sách đèn soi trăng trải chí
Nghĩa cù lao trọn ý đáp đền
Vút vào cõi lộng mông mênh
Xoải đôi cánh rộng vượt lên chin tầng…

Rồi một chiều lâng lâng nguồn cảm
Gặp hồn ai ảm đạm bên đường
Em buồn lặng lẽ ngắm sương
Mà sao trông giống người thương kiếp nào!

Lung lay động xạc xào cành lá
Ngọn hiu hiu êm ả đưa về
Dang tay ôm mảnh trăng thề
Tim yêu ngân nhịp lê thê tiếng lòng

Cùng nắm tay xuôi dòng nước chảy
Thuở hoa xuân sống lại từ đây
Không gian hai cánh chim bay
Trời xa, biển rộng chuỗi ngày thang thênh!

Bến dừng chân lênh đênh năm trước
Giờ lặng tờ, mộng ước pha phôi
Nên đành dời bước tìm nơi
Bởi xây nghĩa sống một đời trùng dương

Anh rời bước lên đường ly biệt
Ai lệ sầu da diết con tim
Mây trôi, sương nhỏ bên thềm
Hắt hiu, giá lạnh, từng đêm thẫn thờ…

Nửa mảnh hồn ở bờ năm cũ
Nửa mảnh hồn theo ủ tình xanh
Hỡi em! Vầng sáng long lanh
Trăng thơ! Mộng thắm của anh đây mà.


Nguyễn Thành Sáng
 
Top