[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 60 Images?q=tbn:ANd9GcTbWBlMLxzqEcctj3vcwiZieiQaZu_fm6Z8piW8Quib1mfHCpD1


Một Thoáng Đong Đưa

Từ khi cánh tung bay vào cõi mộng
Chưa một lần chiếc bóng phải dừng tay
Vươn dài ra nắm bắt một vầng mây
Thả lên đó mơ say về viễn xứ!

Bỗng sáng nầy nghe như niềm tư lự
Nỗi đăm chiêu bàng bạc nẻo xa xôi
Tiếng tấc lòng khuấy động mắt, bờ môi
Bao nghĩ, thấy để rồi đan khép kín

Khung xoải cánh chẳng từng phen bịn rịn
Đeo gươm thần ngang dọc cõi trời mây
Thế mà nay xúc cảm, thoáng chùn tay
Vói sau rút, loang hoài không sắc ảnh

Đây có phải ngậm ngùi nhìn trăng chạnh
Nghẹn lu mờ ánh tỏ bởi mưa sa
Hay mỏi mê trước ngút ngàn biển cả
Vạn sóng cồn nghiệt ngã mãi vờn theo!

Cho da diết, thẫn thờ, khô úa héo
Như bã buồn, thắt thẻo cuốn tâm tư
Bao lần gom tiếng lộng kết vào thơ
Rồi loãng nhạt từng giờ trong khắc khoải…

Chợt đâu đây âm vang xa vọng lại
Vì sao hồn bảng lảng nét phôi pha?
Vì sao hồn dờ dật nhịp đàn ca?
Để ước hẹn biến ra vầng mây khói…

Phong vũ hỡi! Mênh mông ngân tiếng nói
Như suối nguồn lai láng chảy tâm can
Dẫu xuân về thao thức, chút mênh mang
Lời năm cũ, đá vàng không thay đổi
Đường diệu vợi, thênh thang luôn chuyển tới...




Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 60 Images?q=tbn:ANd9GcRScjuYFRRfhBBmAfdmKHeN-v9J1UlZFAb77GQdtZ15nDKptGwP

ĐƯỜNG XƯA LÁ ĐỔ

Ta gặp nhau giữa mùa nắng nóng
Dưới phượng hồng núp bóng giờ chơi
Thuở trăng ló dạng khung trời
Từng cơn gió thổi, đẩy dời mây ra!

Bầu thanh đãng, sắc ngà trải rộng
Cõi không gian lồng lộng ngút ngàn
Đôi tim dào dạt, mơ màng
Từ trong sâu thẳm cung đàn nhẹ ngân

Lời ước hẹn, bao lần trao gởi
Bến tương lai vời vợi lần đi
Nấu nung kết bóng nguyện thề
Mênh mang biển sống, cùng về nắm tay

Ươm trồng mộng, tôi mài đèn sách
Đại học rồi khoảng cách không xa
Còn em bóng tối phủ tà
Bút nghiên xếp lại, tiếng ca u hoài!

Nào ngờ đâu, đắng cay, héo hắt
Em lấy chồng, tôi nát tâm cang
Mây trôi, ánh giạt phũ phàng
Cho đêm ảm đạm, ngỡ ngàng hồn sương

Ngày mấy lượt trên đường lá đổ
Ôm nỗi niềm trăn trở, buồn tênh
Còn đâu thương nhớ mông mênh!
Còn đâu ngày tháng thang thênh mộng tình

Giờ nẻo vắng riêng mình thổn thức
Khảy âm thanh điệp khúc sầu ai
Thời gian là chuỗi heo may
Luyến lưu, vương vấn ghịt hoài gót chân...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 60 Images?q=tbn:ANd9GcT7FhGR49Q6tMe1ZS4c97bFFAup3rKTzFy-gtRPweblKmifMIG6


GIÂY PHÚT CHƠI VƠI

Dòng sông xanh lững lờ con nước chảy
Theo bốn mùa cứ mãi ngược rồi xuôi
Lúc chập chùng, ào ạt cuộn vờn bơi
Khi phẳng lặng, im hơi từng bọt trắng!

Những đêm sâu, không mây, trời lộng ánh
Gió đưa cành lấp lánh giọt sương pha
Khách mơ trăng dạt dào trôi êm ả
Rồi nhẹ nhàng trổi nhịp vút bay xa

Khi mưa sầu khuất bóng, nghẹn lời ca
Bao ảm đạm phủ trùm lên cỏ lá
Hoà lệ mờ đang ngậm ngùi lã chã
Kết tụ thành buồn bã trải canh thâu…

Chiều hôm nay tôi nghe niềm đau đáu
Bài thơ tình nắn nót để cho ai?
Bởi xa xăm héo mòn ôm buốt tái
Có cảm rung dịu ái, tiếng lòng ngân?

Nhìn trăng treo vương vấn, nỗi bâng khuâng
Thương hồn ngọc nhạt tàn vây phủ xám
Để khung xanh ánh vàng rơi tan loãng
Rồi dật dờ, héo hắt dãy mờ đen

Có lẽ đời sẽ buồn nếu không đêm
Thiếu vầng sáng đong đưa niềm thổn thức
Cho tẻ quạnh biến thành cơn day dứt
Mất cung đàn khảy khúc nhớ yêu thương…

Chân lặng lẽ thong dung bước trên đường
Cặp hai bờ cây cành giăng rậm lối
Trời loáng thoáng chập chờn phơi ảnh tối
Vẫn âm thầm đi tới, đuốc cầm tay...




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 61 Images?q=tbn:ANd9GcSEcoTRxoCUXMDjTzWTC3Xa4KA-wv8FKYYl_1YOOAigMaiFd08oJA


HỒ THU GỢN SÓNG

Chẳng nói, chẳng rằng em khuất lơ
Làm cho vàng võ cánh hoa mơ
Trăng sương mấy độ ta thao thức
Nắn nót, nâng niu, dõi đợi chờ!

Ngày tháng trôi dần dưới bóng mây
Tình thơ, ý nhạc tụ thành cây
Cây thương, cây nhớ, cây tình ái
Nở đóa hương lòng vạn thắm say

Đất, nước đủ đầy với dưỡng sinh
Bàn tay cầm nắm tấm chân tình
Nắng mưa, khô đẫm lo vun xới
Sớm tối, thâu canh trọn bóng hình

Trông ngày ấm áp, lá xanh tươi
Óng mượi thân xinh dưới ráng trời
Duyên dáng khoe mình thân lắc nhẹ
Nhánh cành trổ nụ trải niềm vui!...

Vậy mà oi bức với mưa sa
Lung lắc, đong đưa dáng ngọc ngà
Khắc khoải, dật dờ tim mộng ái
Để mờ, bảng lảng mảnh trăng thoa

Tôi biết yêu ai là chuốc đau
Bước dài nâng chén rượu thu sầu
Hồn uyên lạc nẻo mang nhung nhớ
Lặng lẽ, cô đơn thả nhịp cầu

Vì sao ánh loé tận nơi nầy
Để kẻ đang buồn, ngậm đắng cay
Lãng đãng, mơ màng nơi viễn xứ
Chờ cây lắm gió nở hoa say...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113



Tự Tình Khúc

Vì sao anh lại u buồn
Trầm ngâm tư lự bên đường quạnh hiu
Trở trăn, thao thức, đăm chiêu
Và rồi thơ thẩn, liêu xiêu nỗi niềm?

Phải chăng thiếu thốn, nghèo hèn
Khiến cho lo lắng triền miên kéo dài
Tối tăm phủ kín khung trời
Giữa bầu trống vắng, chơi vơi một mình?

Hay là vướng sợi tơ tình
Để hoài tưởng nhớ bóng hình xa xăm
Sớm hôm lặng lẽ âm thầm
Thu hình mượn khúc cung đàn phôi pha?…

Hỡi hồn ở tận trong ta!
Cứ thêm lảy nhịp ngân nga tiếng lòng
Trước cơn sóng gió phũ phàng
Mảnh thuyền đơn độc chỉ còn có ngươi

Quyện hòa kết chặt mà thôi
Sẻ chia ấm lạnh cảnh đời nắng mưa
Những khi giá lạnh canh khuya
Nhẹ nhàng, êm ả, tỉ tê ngọt ngào…

Bởi đang lững thững qua cầu
Chợt cầu gãy đoạn để sầu con tim
Tâm tư canh cánh nào yên
Ngại mây kéo đến trùm đen lối về

Khát khao ngắm ảnh trăng thề
Giờ đây khựng bước, não nề tâm can
Vấn vương, lưu luyến ngày xanh
Bâng khuâng tấc dạ, ngập tràn xót xa...


5/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 61 Images?q=tbn:ANd9GcRZwXgMiNrcVVvPw-oOSuzpPIX_yKt-evIBVqtphAgFrmzMR6on


LANG THANG TÌM KHUÂY LÃNG

Chiều bước chân dài trên xóm quê
Ngắm nhìn đồng ruộng trải lê thê
Trên cao một sợi màu trăng trắng
Tận tít xa xôi hướng nẻo về!

Lác đác bên sông mấy dãy nhà
Khói lam ai thổi cuộn bay ra
Hoà theo mây loãng về xa thẳm
Tiễn nắng hoàng hôn sắp lặn tà

Trên đường nhè nhẹ gió đưa hương
Lúa cắt, đồng khô nét đoạn trường
Uất nghẹn hay hờn thoang thoảng toả
Dạt dào, lãng đãng khách sầu sương

Cầu gòn ngã sấp níu hai bờ
Thả giấc ngủ dài suốt tuổi mơ
Đổ chết mà không đành thật chết
Đầu kia ráng bật chút xanh lơ

Tôi chậm đi qua, ngoảnh lại nhìn
Nghe lòng cảm xúc bức tranh xinh
Nơi đây êm ả đàn ru ngủ
Còn ở nơi tôi quá xập xình

Dòng sông trước mặt vẫn âm thầm
Xuôi ngược quay vòng mãi tháng năm
Như đã cam tâm phần định mệnh
Tối nay rút cạn để mai dâng…

Gởi lại nơi nầy thoáng lắt lay
Giúp phôi nhạt bớt nỗi heo may
Trở về tiếp tục hồn trên giấy
Trải mộng mơ ngàn một kiếp bay.




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,573
Điểm cảm xúc
501
Điểm
113


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 61 Images?q=tbn:ANd9GcR3b80BH1hNt-VJ5XZDpij_FW6RZmbUOZBmfQcE_Q6PpsAVu6GO5w


Chỉ Chút Nữa Thôi
Lại Quá Tầm

Chỉ chút nữa thôi, chẳng có gì
Rủi ro phủ chụp đến người đi
Thì trăng đâu vỡ, tình đâu chết
Khiến mãi lòng ta nghẹn nhớ về…

Chỉ chút nữa thôi, chẳng thể nào
Trọn đời héo hắt bởi niềm đau
Cứ đeo đẳng bám theo ngày tháng
Níu ghịt hồn em đáy mạch sầu

Chỉ chút nữa thôi, chốn cuộc đời
Có nào em bị lạc chơi vơi
Khó khăn, vất vả, từng hai buổi
Tần tảo, cần lao suốt khoảng thời

Chỉ chút nữa thôi, chẳng lạnh lùng
Đẩy em văng xuống giữa mênh mông
Lênh đênh, chới với theo làn sóng
Buốt lạnh đờ thân quyện hãi hùng

Chỉ chút nữa thôi, khỏi một chiều
Đôi mình đối diện, nỗi buồn hiu
Dòng châu tức tưởi rơi tầm tã
Khi hiểu vì sao rụng cánh diều!…

Anh sẽ đủ tiền, lễ cưới em
Chỉ hồng kết chặt mối lương duyên
Thì đâu có cảnh giờ đây phải
Muốn gọi mình ơi!...Chẳng thể mình!

Cái “chút nữa thôi” quá khỏi tầm
Để hoài vương vấn mảnh trăng thanh
Rồi nay dưới bóng hoàng hôn đổ
Gặp lại, trào dâng…cũng đoạn đành...



6/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Top