[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 50 Images?q=tbn:ANd9GcQUJCZE9XKe7CYaIR1cnfY5fT_VilJAgLQdUzCgYIBgV2-5rYtWSg



Nỗi Niềm Của Anh

Cần Thơ dầy áo tối đêm nay
Bởi khói băng về phủ đó đây
Góp lá thu buồn qua mấy độ
Nghe lòng xao xuyến, nghĩ về ai!

Chốn Bắc đêm nay chắc buốt nhiều
Có làm tê tái cánh cô liêu?
Muối rơi từng cụm lên hồn giá
Lạnh lắm không em? hỡi mộng chiều!

Anh biết ngoài kia, gió lạnh lùng
Đâu màng héo úa cánh hoa dung
Để bay trắng xoá trùm hiu quạnh
Bỏ mặc sầu đau rét tận cùng

Thao thức u hoài giữa bóng đêm
Em ngồi lặng lẽ ngắm vầng đen
Năm nào phượng đỏ, bao mơ mộng
Giờ lững lờ bay dưới ngọn đèn!

Đàn tranh khuya lắm, một mình ngân
Lảy khúc du dương vọng nắng hè
Nhớ thuở năm nào đâu ánh lệ
Chỉ bầu êm ả với trăng mê…

Tất cả hết rồi chuỗi mộng mơ
Đâu còn óng ả mảnh hồng tơ
Chút vàng lóng lánh em mong đợi
Cũng tận ngàn phương dõi mắt chờ

Em ơi! Da diết ngóng trời xanh
Nghĩa đá, tình thơ, kết mộng lành
Mà cánh phong sương còn ngập lối
Đường xa diệu vợi, nhịp hồn anh!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 51 Images?q=tbn:ANd9GcQ9gPtycrLeA_WY-GVxZA_Ih1a-iljI28pks395N77GZTUSbnRC



Vật Vờ Một Mảnh Tình Trôi

Anh có tội, trăm lần mang tội
Tội của anh lui tới cùng em
Kéo dài hai chữ thân quen
Vô tình vẽ ánh trăng lên đỉnh ngàn!

Anh có tội muôn vàn em ạ
Bởi một thời làm gió đong đưa
Dìu em vào giấc ngủ mơ
Bước chân nhè nhẹ lên bờ cỏ hoa

Anh có tội rời xa lặng lẽ
Không một lời chia sẻ cùng ai
Để em khắc khoải chuỗi ngày
Bóng chim tăm cá biết đây trở về?

Anh có tội, lê thê tình cảm
Trải khung trời bảng lảng gió sương
Chập chờn ảo ảnh yêu đương
Bất ngờ sáng sớm, vó cương lạnh lùng!

Anh có tội mịt mùng năm tháng
Làm nhạt mờ ánh sáng đời em
Khiến cho u ẩn con tim
Níu ghì, buộc thắt, thuyền quyên lỡ làng…

Chiều hôm nay lang thang nỗi nhớ
Vương vấn lòng cái thuở mộng xanh
Vì sao suốt mãi thời gian
Cánh chim biệt dạng, đoạn đành bỏ quên

Để dang dở chưa tên còn đó
Cả một đời trăn trở còn đây
Làm cho vàng võ héo gầy
Mảnh tình tha thiết, trôi bay vật vờ…



17/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 51 Images?q=tbn:ANd9GcRHsSZ0fA2zsofvaIxhJ8YhjqTX5g5apu0ihymRgeeBD9Uwj4O4



Kéo Lần Về Để Nấu Thơ

Thơ vẫn là thơ, mãi vẫn thơ
Cho người thi sĩ lắm niềm mơ
Mơ trăng, mơ gió, mơ dòng chảy
Mơ sóng trùng dương vỗ cạnh bờ…

Cũng rồi để vọng, để yêu đương
Để dưới hoàng hôn chạnh nỗi buồn
Dĩ vãng trở mình nơi ký ức
Từng hồi da diết, hoá thành sương

Nầy mắt, nầy môi, nầy nụ cười
Nầy khe khẻ nói hỡi anh ơi !
Đừng xa nhau nhé, làm đau khổ…
Giờ chỉ còn đây, chuỗi ngậm ngùi

Tóc đã muối dần theo nắng mưa
Mà sao vẫn nhớ ảnh hình xưa
Nhớ bao kỷ niệm êm đềm đó
Vương vấn, bâng khuâng thả ngọn lùa!…

Phương trời chốn ấy bóng thời gian
Gối chiếc cô đơn, héo võ vàng
Hay bánh xe đời luân chuyển bến
Đã tàn, vỡ vụn một vầng trăng?

Tôi chẳng trách người, chẳng trách ai
Bởi duyên phận bạc, hóa thành mây
Lững lờ một sớm rồi theo ngọn
Chầm chậm mù khơi rã nát nầy

Tất cả qua rồi tợ giấc mơ
Trôi theo ngày tháng tận xa lơ
Hồn tình năm cũ vật vờ đó
Cố kéo lần về để nấu thơ !



18/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 51 Images?q=tbn:ANd9GcQM7Hs6YNXHCMOwcqAVHsMiNmp7G59h9gtaGDODM7r0R_ylp8LP0A



Điểm Hẹn Em Vẫn Chờ

Đêm nay quạnh quẽ, đoá hoa chờ
Ánh toả đưa về phả ý mơ
Nhưng mãi mịt mùng mang sắc lạ
Cho niềm héo hắt khép sầu lơ!

Khiến cánh hồng xuân mang nét úa
Dưới bầu cô tịch, ướp sương đau
Thoảng nghe vương vấn tình mây nước
Lạc lõng, chơ vơ nỗi dạt dào

Em ngồi lặng lẽ giọt lòng rơi
Một thoáng thu trôi hướng vọng trời
Sao chẳng đưa mây về hỡi gió
Để vần thơ thắm nhịp nhàng khơi

Bao ngày tiếp nối vẫn chờ ai
Thiếu mảnh tơ vàng lại lắc lay
Cuốn nghẹn âm thầm bên nẻo vắng
Không buồn trách bóng, chỉ khăn tay

Bởi hiểu tình anh tự thuở nào
Muôn ngàn điệp khúc lảy hồn dao
Chưa bao giờ kéo cuồng phong lộng
Chỉ có êm đềm, vạn ánh sao!

Anh cho nhiều lắm giọng êm hò
Những lúc canh tàn, củi rã tro
Ấm áp vô cùng, thôi lạnh lẽo
Dòng sông xuôi mái, một con đò

Giờ đêm lạc hẹn để em chờ
Tiếc lắm anh à những tối thơ
Nhưng sắc hồn trong còn mãi đó
Em về, mai đến, dẫu trăng trơ!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 51 Images?q=tbn:ANd9GcQB8rwdZcX8gT69XzBZTtYRkdL8fFZOqSFnJPLEO5Uw4hDHuiay



Tâm Sự Với Chiếc Quạt Máy

Quạt máy hỡi! Tình thân ta hỏi:
Xoay cả ngày có mỏi hay không
Có nghe da diết cõi lòng
Tấm thân lao nhọc suốt dòng thời gian?

Có nghĩ đến lúc tàn rệu rã
Bên góc nhà đợi đó bỏ đi
Tâm tư thao thức những gì
Khi hồi tưởng nhớ lê thê quay cuồng?

Có nối tiếc, có buồn, có nhớ
Nét oai hùng một thuở bàn tay
Phả tan oi bức phủ vây
Dìu người yên giấc no say tháng ngày

Có vương vấn chuỗi dài bậu bạn
Gần bên ta lai láng suy tư
Thả hồn nhè nhẹ vào thơ
Vơi đi khắc khoải thẫn thờ gió trăng

Có lưu luyến bao lần cảm xúc
Dưới áng chiều nhói nhức, sầu thương
Mịt mờ vó ngựa buông cương
Nghĩa tình còn đó, con đường nơi đâu

Cuộc thế sự bể dâu biến đổi
Mới ửng hồng lại tối đêm đen
Du dương tiếng nhạc dịu êm
Để rồi bỗng chốc con tim não nề

Ta giống ngươi say mê lửa sống
Tự sức mình khuấy động không gian
Tặng đời điệp khúc mơ màng
Và rồi cũng giống…Phũ phàng phù vân!...



20/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 51 Images?q=tbn:ANd9GcQ6qUzvzHSe4Ioh5vnZ5GFxjuNnrTm0utAT_pCJh3pbXiSvuCiU



Mái Ấm Không Chỉ Có Tiền

Đã từ lâu em mang dòng nghĩ
Muốn cùng anh thủ thỉ đôi lời
Mà sao cảm thấy chơi vơi
Nhìn sông khô hạn để rồi đò neo!

Anh có hiểu cheo leo ghềnh đá
Em mệt rồi, rệu rã đôi tay
Đường xa, bến mộng u hoài
Thắt theo, héo úa, đoạn đoài hồn em

Dẫu cùng anh trên thềm trăng mộng
Nhưng lửa lòng hực nóng năm nào
Giờ đây giảm nhiệt chìm sâu
Chút băng giá lạnh lan vào tâm tư

Khi anh vắng màu thu phơi trải
Cung ngọc ngà tình ái ta xây
Rơi vào quạnh quẽ sầu ai
Chơ vơ, lạc lõng, lắt lay, dật dờ!

Mái tổ ấm em chờ, em đợi
Không chỉ là thịt rượu mà thôi
Có đàn, có nhạc, có lời
Có đèn muôn sắc, đầy vơi tâm tình…

Anh mỗi bửa “đưa mình” ít bạc
Rồi vô tình bỏ mặc không màng
Một bầu khô nhạt, võ vàng
Gói tròn bốn chữ “phũ phàng tình xưa”

Dẫu cuộc sống đẩy đưa lắm nẻo
Ánh kim tiền gọi réo triền miên
Nhưng đây là sợi tơ duyên
Còn thơ, còn nhạc, còn thuyền dưới trăng…!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 51 Images?q=tbn:ANd9GcTojwQ_hrvXFcUnTYEbnrBmDgLAku2Md8Fp2NExkj-D7MFTbnTz



Đứt Sợi Dây Đàn

Ờ Xa lạ! Vẫn người xa lạ
Chưa một lần đây đó gọi quen
Thì làm sao nói với em
Những lời trìu mến. ngọt mềm thân thương!

Ở chốn ấy, con đường tráng nhựa
Còn bên nầy hẻm nhỏ mưa trơn
Một đàng bình thản bước chân
Một nơi lầy lội muôn phần ngả nghiêng

Vậy mà sao nỗi niềm vương vấn
Cứ âm thầm lẳng lặng trào dâng
Khiến lòng luôn mãi bâng khuâng
Sớm chiều mấy lượt xa xăm hướng về!

Ai đón mộng, trăng thề trải lối
Ai mơ tình phơi phới xuân xanh
Riêng tôi gió giạt rung rinh
Cành khua lá đổ, riêng mình với thu

Cả bốn phía âm u mù mịt
Ngàn dây leo chằng chịt phủ vây
Mượn hồn thả cánh trôi bay
Lững lờ chầm chậm tháng ngày ấp ôm…

Rồi bỗng chốc cung đờn réo rắt
Chuỗi tháng ngày chất ngất du dương
Đêm kia dưới bóng hàn sương
Đứt dây em cất… Để buồn cho tôi!

Đành trả lại một thời luyến nhớ
Quay trở về xóm nhỏ đìu hiu
Chiều chiều rồi lại chiều chiều
Từ trong sâu thẳm thật nhiều tiếng ngân…



22/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Top