[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 49 Images?q=tbn:ANd9GcS0xyEdphN4l2ntG886nYHRknENdjCzE-NIN4tBnOFmZZf1jIN63g



Cái Chết Nông Nổi
Và Đáng Trách

Cái chết của em làm xót xa
Nỗi niềm thao thức chuyện người ta
Nhìn dòng thế sự bao oan nghiệt
Sai, đúng, dại, khôn…Để chút là!

Thương cảm cho ai trước cảnh đời
Phù du khoảnh khắc những niềm vui
Rồi quay luẩn quẩn trong vòng tối
Buồn, khổ, hờn, đau…Tím nụ cười

Hằng ngày em sống với con đò
Sớm tối tay chèo chở khách qua
Sóng gió, nhọc nhằn nào quản ngại
Chỉ buồn bến đổ khách thờ ơ

Chẳng may gặp phải mẹ chồng đây
Đầy rẫy khó khăn, mãi mắng rầy
Vặt mắc từng ly, từng tý một
La mèo, chửi chó rát màng tai!…

Não nề…Tâm sự lại phu quân
Đón nhận hồi âm nét hững hờ
Chỉ biết riêng mình và cá biệt
Vô tình bỏ bậu nghẹn chơ vơ

Tận cùng chịu đựng, quyết liều thân
Một gói xịt sâu vĩnh biệt chàng
Bỏ lại con thơ còn đói sữa
Hồn lìa khỏi xác, khuất trần gian…

Em ơi! Hiện ở cõi nơi đâu?
Có thấy màu thu rải vạn sầu
Có hận lỡ lầm mang xuẩn động
Có nhìn con trẻ trọn đời đau?

Sao không thông cảm để yên lòng
Ở tuổi cao niên của mẹ chồng
Máu huyết bất thường sanh bệnh tật…
Dễ dàng bẳn tính với bông lông

Sao chẳng thương chồng cảnh nắng mưa
Lo toan, gánh nặng lắm khi đờ
Tổ lành ngơi nghỉ vơi cơn mệt
Khuây khỏa, vô tình bởi bận lo

Tại người hay ở “cái tôi” kia
Chỉ thấy xung quanh mấy vạt rìa
Cạn xét, yếu lòng đành đoạn tuyệt
Ngàn năm dính đó vết nhơ bia?!...



27/9/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 49 Images?q=tbn:ANd9GcThWiUGyRSaRACP6WwSOYkbskfnrR1GfJr_noK8Yp1P9K8C71A-Gw


Em Sẽ Nhạt Dần Trong Mắt Tôi

Em sẽ nhạt dần trong mắt tôi
Không vì hai nẻo cách xa xôi
Cũng không phải tại do hoàn cảnh
Là bởi vì em quá khác rồi!

Đâu còn hình ảnh của năm xưa
Tóc xỏa ngang vai, gợi gió lùa
Ánh biếc, môi hồng chan chứa mật
Hồn xuân phơi phới thả trời mơ

Em nói, em cười, em nghĩ suy
Vấn vương, lưu luyến gót người đi
Mong ngày trở lại xây bờ mộng
Chỉ mối se duyên kết nguyện thề…

Chẳng ngờ thoáng chốc bóng thời gian
Đóa thắm giờ đây héo nhạt tàn
Co rút khô gầy nơi vắng lặng
Đìu hiu, quạnh quẽ hứng trăng tan

Em đã biến mình thành sỏi đá
Dưới trời chịu đựng nắng mưa sa
Mặc tình lông lóc hay vùi dập
Đành chịu thế thôi, phận số mà!...

Tôi tìm dĩ vãng thuở yêu đương
Mong nhẹ tấc lòng nỗi nhớ thương
Suốt cả chuỗi dài canh cánh mãi
Để rồi trăn trở thấy sương buông…

Có lẽ từ nay sẽ cố quên
Bởi vì tất cả dưới mông mênh
Tợ như lam khói bay lờ lững
Gió thổi mây đưa dễ rã hình!



28/9/2017
Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 49 Images?q=tbn:ANd9GcQJiSiTPB4Kt2X5XNhCTaWR5q48NeirP7pVgy_68_AiFslXl4OF



Vui Sống Mình Ạ

Hai cõi ngàn phương một cánh hồn
Nẻo đời biển sóng gợn từng cơn
Cách ngăn dâu bể, hoàng hôn nhạt
Xa quá mà sao mãi vọng đàn!

Đừng lảy cung nầy, nhạc khúc tan
Buồn tơi, kéo đến, lệ đôi hàng
Mình ai gối chiếc, sầu tê tái
Bạn của tâm lòng hiểu thấu chăng

Hãy trả cho tôi nửa bóng mình
Thả về xưa cũ thuở mơ sinh
Tâm tư gói trọn lời đoan thệ
Hồn thắm ngàn năm giấc mộng tình!

Để thôi quạnh quẽ với niềm đau
Mà chuỗi cuộc đời mãi khát khao
Vui ánh trăng vàng treo bến nước
Sống bầu êm ả, chẳng hồn chao

Em có thấy sông đẩy ánh thuyền
Hỡi người thương lắm chốn trời duyên?!...




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Tôi Hỏi Anh!

Tôi hỏi anh!...
Anh ngồi đó, anh cúi đầu rầu rĩ
Chỉ lo âu và cũng chỉ lo âu
Bầu không gian là cả khối u sầu
Dần phủ lấp, đè vào thân mệt mỏi!

Anh trăn trở, quay cuồng trong nhức nhói
Rồi ngước nhìn vời vợi trút thở than
Sợi dây xích xiềng chặt cả hai chân
Niềm ngao ngán muôn phần treo tâm não

Anh tơi tả dưới khung trời giông bão
Chẳng thấy người cho áo bớt hàn đông
Anh hận đời, hận cả một dòng sông
Ngàn sóng vỗ khiến lòng anh tê tái

Anh thao thức, anh nhớ thời thơ dại
Nhớ xuân đầu phơi phới cánh hồn bay
Còn bây giờ trăng lặn, gió heo may
Đẩy xám xịt, đoạn đoài ôm nối tiếc…

Bao sự việc làm cho anh da diết
Để tận cùng chẳng thiết, mặc tình buông
An ủi rằng: Trời sanh cỏ nhỏ sương
Thôi cứ mặc! Đoạn trường sao cứ mặc!

Tôi hỏi anh!
Trước nghịch cảnh khó khăn đang siết chặt
Ngả nghiêng lòng đánh mất chí vùng lên
Anh nghĩ sao? Thiên chức một cái tên
“Chồng”và “Cha”! của mình nơi mái ấm

Ai ở trong tận cùng sâu thăm thẳm
Trọn nghĩa tình trĩu nặng đợi chờ anh?…
Ích lợi gì chán nản với bi quan
Đường dẫu tối, cố lần rồi sẽ thoát!

Cảnh của tôi!
Giống như anh! Hai mươi năm về trước!...


30/9/2017

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 49 Images?q=tbn:ANd9GcSvsFRWjRxsyZLR02br5B9GKaQknM8IoGbm1IWyM0ssBLzma8DKHA



Cánh Gió Vô Tình

Mìn đặt trên đường, xe tấp đậu
Rộn ràng lên xuống, ngóng xem sao
Em ngồi bên cạnh không di chuyển
Tôi cũng quen rồi cảnh sóng chao!

Cô à! Nguy hiểm thấy ghê hông?
Nét lạ, vườn xa thẹn ửng hồng
Em sợ… rồi sao xe chạy được…
Nếu không có lẽ phải quay vòng…

Êm ả, nhẹ nhàng gió dạo hiên
Tình cờ đưa đẩy để rồi quen
Hoa không rực sắc hồng hương ngát
Lại nét Lan Chuông trắng dịu hiền

Đường cấm nên đành đi trở lại
Trà Vinh, bóng mát sóng đôi ai
Đến nhà quen biết, tình tao ngộ
Cánh nhạn ngàn phương trải bóng dài!

Bao lần lên tỉnh ghé thăm em
Vo gạo, làm cơm, dáng thẹn thùng
Anh nghĩ một hồi dùng đấy nhé
Không thôi buồn lắm, nghĩ chơi chung

Ngày tháng qua dần, hướng vọng khơi
Vô tình đâu biết cạnh gần tôi
Nụ hoa e ấp lay bầu nhụy
Lắc toả dòng hương thắm đượm rồi…

Cuồng phong chợt đến, dậy ba đào
Từ giã, quê nhà, cuộc bể dâu
Chẳng hẹn khi nào anh trở lại
Em buồn suối biếc ánh ngàn đau…

Kể từ dạo đó đến bây giờ
Vắng bặt không còn trở bến trăng
Dưới bóng hoàng hôn nay chạnh nhớ
Nghe lòng vương vấn, thoảng bâng khuâng

Vì sao năm ấy lại quen nàng
Rồi cuốn xa mờ để lặng mang!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 50 Images?q=tbn:ANd9GcRYVswyPp_3A1XkDSiHohb4aziPlPJTc6Fd8vRPgkNVFLMoYYzz


Chiếc Bóng Canh Tàn

Sông xanh dẫn lối tình yêu
Thuyền đưa chốn ái mang nhiều nhớ nhung
Mây trôi về nẻo tương phùng
Cho thôi sắc nhạt, lạnh lùng vành môi!

Giờ đây gió giạt, mây rời
Gửi sầu héo hắt một thời luyến xa
Hoàng hôn réo gọi hồn hoa
Mang niềm thổn thức, ngân nga vặn mình

Còn đâu dưới ánh lung linh
Thẹn thùng e ấp tóc xinh ai cài
Trâm yêu dắt cõi liêu trai
Ru hồn êm ả đỉnh đài trăng thơ!

Bồng bềnh trải cánh trong mơ
Dạt dào rung cảm tận bờ tâm tư
Chẳng bao giờ nghỉ tạ từ
Chẳng bao giờ phải đứt tơ ngỡ ngàng

Nào hay bến dọc, đò ngang
Nước dòng đưa đẩy lang thang bóng thuyền
Chim uyên nhỏ lệ sầu miên
Một đời day dứt mộng duyên lỡ làng

Đêm khuya sương đọng lá vàng
Âm u quyện khối, phũ phàng thời gian
Mới hay chiếc bóng canh tàn
Chuỗi xưa vũ lộng để ngàn vấn vương!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 50 Images?q=tbn:ANd9GcT6KZbzDPwNap_nVx8ZucVrbm-9MwiEa4zdDCEtAxb5oBHN-OvE3A



Nỗi Lòng Em Anh Có Hiểu

Lắm khi em muốn có đôi lời
Trao đổi cùng anh để nhẹ vơi
Nhưng cục đá trơ nằm áng cửa
Nên đành buồn bã bước lui thôi!

Em cảm anh lo, anh nhiệt tình
Đưa thuyền qua biển sóng điêu linh
Cố tay chèo chống trườn xa khỏi
Nhiều lúc quên đi khổ của mình…

Nhưng rồi chấn động dập tâm can
Ghịt xé lòng em bởi phũ phàng
Lửa rực hung nô vùng chiến trận
Trùm lên suối thoảng bốc hơi thăng

Anh khô, anh đắng với anh cay
Xô trái tim em lăn lốc hoài
Bỏ mặc giọt sầu, tuôn lá đổ
Phong ba vũ lộng rít mang tai..!

Năm xưa lỡ nhịp khúc cung đàn
Mơ bóng, tưởng hình, vọng ánh trăng
Anh loé chút vàng nơi cõi mộng
Khiến lòng em nhẹ trổi lăn tăn

Vườn hoa đứng bóng, sợ hoàng hôn
Nhắm mắt đưa chân gởi mảnh hồn
Ngỡ cánh chim đơn trao mã thượng
Ngờ đâu nhạn lạc tối thâm sơn

Âm phong, vượn hú, dã hoang lâm
Từng phút, từng giây rợn rú gầm
Khuấy động không gian, rung tĩnh lặng
Đẩy lần em đến nẻo xa xăm!




Nguyễn Thành Sáng
 
Top