[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 46 Images?q=tbn:ANd9GcQr0tZXIr0mxPTpEzuLAzLiGSUHHf7g8wj5lb9-K4G_mYDqeV7A



Ký Ức Hối Hận

Nhớ một chiều anh ghé thăm em
Trời tắt nắng, màn đêm phủ xuống
Cảnh nhà vắng lặng như vương
Nét buồn quạnh quẽ, trăng thương dật dờ!

Gia đình nghèo bên bờ lao nhọc
Cha Mẹ lo từng hộc lúa ăn
Sớm hôm vất vả cầm canh
Về khuya, đi sớm quanh năm nhọc nhằn

Chiếc giường nhỏ em nằm thay ghế
Hai đứa ngồi tựa vế gần nhau
Bởi vì tình nặng quá sâu
Đôi bên đã đặt cau trầu đính hôn

Lo cho anh, mí mùng em đậy
Sợ muỗi đen nó lại cắn anh
Còn em chẳng kể gì thân
Mặc cho muỗi đốt, chỉ phần em thôi!

Anh nhớ mãi em ơi! Những lúc
Qua thăm anh, em khúc khích cười
Chén dơ một đống trời ơi!
Anh nầy lười biếng để rồi em lo

Em mắc cỡ, co ro ngần ngại
Nhà hàng xóm giỗ quảy tiếp tay
Anh nói em cũng chiều ngay
Thẹn thùng dẹp bỏ, đến đây giúp người

Nhớ tình sâu, nụ cười thắm thiết…
Em năm xưa da diết trao anh
Thế mà trời hỡi sao đành
Bỏ em, bội ước, tan tành hồn thương!...


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 46 Images?q=tbn:ANd9GcQSJHKQeLOZgGDw3wobVNYUnWHZ3vgtU-fQrDxUWuqV-k9Tf3KI



Ký Ức Xót Xa

Thắm thoát cũng gần hai mươi năm trôi
Trăng năm nào rụng rồi không trở lại
Mảnh tình tàn ai hoài đeo nhức nhối
Để mối sầu vời vợi nhỏ hồn bay!

Chúa nhật nhớ bạn trai, tôi ghé thăm
Thuở tuổi mộng, vầng trăng vừa tròn độ
Gặp mừng quá! Trên phố em ôm chầm
Anh Sáng tới! Ôm choàng đôi cánh nhỏ…

Về đến nhà, vầng trăng ngời sáng tỏ
Ngồi cận kề, kể rõ việc học hành
Mới hôm qua em dành mười điểm đó
Giỏi không hè? Em có xứng không anh?

Em vô tư, hồn nhiên như cánh mỏng
Nhịp nhàng bay, trải bóng sáng tinh khôi…
Rồi thời gian dần trôi theo chuỗi sống
Để vô tình quên bóng thắm em ơi

Về quê nhà, lao đời vào bão lớn
Tôi quặt què, khốn đốn cuộc mưu sinh
Vầng trăng xưa hữu tình theo sóng gợn
Trôi xa dần vào chốn lộng mông mênh!

Trở lại chợ, tình cờ trưa hôm ấy
Gặp lại em, bệnh phải ghé Cần Thơ
Trăng năm nào, hồn mơ còn phơi phới
Mà bây giờ tôi mới thấy ngẩn ngơ…

Duyên đưa đẩy, kết nhau thành tình mộng
Dưới mây sương quyện bóng nhạc lòng ngân
Nào ngờ đâu một lần hồn tan tác
Để mãi sầu duyên bạc, nát hồn trăng!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Gió Hãy Nhẹ

Gió cứ thổi hoài, lửa khó nhen
Khiến trời u ám cứ mờ đen
Cho buồn bao phủ, gom hồn vật
Canh cánh mong trông một ánh đèn!

Hoa thắm ngoài hiên lụn sắc ngời
Lững lờ trên nước lá thôi bơi
Nhiều con muỗi nhỏ đeo cành nhẹ
Làm động sương buồn giọt nhỏ rơi

Cảnh vật lạnh lùng như vắng vẻ
Đắm chìm hoang tạnh nỗi sầu mê
Thuyền đang nhấp nhố trên dòng nước
Chạnh cảnh âm u chuyển hướng về!

Ôi! Bầu thảm đạm mang trăn trở
Kéo bóng hồn ai phải dật dờ
Thắm thiết hoa lòng đành rũ búp
Tơ tình khắc khoải, nghẹn chơ vơ

Đưa đẩy nỗi niềm vào bóng thu
Mang sầu tan tác cuốn âm u
Mờ đen trói mộng thành hoang vắng
Trổi khúc tiêu buồn đến viễn du

Chợt ngừng gió thổi, ánh hồng bay
Bếp lửa nhà ai nhúm đỏ thay
Hừng hực sáng ngời khơi dạ thảo
Nhịp nhàng sống lại sắc màu hay

Ơi gió! Từ đây hãy chẳng say
Cho bầu trăng chết rực đêm nay
Nổi, ngân tiếng vọng mang hồn thắm
Để kẻ sầu đau chẳng lệ đầy!


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 46 Images?q=tbn:ANd9GcRL2WZHZsXdOHi5gRuFltftpXSPhoVFJ2CetAc82QCbTw1BPXEFVA



Bất Đắc Chí

Sau cuồng phong không còn gì nữa rồi
Nhìn phía trước gập ghềnh, chân bước mỏi
Ánh trăng vàng tàn rơi, không trở lại
Và thuyền đời đã trải xác trên sông!

Cả khung trời tan tác bởi cuồng phong
Đường bước tới nay thành nơi tẩn liệm
Tất cả giờ đây trở thành kỷ niệm
Để nhớ nhung, lưu luyến dưới thu chiều

Sương cũng buồn,đêm giọt nhỏ trên rêu
Bên hốc đá vọng hồn về xa vợi
Giữa đêm mờ còn đó chút ánh rơi
Hòa tiếng dế nỉ non thành lệ nhạc

Mầm xanh vượt bỗng chốc thành cỏ rác
Bay dật dờ đây đó chẳng còn vương
Cơn phũ phàng ngàn biến khắp tai ương
Đẩy cánh gió lụy đường trong biển bão!

Dưới đêm đen nuốt hờn, dòng lệ máu
Nhỏ u hoài từng chập biến sầu tương
Rồi trải ra để hứng lấy buồn sương
Hòa nhầy nhụa, thẩy vào bầu lạnh tái…

Chiều nay nhớ về chuỗi đời cánh gãy
Nghe xót xa, đọng lại khoé nhoè cay
Giờ qua rồi những cung đoạn sầu ai
Chỉ canh cánh buồn thương đời lận đận

Thời gian đã trôi nỗi buồn, nỗi hận
Chỉ tiếc cho một thuở mộng hồn dâng
Mà chẳng được dang tay hái vầng trăng
Để mãi sống muôn phần trong nhức nhói!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 46 Images?q=tbn:ANd9GcT2Cwdjw0sVipUyS09VUwDzOEuqJF4-Fhe5u_Pve45Dd6vh7OpCcw



Thăng Trầm Nhịp Sống

Mây giăng, gió lộng cõi không gian
Phủ khắp khung trời, bốn biển mang
Vạn đại xa xưa vần vũ mãi
Thời gian luân chuyển cứ thênh thang!

Lẽ sống con người duy nhất một
Từ thời tấm bé ở trong nôi
Trôi theo ngày tháng dần khôn lớn
Từng bước ê a trước cuộc đời

Thao thức nỗi niềm qua chuỗi sống
Khi cười rộn rã, lúc hờn sôi
Lúc mang thổn thức rồi vương vấn
Và lắm lần đau phải tả tơi

Cứ thế mà đi không trở lại
Cánh hồn của gió cứ say bay
Không gian kéo lại bầu tâm sự
Bao chuỗi nghẹn lòng, nỗi lắt lay!

Có lúc thu hình nơi chốn vắng
Đem buồn than thở với mây sương
Lảy vào không phận từng âm điệu
Ngân tiếng thu hồn, lệ nhỏ thương

Rồi cũng lắm khi thấy mỏi mê
Đường vào mộng sống trải lê thê
Những khi thao thức tình nhân ái
Rồi lúc chạnh lòng lắm ủ ê…

Mây ngàn phủ bóng khắp chân đồi
Gió giận đưa về tận biển khơi
Ý sống thăng lên rồi ghị xuống
Thuyền đời mãi sóng gợn xa xôi!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 39 Images?q=tbn:ANd9GcRb08csA9EgGQLK5LkTfgJ5n5uQOybE80TXqW8QGioHAxQ2ie2w9w&s



Ý Xuân

Một góc mai vàng giữa tiết xuân
Nhiều chùm xanh mướt nụ bung dần
Vài ba bữa nữa đầy phơi ảnh
Rực rỡ thanh tao, điểm thắm tầng...

Từ thuở chào đời, hạt rớt ươm
Xuôi theo ngày tháng rễ dài hơn
Ăn sâu ngang dọc tìm dinh dưỡng
Tạo sức vươn lên, bật nét hồn

Biết bao đón nhận phũ phàng trên
Lúc nắng chói chang hốc hác hình
Những buổi mưa dầm, mây phủ kín
Lắm lần cuồn cuộn gió rung rinh!

Cây vẫn hiên ngang bình thản đứng
Vươn cành hoặc xụ lá tùy theo
Gồng thân cố nén, chơ vơ chịu
Nung nấu âm thầm mặc lắc xiêu

Thắm thoát thời gian vũ trụ quay
Cao lên, cứng cát, nhánh thêm dầy
Mỗi lần nở rộ, gieo niềm khách
Thưởng thức, trầm trồ, ngắm nghía say

Nhờ hơi, nước, chất...Nuôi nên lớn
Để được giờ đây dáng vẻ ngời
Bù đáp thiên nhiên loài thực vật
Toả hương, trải sắc đẹp khung trời

Còn Mình! Cha Mẹ tạo sinh ra
Dưỡng dục cù lao, nghĩa nặng nhà
Tấc đất ngọn rau, tình Xứ Sở
Làm sao có thể ở trong Ta...


23/1/2020
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 46 Images?q=tbn:ANd9GcR7M7NYVUle3Gtt7wp84g79mzJM8N5c_nOS1m6l1kABsc0aXCvu



Cuộc Tình Đau

Trời đêm nay cảm thấy nhớ tình trăng
Đã tàn lụn, trôi vào vùng tan tác
Gió mãi buồn phần phật khúc tiêu ngân
Rồi thắt thẻo, cuộn lần vào huyệt mộng!

Nhớ năm nào vô tình như ngu ngơ
Em đóa hoa giữa vườn xuân phơi phới
Tuổi trong trắng rạng ngời ánh trăng thơ
Vầng sáng tỏ, cung mơ dìu dặt ấy

Còn tôi trước nẻo sống thật mang mênh
Thuyền đang độ lênh đênh theo sóng gợn
Giữa bão đời chập choạng để tồn sinh
Nuôi ấp ủ vươn mình qua biển lớn

Chí thang thênh, chẳng nghĩ gì em ơi
Tung cánh gió giữa trời trên vạn sóng
Mang tâm hồn trải rộng, sáng tinh khôi
Chưa lần nghĩ và lời đan kết mộng!...

Cơn bão lớn vùi dập khí hùng anh
Chẳng ngờ được, tan tành theo chuỗi đó
Ôm mối sầu vò võ bước độc hành
Thu hồn gió, năm canh nhìn trăng tỏ

Tình cờ gặp lại em, hoa xinh nhỏ
Mà bây giờ rạng rỡ, mộng đan chầm
Gió ủ tình bao lần gần chin độ
Theo mỗi lần về chợ em đến thăm…

Nào ngờ đâu tình thắm vội xa bay
Em đau khổ buông tay, hồn đau nhói
Gần hai mươi năm mới cùng gặp lại
Tôi tỏ tường, tê tái khóc tình trôi!



Nguyễn Thành Sáng
 
Top