[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 41 Images?q=tbn:ANd9GcQcLwTwHk3yjwO6KAIHOPPtU1Th1ZmNjnCFVoH3mTH7UI-l__oynA


Đừng Nghĩ Đến Tôi

Em ạ! Xin đừng nghĩ đến tôi
Một vầng ánh nhạt tận xa xôi
Vật vờ loang loáng vài canh nữa
Sẽ rụng sau lưng vách ngọn đồi!

Bởi chẳng còn chi để tặng em
Mảnh vườn ửng thắm được hồng thêm
Vì đang ráng tắt, màu thu quạnh
Chỉ đợi màn đêm phủ ngập chìm

Tôi đã không còn trẻ nữa đâu
Muối tiêu mỗi lúc trắng thêm đầu
Đêm nằm đắp trán lo khuya lạnh
Sợ cảm hôm sau, tựa góc sầu

Mắt sáng thuở nào nay nhạt loãng
Ê mình nhức mẩy đến từng cơn
Miếng ăn lưng lửng cầu qua bửa
Mòn mỏi canh khuya ngủ chập chờn!…

Cũng tại tim nầy mãi vấn vương
Hình ai yêu dấu, khoé trào sương
Tôi trao gối mộng rồi quên mộng
Để lại cho kia cả khối buồn

Nhớ bao chiều xuống, đường trôi nắng
Ai cố vói tay kéo sắc vàng
Rải lối cho anh về trải giấc
Mà vô tình hỡi! Có đâu màng…

Nay thả đau hồn bước xuống thơ
Đi về dĩ vãng lượm dây tơ
Kết chùm, mắc võng, ngày đêm để
Lên đó đong đưa…Cái bóng mờ!…



3/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 41 Images?q=tbn:ANd9GcRWm3QzjjxU-ZgH6Kte5KGa956zAo4BU9uORyeVn0WMms4GTD9Wyw

Chỉ Còn Say (2)

Cục sầu ta đã mới vừa quăng
Lại thấy trong lòng mãi vấn vương
Không lẽ con tim không thể lịm
Ngân nga tiếng động một niềm thương!

Càng quên mà hãy càng nhung nhớ
Cắt mối tơ lòng để thẩn thơ
Đã tắt bao năm tiềm ẩn khói
Tro tàn, lửa đỏ hãy còn trơ!

Sao phải sống hoài trong mộng ảo
Mây mờ tan loãng giữa không trung
Sóng gờn, biển động, tan bầu bọt
Chập chập cuồng phong thổi bập bùng

Phơi héo tim nầy hơn nửa trưa
Chiều tà mây phủ ghịt đong đưa
Ngày qua, dấu ngựa hằn trên đá
Đã đậm in sâu khó thể mờ!

Từng nát linh hồn trong chuỗi sống
Chỉ mong cảnh giới một bình an
Mà nay không thể bay hồn gió
Để mãi gầm gừ, thổi kéo ngang

Có lẽ năm xưa quá ngọt ngào!
Nên tình ta đã một lần trao
Giờ đây không thể dang tay lấy
Phải nuốt tình tàn, nghẹn vỡ đau

Ta trôi ảo ảnh với men cay
Tìm chết ngày xưa trong ngất ngây
Đến lúc tỉnh ra còn nhớ nữa
Một chun trăng trắng tiếp ai hoài!
Kha! Kha! Kha!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 42 Images?q=tbn:ANd9GcTkS2WOg0QSFmXyqTyE_x_8lebHWepyaSXivEsi6xgDdf7_7sQP


Tâm Sự Với Gió…

Kìa Sáng! Sao ngươi như héo hắt
Một mình lặng lẽ đứng nơi đây
Mắt buồn hướng vọng về xa vợi
Như thể chờ ai ở chốn nầy!

Nhiệt huyết hôm nào buổi tiễn đưa
Chia tay bạn đến với vần thơ
Để say, để sống và mơ mộng
Bỏ lại thời gian chuỗi thẫn thờ

Ta mừng cho bạn biết bao nhiêu
Hốt được hàn sương đọng dưới chiều
Gom nhỏ từng hồi lên giấy trắng
Hoá thành tiếng nhạc phả phiêu diêu

Vậy mà bỗng chốc như lam khói
Ngọn lửa ngày đi bạn ửng trời
Nay giống lụn tàn như sắp tắt
Khiến lòng ta thấy xót xa ơi!…

Sáng vẫn còn đây khí phách tràn
Dẫu rằng mới đó bị phăng ngang
Tiểu nhân, hạ sách mà không giỏi
Hạ nhục oan ta, vội sụp màn!

Giữa chốn cuộc đời trắng với đen
Ta từng bươn chải đã thành quen
Nên không chao đảo, không hề thẹn
Chỉ nực cười cho một cái hèn!…

Trong lòng ta chỉ có niềm đau
Lạc mộng giờ đây để vạn sầu
Cứ ngỡ tình ai non biển hẹn
Ai dè cũng chỉ cánh hoa ngâu

Để tím quả hồng buổi tối nay
Và rồi tiếp tục vẫn hồn bay
Đi tìm, tìm mãi trong mờ mịt
Mong gặp hồn thương hẹn kiếp nầy!...




20/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 42 Images?q=tbn:ANd9GcTevyh5q5Ot2BAKNi0KSX0PeARZv9-3GtYDcrM-pq7Up3lyaYGk


Tình Có Hiểu?

Tình có hiểu khi đành ly biệt
Là nửa hồn phải chết hay không?
Nửa hồn còn lại trôi sông
Vật vờ, lư lắc, bềnh bồng…Về đâu?

Tình có hiểu khi đành ly biệt
Sẽ ôm tròn da diết ngàn đau
Nhớ bao kỷ niệm ngọt ngào
Khuya rồi đi ngủ kẻo đau anh à!...

Tình có hiểu khi đành ly biệt
Biết có còn tha thiết với thơ?
Vì đâu nữa để mà mơ
Đâu ai để đợi, để chờ, để thương!

Tình có hiểu khi đành ly biệt
Sẽ từ nay rũ riệt linh hồn
Ngày đêm khắc khoải héo hon
Ảnh hình cứ mãi chập chờn đâu đây!...

Sao đành đoạn chia tay tình hỡi?
Để trọn đời nhức nhói tâm can
Rồi đây chỉ có thu vàng
Lá rơi lả tả, ngập tràn lối đi…




21/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 42 Images?q=tbn:ANd9GcSgzqHXPA7vv1J2VfpLoYlZx_w6C9b8DtWB5sQp1VEAOcD6OHYIpA

Mát Nhẹ Gió Chiều

Xúc cảm tâm tình dệt ý thơ
Ngàn sao kéo lại trải hồn mơ
Vơi đi ánh nhạt bao sầu nhớ
Lặng lẽ đêm đen với thẫn thờ

Từ độ trăng mờ treo đỉnh núi
Chim đời gãy cánh mộng bay xa
Cô đơn gói lại niềm cô đọng
Lạnh lẽo năm canh duỗi bóng tà

Chỉ biết ngàn yêu với nhớ nhung
Thả tình diệu viễn chuỗi đêm đông
Để mang nỗi nhớ từ xa vợi
Vò võ lòng ai, phủ lạnh lùng

Rồi cuốn tâm tình qua ý nhạc
Thơ dòng khuây khoả cuộc mơ trăng
Bởi nay nắng hạ, chiều cô tịch
Mộng mị xa xôi đã lịm tàn

Nỗi niềm sống mãi với thời gian
Dẫu thế đong đưa lắm phũ phàng
Mây khói lững lờ trôi ý sống
Hoàng hôn nhè nhẹ trải thênh thang!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 42 Images?q=tbn:ANd9GcSrGzra7mQNFPOIo3JrW3CQfIRaq1yZx5hSK_n5_P2mRUc2n9Cm


Nhỏ Lòng (2)

Gió thổi lung linh nhịp ánh tàn
Ngàn hoa, cây cỏ rũ mờ tan
Chuyển mình lay nhẹ bầu sương đọng
Từng giọt rơi dần, nhỏ bóng trăng

Đêm sắp qua dần đến sớm mai
Từng vầng mây nhạt rã sầu bay
Trôi đi chầm chậm về xa thẳm
Trả lại cung trời một sáng say!

Tôi cũng qua đêm, cũng ủ buồn
Từng thời xưa cũ, áng mờ buông
Và bao thắm thiết, ngàn khơi sáng
Đậm, nhạt, thăng, trầm, ghịt, réo, vương

Cho cánh chim đời, thân lữ thứ
Từng đêm trăn trở vọng xa xôi
Tim hồng nồng cháy tình nhân thế
Từng chập lay, ghì, đẩy, xé tôi!

Có lúc ngàn vui rộn tiếng cười
Âm thanh lồng lộng tận xa xôi
Thuyền đời phơi phới về bao biển
Trải cánh mây trời cả áng trôi

Rồi cũng bao lần chìm lặng lẽ
Khung trời trói lại mảnh trăng than
Tận nghe tim nhói, niềm tan tác
Tình! Mộng! Đâu rồi! Chuỗi vỡ tan…

Đến nay chiều tím, màu đơn điệu
Ráng kéo trăng khuya tỏ chút đời
Gửi gấm tâm tình qua ý nhạc
An bình, trầm lặng, áng thơ trôi!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 43 Images?q=tbn:ANd9GcTpMgXa1uoSi8EW-NJh8moEQ7AgMrXLbMsToTDrX9ZnYX5KAnLv2Q


Giọt Thương

Hôm nay đặt bút phổ vần thơ
Có gió đong đưa mãi dật dờ
Như đóng tâm tình, bao thổn thức
Cuốn hồn bó chặt, thấy chơ vơ

Không biết suy tư hằn mệt mỏi
Hay trời u ám, áng mờ trôi
Để như buồn bã, rồi vương vấn
Giọt nhỏ trăng lòng, ánh nhẹ rơi

Thế mà tâm sự lại thênh thang
Chạnh nhớ xuân xưa thấy lỡ làng
Rồi lại hôm nay mang ước vọng
Mộng hồn hoa thắm một tình trăng!

Tôi thấy nỗi niềm thương đến ai
Chuỗi đời quạnh quẽ, gió heo may
Từng đêm gối chiếc, hồn lay động
Gửi đến phương trời cặp cánh bay

Những ngày lặng lẽ, chiều vơi ánh
Ảm đạm quay về, nghẹn xót xa
Nức nở cuộc đời bao héo úa
Khiến trời mây nhạt rã rời ra

Tôi muốn trao ai một gói lòng
Ngàn thương, trăm nhớ trải mênh mông
Thầm trông đêm lặng, trời không ảnh
Ngọn lửa đưa về sưởi giá đông

Để nơi chốn ấy giạt mây buồn
Nhuốm lạnh không còn dưới ánh sương
E ấp hoa xuân xưa sống lại
Trái sầu đoạn đứt chẳng còn vương!



Nguyễn Thành Sáng
 
Top