[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 40 Images?q=tbn:ANd9GcRUp6d_GNUdXMe3jx3YjQBpr4xm0PWHzAilzP8d191SKwgR7OkJ


Cánh Hồn Trôi

Duyên phận con người mỗi khúc quanh
Thuyền neo bến đổ ví như tranh
Tranh ai đẹp quá màu tươi thắm
Còn của tôi thì chẳng nét xanh

Có những ưu sầu trong vắng lặng
Nghe niềm trăn trở khóc vầng trăng
Sao như mờ nhạt bầu tăm tối
Để lạnh tâm hồn, để giá băng

Đuổi bóng đêm tàn trong ảo vọng
Thả hồn cảnh giới cõi mênh mông
Tìm về nơi đó niềm phai lãng
Để ủi, để an "một chết lòng"

Tìm mãi, tìm hoài như diệu vợi
Bóng chim tăm cá mịt mờ khơi
Để rồi, thao thức, bao mong đợi
Chỉ gió mang về một ảo thôi

Đành bó linh hồn trong nẻo chết
Đêm tàn quạnh quẽ rực sầu đau
Mây đen vần vũ bầu u ám
Mờ nhạt khung trời lệ nhỏ sâu

Hồn tôi trôi nổi ở phương nào!...


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 41 Images?q=tbn:ANd9GcT7hvwGaP5IGiow3Tsg4kNICgG3nOp7hzljW_TQqij5sp4kuM3uRQ


Trải Lòng

Người ơi! Ai chẳng có hồn tim
Chẳng thức, chẳng thao, chẳng rũ mềm
Khi giọt lệ lòng theo cánh giạt
Trôi về vạn nẻo, phủ trăng đêm

Để thoáng vô tình khơi ý nhạc
Xuyến xao tấc dạ, nỗi niềm ai
Nhuốm sầu, vương vấn nơi xa vợi
Dào dạt tâm hồn, ngọn gió bay!

Có biết lòng tôi cũng thẫn thờ?
Cũng từng mộng mị với chơ vơ
Đẳng đeo năm tháng hề phai nhạt
Từng ủ trăng đêm, dõi bóng chờ...

Ai chẳng có tim, chẳng có hồn
Chẳng nghe gió rít thổi từng cơn
Chẳng nghe xúc cảm, lòng vương vấn
Điệp khúc thâm tình trải man mơn!

Nhưng đã quá trưa, chiều lá rụng
Chuỗi buồn héo úa trói hồn nhung
Tim khô co rúm, lòng băng giá
Nào có còn chi, chỉ lạnh lùng

Thôi nhé người ơi! Dịu nỗi lòng
Qua đi mộng ảo, thả dòng sông
Cho mờ khung ảnh về xa vợi
Để bóng hồn nhiên rực sắc hồng!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 41 Images?q=tbn:ANd9GcShOS3cxF06f348dClHn99CumBT29AVxTC7BG4Q8aIA0NROYVmKWA


Nên Còn Giữ Chút

Tôi muốn đưa tay bóp trái tim
Cho tan, cho nát để quên em
Để từ nay hẳn không còn nhớ
Một bóng ma trơi ló cạnh thềm

Bởi ai đã chết hồn xưa cũ
Một quả tim khô phủ lạnh lùng
Nẻo vắng cuộc đời ôm hận tủi
Trăng tàn lạnh giá, đóng băng khung

Khúc nhạc êm đềm thời tỏ ánh
Cung đàn lỗi nhịp ngắt âm thanh
Trở thành chát chúa hòa co rúm
Dằng dặc, xốn xang, rã tiếng thành!

Chán ngán lắm rồi bầu gió chết
Chỉ làm mờ mịt biến đêm đen
Kéo hồn lờ lững về vật vã
Le lói âm u chút xíu đèn

Sao nỡ đóng băng ngàn ngọt thắm
Thuở nào rực sáng ánh tình trăng
Con tim yếu đuối thành khô cạn
Héo úa, sần chai chỉ ngỡ ngàng

Tôi biết qua rồi không trở lại
Xa xưa năm cũ đã mờ bay
Chẳng còn chi nữa hòng mong gợi
Bởi áng mây chiều phủ lối ai

Dẫu ánh trời đêm rũ sắc tàn
Nhưng còn nơi đó mảnh hồn trăng
Không cần ấm áp bầu khơi tỏa
Chỉ khắc tim xưa chớ phũ phàng!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 41 Images?q=tbn:ANd9GcSprHxCqF9n3zMok1BIKfu-3MSa1My34sQvMAtkzbuP507xzIVT


Ta Say

Ta say! Ực! Ực! Ực!...
Ta cạn chun nầy để thật say
Thật say hoá biến cánh hồn bay
Trôi về xa tít trời thăm thẳm
Để chẳng sầu đau, chẳng nhớ ai

Tỉnh táo làm chi để mộng mơ
Cho buồn, cho tủi, với chơ vơ
Ánh trăng xưa cũ giờ tan mất
Một cõi nhân gian biến thẫn thờ!

Đã chết trăng lòng từ độ ấy
Có còn chi nữa để sầu bi
Lại đem nước đổ vào sông suối
Loãng tan thoáng chốc giọt li ti

Thà ngắm ngàn sao trong lặng lẽ
Giữa trời vắng lặng gió mây đưa
Để nghe trong dạ vài an ủi
Một chút đưa về lóng lánh khuya!

Còn hơn tưởng vọng bầu trăng lặn
Có đám mây sầu kéo trải ngang
Biến đêm u ám càng tăm tối
Ngập ngụa linh hồn mộng vỡ tan

Ta gói mảnh sầu nơi túi áo
Lần về sông lớn nước trôi mau
Quăng đi cục đó vào thăm thẳm
Sóng, nước, cát, bùn phủ lấp sâu!

Kha! Kha! Kha!...




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 41 Images?q=tbn:ANd9GcTJHtyUL0CqIijoAcJQo7U7KfKRxpp3kxhBxeuFvjNCuo5p-W6N


Để Tặng Mình

Trăng chết lâu rồi, gió thoáng lay
Dậy hồn dĩ vãng cuốn vào mây
Mượn ly rượu nóng thay ngàn biệt
Để chỉ từ đây "Ước Hẹn Dài"

Ta sẽ trọn lòng ươm mộng mới
Đưa tay gom lại vạn nồng hương
Từ trong thăm thẳm còn vương đó
Gói kín trao "thương" suốt đoạn đường

Hồn nay chỉ có một bóng hình
Cất kín trong tim, giữ chẳng phai
Trọn gói nơi đây bao vạn thắm
Chữ yêu sâu đậm ấm, nồng, say

Kéo lấy ngàn sao lóng lánh tình
Cùng nhau gửi đó trọn niềm tin
Trăng trong, suối biếc giờ ta gội
Sạch sẽ xa xưa "Để Tặng Mình"!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 41 Images?q=tbn:ANd9GcQtjk-Iy1gYDCmU8iMq8aAJFKXSxrY4sfRViUQUuh1PatsCEycE


Hãy Khóc Cạn Một Lần Đi Em!

Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
Để mai nầy ta không còn nhau nữa
Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương!

Và nếu như tình cờ bước trên đường
Bất chợt gặp chẳng vương niềm dĩ vãng
Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

Nơi em đến chắc không thấy heo may
Không khoắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
Không những lần tha thiết…Nhớ nghe anh!

Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo!…

Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
Cũng cam đành phụ bạc…Một lần thôi!



31/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 41 Images?q=tbn:ANd9GcTkS2WOg0QSFmXyqTyE_x_8lebHWepyaSXivEsi6xgDdf7_7sQP


Day Dứt!...

Mảnh trắng ơi! Ngươi ôm buồn trải đó
Tái tê lòng tưởng nhớ tháng ngày qua
Biết bao lần…Hẹn mai anh sang nhà!
Nhiều lần nữa….Kể ra anh đọc nhé!

Và những lúc giấy chờ tà bóng xế
Đợi bé về, theo bé đến tay em
Bên ngọn đèn, đôi lóng lánh lim dim
Ngàn cảm xúc êm đềm… em da diết …

Vậy mà nay tờ giấy nằm rũ riệt
Uống giọt hồng anh viết cuối dòng thư
Ký cái tên ThànhSáng tự bây giờ
Sẽ vĩnh biệt, không mơ, không yêu nữa!...

Bên kia kinh từng đêm em nức nở
Thả lời ca đau khổ vọng sang đây
Kẻ bạc tình giống ngọn gió lắt lay
Chỉ khoảnh khắc rồi bay đi bến khác…

Ba năm dài hồn em đà tan nát
Lụy si tình trầm mặc quấn đau thương
Mà trời ơi! Anh chẳng thấy đoạn trường
Ngoảnh mặt hẳn, con đường ai nấy bước…

Giờ chạnh nhớ bao nhiêu năm về trước
Nghe cõi lòng não nuột bóp con tim
Sao đoạn đành phụ rẫy mối tình em
Muôn trọn vẹn, ai tìm ai dễ gặp?!

Cây cầu gòn hai bờ anh đã đắp
Cũng là anh kéo sập rẽ ly tan…
Để thời gian vương vấn thuở ngày xanh
Nỗi day dứt muôn phần… Như mạch nước….



1/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Top