[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 36 Images?q=tbn:ANd9GcRN9ZSK92-XSf77CyqL67wMabHQAilu-KIaetS_bn90aNntQe2Pow



GỬI GẤM YÊU THƯƠNG

Anh đã nói rồi tiếng của tim
Mong em trời ấy chẳng buồn thêm
Núi sông một ước lời sơn thủy
Gió mãi đong đưa quyện ánh rèm!

Nào biết thời gian bao biến đổi
Xa xôi cách trở mảnh hồn trôi
Tim lòng trọn vẹn nguồn rung cảm
Há dễ phai phôi khúc nhạc đời!

Em hỡi! Tình em yêu dấu quá!
Nhờ mây, mượn gió gửi về xa
Đêm đêm thao thức niềm nhung nhớ
Tận đáy tâm hồn mãi thiết tha!...

Nơi đây anh mãi thấy trào dâng
Canh cánh thời gian những trở trăn
Thăm thẳm, xa xôi trời vắng lặng
Hồn thương trăng gió chẳng phôi tàn!

Đừng khóc nghe em! trời cách biệt
Chớ buồn đồng vọng cảnh chơi vơi
Đêm khuya lá rũ, trời hoang tịch
Vẫn có đâu đây một ánh ngời!

Anh bước chân tìm nơi mộng mị
Bởi vầng trăng lặn cuốn đường đi
Thương ai mượn gió trao lời nhớ
Gửi gấm yêu thương giấc mộng thì!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 36 Images?q=tbn:ANd9GcQC5c3SEfZsm8ZXscp_S5JDYd9lXA8QQmQ9FlUSG6AjsfDc1_p4hA



Cảm Xúc Đầu Xuân

Mùng một ta ngồi nghe trái tim
Nhịp dài gợi nhớ chuỗi truân chuyên
Đường xa ghềnh gập, hằng quên mỏi
Lẳng lặng mà đi, vượt nỗi niềm!

Trầm mặc, thu hình uống bóng trăng
Đêm đêm thao thức dõi mây ngàn
Mượn ru của gió xoa buồn hận
Khuây khoả niềm đau vọng ánh tàn

Vương vấn muôn phần bởi nhớ nhung
Hồn thiêng yêu dấu dãy dòng sông
Sớm chiều xuôi ngược lăn tăn chảy
Thắm thiết nguồn thương ấm cõi lòng

Lối xưa tràn ngập nét đan thanh
Hoa nở hương say, trái trĩu cành
Vườn mộng vẫn nhiều đan gối mộng
Trọn đời lưu dấu thuở ngày xanh!...

Tất cả không còn trước đổi thay
Bên lề cuộc sống tự phôi phai
Lần mò tìm kiếm sao ra lửa
Đốt sưởi vơi đi lạnh tháng ngày

Hăm mấy năm dài, cực biết bao
Đêm không yên giấc dưới mưa gào
Nỗi lo trăm mối hằng quay quấn
Lắm lúc ngàn cân ép lệ trào

Ta sớm không còn nghĩ đến ta
Trọn tay ôm kín một căn nhà
Khăn khô cố vắt hoài ra nước
Tơi tả mặc tình, ta kéo ta…

Xuân nầy cây trái đã đơm bông
Mảnh đất cằn khô ửng vạn hồng
Năm tháng bập bềnh trên sóng nước
Giờ đây êm ả ngắm vầng đông!...



29/1/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 36 Images?q=tbn:ANd9GcRN9ZSK92-XSf77CyqL67wMabHQAilu-KIaetS_bn90aNntQe2Pow


TÌNH MÃI (2)

Hôm kia gió nhẹ lùa qua cửa
Vướng sợi chỉ mành khép bóng khuya
Để tối âm u, mang khắc khoải
Nỗi buồn trống trải chợt đong đưa!

Dẫu chân lắm nhịp cầu xa cách
Hồn của đâu đây quyện bóng rồi
Để thấy đêm trông, ngày luyến nhớ
Tình ai vương vấn tận xa xôi!

Em buồn tôi thấy lòng thương quá
Tay đứt, đầu đau, dạ xót xa
Mượn gió mang sầu em trở lại
Kéo mây vắt nước để tôi thoa!

Em gửi tặng tôi một”gói tình”
Ngắm nhìn mãi động với hồn xinh
Thuyền duyên ngào ngạt hương ân ái
Ực cạn đào say, rộn tiếng”mình”!

Tôi thấy thắm thêm nỗi nhớ thương
Xa xôi cách trở mấy trăng đường
Từ nay em nhé! Người thương hỡi!
Đã trọn đây rồi chữ vấn vương!

Ngày qua, đêm đến, bóng thời gian
Lưu luyến, bâng khuâng mãi thắm dần
Gói ghém tâm tình qua giấy mực
Còn sông, còn nước, mãi còn trăng!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 36 Images?q=tbn:ANd9GcSQTD13jeKWRBYo-cvZHg3GaErpVGITL8I-PZChenTNt23kSCJvsw


ĐẬM NHỚ HOÀI

Không gian vượt vút vòng Nam hạ
Một tấm ảnh thương gửi đến xa
Gói ghém tâm tình, niềm thổn thức
Tấc lòng vương vấn, nỗi ngân nga!

Anh nhận tình em nơi ảnh lộng
Nghe lòng tha thiết một dòng sông
Có con thuyền mộng chèo trên nước
Chở bóng trăng thương đến bến lòng!

Mắt sáng tinh anh, dòng suối ngọc
Thẳng nhìn chánh trực, ánh hồn trong
Môi hồng chan chứa lời thơ thắm
Như muốn nói lên một tiếng lòng!

Em ơi! Nhận lấy ảnh hình em
Xúc cảm dâng trào trăn trở đêm
Thấy nhớ, thấy thương, lòng dậy sóng
Gió đong đưa mãi ở bên thềm!

Rồi đây năm tháng ảnh phai phôi
Nhưng ánh trăng thương mãi suốt đời
Biển nước ngàn năm dào dạt sóng
Niềm thương, nỗi nhớ, nhịp trùng khơi!

Anh cất tim anh một tấm nầy
Tháng năm xa vắng có hình ai
Khi buồn hồn bước vào tim mộng
Ngắm ảnh người thương, đậm nhớ hoài!




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 36 Images?q=tbn:ANd9GcQSINRytSDFAzA5qh_01k27mz3VrYhhW6h3vu2h3OtMnUWw4CPncQ


NỖI NHỚ (3)

Canh khuya vắng lặng, nỗi mông lung
Chiếc bóng suy tư, thấy lạnh lùng
Có phải thiếu trăng, trời lạnh lẽo?
Chiều buồn, đò vắng khách sang sông?

Thiếu sương hoa lá như sầu héo
vắng bạn tình thương, dạ thắt theo
Sông nước đêm nay thuyền lặng lẽ
Âm thầm, ảm đạm, gác tay chèo!

Chén rượu vơi sầu ta uống cạn
Thế mà chẳng thấy chút nào say
Và đây chén nữa tìm quên lãng
Lại thấy trào dâng nỗi nhớ ai!

Ngày ấy chẳng may, trăng chếch bóng
Biết lòng lúc đó có buồn không?
Đêm đêm có nhớ? sầu thui thủi?
Một khúc thương đau, nát mảnh hồn!...

Nầy thôi! không nghĩ, không trăn trở
Uống cạn thêm chun, gác vẩn vơ
Đã hẹn cùng ai trời , biển, nước
Chẳng nên ý lụy, chẳng dật dờ!

Còn trăng, còn gió, mãi còn
Cho dầu tuôi sống chẳng còn thơ!...




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 37 Images?q=tbn:ANd9GcQ1sYEtMfmvSTLdQHb0P7ix1lgFOUigYvQAXdmHvLOzGNzQAVgsyw


Tím Cả Lòng Tôi!

Tiếng của em buồn…
Qua điện thoại…
Như cái gì nhức nhói quả tim tôi!
Yêu làm chi! Rồi khi nghe giọng nói
Thấy lòng nầy rười rượi nỗi buồn rơi!

Trăng không nhạt!
Tình không vắng!
Nhưng cảnh đời phải trầm lắng bởi xa xôi!

Em ơi! Một chuyến xe đời!
Em đỗ bến!
Buổi trưa nào khấp khểnh bước chân đơn
Bởi sợ ráng tắt, sợ khung mờ giăng phủ
Sợ hoa tàn cánh rũ nẽo đông phong

Khiến em vội lấy chồng…
Mà tình yêu đâu thắm thiết
Cho chuỗi dài phải da diết nghẹn sầu ai
Năm bốn mùa mãi vẫn có heo may
Đêm vẫn lạnh và ngày luôn áng xám…

Cuộc đời của em…
Là cả ngàn mây phủ ám
Chưa một lần lai láng trải niềm thương
Chỉ rút co, lẩn tránh cạnh bên đường
Tai văng vẳng hồi chuông từ viễn xứ….

Chiều hôm qua
Tôi! người lữ thứ
Thấy chạnh lòng xúc cảm với tình ai
Một quả tim
Ôi! Còn nhiều nhịp đập thật là dài
Máu trong đó còn tràn loang đang chảy

Vậy mà sao! Em lại đứng ngắm trăng tà
Đong ánh lệ
Xót xa bài não nuột…
Có phải chăng duyên ta từ bao kiếp trước
Trở về đây hẹn ước dưới hoàng hôn?!

Cớ mà sao lại phải vấn vương!
Lại phải thương nhớ mảnh linh hồn!
Đang tẻ lạnh!
Đang từng cơn gào trước gió!...



22/3/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 38 Images?q=tbn:ANd9GcRWm3QzjjxU-ZgH6Kte5KGa956zAo4BU9uORyeVn0WMms4GTD9Wyw


Tình Ơi Hỡi!

Em gian nan!
Em khấp khểnh!
Trên một chuyến xe đời!
Còn ở tôi!
Cũng một thời đau, khổ, hận…
Cũng năm dài quại quằn trong lận đận
Ngóng mây chiều, hụt hẫng cánh trùng khơi!

Em ơi!
Tôi cũng buồn, cũng da diết sầu tơi
Sương cũng trắng một đời trong nỗi nhớ!
Cũng trăn trở
Cũng từng đêm hướng ngõ
Cũng vườn tàn vàng võ phủ rong rêu…

Nào ai hiểu!
Tiếng kêu từ sâu thẳm!
Ai chạnh lòng sẻ ấm với chia êm
Tôi phải nén lòng, trầm lắng, lặng im
Hồn lãng đãng, bay tìm nơi ảo ảnh…

Em đã lạnh…
Và tôi đây cũng lạnh…
Hai nỗi niềm hiu quạnh giữa trần gian
Một trăng tan, một lỡ làng
Niềm tan tác ngập tràn muôn khắc khoải!

Ta gặp nhau!
Lúc thả hồn mơ về biển ái
Khúc tình đàn khơi sống lại cái xác lờ trôi
Và em cũng như tôi
Trả lại một thời
Bao kỷ niệm ngậm ngùi, bao héo úa…

Khung trời mơ của ta có hoa vàng trước ngõ
Đường ta đi có gió thổi du dương
Có pha sương
Có sáng tỏ loang đường
Có ngây ngất hoà chút buồn treo hướng vọng

Duyên ta thắm trải khung trời lồng lộng
Nhưng lại là cái bóng của mơ duyên
Cho dẫu nay!
Có phải triền miên!
Có diệu vợi cái bến để neo thuyền
Tình ơi hỡi!
Đôi miền…đâu nhạt ánh!



23/3/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Top