[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 35 Images?q=tbn:ANd9GcSCjyQAVZKB-8vB8rOG2cBZP5PgTPmm1ojW1Csb6WMOxkICUSdMPw



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (55)

Niềm héo hắt loang vào bao nỗi nhớ
Khiến cõi lòng trăn trở mãi không thôi
Kỷ niệm yêu thương gói ghém một đời
Nơi trần thế từng hồi đang mở lại!

Chân trĩu nặng, kéo lê ngàn tê tái
Giữa hoa đèn, mê mỏi dấu chân xưa
Ngọn âm phong lư lắc bóng vật vờ
Sầu man mác, thẫn thờ trên nẻo bước

Rẽ tay phải, đi lần theo hướng trước
Đến ngả ba, quay ngược về bờ sông
Dòng Hậu Giang năm tháng vẫn bập bồng
Mang vạn khối tấc lòng muôn lữ khách

Ma ngồi xuống, lắng nghe từng tí tách
Như tiếng lòng của nước nghẹn phù vân
Mãi chứng kiến cảnh bèo giạt, mây tan
Nhận hình ảnh muôn phần ly với biệt!

Lang lặng lẽ nhìn nhấp nhô chảy xiết
Chợt thấy lòng da diết nhớ Hồn Nương
Gần một trăm năm rẽ cánh uyên ương
Chắc nơi đó em buồn, em khổ lắm

Hãy tha lỗi cho anh đang chìm đắm
Trong biển tình thăm thẳm của trần gian
Bởi đầu thai nào có nhớ được nàng
Người yêu dấu muôn phần lưu luyến mãi

Để giờ đây quả tim ngàn nhức nhói
Nợ thâm tình réo gọi, bước chân đi
Một bóng ma đứng trước mấy ngả về
Ôi! khó xử, ủ ê hoài tấc dạ!...


“Hồn Lang Chạnh nhớ Hồn Nương,
lòng thổn thức”

20/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 35 Images?q=tbn:ANd9GcRy9vfHY9SSDelgNNmJcbzWkj4WqhWvkT4pF5rEltPfHLGSmnJ5KQ


Hồn Lang Trở Về Âm Giới (56)

Hồn Nương ơi! Một mình em chốn đó
Suốt chuỗi dài vò võ ngóng vầng mây
Ngày thui thủi bậu bạn với cỏ cây
Đêm lạnh lẽo, tự tay tìm ánh lửa!

Anh nhớ em, nhớ duyên tình vạn thuở
Nhớ sông ma lối ngõ đến cung yêu
Nhớ không gian rực rỡ ánh tà chiều
Ta quyện cánh, phiêu diêu vào cõi lộng

Có muôn lần anh dìu em trên sóng
Bay nhẹ nhàng chẳng động gợn đong đưa
Thả hồn mình vào cảnh giới mộng mơ
Tim êm ả từng giờ rung điệp khúc

Mùa gió bấc âm thanh reo vi vút
Cùng thu hình ấm áp dưới bờ hoa
Ôm chặt em, ngây ngất vóc ngọc ngà
Hương nguyệt quế đậm đà khơi xúc cảm!

Ngàn đêm trăng dưới khung trời rực sáng
Niềm mênh mang lai láng nhịp ngân nga
Em vào phòng, khăn lụa trắng lấy ra
Trải lên cỏ, đôi ta cùng xướng họa

Anh gieo thơ bằng cánh hồn của gió
Em họa vần bằng đóa thắm hoa xinh
Anh lâng lâng vào cảnh giới mộng tình
Em bồng bềnh lướt mình trên suối biếc…

Hồn Nương ơi! Lòng anh đang da diết
Nhớ thương nhiều chẳng biết phải làm sao
Kiếp dương trần vương vấn khối tình sâu
Nơi âm cảnh hẹn nhau ngày trở lại!...


“Hồn Lang đang da diết
nhớ Hồn Nương”

21/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 35 Images?q=tbn:ANd9GcSBAdVJ9_YSrEKtvCEFN81Ci7G_5URc_RybZ9UYE2S0rKnFBY88KA


Hồn Lang Trở Về Âm Giới (57)

Ta về cõi thế đầu thai
Nghe đời truyền khẩu một mai từ trần
Ba hồn bảy vía hoá thân
Cái vòng lẩn quẩn xoay vần lai sinh!

Cho nên chẳng ngại riêng mình
Đa tình hẹn ước hồn linh trở về
Cùng ai nối lại duyên thề
Bù cho kiếp trước vỡ đê, nát bờ

Vậy mà âm giới hiện giờ
Chỉ thân chiếc bóng chơ vơ nỗi niềm
Sông xanh tam ngả, nhất thuyền
Tay chèo chẳng biết bơi miền nào đây…

Ngập tràn da diết bi ai
Bóng ma vờ vật héo gầy thảm thương
Gốc cây bó gối ôm buồn
Lan man nỗi nhớ, đoạn trường tâm can!…

Chợt Lang định tỉnh tinh thần
Éo le duyên nợ để dần tính sau
Tìm vơi khắc khoải u sầu
Ngao du đây đó cho màu phai phôi…

Cần Thơ thả đến Rạch Gòi
Vị Thanh, Long Mỹ ngược về Sóc Trăng
Bến Tre, Cao Lãnh, Tân An
Long Xuyên, Châu Đốc vào lần Hà Tiên…

Miền Tây nào hết niềm riêng
Tiếp theo ma ảnh thả thuyền miền Trung
Khánh Hòa, Vạn Giã, Phú Yên
Phú Phong, Bình Định, đi liền Quảng Nam

Vẫn còn héo hắt muôn phần
Bay ra Miền Bắc mong tan nỗi sầu
Hòa Bình, Phú Thọ…Lai Châu
Lào Cai, Yên Bái, Quay đầu Hà Giang!...


“Hồn Lang tìm vơi nỗi buồn,
ngao du ba miền đất nước”


22/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 35 Images?q=tbn:ANd9GcRZwXgMiNrcVVvPw-oOSuzpPIX_yKt-evIBVqtphAgFrmzMR6on



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (58)

Từ thành thị đến thôn làng
Đồng xanh, bờ biển lên dần cao nguyên
Rồi vào nẻo tận rừng thiêng…
Mong tìm khuây khoả nỗi niềm trở trăn!

Nhưng lòng cứ mãi bâng khuâng
Vấn vương, lưu luyến vẫn hằn khắc sâu
Dương gian, âm cảnh nơi nào
Cũng đầy yêu dấu, ngọt ngào nhớ thương

Dưới kia suối biếc Hồn Nương
Trên đây vườn ái tơ vương cả đời
Và thêm một cánh sao trời
Duyên nồng dang dở, hẹn thời lai sinh

Quặn đau da diết bởi tình
Bóng ma buồn bã, ngửa mình tán cây
Mê man chìm giấc ngủ say…
Đâu đây tiếng gọi của ai trên tầng!

Hồn Lang! Hỡi bớ… Hồn Lang!
Hãy mau tỉnh dậy, Du Thần truyền cho
Phép mầu hóa giải éo le
Phân thân ba mảnh, đường về trôi xuôi

Ngươi tìm hang động kín nơi
Đặt tâm khẩu quyết, tịnh ngồi năm hôm
Trăng tan hoá lại trăng tròn
Sông sâu ba ngả chẳng còn thuyền đơn

Giật mình mở mắt tai còn
Nghe lời chỉ dạy tách hồn chia ra
Mừng vui khôn xiết, bóng ma
Mau mau kiếm chỗ để mà luyện ngay!...


“Hồn Lang được Du Thần dạy
phép phân thân mừng quá
đi tìm chỗ luyện”


23/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 35 Images?q=tbn:ANd9GcTOOHxVvV5AGrnf1SLT3SCRDzzgS5RbdYR3C4DplUENg7rjlIkuHQ



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (59)

Trong hang động năm ngày như khoảnh khắc
Lang bắt đầu rung lắc nhẹ toàn thân
Ánh hào quang loang dần ra ngũ sắc
Rồi sáng bừng toả khắp cả xung quanh!

Ba bóng người hiện ra đều giống hệt
Từ tâm hồn, nét mặt đến hình hài
Chỉ tấc lòng mỗi ai tơ hồng dệt
Quay trở về, nối kết ở ngày mai

Hồn Lang “một” lẹ làng bay xuống núi
Cõi dương trần lầm lũi kiếm Mẹ Cha
Và nghĩ cách để mà xoay bóng tối
Kiếp lai sinh ánh rọi sáng vườn hoa!…

Hồn Lang “hai” cũng đi tìm Cha Mẹ
Bước độc hành bốn bể, lối rêu phong
Cùng mong gặp dòng sông rơi ánh lệ
Nối duyên tình dang dở, nghẹn trời đông!...

Hồn Lang “ba” từ từ hít thật sâu
Luồng hơi ấm tràn vào hai lá phổi
Đẩy tan hết một thời niềm đau đáu
Nhớ thương nhiều bờ giậu cách ngăn đôi

Con sông ma từ xa dần ửng hiện
Bao ngọt ngào, bao tiếng nói thân yêu
Bao ngàn lần dưới chiều đôi cánh quyện
Và muôn đêm âu yếm, giấc phiêu diêu…

Đã lần lượt xoay tròn trong tâm trí
Phủ kín lòng, chẳng nghĩ ngợi gì thêm
Lao vun vút với tim reo ầm ĩ
Kể từ đây anh chỉ có mình em!...


“Hồn Lang ba về sông ma
trở lại với Hồn Nương”


24/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 35 Images?q=tbn:ANd9GcRyJs_Yg-wuv48Kxt6MJxHgeKlPfbRo9HVgjPDmIiKATCC9ZKc7-Q


Hồn Lang Trở Về Âm Giới (60)

Nương tử ơi! Anh đã về rồi đây
Em có thấy? có hay không? tình hỡi!
Vậy mà sao mọi nơi như trống trải
Chỉ khung mờ lam khói lững lờ trôi!...

Hồn Lang! Hồn Lang của em đây mà
Nghe tiếng gió từ xa văng vẳng vọng
Một cái gì khuấy động quả tim ma
Bên suối vắng chiều tà đơn chiếc bóng

Em vội vã quay về cung mộng thắm
Gặp lại chàng, mừng lắm đó chàng ơi
Đừng đi nữa để rồi thêm trĩu nặng
Khối vạn sầu, hụt hẫng quạnh chơi vơi!…

Đừng buồn nữa, nương ơi! đừng buồn nữa
Đã qua rồi nỗi khổ rẽ ly tan
Anh trở lại cung đàn như vạn thuở
Mãi nghìn năm ánh tỏ trải trời xanh!

Kể từ nay em không còn thui thủi
Cảnh lẻ loi, bóng tối phủ bao trùm
Niềm héo hắt, lạnh lùng không tiếng nói
Chỉ biếc sầu vời vợi ngóng không trung…

Em nhớ thương chàng dạ tái tê
Ngày đêm khắc khoải điệp lê thê
Chẳng cam lòng chịu Uyên xa bạn
Đếm bóng thời gian đợi bậu về

Âm thầm lặn lội đến trần gian
Quyết chí mong tìm gặp được Lang
Cát bụi phong sương dầy khắp nẻo
Tím, nâu, trắng, xám…dính vào thân

Thiếp cũng hiện lên một kiếp người
Nhưng hoài vương vấn mộng hồn trôi
Cuộc đời như thể treo trên sóng
Từng chập đong đưa, bọt rã rời…

Rồi cánh thời gian dần chuyển đến
Dòng đời năm tháng điểm nhiều sương
Không gian vắng lặng mờ mây xám
Bốn phía đâu đây lắm nỗi buồn

Em gửi tấc lòng nơi cánh thơ
Tìm vơi nhạt nhẽo với sầu lơ
Thả niềm quạnh quẽ theo mây gió
Ảo ảnh tìm vui, bớt thẫn thờ

Ngày kia, ai đó giống như chàng
Vút tận hồn thơ rải ánh vàng
Xúc động, tim em ngàn nhịp đập
Nên cùng kết nghĩa dưới trăng thanh

Phù vân khoảnh khắc cũng qua mau
Vương vấn bao thu, khoé lệ trào
Bến nước, con thuyền chầm chậm lướt
Lững lờ năm tháng, gió lao xao…

Em lìa cõi thế buổi hừng đông
Gửi lại dương gian kỷ niệm hồng

Bổn phận, ân tình…đầy chu tất
Yên lòng vĩnh biệt một dòng sông

Xin chàng tha hết lỗi cho em
Chẳng chịu nghe anh, lặn lội tìm
Để phải khoảng đời bao tuyết lạnh
Ủ ê, buốt giá, tím con tim…

Anh cũng như em trở lại trần
Cả đời cứ mãi dạ bâng khuâng
Dư hương dĩ vãng từ xa thẳm
Cứ quấn hồn anh kéo đỉnh tầng

Để sầu, để nhớ cái xa xôi
Mà chẳng nói lên được ý lời
Phảng phất, vật vờ như mộng mị
Con thuyền lư lắc, giữa trùng khơi

Anh trải vào thơ suối ngọt dòng
Khi thì êm ả mát vầng đông
Lúc cuồng sóng dậy trời mưa bão
Khuây khoả niềm đau nghẹn tấc lòng…

Rồi ngày hôm ấy dưới khung trời
Nhìn đóa hoa hồng nở thắm tươi
Ngọc khiết, băng thanh hồn trải giấy
Giọt lòng tráng lệ ửng cung ngôi

Tợ giống như em bóng ảnh hình

Khiến tim khuấy động nhịp rung rinh
Anh cùng kết nghĩa duyên trăng mộng
Thắm thiết thời gian đượm chữ tình

Anh cảm, anh thương tận đáy lòng
Cùng nhau quyện ánh suốt hoàng hôn
Cung đàn lai láng ngàn êm ả
Phả cõi không trung vạn ánh hồng

Nàng ấy “ra đi” buổi sáng buồn
Về nơi sâu thẳm vạn hồi chuông
Anh đau, anh nhớ, anh thương tiếc
Nào kéo được đâu một mảnh tròn…

Thì ra người đó chính là em
Thương nhớ, tìm anh, nối mảnh thuyền
Nhưng sóng trùng dương, bầu diệu vợi
Tay chèo chẳng tới, lạc truân chuyên…

Đừng khóc! Nương ơi! Đừng khóc nữa
Chia ly, tan tác đã qua rồi
Từ đây vạn kỷ nơi âm cảnh
Mãi mãi cùng nhau trọn kiếp đời!


“Hồn Lang sum họp
với Hồn Nương”



-HẾT-
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 35 Images?q=tbn:ANd9GcRJmm9Ng0UW3e2n9GozGjVFUqFl7V0xsHW4_N_4gxiSfFwnv1rf



Nỗi Niềm Khép Kín

Ôi tha thiết! Thơ em đầy tha thiết
Khiến lòng tôi thêm da diết niềm mơ
Mảnh trăng vàng nửa chiếc cõi chơ vơ
Đang rung lắc từng giờ theo gió thoảng!...

Em hỡi em! Tình em tràn ngợp choáng
Hương đậm đà lai láng toả ngàn say
Dẫu khung trời chầm chậm chút hàng mây
Thả ít xám kéo dài nơi vô tận

Tôi vẫn cảm nhịp đàn qua mấy bận
Rồi mênh mang vương vấn chuỗi gần xa
Kia sắc màu thắm đượm cánh hồn hoa
Đây êm ả dịu xoa dòng suối mát

Tình của em tuyệt vời men chất ngất
Phủ lớp dầy dính chặt quả hồng son
Mơ ước nhiều, sợ ánh khuất đầu non
Khao khát vọng lại sợ tròn không đủ…

Người khách lạ mang phận đời lữ thứ
Nghe tim mình trăn trở bởi du dương
Bóng chiều tà hoa lá đọng sầu sương
Hướng diệu vợi bên đường lay xao xuyến

Từ độ hè gặp em “bay” trên biển
Chữ “Ngày Xưa” lưu luyến tự bao giờ
Thấy yêu nhiều, nhiều lắm những vần thơ
Để lắm lúc thẫn thờ trong khoảnh khắc…

Cũng như em, tim tôi từng vỡ nát
Nên ngại chiều trầm mặc lối rêu phong
Sợ mây mù giăng phủ ám vầng đông…
Đành khép kín cõi lòng…riêng thổn thức!


24/1/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Top