[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 32 Images?q=tbn:ANd9GcQ-T_JXv0olhu-Lz0pSagAnJfqYS0awPBh-2H1ns-Pb2LzU1hVIkw




Hồn Lang Trở Về Âm Giới (27)
“Ma nữ thổn thức, kể lể”

Đắng cay, tủi nhục tháng ngày
Công Cha, nghĩa Mẹ năm dài trôi sông
Không gian như thể chiều đông
Thôi thì một chén cho lòng lặng yên!

Nay em xuống dưới cửu tuyền
Làm ma vất vưởng giữa miền tối tăm
Nửa hờn nát mảnh hồn trăng
Nửa thương Phụ Mẫu dương gian guộc gầy

Nỗi niềm biết tỏ cùng ai
Trở trăn, ray rứt cứ hoài không thôi
Quá tin, nhẹ dạ để rồi
Nghìn năm chuốc hận một thời muội mê…

Nhìn em da diết ủ ê
Nghẹn ngào, héo hắt, nẻo về mù khơi
Xót xa, xúc động lòng tôi
Thương cho thân phận chuỗi đời trầm luân!

Em ơi! Ai chẳng có lần
Lỗi lầm vụng dại khiến thân khổ sầu
Nếu như vẫn mãi buồn đau
Làm sao xoá được vết màu thấm nhơ

Trăng thanh rụng xuống sau bờ
Cũng khi trăng sáng lững lờ khung xanh
Thì còn chuyển kiếp trần gian
Ta còn có dịp trải ngàn đẹp xinh

Giờ em nát quả tim mình
Dứt day nghĩ đến thâm tình đìu hiu
Hãy xem như ngọn gió chiều
Trôi qua một thoáng, để nhiều vấn vương

Phôi phai, giũ sạch nỗi buồn
Thong dung từng bước tìm đường tái sinh!....

8/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 32 Images?q=tbn:ANd9GcSdSkFNw_QRXCtrE4RcJCKpFQKAFkQnuNpCMoyCMbRIgMC_sGNO6A



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (28)
“Lang rời đi, lòng nghĩ ngợi”

Bước đi lòng thấy bùi ngùi
Thương cho yêu lắm để rồi khổ đau
Cánh hoa sắc đượm hôm nào
Giờ tàn, nhụy rữa, lặng sầu đêm đen!

Sao khờ dại thế hỡi em!
Chữ tình đâu thể ngọt mềm vành môi
Ân Cha, Nghĩa Mẹ cả đời
Đạo con vẹn hiếu, chẳng rời tiết trong

Yêu là da diết cõi lòng
Yêu là lờ lững trên dòng sông xanh
Du dương êm ả cung đàn
Trải vào khung lộng muôn ngàn ngân nga

Đêm thanh tắm ánh trăng ngà
Chiều thu chiếc bóng, đậm đà vấn vương
Ai kia chẳng tốt, tôi buồn
Trọn lòng chân bước tìm đường đắp xây!…

Chớ đâu là chén men say
Khiến hồn vờ vật tháng ngày trao yêu
Để rồi một thoáng nhạt chiều
Lắng nghe gió thổi đìu hiu cạnh bờ

Yêu thương hãy tợ như thơ
Nhẹ nhàng nắn nót từng giờ canh khuya
Mắt nhìn đăm đắm ảnh thề
Từng dòng suối mát chảy về trái tim

Yêu là gìn giữ cho em
Yêu là hướng vọng những đêm bóng tròn
Muội mê, vẩn đục bào mòn
Rã rời, tan nát mảnh hồn yêu đương!....


13/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 32 Images?q=tbn:ANd9GcQCgY8JqUtIK_tTGCuIMZhtITZ-Rw9erKos3wYDUYXHS8ye2Fv6Hw




Hồn Lang Trở Về Âm Giới (29)
“Vừa đi vừa xót xa thổn thức”

Còn đây! kẻ tầm thường hay bướm bạc
Hút nhụy hồng, phó mặc cánh hoa tan
Vui trải chiếu, ngắm trăng nhìn bát ngát
Chẳng bận lòng dập nát cỏ gần thân!

Bao ngọt mật đầu môi như suối chảy
Nhẹ êm đềm loang mãi tận chân non
Nầy tất cả lòng son trao tặng ấy
Nghĩa đá vàng chẳng phải sớm chiều hôm

Để xiêu lòng, vấn vương tình thơ mộng
Bức tranh màu quyện bóng mãi chung đôi
Đường tương lai xa xôi đầy nắng ấm
Thật chan hòa, đượm thắm chẳng hề vơi…

Là tất cả gió lùa qua khung cửa
Cho mát về một thuở mái rèm treo
Chỉ thoáng chốc, quay chiều lui gót trở
Khuất sau hè cửa mở, bỏ đìu hiu!

Kẻ phũ phàng, kẻ yếu lòng…có thấy?
Sắc hương tàn run rẩy dưới trời đông
Thuyền hoa mộng trên dòng xuôi nước chảy
Bởi vì ai quằn quại, vỡ trôi sông

Có nghe chăng tiếng hờn trong đêm lạnh
Có hiểu lòng canh cánh nỗi niềm đau
Lời yêu đương hôm nào nơi hẹn vắng
Hóa trái sầu đè nặng mảnh tình sâu

Có bao giờ các ngươi lòng day dứt
Chán thân mình từng phút dưới đêm đen
Đem bánh vẽ mịn mềm ngàn thơm phức
Gạt ái tình, thừa lúc bóp con tim!...


14/8/2016
Nguyễn Thánh Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 32 Images?q=tbn:ANd9GcT9N08cX3aPj32sl786bSSv57d65jOsH15bIthgqXWB83cymqV5


Hồn Lang Trở Về Âm Giới (30)
“Gặp con ma vận tốc”

Lang tiếp bước, nặng mang buồn xa xót
Chuyện ái tình vàng vọt với đau thương
Niềm héo hắt băng đường qua xóm nhỏ
Giữa bốn bề đây đó phủ màn sương!

Bỗng ai đứng, sát cột đèn rên rỉ
Như tấc lòng thủ thỉ gửi đêm đen
Dưới dãy sáng của đèn loang ngấn lệ
Một ma hồn còn trẻ, tím con tim

Sao đứng đó hỡi em? Đầy nước mắt!
Nỗi nghẹn ngào, dằn vặt mãi không thôi
Vạn hốc hác, rã rời trùm khuôn mặt
Phả tối sầm, rụng mất ảnh trăng tươi…

Em hối hận! Vô cùng em hối hận!
Ngọn lửa bồng cuốn quấn mảnh hồn thanh
Vô ý thức, leo cành đong đưa giỡn
Để một ngày lỡ trớn, nát thân xanh!

Dại dột hứng rồ ga tăng vận tốc
Mượn âm vang gió lốc để làm vui
Chiều hôm qua hết thời bị thắng gấp
Xe chui gầm, phổi dập đứt lìa hơi

Ôm tức tưởi, hồn về nơi cõi chết
Giấc mộng ngàn chấm hết kể từ đây
Cánh hoa yêu tháng ngày tơ thắm dệt
Chốn dương trần rồi kết sợi cùng ai

Đường tương lai rạng ngời đang phía trước
Chỉ “cái bùng” quay ngược, bốc không trung
Bỏ Mẹ Cha hoàng hôn vào con nước
Cho sóng cồn lần lượt nhấn chìm luôn!...


15/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 32 Images?q=tbn:ANd9GcRIl3yWZZbD01RU66ZB36BSHcc-yS9Q3Wp0d3Bb3bGZlaSGBkntnw



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (31)

Khuya vẫn treo đây dãy ánh mờ
Niềm thương nỗi xót tuổi đời mơ
Ngàn yêu tha thiết, ngàn mong đợi
Bỗng chốc thuyền tông, bể nát bờ!

Bồng bột, u mê hay háo thắng
Để rồi một thoáng mảnh trăng tan
Ngàn thu vĩnh biệt ôm buồn hận
Khắc khoải âm gian bóng ảnh tàn…

Chạnh lòng, thơ thẩn bước chân đi
Lãng đãng, đìu hiu, vọng thuở về
Le lói, chập chờn xa điểm trắng
Như đàn réo rắt, nhịp lê thê…

Chuyện của trần gian chuỗi tháng ngày
Muôn hình, vạn sắc mãi còn đây
Dẫu nghìn thiên cổ không quay lại
Vẫn đọng trong tim nỗi nhớ nầy!

Ta từng héo hắt biết bao nhiêu
Ôm nhớ, ôm thương tắm nhạt chiều
Ôm hận, ôm sầu, ôm khoảng trống
Chuỗi dài quạnh quẽ uống cô liêu

Có những ngày thu tím cõi lòng
Trăng vàng khuất núi, cả mênh mông
Không gian vạn khối mờ mây xám
Phủ chụp lên thân mảng tối sầm

Đơn độc âm thầm giữa bóng đêm
Từ trong sâu thẳm tiếng ngân tim
Như hồi chuông đổ bầu thanh vắng
Ru nhẹ hồn sương duỗi giấc tìm!...


“Hồn Lang hồi ức về dĩ vãng
thống khổ ở trần gian”

18/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 32 Images?q=tbn:ANd9GcSZdOrduTys-t8U3lLDRfGprWwWhUbEHpHXCUPWYpbvO5Va03BAKQ



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (32)
“Vừa đi vừa thổn thức”

Lại phải chán chường cảnh thế nhân
Nhân tâm, đạo lý chột thui dần
Vị tha, nghĩa sống, cành khô lá
Ích kỷ, vô tâm, cỏ mọc tràn!

Ý thức cạn cùn với xóm thôn
Đàn ca, hát xướng dậy tùm lum
Mặc tình thiên hạ bao hoàn cảnh
Chỉ biết ta đây, mở hết thùng

Tuổi trẻ năm xưa một bước đường
Gặp người lớn tuổi kính nhường luôn
Giờ muôn xấc xược tràn lan khắp
Xáo trộn tôn ti, thật thấy buồn!

Rượu chè, ngả ngớn với say sưa
Khắp nẻo gần xa tợ gió lùa
Từng chập, qua đi rồi trở lại
Dịu hồn thoáng chốc, tiếp oi trưa…

Đạo đức con người tuột dốc mau
Lắm khi kẻ sĩ hỏi vì sao
Rồi đau, rồi tiếc hương xưa cũ
Đã loãng tan trôi tận chốn nào

Chẳng thân, chẳng thế, ngậm bồ hòn
Lặng lẽ thu hình, giữa sớm hôm
Cố tránh xa ra bầu vẩn đục
Âm thầm chiếc bóng, tím hoàng hôn

May thay xã hội vẫn còn đây
Vạn tấm lòng nhân, nghĩa khí đầy
Dáng đứng thuyền đời trên lượn sóng
Tận tình, tha thiết trải lòng xây!...


20/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 32 Images?q=tbn:ANd9GcRKJpeCaVYipbhxo40KWXCRf0snOgCAUr3BEU_BYtNTiLYBIx8Q



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (33)

Bao thổn thức, suy tư trần thế
Mãi vật vờ tâm trí hồn Lang
Không gian chìm khuất vầng trăng
Có còn lưu dấu chuỗi ngàn ánh xa?!

Người tên “Sáng” sẽ ra thiên cổ
Thoảng gió lùa nhấp nhố dòng sông
Phù du khoảnh khắc bềnh bồng
Trả về con nước mênh mông tự nào

Chân duỗi bước, dạt dào khúc biệt
Nhớ tháng ngày da diết trong tim
Mảnh hồn hóa cánh loài chim
Giờ đây lặng lẽ đi tìm….gì đây!

Đâu những buổi men say, chén ngọc
Đâu một thời lăn lóc gió sương
Đâu đêm ngắm ảnh bên đường
Đâu ôm thống hận đoạn trường…vì sao!

Nay âm cảnh, vương sầu khoé mắt
Từng bóng hình, nét mặt thân yêu
Chập chờn ẩn hiện bao nhiêu
Bao nhiêu ẩn hiện, bao chiều buồn tênh

Đã hết rồi mông mênh nỗi nhớ
Đã hết rồi trăn trở canh khuya
Từng hồi nhịp đập lê thê
Hồn thương gửi gió mang về nẻo xa

Còn đâu nữa đậm đà tha thiết
Trọn cuộc đời chỉ biết cho nhau
Ra đi để lại mối sầu
Vợ con gánh chịu ngàn đau…mất người!...


“Hồn Lang vừa đi vừa
nghĩ đến vợ con”

21/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Top