[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 31 Images?q=tbn:ANd9GcQe3JZ-Ingqf-BMWaSL2IQVVGSODNRknoP8ZU-N3BzqIDbtHA2NVw


Hồn Lang Trở Về Âm Giới (20)

Con âm thầm lặng lẽ với thời gian
Rèn dưỡng chí, muôn phần không mệt mỏi
Cuối hoàng hôn từng hồi dần ửng sáng
Ánh trăng vàng thấp thoáng trải ngàn soi!

Gia cảnh con cũng tươm tất mọi bề
Cháu Cha Mẹ đường về trên lối phẳng
Mới năm nào nằng nặng bước chân đi
Nay chẳng phải lo chi trời bỏng nắng

Thuở ngày xưa lòng Cha luôn kỳ vọng
Tương lai nầy con sống được nên danh
Mẹ cũng mong học hành con mau chóng
Sớm tượng hình ảnh bóng một vầng thanh

Đến xế chiều mới gặt hái được mơ
Cũng vừa lúc trăng mờ rơi đỉnh núi
Giờ âm gian thui thủi bóng chơ vơ
Mồ Cha Mẹ, hồn Ma con nghẹn nhớ!

Lạy Song Thân, hiển linh về chứng dám
Suốt đời con cố gắng để thành công
Chỉ tiếc bởi trên dòng ngàn u ám
Tận ráng tà vầng xám mới trôi xong

Nghĩa trang khuya đìu hiu, chìm lạnh lẽo
Từ trong tim gọi réo tiếng yêu thương
Nơi diệu vợi hồn hương Cha có hiểu
Tấc lòng con nặng trĩu giọt sương buồn…

Nhớ Cha Mẹ, nhớ thâm tình năm tháng
Biết tìm đâu vầng sáng của ngày xưa…
Ngọn âm phong nhẹ lùa trên mộ vắng
Ma tạ từ, lẳng lặng bước đong đưa!

“Hồn Lang tạ từ mộ Cha Mẹ”

29/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 31 Images?q=tbn:ANd9GcRfD12FtSzKgVt_WCs6boRzLfucYoquYbkJcst6SyJFpseLk0JXdQ



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (21)

Từ giã mồ Cha với Mẹ hiền
Ma hồn ảm đạm, lắc chao nghiêng
Dò tìm thăm viếng tình thân thuộc
Cũng đã ra đi dưới cửu tuyền!

Gió buồn nhè nhẹ kéo mây sầu
Một kiếp dương trần, một giấc thâu
Trăn trở, say sưa hay chới với
Cũng rồi khoảnh khắc, chỉ chiêm bao

Thổn thức, nghẹn ngào, dạ tái tê
Quả vàng từng chập nhịp lê thê
Ngàn thương, ngàn nhớ, ngàn lưu luyến…
Có thế mà thôi, chẳng nẻo về

Âm dương hai ngả, rẽ ly tình
Da diết tận cùng nỗi vấn vương
Như ngọn gió chiều ngang cõi lộng
Đong đưa cỏ lá để sương buông!

Còn gì đọng lại ở trong tim
Cho khối suy tư hướng vọng tìm
Sắc ánh trăng vàng treo suối bạc
Soi đường, chỉ lối cánh hồn chim…

Ta sẽ thiên thu với nhớ nhung
Nơi đây, trần thế vạn niềm rung
Hằn sâu ký ức muôn hoài niệm
Chẳng thể phai phôi với lạnh lùng

Dẫu rằng cũng lắm nỗi hờn căm
Siết tím hồn ta chuỗi tháng năm
Quằn quại, xót xa rồi bức bối…
Thu hình tuyết lạnh, vọng xa xăm!....


“Hồn Lang vừa dò tìm thăm
mộ những người thân gần
đó, vừa đi vừa thổn thức”

31/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 31 Images?q=tbn:ANd9GcRTIw2E1agfAHNIIdf5YxGsxETq9YiFVcsjNM1ORMXy3Am8gfAzVw



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (22)

Có lẽ dương trần chốn trả vay
Vì ta bỏ lại mảnh tình say
Cho ai vò võ nơi âm cảnh
Nên phải vương mang chuỗi đọa đày!

Rồi cũng trần gian, cũng thế gian
Hồn bay lơ lửng giữa khung tầng
Hoà theo cánh gió về muôn nẻo
Vướng víu vầng thanh tỏa ánh ngàn

Để suốt đời ta lắm ngẩn ngơ
Yêu trăng, yêu suối với yêu thơ
Yêu hoa khép nụ nơi vườn thắm
Yêu cả hồn sương dưới nguyệt mờ

Khiến lòng da diết mãi không thôi
Khắc khoải thời gian một cảnh đời
Ảo ảnh xa vời treo khoảng vắng
Lan man nỗi nhớ, vọng mây trôi!

Có một cái gì xa thật xa
Mà như vương vấn tận lòng ta
Muốn xoè cánh vụt về phương ấy
Nhưng phải đành thôi, bởi góc nhà

Tâm sự vơi đầy bao cảm thương
Thu hình lặng lẽ ngắm sương buông
Canh khuya cô tịch từ trong gió
Từng khúc sầu ai gợi nỗi buồn…

Nay đã quay về chốn thuở xưa
Không còn năm tháng thả hồn mơ
Không còn ánh loé nơi rừng thẳm
Sao vẫn lòng ta cứ thẫn thờ!...


“vừa đi Hồn Lang
vừa trăn trở”

1/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 31 Images?q=tbn:ANd9GcQLCuyEbp0pOnnJE7ZgCy8RU99LJZek9H96u1GrSvsU1GB7ViVD



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (23)

Lang vừa đi, vừa mang nỗi nhớ
Bao vấn vương một thuở trần gian
Mắt hồn ửng ánh đôi hàng
Vợ con yêu dấu, ngập tràn niềm thương!...

Tạm gác lại đoạn trường vĩnh biệt
Mộ họ hàng thân thiết tìm thăm
Để mai khuất bóng vầng trăng
Tình người sau trước trọn phần thuỷ chung

Từng khối xám lạnh lùng, ảm đạm
Giữa khung mờ lặng vắng, âm u
Cánh ngàn sóng nước viễn du
Giờ đây một nấm, thiên thu phủ chìm

Gió thoang thoảng, lay tim, trào cảm
Ma thẫn thờ, thảm đạm, xót xa
Dương trần cho lắm bôn ba
Cũng ngày chiều đến, ráng tà rụng tây!

Ai còn nhớ chuỗi dài hình bóng?
Một con thuyền chuyển động dòng xanh
Bờ sông, bến mộng bao lần
Vào ra, đi đến, muôn phần thân quen

Ai còn nhớ trời đêm có kẻ
Cũng như ai, lặng lẽ ngắm sao
Cũng nghe gió thổi rì rào
Cũng vui, cũng nghẹn, cũng bao nỗi buồn…

Nay tất cả như chuông chùa đổ
Khúc âm vang trăn trở nỗi niềm
Phù du duỗi cánh chao nghiêng
Không gian, khoảnh khắc , nằm yên, rớt dòng!...


“Vừa thăm mộ họ hàng thân
quen vừa thổn thức”

2/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 31 Images?q=tbn:ANd9GcSZdOrduTys-t8U3lLDRfGprWwWhUbEHpHXCUPWYpbvO5Va03BAKQ



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (24)

“Lang lần bước tìm thăm
mộ người thân”

Mắt tìm kiếm, lòng thì trăn trở
Kiếp con người một thuở trần gian
Chỉ như cái áng phù vân
Lững lờ rồi để rã tan cuối trời!

Nỗi da diết, bùi ngùi trong dạ
Gửi tấc lòng mộ đá người thân…
Giã từ, ánh lệ ửng loang
Chân ma thất thểu lối mòn nghĩa trang…

Ai ngồi đó! Khóc than thân phận?
Bên nấm mồ trầm lặng canh khuya
Lời như u uất, não nề
Khiến ta cảm thấy lê thê nhịp hồn…

Sao anh lại héo hon, buồn bã?*
Đôi dòng châu lã chã tuôn trào
Sự tình ra thể làm sao
Kể cho tôi hiểu, chia nhau mối sầu!…

Tuổi thư sinh biết bao mộng thắm
Nghĩa sanh thành lo lắng, dưỡng nuôi
Trọn lòng kỳ vọng nơi tôi
Gắng công đèn sách, có thời thang mây

Đây bất hiếu, tháng ngày lêu lổng
Bỏ học hành, hư hỏng tấm thân
Sa vào nghiện ngập nhiều lần
Xót xa phụ mẫu, nát tan cuộc đời

Quá bi thảm để rồi khoảnh khắc
Mẹ Cha đau, nhắm mắt quy tiên
Còn tôi xó chợ, không tiền
Đêm kia buốt đói, xuống miền âm gian!....


*Hồn Lang biến trẻ lại như xưa sau giấc
mơ thấy Hồn Nương đưa tay vuốt nhăn
trên trán, nên coi như xấp xỉ tuổi với
ma ngồi khóc, phải gọi bằng anh.

3/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 32 Images?q=tbn:ANd9GcS-mEYYKBfNGeGLXmwx7W-JQOok6mZi8WIQSgJp4X942RIUcjnTRw



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (25)

Chia sẻ buồn với hồn ma hối hận
Cũng thấy lòng chan chán kẻ muội mê
Kết bạn xấu, bị rù quến, rủ rê
Để đưa đẩy đường đi rơi hố thẳm!

Công dưỡng dục, sinh thành bao năm tháng
Trả Mẹ Cha gánh nặng nỗi thương đau
Con của tôi, kỳ vọng có còn đâu
Ôi! Nhức nhói! Tình sâu trao vô nghĩa…

Lang dời bước, lẳng lặng dưới mờ khuya
Nơi quả tím lê thê ngàn nhịp đập
Ngọn phong sầu từ xa về từng chập
Se sắt niềm ủ ấp thuở đời mơ

Nay âm cảnh lại héo hắt, chơ vơ
Bóng bảng lảng vật vờ mang thổn thức
Nửa thương nhớ, nửa ôm bầu trăn trở
Chuyện dương trần ánh tỏ với màn đen!

Kiếp con người như thể một loài chim
Khoảnh khắc tổ rồi tìm mồi dưỡng sống
Giương đôi mỏng vào không gian lớn rộng
Lắm nắng cuồng, gió lộng, hạt mưa sa

Đến mai kia mỏi cánh, dưới dương tà
Thân rũ rượi, là đà nơi tĩnh mịch
Dõi mắt nhạt tận phương ngàn xa tít
Từ trong tim rả rich tiếng bâng khuâng

Kẻ đêm tối cùng với kẻ có trăng
Ai cũng phải có lần rời cõi thế
Chỉ khác nhau giữa hồn ma bóng quế
Bên nhẹ nhàng, bên để tội mà thôi!...


“Hồn Lang vẫn vừa đi
vừa thổn thức”

5/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 32 Images?q=tbn:ANd9GcRB0sJ74FaIlWCS1Hvg079O0vusKVBAS_Kwa_iw6K6q5yU7o40z


Hồn Lang Trở Về Âm Giới (26)

Lang thả bước, nghe vướng sầu man mác
Giữa bốn bề, bàng bạc cánh thu phong
Cả tối đen phủ khắp dãy mênh mông
Nghĩa trang lạnh, cõi lòng ma cũng lạnh!

Rời khỏi cổng, bức tranh mờ lặng vắng
Vẫn vật vờ, níu nặng bóng hồn sương
Phảng phất đâu, nhè nhẹ tiếng ru buồn
Dạ héo hắt, trào tuôn bao nỗi nhớ…

Ai? Bên gốc cây nghẹn ngào nức nở!
Như giọt tàn đọng cỏ, rụng thầm đêm
Giống côn trùng rả rích tiếng con tim
Cho bóng tối im lìm lay tỉnh giấc…

Hỡi cô gái! Trông cô đầy chất ngất
Mối đau thương siết chặt mảnh tâm hồn
Đẩy tột cùng trên đỉnh ngọn héo hon
Vạn khối xám phủ tròn lên suối biếc!…

Hồn anh ơi! Em không còn tha thiết
Bởi dương trần da diết thấm vào sâu
Rồi trái cấm lầm lỡ kẻ vó câu
Ngựa phóng thẳng, ngọt ngào cơn gió thoảng

Hồn trinh nữ đắm chìm trong ánh choáng
Nhẹ trao thân, chuốc hận mãi nghìn năm
Cuộc đời em đã vỡ nát vầng trăng
Bụng càng lớn, càng dần rơi hố thẳm

Tình Mẹ Cha đã dày công nuôi nấng
Bước tương lai hụt hẫng khắp mọi bề
Trẻ chào đời giữa trùng điệp ủ ê…
Là tất cả nẻo về nơi ngõ cụt!…


“Hồn Lang đang ngậm ngùi
nghe ma nữ, kể lể”

6/8/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Top