[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 30 Images?q=tbn:ANd9GcTuBlhAY1az-8NHY_rBOCRlVmQoMALaE347VxKv2Jemk_qRJCMv



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (6)
“Hồn ma vẫn thổn thức”

Anh ngồi xuống bên em, vuốt tóc em
Mái tóc nhung mịn mềm thời xuân thắm
Đã từng làm ngất ngây nơi thanh vắng
Lúc vai kề lẳng lặng nhịp yêu đương!

Giờ nhung đó đã phủ trắng màn sương
Sương sắc bạc, ủ buồn thêm điểm bạc
Em yên lặng, đôi dòng châu khoé mắt
Nhỏ sầu dài khuôn mặt héo chiều thu

Bàn tay anh, ảo ảnh của phù du
Đưa vuốt tóc mong ru em vào mộng
Cho quên đi nỗi lòng đơn chiếc bóng
Kể từ nay em sống ở trần gian

Nhưng tóc em chẳng đụng được tay anh
Bởi cái ánh vầng trăng trên diệu vợi
Đầy ửng sáng mà vói hoài không tới
Để tim tình nhức nhói giữa đêm đen!

Em có hay anh ngồi sát bên em
Một hồn ma đang chìm trong đau khổ
Vì ra đi bỏ thâm tình vạn thuở
Chuỗi thời gian thương nhớ nhuộm đìu hiu

Đã hết rồi năm tháng của ngàn yêu
Tình phu phụ thật nhiều bao lưu luyến
Lúc ấm trời, khi mưa dầm mãi quyện
Hai mảnh hồn vượt biển đến bến mơ

Mình thương ơi! Trăng đã rụng sau bờ
Anh ôm nghẹn, em thẫn thờ bên xác
Đèn duyên ta giờ đây dầu cạn tắt
Dãy chiều tà héo hắt kể từ nay!



12/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 30 Images?q=tbn:ANd9GcQLCuyEbp0pOnnJE7ZgCy8RU99LJZek9H96u1GrSvsU1GB7ViVD


Hồn Lang Trở Về Âm Giới (7)
“Sau khi thổn thức với vợ, hồn
ma thổn thức với hai con”

Hai con có thấy cha không?
Bóng hồn ảo ảnh bên dòng sông thương
Nghẹn đau, buồn bã, đoạn trường
Từng dòng ma lệ, nhỏ vương thâm tình!

Từ nay biến mất ảnh hình
Trăng vàng đỉnh núi, chuyển mình đẩy đêm
Trải ra vầng sáng êm đềm
Soi đường con trẻ, đi tìm bến mơ

Còn ai bắt bóng làm thơ
Rồi kêu trẻ lại lặng chờ đọc nghe
Thả cơn gió nhẹ canh khuya
Ru tình khoảnh khắc, tìm về hồn thanh…

Ngày nào hai mái đầu xanh
Bên cha với mẹ, nhánh cành trổ bông
Biết bao ấm áp cõi lòng
Ủi an cảnh sống gió giông phũ phàng!...

Hai con khôn lớn rỡ ràng
Vui lòng cha mẹ, họ hàng đó đây
Công lao nuôi dưỡng năm dài
Được bù xứng đáng, đủ đầy tặng cha

Bây giờ cha khuất nẻo xa
Không còn ở lại để mà với con
Đêm thanh ngắm ảnh trăng tròn
Nhớ thương kỷ niệm sớm hôm thuở nào

Hai con! Ôi! giọt máu đào!
Ngàn năm vĩnh biệt, lệ trào khoé mi
Rụng rồi một mảnh trăng thề
Nỗi niềm đau đáu, lần về âm gian!...


13/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 30 Images?q=tbn:ANd9GcTqq0EZoWYViDEa53qoKoxxLdCT3jlj2u4Cc9xHYFpNZYk-d2ENwg



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (8)
“Định ra đi mà lòng bịn rịn,
lưu luyến”

Nghẹn đau, thắt thẻo ma hồn
Nỗi niềm héo hắt, từng cơn bã buồn
Lệ dòng tử biệt trào tuôn
Từ nay âm cảnh, đôi đường chia ly!

Vật vờ, lảo đảo định đi
Ngoảnh nhìn con cháu, níu ghì bước chân
Vấn vương, lưu luyến muôn phần
Không đành rời khỏi, ngàn cân nặng đè

Xung quanh khắp cả bốn bề
Không gian quen thuộc tràn trề thương yêu
Góc kia vào những buổi chiều
Thằng Nhân về muộn, vợ hiu hiu chờ

Phòng bên, con Tuyến khuya lơ
Vẫn còn cặm cụi để mà sôi kinh
Bàn tròn phía đó nơi mình
Thả hồn theo gió, gởi tình theo mây!

Sau lưng, khoảng trống chỗ nầy
Quây quần, các cháu sum vầy hát ca
Trên cao lóng lánh ánh ngà
Sáng tình, vẹn nghĩa cả nhà ấm êm…

Giờ đây trăng rụng bên thềm
Vạn sầu phủ chụp, màn đêm mịt mùng
Phù vân cứ mãi lạnh lùng
Trải lên trần thế tận cùng nỗi đau

Ta ôm một khối tình sâu
Vợ, con, các cháu về đâu bây giờ?
Hỡi ơi! Sao lại thẫn thờ
Để ma tan nát bên bờ tử sinh!



14/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 30 Images?q=tbn:ANd9GcQVV5pcLNJYedICrv3_-rr5sNV_lcJvj8cJkznnCr90HqBXbdmz



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (9)

Tuyến, Nhân ơi! Cha sắp về âm cảnh
Kể từ nay vĩnh biệt các con rồi
Từng khoảnh khắc thời gian tình sâu nặng
Sẽ gom tròn, khuất tận nẻo xa xôi!

Không còn nữa ngày tháng của yêu thương
Được ấp ủ giữa màn sương lạnh lẽo
Dưới canh khuya vung chèo tìm cửa lớn
Trên phong cuồng lởn vởn mãi lần theo

Còn đâu nữa hình ảnh của năm xưa
Sợ canh đêm gió lùa con trở giấc
Nối chiếc giường hẹp chật rộng thêm ra
Trẻ thơ giữa, mẹ cha hai bìa gác

Đâu những chiều cha con mình ngồi đó
Cùng quay quần theo gió thoảng ru êm
Cha cảm xúc lặng yên, nhìn sáng tỏ
Say sưa ca, mà rỏ máu về tim!

Cha vẫn nhớ trưa nọ với thằng Nhân
Giỡn bắt trốn, con đâm đầu va chậu
Nhìn trán vỡ cha đau lòng ngút tận
Nghe nỗi niềm ân hận mãi về sau

Còn con Tuyến, cha bồng ở trên tay
Đường phố chợ không dài hơn thân nhỏ
Con ngắm nhìn đây đó ngất ngây say
Vui bao nhiêu cha đây đầy lộng gió…

Bóng thời gian, hai con nuôi dưỡng chí
Dẫu cảnh nhà, âm ỉ vẫn ngầm loang
Đợi một ngày nước tràn ra sông bể
Nâng thuyền ta vượt xế để tìm trăng!...


Hồn ma thổn thức….

15/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 30 Images?q=tbn:ANd9GcT6KZbzDPwNap_nVx8ZucVrbm-9MwiEa4zdDCEtAxb5oBHN-OvE3A



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (10)

“Hồn ma vẫn lưu luyến,
Thổn thức với hai con”

Cha ra đi, thấy lòng đầy thanh thản
Bởi tâm hồn rực sáng chẳng hề lu
Dẫu chuỗi sống ngàn thu ôm biển hận
Chính khí nầy vút tận vẫn chu du!

Chỉ nỗi niềm buồn bã cảnh chia ly
Đường vĩnh biệt còn gì muôn yêu dấu
Đâu còn nữa dạt dào nơi cảm nghĩ
Thương con tôi! Trải chí giữa canh thâu

Đâu có còn từng thỏi sửa phô mai
Cha hãy dùng, lúc nầy trông cha ốm
Sợ, lo lắng, sớm hôm, tình con gái
Ấm lòng cha suốt mãi bóng hoàng hôn

Đâu có còn những buổi sáng năm xưa
Hai con trẻ còn thơ, ngồi cha dạy
Ý sống đẹp là đây, con gắng nhớ
Để đong đầy ánh tỏ mở tương lai!

Đâu còn nữa lòng thương cha với mẹ
Quá trưa hè, bóng xế chuyển dần đêm
Cả tiếng đàn trong tim nơi hai trẻ
Đẩy nhạt mờ, quạnh quẽ với màn đen

Ôi hai con! Thương quá ở lòng tôi
Khoảnh khắc đến để rồi xa khuất ngõ
Con phù du dưới đó tắm dòng trôi
Một loé chớp, kiếp đời rơi nước xoá…

Ngoài ngạch cửa, bình minh dần ló dạng
Lệ thâm tình lai láng, nhỏ về đây
Cha giã từ, tìm bay ra biển trắng
Gởi lại đời canh cánh cuộc trần ai!...


Thế rồi Ma Lang gần lại, đưa hai cánh tay hồn ôm hôn
từng đứa con, đứa cháu, xong trở lại ôm hôn vợ….và tiến
dần về cửa…



16/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 30 Images?q=tbn:ANd9GcRVJmtsd2IZ931VG0pBCPhVBTNGJSUt5Bc3fvWKwLKHZNrOOwh3



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (11)

Ma Lang buồn bã thả lần chân
Ngoảnh mặt nhìn quanh khắp mọi hàng
Cả khối thâm tình giăng phủ kín
Tái hồn, thắt ruột, héo tâm can!

Duỗi bước mà lòng không muốn bước
Dạ sầu, khắc khoải bó ngàn thương
Từng hồi da diết, rơi sầu lệ
Tận đỉnh chơi vơi khảy đoạn trường

Ngoài kia ưng ửng ánh trời đông
Thôi thúc âm dương sớm vượt đồng
Bịn rịn níu ghì, ôi! phải chịu
Ngàn năm ly biệt một dòng sông

Thế rồi vụt lướt thẳng về xa
Dần nhỏ sau lưng ảnh bóng nhà
Tìm đến nghĩa trang bầu lạnh giá
Chờ khuya viếng mộ mẹ cùng cha!…

Giữa tán rậm xanh cuốn nhỏ hồn
Thu hình trầm mặc ngắm hoàng hôn
Hắt hiu, trống vắng trùm thân phận
Dờ dật, bâng khuâng, loé chập chờn

Tia tím loang dần theo trái tim
Rúm co, thắt thẻo, lặng nằm im
Mơ màng, khép lại, trôi đi mãi
Thoảng nhẹ đong đưa, chậm chậm chìm…

Lang ơi! Tỉnh dậy hỡi Lang ơi!
Lặn lội tìm anh mấy tháng trời
U ám, trăng vàng rơi khuất núi
Giờ đây gặp lại mảnh tình tôi!...


Hồn Lang mơ gặp lại
hồn Nương…

18/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,343
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 30 Images?q=tbn:ANd9GcQbPy8-MvSC5STXeLzaxgdrI1eTDLm-TWg1peOMPLnNK17p0PvmkA



Hồn Lang Trở Về Âm Giới (12)
“Hồn Lang mơ gặp
Hồn Nương”

Tiếng gọi tình yêu!... Tiếng gọi tình yêu!...

Bất ngờ ánh chớp xé màn đen
Trí tuệ khai thông, rực sáng đèn
Tỉnh giấc thu trầm trôi lạc lõng
Giựt mình! Ai đó?... Thót con tim!

Hồn Nương! Hồn Nương!...Hồn Nương đây mà!...

Đã mấy trăng rồi phủ xám mây
Bàn tay thôi nắm lấy bàn tay
Ta đi, gửi lại bầu âm cảnh
Bóng bạn tình chung, tủi tháng ngày…

Chàng ơi! Buồn bã biết bao nhiêu
Rũ sáng, khô trưa, thắt thẻo chiều
Đêm đến mịt mùng, ôm giá lạnh
Tái tê, khắc khoải, nỗi đìu hiu

Mắt sầu dõi hướng vào xa vợi
Mòn mỏi trông anh trở gót về
Cứ mãi đợi chờ sao chẳng thấy
Tím lòng, giục thúc thiếp ra đi!

Tìm thương khắp nẻo chốn trần gian
Chiếc bóng, chơ vơ, nhỏ lệ hàng
Khát vọng ngập tràn lên khát vọng
Muôn cầu, vạn khấn gặp Hồn Lang…

Đừng đau, đừng khóc nữa Nương ơi!
Héo hắt từ nay đã hết rồi
Thuyền sẽ quay về nơi bến mộng
Ngàn năm neo đậu mãi đây thôi

Hãy lại gần anh, thật sát anh
Để bờ môi nhớ mím long lanh
Đọng vành, sóng biếc chiều thu vợi
Hút cạn sầu sương ướt đẫm cành…

19/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Top