[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 28 Images?q=tbn:ANd9GcRKVSnU_MDjzZJyyBK3VAQr9TWrgLyeuiS3dYQCyWpzWEUZUkpJ3w



Nỗi Niềm Tình Xa

Dòng đời trôi mãi theo năm tháng
Nẻo sống thênh thang lắm lỡ làng
Nắng hạn khô cằn khao khát nước
Mưa rào nặng hạt, xé mây tan!

Biển gọi thuyền neo, buồn bến đậu
Ngựa chuồng xếp vó, rũ canh thâu
Dế ngân rỉ rả, lay niềm nhớ
Vắng lặng canh khuya, dệt mối sầu

Chẳng phải vầng trăng đà khuất núi
Mà sao người thức lại mong chờ
Âm thầm, lặng lẽ, hồn thơ thẩn
Dưới ánh tỏa vàng, dạ héo lơ!...

Cánh mộng biến thành một cánh chim
Bay vào cõi lộng để mong tìm
Nhưng rồi chỉ thấy bầu hoang mạc
Trống trải, mịt mờ dưới bóng đêm!

Để nhớ, để trông, để ngậm ngùi
Khiến tim lay động nhịp từng hồi
Nỉ non, réo rắt dòng âm nhạc
Tê tái tâm hồn bước lẻ loi

Ngoài kia diệu vợi thật là xa
Cũng có một người nhặt lá đa
Ủ đống để chờ khuya giá lạnh
Nhúm lên ngọn lửa, ấm hồn hoa…

Hỡi chiếc thuyền đi giữa biển ngàn
Ngươi đang dưới bóng của trăng vàng
Đường xa thăm thẳm, chèo mê mỏi
Biết đến bến rồi, ánh có tan?!...


15/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 28 Images?q=tbn:ANd9GcRZFG1VjFDGo2zake4y3w3IzGCd7ntrAhIug0KNvhBeoKcyK3uN



Tình Ta Gửi Lại

Đêm qua gió thổi tận trời đông
Dìu dặt, du dương, rộn tấc lòng
Dào dạt nỗi niềm, dâng xúc cảm
Xuất hồn theo gió vượt mênh mông!

Tìm đến người yêu nơi mộng mị
Cho lòng vơi bớt những suy vi
Sao trời điểm thắm bao vương vấn
Tận cuối trời xa có sá gì...

Nàng buồn ngồi đó như tư lự
Nỗi nhớ, niềm đau lạnh lẽo hồn
Ta thấy nỗi lòng tê tái quá
Thương người sương phụ tím hoàng hôn

Đàn cò réo rắt, ngân rung cảm
Đợi khách tri âm mỏi gót lòng
Vắng lặng, mịt mờ, trăng khuất núi
Đêm dài ảm đạm quấn âm phong!...

Nàng hỡi! Hồn thương tận chốn xa
Đôi phương ngăn cách mảnh tình hoa
Nay về để gặp vơi nhung nhớ
Cho nhạc, cho đàn, ta có ta

Tạo hóa an bày xuôi gặp gỡ
Tri âm, tri kỷ quyện vần thơ
Hoà chung hồn bóng vào cung điệu
Mây, gió, trăng, sao vạn kỷ chờ

Ta thật yêu nàng, nàng cũng yêu
Hồn tình da diết biết bao nhiêu
Không gian ôm trọn niềm thương nhớ
Khoan nhặt lâng lâng dãy sáo diều

Từ nay nàng nhé! Hồn thương ạ
Thắm thiết tình ta gửi tặng em
Những lúc đêm về sương giá lạnh
Rượu đầy bậu bạn ấm con tim!...


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 28 Images?q=tbn:ANd9GcSZxgs9lebMmnzBjExvBTQahBhlXVszvpB8us5M1GWe4Hj0We4xTw



THƯƠNG CHO NHAU HẠNH PHÚC

Vắng lặng đêm nay cũng thấy buồn
Anh về phương ấy gặp người thương
Gió lay nhè nhẹ hồn bay bổng
Vượt suối đèo ngang thẳng một đường!

Đây rồi! Em đó! Nàng xinh quá!
Ánh mắt long lanh, dáng ngọc ngà
Thoáng chốc con tim trào cảm xúc
Yêu đương hoà nhịp, khúc ngân nga...

Nằm gọn vòng tay anh vuốt ve
Hồn em ngây ngất với đê mê
Vì thương, thương quá tình anh ạ
Trọn tấm chân thành, em chẳng e

Gió, mây, biển, nước như dừng lại
Cả cõi không gian đã biến rồi
Đôi cánh hồn yêu giờ chỉ biết
Đất trời đâu cả, chỉ ta thôi!

Em lịm mảnh hồn trong phút giây
Băng thanh ngọc khiết gửi trao ai
Vì em yêu quá anh yêu ạ
Muốn mãi cùng anh trọn giấc dài

Nhìn em ngây ngất đắm say anh
Chạnh nỗi lòng thương đến bạn tình
Cửa sắt, khung lồng như nhốt chặt
Hồn nàng nơi ấy chẳng siêu sinh

Em hỡi! Hồn thương! em có hay?
Thương em phải sống cảnh u hoài
Cô đơn, héo hắt, niềm băng giá
Anh muốn tặng em tận đỉnh đài

Để rồi xa vắng, khi buồn bã
Chạnh nhớ đến anh, ở chốn nầy
Có lẽ em buồn, tim quặn thắt
Làm sao vơi được nỗi niềm đây

Ơi hỡi hồn thương! Yêu của anh
Không ngần, không ngại, chẳng bâng khuâng
Anh trao mãnh liệt tình chăn gối
Là để đắp bù nàng khổ thân...

Rồi đây quạnh quẽ, bầu cô tịch
Nhớ nhớ anh yêu để dịu xoa
Vơi bớt nỗi sầu khi trống vắng
Tháng năm đơn độc, luống sầu lơ!...


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 28 Images?q=tbn:ANd9GcTkZnU585FfR6cif022_3YLikAV1ECLpxOQf0zOFyrYbHJ454y4



Ba Ngả Hồn Thương

Trời nắng ấm, trăng lòng sáng tỏ
Trầm tâm tư, nghe rõ lời ca
Yêu thương da diết, đậm đà
Sao cho vẹn vẽ để mà không đau!

Tinh Thứ Nhất, dạt dào nỗi nhớ
Tuổi trăng tròn, em với hồn thương
Trọn tim, trọn dạ vấn vương
Trao anh thắm thiết một đường tình em

Nhà xa cách, từng đêm nhung nhớ
Mảnh linh hồn trọn gửi cho chàng
Ngờ đâu thế sự phũ phàng
Đời em héo hắt, võ vàng hồn hoa

Trời sẩm lại, xót xa dang dở
Gió cũng buồn, than thở theo mây
Nỡ sao cay nghiệt, lá lay
Uyên ương ly biệt, đoạ đày tấm thân!

Hồn ngất lịm sau lần gặp lại
Mới hiểu ra chẳng phải phụ phàng
Bởi người ta thuốc hại nàng
Băng trinh tinh khiết nát tan mất rồi

Cây gãy đổ, tả tơi cành lá
Em nghẹn ngào, lã chã dòng châu
Suốt đời nào có quên đâu
Tình anh mãi mãi tận sâu tấc lòng

Nhìn bạn ngọc đôi dòng tuôn chảy
Tận hồn ta cứ mãi xót xa
Năm xưa trăng thắm, trăng ngà
Gió trăng đôi lứa đậm đà biết bao

Ta thống thiết, mắt trào lệ nóng
Ruột, tim, gan lồng lộn oán hờn
Hỡi trời! uất nghẹn từng cơn
Tại sao nỡ xé tim son của nàng!

Giờ chỉ biết sầu than hận khóc
Một lời nguyền để bọc tim thương
Kiếp sau anh nguyện tìm đường
Gặp em nối lại tơ vương kiếp nầy...

Niềm gắn bó hôm nay chuỗi sống
Tình Thứ Hai đằm thắm nguồn yêu
Tuổi xanh cho đến xế chiều
Vợ hiền trọn đạo, thật nhiều cho ta

Người bạn thiết ngọc ngà tiết hạnh
Nghĩa đá vàng ửng ánh loang xa
Tấc lòng sâu nặng, thiết tha
Trung trinh, son sắt, mặn mà yêu thương

Ta đã nguyện tơ vương chuyển kiếp
Sẽ cùng em mãi tiếp tình nồng
Kiếp sau cũng vợ, cũng chồng
Cũng ân, cũng ái, tâm đồng như xưa...

Rồi duyên nợ, hồn mơ gặp gỡ
Tình Thứ Ba ánh tỏ vầng trăng
Giống như ước hẹn nghìn năm
Kiếp nầy gặp lại thơ vàng sáng soi...

Trước ba ngả, bồi hồi, xao xuyến
Đâu nỡ đành bỏ luyến, quên lưu
Làm sao để khỏi sầu ưu
Làm sao xoá được chữ yêu đã rồi

Chỉ còn một cách mà thôi
Lai sinh trở lại, hồn thời…xé ba!...


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 28 Images?q=tbn:ANd9GcStw18kY7z2hxnDf2hbyhCo_tKvkxpZxXsTKb12oEvtzT8HlMdO


Thao Thức Ngóng Trông

Mấy đêm rồi, gió vờn trên lá
Làm lắc lư, tơi tả sương buồn
Rụng rơi, tan loãng bên đường
Lặng mang thắt thẻo, canh trường sầu ai!

Dưới hoàng hôn, hồn bay gặp gỡ
Hai nẻo đời trăn trở giống nhau
Trăng thơ, sóng nước nhịp cầu
Bờ sông hai bến, vọng câu chân tình

Em cuối mây, ánh xinh trôi hạ
Tôi chốn này kéo đoá mộng về
Dòng xanh hứng bóng trăng thề
Lững lờ ngày tháng lê thê nỗi niềm

Từng đêm sâu. bên thềm trải mộng
Đẩy gió sầu khuấy động dang xa
Ửng dần khung ảnh ngọc ngà
Luyến lưu, thương nhớ, ngân nga tấc lòng!

Sông sắc biếc phơi dòng nhẹ chảy
Con đò mơ đậu đấy chờ đưa
Thời gian cho đến bao giờ
Hương lòng thắm đượm thôi chờ, thôi tan…

Trời đêm nay, trăng vàng sáng quá
Vậy mà sao chẳng có lộng khua
Cánh bay vạn kỷ ngàn xưa
Đi đâu xa vắng giữa mùa long lanh

Để tình ai trong xanh quạnh quẽ
Trơ trọi mình lặng lẽ chìm sâu
Nhịp hoài điệp khúc ở đâu?
Hỡi tình! Hỡi Mộng! Hỡi câu hẹn thề!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 28 Images?q=tbn:ANd9GcTjQMTQjyg73PxJQsruTCO8IHJAski4Ymkl8J2vjLj1r1F0O9z9



BÓNG THỜI GIAN

Ta đã gặp nhau trong mộng tưởng
Rồi lòng vương vấn thấy thương thương
Hồn yêu gặp gỡ, trời thanh đãng
Đêm vắng, canh khuya toả ánh đường!

Thời gian mấy độ thêm nhung nhớ
Kẻ chốn phương xa, kẻ đợi chờ
Sông vắng âm thầm trôi sóng nước
Hồn tình vời vợi nỗi chơ vơ

Ai biết lòng tôi mang thổn thức
Những chiều nhạt nắng thấy bâng khuâng
Làm sao kéo được hồn phương ấy?
Tận chốn xa xôi để đến gần!

Cho nhau thắm thiết hương tình ái
Để nhẹ vơi đi nỗi nhớ ai
Cho bóng chiều hôn thôi quạnh quẽ
Chim trời đôi bạn, gió mây bay!

Em ơi! Thấy nhớ! Biết làm sao?
Để gặp được em, để bớt sầu
Cho nỗi lòng ta niềm ấm áp
Trăng vàng, gió mát quyện hồn nhau…

Nhưng rồi chùn lại dòng suy nghĩ
Khắc khoải, ưu tư có ích gì
Nghịch cảnh đôi đường, trời cách biệt
Duyên phần định số, bước chân đi!

Tình ta đây đó, trời xa thẳm
Chỉ biết tương tư! Chỉ thế thôi!
Theo tháng năm dài, duyên đẩy mộng
Bèo mây tan hợp, nước dòng trôi!

Anh thấy nhớ em! Nhớ thật nhiều
Chiều chiều nhàn nhạt, cảnh đìu hiu
Đưa tay nâng nhẹ hồn thơ thắm
Gửi đến ngàn phương khúc nhạc yêu

Đừng buồn! Vui sống, em thương nhé!
Ta có bên nhau dưới ánh đèn
Đêm đến hồn tình ta gặp gỡ
Gió trăng dìu dặt chuỗi đêm đen

Thời gian đưa đẩy phút êm đềm!...




Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,505
Điểm cảm xúc
457
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 29 Images?q=tbn:ANd9GcTk-umR3ooL5Ow7VS951v0O-ci22xK-PrBZrEKoV0EOhMg9lAiUtA



HỒN-THƠ-RƯỢU

Trên thềm cỏ mát, ánh lung linh
Đôi bạn hồn yêu quyện bóng tình
Bút mực, thơ văn, chun rượu ấm
Sưởi lòng thê phụ thuở ngàn sinh!

Bầu trời gió lộng thổi vi vu
Dìu dặt ngân nga tiếng nhạc ru
Cành lá đong đưa như xúc cảm
Duyên tiền kiếp hẹn thuở thiên thu

Đâu đây vọng lại tiếng côn trùng
The thé, rung rung đến dập dồn
Hoà nhịp không gian trời tĩnh mịch
Bản hoà tấu khúc nhạc tình hồn

Trên trời mây lững, vầng trăng lỡ
Ánh toả lung linh sáng nửa khung
Vậy thế mà sao trời vẫn đẹp
Hồn thương rào rạt, sóng trùng trùng

Em ơi! Hồn ngọc của tình anh
Bút mực, thơ văn hãy trải nhanh
Thê phụ hồn ta cùng xướng hoạ
Đắp bồi mảnh khuyết nửa vầng trăng!

Chàng ơi! Em đã trải khăn thơ
Thắm thiết tình ta tự bấy giờ
Chàng hãy xướng đi! Hồn thiếp hoạ
Để ta ấm áp dưới trời mơ...

Hồn vợ của ta! Nàng giỏi quá
Thơ hay, ý đẹp, khúc ngân nga
Rồng bay, phượng múa, bàn tay viết
Một áng tình thơ vạn kỷ ca...

Rượu đào nâng chén ta mời nàng
Hãy cạn cùng nhau dưới ánh vàng
Rút hết hồn yêu ra tận hưởng
Men tình chếnh choáng trải thênh thang...

Tiếng gà vọng lại tự xa xa
Tạm biệt chia tay, anh trở về
Mỗi độ canh khuya, hồn gặp gỡ
Tình ta nối lại một lời thề

Nàng ơi! Ngước mặt anh lau lệ
Khắc khoải, tủi hờn với ủ ê
Em hãy vơi đi đừng khóc nữa
Lòng anh nhức nhối lắm mình ơi!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Top