[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 27 Images?q=tbn:ANd9GcTbWBlMLxzqEcctj3vcwiZieiQaZu_fm6Z8piW8Quib1mfHCpD1



NGỠ NGÀNG

Mây trôi lờ lững tận trên cao
Gió thổi xạc xào, dạ thấy đau
Não nuột đâu đây buồn tiếng dế
Nỗi lòng hiu quạnh với canh thâu!

Dẫu biết xa xôi thời dĩ vãng
Mà sao tôi mãi cứ bâng khuâng
Cảnh xưa xe ngựa, vầng trăng mộng
Gió lộng thênh thang với ánh vàng

Chuyện tình năm cũ sớm pha phôi
Nẻo vắng, sương khuya đã nhạt rồi
Như áng mây trời xa diệu vợi
Hững hờ như nước chảy ngàn khơi

Năm nào một thuở, cảnh khung sang
Gió quyện lung linh với ánh vàng
Bất chợt vầng mây đen phủ kín
Lỡ làng trăng gió phải phôi tan!

Đã tan sao mãi lòng tôi nhớ
Nhớ dáng hình ai, kỷ niệm ai
Một tối cung thương soi bóng nguyệt
Lời ca, giọng hát một trang đài!

Mãi nhớ tình em thắm ngọt ngào
Nhẹ nhàng, dịu ngọt, đẹp làm sao!
Bàn tay bạn ngọc chuyền tôi lửa
Điếu thuốc, que diêm, vạn nỗi sầu!

Và nhớ năm nao nỗi lạ lùng
Thư ai lạ lẫm, khiến tôi rung
Những dòng thân ái, tình tao ngộ
Để tận lòng tôi mãi nhớ nhung!

Gió cuốn mây trôi theo tháng ngày
Trong lòng tư tưởng bóng hình ai
Nghe như vương vấn qua từng phút
Sương lạnh, canh khuya, nỗi nhớ hoài!

Một ngày biển sóng, cuồng phong thổi
Sét chớp, mây giăng cả góc trời
Mọi cảnh, mọi nơi đều đổi sắc
Giờ đây cảnh sống đã hai nơi

Tôi cuốn tâm tư, rời kỷ niệm
Pha phôi nỗi nhớ, khúc êm đềm
Trôi theo năm tháng, đời lao nhọc
Đêm vắng, trăng khuya rũ ánh thềm!

Âm thầm, lặng lẽ theo dòng sống
Vượt nỗi nhọc nhằn, giá lạnh đông
Xa vắng thuyền quyên, xa thổn thức
Trời buồn, đồng rộng, nỗi mênh mông!

Bỗng có một ngày thư đến tôi
Nơi đây hoang vắng, thật xa xôi
Mà sao tìm đến, cho an ủi?
À! Chữ, lời thư em của tôi!

Thắm thiết ngọt ngào thư của em
Làm tôi xao xuyến với canh đêm
Em thương thủ thỉ lời tâm sự
Đánh động tim tôi dậy nỗi niềm!

Thuyền duyên vượt bến mang niềm nở
Tìm đến dòng sông của mộng mơ
Lòng thấy thênh thang nguồn cảm xúc
Nào hay gặp lúc cảnh chơ vơ!...

Gần mấy mươi năm thắm thoát trôi
Hoàng hôn đã lặn cuối chân đồi
Ngựa chiều chạnh nhớ đường năm cũ
Tìm lại người xưa, cảnh tuyết rơi!

Gặp lại người xưa thời vắng lặng
Nỗi lòng cô phụ lạnh vầng trăng
Như vừng lam khói trôi lờ lững
Như ánh trăng sương, đã nhạt tàn!

Tôi thấy lòng tôi như mỏi mê
Trở về dĩ vãng nặng lê thê
Trăng kia đã lặn sau giông bão
Cánh gió năm xưa lại trở về!

Em nói ngày xưa em đợi tôi
Làm cho tôi thấy tim đau nhói
Tôi thương, tôi cảm người trông đợi
Làm tái hồn tôi trước cảnh đời!

Tôi muốn trao em chút ngọt ngào
Để bù năm tháng khiến em sầu
Kéo khung trời cũ vòng quay lại
Và để tim tôi bớt nỗi đau!

Nhưng em giờ lạnh như băng giá
Hay ngại tình tôi lỗi đạo nhà
Hoặc ở nơi tôi điều xử thế
Để vầng trăng lạnh lặn trôi xa!

Tôi muốn cùng em sưởi lại tình*
Đêm tàn còn chút ánh trăng xinh
Nhưng vầng u ám như bao phủ
Để phải chơi vơi đoạn cuối tình!!!

*Tình cảm trong lành.


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 27 Images?q=tbn:ANd9GcTwiJ9ivzOIEiHkUuQ7afhA9XJDfS62R_6cPrOGKaxb3YPLmjeo


MÃI MÃI

Những vần chữ bạn lòng thỏ thẻ
Đã thấm rồi nhè nhẹ lòng tôi
Sông xa thuyền đến nơi rồi
Bến đây thuyền đậu, một lời vấn vương!

Người thương hỡi! trăm đường nỗi nhớ
Nhớ hôm nào cắc cớ trêu ai
Để rồi cho đến hôm nay
Tại ai cắc cớ”phạt”đầy nhớ nhung!...

Những tối trời mông lung dòng nghĩ
Gặp ai rồi thủ thỉ sao đây?
Đêm sâu gió thoảng lắt lay
Chim kêu, vượn hú, rừng đầy nguồn sinh!

Ai cảm xúc tiếng “mình” yêu dấu!
Thì cũng người “đau đáu” tình ai!
Trăng soi bóng nước đêm dài
Con thuyền, bến đậu, ai hoài với trăng!

Nỗi hờn dỗi một lần em nói
Tiếng ừ thôi thổi tới hồn anh
Lo lo thơ mộng, vầng trăng
Rồi đây chệch bóng, bâng khuâng nỗi niềm!

Để đánh mất từng đêm nhớ nhớ
Để sẽ buồn, trăn trở canh khuya
Để đêm thui thủi đi về
Lẻ loi bóng chiếc, não nề gió sương!

Còn ai nữa thơ thương hoà nhịp?
Gắng hôm sau, anh kịp hồi thơ
Cho ai đêm đến trông chờ
Niềm vui nho nhỏ vần thơ“của mình”!

Vần thơ ấm của”mình”đã nói
Anh nhận rồi, phơi phới hồn thương
Thơ tình! Đôi cánh uyên ương
Từ đây mãi mãi một đường mà thôi!

Anh tự nhủ! Không rời bến mộng
Cùng bên em dòng sống tình thơ
Dẫu cho năm tháng là mơ
Còn hơn sống mãi để chờ trăng lên

Từng đêm nỗi nhớ mông mênh!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 27 Images?q=tbn:ANd9GcQuSOAUJBs2yXGjCuFidltjuFa9PBTvcUcBJ_Vf6w7emPyILOmudw



TRỌN CON ĐƯỜNG

Cho ấm áp vành môi cười trọn vẹn
Và cho mình chẳng thẹn chữ tình thơ
Sông sâu chảy, dòng mơ về biển hẹn
Nhạc tơ lòng vun vén, hết sầu lơ!...

Nhớ năm tháng chơ vơ nơi tâm tưởng
Những đêm buồn, vất vưởng mảnh hồn lay
Tiếng dế sầu đâu đây niềm u uẩn
Nỗi cô đơn, lờ lững cuộc trần ai!

Ôi trống trải! đêm dài thêm giá lạnh
Đếm thời gian canh cánh nỗi buồn vương
Gió rả rích, thu sương mang hơi lạnh
Con chim sầu rũ cánh cuộc buồn thương!

Rồi bỗng chốc! con đường nơi bến lạ
Buổi đầu hè khách đã ghé vườn thơ
Cánh chim buồn ngẩn ngơ hoa cỏ lá
Tỉnh lòng mình, khuây khoả trước khung mơ!

Mấy mươi năm thẫn thờ trong bể ải
Tháng năm dài tê tái với bâng khuâng
Đã đến rồi! xa dần bao trống trải
Tim của tôi sống lại một vầng trăng!...

Tình thơ ơi! Bao lần anh muốn nói
Đôi én nầy vời vợi cảnh trời xa
Chẳng hề chi bởi ta”hồn một mối”
Thì sá gì cảnh bối phải xót xa!

Tựa vào nhau, ngân nga tình thơ mộng
Giữa bầu trời lồng lộng ánh trăng thanh
Trải lòng mình từng canh theo nhịp sống
Hai tâm hồn,một bóng dưới khung xanh!

Thơ thương hỡi! long lanh tình em đấy
Anh cảm rung, nghe thấy nỗi vấn vương
Nguồn thơ nầy! cung thương nay sống mãi
Dệt thơ tình về ấy mảnh hồn thương

Cùng bên nhau chung bước trọn con đường!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 27 Images?q=tbn:ANd9GcTUIBCVa7ZGQEe4tMRdoorvyTUEPWfc-VUaquJnQdyyKVZWx35W



TÌNH THƠ BIỂN SỐNG

Nhẹ nhàng gió thổi lá đong đưa
Xao xuyến nỗi niềm vương ý thơ
Cảm xúc lâng lâng dòng nhớ nhớ
Hình ai ẩn hiện ở trong mơ!

Em đã cho tôi những đợi chờ
Cho tôi ấm lại khúc tình thơ
Tuổi xuân đã chết từ lâu lắm
Giờ sống lại rồi thuở mộng mơ

Tình thơ như độ tuổi đôi mươi
Nguồn cảm dâng tràn mãi mãi thôi
Rạo rực hương tình bao ấm áp
Khung trời chuyển sắc hoá xanh tươi

Có phải là em thật đó chăng?
Tự ngàn năm ấy thuở xa xăm
Uyên ương ta khóc chia ly biệt
Và đã cùng nhau hẹn kiếp trăng!

Thế sao nghe thấy lòng thương quá?
Ảo ảnh không gian “tiếng của ta”
Ý nghĩ, thơ lòng như một mối
Tình thơ quyện trổi “một hồn ta”!

Để thấy từng ngày thêm vấn vương
Nặng thêm mấy chữ, chữ yêu thương
Canh khuya tỉnh lặng trời êm ả
Gió thổi lay hoài ngọn lá sương!

Em đã cùng tôi dệt ý thơ
Cùng nhau sống ảo, ảo trong mơ
Và từng thao thức mang thương nhớ
Để cả hai nơi lắm thẫn thờ!

Hoà tình chung sống bằng thơ mộng
Sưởi ấm hẹn hồn buổi giá đông
Chầm chậm trôi lần theo biển sống
Tình thơ điệp khúc một dòng sông

Trăng thanh, ý sống, mộng xuôi dòng!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 27 Images?q=tbn:ANd9GcSTiXuIJMAvCB1iQnKQ4nwdMudAP5ZIGThuBDm5pCDKAYFeu6pK



DUYÊN...

Bỗng dưng sao lại phải miên man
Thức thức, thao thao với xốn xang
Nơi ấy ai kia buồn khổ bệnh
Chuỗi ngày khắc khoải với gian nan!

Sao lại lạ lùng như thế nhỉ?
Chẳng hàng, chẳng họ, chẳng là chi
Đường xa hai chỗ, đôi bờ bến
Chuyện của người ta sao lại bi?

Sao lại quan tâm chuyện của người?
Nhẹ nhàng rảo bước đến cung ngôi
Đọc từng đoạn viết, dòng thơ thắm
Để để làm chi? Hỡi! hỡi tôi!

Sinh nhật ai kia bao chúc mừng
Bận gì bởi chuyện của người dưng!
Mà sao ta cũng vui vui lạ
Như ngỡ chuyện mình phải vấn vương!

Rồi lại của ai trải thật đều
Vần thơ lưu loát, thắm muôn chiều
Ai hay thì kệ chuyện ai hay
Hãnh diện làm chi với chuyện nhiều!...

Có phải chính ai cũng chính ta?
Những gì ai ấy trải phơi ra
Có ta trong đó, hồn ta quyện
Tự thuở ngàn xưa ta của ta!

Chẳng thế mà sao lại bỗng dưng
Từng từng thời khắc thấy vương vương
Nghĩ ngày, đêm đợi, ai tình cảnh
Mà lại lòng ta trải chữ thương!

Sóng nước, trăng soi một bóng thuyền
Dòng sông chảy mãi cuộc truân chuyên
Bỗng dưng thắm thiết nguồn êm ả
Thuyền đậu lại rồi! một bến duyên!

Tình thơ ơi hỡi! bước lên thuyền!...



Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 27 Images?q=tbn:ANd9GcQvBKTUGW_hxhF-P9wNPl8SjeK9tAHe8sL9j2AFyjCQjBZieOT3fA



HÃY TỰA VÀO ANH

Cà phê, trầm mặc thả trôi lòng
Xa tít ngàn khơi đến những sông
Cong quẹo dòng ngang kinh rạch chảy
Rồi về đồng rộng với mênh mông…

Tôi muốn lòng tôi, hồn của tôi
Yên bình, lắng đọng…để thành lời
Có nên tiếp tục dòng ngang trái
Hay nhập sự tình để “kéo tôi”!

Ai kia xa tận phương trời ấy
Định mệnh trôi xuôi với tỏ bày
Hai kẻ lạ xa chưa gặp mặt
Mà nay thành một cánh hồn bay!

Ai vui ta thấy nỗi niềm vui
Ai mất nụ cười, ta cũng rơi
Lệ ngấn đôi mi người bạn ngọc
Cũng sầu tan tác mảnh hồn tôi!

Anh đã gặp em, thấy nhớ em
Nghe lòng tha thiết nỗi êm đềm
Xa xôi thiên kỷ thời lâu lắm
Quay trở về đây đêm với đêm?

Sao nỡ chia tay! Nỡ bỏ em!
Để đời u uẩn phải buồn thêm
Hồn ai trong sáng, tim ngà ngọc
Trời hỡi! cuộc đời phải khóc đêm!

Nỗi buồn cô quạnh theo năm tháng
Em sống âm thầm với trở trăn
Khắc khoải, từng đêm hồn sống thực
Nỗi lòng lai láng trải mênh mang!

Ta đã hồn nhau, đã khổ sầu
Để rồi em khóc! Tôi nghe đau!
Xa xôi nơi ấy buồn thanh vắng
Là ở nơi nầy, tôi thắt theo!

Không thể bỏ em! Không để em!
Chuỗi dài năm tháng với canh đêm
Em buồn, em nghẹn, em xa vắng
Tan tác hồn thương ta đã niêm!

Anh quyết định rồi! em hãy vui
Từ nay vĩnh viễn ta chung đôi
Từng đêm ảo ảo trong mơ mị
Ta sống cùng nhau tôi với tôi!

Nhưng gửi một lời, em hãy nhớ
Tình ta năm tháng một tình thơ!
Ân tình, đạo sống luôn gìn giữ
Chớ để pha phôi, chớ hững hờ

Giờ đây ta trải nỗi niềm mơ!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 27 Images?q=tbn:ANd9GcRVJmtsd2IZ931VG0pBCPhVBTNGJSUt5Bc3fvWKwLKHZNrOOwh3



NỐI LẠI CÂU THỀ

Qua hàng vải biết bao màu sắc
Đẹp vô cùng, bắt mắt làm sao
Thế mà trong dạ nao nao
Chỉ màu ấy ấy đưa vào tâm tư!

Xe đò chạy, thật dư nhiều chiếc
Sao lại lòng chẳng thiết xe ai
Lòng ta lại thích xe nầy
Mặc đường thăm thẳm, ngất ngây nỗi lòng

Đường lòng vòng thật bao nhiêu ngả
Chẳng chọn nào, lại thả hồn đây
Lòng ta quyết chọn đường nầy
Dẫu cho cát bụi, sông dài ta đi

Vào cung thi, bao nhiêu thi sĩ
Ai cũng hay, cũng thích lòng ta
Vậy mà sao thấy đậm đà
Một người nào đó, mặn mà nét thơ!...

Cũng do lòng ta mơ, ta chọn
Và do duyên tự chốn ngàn xưa
Nên xuôi duyên nợ đẩy đưa
Cho ta gặp gỡ sớm trưa bây giờ!

Bạn tình hỡi! thẫn thờ chi nữa
Lo lắng gì phải trở phải trăn
Để thơ với ý xa gần
Câu câu hỏi hỏi lần lần mối tơ

Trăng đỉnh núi, hồn thơ nơi đó
Giữa khung trời sáng tỏ canh thâu
Tình ta giờ đã thắm màu
Em ơi! Nàng hỡi! để sầu mà chi!

Con sông chảy, thuyền đi dừng lại
Neo đậu rồi, bến ấy lòng ta
Nơi đây trăng sáng đậm đà
Bôn ba năm tháng đã qua đi rồi

Người thương hỡi! thả trôi dòng nghĩ
Hãy vững lòng một chí hồn ta
Tình thơ trải tấm thiết tha
Cuốn theo mây gió, ngân nga câu thề

Bởi hai ta đã trở về
Tình thơ nối lại câu thề ngàn năm!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Top