[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 24 Images?q=tbn:ANd9GcQebA5dkB0u4dn8ehakBkZ539RSSBgt0eBWFDfXkhz7X7_ZPTJZDA


TƯỢNG ĐÁ NGÀN NĂM

Trên đỉnh cheo leo, hướng biển ngàn
Âm thầm tượng đá ngóng hồn trăng
Trùng dương sóng biếc muôn dòng gợn
Là bấy sầu đau, tủi phận nàng!

Nào biết yêu là phải lụy qua
Chứa chan nhung nhớ vọng trời xa
Chim bay biền biệt về phương lạ
Để lại hắt hiu dưới nguyệt tà

Tình chàng êm ả tợ tơ nhung
Phủ đắp ngọt ngào, thắm thiết rung
Lảy trái đỏ hồng ngân vút tận
Kết thành tiếng ái mảnh tình chung

Ly cách dâng tràn vạn khát khao
Quá thương, quá nhớ biết làm sao
Sông xanh, bến nước mang lời hẹn
Mà bóng thuyền đang ở chốn nào!

Ảm đạm, cô đơn lặng đứng nầy
Ngàn năm mãi đợi cánh trời bay
Đi đâu vắng bặt, người ơi hỡi
Có biết nơi đây một ảnh gầy

Dõi mắt chờ hoài sao chẳng thấy
Lệ buồn tơi tả nhỏ hoài ai
Chơ vơ tượng đá thiên tình sử
Mãi mãi nghìn thu một chén đầy

Thăm thẳm chân mây chốn mịt vời
Có nghe nức nở cõi chơi vơi
Có mang ray rức, niềm đau khổ
Bỏ kẻ bồng con, nghẹn cả đời!



Nguyễn Thành Sáng

 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 25 Images?q=tbn:ANd9GcS1_Nzqxce4rRm4LzcSq9j_dg1OUK4a_3vqY30Xc6DTGM2WXMea



CHỜ ANH EM NHÉ

Có lúc ửng hồng, em bẽn lẽn
Nhẹ nhàng khe khẽ tiếng ngân trong
Chừng nào…nối sợi tơ anh nhỉ ?
Để giấc mơ tiên đượm sắc nồng!

Lẳng lặng âm thầm quay hướng mặt
Nỗi niềm lay động khúc xa xăm
Rồi nhìn khoé mắt người yêu dấu
Thấy chút đong đưa giọt nước nằm

Em ơi! Bứt rứt phủ lên xanh
Thao thức, lăn mình dưới bóng canh
Những tối trở trăn, sầu mất ngủ
Làm sao sớm được hết mong manh

Có hiểu rằng tim quá đổi thương
Nào đâu muốn rã ánh tà dương
Muốn thuyền trôi mãi về vô định
Muốn bến tình ta khấp khểnh đường!

Nhưng tay còn trắng, với hanh hao
Mà sóng biển trùng mãi lắc chao
Một chiếc thuyền nan đôi cánh mỏng
Dễ rơi cuồng xoáy, dập vùi sâu

Năm tháng rồi đây, cuộc sống chung
Tình yêu thơ mộng cuốn vào khung
Phủ vây bốn phía ngàn cơn lửa
Sẽ đẩy tơ vàng đến cõi nung

Mong em hiểu được, đợi chờ anh
Cố bón, vun phân để tốt cành
Đủ sức treo mình xuôi nắng gió
Sẽ cùng hái trái, ngắm trăng thanh!


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 25 Images?q=tbn:ANd9GcQD4i5TbemcIWjgb4wjgd6fv4ve3vB5NNYZvTSbfjgoUG6VhREynQ


TAN TÁC HỒN TRĂNG

Rồi cứ âm thầm vun vén đây
Lửa lòng thoáng bật gửi tầng mây
Lều thơ, cung ái thu về mối
Vạn lý xây thành một sáng say!

Nỗi nhớ đong đầy trải nắng sương
Sớm chiều tan tụ chuyển thành hương
Trông cây xanh mướt, no nhiều trái
Đầy đặn vuông tròn một nét thương

Chiều vắng chơ vơ, có chút buồn
Thu hình góc rạp lặng nghe chuông
Đèn kia chợt tắt, màn đen chụp
Một khắc tạm thời thả vấn vương

Sóng nước nhẹ nhàng xoải cánh bơi
Đường xa thao thức mảnh thuyền ơi
Bờ xanh, bến đậu đang chờ đó
Hãy cố vươn mình để đến nơi!

Em ngày bên ấy, vườn cô tịch
Tôi ở nơi nầy mãi động ngân
Chiếc bóng cầu ao ngang xóm nhỏ
Ánh vàng êm ả toả hồn trăng…

Ngờ đâu gió lộng kéo cuồng phong
Giông lớn đưa qua cuốn lốc vòng
Chẳng đắm thuyền đi trên biển dậy
Lại dìm đò nhỏ ở trên sông

Em nát cuộc đời, đẩy tối tăm
Tình tôi nuôi dưỡng biến thành không
Tim đau nức nở thiên thu hận
Nghẹn kiếp đọa đày vỡ mộng trong!


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 25 Images?q=tbn:ANd9GcTQ7E60WAv5I3VdtFU5EV5xhIwtRFolpUCtSWT45lJ4_JjcCpRm



NỖI NHỚ (2)...

Trời bảng lảng không gian chìm sương lạnh
Cảm thấy niềm canh cánh lững lờ trôi
Hồn lữ khách bồi hồi trên đoạn vắng
Bước âm thầm, lặng ngắm hướng mờ khơi!

Nhớ thuở nào thu vàng phơi rụng rã
Ngọn phong sầu lay nhẹ cánh phù vân
Thổi về đây giăng ra bầu ảm đạm
Đè bóng tàn nằng nặng khúc bâng khuâng

Dãy đường xa, quanh co, ôm xác lá
Người thâm trầm, sỏi đá cứ dần đi
Tìm mộng sống , đưa chân về chốn lạ
Chun rượu nồng cùng gió cạn nâng ly

Những đêm sương quạnh quẽ phủ cô đơn
Nhìn trăng sáng ánh vờn qua khung cửa
Quay khoảnh khắc ngày xưa thuyền sóng gợn
Nhớ giã từ biển lớn một chiều mưa!

Vậy mà nay lại thấy như buồn bã
Lưu luyến gì thăm thẳm tận xa xôi
Khiến con tim dạt dào ngân héo hắt
Nhịp u hoài cung bậc vọng sầu tơi

Có phải chăng giữa khung trời lồng lộng
Chuỗi thu vàng quyện bóng với hồn hoa
Từng đêm trăng ánh ngà treo biển sóng
Kết mặn mòi, thắm thiết vị hương thoa

Giờ đông đến, tất cả vào khung niệm
Giá kéo về lất phất tuyết sương bay
Cánh ưu sầu, đưa mây về vạn thuở
Xếp mảnh tàn, vò võ nhớ hồn say!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 25 Images?q=tbn:ANd9GcRj8WWx0QqGgX21iWNS71UlDFldWX_UjK70xaTk_-xgX-2wDmYT



ĐỌNG LẠI NỖI NIỀM

Thoáng chốc mùa đông đã đến rồi
Trời mờ, nắng nhạt sớm qua trôi
Tình theo mây gió, xoay vàng lá
Nay cuốn quay về ngắm ánh rơi!

Tôi chợt thấy lòng như nhớ nhung
Tháng ngày thổn thức với bâng khuâng
Ngân nga, lai láng vần thơ thắm
Dưới ánh trăng xanh thả mộng hồn

Từ đâu vọng lại tiếng đàn tranh
Trong sáng, thanh tao nhẹ đến gần
Điệp khúc du dương phơi cỏ lá
Lay hồn lữ thứ héo năm canh

Cứ thế dần trôi, đượm sắc đầy
Tim ngân nhịp cảm bóng trang đài
Thăng trầm, vi vút reo trong gió
Những vắng, đêm dài duỗi bóng say!

Chẳng biết hoa xuân, chẳng vén màn
Không cần nhìn dáng mảnh trăng vàng
Chỉ nghe réo rắt lời tim nói
Thấy cảm ai rồi! Một ánh thanh

Từ đó hương nồng trải dáng thu
Nhẹ đưa, êm ả, tận trời u
Lúc theo sóng nước về xa vợi
Khi lộng thênh thang đến tịch mù

Nhưng nay ánh chuyển, giá băng về
Bớt rụng lá vàng, gió thoảng đi
Cuốn cánh hồn sương về cõi lặng
Đọng niềm vương vấn nỗi sầu tê!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 25 Images?q=tbn:ANd9GcSvV2cHS-3P3DiGPw2J6opizCoQhZ96p1GLs7R_NUq52AN6CCQY


TIẾNG GỌI THÂM TÌNH

Có phải giờ đây đã cuối thu
Vầng mây gom lại trải âm u
Đậm sầu, thao thức, mang hồn trở
Dào dạt tâm tình nỗi lắc lư

Thấy như ai đó vẻ như buồn
Mấy độ qua rồi vắng lặng luôn
Thả bóng đưa xa về diệu vợi
Lan man, khắc khoải cánh hoa thương

Người đã đi rồi, đây thấy vắng
Khung trời lạnh lẽo cuốn chơi vơi
Ngân nga lay nhẹ niềm vương nhớ
Mà chẳng làm sao nói được lời

Ngày tháng thâm tình chẳng lẽ quên
Để thuyền thơ thắm phải lênh đênh
Rơi vào sóng nước mờ mây nhẽo
Dưới bóng trăng buồn vọng nhớ lên

Phôi phai đi nhé hỡi người ơi
Ảm đạm, ưu sầu, tẻ nhạt ôi!
Hãy thả bay đi, quay thuở đượm
Gió Hoa thắm thiết kết hồn trôi!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 25 Images?q=tbn:ANd9GcRVJmtsd2IZ931VG0pBCPhVBTNGJSUt5Bc3fvWKwLKHZNrOOwh3



THI SĨ..

Ồ sao! Thi sĩ lại mê trăng
Dõi mắt canh thâu ngắm bóng hằng
Bát ngát cõi lòng hương nguyệt quế
Dưới trời man mác gió tung tăng!

Phải chăng thi sĩ muốn làm sao
Nên mỗi đêm về vọng hướng cao
Như thể Ngưu Lang sầu lệ thãm
Nhớ nhung Chức Nữ, trải niềm đau

Nát hồn thi sĩ bởi yêu đương
Khi chốn dương trần vạn sắc hương
Tự cổ đa tình nên chịu luận
Trăng hoa, ong bướm lụy trên đường

Ôm buồn thi sĩ nhỏ vào thơ
Dưới bóng tà chiều dạ phất phơ
Trăm mối tơ lòng căng gió lộng
Vấn vương, héo hắt cuốn sầu lơ!



Nguyễn Thành Sáng
 
Top