[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,524
Điểm cảm xúc
471
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSe53YVl03g3NnxCj2WxzAaYQxbTFMdcbjVcyhFq-07R_ZiOEtBHg

NỖI NIỀM CỦA EM (2)

Nhìn người ta mà tôi chua xót quá
Chiếc thuyền đi êm ả dãy sông tranh
Hứng khung trời long lanh vầng sáng tỏ
Nhịp khua đều cuốn gió đẩy thêm nhanh!

Trải xuân thắm tràn đầy trên mặt sóng
Gợn lăn tăn nhè nhẹ dưới con thuyền
Như tiếng đàn du dương lan tỏa rộng
Dẫn đưa về cõi mộng bến trăng duyên…

Còn đời tôi! Nửa độ đã chìm thu
Ngày nhạt nắng, canh tàn ôm gíá lạnh
Nụ xuân hồng chưa thành đà héo rũ
Chuỗi mịt mờ, trăn trở duỗi năm canh

Rất nhiều lúc thả buồn nơi diệu vợi
Nhớ con đò, bến đợi thuở ngày xưa
Nhớ lữ hành râm ran vui tiếng nói
Những chiều về phơi phới ngắm mây đưa

Bao trưa hè, phượng đỏ sắc buông lơi
Tránh dạ nắng dưới tàn cây rậm lá
Ngôi trường xinh hồn thương luôn ngóng đợi
Sẽ một ngày gió thổi mộng bay xa…

Giờ tất cả trôi về nơi dĩ vãng
Dưới bóng tà thơ thẩn nghẹn âm u
Nhẹ kéo tơ dịu ru niềm ai oán
Để phôi phai nỗi hận khúc sầu ưu

Tôi khao khát trong vòng tay tình ái
Tiếng yêu em! Rất thật! Thật yêu em
Mong được nghe ngọt êm lời thương nói
Tha thiết từ vời vợi xóa trời đen!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,524
Điểm cảm xúc
471
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 20 Images?q=tbn:ANd9GcT7FhGR49Q6tMe1ZS4c97bFFAup3rKTzFy-gtRPweblKmifMIG6

HÃY QUÊN VÀ GIỮ HỒN XƯA ANH NHÉ

Anh ơi! Hương thắm, sắc hồng hoa
Nay đã tàn phai dưới bóng tà
Thuở nhẹ lung linh ngàn tỏa sáng
Giờ đây kéo lặn chốn non xa!

Còn gì đâu nữa để anh chờ
Ảm đạm, héo mòn, giữ cánh mơ
Vọng bến sông thương, tìm sóng gợn
Cả niềm canh cánh ngóng trăng trơ

Biết chốn trời kia có đổi thay?
Sao tình anh cứ gửi về ai
Trải lòng vương vấn thời xưa cũ
Sống chuỗi hắt hiu, với đọa đày

Chẳng màng thân phận, cứ buông trôi
Mặc nắng mưa sa, thả bóng dài
Thắm thoát ráng chiều dần phủ tới
Còn đâu nẻo sống, bước tương lai!

Xin đừng lụy nữa hỡi anh ơi!
Bể ái ngày xưa đã cạn rồi
Ánh tỏ hôm nào đà khuất núi
Chỉ vầng mây xám phủ đêm thôi

Còn nghĩa sinh thành, công hoạn dưỡng
Còn xuân, lắm mộng vẫn thênh thang
Há chi một đóa hoa vườn vỡ
Để cuộc đời ai phải lỡ làng

Người ta thất vọng nếu trông anh
Héo úa, khô khan, rũ lá cành
Cánh gió một thời tung biển sóng
Lẽ nào chìm xuống, rã tan nhanh!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,524
Điểm cảm xúc
471
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 20 Images?q=tbn:ANd9GcRqc1BIvA45F2hxVsIcif2uAjHmK-n-3moAD_Kz-S63hra8kl8BTQ

TÌNH THI SĨ

Cánh hồn Thi Sĩ chuỗi thời gian
Thao thức, suy tư cuốn mảnh vàng
Lai láng tâm tình ngân sóng nước
Quấn bầu lộng gió trải mênh mang!

Tiếng lòng êm ả tợ như nhung
Vướng khổ tha nhân lắm lạnh lùng
Nhẹ bước len sâu vào cõi mộng
Dạt dào, thanh thoát vút không trung

Thống thiết cảm sâu cảnh đọa đày
Quại quằn, day dứt trước bi ai
Thiết tha, lưu luyến ngàn khôn tả
Rải chí thênh thang tận chốn dài

Khắc khoải khi trời mây phủ ám
Thương trăng tơi tả sợi lung linh
Buồn trông phong vũ từ xa tới
Quét sạch âm u, dựng xác hình!...

Nhưng rồi Thi Sĩ lại u hoài
Bởi choáng ngợp đời rượu chuốc say
Khoả lấp muội mê cơn giả thản
Tạm phai nhòa nhạt, ảnh trăng gầy

Chiếc bóng cô đơn ngắm dãy tà
Nát lòng cho lắm chỉ mà thôi
Đành về bậu bạn cùng sương cỏ
Vạn mối thu sầu thả nổi trôi

Thơ thẩn, bâng khuâng giữa lộng ngàn
Bởi từ diệu vợi có thênh thang
Hồn mây lững thững vương tình bạn
Điệp khúc tri giao, phá lỡ làng!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,524
Điểm cảm xúc
471
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 20 Images?q=tbn:ANd9GcTkS2WOg0QSFmXyqTyE_x_8lebHWepyaSXivEsi6xgDdf7_7sQP


TÌNH YÊU VÀ NGHỊCH CẢNH

Ôi! Tình yêu và nghịch cảnh!
Tái tim ta, héo hắt cõi âm u
Đã bao ngày sương mù giăng kín nẻo
Ôm nỗi sầu thắt thẻo ngóng trời thu!

Em thương ơi! Giờ nầy em có hiểu?
Ngã ba đường rã rệu ghị chân anh
Biết làm gì để trăng còn mãi chiếu
Ngọn phất phơ vẫn dịu mát hồn xanh

Gặp lại nhau sau gió vờn sóng biếc
Cánh hồng hương ly biệt lại quay về
Từng tối chiều luyến lưu ngàn da diết
Điệu êm đềm, tha thiết trổi lê thê…

Lễ đính hôn kết chặt mối tơ hồng
Thuyền mộng đi trên dòng sông êm ả
Bỗng từ đâu kéo gió chuyển cuồng phong
Thổi dập tới đẩy tông vào ghềnh đá!

Anh tai nạn ngặt nghèo trong bạo bệnh
Bao dụm dành chờ định cuộc thành thân
Đổ sạch hết cứ mãi lắc tròng trành
Rơi dòng xoáy, dập dềnh trên biển hận

Cứ dây dưa bào mòn dần thân xác
Bước tương lai, vật chất chỉ còn không
Luyến lưu nhiều, nát lòng, từng đoạn nhạc
Cả vạn lần ánh bạc loãng trôi sông…

Hồn sĩ khí quyện tình ai bật thẳng
Chẳng gục đầu buồn chán nhỏ lời than
Không để giạt trôi dần vào nẻo tận
Đôi rã rời cố thẳng ghịt hồn trăng!


Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,524
Điểm cảm xúc
471
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 20 Images?q=tbn:ANd9GcQCspTWLZr2Ttopl8k0w2Rbu3VDs68NMWJpRToAheJZ1k1JzhNYJQ


TÌNH THƠ.

Anh nhớ hôm nào ta biết nhau
Từ trong tấc dạ nỗi nôn nao
Nghe như vương vấn tình tri kỷ
Cảm xúc trào dâng lắm ngọt ngào

Thế rồi lặng lẽ bước thời gian
Tình của đôi ta trải mộng ngàn
Em gửi trao anh tình thắm đượm
Còn đây nhung nhớ với bâng khuâng

Anh đã tặng em một mảnh hồn
Gói tim vào đó nhịp từng cơn
Ngân nga điệp khúc mừng tao ngộ
Khắc đậm từ nay chẳng đổi dời

Và đã dần trôi theo tháng ngày
Từng đêm gặp gỡ cõi mênh mông
Tâm tư, ý sống cùng san sẻ
Theo gió, theo mây gửi tấc lòng

Những đêm buồn bã vắng cô đơn
Như cả khung trời chìm quạnh quẽ
Canh cánh nỗi niềm, bao vọng nhớ
Cuốn sầu ảm đạm ngắm sao khuê

Anh đã nguyện lòng vẹn khắc sâu
Tình ta thắm thiết mãi bền lâu
Dẫu cho ngày tháng bằng yêu mộng
Nhưng mãi cùng nhau đến bạc đầu

Gió lộng vô tình để chập chùng
Hồn ai trăn trở với mông lung
Em ơi! đừng nữa, đừng lo nghĩ
Tận đáy tim anh vẫn giữ lòng!



Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,524
Điểm cảm xúc
471
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 20 Images?q=tbn:ANd9GcROE_D6M7CkDh3F1IAWXRDksABxpqSGduZdVAEDvBuF_k47uamOXQ

BƯỚC CHÂN RA.

Rượu đầy bầu, thong thả cạn men say
Tìm quên lãng tháng ngày sầu muôn thuở
Lượm mảnh tàn tan vỡ thả rơi bay
Thu hồn lại, phôi phai dần kỷ niệm!

Vết thương hằn nhè nhẹ tự tay thoa
Dìu êm ả, dưỡng nuôi mầm sự sống
Vun vén đất gieo hạt cánh hồng hoa
Chờ một sáng hương ngà theo gió lộng

Bởi bây giờ đã rụng gãy, tả tơi
Dãy bóng đổ, đẩy chìm vào héo hắt
Hia vạn dặm rớt mất cõi xa xôi
Để vọng nhớ một thời rồi buồn bã

Bao năm dài tầm tả dưới cơn mưa
Theo lối nhỏ bờ sông nhìn nước gợn
Cả không gian cuốn tròn vào khuôn cửa
Dẫn đưa vào đứng giữa nẻo cô đơn!

Những hoàng hôn, trăn trở khúc biệt ly
Kéo vương vấn một thời về chốn lạ
Nghe âm vang động khẻ tiếng chân đi
Hồn diệu vợi níu ghì trên xác lá

Ngao ngán lắm khi phải mãi bâng khuâng
Ngóng vó ngựa dưới khung trời ảm đạm
Một cái gì mờ xám tợ phù vân
Quấn mộng tưởng ghịt dần về ảo giã…

Từ thạch động bước ra ngắm ngàn khơi
Ta trải chí vụt cười nhìn khoảng vắng
Sao cuối đầu lẳng lặng để tan trôi
Cho giọt thắm trọn đời chôn bến lạnh!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,524
Điểm cảm xúc
471
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 20 Images?q=tbn:ANd9GcTQ7E60WAv5I3VdtFU5EV5xhIwtRFolpUCtSWT45lJ4_JjcCpRm


NỖI NHỚ

Anh cũng nhớ em, nhớ thật nhiều
Nhẹ nhàng tình gửi bến cô liêu
Lan man tâm sự bầu sương lạnh
Vọng ngóng trời mây trải nhạt chiều!

Biết rằng chốn ấy quá xa xôi
Mà giống như gần ở cạnh tôi
Vút gió chim bay về cõi lộng
Hoài mong gặp gỡ mảnh trăng trôi

Thắm thoát thời gian đã kéo qua
Ai từng uống ánh với hồn ta
Sẻ chia ân ái ngàn thương thắm
Cùng ấp, suy tư dưới bóng tà

Da diết, hương nồng treo gợn sóng
Vấn vương, lưu luyến gửi mây giăng
Vắng nhau đôi phút buồn hiu dạ
Khắc khoải, bâng khuâng thiếp đợi chàng!

Em ơi! Thương quá biết làm sao
Hai nẻo cuộc đời một giấc bao
Vạn kỷ hồn sương hằn khắc đá
Quay về nối lại xoá sầu đau

Và ta đan mối sợi tơ tình
Từ thuở ánh tàn rã mộng sinh
Như ẩn tận cùng nơi ký ức
Lời thề vạn kỷ buộc hồn linh

Phải chăng như thế, để bây giờ
Tít tận ngàn xa mãi đợi chờ
Thắt thẻo ôm tim ngân nỗi nhớ
Hoàng hôn lặng lẽ đỉnh chơ vơ!



Nguyễn Thành Sáng
 
Top