[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 17 Images?q=tbn:ANd9GcT3GvDkaXNyR_QPdIdBgF4AoXGsxC_8GZ7PgwQOQUlwr4vD6iBvGQ

THỔN THỨC TRỜI ĐÔNG

Trời loáng thoáng hơi bay nghe trở giá
Một chút gì canh cánh chảy vào tim
Bởi gió đông nên chăn đắp, phủ rềm
Hay trống vắng nên len băng vào cơ thể!

Còn đâu nữa trăng soi trên sóng bể
Rã ảnh hình rồi tụ lúc dòng êm
Đâu thênh thang lồng lộng giữa màn đêm
Quấn thao thức ngồi xem mây lờ lững

Buổi hừng đông đưa bàn tay ra hứng
Giọt sương sầu nhẹ nhỏ xuống hàng rêu
Để lặng nghe hồn lạnh cất lời kêu
Sao đơn độc, đìu hiu trôi lặng lẽ

Những chiều tà ngắm khung trời quạnh quẽ
Nghe nhớ nhung lai láng vọng xa xôi
Rồi nhẹ nhàng cung điệp khúc à ơi
Đưa cảm xúc đầy vơi vào tâm sự…!

Ôm tất cả kết lại thành hồn tứ
Thả không gian, êm ả với mây sương
Dạt dào theo sáo thổi đến ngàn phương
Trên sóng nước, nẻo đường phơi sáng tỏ…

Thế mà giờ thu tàn, lòng vò võ
Chuỗi thẫn thờ, ảm đạm kéo về đây
Để gió ngàn một thuở rực men say
Nay xa xót, u hoài mang nỗi nhớ

Ta cuốn mình, lặng ngắm mảnh trăng trơ
Tìm thanh thản tháng ngày trong giá rét
Hồn quyện mãi vào thơ nguồn mãnh liệt
Há khung buồn, da diết có hề chi!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 17 Images?q=tbn:ANd9GcSvsFRWjRxsyZLR02br5B9GKaQknM8IoGbm1IWyM0ssBLzma8DKHA

THU ĐI ĐỂ MỐI SẦU

Thu thắm giờ đây đã khuất rồi
Cánh hồn lai láng cũng dần trôi
Khu vườn đọng lại bao tơi lá
Lãng đãng gợi buồn những xác rơi!

Một thuở ươm trồng bao nhớ nhung
Để nay lưu luyến, nỗi bâng khuâng
Bao nhiêu xanh sắc phơi màu thắm
Là bấy dòng thương, tích tụ hồn

Hôm nào sóng gợn vẽ lên tranh
Níu gió phương xa đến lại gần
Lẩy nhẹ héo tàn bao cuốn lá
Trầm nhìn lả tả rụng năm canh

Dẫn nhựa vào cây mỗi phút đầy
Chờ cho óng mượt nét trang đài
Chuyển thân thanh thoát hừng theo gió
Trải dáng ngọc ngà rực nét say!

Khép đóa hương xuân tựa ánh màn
Thẹn thùng, e lệ với trăng vàng
Lời yêu tha thiết em mong nói
Ngại cánh mây ngàn phủ bóng thanh

Giờ buồn da diết, nhớ ngày thu
Có trái tim sầu quyện ám u
Muốn gửi hồn nầy về diệu vợi
Nhưng đường thăm thẳm tịch xa mù…

Đông lạnh ngàn phương đã kéo về
Thu tàn nhè nhẹ duỗi chân đi
U hoài chiếc bóng ôm thầm lặng
Vọng mảnh trăng tàn dạ tái tê!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 17 Images?q=tbn:ANd9GcSYrxMDEONVON0qRonnTA2FwHbKBxjDmO9XZVmR0B7cypSsB5Mb


CƠN BÃO LÒNG

Đã nhiều đêm, hằng giờ ngồi thao thức
Dưới mây mờ, nhung nhớ đến hồn trăng
Thả tâm tư trong uất nghẹn trào dâng
Tiếng hoang dã vạn lần gầm thống hận!

Ta hận ta vì sao luôn lận đận
Tấm thân tàn lại vướng bận sầu ai
Nhìn cuộc đời bằng rực ánh men cay
Để lặng lẽ đoạn đoài thân cánh gãy

Những chiều buồn với nỗi niềm tê tái
Phố thưa người, lặng lẽ cánh hồn sương
Không gian nầy như gom lại sầu tương
Ngàn sỏi đá, gập ghềnh, chân rướm máu

Bao trưa hè sục sôi hờn giông bão
Sao ngươi về chao đảo phủ tai ương
Cho tim ta tan nát, ướp sầu vương
Rồi tơi tả trên đường quăng sọt rác!

Những chiều thu, hồn trôi vào lệ nhạc
Nhịp ngân nga khóc chết những vàng rơi
Nhìn tức tưởi, ngàn thương trôi diệu vợi
Mà thấy sầu rụng rã, phủ rong rêu

Thấy cô độc, trơ trọi dưới ráng chiều
Bước nặng trĩu đi, nhớ từng kỷ niệm
Tất cả hôm nay đã cuốn vào tẩn liệm
Ôm mối hờn đối mặt với cuồng phong

Tấm chăn thương giờ đành thả trôi dòng
Bao lưu luyến từ đây đành gói lại
Mảnh hồn tàn lao vào cơn mệt mỏi
Chút ánh đời lấp loé tận xa xôi!



Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 18 Images?q=tbn:ANd9GcTDYPKVIStF5duNEc6V4VtxZMm0y8Z2KDiZOp38TCS2uc3cqkGwbg

TÌNH MỘNG (2)

Giữa độ trưa hè, cơn nắng cháy
Mang niềm ảm đạm cánh thu bay
Tâm tình, ý sống vương sầu héo
Như áng mây lờ lững đó đây!

Trơ trọi mảnh tàn trong giá lạnh
Nỗi buồn lặng lẽ dưới chiều đông
Hồn trôi xa vợi, ngàn tan tác
Chìm đắm u hoài trước bão giông

Từng đêm thao thức dưới mây sương
Trống vắng tâm hồn, nỗi vấn vương
Thả bóng vọng xa rồi khắc khoải
Nhớ xưa chuỗi mộng, tắm trăng thương

Những đêm nhấp nhố trên dòng nước
Một chiếc thuyền đi giữa sóng ngàn
Gió lộng cuồng phong vùn vụt thổi
Cơ hàn, manh áo chẳng hề than!

Biết bao kỷ niệm ngàn yêu dấu
Và cũng bấy lần với nghẹn đau
Dưới bóng hoàng hôn chiều đổ xuống
Tiếng lòng điệp khúc nhịp lao xao…

Tôi đã gặp em giữa nắng hè
Khi lòng nhàn nhạt, thả sầu bay
Nơi ai cũng lạnh hồn sương phụ
Rồi quyện tơ tình, vạn đắm say

Ngày tháng dần trôi dưới ánh hồn
Niềm thương, nỗi nhớ thắm gần hơn
Cảm như biển hẹn từ muôn thuở
Thuyền mộng ngàn năm trở lại vờn!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 18 Images?q=tbn:ANd9GcSnVytYDSSu2MEx2DztdhlMVMa3_TAEp08EuFxhnDK0d53YbekQ1g

TRỞ LẠI

Thắm thoát thời gian qua cũng khá dài
Hồn xưa cũ lần đi chưa trở lại
Chốn băng giá thu hình trong vọng mãi
Bụi phong trần quằn quại nắng trưa hè!

Người cuốn chặt tâm tình vào quạnh quẽ
Dưới đêm buồn thao thức ngắm trăng sao
Mang tâm sự, mối sầu chôn hoang đảo
Lặng nỗi hờn, ôm ấp chuyện ngày xưa

Luôn nhung nhớ, trôi hồn về mộng thuở
Nhìn dòng đời, trăn trở chuỗi ngày mai
Cánh chim đơn nghèn nghẹn dưới tầng mây
Hận tan tác biến hồn thành tượng đá

Ai có hiểu một nỗi niềm tơi tả
Vạn cung sầu kéo lại, liệng xa xôi
Mảnh tàn hồn trầm lặng giọt sương rơi
Đêm cô tịch rã rời ôm tuyết giá

Nhìn giã dối, hận thù thành xa lạ
Trả cuộc đời, lui gót, lặn chìm sâu
Để không nghe, không thấy cả ngàn đau
Nỗi thống thiết, tang thương dòng thế sự…

Sa mạc hoang, hai mươi năm lữ thứ
Ngày hôm nay ánh cũ đã quay về
Giữa đêm sương ngửa cổ uống trăng thề
Nguyện với đá, tìm lại hồn kẻ sĩ

Tình đã vẹn, giờ đây ta lau lệ
Cánh chim trời đã định hướng về đâu
Kể từ đây trải bóng dưới ngàn sao
Thuyền lộng ánh trên dòng xuôi gợn sóng!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 18 Images?q=tbn:ANd9GcT4yQ00ms99iO2hz7cd9N-S3Kn8ZeMv2qk9ZiGWGLlRnghmtDZdPg


THAO THỨC DƯỚI CHIỀU

Sáng chiều, sớm tối, bóng thời gian
Êm ả, nhẹ nhàng chuỗi sống mang
Như nước theo nguồn, luân chuyển mãi
Rồi vào xa tận cõi thênh thang

Ta đến trần gian từng bước một
Tháng năm thơ ấu ở trong nôi
Theo dòng sửa Mẹ dần khôn lớn
Chập chững đôi chân trước nẻo đời

Cứ thế trôi dần theo chuỗi sống
Suy tư, trầm ngắm chuyện xa xôi
Con tim rung cảm rồi vương vấn
Nhịp khúc tơ lòng, lúc tả tơi

Và mãi thời gian không trở lại
Có khi lồng lộng cánh hồn bay
Khi mang héo úa bầu tâm sự
Trái đắng cuộc đời nỗi lắc lay

Từng bước lặng lờ trên nẻo vắng
Những chiều nhè nhẹ nhớ trăng sương
Những đêm buồn bã, hồn đơn điệu
Vọng áng mây lờ, nhỏ giọt thương

Có lúc đắm hồn trong cõi mê
Đường về mộng sống trải lê thê
Con tim nồng cháy tình nhân ái
Với những thu buồn giọt ủ ê...

Chiều nay bóng xế khuất bên đồi
Trăn trở tâm hồn nỗi nhớ khơi
Nắng đã tàn dần đêm phủ xuống
Nghe lòng thắm thiết vọng xa xôi!



Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 18 Images?q=tbn:ANd9GcS8bt7FKsCqgUAUNauuV_3etnSOyh8HropVJ3pbzDkkrxBfCbo6

NHỚ BẠN

Thắm thoát thời gian lặng lẽ trôi
Ba mươi năm thoáng một canh đời
Phủ chôn quá khứ hồn tri kỷ
Chén rượu thâm tình đã rụng rơi

Có lẽ giờ nầy thân xác bạn
Mục tan nhầy nhụa dưới lòng sâu
Nấm mồ vô chủ nơi hoang quạnh
Hay rã, xương chìm, thịt ở đâu!

Từ bé, tuổi thơ cận dãy nhà
Tâm tư hòa hợp, kết hai ta
Chim non đôi cánh đồng bay lượn
Sông nước, ngàn mây, duỗi nắng tà

Thuở sắc trùng dương màu võ y
Cùng nhau vun vút dưới trăng thề
Khí hùng nam tử tung tay thép
Trải sống thênh thang đón mộng thì!

Đến lúc đường xa cùng một hướng
Chí ngời sáng lộng cuốn mây sương
Bởi duyên tôi bạc nên rơi lại
Còn kẻ đăng trình, dặm bốn phương…

Cảnh đời bỗng chốc ngàn thay đổi
Chiếc áo phong trần gửi lại thôi
Hai đứa quê nhà bươn bả sống
Gian nan hai nẻo rẽ chia đôi

Tôi giữ phận mình, thu bóng lại
Bạn thì lỡ dại, bước lầm chân
Tấm thân tàn tạ trôi vô định
Và biến đâu rồi mấy chục năm
Để tôi nhung nhớ mãi bao lần!


Đốt nén hương lòng tưởng nhớ đến
Lương Ngọc Tuấn bạn thân của tôi!



Nguyễn Thành Sáng
 

Bạn nên xem

Top