[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 12 Images?q=tbn:ANd9GcQOs_ET3eASPgiVxmJVhqSsWv_X1gKr2f6HnpCLYr_PmrJ3O7T7zg

CHO VAY VÀ MƯỢN

Hôm nay dưới ánh của vầng dương
Mượn chút vần thơ để tỏ tường
Nhìn thấy tình đời nhiều biến dạng
Bởi vì BỘI TÍN khiến trăm đường

Cuộc đời khắp chốn thuở khai sinh
Tùy thế, tùy duyên với cảnh tình
Mạnh, yếu, sang, hèn, khôn hoặc dại
Cũng đều trải khắp cuộc mưu sinh!

Có người chật vật cảnh làm ăn
Phương tiện mưu sinh lắm khó khăn
Gặp phải việc làm không có lối
Chỉ tìm một cách để nuôi thân

Mượn vốn của người cho mượn lại
Trên đe, dưới búa chịu hàng hai
Nếu anh không giữ điều vay mượn
Biết lấy gì tôi trả gốc vay!

Khách bước xuống đò để vượt sông
Công chèo, vốn chỗ chẳng là không
Tiền trao, cháo múc, lẽ công bằng
Mượn trả, vay lời, chẳng bất công!

Anh nghèo, thiếu vốn, cần xoay trở
Dựng nghiệp, cứu mình, xây ước mơ…
Phải hiểu nhờ đâu gây sức bật?
Nhờ người, anh mới được thời cơ!

Lại có một người tu nửa tu
Cơm nhà giao vợ gánh lu bù
Vô phương vợ phải làm tiền góp
Chồng chẳng hiểu, thương lại kể sư

Nhà sư nghe nói cất lời rằng:
"Hãy nói vợ con chớ bước càn
Nghề đó không nên tiếp tục nữa
Bởi nghề tà mạng của trần gian!"

Thấy sư tung ý trên vi tính
Kẻ kiếm mưu sinh động nỗi tình
Mong đức hiếu sinh, sư chỉ rõ
Vì sao tà mạng hỡi sư minh?

Rồi cũng có người dầy sách học
Cho rằng bạc góp công không nhọc
Ngồi trong bóng mát được tiền vàng
Ôi! Nhận lời nghe mà muốn khóc!

Lao động hai điều cũng gọi lao
Quật quần dùng sức, mệt làm sao!
Tổn tâm, hao trí, vốn, lui, tới
Chẳng phải là lao, chớ gọi sao?

Nầy đây! Mong hiểu cảnh cho vay
Gạo, áo, cơm, tiền rũi với may
Nghe thở, nghe than đời khốn khó
Chạnh lòng, kiếm sống, xuất cho vay

Tốt vận, xuôi chèo, gặp tín nghĩa
Chút tiền lãi mọn, tháng phân chia
Dập vùi hàng tháng, lời đôi chút
Một cuộc bán buôn, được chút rìa!

Phải mang canh cánh ngày lo lắng
Đêm ngủ không yên, lắm trở trăn
Nếu lỡ không may, gặp bội tín
Tật mang, tiền mất, võ vàng thân!

Cho mượn, người nên, mình chút cháo
Thất thời người rụng, phải lao đao
Có vào mới hiểu khổ là sao
Còn kẻ bên lề, có hiểu đâu!

Thuận tình, thuận ý, thành trao đổi
Là lẽ tất nhiên, việc ở đời
Nhờ có vốn vay, anh được việc
Nhờ công, nhờ vốn tôi sinh lời

Tại sao lẽ phải người không hiểu!
Lại thốt lời ra để trớ trêu!
Sự sống điệp trùng muôn sắc vẻ
Miễn sao hòa thuận, ý người theo!

Hôm nay muốn giãi chút niềm riêng
Cho kẻ kiếm cơm nuôi cửa miệng
Lại phải gặp người lời bạc ý
Nhìn đời chẳng hiểu cuộc truân chuyên!

Làm người được sống cảnh dương trần
Có phút trải lòng với trở trăn
Nhưng phải đạt tình, thông hiểu lý
Lời vàng, ý ngọc, rõ và ràng!

Chẳng đạt ý tình, lý chẳng thông
Như cây cầu khỉ bắc qua sông
Cây cầu CHỮ TÍN run cằm cặp
Làm té tha nhân xuống vực dòng

Thế sự, nhân tình, gây mất lòng
Tội tình nặng lắm! Biết hay không?


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 12 446182-855_1425615970

XOÁ MỜ..

Đêm nay thấy nản mảnh trăng mờ
Chỉ kéo về đây vắng lặng tờ
Quyến rũ con tim người thổn thức
Đi về cảnh giới của chơi vơi

Hãy chết đi trăng, hãy lụn tàn
Mi đừng treo đó để ngỡ ngàng
Làm cho bầu tối thêm sùng sượng
Và biến tim thương, hóa phũ phàng

Ta sẽ trở về trong vắng lặng
Thả hồn lờ lững đến xa xôi
Quên đi tất cả không còn nghĩ
Một nát cõi lòng, một tả tơi!

Bởi ta chán ngán cảnh mịt mờ
Huyễn hoặc tâm hồn, nứt rạn mơ
Để vạn cung tình khô đóng lại
Biến thành một khúc cứng chai đờ

Chẳng tội làm chi phải trói hồn
Buộc vào cục đá lắc từng cơn
Rồi lăn vào chốn mờ đêm tối
Đụng gốc cây khô, ngậm tủi hờn!

Ta sẽ cười to, sẽ đứng lên
Ma đời năm cũ nổi lềnh bềnh
Mặc tình xác chết cho trôi tít
Ngắm nghía làm chi để rống rên

Sẽ có ngàn sao, có ánh trăng
Lung linh vầng sáng, choáng phù vân
Linh hồn một thuở ngàn bi lụy
Xoá mờ xưa cũ. quẳng bâng khuâng!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 12 Images?q=tbn:ANd9GcTpii-Gny-3Lw-EKf7NRxwR9TRTiRRL29jmgo4xP1-_8-VM2MQOAQ

NGHỀ CHO VAY


Trong xã hội, cảnh đời khác biệt
người giàu sang, kẻ thiệt là nghèo
nghề không, nhà trống cheo leo
đói cơm, thiếu áo, hắt hiu cái nghèo

Muốn kiếm sống, không trèo lên được
vốn, tiền đâu để vượt qua sông?
làm ăn kiếm chút ít đồng
bát cơm, manh áo, đêm đông lạnh lùng!

Xoay trở mãi một vùng rộng lớn
chỉ chờn vờn! ai giúp, ai cho!
may nhờ có kẻ vay cho
số tiền tạm đủ, lên đò sang sông

Mùa đông nầy, giường rộng, chăn bông
niềm cảm xúc, tấm lòng nhớ mãi
nhờ người cho mượn tiền vay
cảnh đời bế tắc, hôm nay chẳng còn!

Có những cảnh héo hon, sầu khổ
bệnh nguy nan, chẳng chỗ giúp cho
nhờ người bạc góp chuyến đò
qua sông cứu mạng, hết lo ngặt nghèo!

Đêm sương lạnh, buồn theo gối chiếc
cuộc tình duyên, chẳng biết làm sao?
tiền đâu đủ cưới cô dâu
cũng nhờ bạc góp, vẹn câu chung tình!

Tiếng gà dứt, bình minh thôi thúc
chiếc xe hư, gặp lúc khó khăn
nhờ người tiền góp giúp năm
cho tôi mượn bạc, thoát trăn trở tình!

Tháng nầy đến, gọi mình tiền điện
đã hết tiền, chẳng tiện nói ra
nhờ người tiền góp giúp qua
nhà tôi còn điện, đi ra, đi vào

Thôi rồi chết! biết sao? rớt mất
vốn với tiền đã thật không còn
nỗi lòng khổ sở, héo hon
may nhờ bạc góp vẫn còn ở đây...

Tốn phần lãi cho vay, công, vốn
đã hài hoà ở chốn làm ăn
nếu như mắc mỏ quá phân
làm sao người mượn được phần mưu sinh!

Chưa kể đến hành trình quy luật
lẽ tất nhiên rơi vực tiêu tàn
cho vay lãi suất phũ phàng
không cần phán xét, tự tan mất rồi!

Trong cảnh sống, gặp thời nguy khốn
biết tìm đâu có vốn cứu nguy?
đến ngay tiền góp tức thì
dù ô sẳn đó, xá gì nắng mưa!

Nghề bạc góp sớm trưa kiếm sống
cũng là ân, che bóng giúp đời
vượt qua nắng gió tả tơi
người nghèo, khốn khó, có nơi che mình!

Mong nhân thế sự tình cạn xét
đừng vội vàng"xét nét cái nghề"
chỉ người chớ việc không hề
đừng chê canh dở chỉ vì con sâu!

Cho vay tốt xấu thế nào
chỉ do nhân cách, sắc màu người cho!
cho vay nên ví như đò
giúp người bước xuống, nhờ đò sang sông

Đến nơi cảnh của bên sông
là do người đến chớ không tại đò
phê bình, phán xét đắn đo
để không lỗi đạo với đò với sông!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 12 Images?q=tbn:ANd9GcSpa1dCRpGIpzXs9_woC3d4jQ7p3rcyUKcIeAyGL17_r-E7Woki


LỜI CỦA GIÓ


Đừng uống, người ơi, đừng uống nữa
Men nồng phôi lãng tạm mà thôi
Tan rồi lại trở về bao nhớ
Quằn quại tâm hồn, ngất tả tơi

Mấy ai vẹn sống giữa dòng đời
Mãi ánh trăng vàng, mãi sáng soi
Chẳng rã đêm tàn, vầng bóng nhạt
Trả về cô tịch, một chơi vơi

Và có mây nào chẳng cánh bay
Trôi về xa thẳm mịt mờ phai
Từng con sóng gợn ngàn năm lộng
Cũng một chiều thu tỉnh lặng hoài

Hoa xuân rực rỡ dưới vầng đông
Sắc thắm long lanh tỏa ánh hồng
Thoáng độ thời gian không mấy chốc
Rũ tàn, héo úa, rụng từng bông!

Lửa nào cháy mãi chẳng lần tàn
Khúc nhạc êm đềm lại chẳng tan
Ý sống, tâm tình ngàn biến đổi
Trời xa luôn trải, phủ mây ngàn…

Thôi hãy xoá sầu, trôi nỗi lụy
Chun nầy nốc cạn hết rồi đi
Đừng ngồi đó nữa, hồn quay mộng
Chỉ nát cuộc đời với thống bi

Mây ám sẽ qua, trời lại sáng
Vầng đông trổi dậy, ánh vàng mai
Trăm hoa đua nở, còn khoe nụ
Nối tiếp khung trời vạn sắc say!

Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 13 Images?q=tbn:ANd9GcT4voXdmRmpj5-EBRInGQ269Sl6Ybrxl97WcpuTUkisuwlzG7vOIw

ĐƯỜNG GẶP HỒN THƯƠNG


Trăng không gió để ánh trời ngàn ngạt
Gió thiếu trăng bàng bạc cõi âm u
Có gió trăng, đêm thu trời thanh mát
Dịu không gian, réo rắt tiếng lòng ru!

Em trăng sáng! Thiên thu tình bến mộng
Anh gió đời! Lồng lộng thổi mây trời
Ta gặp nhau đầy vơi tình thơ thắm
Toả tin yêu,dòng sống, kéo sầu trôi

Nếu thiếu nhau để rồi như héo úa
Hoa lá buồn, giàn giụa nỗi sầu ai
Cảnh chiều thu đoạn đoài treo khung cửa
Một trời buồn, lá đổ, gió heo may!

Hồn nương ơi! Tình ai trong tỉnh lặng
Đã thấm rồi, kết lắng ở lòng ta
Gió thoáng buồn, rít ra từ phương vắng
Rồi chuyển mình để lấn áng mây ra!

Như ẩn ức tình ta trong vòng đóng
Để tương tư, chiếc bóng với quạnh hiu
Rồi nắng tàn, chiều chiều nghe khuấy động
Tận tấc lòng tiếng vọng một lời yêu!

Để hôm nay thật nhiều bao thương nhớ
Để bây giờ trăn trở với sầu tơi
Để chiều nhìn xa xôi nơi vời vợi
Rồi thấy buồn nhức nhối mảnh hồn rơi!

Có phải chăng? Một đời sầu tan tác?
Ta mất nhau, tan nát mảnh hồn yêu
Để ngàn thu tiêu điều, sầu trầm mặc
Nỗi nghẹn ngào, héo hắt biết bao nhiêu!

Thế mà sao? Thật nhiều bao thương nhớ!
Lạc bến chờ để thở với buồn than
Để hôm nay! Nắng tàn, chiều dần tối
Và bây giờ rũ rượi nỗi niềm mang!

Cho mai nầy, trăng vàng trên đỉnh núi
Chẳng một mình thui thủi với đêm đen
Có gió nhẹ từng đêm dìu dặt thổi
Một bến tình phơi phới gió trăng xen!

Tình thắm thiết, từng đêm nơi phương ấy
Ta nơi đây cũng dậy ánh trăng vương
Cảm động thay! Mở đường cho sống mãi
Phụ thê tình cảm khái nghĩa yêu đương

Nối nhịp cầu kết đường mộng hồn thương
Em hiểu chăng! Nàng hỡi ! Hỡi hồn nương?
Chỉ còn ai! Sao có được con đường?...

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 13 Images?q=tbn:ANd9GcSF2KDc-PKq6KaeUfmZ9zu0WwCeCv1oQLKjtNPHsnJaDD9gRKHGmQ




Tiếng Đàn Lê Thê

Nắng tàn ngắm áng mây bay
Cõi lòng hướng vọng hình ai mịt mờ
Nỗi niềm em trải vào thơ
Lay hồn lữ khách, thẫn thờ gió trăng!

Vì sao buồn thế hỡi nàng?
Cho thu đọng mắt, cho vần héo hon
Như làn sóng biếc từng cơn
Đong đưa đuổi bóng hoàng hôn cuối trời

Phải chăng luyến nhớ một thời
Âm vang sáo trúc nhẹ khơi ánh tình
Cánh thuyền theo nước lênh đênh
Để bờ quạnh quẽ riêng mình vấn vương

Đêm đêm lặng lẽ bên đường
Hiu hiu ngọn thổi, hàn sương rải sầu
Dạ tìm cái ở nơi đâu
Giữa bầu chạnh khuyết, phủ màu âm u

Chỉ còn giá lạnh khung chiều
Rừng cây đổ lá, đìu hiu mãi về
Mơ màng ôm ấp mảnh thề
Lờ đờ tỉnh giấc, lê thê tiếng đàn…

9/9/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,288
Điểm cảm xúc
358
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 13 Images?q=tbn:ANd9GcTBMAhPqFxjNDsz42dBqk6qh_9AoduVfvqRBu29cMK_lYNXHzTi

CHỐN CŨ CÒN ĐÂU


Chân bước nhẹ nhàng qua lối cũ
Lòng nghe rười rượi cảnh chiều thu
Năm xưa xanh mướt hai bờ trái
Nay vắng, hoang tàn một cõi u!

Bên kia thuở ấy có con đò
Lữ khách dập dìu qua đó đây
Cặp bến hàng me trăm trái đổ
Những chiều gió thoảng lá rơi bay

Một chiếc cầu tre ngang đoạn kinh
Người qua chầm chậm lắc rung rinh
Kế bên chim đậu trên cành trúc
Cất tiếng líu lo réo bạn tình

Con đường đất phẳng dẫn về làng
Đắp thẳng hai bờ dãy chiếu xanh
Lúa chín ửng vàng phơi ánh biển
Trên trời lằn trắng giũ bay nhanh…

Giờ đây tất cả đã trôi dòng
Phủ cảnh tịt mờ giá lạnh đông
Kỷ niệm kéo về, chân khựng gót
Nỗi buồn lan nhẹ trước khô đồng!

Cuộc sống chuyển mình hay lụn tắt
Mà sao vàng võ, biến hoang sơ
Khiến cho thao thức, ngân lời nhớ
Vọng bóng hồn xưa, nỗi thẫn thờ

Tôi bước chân đi, ngoảnh lại nhìn
Nghe niềm thổn thức, nhớ trăng xinh
Trời nay thu chết hình xưa cũ
Lạc lõng, chơi vơi một chữ tình!

Nguyễn Thành Sáng
 
Top