[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Images?q=tbn:ANd9GcSj0UcAUh8gPMtywNm4tFRmj8siBbSF2B5OUDh_l9QdprQ7pSY2yg

LẠNH TÀN..


Thôi nhé! Tình yêu xin trả lại
Từ nay mây cũ đã trôi bay
Ta về bó mộng, hồn phôi lãng
Hòa với trăng sương, giũ đọa đày

Đã chết ngày xưa, thành sóng giạt
Thêm buồn, trăn trở để mà chi
Trái lòng ngày cũ từng trao trọn
Chiều vắng bây giờ đuổi ngựa phi!

Em ơi! Hình bóng xưa năm ấy
Ánh mắt, nụ cười để ngất say
Anh xoá từ nay không nhớ nữa
Gói tình vạn thắm trả về ai

Con tim có lẽ giờ chai cứng
Nhịp đập ngân nga cũng đã dừng
Duỗi bóng một lần đem đốt cháy
Khói đen khen khét thả cung tầng!

Sẽ chẳng bao giờ còn mộng mị
Lạc về thăm thẳm chốn xa xôi
Có con đường nhỏ trong mơ ảo
Nát biến từ nay suốt mộng đời

Rồi đây thao thức dưới trăng mờ
Vắng lặng tư bề, xả hết thơ
Nhung nhớ thuở nào giờ chẳng nữa
Khô khan, lặng tiếng, một chơ vơ

Ảo ảnh ngày xưa sẽ biến Ma
Khiến ta thấy sợ tránh xa ra
Bởi mi giá buốt, vờn đau khổ
Quả bóng âm u đá nguyệt tà!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Images?q=tbn:ANd9GcQUI8V2izgmn0h8LUCgnOjcagUztomlRbWvjZBojz0zQvMbxpm5nA

GIÓ TRÁCH BẠN


Nầy bạn! Hãy vươn vai đứng dậy
Hút ta vào tận phổi người đi
Và gồng gân đấm thẳng vào kia
Chân chuyển hướng, tung ra một cước

Cho tan bao nỗi sầu da diết
Kéo lại linh hồn của thuở xưa
Lẫm liệt khí hùng hằn sỏi đá
Khiến lòng ta cảm một chiều mưa!

Và đã theo người qua khắp nẻo
Từ dòng sông vắng đến cheo leo
Trời xa hiu hắt hòa đêm tịch
Ôm ấp, ngân nga vạn sáo diều

Thế mà tan vỡ mộng đầu yêu
Trở lại hồn xưa dưới bóng chiều
Biến cánh chim trời thành rũ rượi
Tâm tình tan tác hóa rong rêu

Sao cứ trầm mình trong cõi chết
Để hồn tàn tạ lụy sầu ai
Liệng hồn sĩ khí vào sông lạnh
Buộc trói tâm hồn chuỗi đắng cay!

Ta thấy nghẹn ngào như nối tiếc
Một thời xa cũ khí hùng hưng
Giờ theo lam khói trôi mù mịt
Suối biếc u hoài, lệ nhỏ xuân

Người đã bao lần thôi nhớ nữa
Tìm quên dĩ vãng phủ mây khuya
Vậy mà lòng cứ loanh quanh mộng
Giọt rớt, sương buồn, mãi động đưa!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Images?q=tbn:ANd9GcQUI8V2izgmn0h8LUCgnOjcagUztomlRbWvjZBojz0zQvMbxpm5nA

LỜI VỚI GIÓ


Hãy nói và hờn giận nữa đi
Rồi ngươi biến chuyển thành cuồng nộ
Phong ba, bão tố bặt văng ta
Cho được ói ra ngàn nỗi nhớ!

Bởi hết lòng yêu, lần gởi trọn
Suốt đời vỡ mộng phải sầu tuôn
Trái tim đỏ thắm khi trao tặng
Đến bến, thuyền đi chỉ một đường

Nào hay biển lớn, vần cơn sóng
Nẻo vắng cuộc đời trắc trở thay
Cả đám mây mờ giăng mịt lối
Đêm tàn mờ nhạt, rã hồn ai!

Ta cũng bao lần vơi nỗi nhớ
Tìm trăng soi bóng phả phôi phai
Thế mà sao mãi hằng lưu luyến
Buồn bã chiều nay gió thổi hoài

Có lẽ đêm tàn nên thấm lạnh
Cây khô lần lượt vỏ tơi mềm
Hay lòng xưa cũ thề son sắc
Lạnh lẽo chiều thu héo rũ thêm!

Gió ơi! Ngươi cứ rú gầm đi
Tức tối năm xưa kết bạn vì
Rực ánh oai phong hồn sĩ khí
Nay giờ tàn tạ, lụy sầu bi

Hãy để cho ta trọn một lần
Thả lòng phẳng lặng tạ đêm đen
Cho hồn được hưởng lần trăng sáng
Cạn tận hôm nay trả lại đèn!

Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Nhung-hinh-anh-dep-ve-mua-thu-3


Ý THU..


Trầm ngắm hồn thu trải ánh thu
Nghe dòng thắm thiết nhạc lòng ru
Kéo hồn sĩ mộng về nhung nhớ
Dào dạt, lâng lâng chốn mịt mù

Để thấy rằng thu đậm thắm tình
Cho bầu trời nhạt, lá rung rinh
Rồi nghe da diết niềm tâm sự
Từng chiếc vàng rơi rũ xác mình!

Cho nhớ, cho thương về diệu vợi
Cũng nầy ngày tháng của xa xôi
Cũng bầu lặng lẽ, trời thanh vắng
Cũng nét u buồn, cũng lá rơi

Thế biết rằng thu mãi sống còn
Cho dầu năm tháng vướng sầu hon
Tình ai vẫn thắm khung trời mộng
Vẫn dưới trời thu một ánh hồn!

Muốn kéo hồn thu khỏi bóng tàn
Cho bầu lặng lẽ hết vương mang
Nhưng sao chẳng thể vì thu bởi
Có gió heo may phủ ngập tràn

Bởi tiếng là thu phải gọi thu
Cũng bầu êm ả, mộng hồn du
Cũng theo vòng chuyển về khung ảnh
Nhưng sắc hồn thu của mỗi thu

Sẽ có ngàn thu, gió thổi vờn
Khi trầm nghe tiếng lộng từng cơn
Và theo mây giạt về khung ảnh
Chốn ấy! Thu sang! Cõi mộng hồn!

Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Images?q=tbn:ANd9GcSj0UcAUh8gPMtywNm4tFRmj8siBbSF2B5OUDh_l9QdprQ7pSY2yg


CẢM THU..


Thu cảm nên trời nắng dịu hanh
Cho mây nhạt loãng giữa khung xanh
Suy tư hằn dấu dần theo mộng
Toả thắm hương lòng một lối quanh

Thu cảm nên gieo lắm nỗi lòng
Cho hồn thương sống trải mênh mông
Cho thơ, cho nhạc ngàn tâm sự
Ngào ngạt men say, ấm áp lòng

Nếu bảo rằng thu chẳng có tình
Thì sao vắng lặng lại rung rinh
Con tim thao thức về xa vợi
Ủ ấp yêu thương vạn nẻo tình!

Thu cảm, nhìn thu thấy cảm thu
Cảm thu chan chát nỗi sầu ưu
Để cơn gió nhẹ mang tơi tả
Chuỗi lạnh bâng khuâng, ánh nhạt mờ

Đơn điệu hồn thu giữa bóng tàn
Nhìn từng lá rụng kéo miên man
Để bầu trăng sáng, sao buồn bã
Bởi dưới trời thu ngập lá vàng

Thu đến, thu đi, thu trở lại
Nỗi niềm như đọng dưới tầng mây
Mang bao ý sống vào nhân thế
Để biến dương trần, một cánh bay!

Mới hay thu cảm, cảm thu hoài!


Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Images?q=tbn:ANd9GcTxxLL7Q7wRfodymSg-4rAor7EZ544TcNdLIjGgPqpuHKBUGWvw

HỠI NGƯỜI ƠI......

Bởi em là một cánh hồn bay
Vạn lý, ngàn cây, một cảnh say
Gió cuốn thân mờ nên vọng hút
Cõi trời lồng lộng đến tầng mây

Chẳng để ngàn thương nhuốm bụi sầu
Khi trăng ánh nhạt trói tình sâu
Lòng em chỉ gửi về xa vợi
Có nhận về ai nỗi thắm đâu!

Em cánh chim hồn trôi viễn mộng
Sao về bó gối buổi chiều đông
Tình em trao tặng về biển suối
Chốn đó cho em rạng sắc hồng

Thôi nhé người ơi đừng lả chả
Giọt sầu trả lại mảnh trăng qua
Hãy nâng ý sống về khung rộng
Trải thắm tâm hồn một khúc ca:
Thu ơi! Thu hỡi! Hỡi....Thu tà!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83


THU CẢM..


Thu cảm nên trời ánh nhạt thôi
Cho cơn gió nhẹ thoáng làn hơi
Vầng mây lờ lững, bầu xa vợi
Chiếc lá khô vàng, bóng nhỏ rơi

Trầm lắng tâm hồn, vương tiếng gọi
Nhẹ nhàng ý mộng, trải trăng soi
Thu đi, thu đến trời không tối
Bàng bạc hồn ai nỗi thắm ơi!

Nếu nói rằng thu đến để sầu
Mà sao thơ, nhạc ý tình sâu
Điểm tô lẽ sống đời nhân thế
Ngào ngạt hương say, thắm ngọt ngào

Nếu bảo rằng thu chẳng để sầu
Mà sao nghe nặng một niềm đau
Để cho vàng lá rồi rơi rụng
Vắng lặng trời mây, ánh nhạt màu

Thôi nhé! Trời thu vẫn mãi thu
Ai buồn, tơi tả, nỗi âm u
Ai vui rộn rã bầu tâm sự
Thu vẫn là thu, mãi vẫn thu!

Nguyễn Thành Sáng
 
Top