[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTlrUrdbg18AoowLAcy_8T7GouulWJL3WYKE0llGJgUpCREmHwlFg


TÌNH MÃI.

Một thuở gửi lòng qua bến sông
Chiều tàn vắng lặng thấy hồn đông
Vọng về chốn ấy nghe rười rượi
Ánh nhạt, mây đưa, thắt thẻo lòng

Cứ thế thời gian mang nỗi nhớ
Những ngày mưa đổ thấy bâng khuâng
Con thuyền cuộc sống lênh đênh quá
Một khoảng xa vời để vói trăng!

Nếu biết rằng yêu chẳng được lâu
Cát vàng sa mạc dấu chân sâu
Chỉ cơn gió lốc tràn qua vội
Tất cả phủ bằng một thoáng sau

Thì ngày xưa đó ở lòng tôi
Chẳng thể vấn vương, chẳng thể lời
Anh nhớ, anh yêu em nhiều lắm!...
Để nay phải ảm với sầu tơi!

Và những năm dài mãi trở trăn
Nghe buồn bã quá dưới thâu canh
Nhìn đâu cũng thấy như mờ nhạt
Cả một khung đời mất chữ xanh

Tình đau có phải “tình muôn thuở”
Sao cứ sống hoài ở trái tim
Dần nát linh hồn trong khoảng lặng
Dật dờ, đau đáu, nhỏ đêm đen

Đã biết bao lần tôi cố quên
Từ trong tiềm thức kéo hồn lên
Khỏi nơi cái giếng ngày xưa lọt
Nhưng nó cứ chằng với rị rên!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSj0UcAUh8gPMtywNm4tFRmj8siBbSF2B5OUDh_l9QdprQ7pSY2yg

THU GỢI.

Hạ đã qua rồi lại đến thu
Khung trời héo hắt chuyển âm u
Đưa hồn nhung nhớ về trăn trở
Kéo lại mây sầu phủ lắc lư

Ảm đạm mờ sâu trải ánh buồn
Lay tim dào dạt nhẹ ngân luôn
Đẩy lòng trôi tít về xa vợi
Tận cuối chân trời, vọng tiếng thương!

Thu đến cho bầu phơi sắc vắng
Cuốn hồn lữ thứ cõi chơi vơi
Trói bao buồn bã, bao niềm nhớ
Và ngắm vàng rơi, nghẹn ý, lời

Muốn thét lên rằng! Sao chẳng quên
Tình xưa ngày ấy mãi lênh đênh
Như con nước chảy in mây nhạt
Nhấp nhố lúc chìm, lúc nổi lên…

Nhưng rồi chợt nghĩ! Muốn thu ơi
Muốn nhớ, muốn hoài, muốn hỡi ôi
Để biết khóc tàn, sầu thắm đượm
Biết buồn nối tiếc một tình trôi!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcT4yQ00ms99iO2hz7cd9N-S3Kn8ZeMv2qk9ZiGWGLlRnghmtDZdPg

TƯƠNG TƯ LAY LẮT

Cũng chiều, cũng nhớ, cũng hoài mong
Tình thuở ngày xưa lạnh giá đông
Cảm xúc tâm hồn như vạn sóng
Dật dờ, bào bọt nát tim lòng!

Sớm tối thẫn thờ luôn vọng nhớ
Đêm buồn thảm đạm, nhỏ bâng khuâng
Thư tình ngày cũ giờ như lạ
Khắc khoải luôn về, mãi nhớ trăng

Vắng lặng canh khuya trải bóng lâu
Nước dòng tình ái chảy vào sâu
Trái sầu hứng lấy rồi lay vội
Biến khúc nhịp lòng quặn trước sau!

Và thế cứ trôi theo tháng năm
Hồn ai đã héo biến thành thâm
Trời mây sông nước giờ như đứng
Chỉ thấy trong nầy tim nó ngân

Ý sống tan dần theo chuỗi lụy
Nhìn đâu cũng thấy vạn cung sầu
Lời yêu, tiếng ái luôn quay động
Rồi cuốn bay vào giấc mộng sâu…

Thoáng chốc thời gian cũng nhạt dần
Năm năm thắm thoát lạnh hồn trăng
Giờ đây mỗi độ chiều thu quạnh
Loáng thoáng quay về chút trở trăn

Nếu biết yêu là mang khổ nặng
Thì xưa năm ấy hãy đừng đi
Xem như gió thoảng qua khung lặng
Chớ gặp làm chi, để nhớ, bi!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSLtcJDs58C0bfNESGFtiwfEaCHdC9XNXsW_7ECAqi9fB60OGKT

HOÀI HOÀI.

Có còn chi nữa để mà mong
Tình đã tan dần, lạnh gió đông
Như nước giữa trời bao gợn sóng
Nhấp nhô, trải phẳng, cuốn theo lòng!

Năm tháng trôi qua, mang lại nhớ
Hồn yêu xưa cũ níu bâng khuâng
Nhưng rồi một thoáng giờ xem lạ
Bởi rụng sau đồi một ánh trăng

Mộng tình thuở ấy đã tàn lâu
Xa thẳm, bay vào một cõi sâu
Từng chập khúc sầu không nhịp vội
Cuốn lên không tận đẩy về sau!

Hôm nay dĩ vãng lại về tôi
Khiến nhớ mà không thể thốt lời
Bởi ánh trăng xưa giờ chạnh lắm
Hồn yêu tan tác rã sầu tơi

Lưu luyến chỉ còn biết trở trăn
Vì đêm quạnh quẽ phủ năm canh
Trăng vàng trôi mất giờ khung nhạt
Tối sẩm giăng đầy ngộp ánh xanh

Đường xa mãi tới nhưng hồn thuở
Vạn kỷ mối sầu vặn trái tim
Giọt nhớ nhỏ dần trong khoảng lặng
Rồi khô, rồi đọng, biến thành đen

Thế mà sao mãi chẳng hề quên
Trống vắng, thu về lại ánh lên
Từng bước lần trôi rồi thỏm lọt
Vào nơi thăm thẳm, vẳng lời rên!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTXIzTUcTwYy2dMdbODxmWJrOjj-oS1OqLiUKs5BsER_j31eg5wyw

CHUỖI ĐÊM.

Trăng đã lặn tàn, sương nhỏ xuống
Khung trời buốt lạnh, phủ mờ mây
Thả hồn buồn bã về muôn thuở
Nhịp đập tim lòng động đó đây!

Da diết chìm sâu trong kỷ niệm
Nhớ xưa năm tháng thuở tình trăng
Dạt dào tươi mát như nguồn nước
Ấm áp ngàn thương tự bấy lần…

Bỗng một ngày mưa sầu thảm quá
Từng cơn trút xuống, nhịp ngân nga
Ngập trôi thuyền mộng theo dòng gợn
Cuốn mất đi rồi một thắm hoa!

Cho chuỗi thu sầu, trời nhạt ánh
Nỗi niềm tê tái, phủ hồn say
Dật dờ thao thức về xa vợi
Thương nhớ năm nào tay nắm tay

Cứ thế, thời gian luôn ảm đạm
Tình tan thống thiết biến tim thâm
Héo sầu, tàn tạ, chai buồn bã
Từng giọt khô rồi, đóng cứng tâm

Năm tháng u hoài trải bước đi
Cuộc đời vàng võ, chẳng còn chi
Mây trời bàng bạc gom hồn nhớ
Để khúc tương tư lảy mộng thì…

Chiều nay lặng lẽ, màu thu gợi
Giấc mộng ngày xưa lại trở về
Lá đổ năm nào nay đã mục
Sao lòng cứ mãi giọt lê thê!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Images?q=tbn:ANd9GcQUI8V2izgmn0h8LUCgnOjcagUztomlRbWvjZBojz0zQvMbxpm5nA

TÌNH YÊU TRÔI

Xuân, hạ, thu, đông, bốn cảnh mùa
Luân chuyền, chuyển mãi tự ngàn xưa
Qua theo ngày tháng bao thay đổi
Phủ sắc trần gian chẳng đợi chờ!

Tình yêu! Lẽ sống của con người
Mấy độ theo thời cũng thế thôi
Lúc ấm nồng nàn, khi ảm đạm
Rồi buồn lặng lẽ nỗi chơi vơi

Hôm nào lóng lánh dưới trăng xanh
E ấp cuốn mình bên gối anh
Em nhớ, em yêu, anh có hiểu?
Vắng ai khắc khoải mỗi đêm canh

Những chiều quạnh quẽ nhìn thu chết
Vọng hướng chân trời dõi bóng ai
Ngắm ánh hoàng hôn dần đổ xuống
Nỗi niềm thương nhớ! Gió heo may!...

Thế mà bỗng chốc rồi thay đổi
Mộng kết tơ tình lại đứt dây
Một thoáng thổi qua cơn gió nhẹ
Cũng làm nhăn nhúm cánh hoa lay

Em kéo vầng mây để phủ tôi
Cho từng sương nước phải ngừng trôi
Dưới trời oi bức ngàn cơn nóng
Một chút tan dần, nước bốc hơi

Tôi níu trăng vàng tỏa sáng ai
Em lơ, em đẩy ánh trôi bay
Quay về hướng tối, hờn than thở
Đen kịt thế nầy! Sao ở đây!...

Giữa ấm xuân về lại réo thu
Để tình thơ mộng gói sầu ưu
Cho đường rẽ lối từ hôm ấy
Hai chữ yêu nhiều biến viễn du

Chao ôi! Đẹp lắm biết bao nhiêu
Đâu nỡ giăng tơ lại nhổ cành
Chiếc bóng thời gian luôn chuyển hóa
Trăng vàng mới ló, sớm tàn canh…

Đêm đen có kẻ đứng bên đồi
Dõi mắt đưa về tận chốn khơi
Một áng mây mờ đang lững thững
Từng cơn gió đến thổi dần trôi!

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,408
Điểm cảm xúc
393
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Images?q=tbn:ANd9GcTq_KDU9f8Etr2cPaTKAIjQX8DXNZSVd85NBIuM3yLnwy132ZnK

TRÔNG ANH..


Từng hồi gió thoảng lay cành lá
Khuya vắng cô đơn tối mịt mùng
Lặng lẽ thức thao tình mộng tưởng
Nghe lòng vương vấn chuyện tình chung!

Em lạnh, em trông anh có hiểu
Tơ lòng đã kết được bao nhiêu
Niềm thương, nỗi nhớ đong đầy quá
Để lắm thu bay dưới ráng chiều

Chiếc bóng khuya nay em đợi ai
Từ nơi xa tít cuối chân mây
Trăng thơ gói trọn, hồn thương gửi
Giờ vắng, phương nầy dạ lắt lay

Gió ơi! Đừng thổi! Buốt lòng ta
Tình ngỡ thấy gần nhưng quá xa
Đôi nhịp tim yêu hòa một ánh
Mà đời hai ngả, biến mơ hoa!

Những khi không gặp thấy chơi vơi
Khắc khoải nhớ ai dạ thấy sầu
Một chuỗi thu hồn nơi chốn lặng
Âm thầm lá rũ dưới mưa ngâu

Giờ nầy chốn ấy, mảnh xa xôi
Thả giấc êm đềm bên gối thơ
Có biết nơi đây em thức đợi
Hồn lang mộng ái tự bao giờ

Dẫu biết đường dài, ta kết ước
Mà sao vẫn mãi giá hồn em
Cho luôn dõi mắt về xa vợi
Và áng mây buồn phủ bóng đêm!

Nguyễn Thành Sáng
 

Bạn nên xem

Top