[Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcSLtcJDs58C0bfNESGFtiwfEaCHdC9XNXsW_7ECAqi9fB60OGKT

NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (6)


Chàng! Chàng ơi! Chàng đâu rồi chàng hỡi!
Sao như mờ, phủ tối cả bầu đêm
À hoá ra! Mệt mỏi, giấc say mềm
Uyên nhớ bạn, êm đềm trôi mộng mị…

Gió trăng ơi! Còn đó để mà chi
Sao gió chẳng trôi đi đừng trở lại
Và trăng lụn tàn khuất dưới tầng mây
Cho cả không gian nầy thành cõi chết!

Để Ma sầu từ nay thôi rũ rượi
Vọng u hoài, chuỗi đợi với chiều thu
Khóc cuộc tình ngàn vạn trói âm u
Quăng xa thẳm, mịt mù nơi lặng lẽ!

Lang yêu ơi! Chàng đi, em quạnh quẽ
Tiếng dế sầu nắc nẻ mỗi đêm về
Sương bóng tàn đọng giọt nhỏ lê thê
Buồn bã quá, thiếp lê chân khắp nẻo

Đường dương thế, tình yêu ta gọi réo
Thiếp tìm chàng, lạnh lẽo dưới sương mờ
Không nghe ai, nén lại để đợi chờ
Đừng buồn thiếp, trăng mờ bay cõi thế!...

Bước trần gian, từng giờ rơi ánh lệ
Suốt đường dài nàng để mắt nhìn quanh
Cũng thật nhiều éo le, oan nghiệt cảnh
Cũng ma hồn, cũng chạnh khóc sầu ai

Trải khắp lối, trói cuốn cánh heo may
Muôn cảnh ngộ đoạ đày như bọt biển
Nàng thấy, nàng nghe, thắt lòng xao xuyến
Cõi dương trần là giếng liệm người rơi!...


Hồn Nương thổn thức dọc đường…

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcR4b0OFcZBe-GMVzjiO9dSRU3tgRqS5CuZlC28ixSVlbclZKij0

NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (7)


Chân tiếp bước, đi dần vào phố
Đêm ánh đèn khắp chỗ bừng soi
Nàng Ma nhìn thấy chơi vơi
Lạ lùng một cõi rạng ngời ánh trăng!

Ba ngàn năm chưa lần nhìn thấy
Chuyện hôm nay sáng dậy góc trời
Cái gì lạ quá hỡi ơi!
Thuở xưa bầu tối, cả trời âm u

Kìa! ngộ nghĩnh vù vù lăn chạy
Người phây phây, động đậy hai chân
Vùn vụt nó tới phăng phăng
Ta đây thích quá, lại gần xem sao…

Đèn chớp tắt, nhiều màu đẹp mắt
Người rộn ràng, ăn mặc bảnh bao
Kèn kêu, tấp nập, xôn xao
Kẻ đi, người lại, khắp màu chói chang!...

Bỗng chợt nhớ hồn Lang biền biệt
Nàng chạnh lòng, chẳng thiết, rời đi
Không gian rộn rã nghĩa gì
Cánh hồn ảm đạm lần về ven xa!

Trăng nhớ gió, đêm tà héo rũ
Mảnh tình yêu ấp ủ tim sâu
Chàng ơi! Anh ở nơi đâu?
Cô đơn, lạnh lẽo, vạn sầu xé em!

Nỗi buồn bã tơi mềm Ma ảnh
Ghé bên bờ, rã cánh, hồn lay
Lờ đờ thần trí bi ai
Có cơn gió nhẹ bay bay đến gần!...


Trong lúc Hồn Nương buồn bã,

Thổ Địa xuất hiện…

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcSvsFRWjRxsyZLR02br5B9GKaQknM8IoGbm1IWyM0ssBLzma8DKHA

NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (8)


Nầy Ma nữ! Trông ngươi buồn bã
Cánh hoa sầu, tơi tả chiều thu
Vọng về xa thẳm mịt mù
Nỗi niềm tan tác, âm u cõi lòng

Chuyện bến nước, dòng sông xuôi ngược
Kể ta nghe, hiểu được sự tình
Vui buồn, sai đúng, xấu xinh
Cớ sao lạc bước một mình đến đây?...

Ngài là ai? Mà nay han hỏi
Như thương tình, đen tối của tôi
Thuyền duyên cách biệt đôi nơi
Chim uyên rã cánh, mộng đời vỡ tan!...

Ba năm trước*, có chàng khốn khổ
Cũng ngồi đây, nỗi nhớ buồn đau
Và ta cũng thấy nghẹn ngào
Giống ngươi thân phận xót đau bây giờ!...

Nghe Thần kể, thẫn thờ Ma nữ
Đúng là chàng! Lữ thứ bôn ba
Mong tìm gặp lại Mẹ Cha
Với hồn Tộc Tổ, đậm đà sắc son

Trải ba mùa thu tròn biền biệt
Chẳng thấy chàng, chắc thiệt đã về
Dương trần cõi sống tình quê
Trăm năm cách biệt, lê thê nỗi sầu…

Nàng quyết định không đau chờ đợi
Chốn bụi hồng tìm lại Mẹ Cha
Và may gặp lại tình ta
Còn hơn âm giới xót xa mỏi mòn!...


Hồn Nương quyết định tìm
Cha Mẹ và nhập lại cõi thế…

*Thời gian ở dương trần.

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcRy9vfHY9SSDelgNNmJcbzWkj4WqhWvkT4pF5rEltPfHLGSmnJ5KQ


NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (9)


Nghe Thần phân giãi chuyện dòng đời
Trắc trở duyên tình, phận lẻ loi…
Phai nhạt, đêm tàn, sương nhỏ giọt
Chim đơn vụt cánh cất ngàn khơi

Sơn Tây, Vĩnh Phúc về Hà Nội
Bắc Kạn, Thái Nguyên, khắp núi đồi…
Thắm thoát một năm trôi lặng lẽ
Bóng hình Cha Mẹ bặt âm hơi!

Có lúc giật mình, sao hệt Mẹ
Rộ vui ai đó thể như Cha
Quay nhìn ngỡ ngàng, chim trời giống
Hoa sắc điệp trùng lại tách ra

Chợt một đêm mưa, vùng đất lạ
Mỏi mòn, héo hắt bước chân vô
Vợ chồng đằm thắm nhìn mưa rụng
Giống hệt sanh thành vạn nhớ mơ

Nét phượng, mày ngài, thân liễu thắm
Khí hùng chan chứa ấm tình trăng
Đúng rồi Cha Mẹ ngàn yêu dấu
Chuyển kiếp bừng sinh, trở lại trần!...

Lang ơi! Thiếp gói lại thơ tình
Cõi thế nhập về với biển sinh
Ngắn ngủi thời gian may gặp gỡ
Bằng không Ma giới trở về mình

Con lạy Mẹ Cha, xin nhập xác
Cây đa, bến cũ, bóng thuyền xưa
Linh hồn nối lại ngàn năm trước
Điệp khúc thâm tình mãi vọng đưa!...


Nàng nhập hồn vào bụng Mẹ…

Nguyễn Thành Sáng


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcRGNgZsoa-ApxzuH2-NkwfGL2T1x3hRqqCDUfWi0pVy3FrqWt7HZg


NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (10)


Hay
Thao Thức Xa Xôi

Thời gian lặng lẽ theo năm tháng
Vạn ái, ngàn ân thuở mộng vàng
Hương lửa đêm tàn nay gửi lại
Âm gian cuốn cất một tình trăng…

Có người thi sĩ đất Cần Thơ
Thường vắng ưu tư với thẫn thờ
Như nhớ, như trông về diệu vợi
Trăng lòng ánh nhạt nỗi chơ vơ

Cõi lạ đìu hiu cũng một người
Đóa hồn thi nữ thắm hoa tươi
Nhưng sao như mãi hằng tư lự
Viễn mộng, sầu đau trải bóng đời!

Có phải trăng tàn, sương đọng giọt
Ngàn năm yêu dấu, khóc ly tan
Lời xưa hẹn ước còn theo gió
Thất lạc dương trần, mãi trở trăn?

Trầm lặng, dòng đời theo biển sống
Mênh mang hai bóng rũ hồn đông
Chiều tà canh cánh, niềm cô quạnh
Ảm đạm, nhớ nhung, khắc khoải lòng?

Cho đời buồn bã bầu tâm sự
Trái bóng trôi về một chốn xa
Chìm đắm tâm hồn theo tiếng gọi
Xa xưa tình ái của lòng ta

Vẫn biết tình yêu để lắm sầu
Thế mà thiếu vắng, khát làm sao
Ma tình! Đau khổ! Hay huyền hoặc!
Tự mãi ngàn thu vẫn chén đào!

Nguyễn Thành Sáng

-Hết-


 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


DÒNG ĐỜI VÀ SỰ HÒA HỢP


Mênh mông biển sống cuộc trần ai
Hạnh phúc, cơ cầu, những đổi thay
Giọt ánh đong đầy hồn cỏ lá
Hương lòng dào dạt, cánh diều bay!

Tâm tình, ý sống chuỗi dòng trôi
Điệp khúc thăng trầm cứ mãi bơi
Vũ trụ, con người luôn chuyển mãi
Ngàn năm, vạn kỷ vẫn luân thời

Hừng sáng vầng đông dần lộ ánh
Trưa về hừng hực nhiệt trời nung
Chiều tà gió nhẹ bầu thanh mát
Đêm đến trăng soi tỏa khắp cùng

Có lúc nỗi niềm như sáng rạng
Lúc buồn trơ trọi trước hư không
Khi nghe tơi tả, khô cằn cỗi
Khi thắm men say, ngất cõi lòng!

Bao bầu tâm sự lắm đầy vơi
Mộng sống thênh thang trải bóng đời
Những buổi thu tà sầu quá đổi
Băng sương giá lạnh ủ ê lời

Thế mà gió thổi ở trên xa
Khác cánh lay bay chốn cạnh nhà
Lồng lộng ngân vang, bầu trải rộng
Thâm trầm nhè nhẹ nhịp ngân nga

Ý sống con người cũng thế thôi
Vầng trăng đang độ thắm đầy vơi
Khó cùng ánh lặn, bầu tàn nhạt
Chỉ thắm hương lòng mộng xứng đôi!


Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,517
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcRv22jODy_sZGw6_Jhq1losIo9ZjlD2bTgOv7YwTRZww8lovvG4

LẤP LÁNH ÁNH SAO


Trăng lặn sau đồi, sương nhỏ xuống
Từng hồi u ám bởi giăng mây
Đẩy bầu vắng lặng chìm muôn thuở
Réo rắt phong sầu trở lại đây!

Hồn ai thao thức đang hoài niệm
Chạnh mảnh tơ lòng dưới bóng trăng
Lờ lững nỗi niềm trôi sóng nước
Dật dờ, chao đảo, đẩy xa dần

Xúc cảm để rồi nghe nhớ quá
Chuỗi ngày tình thắm nhẹ ngân nga
Như thuyền lướt vượt trên dòng gợn
Rực rỡ hai bờ trải chiếu hoa

Thế mà bỗng chốc dậy cuồng phong
Biến sẩm khung trời chuyển sắc đêm
Phủ chụp bốn bề thành tịch mịch
Giọt buồn rỉ rả nhỏ trôi êm!

Lặng lẽ thời gian không trở lại
Mối sầu đeo đẳng nhớ về ai
Dậy cồn biển sóng ngàn ngăn trở
Thuyền đậu, âm thầm thả mộng bay…

Đêm nay cắt nửa mảnh trăng thu
Tiếng sáo bên sông thổi vọng về
Dào dạt nhẹ đưa vào bóng mộng
Khiến hồn tan tác động lê thê

Có ánh sao Khuê lấp lánh khuya
Nhẹ đưa vào mắt kẻ sầu lơ
Đẩy bầu tăm tối về cung vọng
Kẻ lụy chao lòng dậy khúc mơ!

Nguyễn Thành Sáng
 
Top