[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (563)

Cõi Trần Lỗi Mộng Kết Tơ Duyên

Chiều nhạt nắng sương mù giăng thôn dã
Góc Nguyệt Hồ phiến đá lạnh chờ ai
Gợi ký ức nét ngài đau vật vã
Thấu một thời trước gá nghĩa trúc mai

Trần lạc bước chông gai hầu tìm kiếm
Đấng lang quân tuyệt diễm thuở xa xưa
Vì nghịch cảnh đẩy đưa vầng tang liệm
Để đêm buồn suy nghiệm giọt vắn thưa

Nhớ dạo nọ cơn mưa rơi tầm tã
Cạnh phím bàn thong thả mạng lướt qua
Xem tin tức, bán nhà, sang chợ cá
Đến trang thơ giục giã đoá quỳnh hoa

Uống từng ngụm thiết tha dòng tình tự
Khiến tấc lòng tư lự thoáng phút giây
Tay nâng bút vén mây buông hàng chữ
Hoạ dăm vần cô lữ tận trời Tây

Tim xao xuyến vơi đầy trông tin nhắn
Ấy ngỏ lời hình tặng buổi ban sơ
Tướng phong độ mắt bờ vương trầm lặng
Tóc bồng bềnh vài trắng sợi phất phơ

Nao nao cảm ngẩn ngơ mơ sắc thắm
Mộng giáo đường tay nắm vọng chuông vang
Gió núp bóng dưới tàng tơ liễu ngắm
Chuỗi hẹn hò say đắm nguyện tào khang

Câu hạnh phúc nhẹ nhàng lâng tâm tưởng
Nối chỉ hồng phủ trướng kết tình sâu
Hoài san sẻ bạc đầu chung chí hướng
Ngưỡng sắt cầm loan phượng mãi bền lâu

Duyên tao ngộ cau trầu vui Cha Mẹ
Khúc ấm êm vui vẻ đũa sánh đôi
Dẫu dương thế nổi trôi niềm quạnh quẽ
Qua hết rồi bến ghé cạn giao bôi

Nhưng dâu bể từng hồi oằn trĩu gánh
Thiếp và chàng nào tránh khỏi thê lương
Sầu dằng dặc dặm trường hồn hai mảnh
Suốt cuộc đời chẳng hạnh ngộ uyên ương.


November 28, 2018
Tam Muội


Tâm Tình Dĩ Vãng

Chiều hôm ấy có một người khách lạ
Đứng trầm ngâm, hóng gió giữa cầu cao
Chiếc cầu cao dẫn vào con đường nhỏ
Chuỗi năm nào trong đó biết là bao!

Những kỷ niệm ngọt ngào đan thắm thiết
Lẫn xót xa da diết cảnh tình tan
Khiến cho kẻ âm thầm rời ly biệt
Suốt chuỗi dài ửng biếc dưới vòm xanh

Lồng lộng thổi lùa nhanh xuyên mái tóc
Làm phất phơ nửa góc vạt sương buồn
Khách nghiêng mình ngó phương xuôi triền dốc
Chợt cái gì muốn khóc… bởi nghe chuông…

Chầm chậm bước theo hướng về nơi cũ
Dọc hai bờ lố nhố dãy nhà xây
Mà ngày xưa ở đây chưa hề có
Chỉ mênh mông ngập cỏ với lùm cây

Bỗng tiếng gọi của ai như quen thuộc
Phải anh Sơn hồi trước?...Phải anh hông?
Khách dừng lại, chạnh lòng quay mặt ngước
Ánh lim dim, ngờ ngợ …ửng đôi dòng…

Xe lăn bánh, nắng hồng trôi khuất nẻo
Khúc âm vang gọi réo tự bao lần
Quay trở lại thăm hồn thương dĩ vãng
Rồi âm thầm tụ lắng cất trăng tan…

Nương Tử ơi! Ta Nàng thời cõi thế
Nỗi thăng trầm…khiến lệ lắm khi rơi
Và giờ đây bồi hồi vương vấn kể
Một chút gì như để nhẹ pha phôi

Đôi suối ngọc sáng ngời tình muôn thuở
Gợn lăn tăn nức nở, trải mây sầu
Ngẩng lên em! Anh lau vơi bớt nhớ
Kiếp qua rồi, trăn trở thả chìm sâu…


28/11/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (564)

Tâm Tình Dĩ Vãng

Chiều hôm ấy có một người khách lạ
Đứng trầm ngâm, hóng gió giữa cầu cao
Chiếc cầu cao dẫn vào con đường nhỏ
Chuỗi năm nào trong đó biết là bao!

Những kỷ niệm ngọt ngào đan thắm thiết
Lẫn xót xa da diết cảnh tình tan
Khiến cho kẻ âm thầm rời ly biệt
Suốt chuỗi dài ửng biếc dưới vòm xanh

Lồng lộng thổi lùa nhanh xuyên mái tóc
Làm phất phơ nửa góc vạt sương buồn
Khách nghiêng mình ngó phương xuôi triền dốc
Chợt cái gì muốn khóc… bởi nghe chuông…

Chầm chậm bước theo hướng về nơi cũ
Dọc hai bờ lố nhố dãy nhà xây
Mà ngày xưa ở đây chưa hề có
Chỉ mênh mông ngập cỏ với lùm cây

Bỗng tiếng gọi của ai như quen thuộc
Phải anh Sơn hồi trước?...Phải anh hông?
Khách dừng lại, chạnh lòng quay mặt ngước
Ánh lim dim, ngờ ngợ …ửng đôi dòng…

Xe lăn bánh, nắng hồng trôi khuất nẻo
Khúc âm vang gọi réo tự bao lần
Quay trở lại thăm hồn thương dĩ vãng
Rồi âm thầm tụ lắng cất trăng tan…

Nương Tử ơi! Ta Nàng thời cõi thế
Nỗi thăng trầm…khiến lệ lắm khi rơi
Và giờ đây bồi hồi vương vấn kể
Một chút gì như để nhẹ pha phôi

Đôi suối ngọc sáng ngời tình muôn thuở
Gợn lăn tăn nức nở, trải mây sầu
Ngẩng lên em! Anh lau vơi bớt nhớ
Kiếp qua rồi, trăn trở thả chìm sâu…


28/11/2018
Nguyễn Thành Sáng


Qua Rồi Khoảnh Khắc Trần Ai

Hồn Lang hỡi! Đuôi đầu chàng thổ lộ
Cõi Ta Bà thống khổ khiến lệ chan
Giấc hồ điệp vỡ tan chìm đáy mộ
Chuỗi thăng trầm cảnh ngộ thấu trần gian

Phù sinh kiếp đọng hàn sương khóe mắt
Lỗi uyên ương quặn thắt nỗi đoạn trường
Quạnh tuế nguyệt tơ vương lòng se sắt
Đêm sang đêm dằn vặt siết sầu thương

Đời phiêu bạt nhiễu nhương trùm cuộc sống
Xe dã tràng xây mộng cát lầu trôi
Yêu ngăn cách xa xôi ngàn hướng vọng
Khúc bi ai lạc lõng nhạt vành môi…

Hiện âm giới bồi hồi duyên gặp lại
Ngớt ngậm ngùi ngang trái thuở thời qua
Vơi khuây khỏa phong ba làn cảm khái
Nhẹ thuyền tình hồ hải mãi ngân nga

Bầu huyền ảo khuyết tà đang khuất rặng
Trống điểm canh văng vẳng tiếng não nề
Hừng đông chiếu bốn bề soi sợi nắng
Lác đác rơi tuyết trắng phủ sơn khê

Tiết nhuốm lạnh tái tê len mạch huyết
Mảnh lụa tằm da diết thiếp ngồi khâu
Chàng hãy khoác áo hầu thêm ấm nhiệt
Nghĩa vợ chồng tha thiết thắm đượm sâu

Thôi nghịch cảnh bể dâu rầu hoạn nạn
Thôi muộn phiền lẻ bạn trỗi từng cơn
Thôi phận hẩm tủi hờn gương nứt rạn
Thôi miệt mài buồn chán nản cô đơn

Vẹn son sắt thiếp chơn tình trân quý
Giúp đẩy lùi thiên lý gợn điêu linh
Nay biển lặng sóng bình miền hoan hỷ
Trọn phỉ nguyền tri kỷ khắc hồn trinh.


November 29, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (565)

Nỗi Chơi Vơi

Vi vút cánh ngàn ghị lắc lay
Tuyết sương lất phất tả tơi bay
Tối thầm lặng lẽ chờ duyên kiếp
Đêm vắng thẫn thờ vọng áng mây
Đường đến chơi vơi niềm héo rạc
Lối về khấp khểnh nỗi mờ phai
Nửa vầng lóng lánh đành thu lại
Hồn nhớ âm thầm nhỏ lệ cay.

1/2/2018
Nguyễn Thành Sáng


Niềm Trống Trải

Đông tàn gió bấc phủ hồn ai
Tuyết lạnh chơ vơ khựng gót hài
Kết nghĩa tâm giao hoài vẫn nhớ
Tri ân thắm thiết mãi chưa phai
Mà khi nhạn biệt khơi lòng xót
Bởi thế anh đi đọng mắt nai
Réo rắt ưu tư sầu cõi dạ
Niềm riêng khắc khoải rũ trang đài.

November 29, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (566)

Tình Muộn Thắm

Lữ khách nhàn du đã quá trưa
Động lòng kẻ sĩ, phổ vần thơ
Nồng nàn, thắm thiết như hương tỏa
Nhè nhẹ, lâng lâng tợ gió sờ
Xúc cảm tâm tình người trải bút
Cảm rung ước vọng kẻ chờ mơ
Hoàng hôn lộng gió, diều căng rộng
Tiếng sáo hay hay trổi nhịp đưa!

Nguyễn Thành Sáng


Muộn Tình

Hạ tận đông lai thiếu nữ chưa
Lần hò hẹn ước thoả hồn đưa
Ngài xinh dáng đẹp da bông tuyết
Mắt biếc hình thon mủi dọc dừa
Nhã nhặn yêu kiều quân tử thích
Hiền hoà uỷ mị đấng ông ưa
Mà sao mấy chục thanh xuân chửa
Nắng rụng thuyền neo hạnh phúc vừa?

November 29, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (567)

Qua Rồi Khoảnh Khắc Trần Ai

Hồn Lang hỡi! Đuôi đầu chàng thổ lộ
Cõi Ta Bà thống khổ khiến lệ chan
Giấc hồ điệp vỡ tan chìm đáy mộ
Chuỗi thăng trầm cảnh ngộ thấu trần gian

Phù sinh kiếp đọng hàn sương khóe mắt
Lỗi uyên ương quặn thắt nỗi đoạn trường
Quạnh tuế nguyệt tơ vương lòng se sắt
Đêm sang đêm dằn vặt siết sầu thương

Đời phiêu bạt nhiễu nhương trùm cuộc sống
Xe dã tràng xây mộng cát lầu trôi
Yêu ngăn cách xa xôi ngàn hướng vọng
Khúc bi ai lạc lõng nhạt vành môi…

Hiện âm giới bồi hồi duyên gặp lại
Ngớt ngậm ngùi ngang trái thuở thời qua
Vơi khuây khỏa phong ba làn cảm khái
Nhẹ thuyền tình hồ hải mãi ngân nga

Bầu huyền ảo khuyết tà đang khuất rặng
Trống điểm canh văng vẳng tiếng não nề
Hừng đông chiếu bốn bề soi sợi nắng
Lác đác rơi tuyết trắng phủ sơn khê

Tiết nhuốm lạnh tái tê len mạch huyết
Mảnh lụa tằm da diết thiếp ngồi khâu
Chàng hãy khoác áo hầu thêm ấm nhiệt
Nghĩa vợ chồng tha thiết thắm đượm sâu

Thôi nghịch cảnh bể dâu rầu hoạn nạn
Thôi muộn phiền lẻ bạn trỗi từng cơn
Thôi phận hẩm tủi hờn gương nứt rạn
Thôi miệt mài buồn chán nản cô đơn

Vẹn son sắt thiếp chơn tình trân quý
Giúp đẩy lùi thiên lý gợn điêu linh
Nay biển lặng sóng bình miền hoan hỷ
Trọn phỉ nguyền tri kỷ khắc hồn trinh.


November 29, 2018
Tam Muội


Thổn Thức Dưới Màn Đông

Mấy hôm rồi nàng ngồi bên ánh lửa
Trải đá vàng muôn thuở bậu Hồn Nương
Từng mối chỉ nhẹ trườn xuyên mảnh lụa
Ấm cho chồng những bửa đẫm hàn sương!

Vuốt vạt áo, nghe lòng thương da diết
Dấu yêu nè! Có biết vậy không em
Dẫu cõi âm trời đêm đang ngập rét
Có xá gì rên siết bởi con tim…

Dòng điệp khúc dịu êm dào dạt trỗi
Tận sâu cùng cứ mỗi lúc ngân nga
Kia dĩ vãng đậm đà thời lam khói
Hòa hôm nay vời vợi nghĩa tình ta

Ngoài mái hiên là đà nhành tuyết trắng
Lảy cánh ngàn lùa lạnh thả về đây
Muối lấm tấm thoảng bay vào tĩnh lặng
Gợi cái gì phấn chấn nỗi niềm say

Nàng hãy sát kề đây nghiêng suối tóc
Để ái ân vuốt dọc dãy hương thơm
Cho thấm thía từng cơn trào cảm xúc
Được bạn tình hạnh phúc đượm keo sơn!

Tiếng côn trùng nỉ non từ đâu đó
Gửi âm vang theo gió phả lời ru
Bầu giữa khuya mịt mù treo lối ngõ
Một cái gì chạnh nhớ thuở nghìn thu…

Chẳng thấy buồn mặc dù nơi cô tịch
Chẳng canh dài rả rích, nghẹn đìu hiu
Chẳng chuỗi ngày ngẩng chiều nhìn xa tít
Chẳng bao giờ khắng khít phải đăm chiêu

Và thật nhiều, thật nhiều thơ với mộng
Dưới khung trời lồng lộng ánh trăng sao
Đôi uyên ương ngọt ngào chung quyện bóng
Vướng nghiệp trần, dậy sóng khiến lìa nhau…


30/11/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (568)

Thổn Thức Dưới Màn Đông

Mấy hôm rồi nàng ngồi bên ánh lửa
Trải đá vàng muôn thuở bậu Hồn Nương
Từng mối chỉ nhẹ trườn xuyên mảnh lụa
Ấm cho chồng những bửa đẫm hàn sương!

Vuốt vạt áo, nghe lòng thương da diết
Dấu yêu nè! Có biết vậy không em
Dẫu cõi âm trời đêm đang ngập rét
Có xá gì rên siết bởi con tim…

Dòng điệp khúc dịu êm dào dạt trỗi
Tận sâu cùng cứ mỗi lúc ngân nga
Kia dĩ vãng đậm đà thời lam khói
Hòa hôm nay vời vợi nghĩa tình ta

Ngoài mái hiên là đà nhành tuyết trắng
Lảy cánh ngàn lùa lạnh thả về đây
Muối lấm tấm thoảng bay vào tĩnh lặng
Gợi cái gì phấn chấn nỗi niềm say

Nàng hãy sát kề đây nghiêng suối tóc
Để ái ân vuốt dọc dãy hương thơm
Cho thấm thía từng cơn trào cảm xúc
Được bạn tình hạnh phúc đượm keo sơn!

Tiếng côn trùng nỉ non từ đâu đó
Gửi âm vang theo gió phả lời ru
Bầu giữa khuya mịt mù treo lối ngõ
Một cái gì chạnh nhớ thuở nghìn thu…

Chẳng thấy buồn mặc dù nơi cô tịch
Chẳng canh dài rả rích, nghẹn đìu hiu
Chẳng chuỗi ngày ngẩng chiều nhìn xa tít
Chẳng bao giờ khắng khít phải đăm chiêu

Và thật nhiều, thật nhiều thơ với mộng
Dưới khung trời lồng lộng ánh trăng sao
Đôi uyên ương ngọt ngào chung quyện bóng
Vướng nghiệp trần, dậy sóng khiến lìa nhau…


30/11/2018
Nguyễn Thành Sáng


Ngao Du Sơn Thủy

Hoa Sơn đỉnh rạng hồng tia thanh thoát
Gió vi vu loạt xoạt phiến lá bay
Nhẹ vuốt tóc đưa tay mành trướng khoát
Cửa song ngoài trắng toát tuyết lay phay

Hồn Lang hỡi! Hôm nay trời trong sáng
Mây bồng bềnh lãng đãng quyện quan san
Điệu trầm bổng ngút ngàn xoa dĩ vãng
Thuở một thời khổ mạng cõi trần gian

Gờn gợn sóng thuyền nan neo bến đợi
Tiếng hoàng oanh xởi lởi ngập khuê trung
Như chia sẻ chung cùng niềm phấn khởi
Của uyên ương hồ hởi phút tương phùng

Chàng với thiếp ung dung miền tự tại
Tình mặn nồng nhân ngãi đến vạn thu
Đây thôn dã thâm u nào ngược đãi
Chốn yên bình ta lại thưởng suối ru

Vung cánh hạc nâng dù bên lãng tử
Dáng dịu dàng thục nữ bước thảnh thơi
Nương khúc khuỷu buồm khơi giương viễn xứ
Thoả tang bồng lữ thứ xoải khắp nơi

Thiếp cứ ngỡ dòng đời toàn hư huyễn
Có ngờ đâu quyến luyến mảnh tơ duyên
Câu hẹn ước phỉ nguyền nay toại nguyện
Chuỗi nao lòng xao xuyến lệ thuyền quyên

Mạn lạch cạch thay phiên chiều tĩnh mịch
Song ngư màu ngọc bích quẫy đều đuôi
Trìu đắm đuối đang xuôi nguồn nước trịch
Tợ đôi mình quấn quýt mãi không nguôi

Đỏ quả cấm chín muồi thầm dâng trọn
Chén tửu quỳnh mời đón bóng hoàng hôn
Làn môi thắm ôn tồn da nà nõn
Tựa vai chàng rực ngọn lửa càn khôn.


November 30, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (569)

Trông Chờ

Chỉ mối tơ duyên đã lỡ làng
Se lòng vương vấn, vọng trời xanh
Niềm thương khắc khoải phơi mây gió
Nỗi nhớ bâng khuâng trải cõi tầng
Nay xếp cung buồn ngân réo rắt
Giờ thôi trái đỏ trỗi lâng lâng
Thu hình lặng lẽ theo ngày tháng
Tái ngộ chờ nhau dứt kiếp trần.

11/6/2018
Nguyễn Thành Sáng


Bỏ Chờ

Nguyệt Lão gieo chi kiếp dã tràng
Cung đàn kiệt quệ bể hoang mang
Ngày trông tưởng nhớ đau dằng dặc
Tháng đợi thầm thương xót bẽ bàng
Tuấn hứa cau trầu xong tĩnh lặng
Hưng thề én nhạn lại sang ngang
Chờ hoài khóc mãi thôi không nữa
Bỏ thiết tha luôn chẳng ngó ngàng.

November 30, 2018
Tam Muội
 
Top