[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (500)

CHIM VỚI TỔ

Đừng buồn anh nữa nhé em ơi
Cho ánh lung linh tỏa sáng ngời
Lặng lẽ thu hình trên cõi lộng
Mây màn phủ ám, bóng chơi vơi!

Em khổ, em đau, với tủi hờn
Nghĩ rằng ánh nhạt phủ hoàng hôn
Phả sương lững thững ngàn hoa cỏ
Để lạnh chiều nay một mảnh tròn

Vườn xuân trao gởi mộng hôm nào
Gió thổi chập chùng, đẩy sắc dao
Hồn cánh năm xưa ai trổi dậy
Dật dờ tung lướt vụt qua mau

Bỏ hoa thui thủi ngắm mây tan
Cuốn cánh mượt mơ đượm sắc vàng
Lạnh lẽo co mình theo thắt nhớ
Bao lần quyện chặt, uống hương trăng!

Rồi đây héo hắt giữa đêm mờ
Phai mất chuỗi ngày trải thắm thơ
Hoa bướm tình thiêng từ vạn kỷ
Ngàn năm mãi lảy khúc sầu lơ…

Ơi hỡi! Mộng lòng của trái tim
Em là bến đỗ một loài chim
Anh mang đôi cánh bầu phiêu lãng
Nhưng cõi thênh thang vẫn vọng tìm

Tổ ấm quay về buổi tối nay
Là nơi ấp ủ của men say
Dẫu cho lởn vởn đời mây gió
Chẳng lạc nào đâu cuối một ngày!


Nguyễn Thành Sáng


Én Về Hợp Phố

Chầm chậm thời gian lặng lẽ im
Mấy niên đăng đẳng dõi mong tìm
Vững nơi ao ước che sương gió
Mài miệt dọc ngang mỏi cánh chim...

Hướng vọng vi vu lất phất mành
Địa đàng khởi sắc dưới bầu xanh
Bốn mùa âu yếm ươm giường mộng
Mặn ái hương nồng dỗ giấc thanh

Xuân du hoa cỏ toả không gian
Hạ viếng ve kêu phượng đỏ tràn
Đông đến sưởi lòng bên bếp lửa
Thu sang nhẹ hứng giọt sương lan

Chao lượn say sưa khắp bến bờ
Sơn khê thế lộ phả khung thơ
Ngày dang quạt mỏng tung hồ hải
Tối bóng in đôi thưởng nguyệt mơ

Ấm áp vòng tay chuỗi ngất ngây
Lâu đài tình ái mãi vun xây
Cỏ cây thấm nhựa nguồn sinh lực
Rộn rã tơ đồng quyện gió mây…

Hoài bão thoáng là huyền ảo thôi
Ngàn xưa tiền kiếp kết duyên rồi
Cành trơ ủ rũ Hồn Thương đợi
Chốn cũ đoàn viên mỹ mãn đôi

Phơi phới đêm nay én trở về
Sum vầy tổ ấm đẹp phu thê
Sao khuê vằng vặc soi dòng biếc
Hợp cẩn giao bôi khúc hả hê!


November 8, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (501)

Ngỡ Ngàng

Mây trôi lờ lững tận trên cao
Gió thổi xạc xào, dạ thấy đau
Não nuột đâu đây buồn tiếng dế
Nỗi lòng hiu quạnh với canh thâu

Dẫu biết xa xôi thời dĩ vãng
Mà sao tôi mãi cứ bâng khuâng
Cảnh xưa xe ngựa, vầng trăng mộng
Gió lộng thênh thang với ánh vàng

Chuyện tình năm cũ sớm pha phôi
Nẻo vắng, sương khuya đã nhạt rồi
Như áng mây trời xa diệu vợi
Hững hờ như nước chảy ngàn khơi

Năm nào một thuở, cảnh khung sang
Gió quyện lung linh với ánh vàng
Bất chợt vầng mây đen phủ kín
Lỡ làng trăng gió phải phôi tan!

Đã tan sao mãi lòng tôi nhớ
Nhớ dáng hình ai, kỷ niệm ai
Một tối cung thương soi bóng nguyệt
Lời ca, giọng hát một trang đài!

Mãi nhớ tình em thắm ngọt ngào
Nhẹ nhàng, dịu ngọt, đẹp làm sao!
Bàn tay bạn ngọc chuyền tôi lửa
Điếu thuốc, que diêm, vạn nỗi sầu!

Và nhớ năm nào nỗi lạ lùng
Thư ai lạ lẫm, khiến tôi rung
Những dòng thân ái, tình tao ngộ
Để tận lòng tôi mãi nhớ nhung!

Gió cuốn mây trôi theo tháng ngày
Trong lòng tư tưởng bóng hình ai
Nghe như vương vấn qua từng phút
Sương lạnh, canh khuya, nỗi nhớ hoài!

Một ngày biển sóng, cuồng phong thổi
Sét chớp, mây giăng cả góc trời
Mọi cảnh, mọi nơi đều đổi sắc
Giờ đây cảnh sống đã hai nơi

Tôi cuốn tâm tư, rời kỷ niệm
Pha phôi nỗi nhớ, khúc êm đềm
Trôi theo năm tháng, đời lao nhọc
Đêm vắng, trăng khuya rũ ánh thềm!

Âm thầm, lặng lẽ theo dòng sống
Vượt nỗi nhọc nhằn, giá lạnh đông
Xa vắng thuyền quyên, xa thổn thức
Trời buồn, đồng rộng, nỗi mênh mông!

Bỗng có một ngày thư đến tôi
Nơi đây hoang vắng, thật xa xôi
Mà sao tìm đến, cho an ủi?
À! Chữ, lời thư em của tôi!

Thắm thiết ngọt ngào thư của em
Làm tôi xao xuyến với canh đêm
Em thương thủ thỉ lời tâm sự
Đánh động tim tôi dậy nỗi niềm!

Thuyền duyên vượt bến mang niềm nở
Tìm đến dòng sông của mộng mơ
Lòng thấy thênh thang nguồn cảm xúc
Nào hay gặp lúc cảnh chơ vơ!...

Gần bốn mươi năm thắm thoát trôi
Hoàng hôn đã lặn cuối chân đồi
Ngựa chiều chạnh nhớ đường năm cũ
Tìm lại người xưa, cảnh tuyết rơi!

Gặp lại người xưa thời vắng lặng
Nỗi lòng cô phụ lạnh vầng trăng
Như vừng lam khói trôi lờ lững
Như ánh trăng sương, đã nhạt tàn!

Tôi thấy lòng tôi như mỏi mê
Trở về dĩ vãng nặng lê thê
Trăng kia đã lặn sau giông bão
Cánh gió năm xưa lại trở về!

Em nói ngày xưa em đợi tôi
Làm cho tôi thấy tim đau nhói
Tôi thương, tôi cảm người trông đợi
Làm tái hồn tôi trước cảnh đời!

Tôi muốn trao em chút ngọt ngào
Để bù năm tháng khiến em sầu
Kéo khung trời cũ vòng quay lại
Và để tim tôi bớt nỗi đau!

Nhưng em giờ lạnh như băng giá
Hay ngại tình tôi lỗi đạo nhà
Hoặc ở nơi tôi điều xử thế
Để vầng trăng lạnh lặn trôi xa!

Tôi muốn cùng em sưởi lại tình*
Đêm tàn còn chút ánh trăng xinh
Nhưng vầng u ám như bao phủ
Để phải chơi vơi đoạn cuối tình!!!

*Tình cảm trong lành.

09/05/2015
Nguyễn Thành Sáng


Lỡ làng Trúc Mai

Phi cơ hạ cánh nhả giao đường
Hối hả dòng người bước khẩn trương
Rộn rã nói cười ôi nhộn nhịp
Lâu rồi mới ghé lại quê hương

Đã mấy thu rồi nỗi nhớ ghê
Thu nay thuận dịp được quay về
Vui mừng chân sáo theo triền dốc
Lối cũ gập ghềnh sỏi đá đê

Thảm vàng bát ngát ruộng phì nhiêu
Cò trắng tung bay dưới áng chiều
Tuyệt mỹ nhấp nhô hùng vĩ núi
Soi hình nước biếc gợn liêu xiêu

Tít ở bầu xanh lửng thửng mây
Rợp tàng bóng mát những hàng cây
Cuối thôn cổ thụ già trơ lá
Bảng lảng hoàng hôn dạ ngất ngây

Đồng chuông vẳng vọng báo sang canh
Khói toả lam vầng quyện mái tranh
Lảnh lót điệu hò từ thiếu nữ
Nhuốm màu da diết ửng long lanh

Lan man suy nghĩ chẳng bao lâu
Đã tới ngõ mòn uốn khúc sâu
Xóm trước là căn nhà của ngoại
Với cây cau trổ quấn giàn trầu

Ấm áp dạt dào như lúc xưa
Ngoại rưng mí mắt chấm khăn thưa
Vòng tay gầy guộc đón mừng cháu
Nhớ quá đi thôi biết mấy vừa

Nhẹ lau hạt lệ đọng hoen mi
Ký ức năm nào lúc tiễn đi
Tóc ngoại thoáng bay dày óng mượt
Mà nay cằn cỗi dợn li ti…

Âm vang gà gáy báo bình minh
Sảnh lớn ngoại ngồi thầm đọc kinh
Thím Cả loay hoay đang nhóm bếp
Anh Thuần bửa củi đóng ình ình

Cửa sổ vén màng ánh sáng xuyên
Trên cành líu lót chú vành khuyên
Gành sương ban sớm còn say ngủ
Lấp lánh tia loang phả hoặc huyền

Thang lang nhẹ gót ngắm mây trôi
Xoải dọc con mương khúc lở bồi
Lác đác mục đồng trêu nghé ọ
Thương miền đất Mẹ thuở nằm nôi…

Ngoài xa rổn rảng điệu hò lơ
Một giọng trầm buồn khiến ngẩn ngơ
Có phải tương phùng thời dĩ vãng
Lòng nghe xao xuyến tự bao giờ

Gió mát đong đưa chiếc lá bàng
Ngậm ngùi thổn thức phút hân hoan
Từng hồi kỷ niệm mùa yêu dấu
Trỗi dậy lắc lư chút ngỡ ngàng

Vạm vỡ vai trần rắn chắc thêm
Ngọt ru câu hát rất êm đềm
Bồng bềnh bông tuyết nay tô điểm
Và nét phong lưu đã cảm em

Anh kể chuyện xưa của cuộc đời
Từ ngày rong ruổi vượt trùng khơi
Rồi thuyền gặp nạn cơn giông bão
Để thấm nỗi đau thấu biển trời

Nhận thư em biệt chuỗi buồn xo
Cách trở vóc ngà có ốm o
Vui vẻ ngây thơ cùng Bố Mẹ
Hay lòng thắc thỏm hoài âu lo

Mảnh tình ấp ủ bấy niên qua
Những tưởng phôi pha ấy vậy mà
Siết chặt con tim khô héo hắt
Đêm về thao thức sầu lân la

Mơ ước một ngày giữa sắc xuân
Hay dù ảm đạm cảnh phù vân
Anh trao kỷ vật luôn gìn giữ
Tận tấc hồn đơn thắm thiết dần…

Lặng lẽ nghe anh trải tấc lòng
Uống từng ngụm đắng chảy vào trong
Xót xa khuấy động vầng trăng ngọc
Thuyền đóng cột rồi, anh hiểu không?

Trời hỡi! Gieo chi giọt nghẹn ngào
Uyên ương đành đoạn rã rời sao
Kiếp nào chung mộng, luồng nhoi nhói
Lỡ dở dang rồi thương xiết bao

Ngoảnh mặt đành thôi tiếng tạ từ
Dáng Ai thất thểu giá mà như
Hoa chưa bướm chọn thì giây phút
Chạy lại ôm anh khóc ngất ngư.


November 10, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (502)

Dưới Bóng Tàn Thu

Chầm chậm đông về đẩy cánh thu
Chiều tan giọt nắng, tím sương mù
Hàng cây rụng lá giờ lơi rụng
Vài nhánh tợ buồn chốc chốc đưa!

Rải rác xung quanh xác héo vàng
Hứng cơn gió thoảng dặm ngàn sang
Vài tung lăn lóc, vài im chỗ
Như nghẹn, như đau phận số tàn

Mấy làn lam khói tận xa xa
Mang ảnh phù vân trải ráng tà
Lững thững bước dài theo tít tận
Dần lan, dần nát với dần nhòa

Bụi cỏ bên lề cận tối om
Buổi nay vắng tiếng của vài con…
Phải chăng vướng lạnh nằm thin thít
Dấu điệp nỉ non đợi ấm vờn

Một con ruồi nhỏ vụt từ đâu
Ghé đậu vành ly gợi ý sầu
Thiếu uống, thiếu ăn vì ảm đạm
Đánh liều dựa sức có gì mau!…

Tôi ngồi ngoảnh mặt ngắm ngang tôi
Giây phút trầm ngâm nghĩ chuyện đời
Man mác, nhẹ nhàng thương nhớ cũ
Giờ đây tất cả khuất xa xôi

Chiếc bóng thời gian mãi lạnh lùng
Kéo bầu tâm sự dưới không trung
Thả vào dáy vực chìm thăm thẳm
Để mỗi tàn thu kẻ chạnh lòng…


10/11/2018
Nguyễn Thành Sáng


Chạnh Lòng Cuối Thu

Thời gian nghiệt ngã mãi ngân nga
Muôn vật lững lờ luân chuyển qua
Trăng sáng trăng lu trăng khắc lụn
Măng non măng héo lại măng già

Ngoài kia gió bấc bẽ bàng khơi
Báo hiệu đông lai thu nghẹn lời
Hoa cỏ đón mừng bông tuyết trắng
Hay buồn than thở bởi chơi vơi?

Những sáng tiết thu chim líu lo
Tinh sương vắt vẻo bám vườn nho
Nắng xuyên rực rỡ như thầm nhủ
Vạn sắc lung linh đang diễn trò

Nỗi niềm hồ hởi đó rồi đây
Cô đọng khẽ khàng khi ngọn tây
Ngăn ngắt hàn băng bầu ảm đạm
Phủ trùm ủ rũ quấn trời mây

Núi đồi lẳng lặng trải màu tang
Vũ trụ co ro nhạt ánh vàng
Sự sống hầu như chầm chậm phút
Lịm dần giấc mộng đợi xuân sang

Phiến lá cuối cùng da diết vương
Biệt cành trơ trọi rụng ven đường
Xót xa định mệnh xuôi con tạo
Mòn mỏi đâm chồi sẽ khuếch trương...

Chạnh lòng giăng lệ chuỗi long đong
Thấm thoát hồng nhan sắp nửa vòng
Tài sắc tiền tình danh vọng ấy
Thoáng tàn cát bụi giữa hư không.


November 10, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (503)

Chạnh Lòng Cuối Thu

Thời gian nghiệt ngã mãi ngân nga
Muôn vật lững lờ luân chuyển qua
Trăng sáng trăng lu trăng khắc lụn
Măng non măng héo lại măng già

Ngoài kia gió bấc bẽ bàng khơi
Báo hiệu đông lai thu nghẹn lời
Hoa cỏ đón mừng bông tuyết trắng
Hay buồn than thở bởi chơi vơi?

Những sáng tiết thu chim líu lo
Tinh sương vắt vẻo bám vườn nho
Nắng xuyên rực rỡ như thầm nhủ
Vạn sắc lung linh đang diễn trò

Nỗi niềm hồ hởi đó rồi đây
Cô đọng khẽ khàng khi ngọn tây
Ngăn ngắt hàn băng bầu ảm đạm
Phủ trùm ủ rũ quấn trời mây

Núi đồi lẳng lặng trải màu tang
Vũ trụ co ro nhạt ánh vàng
Sự sống hầu như chầm chậm phút
Lịm dần giấc mộng đợi xuân sang

Phiến lá cuối cùng da diết vương
Biệt cành trơ trọi rụng ven đường
Xót xa định mệnh xuôi con tạo
Mòn mỏi đâm chồi sẽ khuếch trương...

Chạnh lòng giăng lệ chuỗi long đong
Thấm thoát hồng nhan sắp nửa vòng
Tài sắc tiền tình danh vọng ấy
Thoáng tàn cát bụi giữa hư không.


November 10, 2018
Tam Muội


Đông Mang Nỗi Nhớ

Vạt nắng buông mình ngả xuống phương
Góc xa phản chiếu ánh u buồn
Chiều gom băng giá từ đâu đến
Để lạnh Thu tàn, cụm nhỏ sương!

Rỉ rả âm vang nước chảy ròng
Gợi sầu vương vấn mảnh thuyền rong
Giờ đang neo đậu bờ đâu đó
Hay vẫn lênh đênh tận giữa dòng

Tàn cây lất phất nhánh đong đưa
Thỉnh thoảng vàng rơi dưới ngọn lùa
Như thể tỏ lòng ôm tức tưởi
Phơi bày lác đác kiện mây mưa!

Nhưng rồi vũ trụ cũng dần xoay
Rét đẫm trùm lên khắp chỗ nầy
Mảng xám lờ mờ treo kín ngõ
Mịt mù, ảm đạm bốn bề vây

Phận số con người chuỗi sống mang
Buồn vui, sướng khổ cõi dương trần
Phù vân khoảnh khắc bầu thay đổi
Xuân, hạ, thu, đông cuộc chuyển vòng

Năm nào mơn mởn ngập đầy mơ
Đường rộng thênh thang chẳng đợi chờ
Đêm hái trăng sao, ngày giỡn gió
Sớm hôm kết mộng dệt thành thơ

Giờ thì kẻ đó có còn chi
Bởi chút nữa đây nhạt bóng thề
Lặng lẽ co mình run trước cửa
Bâng khuâng nhìn lộ nhớ thời đi…


11/11/2018
Nguyễn Thành sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (504)

Đông Mang Nỗi Nhớ

Vạt nắng buông mình ngả xuống phương
Góc xa phản chiếu ánh u buồn
Chiều gom băng giá từ đâu đến
Để lạnh Thu tàn, cụm nhỏ sương!

Rỉ rả âm vang nước chảy ròng
Gợi sầu vương vấn mảnh thuyền rong
Giờ đang neo đậu bờ đâu đó
Hay vẫn lênh đênh tận giữa dòng

Tàn cây lất phất nhánh đong đưa
Thỉnh thoảng vàng rơi dưới ngọn lùa
Như thể tỏ lòng ôm tức tưởi
Phơi bày lác đác kiện mây mưa!

Nhưng rồi vũ trụ cũng dần xoay
Rét đẫm trùm lên khắp chỗ nầy
Mảng xám lờ mờ treo kín ngõ
Mịt mù, ảm đạm bốn bề vây

Phận số con người chuỗi sống mang
Buồn vui, sướng khổ cõi dương trần
Phù vân khoảnh khắc bầu thay đổi
Xuân, hạ, thu, đông cuộc chuyển vòng

Năm nào mơn mởn ngập đầy mơ
Đường rộng thênh thang chẳng đợi chờ
Đêm hái trăng sao, ngày giỡn gió
Sớm hôm kết mộng dệt thành thơ

Giờ thì kẻ đó có còn chi
Bởi chút nữa đây nhạt bóng thề
Lặng lẽ co mình run trước cửa
Bâng khuâng nhìn lộ nhớ thời đi…


11/11/2018
Nguyễn Thành sáng


Đêm Buông Sợi Nhớ

Vắng nhau mấy buổi vấn vương sầu
Thắc thỏm bồi hồi dạ để đâu
Giây phút phiêu diêu ngàn hướng vọng
Vấn chàng có cảm nghĩ về nhau?

Bâng khuâng trăn trở giữa canh dài
Thổn thức tơ chùng rũ dáng mai
Gió thoảng lao xao se sắt lạnh
Ru hồn phiến lá nhạt nhoà phai

Dõi muôn biển rộng chốn xa xăm
Khắc khoải ưu tư cảnh oái oăm
Héo hắt thu tàn đông phảng phất
Cõi lòng ray rứt chuyện trăm năm

Lặng lẽ rã rời mảng chiếu manh
Vầng trăng ảm đạm xám vây quanh
Cồn cào ngọn sóng âm thầm gợn
Than thở thạch sùng, chạnh nhớ anh

Mơ màng khoảnh khắc nghĩa tâm giao
Ảo ảnh tin yêu thấm ngọt ngào
Gửi mắt, bờ môi, làn thở nóng
Phong tình cháy bỏng mãi tìm trao

Ai vui hạnh phúc ái nồng say
Ai quạnh quẽ đau khiến lắt lay
Ai tạc in sâu hình bóng ấy
Ai lời thủ thỉ ấm vòng tay

Ngoài song bàng bạc ánh sao loang
Gối lẻ chăn đơn luống võ vàng
Văng vẳng tiếng chàng đêm tĩnh mịch
Lẩn vào sương khói chuỗi mênh mang.

November 12, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (505)

Đêm Buông Sợi Nhớ

Vắng nhau mấy buổi vấn vương sầu
Thắc thỏm bồi hồi dạ để đâu
Giây phút phiêu diêu ngàn hướng vọng
Vấn chàng có cảm nghĩ về nhau?

Bâng khuâng trăn trở giữa canh dài
Thổn thức tơ chùng rũ dáng mai
Gió thoảng lao xao se sắt lạnh
Ru hồn phiến lá nhạt nhoà phai

Dõi muôn biển rộng chốn xa xăm
Khắc khoải ưu tư cảnh oái oăm
Héo hắt thu tàn đông phảng phất
Cõi lòng ray rứt chuyện trăm năm

Lặng lẽ rã rời mảng chiếu manh
Vầng trăng ảm đạm xám vây quanh
Cồn cào ngọn sóng âm thầm gợn
Than thở thạch sùng, chạnh nhớ anh

Mơ màng khoảnh khắc nghĩa tâm giao
Ảo ảnh tin yêu thấm ngọt ngào
Gửi mắt, bờ môi, làn thở nóng
Phong tình cháy bỏng mãi tìm trao

Ai vui hạnh phúc ái nồng say
Ai quạnh quẽ đau khiến lắt lay
Ai tạc in sâu hình bóng ấy
Ai lời thủ thỉ ấm vòng tay

Ngoài song bàng bạc ánh sao loang
Gối lẻ chăn đơn luống võ vàng
Văng vẳng tiếng chàng đêm tĩnh mịch
Lẩn vào sương khói chuỗi mênh mang.

November 12, 2018
Tam Muội


Trọn Đời Ấp Ủ

Mấy buổi rồi bước vào mảng trắng
Nhìn không gian vắng lặng u buồn
Bâng khuâng chạnh nhớ Hồn Thương
Tâm tư man mác, vọng phương nghìn trùng!

Bầu không gian mênh mông, diệu vợi
Tiếng hẹn thề, luống đợi nhiều mơ
Lắm khi thao thức, thẫn thờ
Khỏa khuây khoảnh khắc, trải thơ giải sầu

Duyên mộng ước nhịp cầu đã lỡ
Chuỗi tháng ngày vò võ, xót xa
Trăng thanh hoá lại trăng tà
Để hồn yêu dấu ngân nga, nghẹn ngào

Có đôi lúc ửng trào ánh lệ
Dưới khung mờ ráng xế đìu hiu
Nỗi niềm vương vấn liêu xiêu
Bao nhiêu vương vấn, bấy chiều sầu tênh

Ai hạnh phúc với tình thắm đượm
Ai ngọt ngào hôm sớm kề bên
Ai vui thuyền ái bồng bềnh
Ai đường về mộng thang thênh nở đầy…

Còn riêng ta gió lay lóng lánh
Dãy hàn sương đọng nhánh rũ hồ
Canh khuya rung lắc, vật vờ
Nhẹ rơi từng giọt cạnh bờ đẫm loang

Ta nhớ nàng! Yêu nàng chất ngất
Tất cả nầy kỷ cất giữa tim
Dẫu rằng lỡ mối tơ duyên
Trọn đời ấp ủ bóng hiền của em!


12/11/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (506)

Trọn Đời Ấp Ủ

Mấy buổi rồi bước vào mảng trắng
Nhìn không gian vắng lặng u buồn
Bâng khuâng chạnh nhớ Hồn Thương
Tâm tư man mác, vọng phương nghìn trùng!

Bầu không gian mênh mông, diệu vợi
Tiếng hẹn thề, luống đợi nhiều mơ
Lắm khi thao thức, thẫn thờ
Khỏa khuây khoảnh khắc, trải thơ giải sầu

Duyên mộng ước nhịp cầu đã lỡ
Chuỗi tháng ngày vò võ, xót xa
Trăng thanh hoá lại trăng tà
Để hồn yêu dấu ngân nga, nghẹn ngào

Có đôi lúc ửng trào ánh lệ
Dưới khung mờ ráng xế đìu hiu
Nỗi niềm vương vấn liêu xiêu
Bao nhiêu vương vấn, bấy chiều sầu tênh

Ai hạnh phúc với tình thắm đượm
Ai ngọt ngào hôm sớm kề bên
Ai vui thuyền ái bồng bềnh
Ai đường về mộng thang thênh nở đầy…

Còn riêng ta gió lay lóng lánh
Dãy hàn sương đọng nhánh rũ hồ
Canh khuya rung lắc, vật vờ
Nhẹ rơi từng giọt cạnh bờ đẫm loang

Ta nhớ nàng! Yêu nàng chất ngất
Tất cả nầy kỷ cất giữa tim
Dẫu rằng lỡ mối tơ duyên
Trọn đời ấp ủ bóng hiền của em!


12/11/2018
Nguyễn Thành Sáng


Trầm Ngâm Một Mình

Bầu tĩnh mịch trời đêm loang lổ
Uống từng dòng thố lộ chàng ghi
Buồn vương vắt vẻo hàng mi
Phận rơi nghịch cảnh, lụy vì trái ngang

Chuỗi trằn trọc mênh mang suy tưởng
Lạc lõng hồn ngất ngưởng xót xa
Nỉ non dế thán canh ba
Xốn xang tấc dạ ánh ngà héo hon

Vấn nhân thế vẹn tròn cõi mộng
Hay xuôi nguồn gió động không gian
Tơ phơi duyên bạc chóng tàn
Đôi tim tha thiết chứa chan sắc hồng

Phải trắc trở bão giông giăng kín
Thuyền trập trùng bịn rịn bến sông
Vân vê lạnh lẽo vào đông
Vạn niềm thương nhớ bềnh bồng bể dâu

Sầu chất ngất canh thâu rời rã
Quạnh rèm thưa giục giã tiếng chuông
Mành song se sắt khẽ luồn
Giá băng tâm khảm hạt suông vắn dài

Ai hạnh phúc! Tuyền đài em chọn
Ai vui cười! Chông nhọn riêng em
Ai dang cánh mỏng bên rèm
Ai thêu gối lộng đượm thêm thắm tình

Còn thống khổ lặng thinh em gánh
Nỗi ưu tư sóng sánh chiếm xâm
Gom thơ nhặt lá âm thầm
Bút khơi phiến chẻ, trầm ngâm một mình.


November 13, 2018
Tam Muội
 
Top