[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (472)

Kết Tình

Em nói bao lời xao xuyến anh
Lời ai lảnh lót điệp vàng oanh
Khiến hồn thu giá vơi sầu lạnh
Nở cánh hồng hương ngát đượm nhành
Biến cõi mây mờ trùm bóng cảnh
Thay xuân hoa rạng rực hồn xanh
Dang tay đón nhận, ôi! vinh hạnh
Nguyện giữ tình trăng vẹn chữ thành!

Nguyễn Thành Sáng


Mộng Tình

Từ lâu tấc dạ cảm thương anh
Với những vang lừng rạng chiến danh
Bạch mã tung cương ngời dũng mãnh
Hoàng ưng xoải cánh sáng long lanh
Hy sinh tuổi trẻ gìn non sảnh
Thí mạng thanh xuân giữ đất gành
Dẫu phải yêu đương trong nghịch cảnh
Trăm năm vẫn ước miếng trầu xanh.

October 30, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (473)

Tiếng Nấc Mảnh Hồn Đơn

Hồn Mộng hỡi! Rong rêu vây vạn ngả
Để canh tàn cõi dạ luống lắt lay
Sợi đau đớn lay phay ngân trọn quả
Khiến u hoài lã chã giọt lệ cay

Dẫu đã biết lá bay vì gió lộng
Trăng lả lơi khơi mộng dệt nhẹ nhàng
Mây ngả ngớn điệu đàn du dương võng
Phiến đa tình sao hỏng vướng tơ dang?

Nhành cỏ nội ngỡ ngàng nhưng ích kỷ
Muốn ánh vàng soi chỉ bóng mình thôi
Và ngọn sóng chớ trôi nguồn uỷ mị
Tan nát hồn tri bỉ tím vỡ đôi

Thuyền ngược bến từng hồi đau tâm tưởng
Dãy khói mù vẫn hướng phía ngàn phương
Chuỗi thổn thức luyến vương treo mảng trướng
Đêm chập chờn ngất ngưởng đẫm hàn sương

Ai hạnh phúc lửa hương nồng tiếng ái
Ai say sưa nâng hái nụ hoa hồng
Còn dã thảo bềnh bồng đơn hiên mái
Ưu võ vàng trống trải giữa mênh mông

Mây lỡ hẹn tầng không giăng mờ mịt
Mưa khúc buồn thắt ghịt nỗi niềm riêng
Liêu xiêu bóng muộn phiền rơi thút thít
Vẳng dư âm vấn vít trĩu cô miên

Mơ khoảnh khắc hồn nhiên miền thanh thản
Hoà nhịp xuôi dạo bản nhạc êm đềm
Vơi nghịch cảnh quạnh thềm bờ chán nản
Nhưng thói đời nào mãn được dòng êm!


October 30, 2018
Tam Muội

Tâm Sự Với Nàng

Thương!

Nàng có hiểu! Từng canh khuya vắng lặng
Ta ngồi đây trầm lắng, dạ bâng khuâng
Hồn dào dạt, lâng lâng tràn lai láng
Thả bước vào tiềm ẩn kiếm thăm nàng?

Giữa kiếp đời trần gian, dòng ly biệt
Cứ từng hồi da diết ở con tim
Một cái gì không yên trùm tha thiết
Mãi ghịt xiềng bóng chiếc dưới màn đêm

Kia côn trùng rỉ rên ngoài mé cỏ
Nọ xạc xào vài chỗ ngọn rung cây
Đó thỉnh thoàng lai nhai ngoài đầu ngõ…
Đẩy mối sầu vạn thuở vượt tầng mây

Có những tối phủ dài cơn tầm tả
Ôm cõi lòng vàng võ tránh mưa rơi
Góc hiên mờ ngậm ngùi trông ra cửa
Lởn vởn hình ai đó tận xa xôi

Những chiều tà xong xuôi phần trách nhiệm
Lộ ửng đèn, gió quyện cánh phong sương
Đoàn xe cộ trên đường vun vút tiến
Còn ở ta ẩn hiện… Nỗi u buồn!…

Bỗng bất chợt một luồng tia sấm chớp
Loé bừng lên cởi lốt mịt mù tâm
Từ dạo ấy âm thầm ra biển lớn
Nửa giải niềm hụt hẫng nửa tìm em

Mộng tình ơi! Trời đêm nay tĩnh mịch
Gió từng hồi rả rích trải âm vang
Ta thao thức ôm đàn lay khúc nhạc
Phôi pha sầu chất ngất nhớ về em…


30/10/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (474)

Trăng Lên

Nguyệt tận khung mờ gió nhẹ lay
Bâng khuâng, vương vấn tận lòng ai
Âm thầm, lặng lẽ chờ bên vắng
Dào dạt, lâng lâng nhớ nhịp dài
Tái ngộ, tri giao, trà uống cạn
Ngân nga ý mộng, bánh chia đầy
Trăng lên kẻ sĩ niềm lai láng
Trổi nhạc du dương gửi tặng này.

17/1/2018
Nguyễn Thành Sáng

Bình Minh Quê Mẹ

Lảnh lót chàng kê rộn mé mương
Lim dim sáo sậu đậu trên tường
Hoa nghiêng lất phất niềm lưu luyến
Cỏ ngửa lay phay nỗi vấn vương
Ngọn gió vi vu mơn mặt nước
Gành sương lấp lánh trải ven đường
Bồi hồi cõi dạ thương quê Mẹ
Đón ánh bình minh ngập phố phường.


October 31, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (475)

Tâm Sự Với Nàng

Thương!

Nàng có hiểu! Từng canh khuya vắng lặng
Ta ngồi đây trầm lắng, dạ bâng khuâng
Hồn dào dạt, lâng lâng tràn lai láng
Thả bước vào tiềm ẩn kiếm thăm nàng?

Giữa kiếp đời trần gian, dòng ly biệt
Cứ từng hồi da diết ở con tim
Một cái gì không yên trùm tha thiết
Mãi ghịt xiềng bóng chiếc dưới màn đêm

Kia côn trùng rỉ rên ngoài mé cỏ
Nọ xạc xào vài chỗ ngọn rung cây
Đó thỉnh thoàng lai nhai ngoài đầu ngõ…
Đẩy mối sầu vạn thuở vượt tầng mây

Có những tối phủ dài cơn tầm tả
Ôm cõi lòng vàng võ tránh mưa rơi
Góc hiên mờ ngậm ngùi trông ra cửa
Lởn vởn hình ai đó tận xa xôi

Những chiều tà xong xuôi phần trách nhiệm
Lộ ửng đèn, gió quyện cánh phong sương
Đoàn xe cộ trên đường vun vút tiến
Còn ở ta ẩn hiện… Nỗi u buồn!…

Bỗng bất chợt một luồng tia sấm chớp
Loé bừng lên cởi lốt mịt mù tâm
Từ dạo ấy âm thầm ra biển lớn
Nửa giải niềm hụt hẫng nửa tìm em

Mộng tình ơi! Trời đêm nay tĩnh mịch
Gió từng hồi rả rích trải âm vang
Ta thao thức ôm đàn lay khúc nhạc
Phôi pha sầu chất ngất nhớ về em…


30/10/2018
Nguyễn Thành Sáng


Vọng Ngày Nối Nhịp Cung Đàn

Mộng!

Mộng yêu hỡi! Bầu đêm nay hoang hải
Nhưng cõi lòng êm ái điệu uyên ương
Uống từng giọt tinh sương chàng đang khảy
Đượm hương nồng ngân trái phả du dương

Khúc tha thiết vấn vương câu duyên nợ
Xúc cảm dòng vụn vỡ nỗi đớn đau
Buồn dằng dặc trầu cau đò bến lỡ
Và chuỗi dài trăn trở ngóng chờ nhau

Phút hồ hởi tựa đầu ru giấc điệp
Chắp cánh mơ nối tiếp vạn kỷ xưa
Làn hạnh phúc đong đưa linh hồn thiếp
Dẫu lạc trần trả nghiệp khổ trước chưa

Âm tí tách lưa thưa nương gió thổi
Se sắt màn u tối quặn mắt nhung
Trông khoảnh khắc tương phùng hồng chăn gối
Khoả khuây sầu nhức nhối ủ khuê trung

Dạ chuốc sợi mông lung phơi bàng bạc
Ngắm lá vàng lác đác đọng men say
Nghe da diết lắt lay nguồn man mác
Tiếng sáo diều trỗi nhạc đoạn đắng cay

Rơi nghiệt ngã ngất ngây dâng ngập quả
Thu lại thu vật vã dưới khung trời
Nỗi chua xót chơi vơi buông ròng rã
Lọn mưa luồn xối xả giạt biển khơi

Mộng có hiểu! Tơi bời miền tâm thức
Ngọn sóng dồn đỉnh vực thẳm xốn xang
Thuyền chao đảo miên man bờ ký ức
Vọng một ngày Ngưu Chức khởi phím đan.


October 31, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (476)

Vọng Ngày Nối Nhịp Cung Đàn

Mộng!

Mộng yêu hỡi! Bầu đêm nay hoang hải
Nhưng cõi lòng êm ái điệu uyên ương
Uống từng giọt tinh sương chàng đang khảy
Đượm hương nồng ngân trái phả du dương

Khúc tha thiết vấn vương câu duyên nợ
Xúc cảm dòng vụn vỡ nỗi đớn đau
Buồn dằng dặc trầu cau đò bến lỡ
Và chuỗi dài trăn trở ngóng chờ nhau

Phút hồ hởi tựa đầu ru giấc điệp
Chắp cánh mơ nối tiếp vạn kỷ xưa
Làn hạnh phúc đong đưa linh hồn thiếp
Dẫu lạc trần trả nghiệp khổ trước chưa

Âm tí tách lưa thưa nương gió thổi
Se sắt màn u tối quặn mắt nhung
Trông khoảnh khắc tương phùng hồng chăn gối
Khoả khuây sầu nhức nhối ủ khuê trung

Dạ chuốc sợi mông lung phơi bàng bạc
Ngắm lá vàng lác đác đọng men say
Nghe da diết lắt lay nguồn man mác
Tiếng sáo diều trỗi nhạc đoạn đắng cay

Rơi nghiệt ngã ngất ngây dâng ngập quả
Thu lại thu vật vã dưới khung trời
Nỗi chua xót chơi vơi buông ròng rã
Lọn mưa luồn xối xả giạt biển khơi

Mộng có hiểu! Tơi bời miền tâm thức
Ngọn sóng dồn đỉnh vực thẳm xốn xang
Thuyền chao đảo miên man bờ ký ức
Vọng một ngày Ngưu Chức khởi phím đan.


October 31, 2018
Tam Muội

Em Kêu…Mà Anh Chẳng…

Hồn Thương ơi! Cõi lòng nàng thổn thức
Điệp u hoài, nhói nhức cảnh trái ngang
Ta đã nghe từ đồng vọng âm vang
Khiến da diết ngập tràn nơi tấc dạ!

Em ngày tháng trầm mình trong buồn bã
Sớm trưa chiều lối ngõ dấu chân đơn
Đêm thui thủi khuây khỏa với cây đờn
So bấm phím, thả hồn theo nỗi nhớ

Canh giá lạnh, màn sương trùm trăn trở
Mỏi, muộn màng, cố dỗ giấc chìm quên
Lạc vào mơ giữa sóng nước dập dềnh
Thuyền lư lắc, bồng bềnh nghiêng ngả mãi!

Có nhiều lúc nghe tận cùng trống trải
Muốn phôi pha bỏ lại khuất đằng sau
Bởi mộng ước nào thấy được gì đâu
Chỉ bốn phía phủ màu thu ảm đạm

Trưa ngước mặt ngắm gió lùa mây xám
Lác đác quầng u ám rải quanh đây
Nửa nghẹn ngào vương vấn mảnh tình say
Nửa lo lắng chuỗi dài thân lẻ bóng…

Mình yêu ơi! Thế mà em vẫn sống
Vẫn âm thầm hướng vọng…Nẻo mù khơi
Để bao lần đứng trước đỉnh chơi vơi
Chạnh tê tái, ngậm ngùi đau mệnh số…

Chiều bên đây lang thang trên đường phố
Nhìn xa xa lố nhố dãy liêu xiêu
Ôi! Nhớ nàng! Ta nhớ biết bao nhiêu
Yêu dấu hỡi! Em kêu…Mà anh chẳng…


11/1/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (477)

Sao Em Nỡ Đập Vỡ Đàn

Tôi đến tình yêu chẳng dối gian
Vậy mà em cứ mãi lời than
Xa gần, bóng gió niềm thay đổi
Cao thấp trăng trời, bọt rã tan
Khiến phủ mây mờ gieo sẫm tối
Để mang ánh nhạt phả đen tàn
Hương lòng, kỷ niệm còn đâu đó
Sao nỡ đành tâm… đập vỡ đàn!

12/3/2017
Nguyễn Thành Sáng

Sao Anh Đành Phụ Lời Thề

Ngồi nhìn chiếc lá khẽ khàng lay
Tủi phận đơn côi những tháng ngày
Bậu hứa sang nhà dâng sính lể
Anh thề xuống ngõ dạm bà mai
Nào hay chót lưỡi toàn ong bướm
Mới biết đầu môi chỉ gió mây
Lỡ dở uyên ương đau tấc dạ
Bùi ngùi lệ rớt giọt sầu cay.

November 1, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (478)

Em Kêu…Mà Anh Chẳng…

Hồn Thương ơi! Cõi lòng nàng thổn thức
Điệp u hoài, nhói nhức cảnh trái ngang
Ta đã nghe từ đồng vọng âm vang
Khiến da diết ngập tràn nơi tấc dạ!

Em ngày tháng trầm mình trong buồn bã
Sớm trưa chiều lối ngõ dấu chân đơn
Đêm thui thủi khuây khỏa với cây đờn
So bấm phím, thả hồn theo nỗi nhớ

Canh giá lạnh, màn sương trùm trăn trở
Mỏi, muộn màng, cố dỗ giấc chìm quên
Lạc vào mơ giữa sóng nước dập dềnh
Thuyền lư lắc, bồng bềnh nghiêng ngả mãi!

Có nhiều lúc nghe tận cùng trống trải
Muốn phôi pha bỏ lại khuất đằng sau
Bởi mộng ước nào thấy được gì đâu
Chỉ bốn phía phủ màu thu ảm đạm

Trưa ngước mặt ngắm gió lùa mây xám
Lác đác quầng u ám rải quanh đây
Nửa nghẹn ngào vương vấn mảnh tình say
Nửa lo lắng chuỗi dài thân lẻ bóng…

Mình yêu ơi! Thế mà em vẫn sống
Vẫn âm thầm hướng vọng…Nẻo mù khơi
Để bao lần đứng trước đỉnh chơi vơi
Chạnh tê tái, ngậm ngùi đau mệnh số…

Chiều bên đây lang thang trên đường phố
Nhìn xa xa lố nhố dãy liêu xiêu
Ôi! Nhớ nàng! Ta nhớ biết bao nhiêu
Yêu dấu hỡi! Em kêu…Mà anh chẳng…


1/11/2018
Nguyễn Thành Sáng


Rồi Hoa Sẽ Rộ Vườn Tình

Yêu dấu hỡi! Âm thầm nơi gác vắng
Đêm xuống dần tĩnh lặng trải màu tang
Ngồi miên man suy ngẫm đến lời chàng
Nghe chua chát bẽ bàng niềm héo hắt

Tiếng dế thán gợi tơ đồng quặn thắt
Ngọn heo may se sắt ngẫn ngơ lòng
Khói lam mờ phủ kín chốn phòng không
Đơn chiếc bóng bềnh bồng lê thất thểu

Trên song cửa giọt sương khuya đang nhểu
Loang lổ màn như níu ghịt trái tim
Chuỗi giày vò len khắp tợ mủi kim
Châm nhức nhối đắm chìm trong day dứt

Đêm vời vợi não nùng khơi bứt rứt
Hận cuộc tình duyên đứt đoạn ngả nghiêng
Hay trách em tu vụng chuốc lụy phiền
Nên trần thế nhuốm miền thu vàng úa

Bầu ảm đạm xám vầng đang vây bủa
Tưởng tương phùng của thủa tiền kiếp xa
Nhưng trái ngang thao thức quạnh trăng tà
Sầu xâm lấn phong ba trùm cõi dạ

Mình yêu hỡi! Chẳng hay đây nghiệp quả
Khiến trái hồng mục rã bởi vì đâu
Mang tủi hờn gối chiếc lệ canh thâu
Chợt cuồn cuộn nhạt mầu trên trang giấy

Tiếng lác đác vi vu điều anh thấy
Bão giông tan gió đẩy áng mây luồn
Khu vườn tình rồi sẽ rộ nở muôn
Hương sắc thắm đôi chuồn tung cánh mỏng!


November 1, 2018
Tam Muội
 
Top