[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (458)

Cái Chết Nông Nổi
Và Đáng Trách

Cái chết của em làm xót xa
Nỗi niềm thao thức chuyện người ta
Nhìn dòng thế sự bao oan nghiệt
Sai, đúng, dại, khôn…Để chút là!

Thương cảm cho ai trước cảnh đời
Phù du khoảnh khắc những niềm vui
Rồi quay luẩn quẩn trong vòng tối
Buồn, khổ, hờn, đau…Tím nụ cười

Hằng ngày em sống với con đò
Sớm tối tay chèo chở khách qua
Sóng gió, nhọc nhằn nào quản ngại
Chỉ buồn bến đổ khách thờ ơ

Chẳng may gặp phải mẹ chồng đây
Đầy rẫy khó khăn, mãi mắng rầy
Vặt mắc từng ly, từng tý một
La mèo, chửi chó rát màng tai!…

Não nề…Tâm sự lại phu quân
Đón nhận hồi âm nét hững hờ
Chỉ biết riêng mình và cá biệt
Vô tình bỏ bậu nghẹn chơ vơ

Tận cùng chịu đựng, quyết liều thân
Một gói xịt sâu vĩnh biệt chàng
Bỏ lại con thơ còn đói sữa
Hồn lìa khỏi xác, khuất trần gian…

Em ơi! Hiện ở cõi nơi đâu?
Có thấy màu thu rải vạn sầu
Có hận lỡ lầm mang xuẩn động
Có nhìn con trẻ trọn đời đau?

Sao không thông cảm để yên lòng
Ở tuổi cao niên của mẹ chồng
Máu huyết bất thường sanh bệnh tật…
Dễ dàng bẳn tính với bông lông

Sao chẳng thương chồng cảnh nắng mưa
Lo toan, gánh nặng lắm khi đờ
Tổ lành ngơi nghỉ vơi cơn mệt
Khuây khỏa, vô tình bởi bận lo

Tại người hay ở “cái tôi” kia
Chỉ thấy xung quanh mấy vạt rìa
Cạn xét, yếu lòng đành đoạn tuyệt
Ngàn năm dính đó vết nhơ bia?!...

27/9/2017
Nguyễn Thành Sáng

Ức Oan Sương Phụ

Côn trùng tấu biệt khúc thê lương
Đáy huyệt cô đơn lạnh thấu xương
Quạ hú, dơi kêu, lời Lữ Khách
Gợi hồn uất nghẹn rớt hàn sương

Gió thét mây đùn tiếng sấm suông
Đọa đày én nhỏ đỗ mưa tuôn
Kiếp trần vốn dĩ nhiều cay đắng
Hủy hại dáng hoa hầu bớt buồn

Những tưởng tơ trời thắm đượm mơ
Trăm năm gối mộng xoá chơ vơ
Nào hay phím rạng duyên mai trúc
Phối ngẫu thờ ơ trước hững hờ

Xuôi ngược trên sông với chiếc đò
Bao chiều vắng khách buồn co ro
Áo tiền cơm gạo đào đâu có
Lặn lội hanh hao thân võ vò

Dằng dặc nỗi sầu chuỗi nhặt khoan
Bôn ba vất vả trĩu lo toan
Nợ nần suy tính nào yên giấc
Lại bị mắng rầy dâu chẳng ngoan

Cố nhịn lặng im nén muộn phiền
Mẹ càng đay nghiến chuỗi triền miên
Mây giăng nhện bám đời u tịch
Tuyệt vọng rộng lần khiến đảo điên

Cuộc đời nghiệt ngã đoá hồng nhan
Đẩy xuống vực sâu ải thế gian
Cõi chết tận cùng rơi nghịch cảnh
Hoa tàn nhụy rã cảnh ly tan

Thất thểu vong linh mệnh khiến xui
Dật dờ vất vưởng nắm tro vùi
Xa con đứt ruột vạn chua xót
Tịch mịch lan man nỗi ngậm ngùi

Quạnh quẽ tái tê nhìn lá phai
Nấm mồ vắng khói héo canh dài
Vấn vương da diết miền cô độc
Khắc khoải, đoạn trường, hỏi mấy ai?

Tiếng kẻng thu hồn thúc giục trôi
Rạng hồng ló dạng trải chân đồi
Phút giây từ tạ niềm lưu luyến
Lữ khách nay đà hiểu cút nôi!


October 24, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (459)

Nhỏ Lòng

Ra đi để lại mối tơ vương
Vò võ năm canh khóc đoạn trường
Gió mộng ưu buồn xuôi đổi hướng
Trăng tình thảm đạm ngược quay phương
Cô đơn lặng lẽ trôi dòng tưởng
Quạnh quẽ âm thầm nhỏ lệ thương
Tan tác trưa hè, rơi đoá phượng
Đêm tàn lạnh lẽo, giọt sương buông!

Nguyễn Thành Sáng

Tơ Lòng

Chàng đem phiến lá treo đầu ngõ
Thiếp để đài hoa phủ ngọn đăng
Thuở nọ lời yêu hừng nguyệt toả
Thời xưa tiếng ái ửng sao giăng
Vì thuyền rẽ lối sông ly biệt
Bởi sóng chia đường suối cách ngăn
Lỡ mối duyên trần đau tủi phận
Tơ lòng hụt hẫng lệ như băng.

October 15, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (460)

Tình Gieo Tiếng Gọi

Canh đêm vắng lặng, nỗi buồn tơi
Gió chuyển mây ngàn phủ ánh rơi
Bóng nguyệt đang đầy, lan toả vợi
Cung trời giờ biến, choáng mờ trôi
Xa xôi hồn bạn sầu tăm tối
Gần gũi tình trăng thắm rạng ngời
Ủ ấp nguồn thương, gieo tiếng gọi
Ấm lòng giá lạnh, mộng yêu ơi!

Nguyễn Thành Sáng

Tình Đan Nỗi Nhớ

Mây đùn ứa lệ rầu dâng lối
Gió thoảng rơi châu lạnh ngập bờ
Khắc đậm tình hoa đài ngất ngưởng
In sâu ái liễu phiến chơ vơ
Chăn đơn rỉ rả len cung bậc
Gối lẻ vi vu phả tiếng tơ
Bóng rũ đèn khuya miền quạnh quẽ
U phòng vụng ý ẩn nguồn thơ.

October 15, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (461)

Day Dứt

Tuổi xanh dào dạt mộng yêu thương
Thuyền đến rồi đi nghĩ chuyện thường
Sóng nước mây trôi, hồn vọng tưởng
Trăng lòng ánh nhạt, dạ quên đường
Son sắt tơ tình ai một hướng
Phũ phàng sắc mộng kẻ đa phương
Chiều tà thao thức niềm suy tưởng
Cắn rứt tâm hồn nhỏ vấn vương!

Nguyễn Thành Sáng

Day Dứt Nỗi Niềm

Trách phận thanh xuân chê mối chỉ
Hờn duyên tuổi trẻ kén đường tơ
Nay sầu hối hận niềm canh cánh
Nọ tiếc ăn năn nỗi thẫn thờ
Ứa hạt châu rơi u cõi mộng
Ươm hòn ngọc rớt tịch cơn mơ
Đời chiều bóng xế hoài cô lẻ
Lủi thủi trăng đơn xót lững lờ.

October 15, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (462)

CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM

Có ai hiểu cho em nỗi khổ?
Cảnh vợ chồng như phố canh khuya
Vắng tanh, lạnh lẽo bốn bề
Lâu lâu gợn ánh vụt về nẻo xa!

Lỡ tuổi xuân, trăng ngà nhạt ảnh
Thôi! Đoạn đành một cánh hồn hoa
Đưa chân làm vợ người ta
Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời

Men hương lửa một thời sớm tắt
Bởi bóng mờ, đuổi bắt mơ hồ
Khung trời mây áng lững lờ
Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng thanh

Cho đêm sáng biến thành u ám
Chuỗi thu vàng phủ bám màn loan
Dưỡng nuôi ước vọng tình son
Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan!

Để ảm đạm, muôn vàn héo hắt
Lời ngọt ngào vắng bặt từ lâu
Bước chân dã dượi qua cầu
Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…

Rồi hôm nay bóng chiều dần đến
Chỉ còn đây khấp khểnh niềm thương
Cất đau trong trái đoạn trường
Sống cho nghĩa sống, vấn vương hững hờ

Em chán ngán, thẫn thờ ai hiểu?
Nỗi u buồn, nặng trĩu tâm tư
Từng đêm bậu bạn qua thơ
Ủi an năm tháng nát bờ yêu đương!


Nguyễn Thành Sáng

Niềm Riêng Của Anh

Nỗi trăn trở miên trường canh cánh
Thời gian trôi buộc mảnh tơ lòng
Gối chăn lạnh lẽo mênh mông
Nhớ thương da diết quạnh phòng cô liêu

Tuổi nay cũng xế chiều thấp thoáng
Lỡ bước đường đứt đoạn thâm ân
Bà con quyến thuộc ân cần
Phút chốc dương trần tẻ nhạt riêng anh

Lần vấp ngã chòng chành thua thiệt
Vị mặn môi quỵ kiệt tình si
Cung sầu chuốc khổ lụy vì
Hận đời đen bạc sầu bi ngút ngàn

Những khao khát tơ đan võng thắt
Mộng lương duyên chỉ chặt mối tình
Trớ trêu Nguyệt Lão lặng thinh
Thuốc tàn thờ thẫn một mình đơn côi

Con sóng vỗ từng hồi ngất ngưởng
Để đêm về âm hưởng buồn tênh
Cõi lòng cứ mãi chông chênh
Nợ duyên rời rạc bấp bênh u hoài

Chân đã mỏi đọa đày thân xác
Bóng ma trơ lác đác tả tơi
Tâm tư hư ảo rối bời
Lạt phai nhiệt huyết trùng khơi thuở nào

Bầu u tịch lệ trào khoé mắt
Thán thạch sùng dằn vặt linh hồn
Chuỗi dài ray rứt vô ngôn
Lấp nơi đáy huyệt càn khôn tìm về!

October 16, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (463)

Động Vật

MÈO TRẮNG thu mình tránh gió đông
BƯỚM XANH uốn lượn ghẹo hoa hồng
CHÓ ĐEN lững thững ra khung cổng
VỊT ĐỎ nhẹ nhàng lướt bến sông
CỌP XÁM gầm gừ theo gió lộng
HẠC HỒNG lờ lượn thả non bồng
TRÊ VÀNG đầu bự trong thì rổng
DƠI BẠCH tối về kiếm khoảng không!

Nguyễn Thành Sáng

Thực Vật Vào Đông

Hoa Quỳ nở rộ giữa trời ĐÔNG
Nhạt ánh cành trơ rũ đoá HỒNG
Cúc Họa Mi lan bày trước CỔNG
Đan Tam Giác Mạch phủ bờ SÔNG
Đài hương Thược Dược đưa lồng LỘNG
Phiến phấn Bằng Lăng thoảng bập BỒNG
Vũ trụ giao mùa buồn trống RỔNG
Đêm nằm ngẫm sự sắc và KHÔNG.

October 25, 2018
Tam Muội

"Đối ngược động và danh từ đầu câu 3 và 4"
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
360
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (464)

Nỗi Đau Của Mẹ

Con ơi! Mẹ thấy quá đau lòng
Héo hắt, con nằm phơi tấm mỏng
Con khóc, con rên từng chập một
Khổ nhiều, nhiều lắm biết không con!

Trời ơi! Cảnh sống mãi trầm luân
Chẳng thấy chút nào một ánh xuân
Chỉ tối bốn bề vây kín mãi
Màu đen tràn ngập khắp xa gần…

Cha con đã sớm về thiên cổ
Bỏ lại dương trần tiếng khóc than
Mẹ bệnh, con thơ giờ cũng bệnh
Bạc tiền chẳng có, kiếm đâu ăn?

Họ hàng thân quyến xa xôi quá
Ai cũng thiếu nghèo, khổ tấm thân
Chỉ có nơi nầy con với mẹ
Tháng ngày dưa muối trải năm canh

Mẹ lượm ve chai kiếm chút đồng
Nhịn ăn gom góp để ruổi rong
Trên tay vé số trầm mưa nắng
Xẹp lép, bụng cào bởi trống không

Để có chút tiền lo bệnh con
Vậy mà giờ lại phải rầu hơn
Con nằm thoi thóp rên la đó
Còn mẹ bệnh nhiều bởi thiếu cơm…

Không lẽ hôm nay mẹ đánh liều
Cùng nhau âm phủ gặp cha con
Bởi giờ không thể, không còn thể
Tận khổ quá rồi, con hỡi con!

Nguyễn Thành Sáng

Nỗi Niềm Của Con

Mấy bữa trời giông ngập thuỷ triều
Mái tranh rã rệu cảnh liêu xiêu
Nước tràn lũ lụt gieo tang tóc
Bể ải trần gian khổ biết nhiêu

Góc thềm bó gối nỗi niềm lo
Dạ quặn từng cơn khi Mẹ ho
Bịnh hoạn lại không tiền chửa trị
Mỗi ngày teo tóp dáng co ro

Cha xưa đốn củi ở ven rừng
Sẩy té chấn thương huyết mạch ngưng
Từ đó Cha thường hay thất chí
Chẳng màng thế sự thịnh suy hưng

Tần tảo gánh gồng ba miệng ăn
Lắm khi ủ rũ những băn khoăn
Tương lai phía trước lu mờ quá
Thắc thỏm u hoài đêm trở trăn

Cha già Mẹ yếu nặng tân toan
Sóng dập thuyền chao nơi cõi hoang
Thân gái dặm trường sầu cánh liễu
Nghẹn ngào nén tủi lệ lòng loang

Cuộc sống cơ hàn nghiệt ngã vây
Bây giờ con phải làm sao đây
Học hành chữ nghĩa thì không có
Vườn tược ruộng đồng phủ nước mây

Nghĩ quẩn muốn trao ngưỡng Nguyệt Lầu
Mua hương bán phấn phận tầm dâu
Hầu nuôi Cha Mẹ lành cơm áo
Dẫu luống truân chuyên, tan nát nhầu!

October 26, 2018
Tam Muội
 
Top