[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (451)

SỢI TƠ BUỘC KÉO

Hàng cây vun vút ngược bên lề
Đến dãy cát vàng dẫn lối quê
Vắng lặng ngôi nhà đêm tĩnh mịch
Lờ mờ, lởn vởn rủ canh khuya!

Bao lần giấc điệp dẫn hồn tôi
Vào mộng đi tìm một ánh trôi
Nhưng cõi mịt mờ đâu chẳng thấy
Chỉ rời chân bước, dạ sầu tơi

Cứ thế để hoài nỗi vấn vương
Bóng ai nhàn nhạt cuối con đường
Nằm trong ảo ảnh mờ lam khói
Thoáng tụ lại rồi nhỏ giọt buông

Bởi dưới mưa ngàn quyện bóng đêm
Thì làm sao có một loài chim
Lượn theo tầm tã mà vương nắm
Chỉ đụt qua cơn đợi hết chìm!

Da diết tâm hồn chuỗi tháng năm
Thiết tha ấp ủ mảnh tình trăng
Nhưng trăng khuất dạng sau vành núi
Đành ngóng trời xa, loãng nhạt tàn…

Nếu được một lần quay trở lại
Thành loài cánh trẻ thả tầng mây
Phũ phàng nước đổ tôi dừng ghé
Đầy bụng, trong trời mới cất bay

Để không phải cảnh tắm thu chiều
Rồi mỗi tối ngồi cạnh hắt hiu
Lần dỡ từng trang nhòa nét chữ
Cho từ trong trái thổi sầu tiêu

Để không đăng đẳng sợi dây tơ
Lay động, chập chờn giữa giấc mơ
Quấn cuốn linh hồn lôi dĩ vãng
Cột bên bờ suối ngắm trăng trơ!


Nguyễn Thành Sáng

Tình Thơ Buộc Thắt

Leo lét đèn khuya, ủ dáng hồng
Cõi lòng vô định chuỗi mênh mông
Héo hon mài miệt, hồn thơ vọng
Diệu vợi phương trời mãi ngóng trông

Khao khát được lần trải ánh trăng
Chung vui xướng hoạ dệt sao băng
Khoả khuây khoảnh khắc dòng tang hải
Chia sẻ nỗi niềm ảm đạm giăng

Không gian bàng bạc chuốm thu về
Mộng tiếng nỉ non, lời tỉ tê
“Tứ tuyệt trắc bằng, gieo đối vận
Lạc vần sai ngữ, chớ lê thê”

Thu tàn đông tận hạ xuân sang
Vẫn mịt mùng tin luống bẽ bàng
Đáy dạ rung rinh từng đợt sóng
Bên đời lặng lẽ, lệ thầm đan

Ngậm ngùi lạnh lẽo chốn khuê trung
Gợn bóng cô đơn, ảnh bập bùng
Thi Sĩ đâu rồi, lòng mỏi mệt
Có hay thắt thẻo, phím rơi cung

Ngó ra trời rộng đất bao la
Chiếu buốt, chăn đơn, quạnh quẽ nhà
Giọt tửu vơi đầy, mi ướt đẫm
Muộn sầu vất vưởng khúc ngân nga

Ơi hỡi Tình Thơ! Rũ ánh nâu
Sương buông gió lộng phả khung sầu
Bút nghiêng, mực chảy, niềm tâm sự
Đợi phút tương phùng ôm ấp lâu

Bao giờ hợp phố buổi châu hoàn
Tấu điệp nghê thường, vũ phụng loan
Xếp giấy, vẽ hình, tung cánh luật
Tô đời đượm sắc, nhịp nhàng khoan!


October 12, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (452)

CÔ ĐƠN

Rộn rã đâu đây những tiếng cười
Dập dìu, tấp nập cảnh thuyền bơi
Ngả đường xuôi ngược dòng loang ảnh
Mà ở nơi đây chỉ một người!

Hứng hiu hiu thổi mái sau hè
Lượm lác đác vàng phủ gốc tre
Tắm nắng bức oi, bầu vắng vẻ
Khảy đàn lặng lẽ chỉ mình nghe

Tĩnh mịch canh khuya, áng lững lờ
Bên thềm, một góc, quấn dây tơ
Thấy như sợi tối, mong manh quá
Rồi mắc lên cành, mặc lắc lư

Xung quanh sẩm xịt màu u ám
Lãng đãng xa xa bóng chập chờn
Đom đóm dật dờ bay lấp loé
Từng hồi lay động, ánh man mơn!

Khát khao, vọng tưởng, biết đâu tìm
Muốn vút lên trời xoải cánh chim
Bay thẳng, bay xa về diệu vợi
Mà sao ai níu, ghịt con tim

Để thu cứ mãi cuốn hồn đau
Tối tối hoàng hôn uống giọt sầu
Da diết tận cùng bao nỗi nhớ
Muộn phiền chờn chập giấc canh thâu…

Cô đơn! Rất thật nỗi cô đơn
Tại gió, tại mây, tại dỗi hờn
Hay tại bạc phần nên quạnh quẽ
Lại đành bó gối, chẳng dời chân!


Nguyễn Thành Sáng

Tiết Thu Cô Đơn

Gió thoảng vi vu kéo mộng hồ
Thả hồn lãng đãng sợi hư vô
Li ti đợt sóng hương giang gợn
Đọng khối tơ đồng vọng cố đô

Mỗi độ thu về dạ trống trơn
Heo may lành lạnh, giọt sương mơn
Không gian ảm đạm khơi mầu sắc
Cám cảnh đơn côi lệ tủi hờn

Nhớ chiều tha thiết trải ven đường
Chiếc nón thẹn thùng dệt vấn vương
Đã mấy niên rồi xa cách huế
Thương tà áo trắng biệt ly hương

Trống vắng miên man lòng não nuột
Cuộc đời nghiệt ngã lắm chênh chao
Trái ngang cay đắng, trơ nhành liễu
Gặm nhấm nỗi niềm khổ xiết bao

Dáng ngọc rũ buồn thương nhớ ai
Khắt khe duyên nợ phiến thu phai
Úa vàng rải rác hoài nhung nhớ
Hình ảnh dấu yêu, lệ vắn dài

Gối lẻ ngân nga lạnh ánh tà
Giày vò ngọn gió chợt đưa qua
Cuộn cuồn chiếc lá rơi tan vỡ
Phương ấy hỏi chàng, chạnh xót xa?

Muộn phiền dằng dặc gửi nơi đâu
Lặng lẽ đìu hiu điệp khúc sầu
Ngất ngưởng suy tư tràn cõi dạ
Quạnh phòng thắt thẻo nhạt canh thâu.


October 13, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (453)

Nỗi Đau Âm Thầm

Có một cái gì giữa trái tim
Cứ hoài châm chích dấy đau lên
Đẩy dòng nhức nhói thành rên rỉ
Cho kẻ sầu tư hướng mắt nhìn!

Vào nơi thăm thẳm chốn ngàn xa
Ẩn hiện hình “Ai” dáng ngọc ngà
Gần gũi, đậm đà, muôn thắm đượm
Từ trong tiềm thức lộ dần ra

Không thể làm sao vẹn tỏ bày
Bởi vì khác biệt đó và đây
Bên cây giữa độ còn ươm nụ
Bên lủng lẳng treo trĩu nặng đầy

Phận số cuộc đời cảnh trớ trêu
Dẫu niềm tha thiết biết bao nhiêu
Nhưng sông thì chảy, thuyền không bến
Trên lững thững mây phủ bóng chiều!…

Giờ thêm da diết, nghẹn bâng khuâng
Khi buổi tối nay trước ngỡ ngàng
Nghe gió chuyển mình sang lối ngõ
Đẩy lùi vạt lá, khuất trăng thanh

Ai hiểu lòng ta ngập tái tê
Dấu yêu ngần ấy dãy lê thê
Nhớ nhung, vương vấn, tràn lưu luyến
Mà chẳng cùng nhau sánh bước về…

Để em quạnh quẽ, nỗi cô đơn
Một góc trời thu tím mảnh hồn
Luồng xoáy âm thầm sâu đáy nước
Chập chờn khoảnh khắc động từng cơn…


19/10/2018
Nguyễn Thành Sáng

Tơ Lòng Hoài Vọng

Gió lùa khe cửa tiếng vi vu
Ảm đạm ngoài song gợi sắc thu
Tĩnh mịch không gian buồn ủ rũ
Ngậm ngùi thắt thẻo sợi trầm u

Tạo hóa bày chi lắm bể dâu
Đầu xanh lận đận lỗi cau trầu
Dương trần lặn lội tìm giai ngẫu
Thất thểu não nề trải gót châu

Thuyền duyên sóng dập bởi cơn giông
Bão tố cuồng phong lạnh nhánh hồng
Phận hẩm bồng bềnh như biển động
Tủi hờn nhức nhối giữa mênh mông

Ước thề vạn kỷ hẹn uyên ương
Hội ngộ trớ trêu khúc đoạn trường
Tha thiết dạt dào yêu ngất ngưởng
Nhưng đời nghiệt ngã biết sao lường

Chầm chậm uống dòng Thương giải phơi
Nghe hồn ray rứt nỗi niềm khơi
Sơn khê cách trở xa vời vợi
Mặn đắng vành môi, dạ rã rời

Trĩu gánh ân tình đã khắc ghi
Dấu yêu ơi hỡi! Luống sầu bi
Mơ chăn gối áp, sống dung dị
Mộ cảnh tay dìu sánh bước đi

Chờ đợi mỏi mòn phiến lá phai
Khói lam phủ lối, đường ngăn hai
Tà huy leo lét mờ nhân ngãi
Phảng phất in sương hình bóng ai

Nức nở nghẹn ngào giá buốt rêm
Đàn thương phím nhớ quạnh bên thềm
Tơ đồng bện mối bao giờ nếm
Duyên vẹn nợ tròn, hạnh phúc êm?


October 20, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (454)

Tơ Lòng Hoài Vọng

Gió lùa khe cửa tiếng vi vu
Ảm đạm ngoài song gợi sắc thu
Tĩnh mịch không gian buồn ủ rũ
Ngậm ngùi thắt thẻo sợi trầm u

Tạo hóa bày chi lắm bể dâu
Đầu xanh lận đận lỗi cau trầu
Dương trần lặn lội tìm giai ngẫu
Thất thểu não nề trải gót châu

Thuyền duyên sóng dập bởi cơn giông
Bão tố cuồng phong lạnh nhánh hồng
Phận hẩm bồng bềnh như biển động
Tủi hờn nhức nhối giữa mênh mông

Ước thề vạn kỷ hẹn uyên ương
Hội ngộ trớ trêu khúc đoạn trường
Tha thiết dạt dào yêu ngất ngưởng
Nhưng đời nghiệt ngã biết sao lường

Chầm chậm uống dòng Thương giải phơi
Nghe hồn ray rứt nỗi niềm khơi
Sơn khê cách trở xa vời vợi
Mặn đắng vành môi, dạ rã rời

Trĩu gánh ân tình đã khắc ghi
Dấu yêu ơi hỡi! Luống sầu bi
Mơ chăn gối áp, sống dung dị
Mộ cảnh tay dìu sánh bước đi

Chờ đợi mỏi mòn phiến lá phai
Khói lam phủ lối, đường ngăn hai
Tà huy leo lét mờ nhân ngãi
Phảng phất in sương hình bóng ai

Nức nở nghẹn ngào giá buốt rêm
Đàn thương phím nhớ quạnh bên thềm
Tơ đồng bện mối bao giờ nếm
Duyên vẹn nợ tròn, hạnh phúc êm?


October 20, 2018
Tam Muội

Mộng Vườn Phôi Phai

Thương ơi! Em hãy thả sầu bi
Bởi mối tơ duyên lạc lối về
Nay chỉ còn đây bầu ảo ảnh
Mộng tình yêu dấu hú hồn đi!

Tìm tặng cho nhau chút lửa hồng
Sưởi niềm giá lạnh buổi hàn đông
Rồi sau giây phút say ân ái
Tạm tách thuyền ra rẽ ngược dòng

Nàng vẫn cô đơn tận chốn ngàn
Tháng ngày quạnh quẽ, lắm băn khoăn
Còn ta sớm tối hoài trăn trở
Một góc trời thu nắn phím đàn

Canh khuya thao thức vọng xa xôi
Ảnh bóng hình thương vẫn cứ hồi
Lởn vởn chập chờn nơi trí não
Khiến lòng vương vấn mãi không thôi!

Khuây khỏa chơ vơ dưới ngọn đèn
Bằng từ kéo sợi giữa con tim
Cầm lên ngắm nghía rồi ve vuốt
Da diết trào dâng cuốn nỗi niềm…

Đớn đau âm ỉ biết bao nhiêu
Châm chích, lâm râm mỗi độ chiều
Chỉ nghẹn âm thầm ôm nhức nhói
Lối mòn khắc khoải bước chân xiêu

Có lẽ tội tình phải trả vay
Nên giờ xui khiến cõi trần ai
Sông xa cách trở, bờ đôi bến
Hai kẻ tương tư chuỗi tháng ngày…

Thôi thì em hỡi! Mộng vườn đây
Cũng nhạc, cũng thơ, cũng đậm đầy
Cũng gió vờn trăng, bầu bát ngát
Vạn buồn thương nhớ tạm phôi phai…


24/10/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (455)

Trả Lại Ngày Xưa

Rượu sầu nốc cạn dưới trăng soi
Thảm đạm, u buồn lại tả tơi
Theo gió thả hồn về diệu vợi
Vờn mây gửi mộng đến ngàn khơi
Con tim xưa ấy hằng mong đợi
Trái bóng chiều nay chỉ thả thôi
Cất giữ làm chi thêm nhức nhối
Trăng vàng đã nhạt tự lâu rồi!

Nguyễn Thành Sáng

Tình Gửi Mây Trăng

Gió thoảng vi vu gợn mặt hồ
Tà huy lãng đãng cõi hư vô
Tơ hồng lệch lối uyên ương úa
Chỉ thắm sai đường lá cỏ khô
Gửi áng mây trôi bao dại dột
Trao vầng nguyệt lặn bấy ngây ngô
Trần tình khép lại không yêu nữa
Bởi trái tim khờ dậy sóng xô.

October 14, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (456)

Lạnh Lẽo

Hồn trăng lạnh lẽo ở đầu thôn
Trống vắng, cô đơn, ánh chập chờn
Âm giới thâm tình giăng vạn chốn
Trần gian nghĩa nặng ủ Ma hồn
Tìm chàng, chân bước, lòng đau đớn
Duỗi bóng, em đi dạ xót hờn
Gió cuốn thuyền duyên ngàn sóng gợn
U hoài, mờ mịt, giọt từng cơn!

Nguyễn Thành Sáng


Niềm Cô Đơn

Côn trùng rỉ rả bầu huyền ảo
Cú quạ xôn xao cảnh chập chờn
Thổn thức giày vò miền lạnh lẽo
Suy tư siết chặt chốn cô đơn
Bờ mi đọng hạt dòng châu chảy
Khoé mắt ươm hòn suối lệ mơn
Trống vắng phòng không hờn tủi phận
Tơ đồng vất vưởng trỗi từng cơn.

October 14, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,509
Điểm cảm xúc
467
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (457)

Lỡ Làng

Vắng lặng đêm tàn khơi nỗi nhớ
Tình buồn, ảm đạm, trải hồn thơ
Phôi phai kỷ niệm thời trăng tỏ
Phủ lấp tâm tư chuỗi bóng mờ
Thuyền duyên xưa cũ đành tan vỡ
Mộng ước giờ đây chỉ thẫn thờ
Cạn giọt để rồi thôi nhắc nhở
Quay về bó mộng cõi chơ vơ!

Nguyễn Thành Sáng

Lỡ Phận

Phận lỡ tơ rơi sầu bóng nguyệt
Duyên tan chỉ rã xót hồn thơ
Ưu tư cõi dạ đời u ám
Khắc khoải con tim kiếp nhởn nhơ
Sáng đó mây luồn thân rã rệu
Chiều đây gió dạt xác bơ vơ
Cung đàn lỗi nhịp tình phiêu bạc
Nhện bám sương giăng lạc bến bờ.

October 14, 2018
Tam Muội
 
Top