[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (437)

Thơ họa tâm tình không đề

Tơ lòng gặm nhấm trái tim côi
Trống vắng tâm hồn lạnh sắc môi
Hướng vọng phương trời nơi diệu vợi
Niềm đau thổn thức trỗi từng hồi...

TM

Anh cũng nhớ mình! Nhớ lắm ơi!
Chiều chiều hướng vọng cõi xa xôi
Tâm tư canh cánh sầu rười rượi
Khúc nhạc trong tim mãi từng hồi...

NTS

Thuyền tình lỗi nhịp mảnh tình khâu
Chiếc bóng trăng đơn lấp đỉnh đầu
Thắt thẻo sương mờ giăng mắt biếc
Li ti sóng gợn khởi cung sầu...

TM

Thương ơi! Hãy bớt nỗi buồn đau
Dẫu bước chân yêu lỡ nhịp cầu
Nhưng hãy còn đây lời ước hẹn
Dòng sông bến cũ được gần nhau...

NTS

Nghịch cảnh gieo chi những lá lay
Cho hồn rõ máu giọt sầu vây
Ai đau ai khổ ai rơi lệ
Để chuỗi đêm dài thêm đắng cay...

TM

Thời gian lặng lẽ cứ vần xoay
Bến cũ vườn xưa thuở ngập đầy
Thắm thiết mặn nồng hương lửa ái
Đôi mình rồi cũng trở về đây…

NTS

Ta về xây mộng ở nơi nầy
Tha thiết ân tình trải áng mây
Thưởng nguyệt ngâm thơ chìm hạnh phúc
Ngập tràn phơi phới mãi là đây.

TM
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (438)

Duyên Thắm

Hôm nào duyên gặp, thấy lòng vương
Cảm xúc rồi quen, kết bạn đường
Vắng lặng đêm về mang nỗi nhớ
Thâm trầm trăng đến trải niềm thương
Thiếu em một cõi trời gom quạnh
Toại mộng ngàn phương gió vạt buồn
Trọn tấm chân tình trao cảm mến
Hoa lòng kết tụ, toả thơm hương!


Nguyễn Thành Sáng


Duyên Bén

Dưới ánh trăng vàng hạnh ngộ nhau
Trao lời hẹn ước khắc tình sâu
Xa Thương trống vắng ngàn kim chích
Thiếu Mộng bơ vơ vạn mủi khâu
Ngóng bậu đong đưa khơi giọt lệ
Chờ anh rỉ rả trỗi dòng châu
Sơn khê thế lộ duyên ngăn cách
Dẫu vậy bền tơ nguyện bạc đầu.


October 6, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (439)

Trọn Vấn Vương

Ta đã có nhau bước nẻo đường
Đôi hồn nồng ấm ngất niềm thương
Bỏ đi khắc khoải thời ươm dại
Xoá bước bâng khuâng chuỗi sống buồn
Tình đẹp khơi màu bao sắc thắm
Nghĩa vàng toả vị vạn men hương
Ước mơ, khát vọng nay tìm được
Một ánh trăng lòng gửi vấn vương!


Nguyễn Thành Sáng


Trọn Tình

Thuở tuổi chung trường hẹn ngoéo tay
Tương lai sánh bước vọng sum vầy
Em thành Tiến Sĩ ngành khoa học
Bậu đạt Thương Gia vựa trái cây
Hạnh phúc yêu đương tay mãi đắp
Ân tình quyến luyến dạ luôn xây
Tân hôn lễ cưới hai hoà một
Mỹ mãn tơ bền chỉ buộc dây.


October 6, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (440)

Mong Em Được

Em đến gieo tôi một nỗi vương
Ngày trôi dần nhẹ trải thêm thương
Vắng trăng nhung nhớ, bầu ngây dại
Thiếu ánh ưu tư, bóng rũ buồn
Muốn kéo trăng về soi vạn thắm
Mong ghì gió lại thổi ngàn hương
Để cho ấm áp, hồn em được
Hạnh phúc, an vui chuỗi bước đường!


Nguyễn Thành Sáng



Tơ Lòng Tặng Thương

Hội ngộ dương trần chốn nhiễu nhương
Hồn chàng bộc trực tánh hiền lương
Khơi tầng sóng vỗ dâng trìu mến
Gợi khúc mây luồn ngập vấn vương
Mộng ước thuyền chung xuôi biển cả
Mơ thề chén cạn trải đêm trường
Thu sang lác đác vàng ngoài ngõ
Nhặt phiến tơ lòng mến tặng thương.


October 6, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (441)

BIẾT ĐẾN BAO GIỜ QUÊN

Thuở đó bão giông phủ khắp chiều
Nhớ em nhiều lắm, biết bao nhiêu
Muốn về gặp gỡ ngàn yêu dấu
Lại rỗng, thân xơ, nặng cánh diều!

Đành gói tâm tình gởi gió mây
Vấn vương, lưu luyến hẹn ngày mai
Canh khuya thao thức niềm trăn trở
Nghẹn bóng cầu treo, chuỗi đọa đày

Từng chiếc lá vàng rụng giữa đêm
Lắc lư làn ánh chảy về tim
Khiến nghe xao xuyến lòng muôn thuở
Từng giấc mơ say bước nẻo tìm

Cứ thế thời gian lặng lẽ trôi
Dòng sông tràn ngập chẳng hề vơi
Tiếc cho sóng xiết, thuyền tan tác
Đành ngóng bờ xa, gác mộng đời!

Chợt trưa hôm ấy gió bay qua
Nét chữ thân quen của "Ấy" mà!
Em gởi về tôi bao nỗi nhớ
Cùng hình ảnh héo, tím hồn hoa…

Bây giờ ánh nhạt buổi hoàng hôn
Sao mãi lòng tôi nhớ mảnh tròn
Lai láng bao chiều ngân thổn thức
Những đêm vằng vặc ngắm trăng son…

Biết đến khi nào mới thật quên
Con đường chân bước lại không tên
Vậy mà cứ quyện vầng lam khói
Để mảnh thuyền đi mãi dập dềnh!...


23/4/2016
Nguyễn Thành Sáng


Kỷ Niệm Hoài Vương

Lồng lộng thu phong phả tứ bề
Gợi hồn chất chứa chuỗi lê thê
Lật trang lưu bút thời son trẻ
Dòng chữ xoáy vào tim tái tê

Đắng lòng ký ức chợt lùa qua
Thổn thức trầm tư quạnh ánh tà
Tưởng đã vùi chôn sâu huyệt lạnh
Nào ngờ trỗi dậy xé hồn hoa

Anh hỡi! Giờ nầy anh ở đâu
Thấu chăng ray rứt sắt se sầu
Mấy năm đằng đẳng sao như thuở
Cắp sách, động tình, tha thiết nhau

Những chiều lãng mạn gió hây hây
Âu yếm vỗ về phút ngất ngây
Ánh mắt, bờ môi, lời dịu ngọt
Nồng nàn say đắm dưới tầng mây

Rồi hè năm ấy lệ hoen mi
Giận dỗi thời gian sẽ bớt thì
Ai biết cơ trời chia rẽ thúy
Cuộc tình trót lỡ vội vàng đi

Đáy dạ ngập tràn nỗi vấn vương
Tương tư da diết rũ chiều sương
Nhớ từng cử chỉ anh chăm sóc
Lo lắng khi em chẳng đến trường

Kỷ vật giờ đây em chắt chiu
Mộng yêu dấu hỡi, chỉ buồn thiu
Tên anh khẽ gọi ngàn nhung nhớ
Dằng dặc nỗi niềm, dạ hắt hiu.


October 7, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (442)

KHÔNG CÓ EM

Không có em chắc không còn gió
Nhẹ nhàng từ đây đó về tim
Cho lòng dào dạt dịu êm
Toả niềm lai láng bên thềm sáng trăng!

Không có em ai lần tơ mối
Níu hồn anh những tối thu phong
Cùng nhau lên cõi bềnh bồng
Lâng lâng, lững thững trên dòng sông thương

Không có em con đường ngập nắng
Bước nặng nề, hụt hẫng gió mây
Đâu còn chun rượu tràn đầy
Để anh sưởi ấm đêm dài giá đơn

Không có em ảnh tròn mờ nhạt
Tiếng côn trùng réo rắt vọng về
Canh khuya vắng lặng ủ ê
Sương rơi tan giọt, lê thê nỗi sầu!...

Hồn vạn kỷ hôm nào sống lại
Ngược quay tìm biển ái ngàn xưa
Trả anh chiếc bóng bao giờ
Khô khan, quạnh quẽ bên bờ gió lay

Tiếp chuỗi sống tháng ngày thao thức
Chỉ nghẹn buồn nhói nhức tâm can
Bốn mùa tắm lá thu vàng
Nhìn dòng nước chảy, ngập tràn xót xa…

Duyên đôi ta trăng thơ trải ánh
Hòa khung trời lấp lánh muôn sao
Một cơn gió thoảng qua cầu
Nào đâu sánh được tình sâu ngút ngàn!

Bận lòng chi mảng phù vân!...


26/4/2016
Nguyễn Thành Sáng

Nếu Đời Vắng Bậu

Nếu vắng Bậu hồng trần u ám
Mây kéo vầng ảm đạm không gian
Thu sang sẽ thiếu nai vàng
Tròn xoe ngơ ngác hứng làn sương rơi

Nếu vắng Bậu bầu trời tắt nắng
Hoa cỏ buồn héo hẳn tiết xuân
Gợi niềm u uẩn bâng khuâng
Muôn loài vạn vật trầm luân lỡ làng

Nếu vắng Bậu cung đàn im tiếng
Chẳng du dương quyến luyến tỏ tình
Tứ bề quạnh quẽ lặng thinh
Chẳng còn sức sống lung linh thuở nào

Nếu vắng Bậu chào mào biếng hát
Gió bấc lùa buốt rát tim em
Chuỗi đêm lếch thếch dài thêm
Lệ chan gối lạnh quạnh rèm tương tư

Nếu vắng Bậu hồn như tuyết phủ
Cuộc đời nhàm ủ rũ canh thâu
Miên man bên trướng Nguyệt lầu
Mưa thu trĩu hạt rầu rầu dáng hoa

Thì ở cõi Ta Bà cô đọng
Mầu âm gian thổi lộng biển khơi
Dương trần mạt lộ rã rời
Trắng đen xoay chuyển tả tơi mộng lành

Đời không thể vắng anh, Bậu nhỉ?
Có Bậu thì tuyệt mỹ vẹn phần
Chim ca, suối hát, gió ngân
Tơ đàn trỗi điệp lâng lâng khung tầng…

Đời nào phải đoá phù vân!


October 8, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,396
Điểm cảm xúc
385
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (443)

Vương Vấn Hình Xưa

Em ngồi gần sát bên anh
Nhẹ nhàng kể chuyện sớm hôm cảnh đời
Bờ môi dễ nhoẻn nụ cười
Nay phơi sắc tím, kéo hồi chuông rung

Quả sầu em cất ở trong
Anh đây đã thấy, nên lòng xót xa
“Của mình” thành vợ người ta
Hỡi ôi! Ai hiểu đâu là đớn đau!

Bến mơ, nửa bước tới cầu
Bất ngờ cầu gãy, nghẹn ngào ép tim
Lỡ làng chỉ mối xe duyên
Dòng sông ngược bến, con thuyền đứt dây

Tại người hay tại gió mây
Người không có cánh duỗi bay đẩy mờ
Hoặc mây trước gió lững lờ
Nhưng kia nhẹ thổi để chờ mắc mưa!

Bây giờ vương vấn tình xưa
Cũng đành phải chịu canh khuya bóng tàn
Bâng khuâng lệ nhỏ đôi hàng
Luyến lưu dĩ vãng, ngỡ ngàng hôm nay…

Tối rồi! Anh tạm chia tay
Tiễn người ra cửa, dạ ai có buồn?
Mà sao bịn rịn trên đường
Để xe em dắt, ánh sương ửng trào

Em ơi! Da diết biết bao
Mênh mang nỗi nhớ len vào tâm tư
Trải niềm khuây khỏa vào thơ
Hồn thương năm cũ vật vờ mái hiên!...


25/1/2018
Nguyễn Thành Sáng

Lưu Luyến Tình Anh

Dạ buồn ray rứt triền miên
Đong đưa dĩ vãng ưu phiền nặng mang
Tưởng đâu rẽ thuý uyên tan
Dư âm khép lại cung đàn buông lơi…

Chiều qua phố thị rong chơi
Hữu duyên tái ngộ tình khơi nỗi niềm
Dấu yêu khí thái trang nghiêm
Hài hoà nho nhã thanh liêm thuở nào

Nay đà tuyết điểm hanh hao
Quạnh bờ ủ rũ xanh xao đồi mồi
Lưng còng thất thểu hỡi ôi!
Lạt mầu y phục, phượng đôi sâu hằn

Thiên đình ẩn hiện nếp nhăn
Nghe đau nhức nhối phủ giăng tấc lòng
Mây đùn gió cuốn mênh mông
Nắm xương héo hắt trải dòng bể dâu

Hàn huyên đối ẩm ít câu
Giọng vang trầm ấm nhưng sầu vấn vương
Dấn thân thống khổ phong sương
Dở dang duyên phận dặm trường bước đi

Tỏ bày uẩn khúc vân vi
Tình xưa trỗi dậy thắt ghì em thêm
Nguyện cầu ước vọng bên rèm
Anh được êm đềm tự tại suối ngân…

Đèn khuya ảo ảnh bâng khuâng
Giày vò tư tưởng bần thần dáng hoa
U sơn tĩnh mịch nhạt nhoà
Ánh tà khuất dạng lệ oà đẫm mi.


October 9, 2018
Tam Muội
 
Top