[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (353)

MỘT THOÁNG ĐONG ĐƯA

Từ khi cánh tung bay vào cõi mộng
Chưa một lần chiếc bóng phải dừng tay
Vươn dài ra nắm bắt một vầng mây
Thả lên đó mơ say về viễn xứ!

Bỗng sáng nầy nghe như niềm tư lự
Nỗi đăm chiêu bàng bạc nẻo xa xôi
Tiếng tấc lòng khuấy động mắt, bờ môi
Bao nghĩ, thấy để rồi đan khép kín

Khung xoải cánh chẳng từng phen bịn rịn
Đeo gươm thần ngang dọc cõi trời mây
Thế mà nay xúc cảm, thoáng chùn tay
Vói sau rút, loang hoài không sắc ảnh

Đây có phải ngậm ngùi nhìn trăng chạnh
Nghẹn lu mờ ánh tỏ bởi mưa sa
Hay mỏi mê trước ngút ngàn biển cả
Vạn sóng cồn nghiệt ngã mãi vờn theo!

Cho da diết, thẫn thờ, khô úa héo
Như bã buồn, thắt thẻo cuốn tâm tư
Bao lần gom tiếng lộng kết vào thơ
Rồi loãng nhạt từng giờ trong khắc khoải…

Chợt đâu đây âm vang xa vọng lại
Vì sao hồn bảng lảng nét phôi pha?
Vì sao hồn dờ dật nhịp đàn ca?
Để ước hẹn biến ra vầng mây khói…

Phong vũ hỡi! Mênh mông ngân tiếng nói
Như suối nguồn lai láng chảy tâm can
Dẫu xuân về thao thức, chút mênh mang
Lời năm cũ, đá vàng không thay đổi...


Nguyễn Thành Sáng

Chiếc Bóng Bên Đời

Giữa tiết Hạ mây giăng đìu hiu vắng
Gợi ưu tư mặn đắng nhạt môi hồng
Ở phương trời chàng có nhớ gì không
Cảm da diết ngóng trông tình vương vấn?

Đêm vằng vặc phím tơ chùng hụt hẫng
Nhặt sợi buồn chôn tận đấy huyệt sâu
Bút mực in trên trang giấy mục nhàu
Ẩn dụng ý nỗi sầu vơi tấc dạ

Đèn leo lét Bóng in tường nghiêng ngả
Để canh tàn vật vã luyến với thương
Dáng nguyệt cô than thở khúc đoạn trường
Nghe chua xót tơ hường vương nghịch cảnh

Lồng lộng gió ập vào hồn cô quạnh
Buốt lệ tình sóng sánh giọt dở dang
Vọng núi sông hoài tưởng một tình lang
Nghe bi thiết ngút ngàn ngân trọn trái

Mưa nặng hạt cho tâm sầu hoang hoải
Đàn độc âm ta khảy khúc hận tình
Chiếc Bóng kia sao cứ mãi lặng thinh
Hay ngươi cũng luỵ tình như ta vậy?

Nầy Bóng hỡi! trái tim đang bùng cháy
Lửa yêu đương như vẫy gọi đón chào
Tự đa tình để cõi dạ nghiêng chao
Niềm sầu nhớ nghẹn ngào luôn day dứt

Dụng vần luật giữa chuỗi dài thao thức
Hoạ áng thơ mong dứt nỗi bâng khuâng
Một lần yêu tự vạn cổ thấm nhuần
Tim tê tái trầm luân nơi cõi thế.


Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (354)

Thăm Lại Quê Xưa

( Thơ Liền Âm - Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

Đã lâu lắm em chưa về Sông Cửa
Nhớ bến đò chan chứa nhịp chèo đưa
Võng kẻo kẹt cù cưa quên cơm bữa
Mảnh đất lành từng hứa thuở xa xưa

Nay về lại ánh vừa xuyên tàu dứa
Hồn lâng lâng hoa sữa thoảng hương ưa
Tiếng non nỉ lưa thưa từ chim Sứa
Nghe não nề như khứa mảnh hồn tưa

Đường quê ngoại cơn mưa phùn phứa phựa
Làm dịu đi cái lửa cháy ruộng bừa
Gốc cổ thụ dây dưa ngồi lưng tựa
Thoáng ngậm ngùi lệ giữa buổi ban trưa!


September 9, 2018
Tam Muội


Quê Ngoại

(Họa thơ liền âm từng phần)

Rời quê ngoại sau mấy ngày thăm ấy
Tận cõi lòng vẫn thấy đọng niềm say
Chỉ mộc mạc đồng rẫy với nương khoai
Nhưng chan chứa tình dầy thân thích mãi

Phía trước mặt nhìn ngay dòng sông chảy
Còn sau lưng một dãy ruộng nằm đây
Nhà họ hàng nối dài bao chục cái
Hữu sự gì gọi lại có liền tay

Khá bận rộn loay hoay mùa nhổ cấy
Rồi thêm lần gặt hái với gom xay
Giờ thong thả vác chài quăng xuống đấy
Bắt vài con để vảy nướng lai rai…


13/9/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (355)

THU ĐI ĐỂ MỐI SẦU

Thu thắm giờ đây đã khuất rồi
Cánh hồn lai láng cũng dần trôi
Khu vườn đọng lại bao tơi lá
Lãng đãng gợi buồn những xác rơi!

Một thuở ươm trồng bao nhớ nhung
Để nay lưu luyến, nỗi bâng khuâng
Bao nhiêu xanh sắc phơi màu thắm
Là bấy dòng thương, tích tụ hồn

Hôm nào sóng gợn vẽ lên tranh
Níu gió phương xa đến lại gần
Lẩy nhẹ héo tàn bao cuốn lá
Trầm nhìn lả tả rụng năm canh

Dẫn nhựa vào cây mỗi phút đầy
Chờ cho óng mượt nét trang đài
Chuyển thân thanh thoát hừng theo gió
Trải dáng ngọc ngà rực nét say!

Khép đóa hương xuân tựa ánh màn
Thẹn thùng, e lệ với trăng vàng
Lời yêu tha thiết em mong nói
Ngại cánh mây ngàn phủ bóng thanh

Giờ buồn da diết, nhớ ngày thu
Có trái tim sầu quyện ám u
Muốn gửi hồn nầy về diệu vợi
Nhưng đường thăm thẳm tịch xa mù…

Đông lạnh ngàn phương đã kéo về
Thu tàn nhè nhẹ duỗi chân đi
U hoài chiếc bóng ôm thầm lặng
Vọng mảnh trăng tàn dạ tái tê!...


Nguyễn Thành Sáng


Chàng Đi Cõi Dạ Vương Sầu

(Thơ Hoạ Giữ Y Từ Cuối)

Đôi ngả từ đây vĩnh biệt RỒI
Con thuyền rẽ sóng hững hờ TRÔI
Thu về héo hắt chao lòng LÁ
Thắt thẻo lìa cành lác đác RƠI

Dằng dặc gánh sầu đọng mắt NHUNG
Canh dài thao thức nỗi bâng KHUÂNG
Lương duyên rực rỡ, tình nồng THẮM
Bỗng chốc vỡ tan vất vưởng HỒN...

Đẹp mối tơ tằm họa bức TRANH
Một đôi bướm trắng kéo nhau GẦN
Tô thêm thảm cỏ xanh màu LÁ
Và chuỗi ngân hà toả suốt CANH

Ấm áp hương yêu ngát đượm ĐẦY
Hoa vờn nguyệt thẹn ngưỡng trang ĐÀI
Hồn linh hoà quyện nương con GIÓ
Nhịp khảy cung đàn, ngây ngất SAY

Gió thoảng vi vu lắc nhẹ MÀN
Tay đan đầu tựa ngắm tia VÀNG
Lâng lâng biển ái, chàng thầm NÓI
Nắng ửng má hồng điệp khúc THANH...

Heo mây bàng bạc tiết sang THU
Ái nhạt cung buồn ảm đạm U
Hồn lạnh hướng tầng trôi diệu VỢI
Lệ khơi khoé mắt giọt sương MÙ

Niềm ưu ray rứt chợt tràn VỀ
Bể mộng duyên tàn, nhạn lãng ĐI
Vẫn chỉ độc hành đời vắng LẶNG
Tam sinh phận bạc ngậm ngùi TÊ!


September 13, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (356)

Chiều Vắng Anh

Hoàng hôn tím mình em trên phố vắng
Gió hây hây vạt nắng trải vệt đường
Chạnh cõi lòng chợt nghĩ tới hồn thương
Chân lãng đãng vấn vương hoài da diết

Ở phương ấy vòm trời xa có biết
Em chốn này khôn xiết quạnh chơ vơ
Phố vắng anh lạc bước đến thẫn thờ
Tim ray rứt đôi bờ ngăn bến lở

Ngày hội ngộ đôi ta đầy bỡ ngỡ
Dạ bồn chồn ngẫm nợ thuở kiếp xưa
Trọn tim trao ngân nhạc khúc đong đưa
Cho mộng thắm tình vừa ươm mật ngọt

Xuân phơi phới líu lo chim thánh thót
Áng mây hồng chót vót tận đỉnh không
Tỏa hương yêu choáng ngợp phủ tấc lòng
Nghe dào dạt tình nồng thêm vương vấn

Nhớ dạo nọ anh khơi niềm hụt hẫng
Bởi quá yêu vớ vẩn nổi ghen thôi
Anh vỗ về thứ lỗi nước cuốn trôi
Đừng giận dỗi lát rồi anh “yêu” nhé!

Chiếc lá nhỏ cuối mùa rơi khàng khẽ
Liếc nhẹ anh tỏ vẻ “ứ! chả thèm”
Sợi vắn dài lã chã ôi tèm lem
Anh cười ngất “thôi thèm anh năn nỉ”

Hồn xao xuyến Phụng Loan tình vạn kỷ
Đượm sắt son chung thủy dệt mộng lành
Khói sương mờ hay mắt lệ long lanh
Chiều cô quạnh chòng chành vương nỗi nhớ.


Tam Muội


Tơ Vương Từ Nẻo Vắng…

(Họa giữ y từ cuối ngược từ dưới lên trên)

Em có thấy ngập tràn bao nhung nhớ
Dưới khung trời nguyệt tỏ ửng long lanh
Của những kẻ tha thiết với duyên lành
Cùng trao hẹn trăm năm, lời vạn kỷ!

Họ muốn được cận kề nghe non nỉ
Xoá bụi sầu âm ỉ rải lấm lem
Đặt luyến lưu, xúc cảm, khát khao thèm
Vào chính giữa con tim hoài rung khẽ

Cảnh héo úa, đìu hiu rồi đây nhé
Theo sông dài lặng lẽ lững lờ trôi
Sương giọt buồn, rỉ rả cũng đành thôi
Không còn nữa, một thời gây hụt hẫng!

Cho thăm thẳm chứa chan niềm vương vấn
Giờ sớm hôm được ấm áp cõi lòng
Trả giá băng, tê tái lại tầng không
Bước cõi mộng mênh mông ngàn thánh thót

Đêm trăng sáng tặng nhau đầy mật ngọt
Lầu ái tình, say gió thoảng đong đưa
Hưởng làn hương dào dạt tự xa xưa
Khi nghịch cảnh bốn mùa luôn cứ ngỡ…

Yêu dấu ơi! Dẫu bến tình ta lở
Khiến tâm tư trăn trở lắm thẫn thờ
Chiều ngắm tàn lác đác, nỗi chơ vơ
Cả hai phía từng giờ đau ai biết

Sẽ gom trọn biến thành bầu da diết
Tận đáy sâu nghẹn khuyết bóng hồn thương
Bốc dần loang tợ lam khói trên đường
Để chỉ mối tơ vương từ nẻo vắng…


13/9/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (357)

Phù Vân

Chiếc bóng thời gian mãi mãi trôi
Tợ làn nước biếc tận trùng khơi
Ngày đêm hứng chịu bao vùi dập
Trổi dậy lăn tăn khoảnh khắc rồi...

Hóa thành bọt trắng dạ long lanh
Theo sóng đong đưa khúc lữ hành
Rung lắc, vật vờ hay điểm nét…
Cũng đều một sớm rã tan nhanh

Hàng hàng, lớp lớp cứ theo đây
Nở rộ tràn loang trải ánh dài
Một bức tranh đời qua vạn kỷ
Dấu hằn kỷ niệm dưới trời mây

Còn gì để nhớ, để mà thương
Khi sắc hoàng hôn rụng xuống đường
Bốn phía âm u dần chuyển đến
Từ xa văng vẳng vọng hồi chuông?

Sẽ khóc, hoặc cười hoặc xót xa
Nhìn theo chầm chậm kéo dần qua
Cảm yêu, buồn hận hay vương vấn…
Cũng chỉ phù vân vỡ cuối tà!...


16/9/2017
Nguyễn Thành Sáng


Đoá Phù Vân

(Thơ họa giữ nguyên từ cuối)

Lãng đãng thả hồn nương gió TRÔI
Mây giăng lờ lững nỗi niềm KHƠI
Hoa tươi hoa úa hoa vùi DẬP
Viễn mộng trần gian để phải RỒI

Giọt sầu khoé mắt đọng long LANH
Khi giấc mơ yêu, bước độc HÀNH
Trải cuộc bể dâu tàn tạ NÉT
U huyền sương khói chớm tan NHANH

Bốc quả tim hồng để ở ĐÂY
Ngồi nhìn ngẫm lại, chuỗi canh DÀI
Tình sâu, tình cạn, đâu tri KỶ?
Thoáng chốc tro tàn quyện gió MÂY

Lạc lối cõi lòng thọ tổn THƯƠNG
Miên man khởi phím khúc tơ ĐƯỜNG
Mỏi mòn chờ đợi, tình chưa ĐẾN
Động nốt cung trầm lẩy tiếng CHUÔNG

Lãng Tử đa tình Lãng Tử XA
Mình ta chiếc bóng mấy thu QUA
Phù vân âu kiếp hà vương VẤN
Thanh thản ung dung ngắm nguyệt TÀ!


September 13, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (358)

Thơ họa tâm sự không đề

Em còn nhớ buổi đầu gặp gỡ
Nét thẹn thùng mắc cỡ của "Ai"
Đã làm anh cảm. anh say
Lâng lâng, dào dạt, lắc lay nỗi niềm...

NTS

Lần tao ngộ trái tim lí lắc
Giả bộ thời em mắc cỡ thôi
Thời gian êm ấm dần trôi
Mới hay người ấy "cùng đôi" với mình..

TM

Anh thầm nghĩ tơ tình chắc..."vướng"
Nên cõi lòng cứ hướng về kia
Để rồi lặng lẽ canh khuya
Dưới đèn thao thức ngân nga tiếng lòng...

NTS

Đêm tĩnh mịch cô phòng quạnh bóng
Hướng non ngàn trông ngóng người thương
Dù rằng duyên lỡ uyên ương
Nhưng tình thắm thiết chỉ hường trao tay..

TM

Dẫu bằng mộng lại đầy vương vấn
Để tháng ngày u ẩn trong tim
Biết bao thương nhớ về em
Mà không thể chấp cánh chim bay tìm...

NTS

Em nào trách "cánh chim" phương ấy
Đừng để lòng áy náy mà chi
Thơ văn xướng hoạ li bì
Vui trong khoảnh khắc vơi si luỵ tình...

TM
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,308
Điểm cảm xúc
372
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (359)

Thơ họa tâm sự không đề

Anh luôn nhớ đến mình! Mình ạ
Bởi éo le, hóa đá hồn đan
Khiến cho duyên phận lỡ làng
Để lòng canh cánh, võ vàng, tái tê...

NTS

Đừng tủi phận ê chề mình ạ
Em mãi là chiếc lá mùa thu
Khi trăng soi đỉnh sương mù
Mộng thời chăn gối em ru tình nồng.

TM

Làm lá thu anh hông có muốn
Héo vàng rồi rụng xuống làm sao
Nhìn phơi lác đác anh đau
Bởi thương nhiều quá nỡ nào thấy em...

NTS

Vàng chiếc lá êm đềm trải thảm
Giữa tiết thu ảm đạm trời chiều
Cho anh dỗ giấc tiêu diêu
Cùng em khuây khoả cô liêu tháng ngày..

TM

Mượn ý lá để say, để mộng
Để đôi mình quyện bóng liền nhau
Vậy thì anh sẽ hông đau
Chỉ còn giữa trái đọng sầu chút thôi...

NTS

Nghe mình nói dạ bồi hồi lắm
Tình chúng mình đượm thắm nhé anh
Cho nhau những giấc mộng lành
Quên đi nghịch cảnh chòng chành thâu canh...

TM
 
Top