[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (234)

ĐOẠ ĐÀY

Từ ngày anh bỏ ra đi
Ký tên mảnh giấy biệt ly phũ phàng
Ngậm ngùi ray rứt tâm can
Lặng lẽ ngỡ ngàng nghèn nghẹn nhói đau

Ba năm ròng rã lệ sầu
Suối mượt nhạt màu nỗi nhớ thiên thu
Bặt vô âm tín mịt mù
Chiều buông quạnh quẽ trầm u riêng mình

Lang thang dọc mé bờ kinh
Hoài niệm chuyện tình tha thiết đôi ta
Anh giờ thoả mộng phồn hoa
Thống khổ quê nhà thấp thỏm em trông

Thăng trầm con nước bềnh bồng
Lệch sợi chỉ hồng Loan Phụng luỵ vương
Sắt se thổn thức canh trường
Duyên đầu dang dở đoạn trường đắng cay

Thu sang Hạ tới Đông lay
Nỗi niềm dằng dặc ốm gầy xác thân
Thẫn thờ thao thức bần thần
Cha mẹ hẹn lần gá nghĩa chồng con

Em thời muốn giữ sắt son
Chờ đợi mỏi mòn anh tận phương nao
Trăng khuya nhợt nhạt ánh hào
Tình sâu khắc dạ ngọt ngào tặng anh

Mà sao nỡ phụ vội đành
Vứt áo rũ mành đi bỏ lại em
Ưu tư khắc khoải bên rèm
Nhớ thương da diết con tim đoạ đày.


July 12, 2018
Tam Muội


Muốn Được Một Lần

Em vừa trải khúc u hoài
Anh đà “cạn chén” để rồi lại đau
Khi xưa vội kéo sụp cầu
Tháng năm cứ mãi biết bao nghĩ về!…

Người con gái ấy tên Xê
Tặng trao trái đỏ tràn trề yêu thương
Vậy mà vó ngựa buông cương
Khiến nàng da diết đoạn trường xót xa

Đêm đêm văng vẳng sầu ca
Tương tư não nuột loang qua phũ phàng
Kẻ “Kia” cũng chẳng bận màng
Cũng khô cục đá, cũng hàng bạc vôi…

Thời gian chầm chậm dần trôi
Phong trần cát bụi dập vùi tâm tư
Lắm khi thao thức thẫn thờ
Chập chờn dĩ vãng, chơ vơ nỗi niềm!

Đìu hiu, giá lạnh bên thềm
Lần vào ký ức êm đềm thuở xanh
Mới hay nhớ mảnh trăng thanh
Mới thầm nối tiếc ôm đàn thả sông…

Trọn đời canh cánh cõi lòng
Hận mình sao nỡ quay vòng nhổ neo
Đẩy tình lông lốc xuống đèo
Tả tơi tan tác chìm theo sóng gờn…

Bao thu muốn được một lần
Nghe lời oán trách, nghe hờn của em…
Cho từ sâu thẳm con tim
Trào lên day dứt đẩy thuyền vỡ toang!


14/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (235)

Muốn Được Một Lần

Em vừa trải khúc u hoài
Anh đà “cạn chén” để rồi lại đau
Khi xưa vội kéo sụp cầu
Tháng năm cứ mãi biết bao nghĩ về!…

Người con gái ấy tên Xê
Tặng trao trái đỏ tràn trề yêu thương
Vậy mà vó ngựa buông cương
Khiến nàng da diết đoạn trường xót xa

Đêm đêm văng vẳng sầu ca
Tương tư não nuột loang qua phũ phàng
Kẻ “Kia” cũng chẳng bận màng
Cũng khô cục đá, cũng hàng bạc vôi…

Thời gian chầm chậm dần trôi
Phong trần cát bụi dập vùi tâm tư
Lắm khi thao thức thẫn thờ
Chập chờn dĩ vãng, chơ vơ nỗi niềm!

Đìu hiu, giá lạnh bên thềm
Lần vào ký ức êm đềm thuở xanh
Mới hay nhớ mảnh trăng thanh
Mới thầm nối tiếc ôm đàn thả sông…

Trọn đời canh cánh cõi lòng
Hận mình sao nỡ quay vòng nhổ neo
Đẩy tình lông lốc xuống đèo
Tả tơi tan tác chìm theo sóng gờn…

Bao thu muốn được một lần
Nghe lời oán trách, nghe hờn của em…
Cho từ sâu thẳm con tim
Trào lên day dứt đẩy thuyền vỡ toang!


14/7/2018
Nguyễn Thành Sáng



Khép Trang Nhật Ký

Cuộc đời dâu bể đa đoan
Hoá công chẳng đặng Phụng Loan lỡ làng
Hữu duyên vô phận dở dang
Sóng ngầm bão tố thuyền tan nát nhàu

Tưởng rằng thắm đượm trầu cau
Ngờ đâu lận đận qua cầu đắng cay
Xốn xang vò võ đêm ngày
Tương tư khối mộng lắt lay bóng hình

Bốn bề hoang vắng lặng thinh
Tựa cửa lắng mình hoài vọng tin anh
Muộn phiền bạc mái đầu xanh
Thệ ước chòng chành ký ức buông lơi

Hoang mang bóng lẻ chơi vơi
Sơn khê cách biệt sầu khơi tấc lòng
Hỏi rằng anh có về không
Hay phụ tình nồng, tim nhói giá băng

Chuỗi dài quạnh quẽ gối chăn
Uyên ương lẻ bạn băn khoăn được gì
Dư hương trĩu nặng vành mi
So dây khảy phím biệt ly đoạn trường

Chia uyên rẽ thúy đôi phương
Âu là số mệnh há vương vấn buồn
Bầu đen mưa rớt sấm suông
Gió rít mây luồn réo rắt cung tơ

Trần tình chẳng vẹn giấc mơ
Én lạc thẫn thờ cất tiếng xót xa
Mượn vần thơ rụng phôi pha
Khép trang nhật ký, đường xa độc hành!


July 15, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (236)

Trống Rỗng !

(Thơ liền âm - Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

Ta trống rỗng! Cái đầu ta trống rỗng
Chỉ chứa toàn cái bóng của không không
Để hôm nay thả lòng vào cõi trống
Tắm ngộp hoài lỏng bỏng giữa mênh mông!

Sao thuyền chẳng xuôi dòng theo bến mộng
Cho một lần ước vọng được thành công
Để mai kia chiều đông, trời nhạt bóng
Khỏi phải buồn lặng ngóng một dòng sông

Dòng sông đó có sóng, có mây giông
Có trùng điệp âm phong ngàn chuyển động
Ru hồn người trầm bổng điệp thanh trong
Vơi bức bối mảnh hồn đang rực nóng

Được phôi phai nỗi lòng sầu lẻ bóng
Chìm giấc say giữa lộng gió màn đông
Quên ngày tháng mỏi mong về nhanh chóng
Đường thênh thang nhẹ nhóng bước chân rong!

Buồn nào hơn cánh đồng giăng trải rộng
Con chim ngàn gãy gọng lối rêu phong
Đôi mắt mờ dõi trông nơi lồng lộng
Tím mảnh hồn, cháy bỏng giữa tầng không

Ôi trời đông! Trời đông! Cả trời đông
Ta buốt tái cõi lòng, ôm khoảng trống
Bao nhớ thương, bao mong, bao khát vọng
Chỉ nghẹn ngào thụ động đẫm cô đơn

Còn đâu nữa tiếng đờn ru giấc mộng
Đẩy hồn mơ bay bổng khỏi bập bồng
Vào không gian gió lộng dãy thong dong
Quên tất cả chênh chông, từng tiếng rống!...


9/9/2016
Nguyễn Thành Sáng



Chán Nản

(Thơ họa liền âm)

Ta chán nản! Cõi lòng ta chán nản
Ngẫm sự đời ngao ngán chuyện thế gian
Nhân tình bạc phũ phàng khơi tiếng thán
Cuối con đường ai phán kẻ đúng gian?

Phù vân mộng lầm than đầy biến dạng
Cõi ta bà ngộp choáng cảnh trái ngang
Đêm vằng vặc không gian chìm bảng lảng
Vãn mộng trần thấp thoáng cát bụi tan

Tình nhạt thếch bẽ bàng hồn choáng váng
Hướng vọng ngàn bóng dáng ảnh tình lang
Hoài khắc khoải mênh mang sầu than oán
Nỗi suy tư cứ giáng nặng tâm can

U tình luỵ võ vàng môi nhạt đắng
Những chuỗi dài trống vắng dạ ngổn ngang
Ngọn gió giạt canh tàn buông chập choạng
Để mảnh hồn nửa rạng nửa khóc than

Lòng nặng trĩu dở dang đau khối tạng
Tương hội chi ly tán nghĩa thiếp chàng
Cao xanh hỡi! Hồng nhan sao đành đoạn
Mãi thăng trầm đời vạn nỗi thương tan

Thuyền duyên lỡ không mang niềm lãng mạn
Sóng vô tình năm tháng vỗ quan san
Tình tẻ nhạt hoang mang và hẹp hạn
Ta hiên ngang bình thản khảy điệp đàn

Rũ bỏ hết cõi nhàn đường thanh thản
Ngắm trọn vầng trăng sáng toả không gian
Gạt đi giọt lệ tràn lời than vản
Khép nhẹ vào dĩ vãng lật sang trang.


July 15, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (237)

Tình Đắng

(Cảm tác cuộc đời)

Anh hỡi! Tâm tư chợt não nùng
Dặn lòng ôm ấp mảnh tình chung
Tào khang son sắt không lay chuyển
Ấy vậy mà nay nhuốm bập bùng

Anh hỡi! Tình ta đã đượm chưa
Trao anh trọn trái vẫn chưa vừa?
Gợi tình cợt nhả vui ong bướm
Có cảm lòng em quạnh dưới mưa

Anh hỡi! Lời yêu há dịu êm
Hương hoa nhạt sắc lạnh môi mềm
Lời ân tiếng ái mờ sương bạc
Cành rớt hoa rơi rụng mái thềm

Anh hỡi! Vì sao nỡ hững hờ
Vô tình hay cố ý thờ ơ
Không mây chen gió ngàn tha thiết
Chẳng liễu kề trăng quyện ước mơ

Anh hỡi! Hay vì duyên nợ ta
Nghìn trùng hải lý ít giao hòa
Tóc buông sợi nhớ tình ngăn cách
Dang dở đôi bờ nghẹn xót xa

Anh hỡi! Như hoa dại hứng sương
Vui lòng khoảnh khắc dệt yêu đương
Thỏa mơ ý mộng, tàn hoa rũ
Quyến luyến chi nhau chút mộng thường

Anh hỡi! Đò ngang rứơt khách trưa
Khua chèo mái nhịp ngựơc dòng đưa
Bến sang bờ đổ, quay lưng bước
Tiếp tục hành trình, bỏ bến xưa

Anh hỡi! Tung hoành xoải cánh bay
Chim trời lướt gió vượt tầng mây
Đó đây rong ruổi đời phiêu lãng
Thích chí tang bồng uống nguyệt say

Đêm nay trăn trở dạ u sầu
Luyến bận tơ tình nhễu giọt châu
Bến đục ao trong âu kiếp nợ
Cõi hồn rụng vỡ, áng thơ đau!


July 14, 2018
Tam Muội



Nỗi Lòng Của Anh

(Cảm tác cuộc đời)

Em à! Hãy sát lại gần bên
Cho nghĩa gối chăn nụ nở cành
Rồi khẻ đôi lời cùng bạn ngọc
Những gì sâu kín của lòng anh!

Em à! Hoàn cảnh của nhà ta
Thiếu trước, hụt sau vẫn thế mà
Lo lắng, ưu tư canh cánh mãi
Không gian cả khối phủ dương tà

Em à! Cằn cỗi ruộng vườn kia
Lắm sức nhọc công chẳng khá gì
Ki cóp, cầm chừng sau gặt hái
Quanh năm rầu rỉ cứ lê thê

Em à! Chưa có con còn vậy
Chừng có rồi như phủ ngập mây
Tránh khổ cho nên anh phải liệu
Cố xòe đôi cánh một loài bay

Em à! Vì vậy việc giao du
Quen biết, đó đây chốn chợ đời
Hầu tạo dễ dàng bươi kiếm sống
Phải đành chấp nhận tới lui thôi

Em à! Nhiều lúc phải dây dưa
Mật ngọt. lời ngon để “được mùa”
Vui vẻ, hề hà trao tiếng cảm
Biến thân thành gió thổi hanh trưa

Em à! Bởi thế nên quen nhiều
Rộn rã, ra vào giữa tiếng kêu
Lúc nhặt, khi khoan, khi điệp khúc
Sớm chiều đón nhận biết bao nhiêu…

Em à! Thỉnh thoảng vắng xa em
Nhằm bửa lăng xăng tới đỏ đèn
Để quạnh hiu buồn, em ngóng đợi
Héo hon, vò võ tím con tim…

Đừng sầu nghĩ ngợi nhé người thương
Hãy xóa băn khoăn, dẹp nỗi buồn
Tìm hướng tương lai bầu sáng sủa
Tạm thời anh gác… để trên đường!…


15/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (238)

Lỡ Phận Tơ Tình

Mây giăng ảm đạm kéo chân trời
Che khuất trăng vàng ảo ảnh khơi
Tức cảnh ưu tư sầu tấc dạ
Nỗi niềm phảng phất cảm chơi vơi

Trống vắng tâm hồn họa bức tranh
Song song hồ điệp lượn loanh quanh
Lá vàng trải thảm khoe hương sắc
Gió thoảng đào hoa nhẹ lắc cành

Thấp thoáng đồi thông xanh bát ngát
Mây hồng tha thướt ánh trăng thanh
Thuyền nan khàng khẽ xuôi dòng nước
Và cặp nhân tình em với anh…

Ngắm bức tượng hình vừa vẽ xong
Nỗi buồn len lén quạnh mênh mông
Bắc nam vạn cổ tình ngăn cách
Ngàn dặm sơn khê hoài ngóng trông

Luyến thương da diết bóng hình ai
Tĩnh mịch cô liêu chuỗi ngắn dài
Dụng tửu ngân nga thời khỏa lấp
Mà hình bóng ấy chẳng hề phai

Lê thê thổn thức chỉ riêng mình
Khắc khoải bốn bề vắng lặng thinh
Văng vẳng nốt trầm nghe não nuột
Hạ dòng thơ vụn dưới lung linh

Nén tiếng thở dài giấu khổ đau
Hương yêu dằn vặt sắt se sầu
Tâm tư bấn loạn, tình nhi nữ
Muốn xé quả hồng liệng biển sâu

Là tự đa tình chuốc lụy vương
Suy tư thao thức suốt canh trường
Muốn quên khoảnh khắc càng nhung nhớ
Lạc mộng uyên ương nhạt má hường

Nguyệt Lão bày chi lắm phũ phàng
Muộn sầu trọn kiếp ải trần gian
Dở dang hà cớ gieo tương hội
Âu nát tâm can bởi lỡ làng

Huyền diệu tiền duyên có lẽ nào
Là tình vạn kỷ đó hay sao
Hữu duyên vô phận, cao xanh hỡi!
Rã mảnh hồn côi tủi nghẹn ngào

Hiện kiếp gian truân chữ nợ duyên
Đành cam phận bạc há ưu phiền
Vấn vương lụy ái tình chưa dứt
Vãn mộng lai sinh, thoả phỉ nguyền.


July 11, 2018
Tam Muội



Bến Cũ Nối Câu Nguyền

(Họa giữ y từ cuối)

Chiều nay thơ thẩn dưới khung trời
Tắm ánh rụng tàn, ngắm ảnh khơi
Thương tưởng ngập tràn trong tấc dạ
Để rồi da diết, nỗi chơi vơi!

Tình yêu! Ôi đẹp! tợ như tranh
Tiềm ẩn dạt dào loang tỏa quanh
Bay bướm, thanh tao hình, nét, sắc
Lủng la lủng lẳng trái đơm cành

Có dãy cánh đồng xanh bát ngát
Dưới làn gió thoảng rải âm thanh
Có dòng nhấp nhố gờn con nước…
Thắm đượm phơi bày trước mặt anh…

Phận số ngỡ rằng như đã xong
Mộng vàng ôm ấp trải mênh mông
Dẫu cho diệu vợi bờ ngăn cách
Khắc đậm quả hồng, dõi ánh trông

Dè đâu cứ mãi vọng về ai
Lặng lẽ thời gian lưu luyến dài
Thấp thỏm, đợi chờ sao khỏa lấp
Đậm đà, tha thiết…thể nào phai

Sớm hôm thui thủi chỉ riêng mình
Trong nói thật nhiều, ngoài lặng thinh
Ảm đạm khung trời treo não nuột
Xót xa, khắc khoải mảnh hồn linh!

Bên kia em cũng tái tê đau
Bóng chiếc đìu hiu, quạnh quẽ sầu
Lởn vởn, miên man vờn bóng nữ
Héo hon, vàng võ quấn niềm sâu

Ngày tháng u hoài quyện vấn vương
Trở trăn, thao thức rũ canh trường
Lan man nghĩ ngợi, thêm buồn nhớ
Mặc phấn, mặc son, lạnh má hường

Thổn thức tâm tư nghẹn phũ phàng
Chiều tà phủ tím cả không gian
Mịt mù thăm thẳm trùm cơ hội
Chỉ tiếng chuông ngân khúc lỡ làng…

Tao ngộ, hữu duyên buổi tối nào
Dưới vàng lóng lánh vạn vì sao
Câu thề, tiếng hẹn, dấu yêu hỡi!
Tất cả…tặng nhau chén ngọt ngào

Nay trần cách trở rẽ chia duyên
Canh cánh lòng ta nỗi muộn phiền
Hãy nén mình ơi! Chờ nghiệp dứt
Lai sinh bến cũ nối câu nguyền…


16/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (239)

Đà Lạt Mơ Tìm

Đà Lạt ngàn năm vẫn lặng lờ
Vầng dương hồng ửng trải muôn tơ
Long lanh cỏ lá gieo thành giác
Lãng đãng, mơ màng một sắc thơ!

Bốn phía xanh lơ đượm nét dồi
Dẫn hồn lữ khách tận chân đồi
Dạt dào, êm ả lay bầu biếc
Như cõi ngàn mơ chuyển đến rồi!

Cảm thấy tâm hồn phơi phới rộng
Bao niềm trăn trở thả tầng cao
Vói mây pha loãng vào cung thắm
Vơi bớt sầu ưu, chuỗi nghẹn ngào…

Tôi thấy phôi phai nỗi vọng ngàn
Một thời ghịt níu bước chân đàng
Dẫm lên sỏi đá rồi tang giới
Để tháng năm dài biến bóng ngoan

Lạnh lùng khép cửa, đóng oai nghi
Trầm mặc, chiều thu bởi tại vì
Một kiếp đọa đày ôm giá rét
Mạch nguồn, lửa sống biến suy vi…

Hôm nay lồng lộng gió đồi thông
Kéo mộng năm xưa trở ngược dòng
Ánh thép rạng ngời vung biển bạc
Hoàng hôn bảng lảng loé trên sông

Dẫn đến nơi nầy để giải khuây
Và tìm chốn thẳm ảnh hồn bay
Năm xưa lạc mất vì phong vũ
Lặng lẽ chiều tà duỗi cánh tay!


Nguyễn Thành Sáng



Hoài Niệm Chiều Đà Lạt

Đà lạt hoàng hôn sương phủ mờ
Thảm xanh cỏ mượt trải hồn thơ
Vi vu gió núi se se lạnh
Bát ngát rừng thông đẹp ngẩn ngơ

Bồng bềnh mây trắng giăng triền dốc
Róc rách thác ngàn, chim hót ca
Lất phất mưa phùn khơi nỗi nhớ
Dọc ghềnh suối đá toả ngàn hoa

Lữ khách chạnh lòng nhớ chuyện xưa
Hương yêu khoảnh khắc vọng xa đưa
Tình nồng tha thiết trên đồi mộng
Than Thở Cam Ly nhớ mấy vừa

Hoài niệm trong tim thuở đến trường
Lần đầu bỡ ngỡ hẹn yêu đương
Ngại ngùng e thẹn mân tà áo
Nhẹ liếc nhìn anh dạ vấn vương

Đỉnh cao lấp lánh phả lung linh
Dưới sóng li ti gợn hữu tình
Nâng nhẹ bàn tay anh khẽ hỏi
“Cùng anh đi hết đoạn hành trình?”

Thẹn thùng ấp úng “dạ, anh yêu”
Âu yếm môi hôn ửng dáng kiều
Mắc cỡ vùi đầu sau tóc rối
Mong tình muôn thuở chẳng cô liêu

Thuyền trăng lơ lửng in hồ nước
Anh thật dịu dàng tay nắm tay
Thung lũng Tình Yêu cùng thưởng nguyệt
Dạt dào tha thiết sóng tình say

Rong ruổi theo anh tận cuối trời
Cho dù bão tố dậy trùng khơi
Vẹn tròn son sắt nồng ân ái
Quyện mãi bên nhau suốt cuộc đời

Cao nguyên nắng tắt màn đêm buông
Ơi hỡi dấu yêu! có chạnh buồn
Nhung nhớ vùng trời đầy kỷ niệm
Và lưu luyến ấy, vọng hồi chuông?


Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,292
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (240)

Chạnh Thu

Thà đừng gặp gỡ thuở ngày xưa
Cho phải hôm nay nuốt nỗi sầu
Đem bóng phương xa về cõi lặng
Chôn hồn tình ái, với ngàn đau

Yêu hỡi! Yêu chi để lỡ làng
Một lần làm cánh trải thênh thang
Cuốn mây, cuốn mộng vào khung ảnh
Để những chiều thu ngắm võ vàng!

Em đến, gởi hồn qua những thư
Từng lời, từng ý ẩn trăng mơ
Cho tôi thao thức, nhiều trăn trở
Lắm buổi chiều trôi, vọng thẫn thờ

Em viết tên tôi trên cánh nhạn
Chữ hoa thắm thiết, gói tình sâu
Mượn mây, gió thổi về phương lạ
Làm trói hồn sâu, sợi chỉ màu!

Từ đó hình ai luôn ẩn hiện
Khi ngồi, khi đứng, lúc man miên
Một bông sắc thắm nằm trên giấy
Ngào ngạt hương say choáng nỗi niềm…

Thế mà trời hỡi! Để giờ đây
Nhàn nhạt chiều thu, ngóng gió bay
Tôi thấy trong lòng như ảm đạm
Ngắm buồn lặng lẽ, nhớ về ai

Có lẽ tim nầy ngày ủ mộng
Trọn lòng đặt đó mảnh tình trong
Thời gian dính cứng không rời được
Để chuỗi vàng rơi, mãi chạnh lòng!


Nguyễn Thành Sáng



Dẫu....Ấm Tấc Lòng

(Thơ Hoạ Giữ Nguyên Chữ Cuối Câu)

Huyền diệu nợ duyên kết tự XƯA
Đẩy đưa hội ngộ, luyến lưu SẦU
Vấn vương thôi thúc trong thinh LẶNG
Trống vắng trần tình gợn nỗi ĐAU...

Dấu hỡi! Đò ngang dẫu lỡ LÀNG
Bẽ bàng bến vắng quạnh lang THANG
Sương giăng liễu rũ khơi huyền ẢNH
Buồn chuỗi tơ vương nhuốm võ VÀNG

Dấu hỡi! Xót xa những áng THƯ
Ngậm ngùi da diết bóng trăng MƠ
Tương tư vò võ, đêm trăn TRỞ
Tiều tuỵ dung nhan đến thẫn THỜ

Dấu hỡi! Mỏi mòn trông cánh NHẠN
Hương yêu vạn dặm khắc in SÂU
Núi non thăm thẳm khung trời LẠ
Hướng vọng bóng chim, lệ úa MÀU

Dấu hỡi! Phải chăng tình hữu HIỆN
Mà sao ray rứt mãi triền MIÊN
Dụng vần thơ bạc hoà trang GIẤY
Khuây khoả ưu tư vơi nỗi NIỀM..

Dấu hỡi! Quả hồng còn mãi ĐÂY
Tình thơ dào dạt quyện mây BAY
Vượt ngàn giông tố bầu u ĐẠM
Thắm thiết lời yêu gửi đến AI

Dấu hỡi! Sóng lòng dâng cõi MỘNG
Trăng in nước biếc trời xanh TRONG
Sắt cầm tự thuỷ nào phai ĐƯỢC
Vạn kỷ hương loang, ấm tấc LÒNG.


July 16, 2018
Tam Muội
 
Top