[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (227)

Réo Rắt Cung Đàn

(Cảm tác cuộc đời)

Bầu xanh nguyệt tỏ gió heo may
Lữ Khách bồ đào nâng chén cay
Em sẽ giải bày niềm uẩn khúc
Thê lương da diết tiếng đàn đây

Mãi tận phương trời xứ Bạc Liêu
Mái nghèo tranh vách lá liêu xiêu
Quanh năm quần quật cơm không đủ
Vất vả mẹ cha sáng tới chiều

Chị em đùm bọc yêu thương nhau
Chia xớt ngọt bùi san sẻ đau
Chị Cả bôn ba cùng xóm chợ
Mưu sinh tần tảo với mâm rau

Rồi một ngày kia cảnh lá lay
Mưa cuồng bão tố mịt mù mây
Dập vùi mái ấm nơi cư ngụ
Thất lạc thâm tình, thống khổ thay

Bềnh bồng trôi nổi phước ơn trên
Ông cụ thuyền nan cứu vớt lên
Chạy chữa thuốc than và dạy dỗ
Học đàn kiếm sống, kiếp lênh đênh

Ký ức u hoài hằn trí não
Nhặt khoan nốt nhạc trải cung đàn
Lạc cha mất mẹ trần ai khổ
Thất thểu bơ vơ nhuốm bẽ bàng

Tay gẩy cung xề bật tiếng ngân
Não nề réo rắt xót đơn thân
Ngậm ngùi thân thế âu sầu tủi
U uất so dây búng vọng tầng..

Nhấn phím sầu vang thấu đoạn trường
Trải lòng xin gửi khách ngàn phương!


July 8, 2018
Tam Muội



Em Khổ Còn Tôi Điên

(Cảm tác họa)

Bạc Liêu xứ cũ chốn em sanh
Tôi ở Cần Thơ cũng khá gần
Nay kẻ tha hương, người lữ khách
Gặp nhau giao cảm tiếng cung đàn!

Cung đàn em khảy khúc du dương
Ẩn chứa âm vang nỗi đoạn trường
Thất lạc mẹ cha, tình ruột thịt
Chơ vơ, khắc khoải, nghẹn trên đường

Trên đường gió bụi bóng cô đơn
Tần tảo kiếm cơm bán nhạc đờn
Lây lất qua ngày phơi gió bụi
Não nề, trĩu nặng bước đôi chân

Đôi chân xinh xắn thuở năm xưa
Đuổi bướm đùa hoa dưới thổi lùa
Giờ nứt nẻ dần theo vất vả
Khẳng khiu, vàng võ hứng mây mưa

Mây mưa sớm điểm sắc thu phai
Nhưng cõi lòng em vẫn tụ hoài
Thương nhớ ngập tràn nơi tấc dạ
Đêm đêm chìm giấc cánh hồn bay!…

Hồn bay! Tôi cũng tợ như em
Chỉ khác nhau chăng hướng vọng tìm
Em khổ, em buồn, em quạnh quẽ
Tôi sầu, tôi ức với tôi điên

Tôi điên bởi muốn kéo vì sao
Thả mạnh vào kia ánh lệ trào
Hận kiếp dương trần đầy tức tưởi
Mới vừa giữa ngọn, bão tông nhào

Tông nhào cố gắng đứng ngay lên
Ôi hỡi! Hai chân bị gãy rồi!...


9/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (228)

Em Khổ Còn Tôi Điên

(Cảm tác họa)

Bạc Liêu xứ cũ chốn em sanh
Tôi ở Cần Thơ cũng khá gần
Nay kẻ tha hương, người lữ khách
Gặp nhau giao cảm tiếng cung đàn!

Cung đàn em khảy khúc du dương
Ẩn chứa âm vang nỗi đoạn trường
Thất lạc mẹ cha, tình ruột thịt
Chơ vơ, khắc khoải, nghẹn trên đường

Trên đường gió bụi bóng cô đơn
Tần tảo kiếm cơm bán nhạc đờn
Lây lất qua ngày phơi gió bụi
Não nề, trĩu nặng bước đôi chân

Đôi chân xinh xắn thuở năm xưa
Đuổi bướm đùa hoa dưới thổi lùa
Giờ nứt nẻ dần theo vất vả
Khẳng khiu, vàng võ hứng mây mưa

Mây mưa sớm điểm sắc thu phai
Nhưng cõi lòng em vẫn tụ hoài
Thương nhớ ngập tràn nơi tấc dạ
Đêm đêm chìm giấc cánh hồn bay!…

Hồn bay! Tôi cũng tợ như em
Chỉ khác nhau chăng hướng vọng tìm
Em khổ, em buồn, em quạnh quẽ
Tôi sầu, tôi ức với tôi điên

Tôi điên bởi muốn kéo vì sao
Thả mạnh vào kia ánh lệ trào
Hận kiếp dương trần đầy tức tưởi
Mới vừa giữa ngọn, bão tông nhào

Tông nhào cố gắng đứng ngay lên
Ôi hỡi! Hai chân bị gãy rồi!...


9/7/2018
Nguyễn Thành Sáng



Dâu Bể Trần Ai

Canh khuya gió thổi vầng trăng lạnh
Nhẹ rót nâng thêm chén tửu nồng
Khoác áo ngự hàn, ta đối ẩm
Sự đời trải nghiệm cảnh long đong

Long đong lận đận hoá công đày
Lặng lẽ ngồi nghe cuộc lá lay
Hội ngộ hữu duyên Thiên ý định
Số anh vất vả thấu trần ai

Trần ai dâu bể tàn hoa rũ
Thế sự luân thường giữa trắng đen
Phai nghĩa nhạt tình khi vãn mộng
Âu về cát bụi há bon chen!

Bon chen khổ luỵ khoé mi trào
Mạo muội vấn anh chuyện thế nào
Định mệnh nguồn cơn xin tỏ rõ
Cùng nhau san sẻ phận lao đao

Lao đao oán hận bạc tơ sầu
Cuồng bão đoạn trường quặn khối đau
Khập khễnh đôi chân, hà cớ sự
Vì đâu nên nỗi, uất canh thâu?

Canh thâu bóng lẻ giấc tròn chưa
Chăn ấm nệm êm dệt mộng vừa
Tri kỷ hồng nhan đà kết chỉ
Hay còn đơn lạnh quạnh đêm mưa?

Đêm mưa lác đác, khảy cung đàn
Xoa dịu nỗi niềm ách trái ngang
Tức tưởi u hoài đời khắc khoải
Muộn sầu ray rứt vọng không gian..

Không gian vi vút phím tơ ngân
Khuây khoả ưu tư nợ cõi trần!


July 9, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (229)

GHEN
(Thơ Vui)

Rặng liễu ánh trăng treo
Phong linh gió thoảng reo
Phòng đơn quạnh bóng chèo queo
Nỗi buồn man mác gửi theo lộng tầng

Nguyệt cầm trầm bổng ngân
Khơi nỗi niềm bâng khuâng
Tương tư tấc dạ bần thần
Muộn phiền một khối tim lần nhói đau

Leo lét ánh đèn dầu
Thổn thức chuỗi canh thâu
Ngậm ngùi da diết ưu sầu
Luyến lưu nhung nhớ khắc sâu sợi tình

Trống ngực đập thùng thình
Rụng rời hồn thất kinh
Dòng thơ xướng hoạ giao tình
Đọc xong vỡ lẽ lặng thinh từng hồi

Khoảnh khắc chậm buông trôi
Mật ngọt anh ướm rồi
Tặng nàng thi sĩ có đôi
Mắt huyền óng ánh vành môi mọng dầy

Lửa hừng hực ngập đầy
Tê tái cõi lòng đây
Ớt nào ớt lại chẳng cay
Phím tơ hụt hẫng tóc mây võ vàng

Thiết tha tình chứa chan
Hồ điệp tặng hồng nhan
Còn em canh cánh bẽ bàng
Lẻ loi vò võ rũ màng lệ hoen

Khi yêu hay đổ ghèn
Tình ái nhuốm hơi men
Vì yêu nên phải bon chen
Tập làm sư tử mà ghen với đời

Say đắm anh buông lời
Âu yếm trải muôn nơi
Miên trường thao thức chơi vơi
Luỵ tình vương ái tả tơi mảnh hồn.


July 9, 2018
Tam Muội



“Cơm Nhà” Xơi Thôi!

(Họa vui)

Nghe em khảy tiếng đờn
Âm thanh trổi dập dồn
Chẳng còn êm ả nỉ non
Như thời ấm áp dưới tròn mảnh trăng!

Giây phút chạnh tần ngần
Trong lòng gợn xốn xang
Âm thầm bước lẹ qua đàng
Lần tìm quán nhậu tàng tàng chút say

Say cho bớt u hoài
Vì gặp nhằm ớt cay
Từ nay bốc cháy dạ dày
Khiến tui chẳng thể tung bay giữa trời

Hỡi ôi! Hỡi trời ơi
Giờ thấy khổ thật rồi
Mới vừa “đá bóng” tí thôi
Bị ghèn sư tử văng rơi đầy mình

Buồn buồn nén lặng thinh…
Chợt nhớ chuyện đôi mình
Năm xưa dưới ánh lung linh
Đến nơi hò hẹn, anh rình đợi em

Cứ mãi ở trong tim
Nhúc nhích hoài hổng yên
“Ai kia” như bóng con thuyền
Nếu nay hông lướt chắc duyên tiêu tùng

Rầu rầu nghĩ mông lung
Chợt thấy em sùng sùng
Kiếm tìm dáo dác khắp vùng
Mắt nai toé lửa hừng hừng đảo quanh…

Kỷ niệm thuở tình xanh
Bỗng sống lại lòng anh…
Thì ra bởi trái đơm cành
Thời gian trĩu nặng, rung rinh trước lùa…

Xị nầy cạn cũng vừa
Cảm thấu nỗi đậm đà
Vì thương mới vậy đó mà
Từ nay anh nguyện “cơm nhà” xơi thôi!


10/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (230)

Dâu Bể Trần Ai

Canh khuya gió thổi vầng trăng lạnh
Nhẹ rót nâng thêm chén tửu nồng
Khoác áo ngự hàn, ta đối ẩm
Sự đời trải nghiệm cảnh long đong

Long đong lận đận hoá công đày
Lặng lẽ ngồi nghe cuộc lá lay
Hội ngộ hữu duyên Thiên ý định
Số anh vất vả thấu trần ai

Trần ai dâu bể tàn hoa rũ
Thế sự luân thường giữa trắng đen
Phai nghĩa nhạt tình khi vãn mộng
Âu về cát bụi há bon chen!

Bon chen khổ luỵ khoé mi trào
Mạo muội vấn anh chuyện thế nào
Định mệnh nguồn cơn xin tỏ rõ
Cùng nhau san sẻ phận lao đao

Lao đao oán hận bạc tơ sầu
Cuồng bão đoạn trường quặn khối đau
Khập khễnh đôi chân, hà cớ sự
Vì đâu nên nỗi, uất canh thâu?

Canh thâu bóng lẻ giấc tròn chưa
Chăn ấm nệm êm dệt mộng vừa
Tri kỷ hồng nhan đà kết chỉ
Hay còn đơn lạnh quạnh đêm mưa?

Đêm mưa lác đác, khảy cung đàn
Xoa dịu nỗi niềm ách trái ngang
Tức tưởi u hoài đời khắc khoải
Muộn sầu ray rứt vọng không gian..

Không gian vi vút phím tơ ngân
Khuây khoả ưu tư nợ cõi trần!


July 9, 2018
Tam Muội


Ảm Đạm Trần Ai

Trời đã khuya rồi, phố lặng thinh
Người qua, kẻ lại cứ thưa dần
Không gian nhộn nhịp giờ yên tĩnh
Còn có tôi em với chiếc đàn!

Chiếc đàn cũ kỹ tự bao giờ
Nhưng khiến lữ hành cũng ngẩn ngơ
Rung cảm âm thanh hòa tiếng hát
Hay lòng xúc động thấy bơ vơ

Bơ vơ lây lất cõi xa xôi
Xứ sở, quê hương lạc mất rồi
Cha mẹ, anh em, bằng quyến thuộc
Chỉ mong đợi có…kiếm mà thôi

Mà thôi! Em hãy bớt sầu đau
Luẩn quẩn tâm tư chẳng lợi nào
Chịu khó làm ăn chờ đủ số
Hồi hương tìm gặp lại tình sâu

Tình sâu ôm ấp ở nơi em
Gợn nét bi ai dưới ánh đèn
Anh cảm. mượn nồng, mời cạn chén
Phôi phai giây phút giữa đêm đen

Đêm đen vẫn phủ bóng đời anh
Nên thả lãng du, để giải buồn
Nay gặp đồng hương thân mến hỏi
Chút niềm bày tỏ sẻ chia thương…

Chia thương khoảnh khắc để chia tay
Kẻ nghẹn tâm can, kẻ đọa đày
Hai bóng con thuyền, hai sóng vỗ
Vật vờ, nhấp nhố dưới hàng mây

Hàng mây chầm chậm lững lờ trôi
Gió rít xa xa động góc trời…


11/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (231)

Day Dứt!...

Mảnh trắng ơi! Ngươi ôm buồn trải đó
Tái tê lòng tưởng nhớ tháng ngày qua
Biết bao lần…Hẹn mai anh sang nhà!
Nhiều lần nữa….Kể ra anh đọc nhé!

Và những lúc giấy chờ tà bóng xế
Đợi bé về, theo bé đến tay em
Bên ngọn đèn, đôi lóng lánh lim dim
Ngàn cảm xúc êm đềm… em da diết …

Vậy mà nay tờ giấy nằm rũ riệt
Uống giọt hồng anh viết cuối dòng thư
Ký cái tên ThànhSáng tự bây giờ
Sẽ vĩnh biệt, không mơ, không yêu nữa!...

Bên kia kinh từng đêm em nức nở
Thả lời ca đau khổ vọng sang đây
Kẻ bạc tình giống ngọn gió lắt lay
Chỉ khoảnh khắc rồi bay đi bến khác…

Ba năm dài hồn em đà tan nát
Lụy si tình trầm mặc quấn đau thương
Mà trời ơi! Anh chẳng thấy đoạn trường
Ngoảnh mặt hẳn, con đường ai nấy bước…

Giờ chạnh nhớ bao nhiêu năm về trước
Nghe cõi lòng não nuột bóp con tim
Sao đoạn đành phụ rẫy mối tình em
Muôn trọn vẹn, ai tìm ai dễ gặp?!

Cây cầu gòn hai bờ anh đã đắp
Cũng là anh kéo sập rẽ ly tan…
Để thời gian vương vấn thuở ngày xanh
Nỗi day dứt muôn phần… Như mạch nước….


1/6/2017
Nguyễn Thành Sáng


ĐOẠ ĐÀY

Từ ngày anh bỏ ra đi
Ký tên mảnh giấy biệt ly phũ phàng
Ngậm ngùi ray rứt tâm can
Lặng lẽ ngỡ ngàng nghèn nghẹn nhói đau

Ba năm ròng rã lệ sầu
Suối mượt nhạt màu nỗi nhớ thiên thu
Bặt vô âm tín mịt mù
Chiều buông quạnh quẽ trầm u riêng mình

Lang thang dọc mé bờ kinh
Hoài niệm chuyện tình tha thiết đôi ta
Anh giờ thoả mộng phồn hoa
Thống khổ quê nhà thấp thỏm em trông

Thăng trầm con nước bềnh bồng
Lệch sợi chỉ hồng Loan Phụng luỵ vương
Sắt se thổn thức canh trường
Duyên đầu dang dở đoạn trường đắng cay

Thu sang Hạ tới Đông lay
Nỗi niềm dằng dặc ốm gầy xác thân
Thẫn thờ thao thức bần thần
Cha mẹ hẹn lần gá nghĩa chồng con

Em thời muốn giữ sắt son
Chờ đợi mỏi mòn anh tận phương nao
Trăng khuya nhợt nhạt ánh hào
Tình sâu khắc dạ ngọt ngào tặng anh

Mà sao nỡ phụ vội đành
Vứt áo rũ mành đi bỏ lại em
Ưu tư khắc khoải bên rèm
Nhớ thương da diết con tim đoạ đày.

July 12, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (232)

CHUYỆN ỚT CAY

(chuyện trò vui)

Đêm nay thao thức lặng ngồi đây
Chẳng thiết đăng thơ, chẳng miệt mài
Thắt thẻo, trông chờ, tim gợn sóng
Bâng khuâng, thương nhớ bóng hình ai...

NTS

Em gửi ngàn lời theo gió mây
Chuỗi dài thao thức vọng trời Tây
Tơ vương da diết tràn tâm khảm
Nhớ ánh mắt sâu, dáng vóc gầy...

TamMuoi

Nàng ấy hiện nay ở cận đây
Chỉ bằng ảo ảnh gió đưa mây
Nhưng như rất thật và sâu nặng
Chỉ tiếc nàng ta "uống rượu" hoài...

NTS

Chẳng hay nàng ấy chính là ai
Là mộng là mơ hay khói mây
Ân nghĩa tình sâu nồng thắm thiết
Cớ sao lại "uống rượu" canh dài...

TamMuoi

Nàng là ảo ảnh tận trời Tây
Cặp mắt thòi lòi, có lỗ tai
Hay lặng lẽ buồn nơi vắng vẻ
Đọc thơ ai để mặt gay gay...

NTS

Nàng ấy chắc là ớt phải cay
Chỉ thơ ảo mộng mà nàng "say"
Yêu ai phải liệu mà coi lấy
Không khéo "đi đong" cũng có ngày..

TamMuoi

Đã thật yêu rồi có sợ "Ai"
Dẫu cho nàng ấy ớt nhiều cay
Bằm ra ngâm dấm ăn lần ít
Năm tháng thời gian ẩm xực hoài...

NTS

Úi trời! Coi vậy nói nào ngay
Nàng ấy tuy là ớt hiểm cay
Nhưng bụng thật thà yêu đắm đuối
Không cần áy náy lo đêm ngày...

TamMuoi
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (233)

Châu Thân Bất Ổn
Vóc Ngà Bất An

Trời chuyển cung trầm mưa phất phơi
Mấy Hè hạn hán thấu mùi đời
Đất khô rừng cháy vì thời tiết
Thay đổi liên miên bởi ý trời

Hấp tấp trể làm nên bất cẩn
Đầu trần áo mỏng đội mưa rơi
Chừng trưa xây xẩm mặt tai tái
Vất vưởng vật vờ rã rụng rời

Phụng thể bất an mệt tả tơi
Đầu đau choáng váng ói ra hơi
Châu thân bủn rủn run cầm cập
Chắc cảm thương hàn cần nghỉ ngơi

Nhớ thương da diết lắm Long ơi
Phụng ghé vào đây nhắn mấy lời
Đặng để dạ Long đừng hụt hẫng
Vài hôm khoẻ hẳn Phụng vào chơi

Đừng buồn suy nghĩ chớ chơi vơi
Để xót cõi lòng Phụng rối bời
Thư thái an nhàn vung ngọn bút
Rạng ngời thơ phú gửi muôn nơi.


July 12, 2018
Tam Muội



Âm Thầm Văng Vẳng
Tiếng Chuông Não Nề

Bất ngờ nhận nhắn của người thương
Gợn trái tim anh một nỗi buồn
Em nhuốm bệnh rồi, nơi chốn ấy
Biếng ăn, dã dượi, tím trên giường…

Se lòng, héo hắt, mối tơ vương
Dõi mắt trời xa vọng bóng hường
Yêu dấu, đậm đà sâu tấc dạ
Tháng ngày thắm thiết dưới trăng sương

Gần gũi bên nhau mỗi bước đường
Ấp ôm chí cả vượt ngàn phương
Không màng vất vả hay gian khó
Sớm tối chung vai dựng mảnh vườn

Vóc liễu ngọc ngà vẫn mãi luôn
Nấu nung nhiệt huyết phả can trường
Đêm đàn nắn nót, ngày cung bậc
Cố trải điệp vàng toả sắc hương…

Lỡ chuyến thuyền duyên chẳng thể tường
Cứ hoài vương vấn ảnh Hồn Nương
Giờ đây lo lắng nàng đau yếu
Văng vẳng âm thầm dãy tiếng chuông…


13/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Top