[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (220)

Có Phải Vậy Hông Em?

Em thời như vậy! Anh vui không?
Nghe hỏi mà anh thấy mủi lòng
Cốc cốc một hơi phù mấy cục
Bây giờ lại hỏi có vui không?!

Nhưng mà! Bị hỏi trả lời sao?
Để một ai kia chẳng khóe trào
Và một ai thì yên cái bụng
Nghĩ suy thật kỷ, nói cho mau

Ờ ờ! Ngẫm ngẫm từ từ coi…
Ạ ạ! Kha kha!… đã hiểu rồi
Bình tĩnh đừng lo âu nhé bạn
Ơ nầy! Em hỡi! Hỡi em ơi!

Anh vui! Và lại khá nhiều vui
Vì được ai kia hết giận rồi
Cũng lại thầm yêu cùng với nhớ
Kèm theo…An ủi… “Khổ cho tui”

Bởi khỏ cho u cái đỉnh đầu
Rồi em kề cận xức thoa dầu
Nhẹ nhàng êm ả dần xoa dịu
Thầm tặng cho anh khối ngọt ngào

Anh sẽ mơ màng cận sát em
Lắng nghe nhịp đập của đôi tim
Ngửi làn hương ngát từ da thịt
Khiến lỡ choàng tay…chầm chậm tìm

Và rồi tiếp tục bị thêm sưng
Kèm với…Thầm ơ!…Chớ có mừng
Cũng thật gần bên thoa xức nóng
Nhưng chà thật mạnh…Để ảnh đừng…

Có phải vậy hông em?


5/7/2018
Nguyễn Thành Sáng



Em Nào Phải Vậy Đâu Anh!

Em giận nhưng thời cũng rất thương
Hổm rày tất bật việc thương trường
Lo toan tính toán không ngơi nghỉ
Đã vậy anh còn chọc "tổn thương"

Ngẫm lại ngậm ngùi, hỡi dấu yêu!
Vạn lần xin lỗi tại hơi liều
Chớ nào muốn vậy đâu anh hỷ
Giận dỗi em chi, xám ráng chiều

Lỡ trớn nặng tay mấy cốc thôi
Giờ chừ cõi dạ cảm bồi hồi
Xót xa thắc thỏm thầm lo lắng
Khi thấy đầu sưng "chẳng đặng" rồi

Thoáng qua mi ứa lệ hai hàng
Bầm tím sưng vù chạnh xốn xang
Dầu bóp thuốc thoa nào đã đủ
Cảm đau nhoi nhói tận tim gan

Xích lại gần đây em xức cho
Mà sao bí xị mặt buồn xo
Tay chân táy máy hay âu yếm
Khuây khoả nỗi niềm, chớ phải lo!

Em hứa từ nay sẽ bớt khùng
Chuyện gì thủng thẳng chẳng hành hung
Thượng tay hạ cẳng làm u cục
Động thủ với anh, giận trợn phùng

Mưa tan gió lặng, phải không anh?
Lầu cát còn đây mộng vẫn lành
Trong đắng có cay, bùi xẻ ngọt
Đặng tình thắm sắc đượm long lanh.


July 5, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (221)

Em Nào Phải Vậy Đâu Anh!

Em giận nhưng thời cũng rất thương
Hổm rày tất bật việc thương trường
Lo toan tính toán không ngơi nghỉ
Đã vậy anh còn chọc "tổn thương"

Ngẫm lại ngậm ngùi, hỡi dấu yêu!
Vạn lần xin lỗi tại hơi liều
Chớ nào muốn vậy đâu anh hỷ
Giận dỗi em chi, xám ráng chiều

Lỡ trớn nặng tay mấy cốc thôi
Giờ chừ cõi dạ cảm bồi hồi
Xót xa thắc thỏm thầm lo lắng
Khi thấy đầu sưng "chẳng đặng" rồi

Thoáng qua mi ứa lệ hai hàng
Bầm tím sưng vù chạnh xốn xang
Dầu bóp thuốc thoa nào đã đủ
Cảm đau nhoi nhói tận tim gan

Xích lại gần đây em xức cho
Mà sao bí xị mặt buồn xo
Tay chân táy máy hay âu yếm
Khuây khoả nỗi niềm, chớ phải lo!

Em hứa từ nay sẽ bớt khùng
Chuyện gì thủng thẳng chẳng hành hung
Thượng tay hạ cẳng làm u cục
Động thủ với anh, giận trợn phùng

Mưa tan gió lặng, phải không anh?
Lầu cát còn đây mộng vẫn lành
Trong đắng có cay, bùi xẻ ngọt
Đặng tình thắm sắc đượm long lanh.


July 5, 2018
Tam Muội


Thật Nhiều Cho Nhau…

Lắng nghe non nỉ của em
Lòng anh dào dạt, êm đềm biết bao
Chua chua chút xíu hôm nào
Nay đà ửng chin, ngọt ngào mọng căng!

Qua rồi thuở gió đùa trăng
Đẩy mây loáng thoáng khung tầng quần xoay
Để đêm thanh mát từng hồi
Phủ giăng vệt xám, ngậm ngùi chơ vơ

Giờ đây phả hết sầu lơ
Lang thang chiếc bóng, thẫn thờ, lắc lay
Chỉ còn hướng vọng trời mây
Vấn vương, lưu luyến, duỗi bay cánh hồn…

Tìm vơi khắc khoải, héo hon
Trải lòng xướng họa sớm hôm tặng mình
Nửa đan gối mộng duyên tình
Nửa phơi sáng tỏ, lung linh rạng ngời

Đường trần cách biệt đôi nơi
Mà như gang tấc đầy vơi ấm nồng
Thuyền mơ nhẹ lướt xuôi dòng
Trôi theo ngày tháng bềnh bồng thênh thang

Dẫu bao thu đổ lá vàng
Bâng khuâng tấc dạ, ngập tràn tái tê
Trọn ôm tiếng hẹn câu thề
Sắt son vẹn giữ, đợi về bến xưa

Phôi phai trăn trở vào thơ
Sưởi tan giá lạnh bên bờ quạnh hiu
Chiều chiều rồi lại chiều chiều
Niềm thương nỗi nhớ thật nhiều cho nhau…


6/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (222)

Thật Nhiều Cho Nhau…

Lắng nghe non nỉ của em
Lòng anh dào dạt, êm đềm biết bao
Chua chua chút xíu hôm nào
Nay đà ửng chin, ngọt ngào mọng căng!

Qua rồi thuở gió đùa trăng
Đẩy mây loáng thoáng khung tầng quần xoay
Để đêm thanh mát từng hồi
Phủ giăng vệt xám, ngậm ngùi chơ vơ

Giờ đây phả hết sầu lơ
Lang thang chiếc bóng, thẫn thờ, lắc lay
Chỉ còn hướng vọng trời mây
Vấn vương, lưu luyến, duỗi bay cánh hồn…

Tìm vơi khắc khoải, héo hon
Trải lòng xướng họa sớm hôm tặng mình
Nửa đan gối mộng duyên tình
Nửa phơi sáng tỏ, lung linh rạng ngời

Đường trần cách biệt đôi nơi
Mà như gang tấc đầy vơi ấm nồng
Thuyền mơ nhẹ lướt xuôi dòng
Trôi theo ngày tháng bềnh bồng thênh thang

Dẫu bao thu đổ lá vàng
Bâng khuâng tấc dạ, ngập tràn tái tê
Trọn ôm tiếng hẹn câu thề
Sắt son vẹn giữ, đợi về bến xưa

Phôi phai trăn trở vào thơ
Sưởi tan giá lạnh bên bờ quạnh hiu
Chiều chiều rồi lại chiều chiều
Niềm thương nỗi nhớ thật nhiều cho nhau…


6/7/2018
Nguyễn Thành Sáng


Đời Còn Thơ Trăng

Đọc lời tha thiết đậm sâu
Ngậm ngùi nghèn nghẹn giọt châu ửng trào
Duyên xưa vạn kỷ lẽ nào
Kiếp này hội ngộ kết giao bạn lòng

Để rồi thắc thỏm ngóng trông
Dõi theo mảng trắng mênh mông mỏi tìm
Vắng anh vụn vỡ buồng tim
Ngỡ "Ai" hạnh phúc ấm êm trang đài

Thầm ngăn tiếng nấc thở dài
Dặn lòng đừng mãi u hoài thế kia
Vậy mà lệ ngấn đầm đìa
Ngẫm câu cá chậu lia thia lại buồn

Trời gầm ứa giọt mưa suông
Lẻ loi quạnh quẽ rèm buông một mình
Luyến thương hoài vọng bóng hình
Miên man suy tưởng tiếng "Mình" dấu yêu

Lặng nghe tiếng gió liêu xiêu
Em nhớ anh nhiều héo hắt dung nhan
Cuộc đời dâu bể gian nan
Yêu đương nghịch cảnh bẽ bàng duyên ta

Thôi thì cam phận gọi là
Hữu duyên thuận ý đậm đà uyên ương
Cho dù sóng gió đoạn trường
Chung vui trao đổi văn chương tháng ngày

Áng thơ ẩn ý khoả khuây
Phôi pha quên lãng vị cay mùi đời
Phù vân mộng cảnh chơi vơi
Tình thơ vẫn thắm rạng ngời cung ngân

Yêu ơi! trăng trải ngoài sân
Hãy cùng xướng hoạ tình ân ái thề
Dương trần cách trở sơn khê
Đôi ta gá nghĩa phu thê đá vàng

Khảy lên điệp khúc rộn ràng
Thuyền tình nhẹ lướt sao ngàn lung linh
Đợi duyên tái hợp lai sinh
Phượng Loan chung tổ chúng mình đẹp đôi.


July 6, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (223)

Đời Còn Thơ Trăng

Đọc lời tha thiết đậm sâu
Ngậm ngùi nghèn nghẹn giọt châu ửng trào
Duyên xưa vạn kỷ lẽ nào
Kiếp này hội ngộ kết giao bạn lòng

Để rồi thắc thỏm ngóng trông
Dõi theo mảng trắng mênh mông mỏi tìm
Vắng anh vụn vỡ buồng tim
Ngỡ "Ai" hạnh phúc ấm êm trang đài

Thầm ngăn tiếng nấc thở dài
Dặn lòng đừng mãi u hoài thế kia
Vậy mà lệ ngấn đầm đìa
Ngẫm câu cá chậu lia thia lại buồn

Trời gầm ứa giọt mưa suông
Lẻ loi quạnh quẽ rèm buông một mình
Luyến thương hoài vọng bóng hình
Miên man suy tưởng tiếng "Mình" dấu yêu

Lặng nghe tiếng gió liêu xiêu
Em nhớ anh nhiều héo hắt dung nhan
Cuộc đời dâu bể gian nan
Yêu đương nghịch cảnh bẽ bàng duyên ta

Thôi thì cam phận gọi là
Hữu duyên thuận ý đậm đà uyên ương
Cho dù sóng gió đoạn trường
Chung vui trao đổi văn chương tháng ngày

Áng thơ ẩn ý khoả khuây
Phôi pha quên lãng vị cay mùi đời
Phù vân mộng cảnh chơi vơi
Tình thơ vẫn thắm rạng ngời cung ngân

Yêu ơi! trăng trải ngoài sân
Hãy cùng xướng hoạ tình ân ái thề
Dương trần cách trở sơn khê
Đôi ta gá nghĩa phu thê đá vàng


Khảy lên điệp khúc rộn ràng
Thuyền tình nhẹ lướt sao ngàn lung linh
Đợi duyên tái hợp lai sinh
Phượng Loan chung tổ chúng mình đẹp đôi.


July 6, 2018
Tam Muội



Bến Xưa Vẫn Đợi

Anh ngồi lặng lẽ trưa nay
Mở dòng thơ tím trước ngay mặt mình
Ngâm nga chầm chậm “Chữ tình”
Của hồn yêu dấu, đậm in quả hồng!

Nỗi buồn len nhẹ vào lòng
Thương thương nhớ nhớ bềnh bồng tâm tư
Dạt dào xúc động vần thơ
Chứa chan da diết, thẫn thờ gió trăng

Để rồi tha thiết ngập tràn
Mà Trời ơi hỡi! Lỡ làng mối duyên
Để trên sóng nước con thuyền
Lững lờ năm tháng về miền trùng khơi

Tháng ngày héo hắt, chơi vơi
Nhìn vàng lả tả, ngậm ngùi xót xa
Thu phai cuốn ráng rụng tà
Trải bầu ảm đạm, là đà khói sương

Đàn tranh lảy khúc tơ vương
Nỉ non réo rắt bên đường quạnh hiu
Âm thanh loang vạt xế chiều
Gió khua cành lá, liêu xiêu rã tàn!

Yêu ơi! Anh muốn nói rằng
Biết bao kỷ niệm vô vàn luyến lưu
Nhưng giờ mây xám mịt mù
Ánh trăng đành khuất, chu du đỉnh trời

Không gian lững thững từng hồi
Hàng che u ám tự thời trôi bay
Phôi pha, khuây khỏa tháng ngày
Nấu nung lửa sống thật đầy cho tim

Non thề biển hẹn ước nguyền
Hãy còn neo đó bóng thuyền đón đưa
Du dương, êm ả bao giờ
Bến thương xưa cũ vẫn chờ đợi ta…


7/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (224)

Kéo Rèm Lên Đi Em!

Hỏi nhỏ em nè! Em hỡi em!
Phải chăng thuở ấy tím con tim?
Đau thương, quằn quại bao ngày tháng
Nên khiến giờ đây…muốn phủ rèm!

Phủ rèm, giữa bốn bức tường hiu
Khoảnh khắc thời gian lướt nhẹ diều
Cõi lộng mênh mang, niềm trống trải
Hồn sầu lãng đãng chốn phiêu diêu

Nhưng rồi có thấy vầng mây xám
Lờ lững trôi qua dưới lộng tầng
Một thoáng chạnh hồn vương vấn thuở…
Để từ thăm thẳm trổi bâng khuâng?

Nhìn ai hạnh phúc dưới đò đưa
Rộn rã vui cười giữa sớm trưa
Bậu bạn xa gần, bao lữ khách…
Tủi hờn đơn độc nẻo sầu lơ?

Có thấy vạn buồn vây phủ quanh
Áng mờ ảm đạm trải khung xanh
Lạnh lùng, trống vắng bao trùm khắp
Từng chiếc vàng thu rụng rớt cành?...

Tôi đã qua đi một khoảng đời
Cũng yêu nhiều lắm, cả lòng tôi
Xây bao lầu mộng cho tình ái
Rồi bỗng cuồng phong giũ sập bời

Để cũng như em, thắt thẻo lòng
Thuyền neo, kéo ụ, bỏ dòng sông
Mái che kín mít, trùm thân phận
Lặng lẽ, đìu hiu, khỏi lớn ròng!

Vậy mà cứ mãi lắc lư hồn
Quạnh quẽ thêm buồn mỗi sớm hôm
Tiếng vọng âm vang lời dĩ vãng
Xoáy tròn, rung nhĩ, dập từng cơn…

Dẫu biết khung trời vạn ánh sao
Dãy ngàn đây đó lắm lao xao
Biển xanh nước chảy muôn trùng sóng
Nào chẳng trăng thanh thiếu gió gào…

Thà vậy còn hơn phải nép mình
Sau vườn héo hắt cánh hoa xinh
Hồn mơ đơn độc, hồn mơ nghẹn
Khắc khoải thời gian…một chữ tình!

Hãy bay theo gió, gió theo mây
Phôi lãng sầu tư, hết thở dài
Giữa cõi thênh thang sao chẳng có
Một vùng thanh đãng ngất ngây say

Còn hơn em hỡi! Cứ heo may!...


9/8/2016
Nguyễn Thành Sáng



Nỗi Niềm Thầm Kín

(Cảm tác theo những nỗi niềm khép kín)

Bộc bạch đôi lời trải áng thơ
Tợ trăng soi nước ửng khung mờ
Xuyến xao cõi dạ niềm lưu luyến
Vốn dĩ xưa nay khép quạnh bờ

Hữu duyên đưa đẩy cảm nao nao
Hội ngộ Thi Nhân dưới ánh hào
Hảo hữu kim bằng vui xướng hoạ
Chung trà thay rượu kết tâm giao..

Tâm sự nỗi niềm đã khắc sâu
Thu sang Hạ tới luống ưu sầu
Dở dang mộng ước thời xuân trẻ
Cách biệt mấy niên chẳng nhạt màu

Con tạo lá lay trời tiết Thu
Cành trơ trụi lá giọt trầm u
Heo may se sắt hồn cô quạnh
Vì mối tình thơ nhuốm bụi mù

Duyên vỡ mộng tan thống khổ đời
Nỗi buồn từ độ lá vàng rơi
Thuyền tình tách bến xuôi con nước
Khắc khoải tơ vương chỉ rối bời

Dằng dặc nhớ nhung bảng lảng chiều
Miên trường lạnh lẽo bóng cô liêu
Thấy người hạnh phúc tim nhoi nhói
Tợ gió lộng bay dạt cánh diều..

Thầm ước cùng ai ngây ngất ngây
Hái trăng đáy nước ngắm mây bay
Lặng nghe suối hát, rừng thông chuyển
Để những chuỗi dài vơi đắng cay

Khát vọng men tình quyện vấn vương
Phôi phai trăn trở giữa canh trường
Và bao hụt hẫng, chăn đơn lẻ
Chút cảm hương tràn nhung nhớ thương

Trống trải bơ vơ muốn vén rèm
Nhưng rồi vết cắt sợ hằn thêm
Lạnh lùng khép kín hồn mơ mộng
Giữ trái tim côi khỏi rũ mềm..

Cảm ơn anh đã tỏ đôi dòng
San sẻ tình đời với cảm thông
Cùng kẻ luỵ sầu mang lận đận
Bạc phần duyên nợ kiếp long đong

Mong anh vui vẻ với người ta
Đừng để tơ vương vướng lệ nhoà
Nhạt úa cánh tàn, hoa rã rệu
Cho đời tươi thắm rộ ngàn hoa..

Thà heo may còn hơn vướng khổ
Luỵ tình sầu lệ đổ thiên thu!


July 7, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (225)

Sợi Tình Chênh Vênh

Đã mấy Thu tàn trên bến sông
Miệt mài con nước ngược xuôi dòng
Đò chiều lặng lẽ mé neo đợi
Lữ khách hôm nào vẫn ngóng trông

Buộc sợi tình buồn xiết nỗi đau
Yêu đương vương khổ quạnh canh thâu
Lỗi duyên kết chỉ ngàn Thu vọng
Bóng lẻ ưu tư trỗi phím sầu

Khói lam mờ nhạt lệ mi cay
Nỗi nhớ miên man nén thở dài
Có hẹn hay trao lời thệ ước
Mà sao quyến luyến chẳng hề phai

Gió lộng đong đưa thảm lúa vàng
Từng đàn cò trắng xoải không gian
Trầm ưu quốc quốc nghe da diết
Khơi dậy trong tim nỗi xốn xang

Dõi mắt nhìn theo những cánh diều
Phất phơ trong gió gợi đăm chiêu
Thu về xác lá vàng rơi rụng
Như mảnh tình em nhuộm hắt hiu

Ai đàn réo rắt khảy cung ngân
Dìu dặt du dương vi vút tầng
Tận tít non ngàn chuông vẳng lại
Ráng tà gác bóng chạnh bâng khuâng

Huyền mượt mái đầu nay đuốm sương
Muộn sầu thiên cổ lạc uyên ương
Thẫn thờ huyễn mộng tương tư tưởng
Khách ở phương trời dạ luyến thương?

Cõi lòng trĩu nặng luống chơ vơ
Ái luỵ tình vương mãi đợi chờ
Khuây khoả nỗi niềm vào mục giấy
Mượn dòng mực đỏ trải hồn thơ.


July 5, 2018
Tam Muội



Cùng Nhau Chia Sẻ

Em quét lá vàng điểm sắc thu
Từng hồi ngước mặt ngắm sương mù
Mênh mang nhung nhớ, sầu trong mắt
Héo hắt tâm hồn, dạ ngẩn ngơ!

Rồi em tiếp tục cúi lùa gom
Lác đác xung quanh túm đống tròn
Gác chổi sau hè, châm lửa đốt
Lam buồn nghi ngút rải hoàng hôn

Chầm chậm khói loang theo gió thổi
Tro tàn lần lượt tả tơi rơi
Xác khô đầy ấp giờ tan biến
Trả sạch vườn cây dưới bóng trời!

Vật thể phơi kia xóa được mà
Nhưng còn vương vấn vọng trời xa
Còn trăm thương nhớ, ngàn yêu dấu
Còn xót xa đưa, đẩy lệ nhòa…

Biết phải làm sao đốt được đây
Khi tình thắm đượm chẳng hề phai
Không gian cách trở, lòng không cách
Tiếng hẹn câu thề đã tặng “Ai”

Bởi thế u hoài mãi đến em
Nhẹ nhàng âm ỉ giữa con tim
Khiến cho canh cánh theo ngày tháng
Da diết bâng khuâng cuốn nỗi niềm…

Thôi thì em hãy cứ làm thơ
Khuây khỏa tâm tư, bớt thẫn thờ
Kéo gió, gom mây, hòa ánh tỏ…
Sưởi lòng giá lạnh, quạnh chơ vơ

Anh sẽ cùng em cạn chén sầu
Chia nhau gánh chịu đắng cay đau
Mặc bao tê tái hay quằn quại
Chấp nhận mình ơi! Bởi lỡ cầu…


8/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,298
Điểm cảm xúc
364
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (226)

Lữ Khách Nghe Đàn

Khúc nhạc du dương tận cõi ngàn
Nhẹ nhàng, dìu dặt đượm hồn trăng
Gợi bao vương vấn tình quê cũ
Xúc động lòng ai cứ mỗi lần!

Nghe đàn từng điệp trổi ngân nga
Viễn xứ ngày thu nhớ thuở ngà
Những buổi cơm chiều ngon tuổi mộng
Bao đêm trăng sáng thắm hồn hoa

Nhớ dòng sông chảy, nhớ con đò
Bến nước êm đềm trải ý thơ
Mái lá rêu phong, niềm vọng tưởng
Hồ ao sóng gợn, tím chơ vơ

Nhớ phố chợ đông, tấp nập người
Lựa mua, gói bán thật là vui
Bức tranh rõ nét hèn sang phận
Mỹ vị cao lương với tạm thời!

Rồi đàn tiếp khảy khúc sầu ai
Nghĩa Mẹ, tình Cha, chuỗi tháng ngày
Một khối thâm tình nuôi ý sống
Giờ đây diệu vợi, gió heo may…

Vì sao em hỡi! Phải xa quê?
Để những chiều thu vọng ánh thề
Suối biếc loang tràn rơi thổn thức
Tơ lòng từng sợi kéo lê thê

Vì sao lại duỗi cánh tha hương?
Để khát tình quê trổi nhịp buồn
Khiến kẻ lữ hành vương nỗi cảm
Nghe từ sâu thẳm tiếng rung chuông!...


11/8/2016
Nguyễn Thành Sáng



Réo Rắt Cung Đàn

(Cảm tác cuộc đời)

Bầu xanh nguyệt tỏ gió heo may
Lữ Khách bồ đào nâng chén cay
Em sẽ giải bày niềm uẩn khúc
Thê lương da diết tiếng đàn đây

Mãi tận phương trời xứ Bạc Liêu
Mái nghèo tranh vách lá liêu xiêu
Quanh năm quần quật cơm không đủ
Vất vả mẹ cha sáng tới chiều

Chị em đùm bọc yêu thương nhau
Chia xớt ngọt bùi san sẻ đau
Chị Cả bôn ba cùng xóm chợ
Mưu sinh tần tảo với mâm rau

Rồi một ngày kia cảnh lá lay
Mưa cuồng bão tố mịt mù mây
Dập vùi mái ấm nơi cư ngụ
Thất lạc thâm tình, thống khổ thay

Bềnh bồng trôi nổi phước ơn trên
Ông cụ thuyền nan cứu vớt lên
Chạy chữa thuốc than và dạy dỗ
Học đàn kiếm sống, kiếp lênh đênh

Ký ức u hoài hằn trí não
Nhặt khoan nốt nhạc trải cung đàn
Lạc cha mất mẹ trần ai khổ
Thất thểu bơ vơ nhuốm bẽ bàng

Tay gẩy cung xề bật tiếng ngân
Não nề réo rắt xót đơn thân
Ngậm ngùi thân thế âu sầu tủi
U uất so dây búng vọng tầng..

Nhấn phím sầu vang thấu đoạn trường
Trải lòng xin gửi khách ngàn phương!


July 8, 2018
Tam Muội
 
Top