[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,304
Điểm cảm xúc
369
Điểm
83




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (136)

NGUYỆT HỒ KIẾM VŨ

Dạ tuyết phiêu phiêu phủ đỉnh cao
Thanh khê nguyệt lạc quyện ngàn sao
Tung gươm vũ điệu phong vân chuyển
Lướt kiếm quay cuồng nhật nguyệt giao
Khí phách phi thường sơn thuỷ biệt
Nhu mì tự thuỷ dáng thanh tao
Tao nhân khởi bút vô tư lự
Phát hoạ dung nhan tuyệt má đào...

Tam Muội

Kiếm Bạc Cung Đàn

Lữ khách dặm trường nỗi vấn vương
Sơn khê, thủy mặc bức tranh buồn
Đan thanh, tố nữ niềm tao ngộ
Hồ hải, phong trần dạ nhớ thương
Sĩ khí mộng đời treo đỉnh kiếm
Tơ duyên tuế nguyệt gửi trăng sương
Nghìn năm nhân thế tình yêu mãi
Điệp khúc du dương trải bước đường

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,304
Điểm cảm xúc
369
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (137)


VỌNG CỐ NHÂN

Biết đến khi nào mới gặp nhau
Đôi ta cách trở dạ vương sầu
Ly cay uống cạn ngàn thương nhớ
Chén đắng vơi đầy vạn nỗi đau
Lã chã mưa tuôn mi đẫm lệ
Lơ thơ gió cuốn mắt nhoà châu
Sơn khê thế lộ xa biền biệt
Biết đến khi nào mới gặp nhau...

Tam Muội

Sẽ Trở Về

Ước hẹn rồi đây sẽ trở về
Vườn xuân thuở ấy kẻ ra đi
Bỏ quên sắc thắm vờn hoa nở
Gủi lại trăng thanh trải ánh thề
Vương vấn niềm mơ trôi bảng lảng
Nhớ nhung nhịp đập trỗi lê thê
Hồn yêu tái ngộ, phù vân mặc…
Ước hẹn rồi đây sẽ trở về…

Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,304
Điểm cảm xúc
369
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (138)


Mây Khói

Chợt thấy chơi vơi cả nỗi niềm
Và rồi lại muốn biến thành chim
Bay xa, xa mãi, xa xa mãi
Cuối tận ngàn khơi, khuất nẻo tìm!

Để không còn thấy bóng hình ai
Ẩn hiện trong đây…Tại chỗ nầy…
Mà cả chuỗi dài muôn nhịp đập
Khiến lòng ta cảm, khiến ta say

Để không còn nữa những canh thâu
Hướng vọng trời đêm, dạ nhuốm sầu
Thương bóng con đò neo bến đợi
Còn người lữ khách hiện nơi đâu

Dể chẳng hoàng hôn chạnh thẫn thờ
Nhớ từng non nỉ trải vào thơ
Yêu đương tha thiết giờ cam chịu
Một kiếp trần gian, một cảnh chờ

Để chẳng bâng khuâng nghĩ ngợi nhiều
Lo tình bên ấy hiện ra sao
Có vui khuây khỏa theo ngày tháng
Hay phải vấn vương, phải vướng sầu!…

Chớ ở làm gì cho tái tê
Từng hồi nhè nhẹ kéo lê thê
Phủ dầy bít kín lên trăn trở
Đau đớn trùm bao khắp nẻo về

Giấc mơ bỗng chốc thành mây khói
Chầm chậm loang tan giữa cõi trời
Tức tưởi, nghẹn ngào hay nối tiếc
Cũng đành chấp nhận…Thế mà thôi?!

9/5/2018
Nguyễn Thành Sáng

Xoa Dịu Nỗi Niềm

Ngồi nhìn cá lội tung tăng
Gió đưa thoang thoảng ánh trăng sáng ngời
Dạ sao bỗng thấy chơi vơi
Nhớ chàng Lãng Tử tận nơi xa nào

Bên nầy cũng thấy nao nao
Niềm thương nỗi nhớ len vào quả tim
Chập chờn hình bóng của em
Vấn vương, lưu luyến bay tìm em đây

Nghe lời mật ngọt hương say
Cảm xúc dâng đầy trong quả tim Nương
Mong duyên chớ nhuốm đoạn trường
Biệt ly khổ hạnh, đôi đường rã tan

Mấy hôm có chút buồn nàng
Nhưng nhờ kỷ niệm xoá tan mây mờ
Sau cơn trống vắng chơ vơ
Tình yêu cảm thấy từng giờ tăng thêm

Lời chàng đã thấm tận tim
Tợ dòng suối mát nhẹ êm vào đời
Hồn linh xoải cánh ngàn khơi
Tìm chàng Lãng Tử để vơi nỗi buồn

Dưới bầu êm ả hoàng hôn
Lâng lâng dào dạt cánh hồn quyện nhau
Nụ hôn thắm thiết ngọt ngào
Đê mê ngây ngất chìm vào mênh mông

Bao ngày thương nhớ ngóng trông
Đêm nay hội ngộ tim hồng em trao
Lâng lâng cảm xúc dạt dào
Tưởng đâu tình dứt, lệ trào khoé mi

Phôi phai hờn dỗi tức thì
Nghiêng mình thật sát anh ghì chặt em
Đặt lên đôi cánh môi mềm
Nụ hôn thắm thiết êm đềm nhớ thương

Hồn nghe thổn thức vấn vương
Mày ngài dáng ngọc môi hường trao anh
Sao khuya in nước long lanh
Hồn linh hai mảnh chòng chành võng yêu.

10/5/2018
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
(Đồng cảm hoạ)
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,304
Điểm cảm xúc
369
Điểm
83




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (139)

Trái Đắng Tình Yêu


Bầu ảm đạm mây rầu con sóng bạc
Mờ ánh vàng lác đác tiếng dư âm
Gieo nghịch cảnh thăng trầm dương trần thế
Héo hắt hồn cung quế nhạt tình thâm

Buồn rũ cánh lặng thầm nơi góc vắng
Luống nghẹn ngào trái đắng phả ngân nga
Lòng rã nát xót xa vương mắt biếc
Tim vỡ oà da diết mối tình hoa

Đêm tĩnh mịch lệ nhoà khơi dòng chảy
Khúc đoạn trường như xoáy điệu tơ vương
Cầu Ô Thước uyên ương đà lỗi nhịp
Sợi chỉ hồng lạc điệp khúc yêu đương

Trời đất rộng vô thường muôn vạn nẻo
Duyên bẽ bàng lạnh lẽo quặn niềm đau
Đơn bóng lẻ canh thâu giăng lối mộng
Hướng non ngàn hoài vọng bóng hình nhau

Lửa nhen nhóm nỗi sầu âm ỉ mãi
Cạn chén cay khắc khoải dạ trầm u
Tơ mành rã mặc dù hương yêu thắm
Ôm nhớ nhung lệ đẫm cõi tịch u

Tình rời rạc vi vu theo ngọn sóng
Đêm đêm về khát vọng bỗng trào dâng
Thôi vĩnh viễn cố nhân từ đây vậy
Dây tơ chùng đã khảy điệu trầm ngân

Quạnh thao thức bâng khuâng lê gót ngọc
Tình ảo hư tang tóc tái tê lòng
Xuôi định mệnh bềnh bồng theo kiếp số
Hết nợ trần thiên cổ bụi hư không.


May 11, 2018
Tam Muội

Tặng Em Khúc Nhạc Đàn

Dẫu là ảo mà lòng anh vẫn nhớ
Vẫn từng đêm trăn trở luyến lưu thêm
Những chiều tà, lặng im quay nhìn đó
Muốn được làm ngọn gió để tìm em!

Tiếc chẳng thể xòe được cánh ngàn bay
Bởi hình hài mang đây màn cát bụi
Cõi phù vân đành trôi theo nước chảy
Chuỗi tháng ngày cứ mãi lững lờ trôi

Tình yêu dấu, đậm đà bao thắm thiết
Tợ thác, ghềnh, suối biếc dưới tầng cao
Róc rách nhẹ… về đâu nào hiểu được
Chỉ âm thầm mỗi bước thấm vào sâu

Em có hiểu vậy không hỡi hồn thương
Có hiểu anh cũng buồn giăng ngõ tối
Cũng ngập tràn rười rượi thả trăng sương
Và thui thủi canh trường ôm nhức nhối?…

Một cái gì luôn âm ỉ bên trong
Như sóng vỗ bập bồng loang bọt trắng
Tan rồi tụ, rồi tan chìm khuất lộng
Chập chờn hoài, khuấy động dãy khung xanh

Có đôi lúc muốn gào lên thật lớn
Phôi pha niềm đau đớn cảnh éo le
Sao xui khiến tình ta mang hụt hẫng
Để một đời vương vấn, vọng trời xa…

Trời khuya nay hạt mưa rơi tí tách
Điệp âm sầu theo vách nhểu vào tim
Góc lặng lẽ, lim dim, vần nắn nót
Khúc nhạc đàn muôn thuở tặng cho em…


12/5/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,304
Điểm cảm xúc
369
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (140)


THÌ RA


Thì ra đây nghĩ đã sai rồi
Cứ ngỡ rằng ai cũng giống tôi
Khắc khoải tâm tình, bao ý sống
Trải vào trang giấy để phai phôi!

Ngờ đâu lỡ nhịp mối cung đàn
Vọng tưởng con thuyền giữa sóng loang
Chờn chập, đong đưa dòng nước cuốn
Dật dờ, ảm đạm, nhỏ sầu than

Vậy mà hạnh phúc vẫn đong đầy
Lui tới, ra vào thả bóng bay
Giỡn gió, đùa mây vờn nước gợn
Để hồn vương vấn nghẹn cho ai

Thôi về khép lại cửa tâm hồn
Rồi mỗi chiều tà đợi bóng hôm
Tự nhủ với lòng đừng thế nữa
Dòng đời muôn mặt kẻo rơi chân!

Hãy trải niềm thương vào cánh thơ
Con tim nhịp đập tự bao giờ
Cảm rung lai láng tình nhân thế
Tất cả vào đây để thắm mơ

Sáng ơi! Hồn Sáng của ngày xưa
Cứ vụt bay xa giữa bốn mùa
Đem lửa, đem hương vào biển rộng
Hơn là ảo ảnh một chiều mưa!...


Nguyễn Thành Sáng

Ngờ Đâu


Sấm chớp bao trùm rũ bóng đêm
Mây vờn gió hú cảnh buồn thêm
Côn trùng tấu điệu hoài da diết
Rỉ rả cơn mưa dổ giấc mềm

Gượng dậy tứ bề vắng lặng thinh
Lầu hiên sao nhạt ánh lung linh
Vầng trăng đã khuất triền non thẳm
Tức cảnh tịch u, xót phận mình

Tiếng tiêu réo rắt trỗi cung sầu
Dạ khúc lỡ làng nhuốm bể dâu
Sầu cảm nhớ nhung, đau cả trái
Đôi bờ cách biệt vấn vương nhau

Trăn trở canh thâu vọng hướng ngàn
Mỏi mòn trông ngóng mộng tơ đan
Đèn khuya leo lét mờ nhân ảnh
Gối lẻ phòng đơn, lệ bẽ bàng

Một dải hàn sương phủ lối mờ
Ngậm ngùi duyên phận dạ chơ vơ
Tình trong gang tấc hay vời vợi?
Hội ngộ uyên ương mãi đợi chờ

Cứ ngỡ cùng ai tròn mộng điệp
Xây duyên kết ái trải hồn thương
Nào ngờ bến ấy, dăm ba mối
Chỉ buộc trớ trêu luống đoạn trường

Dám trách chi ai lỗi phím chùng
Má đào phận bạc kiếp tình chung
Oái oăm nghịch cảnh, đành cam chịu
Duyên nợ nhất sinh khổ điệp trùng.

May 13, 2018
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,304
Điểm cảm xúc
369
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (141)


Ngờ Đâu

Sấm chớp bao trùm rũ bóng đêm
Mây vờn gió hú cảnh buồn thêm
Côn trùng tấu điệu hoài da diết
Rỉ rả cơn mưa dỗ giấc mềm

Gượng dậy tứ bề vắng lặng thinh
Lầu hiên sao nhạt ánh lung linh
Vầng trăng đã khuất triền non thẳm
Tức cảnh tịch u, xót phận mình

Tiếng tiêu réo rắt trỗi cung sầu
Dạ khúc lỡ làng nhuốm bể dâu
Sầu cảm nhớ nhung, đau cả trái
Đôi bờ cách biệt vấn vương nhau

Trăn trở canh thâu vọng hướng ngàn
Mỏi mòn trông ngóng mộng tơ đan
Đèn khuya leo lét mờ nhân ảnh
Gối lẻ phòng đơn, lệ bẽ bàng

Một dải hàn sương phủ lối mờ
Ngậm ngùi duyên phận dạ chơ vơ
Tình trong gang tấc hay vời vợi?
Hội ngộ uyên ương mãi đợi chờ

Cứ ngỡ cùng ai tròn mộng điệp
Xây duyên kết ái trải hồn thương
Nào ngờ bến ấy, dăm ba mối
Chỉ buộc trớ trêu luống đoạn trường

Dám trách chi ai lỗi phím chùng
Má đào phận bạc kiếp tình chung
Oái oăm nghịch cảnh, đành cam chịu
Duyên nợ nhất sinh khổ điệp trùng.

May 13, 2018
Tam Muội

Mối Tơ Tình

Anh biết! Tình ta đã lỡ làng
Cuồng phong vần vũ, khựng đôi chân
Dẫu ngàn thương nhớ, muôn yêu dấu
Cũng vậy mà thôi…Lạc tiếng đàn!

Bên ấy âm thầm mỗi sớm hôm
Lan man…khắc khoải, vọng đầu non
Lòng em chẳng muốn mà sao vẫn
Tê tái, bâng khuâng siết mảnh hồn

Lác đác lá sầu dưới ánh khuya
Em gom thành đống tụ ngoài kia
Âm thầm đốt lửa cho bùng cháy
Mong rụi tan đi, rải bốn bề!

Nhưng rồi thoáng chốc gió đưa ngang
Tung tóc dở dang xác héo tàn
Nhìn đó, nhìn đây, niềm quặn thắt
Nỗi buồn luẩn quẩn cuốn con tim

Cô đơn gối chiếc lạnh khuê phòng
Trăn trở, u hoài, nghẹn ngóng trông
Tha thiết tràn đầy nơi tấc dạ
Bóng thuyền mãi khuất tận xa xăm…

Anh muốn kêu trời… thấu tới đâu
Để vơi nhẹ bớt khối hờn đau
Khát khao, lưu luyến nhưng không thể
Cất bước lên trên một chiếc cầu…

Ai nỡ xui chi giữa nẻo mờ
Cánh hồn lạc lõng, tím chơ vơ
Bỗng đâu điệp khúc du dương mộng
Vạn kỷ trăng thề dậy giấc mơ…


14/5/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
1,304
Điểm cảm xúc
369
Điểm
83



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (142)

Lần Về Tiềm Thức

Gió vi vút, lao xao cành lá
Lang giật mình tỉnh giấc men say
Nhìn quanh….Nương vẫn còn đây
Trầm ngâm nghĩ ngợi, đượm đầy ngẩn ngơ…

Trên khung lộng trăng trơ nửa vạt
Dưới lưng chừng bàng bạc mây trôi
Lòng nghe xúc cảm bồi hồi
Thương em cõi thế đầy vơi nỗi buồn

Nay bất chợt trên đường giấc mộng
Mảnh hồn linh hai bóng gặp nhau
Ta thì nhớ rõ đuôi đầu
Còn nàng ngờ ngợ trước sau sự tình!

Muốn bước lại ôm mình thật chặt
Xoa dịu niềm chất ngất bi thương
Sợ ai chưa được tỏ tường
Khiến cho chỉ mối, tơ vương đoạn lìa…

Lang khẻ gọi…Nàng à!.... Ta kể :
Chuyện một chiều ráng xế đìu hiu
Nát lòng từ giả người yêu
Dương trần cách biệt, để nhiều khổ đau…

Nương ngồi đó! Lệ trào khóe mắt
Còn Lang thì tợ nát tâm can
Sự tình một thuở âm gian
Nhẹ nhàng, thắm thiết kể lần Nương nghe……



2/5/2018
Nguyễn Thành Sáng

Thắm Mãi Một Tình Yêu

Vầng nguyệt lạnh khuất sau đỉnh núi
Trắng tuyết bay mây lủi thủi buồn
Đào hoa lác đác nhẹ buông
Ngọn gió khẽ luồn, hương thoảng phòng loan

Áo bối tử hãy choàng đỡ buốt
Đoản tường trình não nuột lao đao
Quả hồng thổn thức nghẹn ngào
Hồn Nương tan nát với bao nỗi sầu

Vương nghịch cảnh niềm đau vô tận
Thiếp với chàng lận đận nợ duyên
Hỡi ôi đá vỡ mạn thuyền
Để Hồn Lang phải truân chuyên bước trần

Chốn âm cảnh bần thần vô định
Ngày giã từ bịn rịn đắng cay
Nhớ thương da diết chất đầy
Hồn Lang có biết lệ lay khối tình

Từng canh vắng một mình lẻ bóng
Ôm gối sầu ươm mộng phôi pha
Vẳng nghe vọng tiếng âm ba
Tơ duyên khắc khoải vỡ oà tim côi

Bao tuế nguyệt bồi hồi thấp thỏm
Nhìn cảnh đây mà nhóm lửa lòng
Xoải hồn tới tận tầng không
Phương trời thăm thẳm nhói lòng đớn đau

Rồi trở lại bể dâu trần kiếp
Những chuỗi dài lệ thiếp vấn vương
Gặp bao sóng gió đoạn trường
Nhưng tình vẫn vẹn yêu thương chờ chồng

Thân lưu lạc xuôi dòng mệnh số
Chẳng tri âm thổ lộ tấc lòng
Đường trần cứ mãi long đong
Hồn Nương giữ tiết huyết hồng thuỷ chung

Chén quỳnh tửu ta cùng nâng cạn
Ánh dương hồng lảng vảng trời Tây
Nương Lang hội ngộ sum vầy
Hoà vào giấc điệp mộng đầy thiên thu.


May 15, 2018
Tam Muội
 

Bạn nên xem

Top