[Thơ] | Tập Thơ | Đi Giữa Đời Người

Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Đi Giữa Đời Người

Nhân nghĩa người đời thường nói đến
Lại chẳng bao giờ hiểu hết đâu
Danh vọng tiền tài ai đeo đuổi
Ngoảnh lại mẹ cha đã bạc màu.

Ấp ôm tháng ngày còn nôi trẻ
À ơi câu hát vẫn thường nghe
Hắt hiu cánh quạt dùng đuôi cọ
Mẹ đã ru con mỗi trưa hè.

Tiếng võng đong đưa cùng điệu hát
Câu lý đưa đò mỗi năm canh
Đường chỉ bung đôi ngày lạnh giá
Áo ấm đêm đông mẹ giữ dành.

Cha thường giăng lưới ở ven sông
Lại dạy cho con tường lẽ sống
Khúc khuỷu chông gai cần chi sợ
Căn buồm đón gió biển trời không.

Mái che ủ dột cùng giông bão
Cha dạy con thơ sống ngẩng đầu
Đừng theo danh lợi mà luồn cúi
Thẳng ngay thanh thản đến ngày sau.

Cánh diều con thả cùng mơ ước
Tay mẹ phủ che khoảng chân trời
Vấp ngã chùng chân con không ngại
Chỉ sợ sau lưng thiếu dáng người.

Ai ơi câu hát người xưa đó
Biển trời bao cả lòng mẹ tôi
Thái Sơn sao đủ đo ngày tháng
Cha nâng con bước giữa đường đời.

Lạc Mỹ Xuyên Thu
14/3/2018​
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Thanh Xuân

Tôi nghe tiếng gọi của tuổi thơ
Như dòng sông trải dài trong trí nhớ
Bỗng giật mình giữa đêm hè say giấc
Có tiếng gọi "phượng buồn" trong tim...
Phượng ru tôi trong đêm hè tuổi trẻ
Tôi tiễn người trong tiếng gọi "thanh xuân"
Bụi phấn bay hay tiếng thầy mỗi sáng
Là áng mây hay điệu hát ân tình
Thời gian ơi sao trôi đi nhanh quá
Lấy bạc tiền mua lại được hay chăng?
Nhắn vào đây tuổi sầu hay nhung nhớ
Thanh xuân ơi! Sao khắc khoải đợi chờ...

Lạc Mỹ Xuyên Thu
29/6/2017
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Nhàn

Thu vẫn trôi qua từng hoài niệm
Chút lạnh nơi nào thoáng qua tim
Vành trăng vắng lặng như màu mắt
Có kẻ mong chờ chốn thu đêm.

Phong lan mở lối đào hoa mới
Để bướm ong nào ghé lại chơi
Tuyết sương mờ phủ tàn phai sắc
Hỏi có Tương Như giữa thói đời?

Lều tranh vách đất mình ta sống
Phiêu bạc chi rồi hóa hư không
Sen nở một lần nơi chốn bạc
Thuyền nào đưa lối kẻ phiêu bồng.

Nhạc điệu rừng chày còn chưa dứt
Ồn ào phố thị chẳng dừng chân
Lấp cả đời người bằng danh lợi
Về nơi an tịnh thoáng phù vân.

Lạc Mỹ Xuyên Thu
14/11/2017
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Chờ

Một giấc chiêm bao giờ chợt tỉnh
Ngàn mối tương tư chẳng rõ tường
Lời hẹn chưa trao tình chưa đáp
Ta lại cứ chờ kẻ vấn vương.

Thu về xếp lá chồng thêm nhớ
Đông tàn hiu quạnh mối tình thơ
Nhủ lòng ta chẳng thương người nữa
Lại cứ trông mong tựa kẻ khờ.

Thời gian lẳng lặng trôi dòng bể
Dáng đứng bên sông cũng nhạt mờ
Người đi ước hẹn cùng trăng gió
Kẻ dẫm chân tình lẫn ước mơ.

Trăng treo cười nhạo ta khờ dại
Sao trời châm biếm kẻ bội vong
Trăng kia chẳng thấu tình nhân thế
Trên cao sao hiểu hết cho lòng.

Lạc Mỹ Xuyên Thu
13/2/2018​
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Cố Nhân

Tí tách rơi rồi hạt mưa ơi
Khách cũ trông sao chẳng nên lời
Người qua lối nhỏ chiều mưa ấy
Chỉ ngóng trông người đến những nơi...

Châu Đốc phủ sương đình Thánh mẫu
Ngang qua Bảy núi ngắm thành châu
Dọc về Tân Châu sang Hồng Ngự
Bến nhỏ trông chờ khách nơi đâu.

Lại con phố nhỏ con đường nhỏ
Lẻn vào Tân Phú ngắm sông Tiền
Dọc theo kênh Vĩnh rồi qua Thạnh
Có kẻ mong người đến bên hiên.

Kiếp này đã định lỡ duyên rồi
Mong người đừng để bận phiền tôi
Cho thêm một phút rồi phút nữa
Em gửi yêu này vào gió thôi...

Lạc Mỹ Xuyên Thu
7/3/2018

Có đôi lúc tưởng cuộc sống như là một giấc mơ, luôn muốn nắm bắt những thứ chẳng bao giờ sẽ là của mình và rồi chỉ nắm lấy nhiều thất vọng. Người đến cuộc đời tôi và ra đi như một điều tất yếu... tôi gọi người là Cố Nhân.
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Mưa Đầu Mùa

Em đang chờ cơn mưa mùa hạ
Thoảng bên tai rả rít tiếng chim màu
Gió thì thào gọi mời đôi bạn trẻ
Hạ ơi! Ta đợi nhau về...
Năm trước đó hoa phượng kề ngói đỏ
Xôn xao tiếng sách vở ôn bài
Khoảng không kia như chưa từng biến mất
Vẫn đâu đây tiếng hát của yên bình.
Năm này phượng hồng đang khoe sắc
Mưa thanh xuân lại chỉ thoáng một lần
Thư hồng đó ai trao rồi lại gửi
Còn đâu đây... trang giấy tuổi xuân thời!

Em đang chờ cơn mưa mùa hạ
Gió cũng than sao chẳng thấy mưa về
Trong sương nắng Sài Gòn khi gặp lại
Vẫn ngày nào có kẻ bước lang thang.
Phố nhỏ kia có nhạc đèn phố thị
Góc chẳng người có kẻ khóc người vui
Khói thuốc bay quay vần trong đêm tối
Rượu chẳng mời có kẻ uống người say.
Cây phủ lá yên bình trong sương sớm
Người xa người nắng cũng lạnh như mưa
Buồn miên man nỗi sầu không ai hiểu
Buông yên bình ta trở lại phù hoa.

Em đang chờ cơn mưa mùa hạ
Mưa đầu mùa như tiếng gọi yêu thương
Tách cà phê ai say rồi lại tỉnh
Chẳng thêm đường vị đắng chát bờ môi.
Ngọt đến đâu cũng tan hòa như gió
Tựa phép màu hóa định số thành hư vô
Bến dừng chân tùy thân ai lại bước
Giữa nẻo đường người khách cũ còn đâu.
Mưa đầu hạ ấm lòng mà lạnh lẽo
Tựa dung hòa khi nắng giữa cơn mưa
Giọt nước kia rơi theo rồi chợt mất
Thấm vào hồn tôi thêm vị đắng giữa đời...

Lạc Mỹ Xuyên Thu
16/3/2018
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Vịnh Khúc Thu Sang

Trăng Thu ngóng đợi khách ngàn phương
Gửi theo câu hát giữa đêm trường
Réo rắc đi qua mòn lối cũ
Sương mờ hay bóng kẻ tha hương.

Người bỗng bâng khuâng cảnh thu tàn
Đêm về nghe tiếng gió thu sang
Sáng ngày soi gương nhìn mái tóc
Thấy đời bao cảnh sầu vương mang.

Tiếng ve vồn vã bóng thu qua
Lòng khách miên man nỗi nhớ nhà
Soi tìm trong cánh ve mờ ảo
Giật mình ngân tiếng mái đầu pha.

Sương rơi sao nặng cánh bay về
Gió hè cuốn cả tiếng người xa
Hỏi ai thấu hiểu lòng trong sáng
Mà đem bày giải nỗi lòng ta...

18/08/2017
Lạc Mỹ Xuyên Thu

***
Lấy thu hứng từ hai bài Thu Triêu Lãm Kính và Tại Ngục Vịnh Thiền của Tiết Tắc và Lạc Tân Vương.
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Lạc

Em thích lang thang giữa Sài Gòn nhộn nhịp
Vì biết đâu nơi đấy ai tìm về...
Đặt chân người nơi phố cũ thân quen
Rồi lặng bước khi đường về không tỏ.

Em thích nắng khi chiều buông ánh nhạt
Khẽ vương tay em ôm chốn thiên đường
Là ánh dương khi đời luôn dời chuyển
Hay duyên người là trang giấy mong manh...

Em thích mưa đầu mùa không trở lại
Bởi kéo theo giấc mộng thuở ban đầu
Người muốn quên, chân lại không dừng bước
Hoài niệm nào để vết cũ không đau...

Em thích uống cafe không mùi sữa
Cứ quyện hòa một chút đắng cay thôi
Nếu vì ai mà níu lòng một góc
Em nguyện chôn để sống kiếp chân thành.

Em thích buồn với một chút mong manh
Rồi tan biến khi lòng em tự nhủ
Nơi nào đó trong ngõ về chốn cũ
Có chân người đứng đợi bóng rêu phong...

Lạc Mỹ Xuyên Thu
19/4/2018​
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Hồng Trần

Người nâng khúc tiêu sầu cất lên
Lệ theo mắt dâng tràn áng thư
Vọng bên tai điệu cười chê chán
Ngân vãn cầm đoạn tuyệt tương tư...

Tay áo nâng ba đào chẳng hẹn
Rũ nhung bào tình vẹn chi đâu
Đao phủ giăng thân người đeo ngọc
Xé khung trời hương tẫng đời sau.

Nhọc quân vương tay quyền chân quý
Phận nhu hèn ngọc vỡ linh tan
Rượu đêm nay trót say tình cũ
Nhát kiếm buông sao nỡ vội vàng?

Người hận ta trăm điều ác nghiệt
Ta yêu người vẹn một trần duyên
Nếu xác thân vùi chôn đáy mộ
Có chăng người tái ngộ phiên tiên?

Cỏ ba ngăn, lấp thân người ngọc
Tim hai màu thoát nghiệp duyên không
Đoạn ngân khúc vong tình tĩnh lặng
Chốn sương mờ mấy bận chờ mong.

Thân mang kiếp thân tầm nên gửi
Thoát lớp bì cắt đoạn xương tan
Hỏi trần ai mấy đời thấu cạn
Rằng ở người mấy kiếp tình trang?

...

Lạc mỹ Xuyên Thu
22/4/2018​
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Lạc (2)

Nếu em biết nơi này còn giấc mộng
Thuở thanh xuân em đã chẳng dại khờ
Nếu em biết trong người còn khát vọng
Phút xa rời anh cũng chẳng bơ vơ...

...

Em thích đêm khi chiều dần buông xuống
Bởi phủ mờ đôi mắt của người thương
Trong gió sương còn vương mùi khói thuốc
Nặng lòng chi với những kẻ không về.

Em thích đi trên con đường danh vọng
Bởi thơ ngây đã chết thuở xuân thời
Hoài chậm bước trên đường đời vội vã
Để kiếm tìm, một chút dấu chân anh.

Em thích hương mùi hoa trà trong gió
Quyện chút gì cho ngọt đắng đời hoa
Tựa như em trong những chiều vội vã
Chợt giật mình ai bỏ mất tình ta?

Em thích anh khi ngày còn bầu bạn
Chẳng dung hòa thêm vị ngọt tình yêu
Nếu như anh chẳng ngõ lời chung hẹn
Bước chân em đâu quay gót vội vàng.

Em không thích vị yêu đương nồng nhiệt
Nếu anh về tình chẳng vẹn như xưa
Một phút thôi cho nhau làm tri kỉ
Để đời em không hối tiếc dư thừa...

Lạc Mỹ Xuyên Thu
23/4/2018​
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
NGỘ NHẬN

Anh ngộ nhận nhưng trong lòng vẫn đợi
Em ngỡ rằng lòng người cũng chung đôi
Đâu ai biết giữa yêu là bất tận
Kẻ quay đầu chính là kẻ yêu thôi.

Em ngộ nhận trong lòng người có lẽ
Cũng như em yêu ai đó thật nhiều
Rồi một chiều khi anh quay bước vội
Thoáng tình cờ em lỡ nhịp tim yêu.

Ai ngộ nhận giữa dòng người tấp nập
Thoáng qua kia đâu ngỡ sẽ thật lòng
Nên anh bước khi lòng còn vướng bận
Lỡ yêu rồi em cất vội vào trong...

Chán chê thay ai yêu bằng ngộ nhận
Khi mà tình chẳng vẹn chữ chung đôi
Vậy nên thôi cho nhau làm tri kỉ
Vì chữ yêu ai ích kỉ chôn vùi...

Giữa Sài Gòn ai ngộ nhận yêu em
Đừng hờn trách khi lòng em sắt đá
Bởi đã qua bao tình yêu tan rã
Nên trong lòng chỉ ngộ nhận tình ta.

Lạc Mỹ Xuyên Thu

***
Mỗi người chắc hẳn đều sẽ trải qua một lần ngộ nhận trong tình cảm, có đôi lúc thoáng qua, bạn ngỡ đã yêu ai đó thật nhiều, rồi khi duyên chẳng vẹn tròn, chợt nhìn lại, ấy thế mà mình đã ngộ nhận yêu.
Có thể là do bạn đã quá cô đơn, không quen với cách sống quan tâm và chia sẻ. Nên đôi khi bạn nhầm tưởng một thoáng khi bản thân lỡ nhịp với một người thì đó chính là yêu. Và rồi bạn chôn vùi bản thân vào một mốt tình "đơn phương" không có hồi kết, một năm, ba năm rồi năm năm, cứ thế bạn chỉ đang cố ép bản thân ngộ nhận thành yêu mà không phải thật sự yêu.
Hoặc bạn đang ngộ nhận người bạn đang yêu cũng đang yêu bạn, rồi khi người ấy bước ra khỏi cuộc tình ấy, người đau, lại chỉ có bản thân bạn mà thôi. Đừng vì một chút quan tâm hay một vài lời an ủi mà nhanh chóng trao đi chân tình mình.
Cho nên, đôi khi đừng để bản thân quá cô đơn, để trong lúc vô tình lại trở thành kẻ ngộ nhận yêu hay được yêu. Hãy cho bản thân chút niềm vui trong cuộc sống, đơn giản thôi, không cần tìm kiếm những thứ xa hoa, đôi khi bạn đứng trước cơn gió thoảng trong ngày nắng hạ, hoặc uống tách cafe thêm chút sữa đậm đà, đấy cũng là cách để bạn học yêu bản thân trước khi ngộ nhận một tình yêu khác.

Dear MS, 30/04/2018
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Tháng Năm

Tháng năm như gọi nắng về chơi
Để gió heo may khẽ cất lời
Hạ ơi sao mưa còn chưa tới
Để phượng năm này đứng chơi vơi.

Tháng năm tôi qua nhiều kỉ niệm
Chút lạnh thu sang vẫn êm đềm
Tôi nghe trang giấy còn đang viết
Mà kỳ thi nào đã qua thêm.

Tháng năm tôi nhớ một bóng người
Ghé lại bên đời tuổi đôi mươi
Tôi gọi nơi người là hoài niệm
Ngoảnh lại thu sang đã mấy thời.

Tháng năm cũng tháng tôi chào đời
Mẹ từng đau nặng gánh thân tôi
Đến nay chưa tròn mười chín tuổi
Tóc mẹ sương mai đã đâm chồi.

Tháng năm tôi gửi người chút vội
Lang thang khắp nẻo cuối trời xa
Dang tay tôi gọi về mơ ước
Một tháng năm nào đã đi qua...

Lạc Mỹ Xuyên Thu
6/5/2018

***
Tháng năm quá khứ tôi từng trải qua, là những lời chúc sinh thành, là sự biết ơn về cha mẹ, là tháng năm cuối cấp với những bài thi đè nặng lẫn với nỗi buồn chia xa. Tháng năm này, nhìn hoa phượng đỏ rợp trời, tôi nuối tiếc, hoài niệm và có chút gì đó vấn vương.
Nhưng, có lẽ vì thế mà tôi yêu tháng năm này, tháng của gặp gỡ, tháng của chia ly.
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Mộng

Giấc mộng đêm thâu lắm nỗi sầu
Bận lòng tri kỷ chẳng tìm nhau
Nếu phải duyên đầu là ngăn cách
Thử hỏi trên đời mấy ai đau...

Giấc mộng thanh xuân chớm vội tàn
Ta còn mong đợi bóng thu sang
Lật mở vài trang còn lưu bút
Lại chẳng yên nguyên lúc vội vàng.

Giấc mộng tình yêu chẳng nên câu
Bởi lắm khi tôi chờ bến đậu
Lại ngại đưa tay người vọng ước
Hờn trách ai thôi đủ gieo sầu.

Giấc mộng trần đời đỗi gian truân
Để bước sang ngang lòng vướng bận
Nẻo đường chân bước còn đâu ngã
Một thoáng qua mau cũng bao lần...

Lạc Mỹ Xuyên Thu
6/5/2018

***
Con người sẽ thật sự trưởng thành, khi bản thân dám làm những điều bản thân cho là không thể. Hẳn tôi vẫn còn non nớt, khi bản thân vẫn luôn chùn chân trước ngã rẽ cuộc đời.​
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Mẹ ơi!

Mẹ ơi! Con muốn quay trở về
Bên gia đình hai tiếng gọi thân thương
Bởi chán thay kiêm tiền và cuộc sống
Về nơi đây, bên mái ấm thân tình.

Mẹ ơi! Con muốn quay trở về
Bát canh chua con thèm từ tay mẹ
Canh rau đồng thơm mùi hương đất tổ
Nắm rau lan còn in dấu quê nhà.

Mẹ ơi! Con muốn quay trở về
Rời phố thị nơi đèn đỏ xa hoa
Lắm ganh đua lọc lừa và gian dối
Đến hôm nay con chẳng thể dung hòa.

Mẹ ơi! Con muốn quay trở về
Trưởng thành rồi con lại muốn như xưa
Mỗi ban trưa con thèm nghe mẹ hát
Hát kinh thi hay tiếng vọng cổ buồn.

Mẹ ơi! Con muốn quay trở về
Nơi con biết niềm vui là chân thật
Bởi nơi đây nụ cười và nước mắt
Chẳng biết đâu gian dối hay thật lòng.

Mẹ ơi... con chẳng thể quay về
Dẫu có đau con đâu còn bé nhỏ
Vết thương lành tự chữa cũng qua mau
Trưởng thành thôi, con hiểu thấu, mẹ à!

13/5/2018
Lạc Mỹ Xuyên Thu​
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Hoa Đăng

Nếu dòng sông hóa đời thành nẻo vắng
Có phải chăng nhân quả chẳng luân hồi
Bởi thế nhân đâu hiểu miền thế sự
Nguồn cội nào để kẻ bước người trôi.

Nếu liên hoa nhân danh dòng thanh khiết
Vậy nước trong sao bì được sắc hồng
Bỏ qua nhau trên đôi đường trần thế
Hỏi chăng người bước vội thấy vui không?

Nếu bùn lầy chẳng lấp nổi thân hoa
Vậy cớ sao bụi trần còn đeo bám
Mỗi bước chân hóa đời thành cơn bão
Hỏi thế nhân sao tại xác thân phàm?

...

Hoa đăng nở rực dòng sông
Nổi trôi một kiếp vẫn mong quay về
Quay về bến cội nguồn mê
Chân tu đâu tỏ đường về trần ai.

Lạc Mỹ Xuyên Thu
29/5/2018​
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Đề:
"Hà đương cộng tiễn tây song chúc
Khước thoại Ba Sơn dã vũ thời..."

...

Đêm, sương rũ, đèn hoa rực sáng
Người, thác loạn, say tỉnh vô vàn
Nếu có gọi cố nhân
Dừng chân nơi quán khách
Lòng âm thầm, kéo khúc - tri âm...

...

Rượu
Vui tỉnh, say ưu
Nay tề tựu, mai tan sầu
Nâng ly một chén, sách đoạn ngàn chương
Quay cuồng nơi thác loạn, thanh tỉnh tại sơn lầu
Dã nhân mặc phong sương gió, người thời ái nộ tương tư
Môi nhấp cạn đời này không cạn, rượu tràn đầy người chẳng còn lưu...

...

Hoan
Thời gian
Trôi năm tháng
Khuất lặng mây ngàn
Gió thoảng trời thêm rạng
Người nhặt khối tình trang
Bỏ phiêu lưu, cùng chung hoạn
Tình bọt bèo, chẳng níu thời gian...

...

"Lưu Hà Thu"

Lệ chan sầu, khóc cảnh chia xa
Ưu phiền chi chẳng đặng chan hòa
Uống cho say, ngày sau từ giã
Hỏi chăng đời, mấy kẻ trăng hoa?
Áo chưa thêu, người rời loan trướng
Thoát nhung bào, chân bước trường sa
Hạ sang thu, người đâu còn bóng
U oán này, ai thấu lòng ta...

Lạc Mỹ Xuyên Thu
16/10/2018
Khoảng lặng.
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Lạc (3)

Em thích gió sau cơn mưa đầu hạ
Thoảng hơi sương thêm vị đất trong lành
Giọt nước buồn vương kẽ lá long lanh
Làm vương vấn cành cành đang lộng gió...

Em cũng thích hoàng hôn buông nắng tỏ
Khắc thêm màu vàng đỏ giữa trời xanh
Chẳng kém gì một sắc trắng mong manh
Đợi mưa qua kéo thêm màu u lãnh...

Em thích tĩnh, an nhiên, cùng tự tại
Chẳng mong cầu hơi ấm của riêng ai
Giữa muôn lời: không xa và mãi mãi
Nhạt đi thôi, chút mộng ảo mơ hoài...

Em thích cười với một chút ưu tư
Là khi đó, em một mình, nơi đó
Giữa dòng người xa hoa và khiên cữ
Em khác xưa, khi buông tiếng reo hò.

Em thích hoa, chẳng vương mùi hư ảo
Thoảng đây thôi, chút thanh ngọt như trà
Nói rõ là em thích Xuyến Chi hoa
Mà chẳng ai, an lành nhìn thấy cả...

Em thích về trên mảnh đất quê ta
Nghe bà kể những chuyện ngày chưa kể
Say điệu hát, câu hò đi bốn bể
Cha trồng rau, mẹ đứng, ngóng con về...

Lạc Mỹ Xuyên Thu
30/10/18​
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Màu Tím Hoa Ban

Người có biết hoa Ban vào tháng tám
Vị cũng xanh như chứa tạm ân tình
Hòa thêm chút bình minh ngày sương sớm
Gió đưa hương gọi nắng đón thu về.

Dưới chân đồi chia đôi ngã đường quê
Cỏ mọc khắp kéo lê chân trời nhỏ
Hoa tím biếc nấp sau sương mờ tỏ
Hỏi trăng kia cô lẻ đến bao giờ?

Có ai gọi hoa tím là nàng thơ
Vừa mộng mơ vừa chung tình tha thiết
Nhưng chẳng có phương nào người rõ biết
Hoa từ đâu chôn tuyệt mối duyên đầu...

...

Lạc Mỹ Xuyên Thu
21/12/2018
Mừng cậu ra đời!​
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Đêm ấy, nơi đây, tại khắc này
Trăng mờ chưa tỏ, gió chưa lay
Lãng khách sầu nâng ly rượu đắng
Ngỡ như trông thấy bóng trang đài.

...
Chàng đó, ta đây, cũng chốn này
Hoa đào chưa nở, tuyết chưa khai
Ly nhân quay gót, hồi lạc nhạn
Sương tàn che phủ, dáng hình ai...



Lạc Mỹ Xuyên Thu
19/2/2019
 
Tham gia
16/4/19
Bài viết
377
Điểm cảm xúc
541
Điểm
93
Nguyên

Chúng ta, luân phiên giữa thời gian và thực tại
Quá khứ cùng tương lai
Anh mong ước về tháng ngày danh vọng
Em giữ mình, kìm nén trước xa hoa...

Còn lại gì giữa chúng ta
Một giọt nắng, dung hòa hai thế giới
Và giây phút bao năm hằng mong đợi
Lại xót xa trong cay đắng vội vàng...

Có lẽ sao trời buông tia sáng
Cũng chẳng bằng trăng lặn giữ trời quang
Xót xa chi, chút thinh lặng ngỡ ngàng
Chờ giông tố, kéo về nơi nắng rạng.

Nếu ngày anh yêu em
Có gấm nhung đủ phai mờ lòng gian dối
Có bạc tiền che lấp cõi lòng nhau
Thì em đã không... trao lòng tin đến vội.

Đừng vội nói lời tin yêu vô tội
Vì gấm nhung, chẳng đủ đắn đo lòng
Anh đừng vờ, như cay đắng được không
Em mệt mỏi, để lòng bao dung nữa.

Ngày còn bé, ta ước mơ nhiều hơn nữa
Một mái nhà, đủ lấp trước xa hoa
Nhưng chẳng biết bao giờ em chợt nhận ra
Người trước mắt, dàng hình nay thay đổi.

Anh có ước mơ cả đời luôn rong ruổi
Em đứng yên, theo đuổi một bóng hình
Rồi một ngày, hai đứa bỗng lặng thinh
Lòng còn yêu, nhưng tim đà trĩu nặng...

Ai đó quay về, với xưa cũ được không?


Lạc Mỹ Xuyên Thu
24/2/2019
 
Top