[Đam mỹ] Tấn công! Tấn công! Tổng tấn công! - Sợ Cẩu Phập
Tham gia
12/4/19
Bài viết
259
Điểm cảm xúc
446
Điểm
63
Tấn công! Tấn công! Tổng tấn công!

bea2cc84f6279442339fa9f90869b5a6.jpg

Tác giả: Sợ Cẩu Phập

Thể loại: đam mỹ, huyền huyễn

Rating: [M]

Tình trạng: vừa khởi công

Số chương: ?

Giới thiệu:

Truyện: 1vs1, Chu Yên x Can Nguyên

Chu Yên bị người thân phản bội, sau khi chết thì hắn hắn thấy bản thân ở trong một thế giới khác và phải làm nhiệm vụ là chiếm lấy tình cảm của boss. Chu Yên đối mặt với những kẻ biến thái, phải làm tất cả mọi thứ để hoàn thành nhiệm vụ. Để dương cao chính nghĩa theo lời hệ thống thì Chu Yên đã bị kẻ sát nhân hàng loạt ám sát, bị nhà bác học điên bảo vệ như thành quả lao động, bị bạo quân đì đi làm việc cả ngày lẫn đêm,…

Kết cục, Chu Yên bị bẻ cong…

*Truyện cập nhật vào chủ nhật hàng tuần. Mong mọi người ủng hộ!
Link thảo luận góp ý: Chào mừng đến với thế giới thú nhân
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
12/4/19
Bài viết
259
Điểm cảm xúc
446
Điểm
63
1. Sát nhân hàng loạt trong phim thám tử

Chương 1: Mở đầu

Chu Yên lặng lẽ đứng giữa đám đông. Hắn không biết mình đã đứng ở đây bao lâu, hắn chỉ biết hắn không thể rời khỏi đây được. Bình thường sự xuất hiện của hắn sẽ gây đến náo động nhưng hiện tại lại yên lặng quá mức. Người khác vẫn làm việc của họ, không ai nhận ra hắn, không ai chạm tới hắn, không ai biết đến sự tồn tại của hắn. Đến bây giờ Chu Yên mới nhận ra... hắn... đã chết...



Rào! Rào!

Mưa rơi tầm tã ở nghĩa trang. Giữa không gian u ám có một người mặc áo khoác đen dài tay cầm bó cúc trắng đứng trước một ngôi mộ. Hắn đứng đó như một bức tượng không nói một lời. Khắp nghĩa trang chỉ có một mình hắn. Cô độc, lạnh lẽo ăn sâu vào linh hồn thật khó để diễn tả.

“Chờ anh…”

Mãi một lúc sau hắn mới nói được hai chữ, giọng nói chất chứa mệt mỏi cùng tang thương rất nhanh bị tiếng mưa vùi lấp.



“... Chờ anh…”



Chu Yên ngồi trong chiếc xe đen lao nhanh trong mưa. Hắn đưa ánh mắt hướng ra ngoài cửa kính nhìn thế giới màu xám tro tàn. Mới vài phút trước hắn vẫn còn đang ở thế giới của mình và chấp nhận sự thật rằng hắn đã chết, không nghĩ tới lại gặp phải cái thứ mang tên hệ thống trong tiểu thuyết rồi xuyên tới thế giới này.

Chu Yên không cảm thấy bản thân may mắn, hắn cảm thấy đây giống như là trừng phạt vậy.

“Yên!”

Tiếng Hồng Phát gọi, Chu Yên không nhanh không chậm quay đầu nhìn cậu ta hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Hồng Phát là bạn thân của nguyên chủ ở thế giới này, cả hai là bạn thời thơ ấu và cậu ta cũng là người được thế giới bảo vệ. Hồng Phát đang lái xe bắt gặp đôi mắt màu nâu đen của Chu Yên qua kính hơi mất tự nhiên cười nói: “À, không có gì! Chỉ tại mình thấy cậu cứ thất thần nên gọi một tiếng cho cậu hoàn hồn thôi.”

Hồng Phát tính cách sáng sủa, là người tốt. Chu Yên cũng cười theo. Nguyên chủ cùng Hồng Phát tính cách rất khác biệt như hai cực đối lập, vậy mà hai người lại có thể trở thành bạn thân. Hồng Phát thấy hắn yên tĩnh lắng nghe mình thì lại bắt chuyện.

“Đã ba năm trôi qua mà cậu vẫn không hề thay đổi một chút nào.”

Chu Yên rũ mi mắt xuống đáp: “Mình có thể xem đây là lời khen của cậu không?”

Hồng Phát cười lớn: “Dĩ nhiên rồi. Cậu như vầy rất tốt!”

Chiếc xe tiếp tục lao nhanh trong cơn mưa lớn. Chu Yên lắc đầu bất đắc dĩ, sau khi tốt nghiệp thì nguyên chủ cùng Hồng Phát đã ba năm rồi không gặp nhau. Hiện tại thì hắn bắt đầu từng bước tiếp quản sản nghiệp của gia đình còn Hồng Phát thì cũng trở thành một cảnh sát ưu tú. Chu Yên nói Hồng Phát là người được thế giới này bảo vệ vì cậu ta chính là nhân vật chính của vở kịch này, còn Chu Yên là một nhân vật phụ giúp đỡ cậu ta.

Để có thể trả hết ác nghiệp của bản thân thân và đầu thai thì Chu Yên phải theo lời hệ thống đi cảm hóa những kẻ ác trở về con đường lương thiện. Hồng Phát là cảnh sát viên trẻ tuổi và đang đối mặt với một vụ án mạng liên hoàn liên quan đến bạn học của họ thời đại học, kẻ chủ mưu tất cả chính là người mà Chu Yên phải cảm hóa. Hắn trong lòng thở dài một tiếng rồi nhắc tới chuyện kia.

“Phát! Hồ Liên thực sự đã chết sao? Ai là người đã giết cô ấy?”

Người Hồng Phát cứng ngắc trong chốc lát rồi lại dãn ra, cậu ta thu lại nụ cười nghiêm túc nói: “Chuyện này vẫn còn đang điều tra, mình hiện tại không thể nói rõ được.”

Chu Yên có thể nghe ra chua xót cùng bất lực trong lời nói của cậu ta. Chứng kiến bạn bè của mình chết đi lại không thể làm gì là chuyện khiến người ta đau khổ.

“Người nhà cô ấy vẫn ổn chứ?”

Chu Yên tiếp tục hỏi, Hồng Phát thở dài nói: “Ừm, có lẽ…”

Cậu ta nhíu mày lại rồi nói: “Cậu vừa mới về nước lại bắt gặp chuyện này đúng là…”

“Không sao.”

Chu Yên ngắt lời Hồng Phát: “Mình cũng muốn viếng thăm cô ấy.”

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trơn tru mặc cho không khí âm trầm. Chu Yên cùng Hồng Phát mỗi người mỗi suy nghĩ khác nhau lặng lẽ tiếp cận nghĩa trang. Lúc đến nơi, Chu Yên đi lướt qua một người. Người nọ mặc áo đen nhìn không rõ mặt cả người ướt đẫm vì mưa, trên vai hắn có một cánh hoa trắng nhỏ. Chu Yên che dù đen đứng đó dõi theo bóng dáng nọ cho đến khi bóng dáng y khuất sau cánh cổng sắt.

Hồng Phát gọi hắn rồi cả hai cùng tiến vào nghĩa trang. Chu Yên không biết lúc hắn quay lưng đi thì ở góc khuất có một đôi mắt âm u đang theo dõi hắn.



Tí tách! Tí tách!

Tiếng nước nhỏ giọt vang lên trong phòng nhỏ, một người cả người ướt sũng bước đi trên sàn. Ngoài trời sấm chớp đùng đùng như báo hiệu cho sự xâm lược sắp tới của bóng tối. Người nọ dừng chân trước một bảng dán đầy giấy. Trong đó có một tờ giấy ghi chữ màu đỏ như bằng máu.

“Mục tiêu thứ nhất…”

“Hoằng.”

Đùng! Đoàng!

Sấm chớp chợt lóe bên kia cửa sổ khiến không gian càng thêm u ám.

Người nọ đứng đó nhìn hồi lâu, ánh sáng lúc có lúc không phản chiếu từ kim loại lạnh lên đôi giày đen dính đầy bùn đất nghĩa địa.



Chu Yên không nghĩ tới mưa lại lớn như vậy. Lúc mới bắt đầu cùng Hồng Phát đi đến nghĩa trang thì trời vẫn còn trong xanh và đẹp lắm nhưng đến cuối thì lại âm u gió to mưa lớn. Đây có thể xem là mở đầu phim kinh dị nào cũng phải có đi.

Hắn theo Hồng Phát nhìn thế giới này sau một lần cọ rửa cảm thấy tinh thần dường như cũng được thanh tẩy thoải mái hơn nhiều. Lúc họ tới đây không nghĩ tới lại bắt gặp người quen. Hồng Phát là người lên tiếng chào hỏi Lâm Chung Minh cũng tới viếng Hồ Liên trước tiên, người này là bạn học thời cuối cấp của Chu Yên và cũng là bạn thân của Hồng Phát và Hồ Liên.

Thú thật Chu Yên không thích người này lắm. Dáng vẻ người này không được tự nhiên và đôi mắt cứ dao động liên hồi tựa như vừa gặp chuyện dẫn tới tinh thần không ổn định. Hắn không biết Hồng Phát có phát hiện được điều gì lạ hay không nhưng cũng không muốn hỏi. Chu Yên có đặc quyền biết mọi thứ, hiển nhiên hắn cũng rõ ràng về Lâm Chung Minh. Người này cùng cái chết Hồ Liên không thoát khỏi liên can.

Cả ba cũng không nói nhiều rồi Lâm Chung Minh rời đi. Trước khi đi, Lâm Chung Minh nhịn không được đứng lại rồi quay đầu nhìn thẳng vào Chu Yên. Viền mắt của y đo đỏ cũng không biết có phải đã khóc hay không. Lâm Chung Minh hé miệng một hồi rồi chỉ để lại một câu: “Yên… cậu gần đây phải cẩn thận đấy!”

Nói xong hắn cắm đầu chạy đi không quay đầu lại. Câu nói của Lâm Chung Minh làm dấy lên bất an trong lòng Chu Yên. Mỗi một người ở thế giới này đều có ý thức riêng của họ, Lâm Chung Minh nói như vậy ắt có lý do của y. Hồng Phát cũng nghi ngờ thầm nói thằng bạn mình có ý gì nhưng khúc nhạc đệm này không cản bước hai người đến viếng Hồ Liên.

Chu Yên ở trên bia mộ Hồ Liên thấy được một bó cúc trắng hơi chút suy tư. Hồng Phát nhìn thiếu nữ đáng yêu đang cười rạng rỡ trong hình nháy mắt cả người nặng nề. Chu Yên lặng lẽ nhìn cậu ta quỳ một chân xuống đưa tay xoa lên cái tên trên bia mộ. Hắn chỉ là người ngoài nên cũng không có thực sự đau lòng gì đó nhưng trong lòng cũng không thoải mái hoàn toàn.

“Liên, mình và Yên tới thăm cậu đây. Cậu ở bên kia vẫn đang cười chứ?”

Hồng Phát giọng nói khàn đi, mắt cũng đỏ. Hắn còn nhớ Hồ Liên rất thích cười, làm việc gì cũng hay cười, cũng không biết hiện tại có tiếp tục cười hay không. Hồ Liên là người rất lạc quan cùng chăm chỉ, cô cũng biết cố gắng, người ở bên cạnh cô không ai không thích Hồ Liên. Không ai nghĩ tới, cô gái tốt đẹp đó lại bạc mệnh như vậy.

Chu Yên đang đứng một bên thân là một người vừa mới chết xong nên hắn rõ ràng hơn ai hết sinh mệnh quý giá như thế nào. Nhìn một người so với mình còn trẻ hơn chết thảm, Chu Yên đột nhiên muốn trách thế giới này quá nhẫn tâm.

Là vụ án mở đầu cho một cuộc thảm sát, cái chết của thiếu nữ khiến người ám ảnh. Hồ Liên bị cưỡng hiếp tập thể rồi bị giấu xác ở trong nhà hoang. Lúc cảnh sát phát hiện được nạn nhân, trên người cô không một mảnh vải. Cả người Hồ Liên xanh tím đáng sợ, mắt trợn to không cam lòng, vùng kín bị xâm phạm tới mức máu thịt lẫn lộn. Sự việc gây chấn động một thời trong cả nước làm bùng nổ lên hàng loạt yêu cầu đòi bảo vệ nữ giới đặc biệt là những người giống như Hồ Liên.

Không gian nặng nề trôi qua. Chu Yên đợi đến khi Hồng Phát hồi phục tâm tình cũng đã hơn một tiếng trôi qua. Hồng Phát cả người tràn ngập chính khí tuyên thệ sẽ tìm cho bằng được hung thủ trả thù cho Hồng Liên. Chu Yên trong lòng thầm bổ sung rằng cậu ta nhất định sẽ làm được hơn nữa còn làm rất tốt khi lôi kéo luôn một loạt chuyện đen tối khác ra ngoài ánh sáng.

Chu Yên ban đầu cũng muốn nói một vài lời với Hồ Liên nhưng sau tất cả chỉ còn tiếng thở dài. Hắn cầu mong cô gái nhỏ bé đó ở thế giới bên kia có thể hạnh phúc.



Chớp mắt lại vài ngày trôi qua, Chu Yên nhanh chóng hòa hợp vào cuộc sống thường nhật của nguyên chủ là vùi mình trong đống công văn. Phải nhắc đến kiếp trước của Chu Yên, hắn cũng từng là một ông chủ giàu có, là một người đàn ông đôc thân hoàng kim người người muốn có nên chút việc này của Chu gia hắn tiếp thu rất nhanh. Kiếp trước Chu Yên cũng không rõ tại sao bản thân chết, chỉ nhớ là em họ hắn phản bội hắn rồi giam lỏng hắn trong nhà. Sau đó hắn cứ thế mơ mơ hồ hồ mà chết.

Nhắc tới Ngô Đình, trái tim Chu Yên lại ẩn ẩn đau. Hắn nuôi dưỡng, chăm sóc đứa trẻ kia từ bé đến lớn không nghĩ tới lại dưỡng ra một bạch nhãn lang quay lại cắn mình. Chu Yên ở trong phòng làm việc nhíu mày lại, một lúc sau mới bị tiếng chuông điện thoại làm cho hồi thần. Mở màn hình lên nhìn, là Hồng Phát. Tâm Chu Yên trùng xuống nhanh chóng bắt máy.

“Alo.”

“Alo! Yên! Cậu không sao chứ?”

Bên kia đầu dây truyền tới giọng nói gấp gáp cùng sợ hãi của Hồng Phát. Chu Yên cảm thấy bất an những vẫn bình tĩnh trả lời cậu ta. Hắn nghe thấy Hồng Phát thở phào nhẹ nhõm. Chu Yên nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì xảy ra?”

Không hiểu tại sao Chu Yên lại linh cảm hành động kỳ quặc này của Hồng Phát có liên quan đến người mà hắn cần cảm hóa. Quả nhiên, hắn nghĩ không sai. Hồng Phát bên kia đầu dây nhìn hiện trường hỗn loạn nhanh chóng điều chỉnh lại tâm tình rồi thuật lại một lượt những gì cậu ta chứng kiến.

Hóa ra hôm nay ở khu 5 có người phát hiện được một bộ phận của thi thể. Đích thực là một bộ phận của thi thể! Cánh tay đứt lìa bọc trong bao nilon đen nằm trong thùng rác được người lao công tìm thấy nhanh chóng biến nơi đây hỗn loạn. Người ở đó nhanh chóng báo cảnh sát và khi bọn Hồng Phát tới nơi thì ở khắp nơi đều có người nôn mửa vì không chịu được tràng cảnh máu tanh đó.

Người Chu Yên lạnh đi, tạm biệt Hồng Phát xong hắn nhanh chóng lấy áo khoác ra ngoài. Trên gương mặt hắn không giấu được lo lắng bởi vì sau khi thu thập đầy đủ các phần xác thì danh tính nạn nhân cũng được tiết lộ.

Người đó là Lâm Chung Minh!

Là Lâm Chung Minh!

Chu Yên gạt bỏ hết mọi thứ lấy xe chạy trên đường phố. Nhiệt độ hôm nay rơi vào khoảng 27 độ nhưng hắn lại thấy cả người lạnh toát. Dù Hồng Phát không nói rõ quá trình tìm kiếm cùng thảm trạng của Lâm Chung Minh nhưng Chu Yên vẫn có thể tưởng tượng ra được cảnh tượng đó rất khủng bố.

Chu Yên trong lúc dừng đèn đỏ nhịn không được đánh tay vào vô lăng.

“Khốn kiếp!”

...

Chu Yên lái xe chạy tới chỗ Hồng Phát. Trong lòng hắn dần bình tĩnh lại. Hắn cười khổ, nếu không bình tĩnh lại thì hắn cái gì cũng không làm được. Bên ngoài xe cộ nườm nượp qua lại, náo nhiệt nhưng sự ồn ào, vội vã đó lại cách hắn rất xa.

Chu Yên suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra.

Lâm Chung Minh chết...

Đây chính là cái chết thứ hai trong vụ thảm án...

Dù Chu Yên có khả năng biết trước tương lai của thế giới này nhưng nó không hoàn thiện. Hắn đã không biết y phải chết. Hắn gần như chỉ biết một số chuyện bên ngoài xung quanh Hồng Phát mà thôi. Vụ án này trong những gì hắn biết không gắn với cái tên Lâm Chung Minh nên hắn đã không nghĩ tới nạn nhân là y.

Chu Yên nhớ lại cái ngày cuối cùng hắn gặp Lâm Chung Minh kia, y đã nói.

‘... Yên, cậu phải cẩn thận...’

Chu Yên mím môi quẹo vào trụ sở cảnh sát.

Lâm Chung Minh nhất định đã biết điều gì đó, hơn nữa còn liên quan đến hắn!

...

Hồng Phát cùng đồng đội đang vội vàng ở trong trụ sở vì vụ án giết người phanh xác mới được phát hiện. Cậu ta so với Chu Yên đã biết được một chút chuyện càng chấn động hơn. Người chết này lại là bạn học của cậu ta, hơn nữa cậu ta còn gặp bạn học này cách đây không lâu. Hồng Phát sắc mặt không tốt theo chân đội trưởng. Đội trưởng của cậu ta đang đi lại đứng lại, quay đầu nói với Hồng Phát.

“Cậu quen nạn nhân phải không?”

Hồng Phát ngẩng đầu, cậu ta biết đội trưởng đang nói tới chuyện chuyện gì, bình tĩnh đáp.

“Dạ phải, mấy ngày trước em còn gặp y.”

Đội trưởng nhìn cậu ta thật sâu, một lúc sau lại nhàn nhạt nói.

“Đừng quên theo thủ tục.”

Hồng Phát gật đầu tỏ vẻ đã rõ. Đội trưởng tổ cậu ta khôi phục sắc mặt bình thường tiếp tục rời đi.

Lúc Chu Yên tới nơi, Hồng Phát đang lấy lời khai. Hắn cũng theo cậu ta làm thủ tục.

Lời khai của Hồng Phát và Chu Yên không khác nhau mấy, dù sau hôm đó hai người cũng đi chung, bọn họ cũng không thân Lâm Chung Minh. Chu Yên âm thầm thay đổi thêm một ít điều trong lời khai của mình. Hắn muốn cho cảnh sát thêm một vài manh mối từ trong thông tin mà mình đã biết để trợ giúp cảnh sát nhanh chóng điều tra vụ án.

Chỉ là... Chu Yên đã không nhắc tới người đàn ông mặc áo choàng đen trong đêm mưa kia...

Đội trưởng cùng Hồng Phát qua cửa kính quan sát Chu Yên. Ông ta khoanh tay nhìn người đàn ông tinh anh bên trong mặt trầm ngâm. Chu Yên khẽ rũ mắt xuống, có chút mệt mỏi.

Chu Yên rất phối hợp, rất nhanh hắn được thả ra. Người nhà Lâm Chung Minh lúc này mới tới, hắn nhìn bà lão một đầu bạc trắng gào khóc cõi lòng nặng nề. Đó là bà của Lâm Chung Minh, người thân duy nhất còn lại của y. Chu Yên không mang lòng thánh mẫu nhưng hắn cũng không phải kẻ máu lạnh. Hồng Phát đi đến vỗ vai hắn.

“Đi thôi.”

Chu Yên không nói gì, thôi nhìn cảnh tượng kia, quay đầu đi cùng Hồng Phát.

Ra bên ngoài, ngắm nhìn mặt trời chói lọi trên cao. Chu Yên không nhanh không chậm lên tiếng.

“Cậu có biết một thời gian trước Lâm Chung Minh đột nhiên có rất nhiều tiền không?”

Hồng Phát không nghĩ đột nhiên lại nghe thấy Chu Yên nói như vậy. Cậu ta hoàn toàn không biết việc này. Hồng Phát là một người nhạy bén, cậu ta lập tức hỏi.

“Cậu nói thật?”

Chu Yên gật đầu.

“Mình có mạng lưới riêng của mình. Lần trước kia Lâm Chung Minh nói lời kì quặc, mình có đi điều tra cậu ta...”

Lời hắn nói chân thật, chặt chẽ không khiến người nghi ngờ, mặc dù Hồng Phát có nhạy tới đâu thì cũng khó phân biệt được, huống hồ cậu ta còn tin tưởng bạn chí cốt. Chu Yên cũng không tính là nói dối Hồng Phát, hắn thật sự biết Lâm Chung Minh có một khoản tiền không rõ nguồn gốc. Đây chính là thông tin nạn nhân bị giết phanh thây, cũng là thông tin nguyên bản Hồng Phát sau này nhờ Chu Yên điều tra giúp, hắn chỉ đẩy tình tiết này lên nhanh hơn thôi.

Hồng Phát nhíu mày, lời nói của Lâm Chung Minh ngày trước đã trở thành cái gai trong lòng cậu ta. Chu Yên có thể nghĩ ra có người nhắm vào hắn thì Hồng Phát làm sao lại không. Hiện tại cậu ta lo lắng không biết hung thủ ẩn náu trong bóng tối muốn gì. Liệu... mục tiêu tiếp theo của hắn ta có phải chính là Chu Yên hay không.

“Cảm ơn cậu, thông tin này rất quan trọng.”

Chu Yên mỉm cười ôm vai cậu ta nói.

“Nói gì vậy, chúng ta là anh em mà, mình giúp cậu là chuyện đương nhiên mà.”

Dừng lại một lúc, hắn cười nhẹ nói.

“... Cũng trễ rồi, mình phải về đây.”

Hồng Phát ôm lấy hắn rồi buông ra.

“Hẹn gặp lại.”

Chu Yên cười nhạt quay đầu bước đi trở về. Hiện tại Hồng Phát chắc chắn rất bận rộn và mong muốn mau chóng men theo manh mối hắn cung cấp tìm hung thủ, hắn cũng không tiện ở lại, hơn nữa hắn còn có việc phải làm. Chu Yên rũ mi mắt xuống.

Hồng Phát nhìn bóng dáng đi xa dần của Chu Yên, trên mặt là lo lắng không thể dấu được.

“Hy vọng sẽ không...”
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
12/4/19
Bài viết
259
Điểm cảm xúc
446
Điểm
63
Chương 2:

Chu Yên không quay về công ty. Chuyện xảy ra làm đầu óc hắn rối bời, hắn không muốn gây thêm rắc rối không đáng có trong lúc bản thân không tỉnh táo. Nói một tiếng với thư kí riêng, hắn lái xe về nhà nguyên chủ, đồng thời là nơi ở của hắn hiện tại. Chu gia ba đời kinh thương giàu có, ngôi nhà của hắn cũng nằm ở nơi đắc địa, ở dãy biệt thự phía Đông thành phố, cạnh dòng sông thơ mộng. Lúc trước nguyên chủ đã từ nhà chính chuyển sang đây nên hiện tại Chu Yên sống một mình, thỉnh thoảng sẽ có người giúp việc đến dọn dẹp.

Lúc lái xe qua căn biệt thự hoa hồng bên cạnh nhà mình, Chu Yên chợt dừng lại. Hắn từ từ hạ cửa kính xuống nhìn chăm chú vào cửa sổ tòa tháp tròn nhỏ.

Ngôi nhà này từ hơn một năm trước đã treo giá rao bán. Chủ cũ của nó phá sản, phải bán nhà chuyển đi nơi khác sinh sống, ba tháng gần đây mới có người mua lại. Từ khi Chu Yên về nước đến nay còn chưa gặp qua chủ nhân của nó lần nào. Không hiểu sao rõ ràng sân vườn, ngôi nhà đều được chăm sóc, bảo trì kĩ lưỡng, không chổ nào không mới mẻ nhưng hắn nhìn vào lại thấy sự cũ kĩ, mục nát, không khí âm trầm, hoang vắng khiến người khó chịu.

Xe Chu Yên đậu ở đó khoảng một phút thì rời đi. Hắn không thấy lúc mình đi, đằng sau lưng hắn, tại chổ cửa sổ hắn nhìn chăm chú có một bóng đen đưa mắt dõi theo hắn.

...

Chu Yên mở cửa vào nhà, đưa tay bật đèn rồi mệt mỏi lê thân đến ghế sopha ngồi phịch xuống, buồn phiền nới lỏng cà vạt.

“Y rốt cuộc là không có ở nhà hay là trốn tránh mình?”

Chu Yên tự lẩm bẩm. Trên mặt là suy tư nghiêm túc.

Dù chưa từng gặp mặt nhưng hắn biết chủ nhân mới của căn biệt thự hoa hồng kia. Y chính là người mà hắn cần cảm hóa. Anh trai Hồ Liên, Hồ Ly.

Sau khi Hồ Liên chết, Hồ Ly đã chuyển vào đây sống, sát bên cạnh hắn, không biết là trùng hợp hay là y cố ý, Chu Yên chỉ có thể xác định y có cảnh giác với hắn.

Nghĩ không ra, hắn cũng không chấp nhất. Một ngày mệt mỏi, bụng đã đói meo. Chu Yên mò đến phòng bếp. Nguyên chủ có kĩ năng nấu ăn không tệ nhưng hắn quậy một hồi chỉ được phòng bếp cháy đen, khét lẹt. Chu Yên khó chịu, kiếp trước hắn cũng không học nấu ăn được, chẳng lẽ dù cho có đổi cơ thể nhưng chỉ cần là linh hồn là hắn thì liễn vĩnh viễn là sát thủ nhà bếp? Chu Yên mím môi, gương mặt anh tuấn nghiêm nghị buông cái chảo cháy hỏng xuống.

Hắn cởi cái tạp dề gấu hồng ra, đi lấy cái điện thoại đặt đồ ăn ngoài.

Ở trong căn biệt thự hoa hồng bên cạnh, bóng đen theo bước chân Chu Yên đặt cái ống nhòm xuống, gương mặt nửa ẩn núp trong bóng đêm chợt kéo lên nụ cười quái dị.

Tiếng cười trầm thấp như có như không vang lên.

“... Thật đáng yêu.”

...

Chu Yên bắt điện thoại của cha mẹ nguyên chủ gọi tới. Hai người vô cùng lo lắng cho Chu Yên khi nghe nói hắn phải vào đồn cảnh sát vì vụ giết người phanh xác phát hiện lúc sáng. Chu Yên phải an ủi họ một lúc lâu thì họ mới yên lòng, lưu luyến tạm biệt hắn. Trong căn phòng trang trí ấm áp, đơn giản, người đàn ông anh tuấn mỉm cười đặt điện thoại xuống. Mái tóc không có keo vuốt rũ xuống lại khiến hắn trong có vài phần hoang dã, phóng khoáng hơn bình thường, càng có nét quyến rũ xấu xa.

Chu Yên mặc đồ thường ở nhà, chân trần cầm ly sữa đi ra phòng khách. Hắn khá thích uống sữa, với lại do thói quen kiếp trước để lại quá sâu nên hắn vẫn tiếp tục uống sữa.

Ly sữa nóng, uống vào lưu lại mùi sữa thơm phảng phất trước mũi. Chu Yên lúc đi ngang qua cửa sổ, lại ngẩng đầu nhìn qua căn biệt thự hoa hồng bên cạnh.

Vẫn không có dấu hiệu nào...

Chu Yên cúi đầu xuống, rời đi.

Chu Yên đi đến ghế sopha ngồi xuống. Mắt nhìn vào hư không, tâm tư đặt vào ý nghĩ trong đầu.

Hắn không lo lắng việc cảnh sát sẽ bắt Hồ Ly đi, một chút cũng không lo lắng. Bởi vì đây là câu chuyện về án mạng liên hoàn, Hồ Ly rất thông minh, cho đến tận khi y giết đến kẻ thù cuối cùng vậy thì y sẽ không bị phát hiện. Thậm chí trong kết cục, Hồng Phát thực tế không bắt thóp được y cho đến khi y nhàm chán, tự ra đầu thú. Hồ Ly có thể nói là một người biến thái, Chu Yên lại không quá thích dính dáng với những người khó lường như vậy, bởi vì lúc nào cũng có thể đặt bản thân vào tình huống mất kiểm soát...

Nhiệm vụ của hắn là cảm hóa người kia. Cái từ “cảm hóa” này bao hàm rất rộng. Chu Yên không biết giới hạn của trong yêu cầu hệ thống nằm ở đâu nhưng có vẻ cho dù Hồ Liên đã giết người thì hắn vẫn chưa tính thất bại.

Liếm môi, hắn lấy điện thoại xem hộp thư. Đoàn người hắn thuê vẫn chưa có liên lạc lại. Từ khi về nước, tiếp nhận nhiệm vụ thì hắn đã âm thầm thuê không ít nhóm người theo dõi các nhân vật quan trọng trong mắc xích vụ án liên hoàn. Chu Yên ngón tay thon dài di chuyển trên màn hình lật lại mấy bản báo cáo cũ.

Muốn một kẻ xấu hoàn lương thì phải làm thế nào? Chu Yên trước đây chưa từng nghĩ tới. Hắn nhớ lại kiếp trước, hầu như mỗi ngày hắn đều bận rộn. Chu gia là một dòng họ lớn, hắn là người thừa kế hợp pháp. Cha mẹ hắn mất trong một vụ tai nạn, ông hắn vì chống đỡ công ti mà quay trở lại đồng thời dốc hết lòng bồi dưỡng hắn. Chu Yên vì nhiều lí do, vì nhiều người mà không thể không khiến bản thân trở nên ưu tú rồi càng ưu tú hơn nữa.

Hắn không cần để tâm đến tâm tình của người khác, vì hắn không có thời gian cũng vì hắn thấy không cần thiết ngoại trừ Ngô Đình. Ngô Đình là đứa trẻ mà hắn nuôi lớn, là con một người họ hàng xa của ông nội hắn. Ngô Đình giống hắn, cũng mất cha mẹ sớm, bị người dì nhận nuôi ngược đãi, mãi đến khi bị ông hắn phát hiện thì đứa bé sáng sủa đã trở nên tối tăm, chán ghét con người.

Hắn đã phải mất rất lâu mới có thể để nó nghe lời hắn, gọi hắn là “anh trai”.

Ngô Đình cùng Hồ Ly khá giống nhau, hắn nghĩ. Đều là những kẻ khó hiểu và hắn không muốn dính dáng tới.

Hắn thở dài.

“Đến đâu hay đến đó vậy.”

...

Hồng Phát sau khi có được manh mối Chu Yên cung cấp đã nhanh chóng báo lại với đội trưởng rồi theo đội đi điều tra. Chuyện tài khoản Lâm Chung Minh có biến số không phải chuyện khó truy xét, rất nhanh cảnh sát liền xác nhận thông tin chính xác. Tài khoản gửi tiền cho Lâm Chung Minh là tài khoản giả, không tra ra được người chủ phía sau. Đội trưởng cũng không vội, sờ cằm mọc râu của mình nói với Hồng Phát.

“Không thể tìm kiếm dựa vào tài khoản ngân hàng này được. Hồng Phát, cậu nghĩ xem tiếp theo chúng ta nên làm gì?”

Tổ bọn họ chỉ có Hồng Phát là người mới. Những người còn lại nhận định đội trưởng đang chuẩn bị dạy dỗ lính mới nên không xen mồm. Hồng Phát nghiêm túc suy nghĩa rồi đáp.

“Chúng ta nên điều tra hoạt động trước đó của Lâm Chung Minh đúng không ạ?”

Đội trưởng nghiêm khắc.

“Trả lời tôi chứ đừng có hỏi ngược lại tôi! Nhưng mà cậu nói đúng rồi đấy.”

Ông quay đầu nhìn những người khác.

“Những người còn lại nghe rõ chưa. Không nhất định phải đi theo ngõ cụt này, chỉ cần xác minh tiền này là thật vậy thì chúng ta đã có manh mối mới. Tập trung vào quan hệ của nạn nhân, điều tra xem trước khi chết nạn nhân đã liên lạc với ai. Số tiền thù lao lớn như thế này chắc chắn kẻ thuê Lâm Chung Minh đã nhờ hắn làm một việc rất quan trọng. Đây nhất định là án lớn!”

Ông ta nói xong, cầm bút vẽ lên bảng, trên đó dán sẵn ảnh chụp Lâm Chung Minh, nhà, người thân của hắn ta,... có cả người con gái mới chết cách đó không lâu Hồ Liên. Đội trưởng nghiêm mặt nói.

“Người con gái này chính là điểm đột phá.”

Hồng Phát nhìn lên bảng cùng những đường đỏ chồng chéo lên nhau có linh cảm chúng gắn kết chặt chẽ và đang che dấu một bí mật to lớn.

...

Tối hôm đó, Chu Yên giật mình tỉnh dậy. Hắn ngồi trên giường của mình thở gấp.

Lại nữa...

Hắn mệt mỏi đỡ trán đổ đầy mồ hôi.

Từ khi chết đến nay, hắn thường xuyên mơ thấy bản thân rơi từ trên lầu xuống, những hình ảnh cuối cùng trước khi bản thân chết. Cảm giác chân thật kia làm hắn sợ hãi. Hắn chính là lần đầu tiên trong đời sợ hãi bản thân chìm vào giấc ngủ như thế.

Chu Yên nắm chặt chăn, nhắm chặt mắt lại, đưa tay gạt mồ hôi trên trán. Trong đêm khuya vắng lặng, tiếng tim “thình thịch” vang lên rõ ràng. Chu Yên ngồi thừ người ra, chợt hắn nghe âm thanh cửa mở khe khẽ.

Chu Yên ngẩn ra, chẳng lẽ là ăn trộm?

Tim hắn bất chợt nẩy lên. Chu Yên vội vàng tìm kiếm điện thoại của mình, vừa nắm chặt trong tay, cửa bị người mở ra. Chu Yên giật mình bị bóng đen xông vào đè trên giường. Hắn giẫy giụa. Chu Yên từng học võ năm năm, nguyên chủ cũng là người thường xuyên rèn luyện, sức lực không nhỏ nhưng lại không đánh lại kẻ trong bóng tối với đôi tay như gọng kìm sắt.

Kẻ kia hà hơi bên tai Chu Yên, hắn vô thức co người lại.

“A... ưm...”

Miệng bị cái gì đó chụp lại, hình như là miếng vải hay gì đó. Chu Yên vô thức hít một hơi, hắn cảm thấy chóng mặt. Không ổn, là thuốc mê!

Người trong bóng tối ra tay dứt khoát, ấn đầu Chu Yên xuống. Mãi một lúc sau, xác nhận người đã bất tỉnh hắn mới cười khẽ thả lỏng tay ra, ôn nhu ôm lấy người vào trong lòng.

“Thật đáng yêu!”

...

*Chuyện sau đó, mị cam kết hổng có nói đâu!*

...

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ làm sáng rực lên căn phòng với tông màu cam ấm. Chu Yên nhíu mày tỉnh dậy, mở mắt ra. Hắn cảm thấy đầu thật đau, những hình ảnh rải rác đêm qua xuất hiện làm hắn tỉnh cả ngủ. Hắn vội ngồi dậy xem xét bản thân, trên người hắn là bộ đồ ngủ ngày hôm qua, cơ thể ngoài trừ mệt mỏi một chút thì hoàn toàn không có gì, chẳng lẽ hắn nằm mơ.

Chu Yên lấy tay che trán, cũng có khả năng, gần đây hắn cứ hay gặp ác mộng, gặp một ác mộng lạ cũng là chuyện bình thường.

Hắn xuống giường đi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân. Lúc hắn xuống giường, cổ áo tuột xuống để lộ mấy dấu hồng hồng ái muội ở góc khuất khiến người khó nhìn thấy.

...

Chu Yên một bên làm tổng tài chăm chỉ, một bên thăm dò tin tức Hồ Ly. Hôm nay hắn nhận được thông tin mới từ cấp dưới.

Hồ Ly đi thăm viện mồ côi?

Chu Yên nhìn văn kiện được gửi tới trong lòng nghi hoặc. Là viện mồ côi nhận nuôi y và Hồ Liên ư?
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
12/4/19
Bài viết
259
Điểm cảm xúc
446
Điểm
63
Chương 3:

Hồ Liên cùng Hồ Ly là hai anh em ruột, cha mẹ bọn họ gặp tai nạn, họ hàng không ai thu sau đó bọn họ được đưa vào trại trẻ mồ côi. Ở đây hai người bọn họ lớn lên trong khó khăn, trại trẻ này luôn thiếu thốn mà số trẻ được nhận lại không ngừng nhiều lên dẫn đến tranh đoạt giữa những đứa trẻ. Hồ Liên được Hồ Ly bảo vệ lớn lên, trong thông tin hệ thống từng nhắc tới Hồ Ly vì tranh con gấu bông cho Hồ Liên với một bé trai khác mà từng nảy ra sát ý, có thể nói khoảng thời gian ở trại trẻ mồ côi kia đã gieo vào người Hồ Ly một mầm giống tội ác. Chu Yên hoàn toàn không nghĩ ra người này tại sao lại sẽ tới nơi chỉ có toàn kí ức không vui với mình này.

Quả nhiên tư duy của boss phản diện, người thường không hiểu được sao?

Chu Yên ngồi sau bàn làm việc suy nghĩ một lúc lại mỉm cười. Hắn quản việc gì y lại tới đó chứ, quan trọng là y sẽ tới đó, đây chính là cơ hội để hắn tiếp cận y.

Chu Yên ngã người tựa lưng ra sau ghế, nụ cười rất nhanh phai nhạt đi, đáy mắt mơ hồ. Hy vọng lần này sẽ thuận lợi tiếp cận được y. Hắn cần sớm khiến y mất cảnh giác với hắn, như vậy mới có thể chen chân vào kế hoạch báo thù của y được.

Ngày hôm sau, Chu Yên lái xe đến địa chỉ nhận được trong văn bản thám tử tư gửi tới. Hắn dừng xe trước cổng trại trẻ mồ coi Phúc An, chỗ này đã lớn hơn nhiều sau khi anh em Hồ Ly rời khỏi, nghe nói là do có quý nhân tương trợ, Chu Yên không để tâm lắm. Hắn đến chổ bảo vệ hỏi thăm, tìm được chổ để xe, rồi cùng bảo vệ trung niên khuân từng thùng đồ từ trên xe xuống. Bác bảo vệ thấy lại có một người có lòng hảo tâm đến quyên góp, đối với Chu Yên rất khách khí, trên mặt là tươi cười nói.

“Hôm nay bọn trẻ có thể có đồ chơi của mình rồi! Thật sự cảm ơn cậu rất nhiều!”

Bác bảo vệ chân thành nói, nói ông là bảo vệ thật ra thì ông không có mặc đồng phục, trại trẻ không có nhiều tiền thuê người như thế, bác bảo vệ này ở đây kiêm nhiều việc nhưng do tấm lòng thiện nên bác rất vui lòng làm việc. Mắt nhìn người của Chu Yên không kém, biết ai thật lòng với mình, hắn cũng không phải giả bộ người tốt gì chẳng qua hắn nghĩ mình dẫu sau cũng đã là người chết, mặc dù không biết có tác dụng hay không nhưng hắn vẫn muốn tranh thủ ở những thế giới cảm hóa nhân vật phản diện này hành thiện tích đức, xem như tích lũy công đức giúp bản thân đồng thời tích công đức cho em trai còn sống của hắn. Chu Yên mỉm cười không nói gì, hắn suy nghĩ cũng thật lạ.

Chu Yên lần này mang theo đồ chơi cùng bánh kẹo, hắn còn dùng danh nghĩa gia đình quyên tiền cho trại trẻ mồ côi Phúc An. Chu gia đời đời đi làm việc thiện, tổ huấn truyền lại là tích đức cho con cháu, mẹ của Chu Yên là đại thiện nhân, nghe nói con trai đi chăm lo cho đám trẻ không nói hai lời cưỡng chế nhét tiền cho Chu Yên làm hắn bất đắc dĩ. Người quản lí Phúc An từ trong nhà đi ra đón tiếp hắn, đó là một bà lão thân thiện được một người phụ nữ ngoài ba mươi đỡ.

Hôm nay Chu Yên không mặc tây trang thường ngày mà mặc thường phục làm hắn trong trẻ ra, ôn hòa, tựa như quý công tử ôn văn nho nhã. Chu Yên vốn anh tuấn, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã tạo hảo cảm với người khác, huống hồ thái độ hắn nghiêm túc, khí chất tinh anh ngấm sâu khiến người khác không tự chủ tin tưởng. Bà lão là người nói chuyện qua điện thoại với hắn về chuyện quyên góp. Chu Yên để đồ lên sàn nhà rồi cúi người chào hỏi bà.

“Bà Trương.”

Bà Trương vội vàng đến gặp Chu Yên, bà chân thành nói.

“Cậu Chu, cảm ơn cậu đã đến thăm bọn trẻ.”

Chu Yên cười đáp.

“Bà Trương không cần khách khí, mẹ tôi là người quen nơi này, lần này tôi chỉ thay bà tới giúp một chút mà thôi, không đáng kể công.”

Bà Trương xua tay.

“Cậu Chu không cần tự xem nhẹ, việc cậu làm đối với chúng tôi có ý nghĩa rất lớn.”

Chu Yên nhạy bén thấy khóe mắt bà ẩm ướt. Bà Trương ở nơi này đã hơn mười năm, nghe nói chính là từ sau khi con gái của bà mất tích bà luôn dốc sức tìm kiếm nhưng không được, thấy những đứa trẻ ở viện Phúc An làm bà nhớ đến con gái mình nên sau đó bà từ chức ở công ty đến đây chăm lo cho bọn trẻ, xem chúng như con mình, cầu nguyện con gái ở xa bình an, hy vọng cô bé cũng được người ta thu lưu, nuôi nấng, yêu thương như những đứa trẻ trong vòng tay của mình.

Chu Yên từ nhỏ đã mất cha mẹ, hắn phải sớm tiếp quản Chu gia nên hầu như không có thời gian nghĩ đến người thân đã mất của hắn đồng thời cũng không cảm nhận được cái gọi là ấm áp gia đình, mãi khi đến đây gặp người nhà Chu Yên ở thế giới này hắn mới thấy bản thân chân thật sống.

Hắn cảm nhận được rất nhiều điều từ bà lão trước mặt. Chu Yên âm thầm hạ mắt xuống che đi tình tự vừa dâng lên. Khi hắn ngẩng đầu đã khôi phục bộ dáng bình thường. Hắn làm như vô ý hỏi.

“Tôi nghe nói hôm nay còn có một người đến đây, nghe mọi người nói y rất tốt làm tôi tò mò, không biết y đã đi nơi nào rồi?

Sau khi bà Trương đến, anh em Hồ Ly đã sớm rời đi được một năm nên bà cũng không biết Hồ Ly từng là đứa trẻ ở viện Phúc An. Nghe Chu Yên nhắc tới, bà Trương không có thái độ gì bất thường, chỉ cho hắn biết y đang ở cùng bọn trẻ chơi sau vườn. Chu Yên nhìn theo hướng bà chỉ, gật đầu rồi cùng bác bảo vệ đem đồ vào trong, tạm biệt bà Trương. Đồ hắn đem đến nhiều, bác bảo vệ một mình xử lí hơi khó nên hắn chủ động giúp đỡ mọi người đều nghĩ hắn có lòng chứ không hề nghĩ đến hắn có ý đồ nhằm làm cho bản thân trong vô ý, thuận theo tự nhiên vô tình bắt gặp nhân vật nhiệm vụ.

Chu Yên dọn xong đồ vào nhà kho, chỉ chừa một hộp đồ chơi chuẩn bị mang cho bọn trẻ. Bác bảo vệ đấm đấm cái lưng mỏi của mình rồi đẩy hắn đi ra sau vườn gặp bọn trẻ, ngăn cản hắn lại tính xắn tay phụ ông sắp xếp lại đồ. Chu Yên thuận theo ôm hộp rời đi.

Diện tích nơi này không lớn lắm nên sân sau cũng hạn chế, nhưng nhờ Trương viện trưởng tỉ mỉ chăm sóc cùng trang trí nơi này vẫn rất thoải mái và yên bình. Sân có cỏ mọc thành thảm trải khắp, đường đi là đá đặt từng phiến tạo thành, vì để cho bọn trẻ có thể vui chơi thỏa thích nên đã cho người lắp đặt xích đu bằng gỗ, ván trượt, bập bênh,... Chu Yên nhìn thấy chúng được bảo trì rất tốt, vẫn còn mới. Trong sân có trồng nhiều cây phượng lớn tỏa bóng mát, bọn trẻ vui đùa với nhau chạy chơi dưới tán cây, chúng thấy có một anh đẹp trai ôm đồ bước đi tới vội la lên báo với đồng bọn. Chu Yên rất nhanh đã được một đám người lùn bao vây.

Chu Yên không được tự nhiên, nhớ đến cách dỗ Ngô Đình, hắn vội thả nhẹ giọng nói thương lượng với các bạn trẻ.

“Chào các em, anh tên là Chu Yên, hiện tại trời đang nắng, chúng ta tới dưới bóng cây với nhau nhé!”

Bọn trẻ mặc dù tinh nghịch nhưng vẫn rất ngoan, Chu Yên thành công dẫn dụ các bạn nhỏ đến dưới tán cây phượng. Dưới tán cây có đặt mất cái ghế trắng dài, có vài đứa trẻ thích yên tĩnh đang ngồi vây cạnh một con gấu nâu khổng lồ. Trong lòng Chu Yên đã có suy đoán nhưng không vội, hắn chăm lo cho bọn trẻ trước. Chu Yên được ông nội giáo huấn nghiêm khác, lại thêm ông hắn là quân nhân, Chu Yên cũng theo ông đặt tinh thần bảo vệ mầm non tương lai chính là trọng trách ai ai cũng phải tự giác, đối với hắn đứng trước sự trông chờ của các bạn trẻ thì việc tiếp cận nhân vật xấu cũng không quan trọng bằng.

“Anh có đem quà cho các em đây, mỗi người đều có, trên món quà đã thêu sẵn tên của các em, các bạn nhỏ có háo hức nhìn thấy chúng không nào?”

Bọn trẻ hoan hô, hai mắt đen lấy sáng lên những tia sáng nhìn Chu Yên. Anh trai trước mặt không những đẹp trai còn đối với chúng vô cùng dịu dàng, các bé vui sướng chờ đợi kinh hỉ từ anh trai xinh đẹp. Chu Yên tự tay tặng quà cho từng bé. Mỗi lần như vậy anh lại ôm các bé lên nâng cao cao. Các bé sau thấy thế lại làm nũng cho anh trai nâng mình bay cao. Làm xong một vòng, Chu Yên cảm thấy tay mình muốn tê liệt. Hắn cầu xin các bé rồi ngã ngồi không hình tượng lên ghế dài nghỉ ngơi, làm như không có chuyện gì bảo.

“Cậu là người hôm nay đến quyên góp cho viện Phúc An đúng không?”
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
12/4/19
Bài viết
259
Điểm cảm xúc
446
Điểm
63
Chương 4:
Con gấu bông ngồi cầm sách ở băng ghế kế bên không hề động đậy.

Chu Yên thấy y không động, ngồi thẳng dậy nói.

“Hôm nay trời nắng gắt, cậu lại mặc đồ hóa trang này không sao chứ?”

Hắn nói thật, giữa trưa nắng gắt lại mặc đồ dày nhất định rất oi bức. Từ lúc hắn vào đây rồi chơi cùng bọn trẻ đã một lúc lâu rồi mà chưa từng thấy người này cởi đầu gấu ra lần nào. Chu Yên hoàn toàn có căn cứ để hoài nghi người này bị nóng hỏng người rồi hay không.

Bọn trẻ ngôi vây quanh con gấu lớn kia nhìn Chu Yên rồi nhìn gấu bông lớn sau đó các bé chạy đi chơi cùng đồng bọn. Chu Yên thấy gấu bông vẫn không động đậy lại ngồi chờ y thêm một lúc, cuối cùng không nhịn được tiến tới đưa tay dở cái đầu gấu nâu ra. Đang lúc hắn muốn chạm tay vào cái đầu gấu kia, nó kịp thời động động. Chu Yên nhìn cái đầu gấu ngọ nguậy trong lòng mềm mềm. Hắn không có sức kháng cự với những vật dễ thương, đây là yếu điểm chí mạng của hắn ngay cả ông cũng không biết được, chỉ có mỗi Ngô Đình nhìn ra.

Chu Yên buông tay xuống. Từ trong đầu gấu phát ra âm thanh lạnh lùng, không nghe ra vui giận.

“Cậu muốn làm gì?”

Chu Yên sắc mặt bình thường, đứng trước mặt gấu lớn nói.

“Tôi chỉ lo lắng cậu ngất rồi nên tính cởi đầu thú ra giúp cậu thôi.”

Gấu nâu hồi lâu không nói lời nào, khi Chu Yên tưởng tên Hồ Ly này muốn im lặng mãi mãi thì y lại nói chuyện.

“Cậu muốn tiếp cận tôi đúng không?”

Rõ ràng là câu hỏi nhưng ngữ khí của y lại khẳng định. Chu Yên thoáng giật mình cho rằng tên boss này đã phát hiện ra ý đồ của bản thân. Kinh nghiệm làm gia chủ Chu gia nhiều năm làm hắn bình tĩnh che lắp đi toàn bộ động thái tiết lộ thông tin cho đối phương một cách hoàn mỹ. Chu Yên nhẹ mỉm cười, xoay người ngồi xuống bên cạnh gấu lớn.

“Đúng vậy, tôi muốn tiếp cận cậu. Tôi hiếu kì về người cùng đến tiếp tế hôm nay thôi.”

Cái đầu gấu đã che đi toàn bộ cái đầu của Hồ Ly làm Chu Yên không thấy được biểu cảm của y, đồng thời cũng không đoán được y đang nghĩ gì. Đột nhiên gấu lớn xoay người, nghiêng mình về phía Chu Yên, một tay chống bên hông hắn, từ ngoài nhìn vào giống như gấu lớn đang giam hắn vào lòng, có chút ái muội. Chu Yên chỉ bị động tác của y làm bất ngờ một chút, ngoài ra cũng không thấy thái độ gì, chỉ nghi hoặc hỏi.

“Cậu đang làm gì thế? Đau eo sao?”

Giọng nói của Hồ Ly rất đặc biệt, giống như dòng nước lạnh làm cho hắn giữa ánh nắng gắt vẫn cảm thấy lạnh lẽo.

“Tôi, không phải, kẻ ngốc!”

Chu Yên thấy gấu lớn hình ảnh phóng đại, Hồ Ly tiến sát về phía mình. Hắn như có như không nghe thấy tiếng cười trầm thấp, trong lòng cảm thấy uy hiếp. Chu Yên đè nén cảm giác không khỏe lại, đẩy con gấu lớn trước mặt đi. Gấu lớn sức lực lớn nhưng cũng không có ý giam người mãi ở trong lòng mà nương theo lực tay của người ngồi trên ghế đứng dậy. Đôi mắt màu đen thẳm dưới đầu gấu khẽ híp lại, nơi ngực được đôi tay thon dài đó chạm qua vẫn còn lưu lại cảm giác làm lòng kẻ điên ngứa ngáy.

Chu Yên nhíu mày ngồi trên ghế nhìn con gấu lớn sảy từng bước dài đi dưới ánh nắng rời đi.

Hắn thầm thở dài.

“Xem ra thật không đơn giản.”

...

Hồ Ly tính cảnh giác quá cao, muốn tiếp cận y không dễ chút nào.

Chu Yên ngồi trong phòng làm việc suy nghĩ. Hắn không rõ y tại sao lại nhanh chóng phát hiện ra như vậy. Người đàn ông tinh anh tuấn hơi nhíu lại mang đến cảm giác áp lực, hắn đang đứng trước một vấn đề khó khăn, khó giải quyết. Chợt Chu Yên mở mắt ra, trong đó dường như có hàn quang nhiếp người.

“Có khi nào, y đã sớm biết đến sự tồn tại của Chu Yên.”

Chu Yên không cảm thấy ngạc nhiên. Trong thông tin thế giới ban đầu, Chu Yên chính là thần trợ công bên người Hồng Phát đối đầu Hồ Ly vì vậy hai bên không ít lần giao đấu với nhau. Chu Yên sau khi đoán được hung thủ là Hồ Ly từng một mình tìm y thương lượng mong thuyết phục y dừng tay nhưng không thành, ngược lại khiến y moi ra được không ít nhược điểm trên tay Chu Yên thế nên Chu Yên vốn không muốn cùng hắn cứng đối cứng.

Nghi hoặc trong lòng đã giải nhưng phiền muộn vẫn chưa biến mất.

Xem ra hoàn toàn không thể dùng tình cảm để nói lí với Hồ Ly được.

Chu Yên cầm lấy ly sữa tươi trên bàn nhấp một ngụm, không nghĩ ra được làm hắn rõ ràng tạm thời không thể đối phó được y. Chu Yên nhíu mày đứng dậy đi ra ngoài phòng khách, hôm nay hắn mặc một bộ đồ ngủ in hình gấu nâu, đây chính là vì lần trước hắn không chạm được gấu lớn cảm thấy rất tiếc nuối cho nên sau đó len lén mua xuống. Chu Yên cuối đầu nhìn bộ đồ trên người rồi lại nhìn đôi dép màu đỏ mình đang mang, gương mặt anh tuấn chợt có chút ngốc ngốc.

“Có nên mua thêm một đôi dép hình gấu không nhỉ?”

Chu Yên lẩm bẩm một mình, cảm thấy chủ ý này rất tốt. Dù sao nếu hắn không ra khỏi nhà thì cũng sẽ không có ai phát hiện.

Chu Yên ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn bức tranh đức mẹ được treo trong phòng suy nghĩ, trước mắt hắn phải tiếp tục giám sát động thái của y...

Cái ngày người tiếp theo chết đã không còn bao lâu nữa.

...

Bên căn biệt thự hoa hồng bên cạnh, trong căn phòng tối đen chỉ có màn hình máy tính là nguồn sáng duy nhất, một người ngồi trước màn hình đưa tay dịu dàng vuốt ve người trên màn hình. Trên màn hình hiển thị tám góc quay, là camera quay tám góc khác nhau trong căn biệt thự. Hình ảnh Chu Yên lọt vào khung hình thứ nhất, rõ ràng từng nét. Người ở trong bóng tối nhìn đến bộ đồ ngày hôm nay hắn mặc, bên môi treo lên nụ cười yêu chiều.

“Thật đáng yêu.”

“Nếu em thích gấu nâu như vậy, anh cũng nên tặng cho em một món quà nhỉ.”

...

Chu Yên nằm ngủ trên giường chợt cảm thấy trên người nặng nặng. Hắn mơ màng mở mắt ra, mơ hồ thấy trên người có người. Hắn đang muốn động, người trong bóng tối thấy hắn tĩnh, khẽ mỉm cười chụp cái khăn tẩm thuốc mê lên mặt hắn. Giống như lúc trước khiến bé con của hắn ngất đi. Người đàn ông trong bóng đêm lấy chiếc khăn quăng xuống đất, tham lam vuốt ve gương mặt gần trong gang tất. Thật mềm, cũng thật nóng, người kia nghĩ.

Dần dần đôi tay người kia trượt xuống dưới, dừng ở cái nút thứ nhất, không nhanh không chậm cởi nó ra, một cái rồi một cái. Người nọ cởi sạch Chu Yên hôn mê nằm trên giường, làm xong, người kia hài lòng dùng đôi mắt đốt cháy thân thể trơn bóng dưới thân. Người kia xuống giường, đi đến hộp quà lớn hơn nửa người chính bản thân đã mang đến, cười khẽ nói.

“Bé con, tặng quà cho em.”

Người kia dùng tay của Chu Yên mở gói quà ra, lấy từ trong đó ra một bộ đồ. Người đàn ông kia đội cái cài tay gấu cho Chu Yên cảm thấy rất hợp. Đôi tai lặng lẽ đỏ lên, có chút hưng phấn khó nhịn.

“Quả nhiên rất đáng yêu.”

...

*Chuyện phía sau mị nhất định sẽ không nói ra đâu.*
 
Top