Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Xuyên không] Tài Năng Tuyệt Sắc - Vô Tình Bảo Bảo

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Ngoại truyện:
Chương 5: Vĩnh viễn ở bên nhau
Meo meo gừ gừ, nữ nhân Ôn Ny đáng ghét này càng ngày càng tới gần. Ta gấp quá, nhảy lên trong kết giới định trốn nhưng không thể làm được gì.

Sớm biết vậy ta học kết giới là được rồi, bây giờ nói gì cũng đã muộn.

"Đồ tiểu súc sinh, xem ta có lột da mi ra không!" Cái miệng đỏ như máu của Ôn Ny thật là dọa người! Nàng ta bước tới trước mặt ta rất nhanh, ngay sau đó kết giới biến mất, tay nàng túm lấy ta.

Hừ! Ta cào chết ngươi, ta cào!

Ái ôi, đau quá! Nữ nhân đáng ghét này lại bắt được cái đuôi của ta, xách ngược ta lên, sau đó lắc mạnh ta. Đuôi đau quá, đầu cũng choáng váng, cảm giác toàn thân như rời ra thành từng mảnh. Dừng tay! Ta sắp ói rồi!

Meo meo meo meo, nữ nhân đáng ghét kia! Thả ra ra!

Ôn Ny này lại còn bắt đầu kéo cái vòng trên cổ ta một cách thô bạo. Ta mới không cho ngươi! Ta cắn chết ngươi! Ta cắn mạnh một cái lên tay nàng ta, máu tươi dấp dính tràn đầy miệng ta. Phì! Người đáng ghét, máu cũng thúi.

"Á ----!!! Đồ súc sinh chết tiệt! Đi chết đi!" Ôn Ny gào lên, cầm đuôi ta quăng mạnh ra, ném ta lên thật cao. Sau đó, ta rơi phịch xuống đất.

Thật choáng váng, đau quá. Cảm thấy sao nhỏ bay đầy trời.

Vậy mà còn chưa hết, nữ nhân đáng ghét kia túm lấy cái đuôi ta, bắt đầu hung hăng đập ta từ bên trái rồi qua bên phải. Cái đuôi ta sắp đứt rồi! Đau quá đi, hu hu hu, đau quá đi.

Meo meo!!! Đau quá đi, ta cảm thấy người sắp rời ra từng mảnh, tiếng răng rắc vang lên không ngừng. Chẳng lẽ xương ta gãy rồi? Một thứ chất lỏng ngọt ngọt tanh tanh không ngừng tuôn ra khỏi miệng ta, mũi cũng ướt luôn rồi.

"Sao không rơi ra nhỉ? Súc sinh chết tiệt ngươi, đưa bánh xe phá không cho ta! Cho ta!" Ôn Ny dốc sức kéo cái vòng trên cổ ta, ta cảm thấy cổ như sắp đứt vậy.

Ta sẽ chết ư?

Ta sẽ chết ở đây ư?

Đau quá, toàn thân đau quá.

Meo meo! Một cảm giác đau đớn như bị thiêu đốt truyền tới từ chân sau.

Nữ nhân Ôn Ny độc ác này, nàng ta đang đạp mạnh lên chân sau của ta, sau đó một tay thì kéo mạnh cái vòng trên cổ ta.

Đừng! Không thể cho ngươi, đây là Phá Thiên cho ta! Không thể cho ai được!

Nữ nhân đáng ghét! Khốn kiếp! Cút ngay đi!

Meo meo gừ gừ, nhưng ta không động đậy được. Đầu ta thật choáng váng, toàn thân đau muốn chết.

Ta sắp chết, ta sắp chết....

"Ngươi đang làm gì đấy?" Một tiếng quát lớn tràn ngập phẫn nộ bỗng vọng vào tai ta.

Là giọng Phá Thiên, thật tốt quá, là Phá Thiên tới cứu ta.

Ta không chết.

Ta không chết.....

Phá Thiên, meo meo gừ gừ, Phá Thiên...

Trước mắt ta bỗng tối sầm, không thể nhìn thấy gì cả, cũng không thể nghe được những gì xảy ra sau đó.


Lúc Phá Thiên đẩy cửa ra, trong khoảnh khắc, tim hắn như ngừng đập.

Hắn nhìn thấy gì?

Thân thể nho nhỏ của A Bảo bị Ôn Ny dẫm mạnh dưới chân, đùi nó cong lại một cách kỳ lạ, chỗ đó đã gãy rồi. Mà trên bộ lông trắng như tuyết của nó lúc này vô cùng nhếch nhác, loang lổ vết máu. Máu tươi không ngừng trào ra từ miệng, từ mũi, từ tai. Ôn Ny còn đang liều mạng kéo bánh xe phá không trên cổ A Bảo. Thân thể nho nhỏ của nó không còn sinh khí, nằm đờ ở đó.

A Bảo! A Bảo!!!!

Phá Thiên như nổi điên, xông lên phía trước, quăng một bạt tai thật mạnh lên mặt Ôn Ny, trực tiếp đánh bay nàng ta ra ngoài. Ôn Ny còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì đã đập vào tường, từ từ trượt xuống đất. Một nửa mặt nàng ta bị biến đổi, một hàm răng bị đánh gãy.

Lệ Na và Vạn Tư cùng bọn thị nữ nghe tiếng động, vọt vào, nhìn thấy một màn này thì hoa mắt.

Phá Thiên đang run lên nhè nhẹ, từ từ ngồi xổm xuống, từ từ vươn tay về phía A Bảo đang nằm trên đất không nhúc nhích. Hắn sợ, sợ A Bảo cứ như vậy mà không tỉnh lại, sợ vật nhỏ đã từng đồng ý sẽ ở bên mình vĩnh viễn cứ biến mất như thế.

"A Bảo..." Phá Thiên cảm thấy giọng mình cũng đang run rẩy.

Cảm giác này thật đáng sợ. Nó tựa như một dòng nước lũ cuốn trôi hắn đi.

Thân thể A Bảo hơi phập phồng. Đồng tử của Phá Thiên mở lớn ngay lập tức.

A Bảo còn chưa chết, còn chưa chết! Thật tốt quá!

Phá Thiên vội vàng ngồi xổm xuống, cẩn thận từng li từng tí bế A Bảo lên, quay sang rống với Lệ Na: "Còn nhìn cái gì nữa? Đứng ngốc đó làm gì? Tìm A Nhĩ Đề Tư tới đây ngay lập tức cho ta."

Tim Lệ Na run lên, lần đầu tiên, lần đầu tiên nàng thấy chủ nhân từ trước tới nay luôn luôn vô cùng bình tĩnh phát hỏa lớn như thế! Dáng vẻ này như muốn ăn thịt người vậy. Lệ Na không liếc Ôn Ny đang nằm trên đất lấy một cái, nhanh chóng chạy tới phòng khách tìm bằng hữu tốt nhất của chủ nhân, người hiểu thuật chữa bệnh nhất. May mà hôm nay hắn cũng tới tham gia yến hội rồi ở lại.

Ôn Ny vẫn mặc một cái váy mỏng manh nằm đó. Có thị nữ ba chân bốn cẳng đỡ nàng ta ra ngoài. Chuyện này mọi người đều tự hiểu trong lòng mà không nói ra. Rõ ràng tiểu thư Ôn Ny lẻn vào phòng Phá Thiên ban đêm, định quyến rũ hắn. Nhưng cuối cùng lại trở thành hành hạ con mèo nhỏ đáng thương. Bởi vì tiếng động quá lớn nên cuối cùng bị mọi người phát hiện ra.

Ánh mắt Vạn Tư lạnh như băng. Hắn giấu một quả cầu thủy tinh ký ức trong tay áo. Hắn luôn dùng thứ này để ghi nhớ toàn bộ mọi việc.

Nữ nhân Ôn Ny đáng ghét này dám làm chuyện như vậy, chẳng phải là ỷ vào gia thế của mình sao? Bây giờ lại bị phơi bày trước mắt bao người, đương nhiên phải ghi lại toàn bộ quá trình. Sau này tất có chỗ dùng đến thủy tinh ký ức này.

Lúc A Nhĩ Đề Tư bị Lệ Na không chút khách khí vừa lôi vừa kéo tới phòng Phá Thiên, nhìn căn phòng lộn xộn, hít vào một hơi thật sâu, vừa định mở miệng trêu tức rằng ban đêm làm chuyện đó thật không dịu dàng nhưng lại thấy hai mắt đầy tơ máu và vẻ mặt dữ tợn của Phá Thiên.

"Có chuyện gì vậy?" A Nhĩ Đề Tư thu hồi ý đùa giỡn vừa rồi, sắc mặt ngưng trọng, hỏi. Hắn rất ít khi thấy Phá Thiên có vẻ mặt như vậy. Dường như lâu thật lâu trước kia đã từng thấy dáng vẻ này của Phá Thiên. Hắn hiểu rõ tính tình Phá Thiên hơn ai hết. Dù trời có sập xuống thì Phá Thiên cũng không có vẻ mặt như vậy.

"Nhanh lên, lập tức chữa khỏi cho nàng cho ta." Phá Thiên dường như rống ra những lời này.

Nàng? Ai? A Nhĩ Đề Tư hơi nghi ngờ. Nữ nhân? Ở đâu? Là ai có được trái tim Phá Thiên, sao hắn không biết? Hơn nữa, bây giờ trong căn nhà này chỉ có Lệ Na là nữ nhân. Nàng cũng không có vết thương gì. Ngoài ra, Vạn Tư cũng ổn. Là ai cần chữa trị?

"Bên này!" Phá Thiên gầm nhẹ, nhìn về phía giường.

Nữ nhân bị thương ở trên giường? A Nhĩ Đề Tư vội vàng bước lên, nhìn thấy vật nhỏ trên giường thfi ngây ngẩn cả người.

Không phải là một nữ nhân mà là một con mèo nhỏ bị thương vô cùng nghiêm trọng!

"Có chuyện gì vậy?" A Nhĩ Đề Tư nhìn vẻ mặt vô cùng lo lắng, phẫn nộ của Phá Thiên thì hiểu rõ lúc này không thể chậm trễ được, lập tức bước lên bắt đầu trị liệu. Hắn vừa phóng ma pháp trị liệu vừa hỏi thăm.

"Là nữ nhân ngu xuẩn ác độc Ôn Ny!" Phá Thiên nghiến răng nghiến lợi phun ra một câu.

"Hả?" A Nhĩ Đề Tư giật mình. Ôn Ny? Là đại tiểu thư kiêu căng tùy hứng đó hả? Sao lại phân cao thấp với một con mèo nhỏ, lại còn xuống tay nặng như vậy?

"Chậc chậc, gãy thật nhiều xương, xương đuôi cũng gãy hết, nội tạng đều xuất huyết hết rồi." A Nhĩ Đề Tư vừa trị liệu vừa cảm thán. Quả nhiên là độc nhất là lòng dạ đàn bà. Nữ nhân Ôn Ny này lại xuống tay độc ác như vậy. Rốt cuộc là vì cái gì?

Phá Thiên căng thẳng nhìn tình trạng của A Bảo, lo lắng hỏi: "Sao? Sao?"

"Có ta ra tay, đương nhiên không chết được rồi. Sau khi trị liệu thì phải tĩnh dưỡng nửa tháng. Nhưng con mèo nhỏ này đúng là rất đáng thương, bị hành hạ thành ra thế này. Ôn Ny phát điên cái gì mà xuống tay độc ác với một con mèo nhỏ thế chứ?" A Nhĩ Đề Tư còn đang cảm thán, ánh mắt dời tới người A Bảo, chợt thấy bánh xe phá không tỏa ra ánh sáng mờ mờ trên cổ nó.

A Nhĩ Đề Tư sửng sốt, quên luôn phóng ma pháp trị liệu.

"Bánh...Bánh...xe phá...phá không, Phá Thiên, huynh...huynh cho nàng thứ này?" Lưỡi A Nhĩ Đề Tư như thắt lại, bỗng hiểu vì sao Ôn Ny lại xuống tay nặng như thế với một con mèo nhỏ đáng yêu nhưng yếu ớt này. Bánh xe phá không là vật tượng trưng cho thân phận của Phá Thiên, có được bảo vật này không chỉ là có được quyền thế đơn giản, mà còn có thể liên lạc trên tinh thần bất cứ lúc nào.

Ra tay thật hào phóng! Vật quan trọng như thế mà lại xuất hiện trên người một con mèo nhỏ!

"Ngẩn người cái gì? Nhanh trị đi!" Phá Thiên sốt ruột thúc giục.

A Nhĩ Đề Tư im lặng, bắt đầu phóng ra ma pháp trị liệu lần nữa. Nếu Phá Thiên đã làm vậy chắc chắn có cái lý của hắn. Thấy hô hấp của vật nhỏ trên giường dần dần ổn định, lúc này A Nhĩ Đề Tư rất muốn biết người có bề ngoài là con mèo nhỏ này có điểm gì khác biệt mà có thể khiến Phá Thiên có những hành động khác thường như vậy.

Lâu sau, trị liệu kết thúc.

"Được rồi, không có vấn đề gì lớn. Sau này tĩnh dưỡng là ổn." A Nhĩ Đề Tư nhìn Phá Thiên ôm lấy con mèo nhỏ một cách cẩn thận, nhẹ nhàng đặt lên gối, trong lòng càng thêm nghi ngờ.

"Vậy là tốt rồi." Trong giọng nói trầm trầm của Phá Thiên có chứa sự thả lỏng. A Bảo không sao là tốt rồi, nếu nàng có chuyện gì thật thì nhất định phải để nữ nhân kia trả giá gấp trăm lần nghìn lần! Nhưng cho dù bây giờ A Bảo không sao, hắn cũng không để yên như vậy!

Lệ Na và thị nữ dọn dẹp căn phòng sạch sẽ, khôi phục dáng vẻ lúc trước. Tất cả mọi người yên lặng lui xuống, chỉ để lại A Nhĩ Đề Tư và Phá Thiên đang im lặng trong phòng.

"Phá Thiên, huynh khác trước nhiều quá. Vì con mèo nhỏ này mà huynh lại căng thẳng như thế." A Nhĩ Đề Tư nhìn A Bảo đang mê man trên gối, nhíu mày. Con mèo nhỏ này có gì khác biệt mà Phá Thiên lại coi nó như bảo bối?

"Với ta mà nói, nàng khác biệt là đủ rồi." Phá Thiên nói nhỏ, rồi không nói gì nữa.

"Vậy là được rồi. Huynh nghỉ ngơi đi. Ngày mai rồi tính. Vậy huynh định xử lý Ôn Ny thế nào?" Trên đường tới đây A Nhĩ Đề Tư đã thấy thảm trạng bị đánh đến chết khiếp của Ôn Ny rồi.

"Gọi người đưa nàng ta biến đi ngay lập tức. Ta sợ ta sẽ không nhịn được mà giết nàng ta bây giờ." Phá Thiên gầm lên nho nhỏ, khí tức khát máu tràn ngập.

A Nhĩ Đề Tư nhíu mày, trong mắt thoáng qua tia kinh ngạc và lo lắng.

Phá Thiên coi trọng con mèo nhỏ này như vậy, chỉ sợ không phải việc tốt.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Ngoại truyện:
Chương 5: Vĩnh viễn ở bên nhau (Tiếp)
Khi ta tỉnh lại lần nữa thì cảm thấy cực kỳ ấm áp. Từ từ mở mắt, ta thấy đôi mắt tràn ngập lo âu và quan tâm của Phá Thiên. Toàn thân không còn đau nữa, ta khe khẽ nâng móng vuốt lên, a...cũng không đau lắm. Sao lại thế này?

Phá Thiên thở hắt ra một hơi thật dài, nhẹ nhàng vuốt ve đầu ta, thấp giọng nói: "A Bảo, mi làm ta sợ muốn chết. May mà rốt cuộc mi cũng tỉnh."

Meo meo gừ gừ? Chuyện này là sao?

Đúng rồi! Nữ nhân Ôn Ny đáng sợ đó đâu rồi? Ta kinh hãi nhảy dựng lên, nhìn bốn phía bằng ánh mắt đề phòng. Người đâu rồi? Nàng ta đâu? Ta phải cẩn thận một chút.

"A Bảo, không sao rồi, an toàn rồi. Ta ở bên cạnh mi mà." Giọng Phá Thiên là lạ, hình như hơi run run. Hình như giọng điệu hắn sau khi ta bị thương giống mẹ ta như đúc.

Đúng, Phá Thiên đang ở đây! Nữ nhân kia sẽ không dám làm gì ta cả. Huông chi dường như nàng ta không còn ở đây nữa. Ta nhìn căn phòng mấy lần cũng không thấy bóng dáng của nàng ta.
https://diendanlequydon.com
Meo meo gừ gừ, Phá Thiên, huynh ở đây là tốt rồi. Ta nói cho huynh biết, nữ nhân kia thật dọa người, nàng ta đánh ta, còn muốn cướp cái vòng của ta. Ta cố gắng khoa tay múa chân, lay lay cái vòng trên cổ mình.

"A Bảo ngốc, không sao, ta biết hết rồi." Phá Thiên vuốt nhẹ đầu ta, dịu dàng nói, "A Bảo, đừng sợ, qua hết rồi, sau này, mi đừng rời khỏi tầm mắt ta nữa."

Meo meo gừ gừ? Phá Thiên, ý của huynh là sau này sẽ không bỏ lại ta một mình nữa? Sau này ta có thể ở cạnh huynh rồi hả? Oa a...thật tốt quá, thật tốt quá! Ta gật đầu đầy vui vẻ.

"Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nữ nhân kia." Giọng Phá Thiên rất nhỏ nhưng lại lạnh như băng.
☼Diễn ♫đàn Lê ☽Quý Đôn.
Gì? Phá Thiên, huynh nói gì vậy?

Ta nghiêng đầu nhìn sắc mặt Phá Thiên đang biến thành màu đen. Phá Thiên đang rất tức giận? Vì sao?

"A Bảo, sao lúc mi gặp nguy hiểm như thế mà không dùng bánh xe phá không gọi ta? Ta nói rồi, lúc mi gặp nguy hiểm có thể dùng cái này để gọi ta tới bên cạnh mi mà." Phá Thiên nhẹ nhàng lắc lắc cái vòng trên cổ ta, hỏi.

A? Có chuyện như vậy à? Ta cố gắng nhớ lại. Hình như lúc bên hồ, Phá Thiên đeo cái vòng lên cổ ta và từng nói thế. Lúc ta gặp nguy hiểm có thể dùng cái này để gọi Phá Thiên tới cứu ta. Ta quên mất!

Ta quên mất! Phá Thiên, meo meo gừ gừ, ta quên mất. Ta thực ngốc. Ta lại có thể quên mất việc này. Ta ảo não dùng móng vuốt gẩy gẩy lỗ tai mình. Sớm biết thế ta đã dùng cái vòng này gọi Phá Thiên rồi, sẽ không bị nữ nhân hư hỏng kia đánh thành ra thế này.

Phá Thiên cười ha ha, đẩy móng vuốt của ta ra, dịu dàng nói với ta: "A Bảo ngốc, lần sau nhớ, gặp nguy hiểm thì lập tức gọi ta, bánh xe phá không này sẽ truyền tống ta đến bên cạnh mi ngay lập tức."::nhok LQĐ::

Meo meo gừ gừ! Ừ, ta nhớ kỹ rồi, Phá Thiên! Ta nhớ kỹ rồi.

Đúng rồi, Phá Thiên, ta nhớ ta bị thương hết sức nghiêm trọng mà. Sao không thấy đau mà còn rất hoạt bát? Ta nhớ đuôi ta như gãy ra, bây giờ có thể vẫy qua vẫy lại rồi. Ta đung đưa cái đuôi của mình, quay đầu nhìn. Ừ, cái đuôi của ta vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng ta cảm thấy trên người rất dính. Thì ra trên đó còn có máu, đã khô hết rồi.

Meo meo? Phá Thiên, sao ta hồi phục nhanh thế? Ta lắc lắc móng vuốt, hỏi.
◕‿◕DĐLQĐٿ
"Là A Nhĩ Đề Tư cứu mi, vừa may huynh ấy ở tong phủ. Ngày mai mi hãy nói lời cảm ơn với huynh ấy đi." Phá Thiên có thể hiểu rõ sự nghi ngờ trong lòng ta, giải thích rõ ràng cho ta hiểu.

A, A Thập ư? Tên này thật khó nhớ. Nhưng là người này đã cứu ta? Được rồi, ngày mai ta sẽ cảm ơn hắn thật tốt. Mẫu thân đã dạy ta, nhận ơn của người ta thì phải báo đáp. Ta hiểu rất rõ việc này.

Nhưng, Phá Thiên, bây giờ ta rất muốn tắm. Cả người dính như keo ấy.

Meo meo gừ gừ, ta muốn tắm rửa! Ta vươn móng vuốt lắc qua lắc lại trước mặt Phá Thiên, sau đó chỉ chỉ thứ dinh dính trên lông, có trắng, có đỏ, thật xấu muốn chết.

"Không được, a Bảo, bây giờ không thể tắm được. Mi vẫn còn rất yếu." Phá Thiên nhìn ra ý định của ta nhưng lại từ chối.

Đừng! Ta muốn tắm, bẩn quá. Từ lúc ở cùng với Phá Thiên, ta càng ngày càng chủ động yêu cầu được tắm, thật là kỳ lạ.
Diễn ☆ đàn Lê ☆ Quý Đôn
Ta muốn tắm, ta muốn tắm, nếu không ta sẽ không ngủ!

Ta lăn qua lộn lại trên giường nhưng không đứng dậy.

Phá Thiên đau đầu nhìn ta, ha ha, chiêu này rất hữu hiệu. Ta tiếp tục nhìn, lăn ~~~

"Được rồi, sợ mi rồi. Đi thôi, tắm thì tắm." Phá Thiên khẽ thở ra một hơi, bước lên ôm lấy ta, ra ngoài phân phó thị nữ đứng bên ngoài chuẩn bị nước nóng. Lúc này ta mới thấy trời bên ngoài đã tối mịt, sao lốm đốm trên bầu trời. A...đã trễ thế này rồi sao? Phá Thiên vẫn luôn canh giữ bên cạnh ta sao?

Phá Thiên thật tốt, sau này nếu huynh bị thương ta cũng tuyệt đối sẽ luôn canh giữ bên cạnh huynh, chờ huynh tỉnh lại, để người đầu tiên huynh nhìn thấy khi tỉnh lại là ta.
Diễn ๖ۣۜĐàn Lê ๖ۣۜQuý Đôn
Lúc này Phá Thiên không tắm chung với ta mà đặt ta vào trong một cái bồn lớn, tắm cho ta một cách cẩn thận. Thật thoải mái, Phá Thiên tắm cho ta là thoải mái nhất.

Gãi gãi ở đây cho ta~~ đây này, dưới cằm ấy. Ta chìa cái cằm, híp mắt hưởng thụ hắn gãi cho ta.

Buồn ngủ quá ~~~

Hà, ta muốn ngủ....

Vì buồn ngủ nên ta không thèm quan tâm Phá Thiên tắm rửa cho mình xong lúc nào, lau khô lông thế nào, ôm ta đi ngủ thế nào. Ta ngủ thẳng tới lúc hừng đông, tỉnh lại trong cái ôm ấm áp của Phá Thiên.

Meo meo gừ gừ, ngủ ngon quá.

Ta mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt tươi tắn dịu dàng của Phá Thiên.

"A Bảo, dậy đi, đi ăn thôi." Phá Thiên thật tốt, biết ta đã đói rồi.

Nhưng cái thứ trên bàn là gì vậy!!!!

Không có thịt nướng, không có trái cây ngọt ngào! Chỉ có một bát cháo hoa. Càng khiến ta tức hơn là trong cháo không có chút thịt băm nào cả!

Không thèm! Ta mới không ăn mấy thứ này đâu. Ta muốn ăn thịt nướng! Ta muốn ăn trái cây! Còn muốn đồ ngọt nữa!

Ta dùng móng vuốt đẩy cái khay ra, Phá Thiên lại đẩy lại, nói như không: "A Bảo, mi vẫn còn yếu, vết thương vừa khỏi, không ăn được những thức ăn nhiều dầu mỡ."
https://diendanlequydon.com
Ta không thèm. Ta muốn ăn thịt nướng! Ta muốn ăn thịt bò tươi nướng. Ta muốn ăn trái cây cắt lát tươi ngọt! Ta kêu meo meo, lắc mạnh đầu.

"A Bảo phải ngoan, như vậy mới có thể khỏi nhanh hơn, biết không?" Giọng Phá Thiên hơi trở nên nghiêm khắc.

Hu hu, được rồi. Ta tủi thân nhìn Phá Thiên, vì không để Phá Thiên mất hứng, ta ăn là được chứ gì.

Nhưng thật khó ăn. Nôn~~~ khó ăn quá, không có mùi vị gì cả. Ta le lưỡi nhưng vẫn phải tự động viên mình nuốt những thứ này. Ta không muốn Phá Thiên mất hứng. Tuy có khó ăn thật, ta chẳng thích chút nào.

Chờ ta thật vất vả ăn xong thứ này, quay sang báo công với Phá Thiên thì thấy vẻ mặt hắn hơi kỳ lạ. Vẻ mặt này mẫu thân và phụ thân cũng hay dùng với ta. Lợi Lan nói đó là đau lòng.

Không đâu, Phá Thiên, ta tự ăn xong rồi mà.

Ta không để ý tới sự ngăn cản của Phá Thiên, đẩy cái khay ở bên cạnh qua. Lúc đó A Thập đi tới, vừa vặn nó được đẩy tới trước mặt hắn.

Này, A Thập Yêu Tư, cho huynh. Cám ơn huynh đã cứu ta. Tuy biết nó không đủ để cảm ơn huynh nhưng sau này ta sẽ bù đắp cho. Ta khoa tay múa chân, meo meo nói với A Tư.

"Cho ta?" Giọng A Tư đầy ngạc nhiên, sau đó chỉ tay vào mũi mình, hỏi.

Ừ, đương nhiên là cho huynh. Cảm ơn huynh đã cứu ta. Ta gật đầu, nháy mắt với người trước mặt. Ừ, rất dễ nhìn. Người này cũng có dáng vẻ rất ưa nhìn, ánh mắt rất giống với những gia hỏa mà trước đây ta ghét. Nhưng so với Phá Thiên thì vẫn còn kém xa!

Vẫn là Phá Thiên của ta đẹp nhất. Ta khoa tay múa chân về phía cái khay, rồi gật đầu với A Tư, xoay người đi về phía Phá Thiên.

Bỗng phòng ăn yên tĩnh trở lại. Sao lại yên tĩnh thế nhỉ?

Ta nghi ngờ, ngẩng đầu nhìn xung quanh. Thấy Lệ Na đứng bên cạnh đang nhìn ta chằm chằm, trong mắt như bắn ra ngôi sao nhỏ, sao lại thế này? Gia hỏa Vạn Tư kia thì trợn tròn mắt nhìn ta. A Tư cũng nhìn ta chằm chằm, sau đó ngu ngơ nhìn bánh mì trên bàn, nở nụ cười nhẹ nhàng.

Chẳng lẽ ta làm sai gì rồi hả? Ta hơi chột dạ. Nhưng báo ơn người cứu mình thì có gì sai?

Phá Thiên đâu? Ta quay đầu lại nhìn về phía Phá Thiên. Phá Thiên vẫn cười dịu dàng như thế.
https://diendanlequydon.com
Meo meo gừ gừ, không sai. Ta không làm việc gì sai. Phá Thiên! Ta meo meo gừ gừ rồi bổ nhào vào lòn Phá Thiên, cọ cọ vào cằm hắn.

"A Bảo đang cảm ơn huynh đấy A Nhĩ." Phá Thiên cười rộ lên nhìn thật đẹp mắt.

"Ta...lần đầu tiên được tặng quà cảm ơn từ người khác..." Giọng A Nhĩ Đề Tư thật chậm rãi, dường như có từ tính, có thể hấp dẫn người khác, "Ta bỗng hiểu được cảm nhận của huynh rồi, hiểu được nàng khác với những người khác như thế nào như huynh từng nói rồi."

Phá Thiên cười rộ lên: "Nàng là tinh khiết nhất."

A Nhĩ Đề Tư cũng cười, cầm lấy bánh mì trên bàn, giơ lên với ta: "Quà của mi, ta nhận..."

Tuy không rõ bọn họ đang nói gì nhưng ta hiểu dấu tay của hắn. Hắn nhận quà của ta rồi. Meo meo gừ gừ, thật tốt.::nhok LQĐ::

"Chủ nhân, A Bảo thật đáng yêu, thật đáng yêu, ha ha." Lệ Na vẫn chưa dời tầm mắt khỏi ta.

Nhìn cái gì vậy? Nhìn ta lâu thế làm gì? Có cái gì đẹp mắt à?

Phá Thiên mỉm cười, cúi đầu khe khẽ sờ sờ đầu ta, bắt đầu ăn sáng.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Ngoại truyện:
Chương 6: Kinh Phong
"Ta cười rộ lên rất đẹp sao?" Người mặc đồ đen không giảm ý cười trên mặt, hơi nghi ngờ mà nhìn ta.

Ừ, huynh cười lên rất dễ nhìn, đẹp hơn dáng vẻ ban nãy nhiều. Ta gật đầu, trả lời một cách nghiêm túc. Vốn người này lớn lên rất đẹp mắt, cười rộ lên lại càng đẹp hơn. Ta không nói sai.

"Ha ha, ngươi là người đầu tiên nói về ta như thế." Hắn vừa cười vừa ngồi xổm xuống, khe khẽ sờ đầu ta, "Mi tên là gì?"

A Bảo, ta tên là A Bảo...Huynh tên gì? Ta muốn ở cạnh mỹ nhân nên đương nhiên muốn biết tên huynh. Ta cọ cọ vào bàn tay to của hắn, lạnh quá. Thật đáng thương, chắc chắn là giống ta, mấy đi toàn bộ người thân, đứng trong cơn mưa xối xả.

"Làm người nhà của ta..." di✿ễn❀đà✿n♠♠q◕uý∞đônĐộng tác trên tay hắn dừng lại, sau đó nhìn ta không chớp mắt.

Đúng vậy. Huynh chỉ còn lại một mình, ta sẽ làm người nhà của huynh, huynh sẽ không còn đơn độc nữa. Ta vươn móng vuốt ra, cầm bàn tay vô cùng lạnh lẽo của hắn, nghiêm túc nói.

"Ha ha, được, mi làm mỹ nhân của ta. Tên của ta là Kinh Phong. Nhớ kỹ chưa?" Hắn bỗng ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng nói.

Meo meo gừ gừ, Kinh Phong? Được, ta nhớ kỹ rồi. Tên của huynh cũng rất dễ nghe. Kinh Phong, Kinh Phong! Nhưng cái ôm của Kinh Phong lành lạnh, hoàn toàn khác với cái ôm của Phá Thiên. Nhưng rất thoải mái. Đã là người nhà của ta thì ta sẽ không nhảy ra khỏi vòng ôm của hắn.

Đúng rồi! Sao Phá Thiên còn chưa đuổi tới đây? Ta đã nói chuyện với Kinh Phong lâu vậu rồi mà hắn và A Thập Yêu Tư còn chưa tới.

"A Bảo, chúng ta đi thôi, mi sẽ ở bên ta vĩnh viễn, thật không?" Giọng Kinh Phong vẫn lành lạnh.

Đi? Đi đâu? Phá Thiên vẫn còn đang tìm ta mà. Ta ngẩng đầu nhìn khuôn mặt trắng bóc của Kinh Phong, hỏi đầy nghi ngờ. Đi đâu? Đây là nhà của ta mà.

"Phá Thiên? Là ai? Loài người yếu ớt ngoài kết giới kia hả?" Kinh Phong khẽ nhíu mày, hỏi ta.

A? Yếu ớt? Mới không phải! Phá Thiên rất lợi hại! Phá Thiên là người tốt. Hắn rất tốt với ta. Là hắn cứu ta, cho ta ăn ngon, ôm ta ngủ, tắm rửa cho ta. Hắn là người tốt nhất trên đời.

"A? Thật không? Hắn tốt vậy à?" Giọng Kinh Phong nhẹ nhàng, trầm thấp.

Đúng vậy! Kinh Phong, ta nói cho huynh biết, huynh cũng có thể ở lại đây mà. Đây là nhà của A Bảo, cũng là nhà của huynh. Phá Thiên sẽ đối xử tốt với chúng ta. Ban đêm huynh có thể ngủ chung giường với chúng ta.diễツn。đàn。lê。qღuýٿđôn Giường rất lớn, cực kỳ ấm áp. Phá Thiên cũng có thể tắm cho huynh, còn có thể gãi cằm cho huynh, rất thoải mái. Ta khoa tay múa chân cố gắng nói những điều tốt khi Kinh Phong ở lại.

"Ha ha, hắn và ta ai tốt hơn?" Kinh Phong hỏi ta như vậy.

A! Ta nên trả lời thế nào đây? Đương nhiên là Phá Thiên tốt nhất rồi. Nhưng Kinh Phong thật đáng thương. Hắn không có người thân. Bây giờ ta làm người nhà của hắn mà nói hắn không tốt, chẳng phải hắn càng trở nên đáng thương hơn sao? Làm sao bây giờ? Thật khó! Rốt cuộc ta phải trả lời thế nào mới tốt đây? Ta dùng móng vuốt gẩy gẩy cái tai của mình, dốc sức nghĩ xem nên trả lời thế nào.

Nhưng ta muốn về, ta chẳng biết trả lời hắn ra sao mới tốt.

"Ha ha, a Bảo, sao mi phát hiện ra ta ở đây?" Kinh Phong hỏi một vấn đề khác.

Meo meo gừ gừ, bởi vì trên người ngươi rất thơm rất thơm, là mùi của bảo vật. Ta mặt mày hớn hở khoa tay múa chân, mùi hương trân người Kinh Phong tỏa ra rất nồng.

"A..." Kinh Phong dường như hơi ngạc nhiên, ôm ta đứng lên để đánh giá, sau đó lẩm bẩm, "Thảo nào. Thì ra mi là mèo tầm bảo."

Đúng vậy, Kinh Phong, huynh biết bộ tộc của chúng ta à?

"Ha ha, A Bảo, cho mi thứ này. Nếu mi gặp nguy hiểm thì có thể lấy nó ra rồi gọi tên ta." Kinh Phong đặt ta xuống dưới, ngồi xổm xuống, lấy ra một vật gì đó đưa tới trước mặt ta.

Meo meo gừ gừ, đây là gì? Ta dùng hai chân trước nhận lấy. Thứ đó tỏa ra ánh sáng màu đen, hình quả trứng, hình như rất bền? Ta dùng răng cắn cắn. Á ôi, cứng quá! Răng ta đau quá!

"A Bảo ngốc, thứ này không ăn được. Đây là vảy của ta. Gặp nguy hiểm thì nhớ cầm thứ này gọi tên ta, ta sẽ xuất hiện cứu mi ngay lập tức." Kinh Phong cười, xoa xoa cái tai ta.

Meo meo gừ gừ, thật thần kỳ. Giống cái vòng Phá Thiên cho ta? Oa, ta được hai người bảo vệ rồi. Oa, thật tốt quá. Lần này ta không phải sợ nữ nhân Ôn Ny hư hỏng đó nữa rồi!

"Vòng? Ôn Ny?" Kinh Phong nghe thấy lời ta thì ánh mắt rơi vào cái vòng trên cổ ta.

Đây là Phá Thiên cho ta, là bảo bối gì đó, không thể cho huynh được. Kinh Phong, ta không thể cho huynh thứ này được.

"Ha ha, chỉ là thứ có thể liên lạc bằng tinh thần, có tác dụng để truyền tống mà thôi." Trong mắt Kinh Phong hiện lên một loại cảm xúc mà ta không hiểu. Hắn cúi đầu, trầm giọng nói, "Ôn Ny là ai?"

Ôn Ny á hả? Ôn Ny là nữ nhân hư hỏng! Nàng ta muốn cướp cái vòng của ta, suýt chút nữa thì đánh ta chết. Ta nhớ tới một màn khủng bố hôm đó. Nữ nhân hư hhorng đó thật đáng sợ. Kinh Phong, sau này ngươi gặp nữ tử này thì ngàn vạn lần đừng để ý tới nàng ta. Đừng trêu vào nàng ta bởi vì nàng ta rất xấu. Ta phe phẩy cái đuôi, trong lòng vẫn còn hơn sợ. Cái đuôi của ta từng bị nàng ta đánh gãy đó!

"Thật không..." Kinh Phong nheo mắt lại, sau đó quay sang nhìn bên cạnh, "Đi ra đây."

Oa? Kinh Phong, ngươi đang nói chuyện với ai đấy?

Rắc rắc lạo xạo, trong bụi cây vang lên tiếng động, có hai người đi ra.

☮di-ễn⊹đà-npeacelê⊹qu-ý⊹đô☮nPhá Thiên!

Hì hì, là Phá Thiên.

Ta vui vẻ xông đến, không quên ngậm thứ màu đen mà Kinh Phong cho ta trong miệng.

Ta nhào tới cạnh chân Phá Thiên, cọ cọ, Phá Thiên ôm ta lên.

Ta nhả thứ trong miệng vào tay Phá Thiên, vươn móng vuốt ra khoa tay múa chân. Ta nói cho huynh biết, Phá Thiên, người kia tên là Kinh Phong, sau này là người nhà của ta đó. Huynh thu lưu hắn đi. Hắn cũng giống ta, không có thân nhân nữa rồi. Huynh cũng cần phải cho hắn ăn ngon, phải tắm rửa cho hắn, còn có, ta muốn nhường nửa cái giường của chúng ta cho hắn. Thứ màu đen này là Kinh Phong cho ta...

Meo meo gừ gừ? Ta nói lâu vậy mà sao Phá Thiên không có phản ứng gì? Ta nghi ngờ, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy sắc mặt hắn rất kỳ lạ. Sao lại trắng như thế? Có chuyện gì vậy? Sao mặt A Thập Yêu Tư cũng trắng bệch vậy? Có chuyện gì? Quay sang nhìn Kinh Phong thì thấy hắn không giống lúc nãy nữa. Bây giờ cảm giác hắn càng lạnh hơn, giữa trán còn có một ấn ký kỳ lạ. Đó là cái gì vậy?

"Loài người yếu ớt, lại đây." Kinh Phong nói khẽ.

Mới không phải! Phá Thiên mới không yếu ớt, Phá Thiên lợi hại nhất đó. Đồ đáng ghét Kinh Phong kia, không cho ngươi nó Phá Thiên như vậy! Ta vươn móng vuốt, quơ quơ đầy mất hứng.

Sau đó liền cảm thấy người mình bị ôm chặt hơn. Phá Thiên ôm ta thật chặt, cúi đầu nói khẽ: "A Bảo, không được vô lễ."

Ta nào có? Meo meo meo! Ta nào có vô lễ đâu?

"Được rồi, tên của ngươi là Phá Thiên?" Kinh Phong chậm rãi hỏi.

"Đúng vậy thưa Thánh Tôn." Giọng điệu Phá Thiên rất kỳ lạ.di☺ễnⓛđⓞànⓥlⓔê♡qu‿ý☆đ‿ôn

"Chăm sóc A Bảo cho tốt. Cho ngươi thứ này. Nó có thể giúp ngươi mạnh lên, chăm sóc cho A Bảo tốt hơn." Giọng Kinh Phong lành lạnh. Sau đó ta liền chứng kiến một màn không thể tưởng tượng nổi. Trên đầu Kinh Phong xuất hiện một cái sừng thật dài. Sau đó Kinh Phong vươn tay bẻ phần đầu nó xuống.

A! Đẹp quá, meo meo, thứ này thơm quá. Đúng là mùi ta vừa ngửi thấy!

Ngay sau đó, cái sừng trên tay Kinh Phong biến thành một bảo kiếm thật xinh đẹp.

Oa! Kinh Phong thật lợi hại, có thể biến sừng thành bảo kiếm!

"Dùng thanh kiếm này để bảo vệ A Bảo." Kinh Phong đưa thanh kiếm trong tay qua.

Meo meo? Bảo vệ ta?

"Cảm ơn Thánh Tôn." Rốt cuộc giọng Phá Thiên đã trở lại bình thường. Hắn nhận kiếm, sau đó nói, "Cho dù không có thanh kiếm này, thần cũng sẽ bảo vệ A Bảo."

"Ha ha..." Kinh Phong sửng sốt nhưng lại nở nụ cười, cúi đầu nhìn ta. Ta cũng nhìn hắn. Meo meo meo? Kinh Phong, sao vậy?

"A Bảo, nếu có một ngày mi không muốn ở cạnh người này nữa, nhớ cầm vảy của ta mà gọi tên ta nhé." Kinh Phong sờ sờ đầu ta, nói.

Meo meo meo? Ta muốn ở bên Phá Thiên. Ta muốn ở bên Phá Thiên mãi mãi.

"Nhớ kỹ lời hôm nay của ta đấy." Giọng Kinh Phong vang lên bên tai ta nhưng trước mắt không còn thấy bóng dáng hắn nữa.

Meo meo? Kinh Phong? Kinh Phong? Huynh đi đâu rồi? Ta nhảy khỏi vòng ôm của Phá Thiên, tìm bóng dáng Kinh Phong khắp nơi. Kỳ lạ quá, vừa rồi Kinh Phong còn ở đây, còn muốn làm người nhà của ta mà. Hắn không muốn ở lại sao?

Kinh Phong, huynh đi đâu rồi?

"A Bảo, đừng tìm nữa. Người đã đi rồi." Phá Thiên ngồi xổm xuống, ôm ta lên.

Đi rồi? Kinh Phong đi rồi? Sao hắn lại phải đi? Vì sao không thể ở lại tiếp?

"Trời ạ, vảy thánh thú, sừng thánh thú. Phá Thiên, huynh phát tài rồi. Nhưng sao thánh thú lại xuất hiện ở đây? Nếu không phải trước đây từng gặp qua một lần, thật không biết hắn chính là thánh thú. Cái tên lợi hại chuyên hò hét ấy sao đột nhiên lại quan tâm tới con mèo nhỏ này nhỉ?" die。◕‿◕。 n。dٿan。l«e。qu»y。d«on。◕‿◕。 Lúc này A Thập Yêu Tư om sòm y như Vạn Tư.

Phá Thiên không nói gì, chỉ ôm ta thật chặt.

"Thật không ngờ thánh thú lại thân thiết với con mèo nhỏ của huynh như vậy, còn ra tay hào phóng như thế." A Thập Yêu Tư thật ồn ào, ghê tởm, còn cố gắng nói cái gì đó?

"A Bảo, mi sẽ ở bên ta mãi mãi, đúng không?" Phá Thiên lại càng ôm ta chặt hơn, còn hỏi ta một câu như vậy.

Đúng vậy, Phá Thiên, ta sẽ không rời khỏi huynh. Ta sẽ mãi mãi ở bên huynh. Meo meo gừ gừ, nhưng có thể thả lỏng tay huynh ra trước được không? Ta sắp tắc thở rồi.

"A Bảo, ta giữ giúp mi thứ kia nhé?" Phá Thiên nhìn ta, gật đầu, bày ra khuôn mặt tươi tắn, rốt cuộc nới lỏng tay ra một chút, ha, có thể thở được rồi!

À, cái thứ màu đen đó hả? Ừ, huynh cất giùm ta đi. Ta cũng chẳng có chỗ mà cất. Ta ngắm nghía vật màu đen Kình Phong cho ta, gật gật đầu.

"Con mèo nhỏ, à, không, tên của mi là A Bảo nhỉ? Sao mi biết thánh thú? Sao hắn lại đối xử tốt với mi như vậy? Có thể đưa sừng của hắn cho Phá Thiên. Trời ạ, sớm biết vậy ta đã làm chủ nhân của mi rồi. diễ☀n♪đ↕àn♂♀q☂uý❖đ↕ônĐể thánh thú tặng đồ cho ta để ta bảo vệ mi." A Thập Yêu Tư càng ngày càng ồn ào, thật đáng ghét. Hắn nói những lời ta nghe không hiểu, nước miếng phun đầy lên mặt người khác rồi! Đồ gia hỏa bất lịch sự.

"Được rồi, A Nhĩ Đề Tư, đừng tiết lộ chuyện này ra ngoài." Phá Thiên thật tốt, ngăn cản gia hỏa kia ồn ào. A Nhĩ Đề Tư, đúng ra nên gọi tên gia hỏa A Nhĩ Đề Tư này là cái kèn mới phải! Lúc này, cuối cùng ta đã nhớ rõ tên hắn rồi.

Ăn cơm thôi, ọc ọc, Phá Thiên, bụng ta kêu rồi. Chúng ta đi ăn cơm đi!

Ta dùng móng vuốt vỗ vỗ lên cái bụng của mình, kháng nghị.

Tới lúc ăn cơm, ăn thịt bò nướng rồi. Thịt bò nướng, ta đến đây! Meo meo gừ gừ!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Ngoại truyện:
Chương 7: A Bảo hóa thành hình người, Phá Thiên 囧囧囧
Trên bàn cơm, ta vui vẻ ngồi thẳng, tuy chỉ có thể ăn hai miếng thịt bò nhưng ta cũng thỏa mãn rồi.

Nhưng một bàn đồ ăn lớn trước mặt ta là sao đây? Oa ha ha, thật nhiều thật nhiều thịt bò nướng thơm ngào ngạt!

Meo meo gừ gừ? Ta quay sang nhìn Phá Thiên, chỉ chỉ một bàn thịt bò nướng, rồi chỉ chỉ mình. Cho ta ăn à? Toàn bộ là của ta sao Phá Thiên? Ta nghi ngờ nhưng lại vô cùng chờ mong, đồ ăn ngon nhiều thế này đều là của ta thì tốt rồi.

"Ừ, cho mi đấy. Nhưng phải ăn từ từ, phải nhai kỹ đấy." Phá Thiên mỉm cười, gật đầu.

Meo meo! Cho ta thật. Phá Thiên, huynh thật tốt, huynh tốt nhất. Phá Thiên, ta yêu huynh quá! Meo meo gừ gừ, ta cọ cọ đầu vào hắn.

“Phá Thiên, cắt, thật không ngờ huynh cũng có ngày hôm nay. Chuyện trẻ con vậy mà huynh cũng làm được. Lại đi hối lộ một con mèo nhỏ." A Nhĩ Đề Tư dùng giọng điệu nghe thật không thoải mái, nói.

Hối lộ? Hối lộ là sao? Ta nhai thịt bò nướng thơm ngào ngạt, suy nghĩ lời A Nhĩ Đề Tư. Vì sao lại cảm thấy hiểu lời của bọn họ thật khó, nghe chả hiểu gì.

"Huynh muốn chết à?" Giọng Phá Thiên lạnh như băng.

"Được rồi ~~~ Coi như ta chưa nói gì cả. Cho tới bây giờ ta chưa từng nói huynh sợ A Bảo bỏ đi nên mới cho nó ăn nhiều thịt bò nướng như thế đâu nhé.di✣en✤danlequyd☾n☀c☾m Cho tới bây giờ ta chưa nói Phá Thiên bình tĩnh cơ trí như vậy mà lại làm là chuyện khôi hài thế này đâu nhé." A Nhĩ Đề Tư dài giọng nói.

"Hì hì~~"

"Hì hì ~~"

Vạn Tư và Lệ Na cùng cười.

Bọn họ cười cái gì?

Sao ta có thể rời khỏi Phá Thiên được? Đang nói gì thế?

Thật kỳ lạ! Ta nhai thịt bò trong miệng, móng vuốt ôm hai miếng, buồn bực nhìn sắc mặt Phá Thiên càng ngày càng đen.

"Huynh đi chết đi, A Nhĩ Đề Tư! Huynh chết càng xa càng tốt cho ta!" Giọng Phá Thiên bỗng cao vút lên, sau đó chụp lấy cái khay trước mặt ta, ném qua, rồi tới nĩa, dao ăn, ly rượu. Tất cả bay về phía A Nhĩ Đề Tư một cách hung ác.

A Nhĩ Đề Tư cười quỷ dị, tránh trái tránh phải trước mặt ta.

"Thẹn quá hóa giận đúng không? Bị ta chọc trúng chỗ đau đúng không? Ta cứ vạch mặt huynh đấy. Chậc chậc, đây là Thành chủ phong cách của chúng ta sao?" A Nhĩ Đề Tư vừa trốn tránh vừa cười quỷ dị.

Meo meo gừ gừ? Meo meo gừ gừ? Phá Thiên hình như đang tức giận. Là A Nhĩ Đề Tư chọc giận hắn hả? Hẳn là phải thay Phá Thiên dạy dỗ A Nhĩ Đề Tư nhỉ? Nhưng hắn đã cứu ta...

Nếu không thì ra oai một chút? Ta vừa định giơ móng vuốt lên cảnh cáo A Nhĩ Đề Tư một chút, kết quả phát hiện ra móng vuốt mình không rảnh. Đều là thịt nướng mà thích. Thôi, ta ăn trước đã. Không thể lãng phí đồ ăn ngon được.

Chờ ta ăn xong, xung quanh đã an tĩnh lại. Ta thỏa mãn liếm liếm miệng, vốn muốn dùng móng vuốt vỗ vỗ cái bụng no căng nhưng cúi đầu thì thấy chân trước mình bóng mỡ. Meo meo gừ gừ, làm sao bây giờ?

Ta đang chần chừ phải làm sao thì một cái khăn ăn trắng như tuyết đã được đưa tới trước mặt. Ta ngẩng đầu lên thì thấy Phá Thiên đang mỉm cười với mình.

Sau đó, Phá Thiên dùng cái khăn ăn màu trắng nhẹ nhàng lau chân cho ta.

Meo meo gừ gừ, Phá Thiên, huynh tốt nhất. Ta thích Phá Thiên mất rồi!

Chân được lau sạch rất nhanh, ta thỏa mãn vỗ vỗ cái bụng, sau đó nhảy lên bàn, nhào vào lòng Phá Thiên, diễ♠n。đàn。lê。q♠uý。đôncọ a cọ, ta muốn tìm vị trí thoải mái để ngủ một giấc.

"Chủ nhân, trấn Mai Tư đưa đồ cống nạp tới." Giọng Lệ Na bỗng truyền vào tai ta.

"À..." Phá Thiên gãi gãi cằm cho ta, hờ hững nói. Ta thoải mái híp mắt hưởng thụ.

"Có vải đẹp, có lông thiên nga, có thể làm cho A Bảo một cái đệm thật đẹp, để nó ngủ hoặc ngồi trên đó." Dường như giọng Lệ Na mang theo ý cười.

Ngay sau đó, ta liền cảm nhận được Phá Thiên bế lên.

"Được rồi, đi chọn thôi, để A Bảo tự chọn." Phá Thiên sờ sờ đầu ta, "A Bảo, đi chọn vải làm đệm cho mi đi."

A? Đệm à? Tốt quá, dù sao ta cũng không thích ngồi trên bàn, rất cứng. Ta mở lớn mắt, cố sức gật đầu.

Meo meo gừ gừ, thật nhiều đồ. Phá Thiên ôm ta tới một chỗ, ta đưa mắt nhìn.

"A Bảo, những thứ này đều là của mi. Mi muốn cái gì thì chọn đi." Phá Thiên chỉ vào căn phòng, nói với ta.

Đều là của ta? Tặng cho ta toàn bộ sao? Ta mở lớn mắt, quay sang nhìn Phá Thiên, dùng móng vuốt chỉ chỉ mình, lại chỉ chỉ những thứ kia.

"Ừ, những thứ này đều là của ta cho nên bây giờ đều là của A Bảo." Phá Thiên cười, gật đầu.

Oa ha ha, thật à? Của ta cả ư? Ta có thể tha hồ mà chọn?

Ta muốn thứ này, ta muốn thứ kia, ta còn muốn thứ này nữa. Thứ này cho Phá Thiên, thứ này cho Lệ Na, thứ này cho Vạn Tư. Ta nhảy lên nhảy xuống, dùng móng vuốt cố gắng đẩy, phân loại những thứ kia. Được rồi, thứ này cho A Nhĩ Đề Tư.

"Ha ha, A Bảo, mi muốn cho ta cái này?" Lệ Na mở lớn mắt, hỏi ta.

"A Bảo, mi...mi...mi muốn cho ta thứ này thật sao?" Vạn Tư càng kỳ lạ hơn, giọng run rẩy, ánh mắt trở nên lấp lánh. Sao vậy?

Ta gật gật đầu, vung móng vuốt, quơ tay múa chân, cố gắng nói cho bọn họ biết thứ nào là của mình, không thể lấy sai được.

"Thứ đó để làm gì?" Lệ Na chỉ vào những thứ ở một bên, hỏi ta.

Thứ đó là cho A Nhĩ Đề Tư, cho tên gia hỏa đó. Hắn đã cứu ta. Ta khoa tay múa chân, Lệ Na lại trợn tròn mắt nhìn ta, không biết ta đang nói gì. Ngốc quá đi mất! Lệ Na tỷ thật ngốc, ta nói là cho A Nhĩ Đề Tư!

"Thứ này đưa cho tên gia hỏa kia?" Phá Thiên ngồi xổm xuống, sờ đầu ta, hỏi.

Ừ, vẫn là Phá Thiên thông minh nhất. Ta gật đầu, sau đó nhe răng đầy khinh thường với Lệ na. Ngốc nghếch! Lệ Na là đại ngốc nghếch.

"Ta có nhìn lầm không? A Bảo… dường như…dường như đang khinh bỉ ta?" Lệ Na sờ sờ cái mũi của mình, nói với Vạn Tư bên cạnh.

"Thật không may, đúng là A Bảo đang khinh thường muội." Vạn Tư nhún vai, dáng vẻ đầy bất đắc dĩ.

"Ta đánh!" dien☻dan⊹le☻quy⊹don☻comLệ Na quát một tiếng rồi đuổi đánh Vạn Tư.

Mặc kệ bọn họ, ta tiếp tục chọn đồ cho mình.

A, oa ha ha. Thứ này thực tốt. Thứ này làm đệm là đẹp nhất lại vừa thoải mái, thật mềm mại. Ta đẩy một tấm vải cực kỳ mềm mại đến trước mặt Phá Thiên, sau đó lấy móng vuốt vỗ vỗ lên. Ta sợ Phá Thiên không hiểu rõ ý mình nên lập tức leo lên, sau đó dùng bốn chân ôm lấy tấm vải, ghé mặt vào đó.

Phá Thiên, huynh hiểu chưa? Ta muốn dùng thứ này làm đệm...

"Ha ha, A Bảo ngốc, ta hiểu mà. Mi muốn dùng thứ này làm đệm của mi đúng không?" Phá Thiên ngồi xổm xuống, nhéo nhéo cái tai ta.

Ừ, đúng rồi, đúng là ta muốn thế. Phá Thiên huynh thật lợi hại. Ta vui vẻ gật gật đầu, kêu meo meo. Sau đó ta nhảy xuống, lượn qua lượn lại trong căn phòng lớn này. Thật nhiều, thật nhiều thứ. Phá Thiên nói những thứ này đều là của ta, ta đi xem không có vấn đề gì chứ?

Ta nhìn trái nhìn phải, nhìn tới mức to đầu choáng váng. Ì ạch ì ạch, ta chui vào nhìn. Những thứ kia thật rất tốt.

"A Bảo, cẩn thận một chút." Giọng Phá Thiên vang lên phía sau.

Meo meo gừ gừ, biết mà. Không sao đâu. Ta cố gắng chui vào trong, oa ha ha! Trong này có mùi thơm. Ừ, càng ngày càng nhiều mùi. Đây là phòng cất bảo vật của Phá Thiên? Chắc chắn là như vậy, nếu không sao lại có nhiều mùi thơm thế.

Oa, đây là cái gì? Thơm quá, meo meo gừ gừ, thơm quá.

Một cái bình nhỏ, ì ạch ì ạch, rốt cuộc cũng dùng móng vuốt mở được nút bình.

Oa a!!! Thơm quá, thơm quá! Thoạt nhìn có vẻ ăn rất ngon. Ăn một ít chắc không sao đâu nhỉ.

Ta vươn lưỡi liếm liếm một cách cẩn thận, meo meo gừ gừ, ngọt quá, thơm quá. Ăn thêm chút nữa chắc cũng không sao đâu ha? Liếm a liếm ~~~ thật chậm thật chậm. Ta ngã thẳng xuống đất, ôm bình vào lòng, sau đó uống ừng ực hết tất cả thứ trong đó.

Thơm quá, đây là gì vậy? Ta liếm liếm lôi, nhìn cái bình trống trơn, trong lòng vô cùng tiếc nuối. Vậy mà uống hết mất rồi. Thử tìm xem có còn không.

Ta tìm nhưng không thấy được bình thứ hai.

"A Bảo, mi đang làm gì đấy?" Giọng Phá Thiên có phần sốt ruột.

Phá Thiên ngồi xổm xuống đất, giang hai tay ra với ta.

Meo meo gừ gừ, Phá Thiên! Ta nhào tới, vọt vào lòng Phá Thiên. Vẫn là trong lòng Phá Thiên ấm áp nhất, thoải mái nhất.

Ngủ, ngủ~~~


Trong một tháng này, cả ngày ta chỉ ăn với ngủ rồi chơi đùa nhưng chưa từng rời Phá Thiên nửa bước. Phá Thiên thật tốt, từng nói không bao giờ rời xa ta nữa liền làm thế thật.

A ~~~ ta lại ngáp một cái nữa. Kỳ lạ quá, sao toàn buồn ngủ thế nhỉ? Buồn ngủ quá...

"A Bảo? A Bảo?" Giọng Phá Thiên mơ hồ vang lên bên tai ta.

Meo meo, đừng làm ồn! Bản mèo cuộn tròn lại ngủ đây.

"Kỳ lạ, sao tháng này A Bảo toàn ngủ vậy?" Giọng Phá Thiên càng ngày càng nhỏ.

"Chủ nhân, A Bảo không bị bệnh chứ?" Đây là giọng Lệ Na, dường như rất lo lắng. Meo meo, Lệ Na, bản mèo ghi nhớ lòng tốt của tỷ. Ta mắng tỷ ngốc mà tỷ còn lo lắng cho ta. Được, sau này ta sẽ không mắng tỷ ngốc nữa.

"Không..." Phá Thiên còn định nói gì đó nhưng ta nghe không rõ lắm, "Hay gọi A Nhĩ Đề Tư tới xem..."

Trước mắt càng ngày càng tối, bóng tối bủa vây lấy ta....

"Không sao, tất cả đều bình thường. Vết thương đã sớm không có vấn đề gì. Có lẽ con mèo nhỏ này đang trong thời kỳ trưởng thành nên chỉ toàn ăn ngủ, di❖ễn♡đàn♡l❖ê♡quý♡đ❖ôn.ngủ ăn." Sao giọng A Nhĩ Đề Tư lớn vậy? Thật đáng ghét, dám đánh thức ta, không thấy ta đang ngủ à?

Meo meo! A Nhĩ Đề Tư, ta ghét, ghét huynh!

Ta híp mắt nhìn A Nhĩ Đề Tư vẫn còn thao thao bất tuyệt, hô lên nhưng đầu óc lại hơi choáng váng.

Lại mệt rồi....

"Huynh nhìn này A Nhĩ Đề Tư, gần đây lúc nào A Bảo cũng vậy." Sao giọng Phá Thiên lại gấp gáp vậy? Có chuyện gì à?

"Không sao đâu, ta đã kiểm tra rồi, thân thể A Bảo rất bình thường." Dường như A Nhĩ Đề Tư rất nghi hoặc.

Meo meo, mặc kệ các huynh, ta muốn ngủ, không nghe các huynh nói chuyện nữa!

Ta dùng hai chân trước che tai lại, ngủ thật say~~~

Ban đêm, ta rất vui vẻ. Bởi vì có thể được ăn ngon, sau đó Phá Thiên còn tắm cho ta, tiếp theo ông ta về cái giường lớn mềm mại, cùng đi vào giấc ngủ. Ta thích ngủ trong lòng Phá Thiên nhất, thật thoải mái.

ĐÓ là vị trí của ta, tuyệt đối không tặng cho bất kỳ kẻ nào! Meo meo gừ gừ! Kể cả A Nhĩ Đề Tư đã cứu ta cũng không được phép!

Ta bỗng nghĩ tới Kinh Phong. Này...này...Kinh Phong đâu rồi? Kinh Phong đáng thương như vậy, chỉ có mình ta là người thân. Meo meo, được rồi, nếu hắn trở về, ta có thể để Phá Thiên ôm hắn một buổi tối. Nhưng chỉ một tối thôi!

Tắm, a, a, tắm ~~~~

Phá Thiên, gãi gãi chỗ này cho ta, còn có chỗ này nữa. Đuôi cũng ngứa, gãi nhiều một chút.

Tẩy rửa rồi lau khô lông, đi ngủ.

Meo meo! Ta nhào lên giường, lăn một vòng trên đó, sau đó trợn tròn mắt nhìn Phá Thiên, giục hắn nhanh đi ngủ với ta.

"Được rồi A Bảo, tới liền đây, tới liền đây."di◕ễn♠đà‿n♠♠q◕uý♠đôn Phá Thiên mỉm cười, chỉ mặc một bộ quần áo màu trắng mỏng manh, bước tới.

Meo meo, Phá Thiên, ta thích ngủ với huynh nhất.

Phá Thiên ôm ta vào lòng, ta tựa cằm trên cánh tay hắn, nheo mắt lại.

Thoải mái...Ngủ thôi....

Nhắm mắt lại.

Phá Thiên mỉm cười sờ sờ đầu ta, rồi chìm vào giấc ngủ.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Ngoại truyện:
Chương 7.2: A Bảo hóa thành hình người, Phá Thiên 囧囧囧
Ô, sao lại nóng thế nhỉ, nóng quá, nóng quá, Phá Thiên, ta nóng quá ~~~~~

Meo meo gừ gừ, hình như lại không nóng nữa.

Có cảm giác kỳ lạ....

Thôi, cứ ngủ trước đã. Buồn ngủ quá....

Sáng rồi, meo meo! Nên ăn cơm thôi!

"Meo meo, Phá Thiên mau đứng lên, ăn cơm, ăn cơm thôi." Một giọng nói kỳ lạ ta chưa từng nghe tràn ra từ miệng ta.

Oa? Có chuyện gì vậy?

Phá Thiên sao lại nhỏ đi?

"Meo meo? Có chuyện gì vậy? Phá Thiên, sao huynh lại nhỏ đi, sao huynh lại nhỏ đi thế!" di◕ễn♠đà‿n♠♠q◕uý♠đônTa vươn móng vuốt định đẩy Phá Thiên thì phát hiện thứ ta vươn ra không phải móng vuốt mà là bàn tay trắng như tuyết, giống y tay loài người!

Sao lại thế này???

Móng vuốt của ta đâu? Lông của ta đâu?

Meo meo! Sao lại thế này?

Ta cúi đầu nhìn thân thể của mình, vừa nhìn liền ngây ngẩn cả người.

Ta...không thấy chân ta đâu nữa, lông trắng trên người cũng không thấy đâu, cái đuôi phía sau cũng không thấy nốt!

Ta! Ta hóa thành hình người rồi!

Meo meo, mẹ ơi, năm nay ta mới 100 tuổi mà đã hóa thành hình người? Sao lại thế này? Ha ha, thân thể giống y Lợi Lan vậy. Tay, chân, bắp đùi trắng nõn, trên tay còn có móng tay, trước ngực có hai khối thịt mềm mại~~~~

"Mi...mi..." Rốt cuộc Phá Thiên cũng tỉnh, vừa nhìn thấy ta liền há hốc miệng nhưng không thốt nên lời.

"Meo meo? Phá Thiên, huynh làm sao vậy?" Ta áp sát vào Phá Thiên nhưng lại thấy bóng dáng của một người trong mắt hắn. Meo meo gừ gừ, thật xinh đẹp! Sao trong mắt Phá Thiên lại có một người xinh xắn thế? Dễ nhìn hơn cả Tuyết tỷ tỷ trong tộc ta nữa. Không sai! Bây giờ Phá Thiên đang nhìn ta, vậy đây chính là ta sao? Ta dễ nhìn hơn cả Tuyết tỷ tỷ ~~ oa a! Thật hay giả? Ta trừng mắt nhìn vào người trong mắt Phá Thiên, người kia cũng nhìn lại. Ta vẫy tay, người trong mắt hắn cũng vẫy tay. Ha ha, đó chính là ta?

"Meo meo, Phá Thiên, ta hóa thành hình người rồi. Meo meo gừ gừ!" Ta vui vẻ nhào tới ôm lấy Phá Thiên. Ặc, hình như có điểm là lạ. Phá Thiên nhỏ đi rồi.

"A...A Bảo?" Giọng điệu Phá Thiên rất kỳ lạ lại còn cứng đờ.

"Phá Thiên, huynh lạnh à?" Ta nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ, đúng rồi, ta đã đạp hết chăn ra, đương nhiên Phá Thiên sẽ lạnh.

Phá Thiên vẫn há hốc miệng, không nói lời nào.

"Meo meo, Phá Thiên, lại đây đắp chăn lên là không lạnh nữa." Ta buông Phá Thiên ra, sau đó cầm lấy cái chăn nhưng phát hiện ra chuyện kỳ lạ. Ta biết nữ hài tử và nam hài tử có chỗ không giống nhau. Trước ngực nữ hài tử có hai khối thịt mềm mại, nam hài tử không có. Nhưng phía dưới cũng khác à?

Ta từng nhìn Lợi Lan tắm, phía dưới chính là dáng vẻ này. Ta cúi đầu nhìn nhìn phía dưới của bản thân một chút, rồi quay sang nhìn phía dưới của Phá Thiên. Chỗ đó bị quần mỏng bao lại, nhưng sao ta thấy rõ ràng nó lồi lên? (Amen =+=)

"Meo meo, đây là cái gì?" Phá Thiên giấu cái gì dưới đó? Ta vươn móng vuốt ra định cào một cái nhưng móng vuốt không còn mà chỉ có tay.

Mềm mềm! Là thịt! Sao miếng thịt này lại từ từ cứng lên thế nhỉ? Ta nhẹ nhàng sờ soạng rồi lại sờ soạng. Kỳ lạ quá, đây là thịt gì vậy? Sao càng vuốt nó càng cứng, càng nóng? (xin phép cho ta đập bàn cười với =)))))))

"Meo meo! Phá Thiên, sao huynh lại giấu thịt ở đây?" Ta quay sang nhìn Phá Thiên đầy nghi ngờ nhưng lại kinh ngạc phát hiện ra mặt hắn đỏ bừng.

"A Bảo! Không thể sờ chỗ đó!" Phá Thiên ngăn móng vuốt của ta lại, nắm trong tay. Oa, sao lòng bàn tay Phá Thiên nóng thế? Sao người hắn lại hơi run lên?

Không xong rồi! Chẳng lẽ Phá Thiên bị ta đá chăn ra nên bị cảm, bây giờ phát sốt rồi! Không xong, việc này rất phiền phức.di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. Phải ăn một dược thảo có mùi rất quái lại mới được. Meo meo gừ gừ, rất khó ăn, rất khó ăn, đều do ta hại Phá Thiên bị cảm.

"Phá Thiên, huynh bị cảm rồi. Không xong, nhanh nằm xuống, đắp chăn lên, ta đi gọi Lệ Na." Ta vội vàng cầm lấy cái chăn, đắp lên người Phá Thiên, sau đó định nhảy xuống giường tìm Lệ Na.

"Đứng lại, quay lại đây A Bảo!" Giọng Phá Thiên hình như hơi tức giận. Hắn bắt lấy ta ta, dùng sức một chút liền kéo ta vào lòng. Á, Phá Thiên giận ra rồi! Meo meo gừ gừ, đừng mà.

"Phá Thiên, thực xin lỗi, meo meo gừ gừ, ta không cố ý làm huynh bị cảm, thực xin lỗi, hu hu hu. Huynh đừng giận ta." Ta căng thẳng ngoảnh lại nhìn Phá Thiên. Hắn cầm lấy tay ta, kéo vào chăn.

"Không phải! A Bảo, sao ta giận nàng được." Giọng Phá Thiên lại trở về dịu dàng như trước kia. Nhưng sắc mặt hắn vẫn rất kỳ lạ, sao lại đỏ như thế? Hơi thở cũng gấp gáp? Chẳng lẽ bị cảm nặng vậy rồi sao?

"Meo meo? Không giận ta? Thật?" Ta ngẩng đầu nhìn Phá Thiên nhưng lại thấy mặt hắn càng ngày càng gần mình hơn.

"Ừ, sao ta có thể giận được. Chỉ có điều, A Bảo, nàng hóa thành hình người mà không mặc quần áo, để thân thể xích lõa mà đi lung tung dễ gặp tai họa lắm." Mặt Phá Thiên thật đỏ, hu hu, ta rất lo lắng. Có phải bệnh càng ngày càng nặng không?

"Phá Thiên, huynh cảm nặng quá rồi. Thực xin lỗi, đều là ta làm hại." Ta nói tới đây thì bị Phá Thiên mạnh mẽ dùng chăn quấn ta lại. Hắn cứ quấn ta như thế, để ta cách xa người hắn. Hu hu hu, còn nói không giận. Không giận mà không chịu ôm ta.

"Không phải. Ta không bị cảm." Dường như Phá Thiên hơi bối rối.

"Không bị cảm?" Ta mới không tin. Rõ ràng mặt đỏ như vậy, vừa nãy người còn nóng lên nữa.

"A Bảo, sao nàng có thể biến thành hình người? Hình như nàng còn chưa đủ pháp lực mà? Bây giờ nàng còn nói được nữa." Giọng Phá Thiên hơi run rẩy. Hắn nhìn ta chằm chằm tới mức khiến ta hơi sợ.

"Ta...Ta cũng không biết. Vừa tỉnh lại thì thấy thế này rồi." Ta đúng là không biết sao lại thế này mà.

"Được rồi, A Bảo, trước tiên nàng đừng lộn xộn, ta gọi Lệ Na tới thay quần áo cho nàng." Phá Thiên nói.

Meo meo! Phá Thiên tức giận, hu hu hu, Phá Thiên không để ý tới ta nữa rồi! Bình thường lúc ngủ dậy hắn đều ôm ta cùng rời giường. Bây giờ lại định bỏ ta mà đi!

"Phá Thiên, thực xin lỗi, hu hu hu, không phải ta cố ý làm huynh bị cảm. Huynh đừng không để ý tới ta được không?" Trong lòng ta rất khổ sở, rất khổ sở. Phá Thiên không quan tâm ta nữa, cũng không ôm ta nữa.

"Không phải, A Bảo, đừng khóc." Phá Thiên ngồi lại giường, vươn tay như muốn sờ đầu ta nhưng vừa vươn tới đầu ta thì dừng lại, từ đầu tới cuối không hạ xuống.

"Hu hu, Phá Thiên, huynh còn nói huynh không giận! Huynh không thèm sờ đầu ta nữa." Trong lòng ta rất khổ sở, rất khổ sở, diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn.nước mắt không chịu nghe lời mà tuôn ào ào, trong lòng càng thêm tủi thân, "Ta không cố ý mà, ta không cố ý khiến huynh bị cảm. Ta thật không cố ý, thực xin lỗi, Phá Thiên, huynh đừng giận ta mà..." Phá Thiên không quan tâm ta khiến ta cảm giác thế giới này như ruồng bỏ ta, chỉ còn lại mình ta mà thôi.

"A Bảo, A Bảo ~~~ đừng khóc, đừng khóc. Đồ ngốc, sao ta giận nàng được?" Giọng Phá Thiên hình như rất bối rối, còn mang theo mùi thơm thoang thoảng. Hình như giọng điệu đó gọi là đau lòng? Phá Thiên yêu thương ta? Là thật sao?

"Nhưng...Nhưng Phá Thiên, huynh không sờ đầu ta. Trước kia huynh đều sờ đầu ta rất dịu dàng." Ta ngẩng đầu nhìn Phá Thiên, mắt vương đầy nước nên không nhìn rõ cảnh vật trước mắt.

"A Bảo, không khóc nữa, không khóc nữa, lại đây để ta sờ nào." Rốt cuộc Phá Thiên đặt tay lên đầu ta, nhẹ nhàng sờ sờ.

Meo meo, ấm quá. Đây mới là Phá Thiên. Đây mới là Phá Thiên mà ta quen. Ta nhảy lên, định bổ nhào vào lòng hắn.

Nhưng chuyện khiến ta càng đau lòng hơn xảy ra! Phá Thiên...hắn nhanh chóng né sang một bên khiến ta chụp hụt, ngã trên giường. Phá Thiên vội vàng cầm chăn phủ lên cho ta rồi vọt qua một bên.

Nước mắt ta lại chảy ra.

Quả nhiên...Quả nhiên Phá Thiên không thích ta nữa rồi. Hắn sẽ không đối xử với ta như trước nữa. Hắn tức giận, không bao giờ thích ta nữa. Có lẽ sau một thời gian nữa sẽ ném ta đi , sau đó ta lại lẻ loi một mình rồi.

Cái gì mà ở bên hắn vĩnh viễn? Cái gì mà đừng rời khỏi tầm mắt hắn? Tất cả đều là giả, là giả!

Ta im lặng nhưng mắt không nhìn thấy gì nữa.

"A Bảo? A Bảo..." Giọng trầm thấp của Phá Thiên truyền tới, trong đó có chứa chút lo lắng. Giả, tất cả đều là giả!

Ta không lên tiếng, ngồi dậy, lau lau nước mắt rồi bước xuống giường, định đi ra ngoài. Nếu Phá Thiên không cần ta nữa thì ta đi tìm Kinh Phong.

"A Bảo, nàng muốn đi đâu? Quay về đay, nàng không mặc quần áo, không thể cứ thế mà ra ngoài được." Phá Thiên vội vàng đuổi theo, cầm theo chăn trong tay.

"Trả vảy của Kinh Phong cho ta." Ta xoay người nhìn Phá Thiên, hắn dùng chăn quấn ta lại. Làm gì vậy! Không cần ta nữa thì quấn chăn cho ta làm gì. (con mèo này thèm đánh -_-)

"Sao vậy A Bảo?" Giọng Phá Thiên càng bối rối hơn nhưng ta thật không hiểu hắn bối rối cái gì? Đã không cần ta sao còn bày ra vẻ mặt này?

"Nếu huynh không cần ta nữa thì ta ở đây làm gì? Kinh Phong từng nói ta có thể đi tìm hắn. Bây giờ hắn là người thân duy nhất của ta." Ta cố gắng nén nước mắt xuống, không để nó rơi ra.

"A Bảo!" Giọng Phá Thiên bỗng cao vút lên, vội vàn chạy tới trước mặt ta, nắm vai ta, vội vàng hỏi: "Nàng đang nói bậy bạ gì vậy?"

"Vốn là thế mà! Huynh không sờ đầu ta cũng không ôm ta." Rốt cuộc, ta không nhịn được nữa, khóc lớn lên. Càng khóc càng đau lòng. Vì sao, vì sao Phá Thiên lại không cần ta nữa?

"A Bảo, nàng hãy nghe ta nói đã. Ta không có ý đó, thật! Bởi vì...Bởi vì đột nhiên nàng biến thành hình người, cho nên...cho nên..." Phá Thiên đứng trước mặt ta, cà lăm.

"Huynh không sờ đầu ta cũng không ôm ta. Ngày nào huynh cũng ôm ta mà." Ta khổ sở, ta đau lòng.

"A Bảo, nàng hãy nghe ta nói, không phải như thế đâu. Với ta mà nói, nàng là người quan trọng nhất." Dường như Phá Thiên rất gấp gáp.

"Quan trọng?" Ta ngẩng đầu nhìn Phá Thiên nhưng lại thấy mặt hắn đỏ bừng.

"Ừm, A Bảo, ta không ôm nàng là vì nàng là nữ hài tử, lại còn không mặc quần áo, hiểu chưa? Ta...Ta là nam nhân. Không thể làm vậy được, rõ chưa? Mẫu thân nàng không dạy nàng à? Giữa nam nhân và nữ nhân không thể như vậy được." Phá Thiên càng gấp gáp hơn.

"Đương nhiên ta biết rõ. Nhưng ta đã đồng ý gả cho huynh, huynh còn tắm rửa cho ta, còn ngủ cùng giường với ta. Sao lại không thể ôm ta?" Ta tủi thân, vẫn cảm thấy thực tủi thân. Không phải đã sớm nói muốn gả cho huynh sao?

"Hả?" Phá Thiên há mốc miệng, ngây ngẩn cả người.

"Chẳng lẽ không đúng à? Huynh đã nói muốn ta ở bên huynh mãi mãi. Ta đã trả lời miễn huynh tắm cho ta, cho ta ăn ngon, ôm ta ngủ thì ta liền ở bên huynh, sau đó sẽ gả cho huynh." Ta sốt ruột, khoa tay múa chân.

"Hả..." Vẻ mặt Phá Thiên rất kỳ lạ, d∞đ∞l∞q∞đ"Nhưng, A Bảo, không phải hôm nay nàng mới có thể nói à? Trước kia ta...ta chưa từng nghe nàng nói thế..."

Hả? Ta ngốc ra đó. Sao ta lại quên nhỉ? Trước kia ta không nói được. Ta nói phải gả cho Phá Thiên nhưng hắn chưa từng nghe thấy. Này...Có phải Phá Thiên chưa từng nhận lời? Hắn căn bản không nghĩ muốn lấy ta?

Trong lòng ta hoảng loạn, lại nức nở: "Này...Này, Phá Thiên, có phải huynh không thích ta, không muốn cưới ta không?"

"Gì?" Phá Thiên lại sửng sốt lần nữa.

"Quả nhiên Phá Thiên không thích ta..." Ta phải làm gì bây giờ?

"Không phải, A Bảo, ta thích A Bảo nhất. A Bảo đừng khóc." Phá Thiên đến gần ta, vươn tay định ôm ta nhưng duỗi tay đến nửa đường lại dừng lại.

Meo meo! Hu hu hu, Phá Thiên giả vờ thích ta....

"A Bảo, đừng khóc, đừng khóc ~~~" Hình như giọng Phá Thiên thực gấp gáp, ngay sau đó, ta liền rơi vào cái ôm ấm áp quen thuộc.

Meo meo meo ~~~ Phá Thiên ôm vẫn ấm áp như vậy.

"Hẳn Phá Thiên sẽ không ghét A Bảo chứ, phải không?" Ta ngẩng đầu nhìn Phá Thiên, rụt rè hỏi. Ta rất sợ, rất sợ hắn nói không thích ta. Nếu thế ta phải làm gì bây giờ?

"Ừ, ta thích A Bảo nhất. A Bảo đừng khóc, khóc là không ngoan đâu." Rốt cuộc Phá Thiên vươn tay sờ lên đầu ta, nhẹ nhàng xoa xoa.

"Sao ta có thể không cần A Bảo được. Với ta mà nói, A Bảo là quan trọng nhất, ai cũng không thể thay thế được." Phá Thiên mỉm cười, vươn tay lau nước mắt trên mặt ta, nói khẽ.

"Meo meo? Thật sao?" Ta ngửa đầu cố gắng nhìn vào mắt Phá Thiên. Ánh mắt hắn thật sáng. Mẫu thân từng nói bộ dáng thành thật nhất của con người là như lúc này.

"A Bảo không được nghĩ lung tung. Với ta mà nói A Bảo quan trọng nhất." Phá Thiên lau khô nước mắt cho ta, nói khẽ.

"Này...Này~~~" Ta nghĩ những lời tiếp theo, nói: "Vậy lời trước kia huynh nói có tính hay không?"

"Lời gì?" Phá Thiên hơi nghi hoặc.

"Huynh muốn ta ở bên huynh mãi mãi." Ta lại muốn khóc. Chẳng lẽ Phá Thiên vô lại đến thế? Chẳng lẽ Phá Thiên không hề nghĩ muốn cưới ta?

"Đương nhiên là nhớ rồi. Ta càng nhớ là A Bảo đã nhận lời ở bên ta vĩnh viễn." Phá Thiên mỉm cười.

"Meo meo, vậy huynh vẫn tắm cho ta, cho ta nhiều đồ ăn ngon, còn ôm ta ngủ nữa, đúng không?" Ta thật cao hứng. Phá Thiên không ghét ta, Phá Thiên không phải không cần ta.

"Hả? Việc này, ừm, được." Phá Thiên nhận lời.

"Phá Thiên sẽ lấy ta đúng không?" Ta tràn ngập hy vọng mà nhìn Phá Thiên, trong lòng càng cao hứng hơn.

"Ừ, ta sẽ. Ta sẽ cưới A Bảo, nhất định sẽ." Phá Thiên mỉm cười, gật đầu, trả lời một cách chắc chắn. Lúc nói lời này mắt Phá Thiên rất sáng, rất sáng. Phá Thiên không nói dối, Phá Thiên thật nghiêm túc, ha ha.

"Meo meo ~ Ta thích Phá Thiên nhất." Ta thật cao hứng, bổ nhào vào lòng hắn.

Oa a! Sao lại khiến hắn ngã xuống vậy?

Chuyện này chưa từng xảy ra!

Lần này chúng ta cùng ngã xuống đất, meo meo gừ gừ ~~~

Meo meo ~~~ Mặt Phá Thiên càng đỏ hơn? Sao Phá Thiên lại còn thở dốc nữa?

"A Bảo ~~~ Nàng...đứng lên trước đã rồi nói tiếp." Giọng Phá Thiên hơi run run, sao vậy?

Chẳng lẽ Phá Thiên bị té đau quá? Oa meo meo! Phá Thiên, thực xin lỗi, làm huynh đau rồi.diễn๖ۣۜđànlê๖ۣۜquýđôn Ta lúng ta lúng túng đứng dậy nhưng chăn cuốn lấy ta khiến ta vừa đứng lên lại ngã xuống, đè lên người Phá Thiên.

Xong đời rồi. Nhìn mặt Phá Thiên đỏ như sắp nhỏ máu tới nơi, ta liền biết chắc chắn lần này đè hắn đau rồi. Hỏng rồi, ta muốn đứng lên, meo meo gừ gừ, ta muốn đứng lên. Cái chăn đáng ghét ~~~

"Phá Thiên, nhanh dậy đi, đã xảy ra chuyện rồi." Giọng nhắc nhở của A Nhĩ Đề Tư bỗng vang lên thật lớn bên ngoài, sau đó cánh cửa bị đá ra cái rầm.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Ngoại truyện:
Chương 8: Xảy ra chuyện càng quẫn hơn
Sau khi A Nhĩ Đề Tư phá cửa mà vào thì bị sợ ngây người trước một màn hương diễm.

Phá Thiên bị một nữ nhân đè trên đất. Mái tóc nữ nhân đó màu trắng, rối tung lên. Đôi chân đầy đặn thon dài trắng nõn mê người lộ ra khỏi chăn khiến máu nóng người ta sục sôi. Đôi tay trắng bóc quàng qua cổ Phá Thiên. Hai người dính sát vào nhau. Mặt Phá Thiên đỏ như quả cà chua chín, hơi thở gấp gáp.

Tình huống này khiến người ta liên tưởng đến điều gì? Là người thì ai chẳng biết. Là nam nhân lại càng rõ hơn.

"Phá...Phá Thiên ---!!!" Giọng A Nhĩ Đề Tư như phá tan nóc nhà.

"A Nhĩ Đề Tư?"

"Meo meo?”

Phá Thiên ngẩng đầu thì thấy A Nhĩ Đề Tư đang sửng sốt đứng ở cửa, nhìn chằm chằm vào đôi chân trắng nõn mê người của A Bảo trên người hắn. Lập tức, hắn nổi giận, quấn cái chăn lại thật chặt rồi ôm nàng vào lòng, đứng lên.

"Nàng là ai? Mỹ nữ siêu gợi cảm này là ai? Oa, tiểu tử huynh chuẩn bị mỹ nữ này từ lúc nào thế? Sao ta không biết? Mỹ nữ siêu quyến rũ này là ai? Là thiên kim nhà ai? Sao ta chưa từng gặp nhỉ!"diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn A Nhĩ Đề Tư lẩm bà lẩm bẩm, càng ngày càng vô sỉ hơn, "Nếu ta mà biết thì sẽ không để huynh đắc thủ rồi. A, mỹ nữ này có sắc đẹp tuyệt trần đó nha! Sao lại để huynh đắc thủ được nhỉ? Ta giết huynh, ta ghen tỵ, ta muốn..."

"Nàng là A Bảo." Một câu nói nhẹ nhàng của Phá Thiên khiến A Nhĩ Đề Tư im bặt ngay lập tức. Hắn bị nhốt trong sự lạnh lẽo, mãi không hồi phục tinh thần lại được.

A Nhĩ Đề Tư há hốc miệng, não trống rỗng, ngây ngốc nhìn mỹ nữ tuyệt thế được Phá Thiên ôm trong lòng, quay lại giường.

"A Bảo, ngoan, nằm ở đây cái đã, không thể để nam nhân khác nhìn thân thể của nàng. Ta gọi Lệ Na tới mặc quần áo cho nàng, phải nghe lời đấy. Nếu không sau này ta sẽ không ôm nàng nữa." Phá Thiên vuốt đầu A Bảo, nhẹ nhàng xoa xoa tóc nàng, nhẹ giọng dụ dỗ.

"Meo meo, ta biết rồi. Ta sẽ ngoan." A Bảo gật đầu một cách biết điều, yên lặng lùi về ổ chăn.

Phá Thiên quay lại ngay lập tức, nhìn A Nhĩ Đề Tư đang trong cơn choáng váng, không nhịn được mà quát khẽ: "Ra ngoài. Có gì ra ngoài nói."

A Nhĩ Đề Tư lúc này mới lấy lại tinh thần,d⊰đ⊰l⊰q⊰đ ngẩng đầu nhìn về phía người nằm trên giường, định nhìn A Bảo thêm một chút. Phá Thiên đen mặt, chắn tầm mắt hắn rồi bắn một ánh mắt giết người qua.

A Nhĩ Đề Tư sờ sờ cái mũi đầy ngượng ngùng, bất đắc dĩ xoay người đi ra ngoài. Phá Thiên đi tới cửa, đóng chặt lại rồi mới kêu một thị nữ đi ngang qua đó tìm Lệ Na tới gặp mình ngay lập tức.

Lúc thị nữ rời đi, A Nhĩ Đề Tư vo ve không ngừng như một con ruồi.

"Phá Thiên, đó là A Bảo hả?"

"Không sai. Rõ ràng A Bảo là một đứa trẻ, sao có thể biến thành hình người nhanh vậy nhỉ?"

"Còn có, dù hóa thành hình người cũng chỉ mang hình hài trẻ con, sao có thể là một siêu cấp mỹ nữ quyến rũ như thế được?"

"Trời ạ, huynh là đồ cầm thú. Có phải tối qua đã ăn nàng rồi không? Huynh còn không bằng cầm thú nữa. Tâm trí nàng vẫn còn là một đứa trẻ, đứa trẻ đó...."

Phát Thiên im lặng không nói, chỉ đen mặt chờ A Nhĩ Đề Tư nói hết những lời vô nghĩa.

"Huynh không gõ cửa mà xông vào, thấy hết rồi phải không? Ta muốn móc mắt huynh ra." Phá Thiên âm trầm nhìn A Nhĩ Đề Tư, nói một câu lạnh buốt.

"Hả? Không có, ta chưa hề nhìn thấy gì cả. Ta thề đấy. Ta thật sự chưa nhìn thấy chỗ quan trọng." Ánh mắt A Nhĩ Đề Tư nhộn nhạo, tựa như đã hiểu được gì đố nhưng xen lẫn trong đó là chút phiền muộn. Quả thực là không nhìn được vị trí quan trọng nha. Chỉ thấy đôi chân thon dài trắng như tuyết mê người và cánh tay trắng nõn mà thôi.

"Muốn chết!" Phá Thiên nhìn thấy A Nhĩ Đề Tư bày ra bộ dạng chợt hiểu thì liền nóng nảy.

"Thật mà, ta thề ta chưa nhìn thấy chỗ quan trọng. Ta chỉ thấy chân thôi..." A Nhĩ Đề Tư né tránh, nói mấy câu theo bản năng. Lời thốt ra rồi mới kịp phản ứng, thầm kêu không tốt.

Quả nhiên, sắc mặt Phá Thiên trầm xuống, công kích càng ngày càng ác hơn. A Nhĩ Đề Tư cười quái dị, trốn sau cái cột lớn.

"A a a --" Giọng A Nhĩ Đề Tư quanh quẩn trên bầu trời phủ Thành chủ, kéo dài không dứt.

Có người bị kinh hãi, ngẩng phắt đầu lên nhìn; có người thì sợ tới mức làm rơi cả đồ trên tay.

"Phá Thiên, huynh...cái đồ khốn kiếp này..." Bỗng A Nhĩ Đề Tư kêu lên một tiếng thê lương, ôm cái mông nhảy nhót tại chỗ như con thỏ.

Phá Thiên nhếch miệng, diⓔn⊱đànⓛê⊱quý⊱đⓞnnhìn tay mình một chút rồi nhìn dáng vẻ đau đớn của A Nhĩ Đề Tư, sau đó nuốt nước miếng, nói: "Ta không cố ý."

"Ta...Huynh dám nói huynh không cố ý?" A Nhĩ Đề Tư không cần hình tượng quái gì nữa, ôm mông gào lên. Cúc hoa nóng rát, vô cùng đau đớn. Một tia sét nhỏ của Phá Thiên vừa nãy đã đánh đúng vào chỗ yếu ớt nhất của hắn, khiến hắn lệ rơi đầy mặt ngay lập tức, không nói gì mà ngẩng đầu hỏi trời xanh.

"Vốn ta không muốn chém vào chỗ đó." Phá Thiên nói đầy vô tội.

"Ta XXX ta XXX ta XX ta lại XXX, vậy huynh vốn định chém vào đâu?" A Nhĩ Đề Tư tức giận mắng, tuôn ra lời thô tục, nhắc đi nhắc lại.

Phá Thiên không nói, chớp chớp mắt, chuyển đề tài câu chuyện: "Được rồi, huynh tới tìm ta có chuyện gì?"

"Sao A Bảo lại bỗng hóa thành hình người thế?" A Nhĩ Đề Tư ôm mông, dường như đã quên đau. Lúc này hắn tò mò chuyện vì sao A Bảo bỗng hóa thành hình người hơn.

"Ta cũng muốn hỏi huynh là vì sao đây. Tại sao A Bảo lại bỗng chốc hóa thành hình người, còn..." Mặt Phá Thiên hơi mất tự nhiên, không thể nói nổi câu tiếp theo. Hơn nữa còn như lời A Nhĩ Đề Tư, sao có thể biến thành một đại mỹ nữ quyến rũ đầy hấp dẫn như thế, khiến hắn suýt chút nữa thì không cầm lòng được. Không thể được, mỗi tiếng nói mỗi cử động của vật nhỏ đó đều khiến hắn suýt chút nữa không khống chế được.

"Huynh là đồ cầm thú! Quả nhiên, huynh đã ăn nàng rồi phải không?" A Nhĩ Đề Tư vừa thấy vẻ mặt của Phá Thiên thì bật dậy như lửa cháy tới mông, nhục mạ Phá Thiên.

"Không. Sáng nay mới phát hiện nàng hóa thành hình người. Ta..." Phá Thiên lắc đầu phủ nhận, đáy mắt có tia né tránh. Suýt chút nữa hắn đã không nhịn được mà ăn nàng là sự thật.

diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôn"Chủ nhân, có chuyện gấp gì vậy ạ?" Lúc này, Lệ Na thở hổn hển chạy tới.

"A Bảo hóa thành hình người. Ngươi đi tìm quần áo cho nàng mặc." Phá Thiên nhanh chóng phân phó.

"Hả?" Lệ Na ngạc nhiên, nói, "Sao có thể? Nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ, không có chút pháp lực nào, sao có thể biến thành hình người được?"

"Đúng thế đấy. Lại còn là một đại mỹ nữ siêu cấp quyến rũ gợi cảm." Trong ánh mắt A Nhĩ Đề Tư tràn đầy khát khao.

Lệ Na thấy vẻ mặt này của hắn, biết tính tình hắn nên bĩu môi đầy khinh thường. Lần này thì nàng hoàn toàn tin rằng A Bảo đã hóa thành hình người rồi. Nàng xoay người đi tìm quần áo ngay lập tức.

"Thật không ngờ lại xinh đẹp như vậy. A, a, a...." A Nhĩ Đề Tư cảm thán không thôi.

Nhưng bị Phá Thiên cắt ngang không chút không khách khí và đầy bực bội: "Huynh a cái rắm ấy! Tin ta đánh như vừa nãy lần nữa không? Nói mau, sáng sớm huynh đã tìm ta có chuyện gì?"

"Hả? A...!" A Nhĩ Đề Tư phục hồi tinh thần lại, sắc mặt trầm xuống, thấp giọng nói, "Ôn Ny đã chết."

"Cái gì?" Phá Thiên hơi nhíu mày, có phần ngạc nhiên, nói, "Đã chết?"

"Không sai. Chết tối hôm qua, trong phòng ngủ của mình. Nghe nói xương toàn thân gãy nát, nội tạng bị phá hủy toàn bộ." A Nhĩ Đề Tư cau mày, "Rất giống với thương thế trước đây của A Bảo."

Phá Thiên nhíu mày, định nói gì đó thì A Nhĩ Đề Tư đã nâng tay ngăn lại: "Không cần phải nói gì cả. Ta biết không phải là huynh."

Phá Thiên cau mày, im lặng suy nghĩ.

"Ta biết không phải là huynh nhưng không có nghĩa phụ thân của Ôn Ny không nghi ngờ huynh. Dù sao thì ngày đó huynh ra tay rất nặng." A Nhĩ Đề Tư nhíu mày, "Hơn nữa ta nghi ngờ một người. Người này huynh và ta đều biết. Không, nói đúng hơn thì không phải là người."

"Thánh thú?" Phá Thiên suy nghĩ một chút, sắc mặt trầm xuống, cúi đầu thốt ra hai chữ.

"Không sai."diễnđàn♒lê☜quýđôn A Nhĩ Đề Tư nheo mắt, nhìn Lệ Na trên hành lang cầm một bộ quần áo thở hổn hển chạy tới gần, không kịp chào hỏi bọn họ liền bước vào phòng ngủ. A Bảo hóa thành hình người khiến nàng cực kỳ ngạc nhiên cũng rất vui sướng.

"A Bảo không còn người thân nào cả. Không phải ta thì quả thật chỉ có thánh thú đối xử tốt với nàng thôi." Phá Thiên hơi trầm tư, thấp giọng nói.

"Thánh thú làm vậy hiển nhiên là trút giận cho A Bảo. Nhưng lại mang tới rắc rối cho huynh. Phụ thân của Ôn Ny - lão đầu đáng chết đó nhất định sẽ không chịu để yên đâu." A Nhĩ Đề Tư nói đầy bất đắc dĩ.

"Xem tình hình rồi nói tiếp." Phá Thiên nói không chút để ý.

"Cũng chỉ có thể như vậy." A Nhĩ Đề Tư cười lạnh một tiếng, "Nhưng cho dù ông ta muốn thế nào thì chúng ta cũng chẳng phải sợ."

"Chủ nhân --!" Bỗng, giọng Lệ Na vang lên trong phòng.

"Sao vậy?" Phá Thiên vừa nghe thì lòng liền căng thẳng, không nghĩ ngợi gì mà vọt vào phòng. A Nhĩ Đề Tư cũng theo sát phía sau.

Vừa vào, Phá Thiên liền trợn mắt há hốc miệng nhìn A Bảo xé quần áo trên người.

Phản ứng đầu tiên của Phá Thiên chính là xoay người chặn tầm mắt A Nhĩ Đề Tư ngay lập tức.

Bỗng hắn quay lại, nhìn A Nhĩ Đề Tư đầy hung dữ, sau đó liền thấy hai hàng máu đỏ chói mắt chảy xuống từ mũi hắn.

"Huynh thấy chỗ nào rồi?" Phá Thiên nhìn A Nhĩ Đề Tư đầy hung dữ, tay bắt đầu rục rịch, suy nghĩ xem lần này có nên khoét mắt hắn thật không.

"Không, ta chưa hề nhìn thấy gì cả. Ta đi ra ngoài trước đây." A Nhĩ Đề Tư che hai mắt mình, vội vàng xoay người chạy ra ngoài. Nhưng mũi hắn càng ngày càng ngứa, càng ngày càng nóng, máu mũi càng ngày càng nhiều. A...๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m Tuy chưa nhìn thấy "bộ phận quan trọng" nhưng...nhưng thấy rất rõ ràng khe rãnh mê người nơi ngực trắng nõn của nàng. Trời ạ, dáng người của vật nhỏ kia sao lại tốt thế chứ. Mê người như vậy, thật không chịu nổi mà....

Máu mũi lại bắt đầu tuôn ra....

Sắp thiếu máu rồi....

A Nhĩ Đề Tư nắm mũi chạy đi xa. Hắn cảm giác được sát khí ngập trời từ phía sau của Phá Thiên. Đùa à, đứng đây nữa có lẽ thực sự sẽ không đảm bảo được đôi mắt của mình đâu!

Lúc này, Phá Thiên đóng mạnh cửa lại đầy hung dữ, khóa lại rồi mới xoay người bước tới giường, nhìn A Bảo còn đang xé quần áo.

"A Bảo, sao không mặc quần áo?" Phá Thiên ngồi trên giường, dùng chăn quấn A Bảo đã cởi quần áo ra, nhẹ giọng kiên nhẫn hỏi.

"Meo meo, không thoải mái, không mặc!" A Bảo vươn tay kéo bộ quần áo Lệ Na đưa tới lên, bĩu môi, nói.

"Không được, A Bảo, không mặc quần áo là không được. Bây giờ nàng đã hóa thành hình người,di❖ễn♠đà‿n♠♠q❖uý♠đôn hơn nữa nàng là nữ nhân, không thể bị người khác nhìn thấy cơ thể được!" Phá Thiên kiên nhẫn giải thích nguyên nhân.

"Không, rất không thoải mái, cảm giác có rất nhiều con bọ đang bò trên người, vừa ngứa vừa nóng. Không mặc, meo meo, không mặc!" A Bảo lắc đầu.

"A Bảo, lại đây mặc vào. Không mặc là không được, ai cũng phải mặc." Trên mặt Phá Thiên ngoài bất đắc dĩ chỉ có bất đắc dĩ , tiếp lất bộ quần áo trong tay Lệ Na, mặc cho A Bảo.

"Meo meo! Không cần!" A Bảo đẩy quần áo trên tay Lệ Na ra, vì quá dùng sức nên bộ ngực bị lộ ra.

Phá Thiên chỉ cảm thấy mũi mình nóng lên, vội vàng xoay đầu qua một bên: "A Bảo, ngoan nào, ai cũng mặc quần áo mà. Không mặc thì còn ra thể thống gì nữa?"

"Nhưng...Nhưng ta không phải là người." A Bảo nhíu mày, không hiểu, "Mặc quần áo vào rất khó chịu. Sao những người này lại mặc chứ?"

"Nàng không phải là người nhưng bây giờ đã hóa thành hình người rồi, cho nên ngoan nào, mặc vào. Không mặc ta sẽ không thích đâu..." Phá Thiên quay đầu lại, xấu hổ nói.

Lệ Na đứng cạnh cố nín cười, không dám cười thành tiếng khiến nàng nghẹn đến mức sắp nội thương.

"A, đừng, Phá Thiên đừng ghét ta. Ta mặc, ta mặc là được chứ gì!" A Bảo vội vàng chui ra khỏi chăn, vẻ mặt uất ức hoàn toàn không hợp với dung mạo và khí chất của nàng.

"Khụ, khụ ~~~ Lệ Na, ngươi mặc cho A Bảo đi." Phá Thiên quay mặt sang một bên, đưa quần áo qua.

"Vâng." Lệ Na sợ mình sẽ không nhịn được mà cười như điên mất. Lần đầu tiên nàng thấy chủ nhân mặt đỏ tía tai thế này, thật là...thật là quá đáng yêu!

Ai ngờ, chuyện càng khiến Lệ Na muốn phá ra cười đã xảy ra.

"Ta muốn huynh mặc cho ta! Ta không muốn Lệ Na mặc. Ta chỉ muốn Phá Thiên tắm rửa, mặc quần áo, diⓛễn✩đⓞàn✩lⓥê✩quⓔý✩đ‿ônchỉ muốn cùng Phá Thiên đi vào giấc ngủ thôi." A Bảo bướng bỉnh đẩy tay Lệ Na ra, xốc chăn lên, trừng Phá Thiên.

Lệ Na rốt cuộc không nhịn được nữa, phá ra cười, nhét quần áo vào tay Phá Thiên, sau đó vừa cười ha hả vừa chạy vội ra ngoài, khép cửa lại để bảo đảm an toàn.

Phá Thiên ngây ngốc tại chỗ, nhìn quần áo trong tay, cả người cứng lại.

Để hắn mặc quần áo cho A Bảo????
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top