Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Xuyên không] Tài Năng Tuyệt Sắc - Vô Tình Bảo Bảo

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,348
Điểm cảm xúc
2,264
Điểm
113
Chính văn 5
Chương 15: Tâm tình của Lãnh Lăng Vân đang ở nơi đâu?
Trên bầu trời Lam Hải, Lai Lỵ cố gắng nhìn dọc theo bờ biển ra xa
"Cẩn thận kẻo té xuống." Mễ Tu Tư ở phía sau dặn dò.

"Mễ Tu Vương, ngươi nói truyền thuyết kia sẽ là thật sao? Phía dưới này sẽ có cả bầy đang thú dữ ngập trời sao?" Lai Lỵ tò mò trợn to hai mắt hỏi.

"Ngập trời?" Phong Dật Hiên nghi ngờ hỏi.

"Đúng, trong truyền thuyết nói là có Thần Thú, nghe nói cả Mẫu Thần và Phụ Thần đều phải kính sợ ba phần. Truyền thuyết này rất lâu rồi, không biết đã bao nhiêu năm. Nhưng mà nghe hình như không biết là từ đâu mà có." Mễ Tu Tư tùy ý trả lời.

"Biển này thập đẹp." Lai Lỵ nằm nhìn chằm chằm phía dưới, nàng thậm chí còn kích động muốn dùng bí kíp của mình nhìn xa một chút xem phía sâu dưới đó có Thần Thú thật không.

"Tới tòa thành của Dực vương còn bao xa?" Nguyệt Vương mở miệng hỏi.

"Tiếp tục hướng này, chắc không còn xa nữa." Lai Lỵ ngẩng đầu lên chỉ vào phía trước nói.

"Kỳ quái, có mùi máu tươi. . . . . ." Phong Dật Hiên chợt cau mày trầm giọng nói, " Gió mang mùi tới."

Sắc mặt của mọi người trầm xuống, mọi người đều biết Phong Dật Hiên thuộc phong hệ, đối với Gió rất nhạy cảm, vậy thực sự là có chuyện không hay rồi.

"Không tốt! Dực vương gặp nguy hiểm rồi!" Nguyệt Vương bừng tỉnh hiểu ra, gầm lên một tiếng, "Mau! Chúng ta lập tức chạy tới! Nhất định là người của Thiên Vương đã tìm tới đây."

"Người của Thiên Vương làm sao tới được nơi này?" sắc mặt của Mễ Tu Tư cũng cực kỳ khó coi, thúc giục ngưa chạy nhanh hơn.

Tẫn Diêm xụ mặt xuống: "Hiện tại, hi vọng Dực vương không có việc gì."Bạch Vương và Vĩnh Vương đã bị Thiên Vương tìm được, nếu là Dực vương vào lúc này bị giết, như vậy Dực Vương mới thực không biết bao giờ mới tìm được, lại thêm nhiều phiền toái.

Mọi người lòng như lửa đốt, liều mạng hướng phía trước đuổi theo, dần dần một tòa thành tinh xảo hiên ra trước mắt mọi người, mùi máu tươi lại nặng dần. Tòa thành kia giống như một vườn treo trên mây, màu thực vật màu xanh lá cây bao trùm phần lớn khu vực, ở giữa có một suối phun, trong hồ nước tràn ra với ánh sáng màu bạc. Vậy mà, người có ánh mắt tốt nhất là Lai Lị lại hô lên: "Máu, trong hồ có máu."

Lòng của mọi người cũng trầm xuống, quả nhiên xảy ra chuyện.

Lúc đáp xuống thì mọi người đều nghe thấy tiếng đánh nhau.

"Mau!" Nguyệt Vương và Mễ Tu Tư thật nhanh nhảy xuống chạy vào thành, những người khác theo sát phía sau. Dọc theo đường đi quả nhiên thấy không ít thi thể, đại đa số cư nhiên đều là bị chặt thành hai nửa, máu tươi giàn giụa. Thủ đoạn tàn nhẫn chí cực, không chỉ là hộ vệ bị giết mà tới cả thị nữ tay không tấc sắt cũng bị giết!

"Quá tàn nhẫn! Khốn kiếp! Quả thật là tên khốn kiếp a!" Lai Lỵ nhìn thảm cảnh này, trong lòng tức giận ngập trời, cắn răng nghiến lợi xông về phía trước.

Tẫn Diêm ánh mắt lạnh xuống, nhìn tất cả không nói gì
Thích Ngạo Sương và Phong Dật Hiên đi cuối cùng, Thích Ngạo Sương khẽ cau mày, có chút không yên lòng.

Ầm ầm tiếng đánh nhau đinh tai nhức óc, thời điểm mọi người chạy vào đại điện, bên trong một mảnh hỗn độn, tường đổ tàn hoan, máu khô nhuộm đỏ, ngẩng đầu nhìn lại, có bốn người đang chiến đấu kịch liệt.

Thấy một người trong đó Thích Ngạo Sương thất thanh kêu lên: "Áo Trắng!" Mà ở bên cạnh chính là cô gái mà bọn họ muốn tìm Dực Vương. (chậc~ Dực Vương là nữ nhân)

"Đi!" Hai kẻ kia đánh nhau với Áo Trắng và Dực Vương đang chiếm ưu thế nhưng mà thấy bọn Nguyệt Vương tiến đến thì quả quyết rút lui. Hai người này chính là hai vị chiến tướng khác bên cạnh Thiên Vương.

"Chạy đi đâu!" Nguyệt Vương chợt quát một tiếng. Mễ Tu Tư và Tẫn Diêm cũng xông lên phía trước, nhát quyết cản lại.

"Oanh ——! ! !" Tiếng nổ lớn vang lên, hai phe đã triển khai chiến đấu kịch liệt.

"Áo Trắng . . . . . Lăng Vân, ngươi làm sao vậy?" Thích Ngạo Sương chạy vội quá nhìn lên thấy hắn một thân áo trắng đã nhiễm đỏ o lắng hỏi.

"Lăng Vân?" Áo trắng có chút nghi hoặc nhìn Thích Ngạo Sương.

Thích Ngạo Sương hơi sững sờ, hiểu được người trước mắt vẫn chỉ là Áo Trắng, hắn chưa khôi phục trí nhớ.

"Lãnh Lăng Vân." Phong Dật Hiên khẽ hỏi, rồi lại nhìn Áo Trắng nói "Ngươi là Lãnh Lăng Vân, chỉ là chưa khôi phục trí nhớ mà thôi." Phong Dật Hiên đã từ nghe Thích Ngạo Sương kể lại mọi chuyện. Phong Dật Hiên mắt lạnh nhìn Áo Trắng, hắn biết Lãnh Lăng Vân bộ dáng này mới là hình dáng thật.

Áo trắng hơi ngẩn ra, khóe miệng chợt rỉ ra máu tươi , hiển nhiên là bị thương không nhẹ.

"Áo trắng, ngươi, ngươi không sao chứ?" Sắc mặt tái nhợt, xem ra Dực vương cũng là bị thương không nhẹ, nhưng là trên khuôn mặt xinh đẹp vẫn nhìn Áo Trắng đấy thâm tình.

"Không có việc gì, ngươi làm sao vậy?" Áo trắng mỉm cười vươn tay đỡ Dực vương.

"Các ngươi qua bên kia nghỉ đi, chiến sự sẽ rất nhanh kết thúc thôi." Phong Dật Hiên nhìn hai người kia có động tác thân mật thì hắn khẽ chau mày. Hắn cũng không biết mình tại sao lại như vậy. Nhưng nếu Dực Vương và Lãnh Lăng Vân có tình cảm, thì đây đối với hắn mà nói phải là chuyện tốt, đối thủ cạnh tranh bớt đi một người. Nhưng tại sao trong lòng hắn lại dâng lên một hồi không thoải mái, này ngay cả hắn mình cũng nói không hiểu.

.
Thích Ngạo Sương nhìn trước mắt một màn này, lời gì cũng nói không ra được. Trong lòng có loại cảm giác khó thể diễn tả bằng lời nảy sinh. Vừa lúc đó, Thích Ngạo Sương lại thấy trước mắt tối sầm lại, ngẩng đầu liền đối mặt với ánh mắt của Phong Dật Hiên. Phong Dật Hiên chắn trước mắt cho nàng, không để cho nàng nhìn thấy một màn kia, nói thật nhỏ: "Nhìn bên này, sắp kết thúc rồi."

Thích Ngạo Sương chợt hiểu ra, xoay người nhìn về phía phía trước, lúc này mới thấy Lai Lỵ sớm đã xông pha vào cuộc chiến. Vũ khí của Lai Lỵ là một cây roi, chính là cây roi từ trên eo nàng lấy xuống.Hai người kia thực lực không tồi nhưng mà phải chống lại bốn người, hơn nữa lại chiến đấu trước đó đã tiêu hao nhiều sức lực, không thể thoát được. Bị Nguyệt Vương và Mễ Tu Tư bắt được.

"C ác ngươi là làm sao biết nơi này?" Nguyệt Vương trong lòng có chút sợ, nếu là bọn họ trở lại trễ một chút, chỉ sợ cũng đã muộn.

"Ha ha, phi! Các ngươi có người của Tộc nhìn xa, chúng ta chẳng lẽ không có?" Hắn khinh bỉ nói.

"Không thể nào! Tộc của ta làm sao có thể giúp loại phản đồ như các ngươi được!" Lai Lỵ sau khi nghe xong hét lên, tức giận nhìn chằm chằm kẻ kia.

"Tộc của ngươi, đều là ngu xuẩn. Chỉ cần bắt hai đứa bé uy hiếp là bọn chúng tranh nhau sử dụng bí kíp rồi.Nhưng chậm quá khiến ta mất kiên nhẫn, nhận được tin tức liền thuận tiện giải quyết toàn bộ. Ngươi nên cảm tạ ta, bây giờ ngươi là hậu duệ duy nhất của Tộc rồi, giá sẽ cao không biết bao nhiêu lần" Hắn nói xong lại dữ tợn cười lớn.

Lai Lỵ cảm thấy máu cả người nàng đang đọng lại. Tộc của nàng toàn bộ bị diệt! diệt tộc! nàng là người duy nhất sống sót!

"Đồ khốn kiếp, ngươi hãy chết đi!" Lai Lỵ chợt quát một tiếng, rút ra roi hướng về phía đầu tên chiến tướng, trực tiếp chẻ ra làm hai. Máu tươi văng tung tóe khắp nơi. Lai Lỵ còn không hả giận, tiếp tục quất roi vào thi thể, máu thịt văng tung tóe, máu tươi văng khắp nơi."Khốn kiếp! Súc sinh, súc sinh!" Lai Lỵ khàn cả giọng chửi mắng , nước mắt lại không ngừng từ trong mắt trào ra. Nàng bất lực kêu khóc, liều mạng quất roi trong tay. Lòng mọi người ai cũng nặng nề. Trong một đêm, một tộc người bị diệt. Nếu có là ai cũng không thể khống chế được tâm tình của mình.

"Được rồi, Lai Lỵ!" Tẫn Diêm nhìn Lai Lỵ, tiến lên nắm được tay nàng.

"Buông ta ra, Tẫn Diêm đại ca, ta muốn đem hắn chặt làm trăm mảnh!" Lai Lỵ kêu khóc, giùng giằng.

"Lai Lỵ, hắn đã chết, còn làm như vậy chỉ bẩn tay muội mà thôi." Tẫn Diêm kiên nhẫn khuyên lơn, nhìn Lai Lỵ đang khóc rống trước mắt, hắn cũng cảm thấy đau lòng.

"Tẫn Diêm đại ca. . . . . ." roi trong tay Lai Lỵ vô lực rơi trên mặt đất, xoay người nhào vào trong ngực Tẫn Diêm khóc lớn, "Tẫn Diêm đại ca, ta ngu ngốc quá, ta sớm nên nghĩ đến Thiên Vương sẽ đi tìm Tộc của ta. Ta thật sựquá ngu ngốc. . . . Ô ô ô ô, gia gia, cha mẹ, bọn họ đều chết hết rồi."

Tẫn Diêm chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng của Lai Lỵ, không tiếng động an ủi nàng.

Dực Vương y thuật cao siêu tự chữa trị cho bản thân và Áo Trắng. Lai Lỵ khóc rồi ngủ mê man. Tẫn Diêm ôm nàng vào phòng khách đi nghỉ ngơi, ở bên cạnh cvới nàng. Tất cả dàn xếp xong Dực vương ngồi ở đại điện phía trên, nói nặng trịch nói: "Thiên vương trước phái người bắt ta chiêu hàng, ta không đồng ý. Nhưng ta không ngờ hắn ra tay nhanh thế."

"Đối với ngươi còn tiến hành chiêu hàng, bởi vì ngươi y thuật cao siêu, hắn nghĩ thu phục ngươi, nên mới nhường nhịn ngươi một chút chứ đối với chúng ta…..." Nguyệt Vương hừ lạnh nói.

"Ta cũng không nghĩ nhúng tay chuyện này. Ta chỉ là muốn cùng Áo Trắng quy ẩn, sẽ không màng sự đời." Dực vương nói tới chỗ này, quay đầu nhìn về phía Áo Trắng, trong ánh mắt lộ ra dịu dàng.

"Vậy bây giờ đây?" Mễ Tu Tư lạnh nhạt mà hỏi.

"Hiện tại, ta muốn hỏi ý của Áo Trắng." Dực vương nhìn Áo Trắng cười "Áo Trắng, ngươi cho là chúng ta nên làm sao?"

Sắc mặt của Áo trắng lạnh xuống, trầm xuống ánh mắt nói: "Ta nghĩ, chỉ có cùng Thiên vương đánh một trận, ở có thể hoàn toàn kết chuyện này." Mà Áo Trắng từ đầu đến cuối không nhìn Thích Ngạo Sương một cái.

"Được, ta cũng là ý này. Thiên Vương sẽ không bỏ qua của chúng ta." Dực Vương trầm giọng nói, "Như vậy, Nguyệt Vương hãy nói một chút tình trang hiện giờ đi."

Nguyệt Vương và Mễ Tu Tư còn có Dực vương kịch liệt thảo luận. Thích Ngạo Sương ở một bên trầm mặc không nói , thoáng chút đăm chiêu. Phong Dật Hiên cũng trầm mặc, sắc mặt nặng nề, không biết hắn đang nghĩ gì.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,348
Điểm cảm xúc
2,264
Điểm
113
Chính văn 5
Chương 16: Một Thích Ngạo Sương khác!
Ban đêm, bốn phía im ắng yên tĩnh, Thích Ngạo Sương đứng ở vườn hoa, lẳng lặng nhìn mặt biển phía dưới mênh mông bát ngát. Gió biển nhẹ nhàng thổi lên mái tóc đen nhánh của nàng, tóc theo gió bay múa.

"Ngạo Sương. . . . . ." Không biết từ lúc nào thì Phong Dật Hiên đã đứng ở phía sau của nàng.

"Ừ." Thích Ngạo Sương không quay đầu lại, chỉ là nhẹ nhàng đáp một tiếng.

"Lãnh Lăng Vân chỉ là chưa khôi phục trí nhớ mà thôi, nàng không cần phải để ý quá, chờ hắn khôi phục lại thì tốt rồi." thanh âm nhẹ nhàng của Phong Dật Hiên vang lên sau lưng của Thích Ngạo Sương.

Thích Ngạo Sương khẽ mỉm cười, quay đầu, nhìn chằm chằm Phong Dật Hiên, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói: "Dật Hiên, chàng đang nói tốt giúp Lăng Vân sao?"

"Không, ta chỉ không muốn thấy nàng mất hứng mà thôi." Phong Dật hiên cười nhạt, nhẹ nhàng lắc đầu, tiếp cũng đi lên trước , tựa vào hàng rào cao lớn, cũng nhìn mặt biển.

Thích Ngạo Sương hơi ngẩn ra, tiếp lại mỉm cười, đang muốn nói gì, phía sau lại truyền đến tiếng bước chân.

Hai người cùng nhau quay đầu lại, thấy Dực Vương đứng phía sau bọn họ.

"Dực vương." Thích Ngạo Sương và Phong Dật Hiên nhẹ nhàng chào hỏi.

Vậy mà Dực Vương không lên tiếng, trầm mặc nhìn hai người.

"Có chuyện gì sao?" Phong Dật Hiên khẽ cau mày, hắn không thích nữ nhân này. Nữ nhân này trước mặt Lãnh Lăng Vân thì luôn bày ra bộ dáng nhu nhược. Ngồi lên vị trí Dực Vương đó, có thể là người nhu nhược được chăng?

"Ngươi chính là Thích Ngạo Sương." Không phải giọng điệu hỏi thăm , mà là khẳng định.

"Vâng" Thích Ngạo Sương nhìn Dực vương trên mặt âm trầm, khẽ nhíu mày.

"Ha ha, ngươi chính là người Áo Trắng nhớ thương. Ngươi cũng chả có gì đặc biệt." Dực vương dứt lời ưỡn bộ ngực vĩ đại của mình ra phía trước, miệt thị nhìn Thích Ngạo Sương.

Sắc mặt Phong Dật Hiên trở nên khó coi, tạm thời nhẫn nại, nữ nhân này rốt cuộc muốn làm gì?

Thích Ngạo Sương cười nhạt, nữ nhân này chính là tới ra oai với nàng sao? Khoe khoang vóc người với cả chiều cao, chỉ sợ rằng không chỉ như vậy. . . . . .

Quả nhiên, ánh mắt của Dực Vương biến đổi, lạnh lùng nhìn Thích Ngạo Sương, trầm giọng nói: "Thích Ngạo Sương, ta cảnh cáo ngươi, Áo Trắng là của ta. Nếu như ngươi muốn cởi Tu La Phong Ấn thì sớm cánh xa áo trắng ra một chút."

"Dực Vương, ngươi hãy tự trọng! Áo Trắng không phải là thuộc sỏ hữu của ai cả, hắn chỉ thuộc về chính bản taan hắn. Nếu là hắn lựa chọn ngươi, chúng ta không lời nào để nói, nhưng ngươi lại tới đây uy hiếp ta, thật làm mất mặt thân phận Dực Vương của ngươi!" Không đợi Thích Ngạo Sương có phản ứng, Phong Dật Hiên đã nổi giận.
"Hừ! ta chỉ muốn các ngươi và Áo Trắng giữ khoảng cách, đạt được mục đích thì mau biến mất trước mặt ta, Áo Trắng tự nhiên sẽ trở thành của ta." Dực Vương ngấc đầu lên cao ngạo nhìn Thích Ngạo Sương hừ lạnh nói.

"Dực vương! Ngươi thật vô sỉ!" Phong Dật Hiên nổi giận, sắc mặt trầm xuống.

"Xin chú ý từ ngữ của ngươi. . . . . . A. . . . . . á. . . . . ." lời nói của Dực vương chưa kịp nói ra ngoài đã bị ngắt.

Cổ của nàng đã bị tay phải Thích Ngạo Sương bóp lấy, Thích Ngạo Sương chậm rãi nâng tay lên cao, đem thân thể Dực Vương chậm rãi nâng lên khỏi mặt đất. Dực Vương hai tay nắm chặt tay phải của Thích Ngạo Sương, liều mạng giãy giụa, làm thế nào cũng tránh không được. Hai chân của nàng bắt đầu đạp loạn, hô hấp càng ngày càng khó khăn, vốn là gương mặt xinh đẹp ngày càng đỏ lên. Cuối cùng, trong mắt của nàng bắt đầu xuất hiện hoảng sợ. Bởi vì nàng phát hiện mình không có cánh nào chống cự được Thích Ngạo Sương. Nữ nhân bề ngoài nhu nhược nhưng mà sức mạnh lại không lường được.

"Ngươi, ngươi là thứ gì mà lại dám uy hiếp ta. . . . . ." giọng nói lạnh lùng của Thích Ngạo Sương vang lên.

Dực vương hoảng sợ nhìn Thích Ngạo Sương, nàng ta có cảm giác như Tử Thần đang đứng trước mặt. Thiếu nữ trước mắt hệt như Tử Thần, mang theo hơi thở lạnh lẽo chết choc, không giống trước đó, rốt cuộc là tại sao?

"Ngạo Sương, Ngạo Sương!" Phong Dật Hiên dĩ nhiên biết đây là chuyện gì xảy ra, một Thích Ngạo Sương khác. Thích Ngạo Sương bá đạo, khát máu lại xuất hiện!

"Đồ của ta, ngươi cũng dám nhúng chàm?" Thích Ngạo Sương lạnh lùng cười một tiếng, nụ cười này cơ hồ khiến Dực vương hồn bay phách tán. Loại cảm giác áp bức này lần đầu tiên nàng ta gặp phải.

"Ngạo Sương, đừng giết nàng ta." Phong Dật Hiên khẽ cau mày, có chút khẩn trương ngăn hành động của Thích Ngạo Sương lại. Nếu giết Dực Vương ở đây, chuyện sau này sẽ vô cùng phiền toái.

"Ngươi thích nàng?" Thích Ngạo Sương chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Phong Dật Hiên, ánh mắt bắt đầu lạnh xuống .

"Làm sao có thể, nhưng hiện tại không thể giết nàng. Giết nàng, chúng ta lại phải tìm Dực Vương mới." Phong Dật Hiên lắc đầu giải thích.

Thích Ngạo Sương khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng phất tay, Dực vương liền rơi trên mặt đất, xương cốt nàng ta chắc đã gãy hết, trên đất một hố sâu khổng lồ. Tiếng vang lớn vọng khắp lâu đài. Dực Vương hôn mê bất tỉnh.Thích Ngạo Sương mặt lạnh lùng quay lại lâu đài
Phong Dật hiên nhìn Dực vương nằm trên đất, trong lòng có chút phiền não. Dực vương này đúng là gieo gió gặt bão, tình huống hiện tại nên giải thích sao đây?

Rất nhanh, đã có người tới. Nhanh nhất là Nguyệt Vương, Mễ Tu Tư và Áo Trắng, Tẫn Diêm, Lai Lỵ theo ở phía sau cách đó không xa.

"Đây là thế nào? Người của Thiên Vương tới?" Nguyệt Vương thấy Dực Vương hôn mê, vội vàng tiến lên đỡ.

Sắc mặt Phong Dật hiên trầm xuống, không nói gì.

Ánh mắt của Thích Ngạo Sương lạnh lùng, ánh mắt khẽ lưu chuyển, dời đến trên người Áo Trắng.

"Đây là chuyện gì xảy ra?" Mễ Tu Tư khẽ cau mày, hắn cảm thấy chuyện hình như có chút bất thường, hơn nữa nét mặt của Phong Dật Hiên có chút cổ quái.

Thích Ngạo Sương chậm rãi đi về phía Lãnh Lăng Vân, lòng của Lãnh Lăng Vân không biết vì sao luống cuống loạn , nhưng cố gắng bình tĩnh nhìn Thích Ngạo Sương. Ánh mắt của Thích Ngạo Sương giống như lưu luyến, lại giống như nóng bỏng. . . . . . Chậm rãi, từ từ, Thích Ngạo Sương đưa bàn tay ra, nhẹ nhàng nắm được cằm của Áo Trắng.

"Ta sẽ đem các ngươi trở về. . . . . ." thanh âm của Thích Ngạo Sương lay động, không ngừng lập lại trong lòng của tất cả mọi người ở đây.

"Ngạo Sương. . . . . ." ánh mắt của Áo Trắng phức tạp tới cực điểm, đáy mắt có nghi ngờ, còn có ưu thương thật sâu.

"Đợi ta lấy lại được lực lượng. . . . . ." ánh mắt của Thích Ngạo Sương càng ngày càng tan rã, tiếp thân hình thoắt một cái, mềm oặt ngã xuống thiếp đi.

Áo Trắng không có một tia do dự, lập tức vươn tay ôm lấy Thích Ngạo Sương.

Không gian mảnh tĩnh mịch, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn Thích Ngạo Sương trong ngực Áo Trắng. Biết Thích Ngạo Sương mới vừa rồi không phải là Thích Ngạo Sương mà họ biết.

Lai Lỵ kinh ngạc nhìn Thích Ngạo Sương, lại thấy Dực Vương bị thương không nhẹ, kinh ngạc nhẹ nhàng lôi kéo ống tay áo Tẫn Diêm : "Tẫn Diêm đại ca, đây là chuyện gì xảy ra ?"

Tẫn Diêm rủ thấp xuống lông mi, nhẹ nhàng than thở: "Đừng hỏi. Về sau sẽ nói cho muội biết."

Lai Lỵ nghi ngờ nhìn Tẫn Diêm, lại nhìn Thích Ngạo Sương, quyết định không hỏi nữa.

Lúc này, bọn hộ vệ cũng chạy tới, thấy Dực Vương bị thương thì hốt hoảng.

"Nơi này không có việc gì, tất cả lui ra." Áo Trắng trầm giọng nói với bọn hộ vệ.

Bọn hộ vệ nghi ngờ nhìn Nguyệt Vương đang ôm Dực Vương, Áo Trắng lại đang ôm Thích Ngạo Sương, trong lòng ngho hoặc không thôi.

"Ta nói, không có việc gì. Không cần để cho ta nói lần thứ hai." thanh âm Áo trắng dần dần lạnh xuống.

Bọn hộ vệ vừa thấy thái độ Áo Trắng như vậy vội vàng hành lễ lui xuống.

Áo trắng nhìn Thích Ngạo Sương trong ngực mình, đáy mắt thoáng qua đau đớn, nhưng thoáng qua rồi biến mất, lại nói với Phong Dật Hiên: "Ôm nàng đi vào nghỉ ngơi đi."

Phong Dật Hiên cau mày, muốn nhìn xem cảm xúc của Áo Trắng là gì, thấy được Áo Trắng một mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng mà đáy mắt lại xao động khác thường.

Phong Dật hiên cẩn thận ôm Thích Ngạo Sương hậu, áo trắng xoay người nhận lấy Dực Vương trong tay Nguyệt Vương, quay đầu hướng tòa thành trở về.

Phong Dật Hiên khẽ cau mày, cũng ôm Thích Ngạo Sương đi phía sau. Nguyệt Vương và Mễ Tu Tư cũng vội vàng đi theo.

Tẫn Diêm đứng tại chỗ hồi lâu vẫn không nhúc nhích, nhìn cái hố rất sâu đó mà không nói gì, Lai Lỵ cũng đứng cạnh hắn.

Qua thật lâu, Tẫn Diêm mới khẽ ngẩng đầu, nhìn Lai Lỵ, có chút kinh ngạc nói: "Làm sao muôi vẫn còn ở đây?"

"Ta đương nhiên là muốn đi theo Tẫn Diêm đại ca rồi." Lai Lỵ nói chuyện giống như hiển nhiên phải vậy.

Tẫn Diêm lộ ra nụ cười thản nhiên, không nói thêm gì nữa, mà là nhẹ giọng nói: "Như vậy chúng ta đi về nghỉ ngơi đi."

"Tẫn Diêm đại ca, ngươi có tâm sự." Lai Lỵ không động mà lại chân thanh nói với Tẫn Diêm như thế.

Tẫn Diêm cũng không bác bỏ, mà là gật đầu một cái: "Đúng vậy, ta đang lo lắng cho tiểu thư."

"Huynh đang lo lắng cho Ngạo Sương tỷ tỷ sao? Tại sao? Vừa rồi có chuyện gì xảy ra?" nghi ngờ trong lòng Lai Lỵ càng lớn.

"Mới vừa rồi tiểu thư mang cho muội cảm giác gì?" Tẫn Diêm trầm giọng hỏi.

"Rất đáng sợ, rất lạnh, rất cường đại, không giống lúc trước nhưng mà họ chính là một người nha." Lai Lỵ nghiêm túc trả lời, cũng nói ra sự nghi ngờ của mình.

"Đúng vậy, họ chính là một người. Tiểu thư có hai nhân cách. Một người trong đó chính là người muội vừa nói, cường đại mà lạnh lẽo, ẩn sâu trong cơ thể tiểu thư, thỉnh thoảng sẽ thức tỉnh." Sắc mặt của Tẫn Diêm càng ngày càng khó coi, " Một người không thể tồn tại hai ý chí, mỗi người chỉ có một linh hồn mà thôi."

"Cái gì? Vậy thì làm sao?" sắc mặt của Lai Lỵ cũng thay đổi.

"Cắn nuốt." Tẫn Diêm có chút gian nan nói ra như vậy hai chữ .

"Ý của huynh là ý chí cường đại đó sẽ cắn nuốt Ngạo Sương tỷ tỷ trước đây?" Lai Lỵ kinh hãi há to miệng.

"Một cái thân thể có hai ý chí, chỉ có hai trường hợp, một là cắn nuốt lẫn nhau, hai là dung hợp lẫn nhau, nhưng dung hợp có chút khó khăn. . . . . ." Tẫn Diêm nói xong những thứ này đã sắc mặt tái nhợt.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,348
Điểm cảm xúc
2,264
Điểm
113
Chính văn 5
Chương 17: Kiếp trước của Thích Ngạo Sương!
Lai Lỵ thấy vẻ mặt Tẫn Diêm nặng nề thì lo lắng, hỏi: “Không phải Ngạo Sương tỷ tỷ sẽ gặp nguy hiểm chứ?”

Tẫn Diêm không nói gì nhưng sự lo lắng giữa hai lông mày đã nói rõ tất cả. Tẫn Diêm chậm rãi ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, nhẹ nhàng thở dài. Mong rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nếu Tạp Mễ Nhĩ ở đây, chắc chắn hắn sẽ có cách.

Đúng lúc đó, có giọng hát du dương dịu dàng truyền tới từ nơi xa: “Gió biển thổi, gió biển thổi, ngươi đang nhớ nhung ai…”

“A! Tẫn Diêm đại ca, là người của Hải tộc. Sao bọn họ lại ca hát vào lúc này nhỉ?” Lai Lỵ vừa nghe thấy tiếng hát như âm thanh của tự nhiên thì tâm thần rung lên, vội vàng quay sang nhìn biển rộng, muốn tìm xem người đang hát ở đâu nhưng chỉ thấy mặt biển mênh mông.

“Tiếng hát này…” Tẫn Diêm khẽ cau mày, suy nghĩ.

“Tiếng hát này không buồn không vui không đau thương. Bình thường người của Hải tộc sẽ không xuất hiện, hơn nữa cũng không dễ mở miệng ca hát. Tiếng hát của bọn họ có thể giúp người ta tạm thời quên hết phiền não và vui vẻ, khiến người ta…Nói thế nào nhỉ? Khiến người ta có thể trở về trạng thái nguyên thủy nhất.” Lai Lỵ nghiêng tai lắng nghe, ánh mắt dần dần trở nên mơ hồ, nhẹ nhàng lẩm bẩn, “Tẫn Diêm đại ca, hình như muội thấy mẹ muội…”

“Lai Lỵ!” Tẫn Diêm bỗng phát hiện tâm trí của mình lại hơi hoảng hốt, vội vàng quát lạnh.

“A, không thể nghe, không thể nghe!” Lai Lỵ chợt lắc đầu. Sau khi tỉnh lại, trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi, vỗ vỗ ngực mình, “Có những cảm giác mà mọi người không thể nghe lại. Thật đáng sợ…”

Lai Lỵ vừa nói xong thì màu lam trên người Tẫn Diêm thay đổi. Đột nhiên hắn phóng về phía thành. Hắn có dự cảm không tốt. Lai Lỵ vừa thấy cũng vội vàng chạy theo, hô to đầy lo lắng sau hắn: “Tẫn Diêm đại ca, sao vậy? Có chuyện gì à?”

Tẫn Diêm không rảnh mà trả lời nàng, bước nhanh hơn về phía phòng của Thích Ngạo Sương.

Đang khi hắn vừa đặt chân vào hành lang thì một luồng khí lạnh ập tới, khiến người ta không khỏi rùng mình. Nơi phát ra khí lạnh chính là phòng ngủ của Thích Ngạo Sương. Tẫn Diêm nhanh chóng chạy lên phía trước, mở cửa ra. Khi hắn đứng ở cửa nhìn vào trong thì liền ngẩn người.

Cả căn phòng bị đóng băng, lóe ra ánh sáng quyến rũ. Dưới đất là một tầng băng rất dày, trên trần nhà là những mũi băng lớn nhỏ. Nhiệt độ trong phòng lạnh buốt đáng sợ. Phong Dật Hiên bị đôn cứng đến mức xanh cả mặt nhưng vẫn cố chấp đứng bên giường. Trên giường, mặt Thích Ngạo Sương điềm tĩnh, lẳng lặng nằm ở đó. Nhưng da thịt trên mặt và toàn thân lại trắng đến mức gần như trong suốt. Bên cạnh nàng là một tầng băng rất dày.

“Có chuyện gì vậy?” Tẫn Diêm bước vào. Một luồng khí lạnh truyền qua lòng bàn chân, đau như kim châm muối xát, lạnh thấu tâm can. Đau đớn và hành hạ này người thường không thể tiếp nhận nổi. Ngay lập tức, sắc mặt Tẫn Diêm thay đổi, quay sang nạt nhỏ với Lai Lỵ đang muốn theo vào: “Đừng vào. Đứng đó đi!” Lai Lỵ kinh ngạc, dừng bước, nghe lời đứng ở cửa.

“Phong thiếu, đây...đang xảy ra chuyện gì vậy?” Tẫn Diêm cảm giác lưỡi mình đã không nghe lời. mà quần áo trên người lại dần dần phát ra tiếng rào rào, bắt đầu kết băng!

“Không…Không biết.” Cổ của Phong Dật Hiên cũng bị lạnh đến cứng ngắc, kể cả đầu cũng không thể cử động được.

“Thể chất của tiểu thử là thuộc tính Hỏa. Sao bây giờ lại trở thành thế này?” Tẫn Diêm cau mày hỏi, trong lòng vô cùng lo lắng.

“Hắt xì! Hắt xì!” tiếng hắt xì nho nhỏ non nớt chợt vang lên trong phòng. Sau đó Lưu Ly xuất hiện. Một tay nàng đang lôi chân của Kim Liên đã hôn mê. Khi hiện ra thì không nói hai lời liền kéo Kim Liên ra khỏi phòng ngủ.

“Lưu Ly!” Phong Dật Hiên và Tẫn Diêm cùng kêu lên.

“Hắt xì, hắt xì ~” Lưu Ly hắt xì không ngừng, không để ý tới hai người mà kéo Kim Liên ra khỏi phòng rồi mới run run, quay đầu lại nói với Phong Dật Hiên và Tẫn Diêm, “Trong người của bà bà bỗng nhiên rất lạnh, hoàn toàn khác lúc trước. Kim Liên không chịu nổi, sắp chết lạnh rồi.”

Tẫn Diêm và Phong Dật Hiên nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Thể chất của Thích Ngạo Sương thay đổi trong nháy mắt như vậy là vì sao?

Tiếng hát của người Hải tộc dần dần dừng lại. Thích Ngạo Sương trên giường từ từ mở mắt ra, ngồi dậy, khẽ chuyển ánh mắt, nhìn về phía bên này.

“Ngạo Sương….”

“Tiểu thư…”

Hai người do dự mở miệng. Thích Ngạo Sương chỉ lạnh lùng thoáng nhìn, không nói gì mà quay sang nhìn cửa sổ, ánh mắt chợt lạnh xuống.

“Ngạo Sương, sao vậy?” Phong Dật Hiên cau chặt mày, trong lòng lo lắng không thôi.

“Nên lấy lại rồi…” Thích Ngạo Sương nói một câu đầy ẩn ý, từ từ đứng lên, chân không chạm xuống đất, nhìn Tẫn Diêm và Phong Dật Hiên, cười nhạt, “Khổ cho các ngươi rồi.”

Trong lòng Tẫn Diêm và Phong Dật Hiên càng thêm nghi ngờ.

“Như Hỏa, ngươi không nhớ à?” trên khuôn mặt xinh đẹp của Thích Ngạo Sương hiện ra một nụ cười lạnh lùng ma mị, duỗi ngón tay ra nắm lấy cằm của Phong Dật Hiên, “Như Hỏa, đây mới là tên thật của ngươi.”

Tẫn Diêm giật mình, Lai Lỵ và Lưu Ly ở cửa cũng giật mình.

Phong Dật Hiên thì cau chặt lông mày, đáy mắt tràn đầy nghi ngờ.

“Đi thôi, đi lấy lại sức mạnh của ta, chấm dứt tất cả. Đã thiếu nợ ta thì chắc chắn ta sẽ đòi lại!” Ánh mắt của Thích Ngạo Sương trở nên lạnh lẽo trong nháy mắt, không có chút độ ấm nào. Sự tàn nhẫn từ từ hiện lên nơi đáy mắt rồi lan rộng ra.

Trong chớp mắt này, mọi người có ảo giác Tử thần tới, ác ma trở về!

Thích Ngạo Sương đi chân không trên mặt băng, lướt qua Tẫn Diêm và Phong Dật Hiên còn chưa phục hồi tinh thần kịp, ra khỏi cửa phòng, đi về phía phòng ngủ của Dực Vương. Trong phòng của Dực Vương, áo trắng và Nguyệt Vương, Mễ Tu Tư đang chăm sóc cho Dực Vương bị thương không nhẹ. Sắc mặt ba người khác nhau, không biết họ đang nghĩ gì.

“Như Băng…” Thích Ngạo Sương lặng yên không tiếng động xuất hiện ở cửa, nhẹ nhàng nói ra hai chữ này.

Giọng nói rất nhẹ rất nhẹ nhưng cũng đủ đập mạnh vào lòng áo trắng.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Thích Ngạo Sương đang lẳng lặng đứng đó.

Quần áo trắng như tuyết, mái tóc dài mềm mượt chấm đất. Làn da trắng nõn và mái tóc đen nhánh tạo thành sự đối lập mạnh mẽ với thị giác. Nàng tựa như một bức họa, lại tựa như một pho tượng, đẹp đến mức không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả.

“Như Băng, ngươi cũng quên mất quá khứ rồi sao?” trong giọng nói lạnh lẽo của Thích Ngạo Sương có chứa chút cô đơn.

“Ngạo Sương?” áo trắng giật mình, chần chừ hỏi.

“Tên thật của ngươi là Như Băng.” Thích Ngạo Sương từ từ bước tới, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của áo trắng, ánh mắt mông lung, lẩm bẩm, “Ngươi và Tự Hỏa là hai người ta yêu thương nhất. Các ngươi là tất cả của ta…”

“Cái gì? Ngạo Sương, ngươi đang nói gì vậy?” Trong lòng áo trắng càng thêm nghi ngờ và lo lắng.

Phong Dật Hiên đứng ở cửa, lòng không ngừng trầm xuống. Hắn không thể diễn tả được cảm giác của mình lúc này.

“Tới biển sâu, tới nơi sâu nhất của biển, lấy lại sức mạnh của ta…Tất cả sẽ kết thúc.” Ánh mắt của Thích Ngạo Sương càng ngày càng rời rạc, nhẹ nhàng nói những lời này xong thì cúi đầu, giọng cũng càng ngày càng nhỏ.

“Ngạo Sương?” áo trắng vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại đang vuốt ve khuôn mặt hắn. Nó rất lạnh lẽo buốt giá.

“Áo trắng.” Ngay sau đó, bỗng Thích Ngạo Sương ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt.

“Ngạo Sương, ngươi…” áo trắng khẽ cau mày, vô cùng nghi ngờ.

“Thì ra là vậy…” lúc này Thích Ngạo Sương không còn mê muội, mà rũ lông mi xuống, xoay người nhìn Phong Dật Hiên và Tẫn Diêm đang đứng ở cửa, khẽ nói: “Từ lúc Dực Vương bị thương, ta đã biết nhưng lại không thể ngăn cản. Ta biết…” giọng Thích Ngạo Sương run rẩy, vẻ mặt cô đơn mà bi thương.

“Ngạo Sương!” trong lòng Phong Dật Hiên chợt hoảng loạn. Sao bỗng nhiên hắn có cảm giác Ngạo Sương sắp biến mất trước mắt mình, tựa như chỉ chớp mắt một cái là hắn sẽ mất nàng, không thể nhìn thấy nàng nữa.

“Như Hỏa …. Như Băng….” Thích Ngạo Sương khẽ cười, cười đến mức tan nát cõi lòng, vô cùng yếu đuối.

“Ngạo Sương!” Phong Dật Hiên thấy nụ cười này của Thích Ngạo Sương thì lòng đau như cắt, không nói gì mà bước lên ôm chặt nàng vào lòng.

“Đây…rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Nguyệt Vương cau mày, sắc mặt nặng nề.

“Ta kể một chuyện xưa, các ngươi sẽ hiểu…” giọng Thích Ngạo Sương yếu ớt, mang theo sự bi thương nhàn nhạt.

“Ở một nơi xa xôi có một nữ thần. Nàng rất cường đại, khát máu, bá đạo. Tất cả thần ở nơi đó không phải là đối thủ của nàng. Không ai dám chọc giận nàng.” Thích Ngạo Sương nhẹ nhàng tránh khỏi ngực Phong Dật Hiên, lẩm bẩm thật nhỏ, “Nàng hô mưa gọi gió, hành động rất thoải mái. Nàng vừa có thể điều khiển ngọn lửa nóng nhất thiên hạ, vừa có thể điều khiển băng tuyết lạnh nhất thế gian.”

Giọng Thích Ngạo Sương nhẹ nhàng nhưng ai cũng nghe rõ. Tâm thần họ bị chấn động.

“Nàng yêu nhất một cây hoa sen, là sen tịnh đế, một đỏ một trắng. Đóa hoa đỏ có tên là Như Hỏa, đóa trắng tên là Như Băng. Cây hoa sen này là tất cả của nàng, nàng chưa từng yêu thương đến mức đó. Cả đời nàng chỉ chảy một giọt nước mắt. Giọt nước mắt này liền giao cho người chăm sóc đóa sen tịnh đế này. Nhưng vào một ngày, đóa sen tịnh đế biến mất. Nàng nổi giận, sinh linh đồ thán, thiêu đốt tất cả. Vì vậy, rốt cuộc xúc phạm đến thiên uy, bị đày xuống trần gian. Nàng lại muốn chấm dứt tính mạng trước. Nên thần cộng sự với nàng trước kia nghĩ cách đưa nàng tới một thế giới khác. Thế giới đó chính là đại lục Tích Lan…” ánh mắt Thích Ngạo Sương dần dần mơ hồ, thoáng hiện chút hơi nước.

Trong phòng yên lặng đến đáng sợ, không ai nói gì, chỉ có tiếng hít thở đều đặn.

Tất cả đã rõ….

Sắc mặt Tẫn Diêm phức tạp. Áo trắng và Phong Dật Hiên ngạc nhiên đến mức thất thần. Nguyệt Vương và Mễ Tu Tư, Lai Lỵ vừa nghi ngờ vừa kinh ngạc.

“Hôm nay, nàng đã tỉnh, ta sẽ biến mất…” Thích Ngạo Sương nở nụ cười buồn bã, “Tất cả vốn là của nàng. Tất cả đều là của nàng…Ta chỉ là một ý chí phụ được sinh ra mà thôi.” Sức mạnh, thân thể, thậm chí người yêu đều là của người kia…

“Không!” Phong Dật Hiên nghe Thích Ngạo Sương nói thế thì kêu lên cuồng bạo, ôm nàng vào lòng một lần nữa. Hắn mất khống chế, kêu lên đầy đau lòng, “Không! Ngạo Sương, nàng chính là nàng! Nàng là độc nhất vô nhị, không ai có thể khiến nàng biến mất. Ta không cho phép! Ta không cho! Ta yêu nàng. Là nàng chứ không phải ai khác!”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,348
Điểm cảm xúc
2,264
Điểm
113
Chính văn 5
Chương 18: Phong Dật Hiên của nàng
Phong Dật Hiên mất khống chế, ôm chặt Thích Ngạo Sương vào lòng: “Ngạo Sương, nàng chính là nàng. Sao có thể là người sinh ra theo được? Chẳng lẽ nàng quên lần đầu tiên chúng ta gặp nhau rồi sao? Đó chính là nàng. Nàng sẽ không biến mất. Ta tuyệt đối sẽ không để nàng biến mất.”

Nhưng mặt Thích Ngạo Sương đầy cô đơn, ánh mắt ảm đạm, từ từ ngẩng đầu nhìn Phong Dật Hiên, cười buồn: “Như Hỏa, ngươi cũng sẽ trở về với nàng…”

“Không! Ta không phải là Như Hỏa. Ta là Phong Dật Hiên, là Phong Dật Hiên của nàng. Từ đầu đến giờ tâm ý ta chưa bao giờ thay đổi! Sau này tuyệt đối cũng sẽ không.” Phong Dật Hiên nhìn khuôn mặt Thích Ngạo Sương, tràn đầy đau lòng. Nhìn dáng vẻ cô đơn của nàng khiến hắn đau thương đến mức không thể thở nổi.

Áo trắng lẳng lặng nhìn một màn trước mắt, đáy mắt tràn đầy phức tạp. Mà những người khác thì giật mình, không biết phải nói gì mới phải.

Lai Lỵ nắm chặt vạt áo Tẫn Diêm, đáy mắt chứa đau đớn. Vào giờ khắc này trong lòng nàng cũng tràn đầy xót xa. Vốn vẫn còn rất hâm mộ Thích Ngạo Sương có được lòng của Tẫn Diêm, nhưng bây giờ nàng chỉ còn đồng cảm với Thích Ngạo Sương.

“Đi nào. Đang có thứ kêu gọi ta nơi biển sâu. Thu hồi sức mạnh, tất cả sẽ kết thúc.” Thích Ngạo Sương mỉm cười, nhẹ nhàng nói.

“Không! Ta không cho phép!” Phong Dật Hiên lắc mạnh đầu, ôm Thích Ngạo Sương chặt hơn.

“Dù các ngươi không cho, không làm, sớm muộn gì chuyện này cũng xảy ra. Trí nhớ của ngươi và Như Băng sẽ khôi phục từ từ. Đến lúc đó nếu để tự các ngươi để ta biến mất, không bằng tự ta đi.” Ánh mắt Thích Ngạo Sương tràn đầy bi thương, khẽ nói: “Các ngươi đều là của nàng…”

“Không! Ta không thuộc về bất cứ ai. Ta là của ta.” Phong Dật Hiên nắm hai vai Thích Ngạo Sương, mắt sáng rực nhìn nàng, “Ngạo Sương, nàng nghe cho kỹ đây. Người ta yêu là nàng, là nàng chứ không phải nữ thần gì đó! Ta không phải là Như Hỏa, mà là Phong Dật Hiên. Là Phong Dật Hiên luôn luôn ở bên bảo vệ nàng!”

Thích Ngạo Sương đối mắt với đôi mắt trong suốt của Phong Dật Hiên, cắn nhẹ môi, không nói nên lời. Nơi khóe mắt nàng lóe lên hơi nước.

Ánh mắt áo trắng sâu xa nhưng từ đầu tới cuối không nói gì.

“Thật ra vẫn có cách.” Lúc này, chợt Tẫn Diêm nói.

“Cách gì?” Phong Dật Hiên vừa nghe Tẫn Diêm nói thì lập tức căng thẳng, vội vàng hỏi.

“Muốn ý chí của tiểu thư không bị thôn tính hết thì có hai cách. Một là dung hợp.” Tẫn Diêm trầm giọng nói, “Nhưng cách này rất khó.”

“Cách thứ hai thì sao?” Phong Dật Hiên nghe Tẫn Diêm nói thế thì càng sốt ruột.

“Đó là chia lìa, hoàn toàn tách ý chí của tiểu thư và nữ thần ra.” Tẫn Diêm nói một cách chắc chắn.

“Có thể làm được không?” lúc này Nguyệt Vương mới hỏi đầy nghi ngờ.

“Tạp Mễ Nhĩ!”

Vài giọng nói cùng vang lên.

“Chắc chắn hắn làm được.” Tẫn Diêm gật đầu, “Bây giờ chúng ta phải tìm được Tạp Mễ Nhĩ trước khi nữ thần thức tỉnh.”

“Chờ vết thương của Dực Vương tốt lên thì tới thành của Thiên Vương.” Mễ Tu Tư nhìn Dực Vương vẫn còn đang mê man trên giường, nói khẽ.

“Ừ, tất cả mọi người đi nghỉ đi.” Nguyệt Vương đồng ý.

Mọi người lục tục ra khỏi phòng. Phong Dật Hiên bước theo Thích Ngạo Sương một bước không rời. Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại áo trắng và Dực Vương nằm trên giường.

Áo trắng bước tới đóng cửa lại, trở lại bên giường, nhìn Dực Vương còn chưa tỉnh lại, mặt không chút thay đổi.

“Ngạo Sương…” lâu sau, áo trắng khẽ nói hai chữ này. Chợt, hắn nhấc tay phải lên, nắm chặt lấy cổ Dực Vương, càng ngày càng chặt hơn.

Sắc mặt Dực Vương dần dần ửng đỏ, trở nên đầy đau đớn. Cuối cùng, nàng bị kích thích bởi sự đau đớn này mà mở mắt ra. Thấy cảnh tượng trước mắt thì nàng sợ tới mức hồn phi phách tán. Mặt áo trắng lạnh lẽo tàn khốc, bóp chặt cổ nàng, khiến nàng khó thở.

“Khụ khụ…trắng…áo trắng, dừng tay lại. Ngươi đang làm…làm gì vậy…” Dực Vương hoảng sợ vô cùng, vươn tay đẩy mạnh áo trắng ra. Nhưng tay hắn tựa như cái vòng sắt, nắm chặt lấy cổ nàng, không thể nào đẩy ra được.

“Nhớ kỹ, đừng có bất kỳ ý nghĩ không an phận nào. Lại càng đừng vọng tưởng ra tay với nàng.” Giọng nói âm lãnh của áo trắng vào lúc này tựa như tiếng gọi của tử thần, khiến người ta cảm thấy đè nén ngập trời và khó thở.

“Ngươi…Ngươi là ai? Ngươi…là áo trắng ư?” trong lòng Dực Vương cực kỳ sợ hãi. Sao người trước mặt lại trở nên xa lạ như thế, không hề giống với áo trắng vốn dịu dàng.

“Tên ta không phải là áo trắng mà là Như Băng…” áo trắng nở nụ cười lạnh lẽo tà mị, nói thật nhỏ từng chữ.

Đồng tử Dực Vương mở lớn ngay lập tức, trong lòng càng hoảng sợ hơn. Áo trắng cười lạnh lùng, đáy mắt không có bất kỳ gợn sóng và chút độ ấm nào. Bây giờ hắn và lúc trước hoàn toàn là hai người. Trước đó hắn giống mọi người, nghe thấy những lời của Thích Ngạo Sương thì trong mắt đều tràn đầy nghi ngờ và khó hiểu. Nhưng bây giờ trong mắt hắn không còn chút mơ hồ nào mà là vô cùng sâu xa và rõ ràng.

“Khụ, khụ….Buông…Buông ta ra…” Lúc Dực Vương sắp ngạt thở thì chợt áo trắng buông tay ra. Dực Vương nặng nề ngã xuống vị trí cũ.

“Ta cảnh cáo ngươi lần nữa. Nếu ngươi làm gì với nàng thì ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.” mặt áo trắng lạnh lẽo, búng nhẹ ngón tay một cái. Dực Vương bị đóng băng ngay lập tức. Nhất thời Dực Vương cảm thấy tay phải của mình hoàn toàn mất cảm giác, máu vào lúc này không thể chảy trên cánh tay phải. Dực Vương nhìn nó đầy hoảng sợ. Đang khi nàng cho rằng nó sẽ bị phế thì khối băng trên tay lập tức biến mất. Khi Dực Vương ngẩng đầu nhìn áo trắng lần nữa thì trong phòng đã không còn bóng dáng của hắn.

Lòng Dực Vương vẫn còn sợ hãi, tựa vào đầu giường, nhìn cánh tay phải của mình, trong đầu không ngừng hiện lên tình cảnh từ lúc gặp áo trắng đến bây giờ. Nàng có cảm giác trong nháy mắt hắn như trở thành người khác, trở nên thật xa lạ, thật đáng sợ. Hay là đây mới là diện mạo thật của hắn? Dực Vương nghĩ tới đây thì cảm thấy da đầu tê rần, trong lòng không còn tình cảm với hắn như trước mà chỉ còn sợ hãi.

Áo trắng lẳng lặng đứng trên hành lang đón gió biển, ánh mắt sâu xa.

“Như Băng…” một giọng nói nhẹ nhàng truyền vào tai áo trắng. Ánh mắt hắn trầm xuống, từ từ xoay người, đối mặt với Tẫn Diêm đang có khuôn mặt nặng nề.

“Thì ra ngươi đã sớm nhớ lại tất cả, cũng nhớ ngươi là Lãnh Lăng Vân, là Như Băng…” giọng Tẫn Diêm rất nhỏ, yếu ớt nhưng lại khẳng định, không cho phép phản bác lại.

“Ngươi vẫn nhạy cảm khiến người ta ghét như vậy.” áo trắng khẽ ngẩng đầu, cười lạnh, nói.

“Dáng vẻ vừa rồi của ngươi mới là thật?” Tẫn Diêm khẽ híp mắt, nhàn nhạt hỏi.

“Người quá thông minh sẽ không sống lâu. Tẫn Diêm, ngươi phải nhớ điều này.” Áo trắng mỉm cười, cất bước lướt qua Tẫn Diêm, rời đi.

Tẫn Diêm quay lại nhìn bóng dáng dần xa của áo trắng, trong lòng đầy phức tạp.

Mấy ngày sau, vết thương của Dực Vương đã tốt lên. Mọi người quyết định đi đến thành của Thiên Vương. Thích Ngạo Sương vẫn im lặng không nói gì, tinh thần rất uể oải. Mà Phong Dật Hiên thì luôn yên lặng ở bên cạnh nàng. Áo trắng theo sát Dực Vương, ánh mắt lại thỉnh thoảng nhìn về phía Thích Ngạo Sương và Phong Dật Hiên.

Lưng của thú cưỡi của Mễ Tu Tư rất rộng rãi. Nhiều người ngồi lên mà vẫn rộng như cũ. Mặt biển rất yên tĩnh, gió nhẹ nhàng phất qua măt mọi người, mang theo vị mặn. Không có bất kỳ con chim nào bay lượn trên bầu trời. Trời không một gợn mây nào.

Thú cưỡi của Mễ Tu Tư bay vững vàng trên mặt biển về phía thành của Thiên Vương. Tất cả mọi người lặng im không lên tiếng, trong lòng có suy nghĩ riêng.

Bay không bao lâu thì hiện tượng kỳ lạ nổi lên.

“Gió biển thổi, gió biển thôi, ngươi đang nhớ thương ai…”

Tiếng hát du dương uyển chuyển chợt truyền tới từ mặt biển. Đó là tiếng hát của người Hải tộc.

Không buồn, không lo, không vui, không giận….

“Đi mau!” sắc mặt Tẫn Diêm trầm xuống, quát nhỏ.

Sắc mặt Lai Lỵ thay đổi. Tối hôm qua nàng mới nghe tiếng hát này nên dĩ nhiên là biết sự lợi hại của nó.

Nhưng ban đầu chỉ có một giọng hát, dần dần có nhiều giọng hát hơn. Số lượng người của Hải tộc ca hát không ngừng tăng lên, giọng càng lúc càng lớn. Hơn nữa những giọng hát này tựa như đang vây lấy bọn họ.

Mặt Dực Vương đầy ngạc nhiên. Nàng là người hiểu rõ nhất tình hình của Lam Hải. Người của Hải tộc ở Lam Hải luôn luôn không tranh sự đời, lẳng lặng ẩn núp dưới biển. Thỉnh thoảng cũng có người không chịu nổi cô đơn mà ca hát nhưng chỉ có một người chứ không như hôm nay. Bọn họ đang tập trung lại đây, nói là bao vây nhưng giống như giữ lại hơn. Dường như bọn họ đang giữ gì đó lại.

“Thanh Hoa…” ánh mắt Thích Ngạo Sương dần mông lung, từ từ đứng lên, đi dọc theo lưng thú cưỡi.

“Ngạo Sương, quay lại!” Phong Dật Hiên vươn tay định kéo Thích Ngạo Sương. Tay vừa giơ lên thì tiếng lép bép vang lên giữa không trung. Một bứ tường băng chặn tay hắn lại. Phong Dật Hiên kinh ngạc quay lại thì thấy mặt áo trắng lạnh lùng. Vừa nãy đúng là hắn ra tay.

“Lãnh Lăng Vân?!” Phong Dật Hiên thấy vẻ mặt lạnh lùng của áo trắng thì trong lòng trầm xuống, dự cảm xấu dâng lên, “Ngươi đã khôi phục trí nhớ?”

Áo trắng nở nụ cười kỳ lạ, không để ý tới Phong Dật Hiên mà ngẩng đầu nhìn Thích Ngạo Sương. Hành động này của hắn hiển nhiên là đã nhận là mình nhớ lại mọi chuyện rồi.

Lai Lỵ kêu lên sợ hãi. Phong Dật Hiên quay lại thì thấy khuôn mặt Thích Ngạo Sương bình tĩnh, giang hai tay ra, từ từ ngã về phía trước, rơi thẳng xuống dưới về phía mặt biển.

Những người khác trên thú cưỡi cũng phản ứng lại. Tẫn Diêm và Phong Dật Hiên phản ứng nhanh nhất, lập tức theo xuống. Nhưng lúc này Lãnh Lăng Vân lại có hành động không ai ngờ được. Hắn điểm nhẹ mũi chân, cách xa thú cưỡi, chắp hai tay trước ngực. Một luồng khí lạnh bức người ập tới, liên tiếp đóng băng từng người. Tất cả mọi người bị đông thành những tảng băng lớn, ngã trên lưng thú cưỡi, không thể động đậy.

Lãnh Lăng Vân nở nụ cười quỷ dị, nhảy vào biển sau Thích Ngạo Sương, không quay đầu lại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,348
Điểm cảm xúc
2,264
Điểm
113
Chính văn 5
Chương 19: Vì ta mà phản bội nàng
Khi Thích Ngạo Sương rơi thẳng xuống mặt biển thì toàn bộ người Hải tộc vây xung quanh nàng. Người của Hải tộc có mái tóc xoăn dài màu xanh lá cây, dáng người tuyệt đẹp, thân dưới là cái đuôi cá, nam có nữ có. Nhưng kỳ lạ là tất cả bọn họ đều giống nhau. Từ gương mặt xinh đẹp, mắt, mũi, lông mày đều như đúc ra từ một khuôn. Thích Ngạo Sương rơi vào biển khơi, lặn thẳng xuống dưới không quay đầu lại, toàn bộ người của Hải tộc đi theo. Lãnh Lăng Vân cũng theo sát nàng.

Càng đi sâu xuống biển thì càng tối, vô số bầy cá tản ra bốn phía khi thấy bọn họ. Người của Hải tộc ôm Thích Ngạo Sương xuống nơi sâu nhất. Dần dần, trước mắt tối đen như mực. Vào lúc này, toàn bộ vây trên đuôi cá của người của Hải tộc phát ra ánh sáng màu xanh lá cây, soi rõ con đường phía trước. Thích Ngạo Sương như không cần thở, sắc mặt lạnh lẽo, bình tĩnh lặn xuống.

Dần dần, một tòa cung điện nguy nga lộng lẫy xuất hiện trước mặt bọn họ. Nó được xây bằng vỏ sò màu trắng ngà, tỏa ra ánh sáng màu trắng mờ mờ rực rỡ. Trong cung điện không có nước biển, hiển nhiên là đã dùng phép thuận để tách khỏi nước. Từ xa đã nhìn thấy một nữ tử áo xanh đứng trước cửa cung như đang đợi gì đó. Nàng đứng đó với đôi chân trần. Khác với những Hải tộc khác, nàng có một đôi chân xinh đẹp.

Mặt Thích Ngạo Sương lạnh lùng. Nàng bơi tới, chậm rãi đứng trước cửa cung điện. Khuôn mặt nữ tử áo xanh rất xinh đẹp, dáng người tuyệt vời. Nhưng khuôn mặt xinh đẹp của nữ tử này giống người Hải tộc như đúc. Mà người Hải tộc nhìn thấy nữ tử áo xanh này thì quỳ rạp xuống, cung kính hành lễ.

“Chủ nhân, rốt cuộc người đã tới.” mặt nữ tử áo xanh đầy thành kính, quỳ trước mặt Thích Ngạo Sương, cúi đầu, cực kỳ cung kính.

Lãnh Lăng Vân cũng đi theo đến, đứng sau lưng Thích Ngạo Sương. Nữ tử áo xanh không ngẩng đầu, vẫn nói đầy cung kính như cũ: “Như Băng đại nhân, người cũng đến”

“Thanh Hoa, ngươi vất vả rồi.”

Giọng Thích Ngạo Sương vô cùng lạnh lùng, không có bất kỳ gợn sóng hay chút độ ấm nào, cái lạnh thấm ướt lòng người.

“Không, đây là sứ mạng của nô tỳ.” nữ tử áo xanh tên là Thanh Hoa cung kính quỳ trên đất, chưa đứng dậy.

“Đứng lên đi.”

Mí mắt Thích Ngạo Sương không nâng lên chút nào, lạnh lùng nói.

Lúc này Thanh Hoa mới ngẩng đầu lên, từ từ đứng dậy.

“Ở đâu?”

Thích Ngạo Sương nhàn nhạt hỏi.

“Trong thân thể của nô tỳ.” Thanh Hoa nói khẽ.

Mặt Thích Ngạo Sương không chút thay đổi, vươn tay định xuyên vào người Thanh Hoa.

“Đợt chút…!” lúc này, chợt Lãnh Lăng Vân ngăn lại.

“Hả?”

Thích Ngạo Sương khẽ nhướng mày, quay sang nhìn Lãnh Lăng Vân.

“Ta không muốn để nàng biến mất.” Lãnh Lăng Vân nhìn Thích Ngạo Sương, nói rõ ràng từ chữ.

Thích Ngạo Sương từ từ xoay người, nhìn Lãnh Lăng Vân, ánh mắt càng ngày càng trầm xuống, càng ngày càng lạnh lẽo. Nàng trong lời của Lãnh Lăng Vân không phải là Thanh Hoa mà là Thích Ngạo Sương thật.

Thích Ngạo Sương lạnh lùng nhìn Lãnh Lăng Vân, bước từng bước một tới gần hắn. Ánh mắt hắn không hề né tránh, cứ như vậy mà đối mắt với nàng.

Chợt, Thích Ngạo Sương giơ tay lên, đánh một cái “bốp” lên mặt Lãnh Lăng Vân. Vết máu đỏ tươi từ từ chảy ra từ khóe môi hắn, nhìn thấy mà sợ. Hắn vẫn không né tránh mà nhìn Thích Ngạo Sương chằm chằm.

“Ngươi cũng yêu nàng ta?”

Sắc mặt Thích Ngạo Sương âm trầm đáng sợ.

Lãnh Lăng Vân không nói một lời, chỉ đứng lẳng lặng ở đó mà nhìn Thích Ngạo Sương, trong ánh mắt tràn đầy kiên quyết và kiên trì.

“Ngươi!”

Cơn giận của Thích Ngạo Sương bốc lên, giơ tay lên định ra tay.

Sắc mặt Thanh Hoa căng thẳng, tim nhảy lên tới cổ họng.

Lãnh Lăng Vân không né không tránh, cứ đứng thẳng như thế.

“Tốt, tốt lắm, vô cùng tốt.”

Chợt Thích Ngạo Sương vô cùng tức giận mà cười, thả tay xuống, lạnh lùng nói, “Ta cho các ngươi một cơ hội. Nếu các ngươi không vượt qua thử thách lần này thì đừng trách ta.”

“Cám ơn.” Lúc này Lãnh Lăng Vân mới thực sự thả lỏng, nhẹ nhàng thở ra, trả lời.

“Hừ! Đừng cảm ơn sớm thế! Ta thật đúng là quá dung túng các ngươi rồi! Vậy cho nên bây giờ mới không thu lòng các ngươi về được.”

Ánh mắt Thích Ngạo Sương lạnh lùng. Nàng thật sự nổi giận.

Lãnh Lăng Vân không nói tiếng nào, cúi đầu đứng sau nàng.

“Thanh Hoa, tạm thời ngươi đi theo bọn họ, bảo vệ bọn họ cho chu đáo.”

Thích Ngạo Sương lạnh lùng nói câu này xong thì nhắm hai mắt lại, chậm rãi ngã xuống. Lãnh Lăng Vân bước nhanh tới, ôm nàng vào lòng.

“Như Băng đại nhân, ngài không nên không nghe lời chủ nhân. Chủ nhân không cưng chiều ai như các ngài cả.” Thanh Hoa nhìn dáng vẻ căng thẳng của Lãnh Lăng Vân, nói đầy tha thiết.

Lãnh Lăng Vân cúi đầu nhìn người trong lòng, không nói một lời.

“Như Băng đại nhân, vì hai người biến mất nên chủ nhân mới phạm sai lầm lớn, mới tạo ra cục diện bây giờ. Xin Như Băng đại nhân nghĩ lại.” Thanh Hoa tận tình khuyên bảo.

“Hình như chủ nhân của ngươi chỉ dặn ngươi bảo vệ ta và mọi người chu đáo, không nói ngươi nhiều chuyện mà?” ánh mắt Lãnh Lăng Vân trầm xuống, lạnh lùng nói.

Thanh Hoa sửng sốt, ngơ ngác nhìn Lãnh Lăng Vân đang có khuôn mặt lạnh lẽo , không thốt nên lời.

Thích Ngạo Sương trong lòng Lãnh Lăng Vân đang từ từ tỉnh lại. Vừa tỉnh thì nàng liền nhìn thấy khuôn mặt của Lãnh Lăng Vân. Sự lo lắng dưới đáy mắt hắn tan dần đi.

“Lăng Vân…” Thích Ngạo Sương vươn tay, nhẹ nhàng lau đi vết máu nơi khóe môi Lãnh Lăng Vân.

“Ngạo Sương, ta sẽ không để nàng gặp chuyện không may.” Lãnh Lăng Vân nở nụ cười ấm áp.

“Thì ra huynh đã nhớ lại…” ánh mắt Thích Ngạo Sương hơi buồn phiền, “Sao huynh lại làm thế? Huynh thật có thể vì ta mà phải bội nàng sao? Có đáng không?”

“Có thể, đáng giá.” Lãnh Lăng Vân mỉm cười, cầm tay Thích Ngạo Sương, “Ta tuyệt đối sẽ không để nàng biến mất, tuyệt đối không.”

Thích Ngạo Sương nở nụ cười đầy đau khổ.

Thanh Hoa ở bên cạnh lặng yên nhìn một màn này, nắm chặt nắm đấm. Nụ cười này của Như Băng đại nhân thuộc về chủ nhân! Chủ nhân cưng chiều ngài ấy, chẳng lẽ ngài ấy không biết quý trọng ư?

“Đi nào, chúng ta lên thôi. Chắc bọn họ đang sốt ruột chờ đấy. Đặc biệt là bạo long Phong Dật Hiên kia.” Lãnh Lăng Vân mỉm cười, đặt Thích Ngạo Sương xuống, cầm tay nàng, nhảy lên một cái, hòa vào biển sâu.

Thanh Hoa cắn môi, đáy mắt tràn đầy không cam lòng, theo sau họ.

Trở lại trên mặt biển, đám người còn đang bị đông cứng một cách hoa lệ. Phong Dật Hiên thấy hai người đi lên thì trợn to mắt, đáy mắt đầy hoảng sợ và lo lắng. Thích Ngạo Sương biết hắn sợ cái gì.

Thích Ngạo Sương ngồi xuống trước mặt Phong Dật Hiên, mỉm cười: “Dật Hiên, ta không sao.”

Phong Dật Hiên giật mình, khuôn mặt giãn ra.

Lãnh Lăng Vân vung tay lên, cởi bỏ trói buộc cho mọi người.

“Lãnh Lăng Vân, tên khốn kiếp kia, ta làm thịt ngươi!” Phong Dật Hiên nhảy dựng lên, định xông về phía Lãnh Lăng Vân.

Nhưng một bóng dáng màu xanh đã nhoáng lên, lúc Phong Dật Hiên phục hồi tinh thần thì thấy một nữ tử tuyệt sắc áo xanh đang vươn tay che trước mặt Lãnh Lăng Vân.

Phong Dật Hiên sửng sốt. Sao lại xuất hiện nữ tử áo xanh này?

“Như Hỏa đại nhân, ngài vẫn không thay đổi, vẫn nóng nảy và thích trêu chọc Như Băng đại nhân như thế.” Mặt nữ tử áo xanh rất tự nhiên, dịu dàng nói.

Phong Dật Hiên cau mày nhìn Lãnh Lăng Vân. Lãnh Lăng Vân không thèm nhìn hắn mà quay mặt sang một bên.

“Ngươi là ai?” Phong Dật Hiên hỏi không chút khách khí.

“Như Hỏa đại nhân, chẳng lẽ ngài chưa khôi phục trí nhớ?” Thanh Hoa kinh ngạc mà hỏi.

“Người ngu ngốc như thế thì đương nhiên không khôi phục được nhanh vậy đâu.” Lãnh Lăng Vân nhàn nhạt nói.

“Ta làm thịt ngươi!” Phong Dật Hiên nổi trận lôi đình.

Lãnh Lăng Vân không thèm nhìn, Thanh Hoa vẫn cố chấp ngăn giữa hai người.

Thích Ngạo Sương nhìn một màn trước mặt, khóe môi nhếch lên một đường cong nhàn nhạt.

Lãnh Lăng Vân giới thiệu đơn giản thân phận của Thanh Hoa, không nói chuyện xảy ra giữa hắn và Thích Ngạo Sương. Tất cả mọi người giật mình và thổn thức khôn nguôi. Cơn sóng gió này đã qua đi, mọi người tiếp tục lên đường. Ánh mắt của Thanh Hoa vẫn đuổi theo Thích Ngạo Sương. Phong Dật Hiên và Lãnh Lăng Vân ngồi bên cạnh Thích Ngạo Sương. Phong Dật Hiên một mực quở trách Lãnh Lăng Vân, mà hắn thì chỉ im lặng, thỉnh thoảng cười với Thích Ngạo Sương.

Ra khỏi Lam Hải, thú cưỡi của Mễ Tu Tư cần nghỉ ngơi lấy lại sức nên mọi người đáp xuống một khe núi lớn xanh tươi. Sau khi thu dọn được một khoảng đất trống, mọi người khó có dịp được thư giãn trong khung cảnh tươi đẹp như thế. Thích Ngạo Sương ngồi nhìn Phong Dật Hiên nướng thịt, Lãnh Lăng Vân nhóm lửa, những người khác bận rộn chuẩn bị thức ăn tươi. Vẫn ăn lương khô trong chiếc nhẫn không gian nên đã thấy chán.

Thích Ngạo Sương mỉm cười nhìn mọi người bận bịu. Thanh Hoa lặng yên không tiếng động ngồi cạnh nàng.

“Ngươi không nên tồn tại! Hai người bọn họ là của chủ nhân. Sự xuất hiện của ngươi đã xáo trộn tất cả.” giọng nói âm trầm của Thanh Hoa vang lên bên tai Thích Ngạo Sương.

Thích Ngạo Sương hơi ngẩn ra, quay sang nhìn Thanh Hoa.

“Ngươi là đồ thừa! Ngươi chỉ là sản phẩm phụ sinh mà thôi. Chỉ là đồ giả mà còn vọng tưởng cướp người chủ nhân yêu thương sao?” ánh mắt của Thanh Hoa vô cùng âm lãnh.

Thích Ngạo Sương nhìn mặt Thanh Hoa, nở nụ cười rạng rỡ, nói nhỏ nhưng đầy kiên quyết: “Ngươi biết không, vốn ta cũng cho là thế. Nhưng bây giờ ta không nghĩ vậy nữa. Ta tồn tại là có giá trị của ta. Ta có quá nhiều ký ức của mình, có người thân và bằng hữu của ta. Ta có lý tưởng, có hy vọng. Ta mong có thể có một ngày trở về đại lục Tích Lan cùng bọn họ, thăm người thân, bằng hữu của ta và vĩnh viễn sống vui vẻ với bọn họ cùng một chỗ. Mà ngươi thì sao?” Thích Ngạo Sương dừng một chút rồi nói tiếp, “Ai mới là sản phẩm phụ sinh? Ngươi không có cuộc sống của mình, không có trí nhớ của mình, không có người thân và bằng hữu của mình. Ngươi mới là người đáng thương.”

Thanh Hoa hoàn toàn sửng sốt, ngơ ngác mà nhìn ánh mắt kiên quyết của Thích Ngạo Sương một lúc lâu.

“Ta sẽ cố gắng sống tốt. Nhất định sẽ.” Thích Ngạo Sương đứng dậy, không quay lại nhìn Thanh Hoa, đi thẳng tới trước mặt mọi người. Một câu nói bay vào trong tai Thanh Hoa: “Bởi vì ta có bọn họ.”

Bởi vì ta có bọn họ.

Trong nháy mắt này, Thanh Hoa hoảng hốt.

Không biết vì sao trong lòng Thanh Hoa chợt có một ý nghĩ hoang đường rằng thế nào sớm muộn cũng sẽ có một cuộc chiến giữa chủ nhân và nữ tử này!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,348
Điểm cảm xúc
2,264
Điểm
113
Chính văn 5
Chương 20: Tự tay giết chết ngươi
Thanh Hoa chợt lắc đầu, khóe miệng hiện lên nụ cười mỉa mai, sao mình lại có thể cso ý nghĩ như vậy được. Lực lượng của chủ nhân là không có ai có thể so sánh được, nếu chủ nhân muốn, có gì mà không có được đây? Trừ phi là là người kia xuất hiện. Nhưng người kia tuyệt đối sẽ không xuất hiện.

Hồng Liên Như Hỏa, Bạch Liên Như Băng, các ngươi, sẽ chỉ có thể là của chủ nhân mà thôi.

Mà ta là Thanh Hoa, cũng thuộc về chủ nhân. Thanh Hoa khẽ cúi đầu, tay nhè nhẹ đặt ở trên ngực.

Mọi người bận rộn chuẩn bị ăn, Dực Vương núp ở trong góc, khóe mắt liếc trộm mọi người, đang quan sát mọi người động tĩnh. Lúc này ánh mắt nàng nhìn Lãnh Lăng Vân không còn yêu say đắm nữa, có chỉ là một mảng sợ hãi. Không có ai chú ý tới sự tồn tại của nàng, nàng thận trọng hướng di chuyển. Tiếp đó nàng chậm rãi đứng lên, từ từ lui vào trong rừng cây.

Thanh Hoa liếc nhìn Dực Vương, Dực Vương kinh sợ, động tác ngừng lại. Vậy mà Thanh Hoa lại làm bộ không nhìn thấy, ánh mắt lại dời đi. Dực vương ở trong lòng nhẹ nhàng thở dài, lặng yên không tiếng động lui về phía sau đi, dần dần ẩn vào trong rừng cây rậm rạp.

Trước mặt mọi người cũng chuẩn bị xong cơm nước, Nguyệt Vương rốt cuộc phát hiện Dực vương không thấy đâu.

"Dực vương?" Nguyệt Vương đứng dậy, nghi ngờ lên tiếng kêu.

"Có phải đi tiểu tiện hay không?" Mễ Tu Tư thuận miệng suy đoán.

Nguyệt Vương lại khẽ cau mày nhẹ nhàng lắc đầu: "Sẽ không đi, chẳng lẽ. . . . . ."

"Nàng đi rồi nha." Thanh Hoa lúc này lạnh lùng mở miệng nói.

"Đi?" Nguyệt Vương giật mình hỏi ngược lại.

"Đã đi từ lâu." Thanh Hoa lơ đễnh nhàn nhạt mà nói ra.

"Vậy ngươi vì sao không ngăn cản, vì sao không gọi chúng ta?" Mễ Tu Tư có chút gấp gáp hỏi. Thiếu Dực Vương chuyện của bọn họ sẽ khó hoàn thành.

Ở Mễ Tu Tư sau khi nói xong câu đó, Thanh Hoa toàn thân chợt bộc phát ra một cỗ khí thế đáng sợ, hai mắt nàng trầm xuống, lạnh lùng nhìn Mễ Tu Tư, trầm giọng nói: "Ta có nghĩa vụ nói cho các ngươi biết sao?"

Mễ Tu Tư bị cỗ khí thế này làm kinh động, thân hình đứng không vững lảo đảo ngã, Nguyệt Vương tiến đến đỡ hắn.

"Ngươi không cần báo. Nhưng Thanh Hoa, ta cảnh cáo ngươi, đối với bằng hữu của ta nên khách khí một chút." Thanh âm lạnh lẽ của Lãnh Lăng Vân truyền đến.

"Như Băng đại nhân, thuộc hạ chỉ phụ trách an nguy của hai người mà thôi." sắc mặt của Thanh Hoa dịu lại, tiếp khẽ khom lưng đối với Mễ Tu Tư nói, "Mới vừa rồi thứ lỗi cho sự vô lễ của tiểu nữ." Dứt lời câu này, cũng không quan tâm tới phản ứng của Mễ Tu Tư, trực tiếp ngồi xuống không nói câu nào nữa.

"Dực vương không thể giúp chúng ta rồi, chúng ta không thể cởi Tu La Phong Ấn." Nguyệt Vương cau mày trầm giọng nói, "Chúng ta đuổi theo nàng. Ta khuyên nàng trở lại."

"Ừ, ta có thể dùng bí kíp để tìm nàng ta." Lai Lỵ cũng lập tức trả lời. sắc mặt của Tẫn Diêm trầm xuống, khẽ trừng mắt Lai Lỵ, Lai Lỵ lập tức im miệng, không nói.

"Nàng ta chưa đi bao xa, chúng ta chia nhau đuổi vẫn còn kịp, không cần dùng đến bí kíp của Lai Lỵ." Tẫn Diêm trầm giọng nói.

"Không cần." Lãnh Lăng Vân lại lên tiếng ngăn lại, vẻ mặt lạnh lùng.

"Nhưng. . . . . ." Nguyệt Vương còn muốn nói điều gì lại bị lãnh Lăng Vân ngăn lại.

"Tu La phong ấn có cởi hay không không quan trọng. Chúng ta chỉ cần tới được tòa thành của Thiên vương là được, Thất Vương tề tụ đã không có cái ý nghĩa gì." Lãnh Lăng Vân lại lạnh nhạt mà nói ra một câu nói như vậy .

"Cái gì, có ý gì?" Lúc này không chỉ là Nguyệt Vương nghi ngờ, những người khác cũng nghi hoặc không thôi. Chỉ có Thích Ngạo Sương trầm mặc không nói , sắc mặt có một tia cô đơn và lo lắng.

"Muốn tiêu diệt Thiên Vương, có nàng ở đây cũng đủ rồi." ánh mắt của Lãnh Lăng Vân chuyển một cái, nhìn về phía Thanh Hoa. Nhưng hắn còn có điều dấu diếm. Đó chính là ước định của hắn và Nữ Thần. Khảo nghiệm của Nữ Thần. . . . . Nếu như Phong Dật Hiên khôi phục trí nhớ, hắn còn có thể yêu Thích Ngạo Sương như trước kia hay không?

Tất cả mọi người sửng sốt, Thanh Hoa, cái nữ tử nhu nhược này có thể tiêu diệt được Thiên Vương sao?

"Ta tin tưởng là có thể." Mễ Tu Tư buồn bực bỏ lại một câu rồi ngồi vào cắt thịt nướng. Ánh mắt của Thích Ngạo Sương phức tạp, không nói gì.

Thanh Hoa liếc mắt nhìn mọi người, quay đầu hừ lạnh một tiếng, rồi không để ý đến mọi người nữa.
Lãnh Lăng Vân cũng không có nói cái gì nữa, ngồi bên cạnh Thích Ngạo Sương, cũng chuẩn bị ăn. Một bữa cơm, không khí rất nặng nề. Chắc đã không còn một bữa ăn ấm áp nào nữa.

Sau khi ăn cơm xong mọi người nghỉ ngơi một chút rồi lên đường. Dọc đường đi, Lãnh Lăng Vân đều là trầm mặc không tiếng động, chỉ là lẳng lặng ngồi ở bên cạnh Thích Ngạo Sương, Phong Dật Hiên cau mày nhìn Lãnh Lăng Vân. Bởi vì hắn cảm giác Lãnh Lăng Vân có chuyện gạt hắn. Lúc ấy ở Lam Hải rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Thích Ngạo Sương lại không chán chường đau thương như trước, ánh mắt của nàng giờ phút này luôn tràn đầy kiên nghị. Chậm rãi nhắm mắt lại, trước mắt một trận gió thổi qua, tóc dài của nàng bay lên. Thích Ngạo Sương khẽ trầm ngâm, lực lượng kì dị trong cơ thể mình càng ngày càng lớn dần. Nếu như nói trước kia chỉ là một hạt giống nhỏ, thì giờ đây giống như một cái cây, càng ngày càng phát triển mạnh mẽ.

Chợt Thích Ngạo Sương mở mắt ra, vung tay một cái. Một ngọn lửa phóng ra, ngày càng mạnh mẽ, tiếp đột nhiên nở rộ ra. Giống như một đóa sen khổng lồ, đẹp mê người.

Tất cả mọi người giật mình. Bởi vì Thích Ngạo Sương lúc này ẩn chứa một lực lượng làm cho người khác thật sự rất chấn động.
Thanh Hoa kinh ngạc nhìn ngọn lửa kia, miệng chậm rãi nói “Trương Khai”. Nàng không có nhìn lầm, nó thuộc về chủ nhân cơ mà, chỉ có chủ nhân mới có thể điều khiển được, nàng ta làm sao có thể?

"Ngạo Sương!" Lãnh Lăng Vân vui mừng nhìn Thích Ngạo Sương, không khỏi nhỏ giọng hô ra tiếng.

Thích Ngạo Sương cúi đầu nhìn mình tay, trên mặt dần dần mỉm cười. Lực lượng, một cỗ lực lượng quen thuộc đang chậm rãi khôi phục. Trong cơ thể hạt giống kia đang dần dần nở hoa. . . . .

Tẫn Diêm trên mặt cũng lộ ra nụ cười: " Lực lượng của tiểu thư khôi phục."

"Thật là lợi hại!" Lai Lỵ le lưỡi.

Sắc mặt của Phong Dật hiên có chút phức tạp, bởi vì lực lượng của hắn không có dấu hiệu khôi phục. Tiếp tục như vậy, không phải hắn bảo vệ Thích Ngạo Sương, mà là Thích Ngạo Sương sẽ bảo vệ hắn sao? Vậy làm sao được!

"Làm sao có thể như vậy!" Thanh Hoa lại mất khống chế kêu to chạy tới, "Cái này không thể nào! Ngươi, đồ phụ phẩm này tại sao ngươi lại có được lực lượng của chủ nhân, ngươi ăn cắp lực lượng của chủ nhân, ngươi……? !"

"Thanh Hoa! Câm mồm!" sắc mặt của Lãnh Lăng Vân đột nhiên trở nên lạnh lẽo, quát lớn, "Chú ý cách dùng từ của ngươi, nếu không ta không ngại cho ngươi biến mất ngay tại đây."

Ánh mắt của Thanh Hoa có chút tan rã, trong miệng lẩm bẩm nhỏ giọng : "Cái này không thể nào, làm sao có thể như vậy. . . ."

"Hừ!" Lãnh Lăng Vân không để ýThanh Hoa, mà là quay đầu nhìn Thích Ngạo Sương, có chút lo lắng nói "Không cần để ý nàng ta."

Thích Ngạo Sương mỉm cười nhẹ nhàng lắc đầu: "Lăng Vân, ngươi không phải lo lắng. Ta sẽ không biến mất, nhất định không. Chúng ta còn phải cùng nhau trở về Đại lục Tích Lan." Thích Ngạo Sương cười quay đầu nhìn về phía Phong Dật Hiên và Tẫn Diêm, nhíu mày, "Các ngươi nói, đúng không? Chúng ta còn phải trở về tìm đám người kia. Nói không chừng chúng ta trở về lúc này lại thấy được tiểu Sở Tâm và tiểu Hạ Thiên cũng nên."

Lời nói của Thích Ngạo Sương nói ra, Phong Dật hiên và Tẫn Diêm trên mặt đều lộ ra nụ cười. Lãnh Lăng Vân ở trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, Thích Ngạo Sương so với hắn tưởng tượng thì kiên cường hơn nhiều.

Trở về Tích Lan Đại lục . . . . .

Lãnh Lăng Vân ngẩng đầu nhìn về phía phương xa, ánh mắt có chút mê man. Mình, còn có thể về sao?

Khóe mắt Lãnh Lăng Vân nhìn về phía Thích Ngạo Sương đang nói chuyện cùng Phong Dật Hiên, trong lòng nhẹ nhàng thở dài, Phong Dật hiên, ngươi khôi phục trí nhớ thì có còn đối xử với Ngạo Sương như vậy được không. Nhưng nếu ngươi không làm được. . . . . . Ta nhất định sẽ giết chết ngươi! đáy mắt Lãnh Lăng Vân thoáng qua một tia thâm trầm, thoáng qua rồi biến mất.

Thanh Hoa lặng người, còn chưa hồi phục tinh thần. Tay của nàng nắm chặt, móng tay đâm sâu vào trong thịt, máu tươi chảy đầm đìa. Trong lòng của nàng giờ phút này chỉ có một ý niệm, đó chính là Thích Ngạo Sương nhất định sẽ tạo uy hiếp cho chủ nhân. Như vậy, không thể lưu lại, cái nữ nhân nguy hiểm này tuyệt đối không thể lưu lại. Chủ nhân còn cho nàng ta cơ hội khảo nghiệm cái gì? Căn bản cũng không cần phiền toái như vậy. Giết chết nàng, tiêu diệt ý chí của nàng là được rồi. Như vậy Như Hỏa và Như Băng đại nhân sẽ trở về bên chủ nhân. Tất cả đều hạnh phúc.

Thanh Hoa chậm rãi cúi đầu nhìn bàn tay mình, lòng bàn tay chậm rãi dâng lên một cỗ màu xanh lá cây. Chậm rãi, lặng yên không tiếng động. Không có ai chú ý tới sự khác thường của Thanh Hoa, giờ phút này tất cả mọi người buông long cảnh giác cười nói vui vẻ. Nguyệt Vương và Mễ Tu Tư cũng tò mò hỏi chuyện trước kia của bọn họ ở Tích Lan Đại lục. Mà Thích Ngạo Sương, Phong Dật Hiên, Lãnh Lăng Vân còn có Tẫn Diêm cũng chìm đắm trong kí ức, bọn họ mỉm cười kể lại đủ chuyện trước kia.
Khi Tẫn Diêm và Lãnh Lăng Vân nhắc tới lần đầu tiên Phong Dật Hiên và Thích Ngạo Sương gặp mặt, Phong Dật Hiên hoa hoa lệ lệ bị dẫm dưới chân mà vẫn cười vui vẻ. Nguyệt Vương và Mễ Tu Tư cũng cười nghiêng ngả, Lai Lỵ ôm bụng mà cười lớn.

"Phong thiếu, thì ra huynh chính là người thích bị ngược đãi nha, thật khác người bình thường" Lai Lỵ lớn tiếng giễu cợt .

Phong Dật hiên sắc mặt đỏ lên, quơ múa quả đấm kích động hầm hừ: "Nói hưu nói vượn, các ngươi biết cái gì? Các ngươi làm sao có thể hiểu tâm tình của ta lúc đó?"

Tiếp mọi người nghe đến đoạn hắn bị Thủy Văn Mặc trói như bánh chưng, rồi hắn làm thế nào trả thù Thủy Văn Mặc, mọi người bò lăn ra mà cười. Lai Lỵ cười đến nỗi nước mắt chảy hết cả ra.

Không có ai thấy Thanh Hoa đang ở sau lưng bọn họ vẻ mặt nàng ta ngày càng lạnh lẽo, dòng khí màu xanh lá ngày càng lẳng lơ diêm dúa đến quỷ dị.

Nguy hiểm cận kề!


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 20: Tự tay giết chết ngươi

Thanh Hoa chợt lắc đầu, khóe miệng hiện lên nụ cười mỉa mai, sao mình lại có thể cso ý nghĩ như vậy được. Lực lượng của chủ nhân là không có ai có thể so sánh được, nếu chủ nhân muốn, có gì mà không có được đây? Trừ phi là là người kia xuất hiện. Nhưng người kia tuyệt đối sẽ không xuất hiện.

Hồng Liên Như Hỏa, Bạch Liên Như Băng, các ngươi, sẽ chỉ có thể là của chủ nhân mà thôi.

Mà ta là Thanh Hoa, cũng thuộc về chủ nhân. Thanh Hoa khẽ cúi đầu, tay nhè nhẹ đặt ở trên ngực.

Mọi người bận rộn chuẩn bị ăn, Dực Vương núp ở trong góc, khóe mắt liếc trộm mọi người, đang quan sát mọi người động tĩnh. Lúc này ánh mắt nàng nhìn Lãnh Lăng Vân không còn yêu say đắm nữa, có chỉ là một mảng sợ hãi. Không có ai chú ý tới sự tồn tại của nàng, nàng thận trọng hướng di chuyển. Tiếp đó nàng chậm rãi đứng lên, từ từ lui vào trong rừng cây.

Thanh Hoa liếc nhìn Dực Vương, Dực Vương kinh sợ, động tác ngừng lại. Vậy mà Thanh Hoa lại làm bộ không nhìn thấy, ánh mắt lại dời đi. Dực vương ở trong lòng nhẹ nhàng thở dài, lặng yên không tiếng động lui về phía sau đi, dần dần ẩn vào trong rừng cây rậm rạp.

Trước mặt mọi người cũng chuẩn bị xong cơm nước, Nguyệt Vương rốt cuộc phát hiện Dực vương không thấy đâu.

"Dực vương?" Nguyệt Vương đứng dậy, nghi ngờ lên tiếng kêu.

"Có phải đi tiểu tiện hay không?" Mễ Tu Tư thuận miệng suy đoán.

Nguyệt Vương lại khẽ cau mày nhẹ nhàng lắc đầu: "Sẽ không đi, chẳng lẽ. . . . . ."

"Nàng đi rồi nha." Thanh Hoa lúc này lạnh lùng mở miệng nói.

"Đi?" Nguyệt Vương giật mình hỏi ngược lại.

"Đã đi từ lâu." Thanh Hoa lơ đễnh nhàn nhạt mà nói ra.

"Vậy ngươi vì sao không ngăn cản, vì sao không gọi chúng ta?" Mễ Tu Tư có chút gấp gáp hỏi. Thiếu Dực Vương chuyện của bọn họ sẽ khó hoàn thành.

Ở Mễ Tu Tư sau khi nói xong câu đó, Thanh Hoa toàn thân chợt bộc phát ra một cỗ khí thế đáng sợ, hai mắt nàng trầm xuống, lạnh lùng nhìn Mễ Tu Tư, trầm giọng nói: "Ta có nghĩa vụ nói cho các ngươi biết sao?"

Mễ Tu Tư bị cỗ khí thế này làm kinh động, thân hình đứng không vững lảo đảo ngã, Nguyệt Vương tiến đến đỡ hắn.

"Ngươi không cần báo. Nhưng Thanh Hoa, ta cảnh cáo ngươi, đối với bằng hữu của ta nên khách khí một chút." Thanh âm lạnh lẽ của Lãnh Lăng Vân truyền đến.

"Như Băng đại nhân, thuộc hạ chỉ phụ trách an nguy của hai người mà thôi." sắc mặt của Thanh Hoa dịu lại, tiếp khẽ khom lưng đối với Mễ Tu Tư nói, "Mới vừa rồi thứ lỗi cho sự vô lễ của tiểu nữ." Dứt lời câu này, cũng không quan tâm tới phản ứng của Mễ Tu Tư, trực tiếp ngồi xuống không nói câu nào nữa.

"Dực vương không thể giúp chúng ta rồi, chúng ta không thể cởi Tu La Phong Ấn." Nguyệt Vương cau mày trầm giọng nói, "Chúng ta đuổi theo nàng. Ta khuyên nàng trở lại."

"Ừ, ta có thể dùng bí kíp để tìm nàng ta." Lai Lỵ cũng lập tức trả lời. sắc mặt của Tẫn Diêm trầm xuống, khẽ trừng mắt Lai Lỵ, Lai Lỵ lập tức im miệng, không nói.

"Nàng ta chưa đi bao xa, chúng ta chia nhau đuổi vẫn còn kịp, không cần dùng đến bí kíp của Lai Lỵ." Tẫn Diêm trầm giọng nói.

"Không cần." Lãnh Lăng Vân lại lên tiếng ngăn lại, vẻ mặt lạnh lùng.

"Nhưng. . . . . ." Nguyệt Vương còn muốn nói điều gì lại bị lãnh Lăng Vân ngăn lại.

"Tu La phong ấn có cởi hay không không quan trọng. Chúng ta chỉ cần tới được tòa thành của Thiên vương là được, Thất Vương tề tụ đã không có cái ý nghĩa gì." Lãnh Lăng Vân lại lạnh nhạt mà nói ra một câu nói như vậy .

"Cái gì, có ý gì?" Lúc này không chỉ là Nguyệt Vương nghi ngờ, những người khác cũng nghi hoặc không thôi. Chỉ có Thích Ngạo Sương trầm mặc không nói , sắc mặt có một tia cô đơn và lo lắng.

"Muốn tiêu diệt Thiên Vương, có nàng ở đây cũng đủ rồi." ánh mắt của Lãnh Lăng Vân chuyển một cái, nhìn về phía Thanh Hoa. Nhưng hắn còn có điều dấu diếm. Đó chính là ước định của hắn và Nữ Thần. Khảo nghiệm của Nữ Thần. . . . . Nếu như Phong Dật Hiên khôi phục trí nhớ, hắn còn có thể yêu Thích Ngạo Sương như trước kia hay không?

Tất cả mọi người sửng sốt, Thanh Hoa, cái nữ tử nhu nhược này có thể tiêu diệt được Thiên Vương sao?

"Ta tin tưởng là có thể." Mễ Tu Tư buồn bực bỏ lại một câu rồi ngồi vào cắt thịt nướng. Ánh mắt của Thích Ngạo Sương phức tạp, không nói gì.

Thanh Hoa liếc mắt nhìn mọi người, quay đầu hừ lạnh một tiếng, rồi không để ý đến mọi người nữa.
Lãnh Lăng Vân cũng không có nói cái gì nữa, ngồi bên cạnh Thích Ngạo Sương, cũng chuẩn bị ăn. Một bữa cơm, không khí rất nặng nề. Chắc đã không còn một bữa ăn ấm áp nào nữa.

Sau khi ăn cơm xong mọi người nghỉ ngơi một chút rồi lên đường. Dọc đường đi, Lãnh Lăng Vân đều là trầm mặc không tiếng động, chỉ là lẳng lặng ngồi ở bên cạnh Thích Ngạo Sương, Phong Dật Hiên cau mày nhìn Lãnh Lăng Vân. Bởi vì hắn cảm giác Lãnh Lăng Vân có chuyện gạt hắn. Lúc ấy ở Lam Hải rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Thích Ngạo Sương lại không chán chường đau thương như trước, ánh mắt của nàng giờ phút này luôn tràn đầy kiên nghị. Chậm rãi nhắm mắt lại, trước mắt một trận gió thổi qua, tóc dài của nàng bay lên. Thích Ngạo Sương khẽ trầm ngâm, lực lượng kì dị trong cơ thể mình càng ngày càng lớn dần. Nếu như nói trước kia chỉ là một hạt giống nhỏ, thì giờ đây giống như một cái cây, càng ngày càng phát triển mạnh mẽ.

Chợt Thích Ngạo Sương mở mắt ra, vung tay một cái. Một ngọn lửa phóng ra, ngày càng mạnh mẽ, tiếp đột nhiên nở rộ ra. Giống như một đóa sen khổng lồ, đẹp mê người.

Tất cả mọi người giật mình. Bởi vì Thích Ngạo Sương lúc này ẩn chứa một lực lượng làm cho người khác thật sự rất chấn động.
Thanh Hoa kinh ngạc nhìn ngọn lửa kia, miệng chậm rãi nói “Trương Khai”. Nàng không có nhìn lầm, nó thuộc về chủ nhân cơ mà, chỉ có chủ nhân mới có thể điều khiển được, nàng ta làm sao có thể?

"Ngạo Sương!" Lãnh Lăng Vân vui mừng nhìn Thích Ngạo Sương, không khỏi nhỏ giọng hô ra tiếng.

Thích Ngạo Sương cúi đầu nhìn mình tay, trên mặt dần dần mỉm cười. Lực lượng, một cỗ lực lượng quen thuộc đang chậm rãi khôi phục. Trong cơ thể hạt giống kia đang dần dần nở hoa. . . . .

Tẫn Diêm trên mặt cũng lộ ra nụ cười: " Lực lượng của tiểu thư khôi phục."

"Thật là lợi hại!" Lai Lỵ le lưỡi.

Sắc mặt của Phong Dật hiên có chút phức tạp, bởi vì lực lượng của hắn không có dấu hiệu khôi phục. Tiếp tục như vậy, không phải hắn bảo vệ Thích Ngạo Sương, mà là Thích Ngạo Sương sẽ bảo vệ hắn sao? Vậy làm sao được!

"Làm sao có thể như vậy!" Thanh Hoa lại mất khống chế kêu to chạy tới, "Cái này không thể nào! Ngươi, đồ phụ phẩm này tại sao ngươi lại có được lực lượng của chủ nhân, ngươi ăn cắp lực lượng của chủ nhân, ngươi……? !"

"Thanh Hoa! Câm mồm!" sắc mặt của Lãnh Lăng Vân đột nhiên trở nên lạnh lẽo, quát lớn, "Chú ý cách dùng từ của ngươi, nếu không ta không ngại cho ngươi biến mất ngay tại đây."

Ánh mắt của Thanh Hoa có chút tan rã, trong miệng lẩm bẩm nhỏ giọng : "Cái này không thể nào, làm sao có thể như vậy. . . ."

"Hừ!" Lãnh Lăng Vân không để ýThanh Hoa, mà là quay đầu nhìn Thích Ngạo Sương, có chút lo lắng nói "Không cần để ý nàng ta."

Thích Ngạo Sương mỉm cười nhẹ nhàng lắc đầu: "Lăng Vân, ngươi không phải lo lắng. Ta sẽ không biến mất, nhất định không. Chúng ta còn phải cùng nhau trở về Đại lục Tích Lan." Thích Ngạo Sương cười quay đầu nhìn về phía Phong Dật Hiên và Tẫn Diêm, nhíu mày, "Các ngươi nói, đúng không? Chúng ta còn phải trở về tìm đám người kia. Nói không chừng chúng ta trở về lúc này lại thấy được tiểu Sở Tâm và tiểu Hạ Thiên cũng nên."

Lời nói của Thích Ngạo Sương nói ra, Phong Dật hiên và Tẫn Diêm trên mặt đều lộ ra nụ cười. Lãnh Lăng Vân ở trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, Thích Ngạo Sương so với hắn tưởng tượng thì kiên cường hơn nhiều.

Trở về Tích Lan Đại lục . . . . .

Lãnh Lăng Vân ngẩng đầu nhìn về phía phương xa, ánh mắt có chút mê man. Mình, còn có thể về sao?

Khóe mắt Lãnh Lăng Vân nhìn về phía Thích Ngạo Sương đang nói chuyện cùng Phong Dật Hiên, trong lòng nhẹ nhàng thở dài, Phong Dật hiên, ngươi khôi phục trí nhớ thì có còn đối xử với Ngạo Sương như vậy được không. Nhưng nếu ngươi không làm được. . . . . . Ta nhất định sẽ giết chết ngươi! đáy mắt Lãnh Lăng Vân thoáng qua một tia thâm trầm, thoáng qua rồi biến mất.

Thanh Hoa lặng người, còn chưa hồi phục tinh thần. Tay của nàng nắm chặt, móng tay đâm sâu vào trong thịt, máu tươi chảy đầm đìa. Trong lòng của nàng giờ phút này chỉ có một ý niệm, đó chính là Thích Ngạo Sương nhất định sẽ tạo uy hiếp cho chủ nhân. Như vậy, không thể lưu lại, cái nữ nhân nguy hiểm này tuyệt đối không thể lưu lại. Chủ nhân còn cho nàng ta cơ hội khảo nghiệm cái gì? Căn bản cũng không cần phiền toái như vậy. Giết chết nàng, tiêu diệt ý chí của nàng là được rồi. Như vậy Như Hỏa và Như Băng đại nhân sẽ trở về bên chủ nhân. Tất cả đều hạnh phúc.

Thanh Hoa chậm rãi cúi đầu nhìn bàn tay mình, lòng bàn tay chậm rãi dâng lên một cỗ màu xanh lá cây. Chậm rãi, lặng yên không tiếng động. Không có ai chú ý tới sự khác thường của Thanh Hoa, giờ phút này tất cả mọi người buông long cảnh giác cười nói vui vẻ. Nguyệt Vương và Mễ Tu Tư cũng tò mò hỏi chuyện trước kia của bọn họ ở Tích Lan Đại lục. Mà Thích Ngạo Sương, Phong Dật Hiên, Lãnh Lăng Vân còn có Tẫn Diêm cũng chìm đắm trong kí ức, bọn họ mỉm cười kể lại đủ chuyện trước kia.
Khi Tẫn Diêm và Lãnh Lăng Vân nhắc tới lần đầu tiên Phong Dật Hiên và Thích Ngạo Sương gặp mặt, Phong Dật Hiên hoa hoa lệ lệ bị dẫm dưới chân mà vẫn cười vui vẻ. Nguyệt Vương và Mễ Tu Tư cũng cười nghiêng ngả, Lai Lỵ ôm bụng mà cười lớn.

"Phong thiếu, thì ra huynh chính là người thích bị ngược đãi nha, thật khác người bình thường" Lai Lỵ lớn tiếng giễu cợt .

Phong Dật hiên sắc mặt đỏ lên, quơ múa quả đấm kích động hầm hừ: "Nói hưu nói vượn, các ngươi biết cái gì? Các ngươi làm sao có thể hiểu tâm tình của ta lúc đó?"

Tiếp mọi người nghe đến đoạn hắn bị Thủy Văn Mặc trói như bánh chưng, rồi hắn làm thế nào trả thù Thủy Văn Mặc, mọi người bò lăn ra mà cười. Lai Lỵ cười đến nỗi nước mắt chảy hết cả ra.

Không có ai thấy Thanh Hoa đang ở sau lưng bọn họ vẻ mặt nàng ta ngày càng lạnh lẽo, dòng khí màu xanh lá ngày càng lẳng lơ diêm dúa đến quỷ dị.

Nguy hiểm cận kề!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,348
Điểm cảm xúc
2,264
Điểm
113
Chính văn 5
Chương 21: Yêu cực hạn
Đúng lúc Thanh Hoa chuẩn bị ra tay đánh lén, Nguyệt Vương lại hô lên: "Nhìn kìa, phía trước có người đến!"

Tất cả mọi người đứng lên, quả nhiên thấy nơi xa có một đám người đang tiếp cận họ rất nhanh.

"Là người của Thiên vương sao?" Mễ Tu Tư cau mày nhìn về phía trước.

"Địch Thản Tư, Kiều Nạp Sâm. . . . . ." Thích Ngạo Sương lại kinh ngạc nhìn về những người đang tiến đến,phun ra hai cái tên này.

"Bọn họ. . . . . ." Lãnh Lăng Vân khẽ cau mày, trong mắt có nghi ngờ.

"Là quân của Thiên Vương." Mễ Tu Tư khẳng định nói.

Cầm đầu đám người là Địch Thản Tư và Kiều Nạp Sâm, phía sau là các thị vệ. Tất cả mọi người đang cưỡi trên những con chim bay to lớn. Một nhóm người bay đến cách bọn Thích Ngạo Sương năm mươi mét thì dừng lại.

"Địch Thản Tư, Kiều Nạp Sâm. . . . . ." Thích Ngạo Sương mở miệng, vẻ mặt nghi ngờ.

"Chúng ta tới đón ngươi." ánh mắt của Kiều Nạp Sâm rất là phức tạp, cứ như vậy sáng quắc nhìn Thích Ngạo Sương, trầm giọng nói.

"Đón ta?" Thích Ngạo Sương hơn nghi ngờ.

"Thiên vương đang đợi các ngươi. Đến đây đi." Địch Thản Tư cũng là lạnh lùng bỏ lại những lời này, thay đổi phương hướng.

"Yên tâm, Thiên vương sẽ không làm hại các ngươi, hắn đang chờ các ngươi đến." Kiều Nạp Sâm vẻ mặt có chút cổ quái, nhìn Thích Ngạo Sương hình như muốn nói lại thôi.

"Đi." ánh mắt của Nguyệt Vương trầm xuống, nói như đinh chém sắt. Cuối cùng cũng đã tới thời điểm phải đối mặt.

Mễ Tu Tư gật đầu một cái, cưỡi ngựa đi heo Địch Thản Tư và Kiều Nạp Sâm. Đoàn người hung dũng tiến vào tòa thành của Thiên Vương.

"Kiều Nạp Sâm, các huynh làm sao sẽ xuất hiện tại nơi này?" Thích Ngạo Sương mở miệng hỏi thăm. Bởi vì nàng đã chú ý tới y phục của Địch Thản Tư và Kiều Nạp Sâm hơi khác thường. Hai người mặc y phục cao quý, bên bả vai lại có trang bị cả khối giáp, bảo kiếm đeo bên hông.

"Ta là Vĩnh Vương. Địch Thản Tư là Bạch Vương." Kiều Nạp Sâm nói một câu trọng điểm.

"Như vậy, các ngươi là người của Thiên vương hay sao?" Nguyệt Vương nghe đến đó, nhướng mày, trầm giọng hỏi.

"Cái gì mà người của ai, chúng ta chỉ làm khác mà thôi." Kiều Nạp Sâm liếc Nguyệt Vương một cái, không vui nói "Hiện tại phụ trách truyền lời. Thiên vương đang đợi các ngươi."

"Kiều Nạp Sâm, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?" Thích Ngạo Sương dĩ nhiên hiểu chuyện này tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy.

"Ngươi đi đã rồi biết." Kiều Nạp Sâm xoay mặt, không nói gì thêm.

Địch Thản Tư bay thẳng đến ở phía trước, trầm mặc không nói . Kiều Nạp Sâm bay lên, cùng Địch Thản Tư song song phi hành.

"Địch Thản Tư, ngươi rốt cuộc đang suy nghĩ gì?" Kiều Nạp Sâm đến gần Địch Thản Tư, dùng thanh âm mà chỉ có hai người mới nghe được nói với hắn.

Địch Thản Tư không nhìn Kiều Nạp Sâm, cũng không nói, mà là là kéo dây cương, cho chim bay nhanh hơn.

Địch Thản Tư và Kiều Nạp Sâm và cả đoàn người Thích Ngạo Sươn bay đến cung điện của Thiên Vương. Xa xa Thích Ngạo Sương liền thấy một tòa cung điện cao lớn, lơ lửng trên mặt hồ, nước hồ một mảnh màu xanh lá, cung điện toàn bộ được xây dựng bằng loại đá trắng như tuyết. Màu trắng cung điện và màu xanh của nước hồ tạo thành một cảnh tượng xa hoa. Thích Ngạo Sương trầm ngâm nhìn, cung điện lơ lửng trên mặt nước? vậy chỗ cái bóng đó chính là chỗ của Tạp Mễ Nhĩ?

Mọi người đáp xuống trước cung điện, trong cung điện lập tức chạy đến hai nhóm thị vệ, xếp thành hàng sau khi nhận lấy dây cương, đem toàn bộ chim bay đi vê phía khác. Kiều Nạp Sâm và Địch Thản Tư đi ở phía trước, đoàn người Thích Ngạo Sương theo sát ở phía sau, cứ như vậy vào cung điện.

Vào cung điện, có giọng hát bay vào tai mọi người. Nguyệt Vương và Mễ Tu Tư liếc nhau một cái, họ đều thấy chút kinh ngạc trong mắt đối phương.

Càng đi vào sâu trong cung điện, tiếng hát và tiếng cười đùa càng rõ ràng hơn. Thích Ngạo Sương quan sát cái cung điện này, cung điện mặc dù được trang hoàng hết sức cao quý, nhưng là có chút cũng rất kỳ quái. Trên tường có rất nhiều gương, ngay cả trên trần nhà cũng có gương rất lớn. Mấy chỗ rẽ đều có gương. Mỗi khúc ngoặt thì mọi người đều bị hình ảnh của chính mình dọa hết hồn.

"Tại sao lại có nhiều gương như vậy? Hắn ta không phải biến thái tới mức này chứ." Nguyệt Vương khẽ cau mày, tựa như đang lầm bầm lầu bầu vừa tựa như nói với mọi người.

"Ngươi nói là, trước kia cái cung điện này không phải như thế?" Lai Lỵ mở to hai mắt tò mò nhìn chung quanh đặt câu hỏi.

"Dĩ nhiên là không có dáng vẻ cổ quái như vậy." Mễ Tu Tư tức giận trả lời, "Cũng không biết trong đầu hắn nghĩ như thế nào!"

"Nhìn thấy hắn thì biết thôi." Nguyệt Vương lạnh nhạt nói, "Nếu hắn phái người đến tìm chúng ta, chỉ sợ hắn đã có đối sách rồi."

Mễ Tu Tư giựt giựt khóe miệng không nói gì thêm.

Mọi người tới đại điện, những tiết mục ca múa kia vẫn được tiến hành. Mà ở trên đại điện, một nam tử tuấn mĩ, y phục đơn giản mà cao quý, cứ như vậy lười biếng tựa vào trên ghế ngồi. Hắn một thân áo đen, thậm chí không có chút trang sức nào, một mái tóc trắng như tuyết không cột lên mà tùy ý thả ra, tóc dài chạm mặt đất. Dưới cặp lông mày thật dài là con ngươi mà nâu, khóe miệng của hắn khẽ mang theo một nụ cười nhàn nhạt. Khi thấy đám người Thích Ngạo Sương tới, vẻ mặt như cũ không có thay đổi gì.

Thích Ngạo Sương nhìn người đàn ông này, hắn chính là Bạch vương tiền nhiệm, bây giờ trở thánh Thiên vương sao? Vốn cho rằng hắn sẽ là kẻ tràn đầy hơi thở bạo ngược, nhưng tại sao hắn lại mang cho nàng cảm giác nhu nhược và còn có cả đau thương.

Lai Lỵ nhìn Thiên Vương đang ngồi phía trên bằng con mắt thù hận. Chính là kẻ này làm cho tộc nàng bị diệt hết, đáng hận, đáng chết! Lai Lỵ siết chặt quả đấm, người khẽ run. Lúc này, một bàn tay ấm áp nhẹ nhành đặt trên bả vai nàng. Lai Lỵ quay đầu liền nhìn thấy ánh mắt của Tấn Diêm. Tẫn Diêm nhẹ nhàng lắc đầu. Nước mắt Lai Lỵ sắp rớt xuống, nàng hiểu ý tứ của Tấn Diêm. Nàng bây giờ không phải đối thủ của Thiên vương, trước tiên hãy yên lặng theo dõi biến hóa.

"Ngươi đã tới." Thiên vương khẽ ngẩng đầu, nhưng không có nhìn những người khác một cái, chỉ nhìn Thích Ngạo Sương mỉm cười nói ra khỏi một câu nói như vậy.

"Ngươi biết ta sẽ tới sao?" ánh mắt Thích Ngạo Sương khẽ chìm, nghe được câu nói của Thiên vương có hàm ý khác.

"Dĩ nhiên, ta một mực chờ ngươi. Hắn giúp ta hoàn thành nguyện vọng, ta phải báo đáp hắn, ta một mực chờ ngươi ở đây." Trên khuôn mặt tuấn mĩ của Thiên vương mang nụ cười nhàn nhạt..

"Tây tháp! Ngươi giết hại Thiên vương, trời đất không dung!" Nguyệt Vương tứ giận gọi thẳng tên thiên vương.

"Hừ!" Thiên vương hừ lạnh một tiếng, tay nhè nhẹ vung lên, Nguyệt Vương liền giống như một viên đạn, bay thẳng tới đạp mạnh vào bức tường. Nguyệt Vương như một con búp bê sứ vỡ tan tành, xụi lơ rơi xuống nền nhà. Hiển nhiên là bị thương không nhẹ.


"Nguyệt Nha Nhi!" trong lòng Mễ Tu Tư trầm xuống, sắc mặt chợt biến đổi, vội vàng chạy tới đỡ.

"Hả?"Thiên Vương đứng lên tính tung ra một chiêu tiếp theo nhưng rốt cuộc hắn lại ngừng động tác.

Sắc mặt của Lai Lỵ bây giờ đã một mảnh tái nhợt. Nàng rốt cuộc hiểu rõ rằng trước mặt Thiên Vương mình bé nhỏ tới mức nào. Nếu Thiên vương nguyện ý, trong nháy mắt có thể giết chết nàng. Thanh Hoa cũng chỉ lơ đễnh. Hắn vẫn còn kém xa chủ nhân

"Thiên vương!" ánh mắt của Thích Ngạo Sương lạnh xuống, "Ngươi chờ ta , không phải để ta xem cái này chứ?"

"Dĩ nhiên không phải." Thiên vương khẽ mỉm cười, thả tay xuống, quay đầu nhìn Thích Ngạo Sương nói, "Ta chờ ngươi , là vì hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của người kia."

"Có ý gì, " sắc mặt của Phong Dật Hiên trầm xuống. Tâm nguyện cuối cùng, lời này là có ý gì?

"Trước đó, ta muốn hỏi ngươi một vấn đề." Thiên vương không để ý đến Phong Dật Hiên vấn đề, mà là chậm rãi lần nữa ngồi xuống, nhìn Thích Ngạo Sương, vẻ mặt nghiêm túc.

"Vấn đề gì? Tâm nguyện cuối cùng là có ý gì? Là hắn?" Thích Ngạo Sương thấy Thiên vương lộ ra vẻ mặt như thế, trong lòng dâng lên dự cảm xấu. Hắn nói tâm nguyện cuối cùng? Chẳng lẽ lại là tâm nguyện cuối cùng của Tạp Mễ Nhĩ?

"Ngươi, cho rằng yêu là cái gì? Ngươi yêu một người, phải làm gì cho họ?" Thiên vương không trả lời vấn đề của Thích Ngạo Sương, mà là trầm giọng hỏi, chợt từ từ vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của mình, mà vẻ mặt của hắn lại là càng ngày càng hưởng thụ, càng ngày càng thỏa mãn. Cảnh tượng quỷ dị khác thường.
Thích Ngạo Sương sửng sốt, nàng thật là không ngờ Thiên vương đột nhiên lại hỏi vấn đề này.

"Yêu, yêu là. . . . . ." Thích Ngạo Sương á khẩu không trả lời được, nàng chợt phát hiện mình không có cách nào trả lời được cái vấn đề này. Yêu là cho đi? Yêu là hai người bên nhau mãi mãi? Yêu là cả đời theo đuổi? Yêu là. . . . . .

"Yêu là hai người hi sinh vì nhau. Có thể làm bất cứ chuyện gì. Hi vọng hai người có thể vĩnh viễn ở chung một chỗ." Kiều Nạp Sâm rốt cuộc cũng chen miệng vào. Đây chính là tình yêu của hắn, chỗ này cũng có nhiều người đồng ý.

"Không!" Thiên vương lại như đinh chém sắt hủy bỏ, tiếp đó tay phải hắn nhẹ nhàng vuốt tay trái, mặt hạnh phúc mà thỏa mãn nói, "Yêu, là yêu đến khi trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, từng miếng từng miếng ăn hết vào bụng."

Trên đại điện mọi người đều là cả kinh, trong lòng đều lạnh toát đến cực điểm. Bởi vì động tác của Thiên Vương quá quỷ dị: "Ta yêu hắn, cho nên ta xơi tái hắn rồi, hắn đang ở tong thân thể của ta. . . . ."

Những lời này tất cả mọi người đều nghe rõ, trong đầu ai cũng nổ tung. Lai Lỵ đưa tay che miệng của mình, bộ mặt không thể tin, đáy mắt có hoảng sợ cùng cực. Trong đại điện an tĩnh đến quỷ dị, không có một thanh âm nào. Mọi người nghe được tiếng tim mình đập.

"Đây chính là yêu cực hạn, các ngươi có hiểu không?" Thiên vương chậm rãi quay đầu, nhìn Thích Ngạo Sương, mỉm cười, "Ngươi đã đến rồi, ta muốn báo đáp nguyện vọng của hắn, cho nên ngươi đi đi. . . . . ."
( Sặc ~ thế rốt cuộc cha nội này yêu ông Thiên Vương cũ hay Tạp Mễ Nhĩ vậy???? Biến cmn thái ~~)
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top