Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Xuyên không] Tài Năng Tuyệt Sắc - Vô Tình Bảo Bảo

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,525
Điểm cảm xúc
2,440
Điểm
113
Chính văn 4
Chương 31 : Nam tử thần bí lại xuất hiện
"Ta nợ ân tình, như vậy. . . . . ." Thích Ngạo Sương khẽ lại gần Mạt Lý Na, khẽ mở môi mỏng, phun ra một câu khiến Mạt Lý Na cuống quýt."Như vậy ta liền giết chết ngươi, ngươi chết rồi thì không cần trả ân tình nữa."

Lời Thích Ngạo Sương vừa nói ra, sắc mặt Mạt Lý Na thay đổi không ngừng, sắc mặt của Tháp Lệ Na cũng trong nháy mắt thay đổi tái nhợt.

"Ngươi, ngươi dám!" Mạt Lý Na cực kỳ tức giận hô lên.

"Ha ha ha, ngươi còn kiên trì bắt ta dùng phương pháp này trả nợ nhân tình không?" Thích Ngạo Sương cười lớn, nhìn bộ dạng hổn hển này của Mạt Lý Na.

"Ngươi! Ngươi! ! Ngươi! ! !" Mạt Lý Na bị tức hộc máu. Thích Ngạo Sương giám trêu chọc nàng.
"Sư tỷ, ngươi trước trở về đi thôi, ta hết bận sẽ tới tìm các ngươi." Thích Ngạo Sương quay đầu lại nói với Tháp Lệ Na đang sững sờ bên kia.

"Được, được." Tháp Lệ Na lúc này mới phục hồi tinh thần lại, liên tục không ngừng gật đầu, cùng sư muội sau lưng mau chóng rời đi.
Hai người đi xa, thanh âm thật thấp còn truyền tới.

"Sư tỷ, ngươi không phải lo lắng a, ta xem Thích Ngạo Sương sư huynh sẽ không thích nữ nhân cố tình gây sự kia."

"Ngươi, ngươi nói càn gì chứ?"

"Ta không có nói càn. Ngươi chính là thích Thích Ngạo Sương sư huynh chứ sao."

" Nói bận nữa ta xé miệng ngươi."

"Không cần a, như vậy về sau ta làm sao có thể nói thật được nữa."

Thanh âm hai người dần dần đi xarồi biến mất, Mạt Lý Na thở phì phò nhìn chằm chằm , Thích Ngạo Sương buồn cười nhìn nàng ta.

"Ngươi, ngươi cười cái gì cười? !" Mạt Lý Na tức giận quát khẽ ra một câu, Thích Ngạo Sương tên ghê tởm này, hại mình bị những nữ nhân khác nhạo báng rồi. Cư nhiên ngay trước nữ nhân khác nhẫn tâm cự tuyệt mình, còn nói ra những lời kinh hồn bạt vía đến như vậy. Cái gì không trả được nhân tình liền giết mình để khỏi cần trả. Đáng ghét!

"Tốt lắm, ngươi tìm ta có việc gì." Thích Ngạo Sương lắc đầu buồn cười nhìn Mạt Lý Na phát điên rồi lại hỏi nàng ta. Nàng hiểu tâm tư của Mạt Lý Na, đoán chừng mới vừa rồi là cố ý chọc giận Tháp Lệ Na. Nhưng trong thâm tâm nàng lại nổi lên một hồi chuông báo động. Tháp Lệ Na cùng Mạt Lý Na thái độ đối với mình như vậy, hình như không phải là chuyện hay ho gì. Mặc kệ nó như thế thì không được rồi. Nhanh chóng trả sạch ân tình của Mạt Lý Na thì sẽ không còn dính dáng gì đến nàng ta nữa rồi.

"Ta có chuyện muốn nhờ ngươi, hơn nữa còn là rất quan trọng." Mạt Lý Na mặt nặng nề, không còn dáng vẻ thở phì phò lúc nãy nữa.
"Hả? Chuyện gì?" Thích Ngạo Sương thấy bộ dạng như thế của Mạt Lý Na, cũng thu hồi nụ cười.

"Đi theo ta, nơi này không phải nơi để nói chuyện." Mạt Lý Na xoay người quay đầu lại ý bảo Thích Ngạo Sương theo sau.

Thích Ngạo Sương trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng vẫn bước chân đi theo.

Mạt Lý Na mang theo Thích Ngạo Sương quẹo trái quẹo phải, cuối cùng tiến vào một cái hẻm nhỏ, ở cuối hẻm nhỏ, đi vào một cái cửa gỗ tầm thường. Thích Ngạo Sương đi theo, vừa vào cửa Mạt Lý Na vội vàng đem cửa đóng lại. Sau đó mặt nặng nề mang theo Thích Ngạo Sương đi vào bên trong.

Căn phòng này tử mặc dù nhỏ, nhưng cũng chỉnh tề. Làm bằng gỗ cũng được lau sạch sẽ, Thích Ngạo Sương đi theo Mạt Lý Na phía sau lên làm bằng gỗ cầu thang đi lên lầu hai.

Vào một gian phòng ngủ nhỏ, Mạt Lý Na thần bí hề hề khóa cửa lại. Thích Ngạo Sương thật cũng không gấp gáp, mà là ngồi ở trên ghế sa lon nhìn Mạt Lý Na.

"Này, làm sao ngươi tkhông khẩn trương chút nào, chẳng lẽ ngươi không sợ ta đối với ngươi làm cái gì à?" Mạt Lý Na nhìn bộ dạng bình tĩnh của Thích Ngạo Sương thì giận dễ sợ.

"Nói đi, rốt cuộc chuyện gì, còn cần đến đây mới chịu nói?" Thích Ngạo Sương nhìn xung quanh bốn phía, Đây là một gian phòng trong nhà dân không thể bình thường hơn. Rốt cuộc là cái sự tình gì mà nàng ta lại hoảng hốt như thế.

"Hừ! Đợi đã nào...!" Mạt Lý Na không vui nói, tiếp đó kết xuất kết giới, bảo đảm lời của bọn họ sẽ không bị nghe trộm, lúc này mới ngồi xuống, trừng tròng mắt nhìn Thích Ngạo Sương.

Thích Ngạo Sương nhíu mày, mỉm cười nhìn Mạt Lý Na.

"Ta muốn cầu xin ngươi giúp ta tra một chuyện, cũng chỉ có ngươi mới có biện pháp." sắc mặt của Mạt Lý Na thay đổi nói "Địch Thản Tư và Kiều Nạp Sâm sẽ không đồng ý giúp ta."

"Chuyện này phải là một trong ba học sinh đứng đầu làm mới được?" Thích Ngạo Sương suy đoán, lại đoán không được Mạt Lý Na rốt cuộc muốn nàng giúp gì.
"Đúng." Mạt Lý Na gật đầu, tiếp trầm giọng nói, "Mặc dù ta hiểu biết rõ để cho ngươi làm chuyện này rất khó khăn cho ngươi, thậm chí có lẽ còn có chút nguy hiểm, nhưng mà ta lại không thể chờ biện pháp khác được."

"A, ngươi cũng biết ta không giúp được, vậy coi như xong." Thích Ngạo Sương nhạo báng nhìn Mạt Lý Na, tiếp đó làm bộ đứng lên.
"Đừng, đừng. Đợi chút một chút a." Mạt Lý Na cuống quít đứng lên, trên mặt cư nhiên xuất vẻ mặt cầu khẩn, "Ta van cầu ngươi, nhất định phải giúp ta, nhất định phải giúp ta việc này. Ta nợ ngươi ân tình, van ngươi!" Mạt Lý Na nói xong, trong mắt cư nhiên nổi lên nước mắt, sau đó lại còn quỳ xuống trước mặt Thích Ngạo Sương.

Thích Ngạo Sương kinh hãi, vội vàng tiến lên đỡ Mạt Lý Na dậy, cau mày nghi ngờ hỏi: "Đến cùng là có chuyện gì xảy ra, ngươi nói rõ ràng trước đã. Ta có thể giúp ngươi thì nhất định sẽ giúp."

"Thích Ngạo Sương, ngươi giúp ta đi, nếu như ngươi không giúp ta, ca ca ta liền. . . . . ." trong mắt Mạt Lý Na nước mắt lăn lộn, van xin nhìn Thích Ngạo Sương.

"Nói rõ ràng, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?" Thích Ngạo Sương nhìn Mạt Lý Na vẻ mặt như vậy, trong lòng cũng hiểu, nhất định là có chuyện gì đại sự rồi.

"Gia tộc của ta là một quý tộc ở Thành Cụ Phong, phụ thân ta không đem ca ca đi Học Viện Ngôi Sao, bởi vì cha ta cảm thấy theo ca ca rất có thiên phú, vào trường học sẽ cản trở việc tu hành của ca ca. Cho nên, ca ca vẫn tự mình tu hành. Huynh ấy là một thiên tài, cũng là một nhi tử hiếu thảo, và còn là một ca ca tốt." Mạt Lý Na trong mắt nén lệ hoa, bắt đầu nói, "Không phải chỉ thông qua thi luyện ngôi sao mới có thể vào Phá Toái Hư Không, rất nhiều người hiểu lầm điều này, cho là chỉ có ở Học Viện Ngôi Sao mới được. Thật ra là Tháp kia ở Học Viện Ngôi Sao làm cho người ta dễ dàng vào Phá Toái Hư Không hơn thôi."

Thích Ngạo Sương không cắt đứt lời nàng, buông Mạt Lý Na ra sau đó trở lại trên ghế sa lon, lẳng lặng nghe Mạt Lý Na nói. Trực giác của nàng tự nói với mình, Mạt Lý Na hình như biết rất nhiều.

"Ca ca ta thật sự là thiên tài ngàn năm có một, huynh ấy sẽ vào được Phá Toái Hư Không." Mạt Lý Na nói tới đây, đáy mắt hiện lên vẻ tự hào.

Bước vào Phá Toái Hư Không, đây không phải là chuyện tốt sao? Nhưng là tại sao sắc mặt Mạt Lý Na càng ngày càng khó coi thế?
"Nhưng người của Học Viện Ngôi Sao đã tìm tới cửa, bắt ca ca ta phải vào Học Viện." Trong mắt Mạt Lý Na xuất hiện tức giận, sợ hãi, vô cùng lo lắng ngẩng đầu nhìn Thích Ngạo Sương vội vàng nói, "Thích Ngạo Sương, ca ca ta có vào được Phá Toái Hư Không hay không cũng không quan hệ tới Học Viện, nhưng họ tới tìm huynh ấy, thái độ rất cứng rắn, muốn ép huynh ấy tới Học Viện Ngôi Sao. Ngày mai huynh ấy phải đi rồi."

" Học Viện Ngôi Sao muốn thu thập cường giả? Để lôi kéo thế lực, cũng cố địa vị?" Thích Ngạo Sương khẽ cau mày thử dò xét tính suy đoán nói.

"Không! Bước vào Phá Toài Hư Không rồi sẽ đến thế giới khác. Căn bản không dây dưa ở đây.Từ thế giới kia xuống đây rất khó khăn, nhưng nói thế nào cũng không phải không thể. Lúc này Học Viện lại muốn ca ca ta tới đó là ý gì?" Mạt Lý Na có chút kích động.

"Đúng vậy , nghe ngươi nói như vậy, hình như không có ý nghĩa gì rồi." Thích Ngạo Sương có chút nghi ngờ.

" Tại sao Học Viện Ngôi Sao luôn bồi dưỡng nhân tài mà lại không có người tiến vào được Phá Toái Hư Không? Ngươi không thấy kì quái sao?" Mạt Lý Na cắn răng nói, "Ngươi không có cảm thấy Học Viện Ngôi Sao tồn tại chính là để bồi dường nhiều cường giả vào được Phá Toái Hư Không sao?"


"Này?" Thích Ngạo Sương cau mày, hồi tưởng lại. Hình như, Mạt Lý Na nói là sự thật. Học Viện Ngôi Sao có tháp thí luyện được xây dựng giống như để đặc biệt bồi dưỡng cường giả vào Phá Toái Hư Không vậy. Như vậy, như vậy Học Viện rốt cuộc có lợi ích gì?

"Đã từng có người muốn vào Phá Toái Hư Không nhưng đã bị Học Viện dẫn đi, sau đó không có tin tức nữa. Học Viện nói là người đó đã đến được Phá Toái Hư Không. Cho nên không thể gặp lại người thế giới này" Nét mặt của Mạt Lý Na càng ngày càng nặng nề cùng nóng nảy, "Nhưng Thích Ngạo Sương, ngươi tốt nhất suy nghĩ một chút, nếu muoond bước vào Phá Toái Hư Không là có thể tự động đi, vì sao Học Viện muốn tới nhúng một tay? Để làm gì? Người khác muốn ở nhà mình bước vào Phá Toái Hư Không thì có liên quan gì tới Học Viện?"

Thích Ngạo Sương nghe Mạt Lý Na nói, vẻ mặt cũng dần dần nặng nề. Hình như nàng cũng đánh hơi thấy mùi vị không tầm thường ở đây.

" Cách làm của Họ Viện Ngôi Sao thật làm cho người ta nghi hoặc. Cho nên ta liền đến học cái Học Viện này, vẫn muốn tra được nguyên nhân gì. Nhưng là, ta cái gì cũng không có phát hiện được. Cho dù ngày nào ta cũng tiến vào tháp. Hơn nữa vào tháp cũng có giới hạn vì chỉ có những ngày thí luyện mới có thể tiến vào. Thực lực của ta cũng không thể lên tầng cao nhất, nên ta muốn người giúp ta." Mạt Lý Na vội vàng nói xong, trong mắt tràn đầy cầu xin.

"Chỉ là, ta hiện tại cũng không cách nào đạt tới tầng thứ chín." Thích Ngạo Sương khẽ cau mày. Khó trách Mạt Lý Na vốn là thực lực sáu sao, lại ngụy trang như vậy.

"Nhưng là, ngươi bây giờ nhưng có thể tùy ý ra vào ngày tháp, hơn nữa ngươi có thể vào tầng thứ tám được. Ngươi nhất định có thể tra ra chút dấu vết ." Mạt Lý Na chỉ sợ Thích Ngạo Sương không đồng ý, nhỏ giọng sụt sùi khóc, cầu xin, "Thích Ngạo Sương, ta van cầu ngươi, giúp ta một chút, ta cảm thấy được chuyện này tuyệt đối không đơn giản, ta cảm thấy được ca ca sẽ xảy ra chuyện. Ta cảm thấy được cuối cùng ca ca ta sẽ không vào được Phá Toái Hư Không mà sẽ gặp chuyện chẳng lành."

Thích Ngạo Sương khẽ cau mày, trong lòng trầm tư.

"Thích Ngạo Sương, ta van ngươi, ca ca ta, ta không thể mất đi ca ca ta. Ta không có mẫu thân, phụ thân vội vàng công sự, không có thời gian trông nom ta. Ca ca ta vẫn chăm chỉ tu hành nhưng vẫn dùng rất nhiều thời gian tới chăm sóc ta, quan tâm ta. Ta không thể mất đi ca ca của ta." Mạt Lý Na nét mặt đau khổ.

"Ta…. đừng khóc, ta sẽ giúp ngươi tra một chút." Thích Ngạo Sương nhìn Mạt Lý Na khóc, lại nghe Mạt Lý Na nói, trong lòng nổi lên ghen tuông. Bởi vì nàng nhớ lại một người. Cái tên đó đã lắng đọng ở trong lòng nàng thật lâu người —— Khải Sắt Lâm. Người phụ nữ đó đã dùng cả tính mạng bảo hộ nàng. Cho dù biết linh hồn của nàng không phải con gái của bà, bà vẫn bảo hộ nàng.

"Nhưng ngày mai ca ca sẽ phải đi đến Học Viện, nếu như, nếu như mà ta sẽ không còn được gặp lại ca ca làm thế nào đây?" đáy mắtcủa Mạt Lý Na đều là hoảng sợ.

"Ngươi không phải gấp gáp, ca ca ngươi trước tiên khoan đã vào Phá Toái Hư Không, nếu tin tưởng Học Viên Ngôi Sao quả thật có vẫn đề. Cho ta tranh thủ chút thời gian, ta sẽ hết sức giúp ngươi tra rõ ràng." Trong lòng Thích Ngạo Sương dâng lên một cỗ cảm giác chẳng lành.Học Viện Ngôi Sao, thật như lời Mạt Lý Na nói là có vấn đề sao? Nếu như là thật, như vậy mình cũng là một mục tiêu của bọn hắn sao? Bởi vì Thích Ngạo Sương lúc này chợt nhớ tới thời điêm Viện Trưởng nói chuyện với nàng. Nếu như Mạt Lý Na suy đoán là thật, không chỉ chính mình, bọn Địch Thản Tư cũng là mục tiêu sao?

"Ta, ta thật sự rât sợ. Ta cảm thấy Học Viện Ngôi Sao có vấn đề. Học sinh đầu tiên được tám sao lạ phản bội Học Viện, thiếu chút nữa hủy diệt ngày tháp. Nghe nói học sinh kia có thể đã thông qua cả tầng thứ chín . Nói cách khác hắn có lẽ đã đạt tới cảnh giới Phá Toái Hư Không! Nhưng tại sao phải chuyện khác thường như vậy? Hơn nữa Học Viện lại lao thẳng đến những chỗ có người sáp bước vào Phá Toái Hư Không để thu về Học Viện, là vì cái gì? Ta không phải suy đoán, ta quả thật khẳng định nhất định không có chuyện gì tốt ở đây!" Mạt Lý Na thân thể khẽ run lên, sắc mặt bắt đầu có chút tái nhợt.

"Mạt Lý Na, không nên như vậy, ca ca ngươi bây giờ còn chưa có chuyện gì. Ta sẽ mau sớm tra được thôi." Thích Ngạo Sương cau mày trịnh trọng nói, "Nếu như là thật, như vậy chuyện này cũng không dừng lại là ngươi và ca ca ngươi, mà là quan hệ quá nhiều người rồi, trong đó cũng có ta."

"Cái gì? Ngươi?" Mạt Lý Na mở to hai mắt hoảng sợ nhìn Thích Ngạo Sương, "Chẳng lẽ, chẳng lẽ ngươi cũng muốn bước vào Phá Toái Hư Không? Không cần, Thích Ngạo Sương, không cần!" Mạt Lý Na gầm nhẹ, xông về phía trước ôm lấy Thích Ngạo Sương.

"Không nên kích động, Mạt Lý Na." Thích Ngạo Sương vội thử đẩy ra Mạt Lý Na, Mạt Lý Na vẫn kích động, ôm gắt gao, thế nào cũng không chịu buông tay. Thích Ngạo Sương không thể làm gì khác hơn là dịu dàng dụ dỗ nói, "Đừng khóc, ta sẽ không để chuyện gì xảy ra. Ta thề, nhất định sẽ không. Hơn nữa ta bây giờ còn chưa có đạt tới thực lực đó."

"Không cần, không cần bước vào Phá Toái Hư Không. . . . . ." Mạt Lý Na khóc sụt sùi.

Thích Ngạo Sương nhẹ nhàng than thở, không nói gì thêm.

Phòng yên lặng xuống, chỉ có Mạt Lý Na nhỏ giọng khóc lóc. Hồi lâu, Mạt Lý Na rốt cuộc ngưng khóc thút thít, Thích Ngạo Sương lại an ủi nàng. Mạt Lý Na mới dần dần hòa hoãn lại, lúc này mới xin lỗi buông lỏng ra tay của mình.

"Yên tâm, ta sẽ rất nhanh tra được. Ngươi nhớ trở về nói cho ngươi ca ca, nói hắn làm chậm tốc độ tu hành, không cần vào Phá Toái Hư Không nhanh như vậy." Thích Ngạo Sương dặn dò .

"Được, ta đều nghe lời ngươi." Mạt Lý Na gật đầu như gà mổ thóc. Đem tên tuổi ca ca nói cho Thích Ngạo Sương, đưa cho Thích Ngạo Sương một dây chuyền bảo thạch, dùng cho chứng minh thân phận của nàng.

Trên đường phố, Thích Ngạo Sương đưa mắt nhìn Mạt Lý Na rời đi, nhưng trong lòng loạn thành một đoàn.

Phải xử lý thế nào đây? Hay là mai mình lặng lẽ đi theo ca ca của nàng ta tới Học Viện? xử lí thế nào đây?
"Không nên đi, ngươi, không nên đi mạo hiểm. Rất nguy hiểm, cho ta chút thời gian, để cho ta tới giải quyết."

Đang ở lúc Thích Ngạo Sương trong lòng phiền loạn, một thanh âm quen thuộc truyền đến lỗ tai Thích Ngọa Sương. Con ngươi của Thích Ngạo Sương chợt phóng đại, cái thanh âm này, nàng đã nghe qua.

Là thanh âm của người đã ngăn cản mình đi tầng thứ chín.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,525
Điểm cảm xúc
2,440
Điểm
113
Chính văn 4
Chương 32: Sao ngươi lại ở đây?
Bỗng, Thích Ngạo Sương ngẩng đầu nhìn xung quanh. Người qua lại rất đông nhưng không có chút đặc biệt nào. Nói vậy là không ai thấy người này.

“Ngươi là ai?” Thích Ngạo Sương đứng tại chỗ, khẽ cau mày, nhỏ giọng hỏi không khí trước mặt.

“Đừng để bằng hữu ca ca của ngươi vội vàng bước vào cảnh giới Phá Toái Hư không. Hãy kéo dài thời gian. Sắp tới lúc chân tướng lộ rõ rồi.” Âm thanh trong trẻo không trả lời câu hỏi của Thích Ngạo Sương, mà sau khi nhắn nhủ hết thì liền không có tiếng động nữa. Dù cho Thích Ngạo Sương nhỏ giọng gọi thế nào đi nữa thì cũng không đáp lại.

Rốt cuộc người này là ai? Thực lực của hắn đã đạt tới trình độ nào rồi? Cả hai lần đều chỉ nghe thấy tiếng mà không thấy người. Nghe giọng điệu của hắn thì hình như thật sự học viện Tinh Thần có bí mật gì đó không muốn bị ai biết, mà hắn thì đang điều tra về bí mật này.

Nói chung tiếp theo chỉ cần yên lặng theo dõi thay đổi, sau đó ứng phó.

Trong lòng Thích Ngạo Sương hơi lo lắng. Sự tình càng ngày càng phức tạp.

Lúc này tâm tình Thích Ngạo Sương không bình thản như trước nữa. Không yên lòng đi trên đường, suy nghĩ rất nhiều.

Đang lúc Thích Ngạo Sương thất thần, chợt có một hồi thay đổi truyền tới từ không khí trước mặt, một luồng sức mạnh nhỏ đánh về phía nàng. Thích Ngạo Sương lập tức lấy lại tinh thần, búng nhẹ ngón tay, đẩy luồng sức mạnh này ra một cách khéo léo. Nàng khẽ cau mày nhìn về phía trước, thì thấy một nam tử trung niên sắc mặt lạnh nhạt đang khoanh tay trước ngực nhìn mình.

Hiển nhiên công kích không giải thích được vừa nãy là của nam tử này. Nam tử mặc trang phục màu đen, trên đầu cột dải lụa màu đen, cả người tả ra một luồng hơi thở hung ác. Cơ bắp của hắn tràn trề sức mạnh.

“Người đại diện của học viện Tinh Thần….” Nam tử trung niên cười lạnh, âm dương quái khí nói, “Học viện Tinh Thần càng ngày càng không có người. Đến ngươi mà cũng có thể làm người đại diện à?”

Thích Ngạo Sương nhìn người trước mặt một cách dửng dưng. Nàng biết nam nhân trước mặt là người bất mãn với học viện Tinh Thần, không cam chịu đứng dưới học viện Tinh Thần.

“A? Ngươi có chuyện gì à?” Thích Ngạo Sương lạnh nhạt nói. Nàng cũng không muốn lằng nhằng với người như vậy. Bởi vì nàng còn có việc phải làm, không cần thiết phải lãng phí thời gian với loại người như vậy.

“Hừ, cũng không có gì. Chỉ cảm thấy quần áo trên người ngươi không hợp với ngươi, không bằng lột xuống để ta mặc thử một chút xem. Biết đâu ta thích hợp với nó hơn.” Nam tử trung niên nhếch môi, nhìn Thích Ngạo Sương đầy khinh thường, cố ý nói lớn để thu hút sự chú ý của người xung quanh.

Quả nhiên như nam tử trung niên muốn, mọi người xung quanh dừng bước, nhìn hết về bên này, bàn tán ầm ĩ nhưng không có ai bước lên nói.

“Vậy ngươi thử xem.” Thích Ngạo Sương cười nhạt, nhẹ nhàng nói.

“Tiểu tử, là ngươi nói đấy nhé!” mặt nam tử trung niên hiện lên sự âm ngoan, chưa nói hết đã tập kích qua, hiển nhiên là muốn thừa dịp Thích Ngạo Sương còn chưa lấy lại tinh thần mà đánh lén. Hắn khiến người xung quanh thở dài nhưng vẫn không có ai bước lên cản lại. Người dám khiêu chiến với người đại diện của học viện Tinh Thần Thiên nhất định cũng có chút thực lực. Mà người của học viện Tinh Thần càng không phải là người mà bọn họ có thể đắc tội được.

Sắc mặt Thích Ngạo Sương trầm xuống. Vốn cho rằng đối phương dù gì cũng là người có thực lực, biết kiềm chế nhưng không ngờ hắn lại hèn hạ vô sỉ như thế. Vậy cũng không cần giữ lại đường sống làm gì!

Thích Ngạo Sương định nghênh đón thì một luồng tàn ảnh thoáng qua trước mắt.

Ầm ————

Một tiếng nổ lớn đâm thẳng lên trời xanh.

Khiến màng nhĩ những người xung quanh vang lên tiếng ong ong, làm người ta kinh hồn bạt vía.

Sắc mặt của nam tử trung niên tập kích Thích Ngạo Sương biến thành tái nhợt, trong đáy mắt đều là kinh hoàng.

Quả đấm của hắn bị người ta tiếp lấy nhưng không phải là thiếu niên tóc đỏ thoạt nhìn rất yếu đuối kia mà là một nam tử anh tuấn có khuôn mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt kiên định.

Ngay sau đó liền vang lên tiếng động quỷ dị.

Răng rắc ————

Không dứt bên tai.

“A —————— tay của ta, tay của ta, tay của ta —————— tiếng kêu thảm thiết đột nhiên phát ra. Chỉ thấy máu tươi bay đầy trời, tay của nam tử trung niên kia lúc này dần dần lìa ra khỏi cơ thể.

Hắn gào lên đầy đau đớn, chợt thu tay lại, ôm lấy cái tay đã đứt lìa kia mà kêu lên thảm thiết. Trong mắt hắn ngoài sợ hãi còn có không thể tin được. Thân thể mình cường tráng như vậy mà lúc này lại bị thương nặng như vậy! Cái tay này hỏng rồi. Vốn muốn tìm người yếu nhất trong ba người đại diện của học viện Tinh Thần mà ra tay nhưng không ngờ, không ngờ lại có một người đột nhiên lao ra, biến mọi chuyện thành như vậy!

Mà lực chú ý của Thích Ngạo Sương không ở chỗ đó, mà ánh mắt nàng dừng trên lưng nam tử trước mặt, không thể dời đi. Bóng lưng này sao mà quen thuộc đến thế, khiến trái tim nàng đập nhanh hơn.

Làm sao có thể? Sao hắn lại ở đây?

Không phải là đang mơ chứ?

Đã rất lâu, rất lâu không gặp người này rồi. Vậy mà bây giờ hắn lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, đỡ cho mình một đòn này.

Nam tử đứng trước mặt Thích Ngạo Sương thu tay lại, từ từ xoay người lại, nhìn Thích Ngạo Sương chằm chằm.

“Bây giờ thuộc hạ nên gọi là thiếu gia hay tiểu thư đây?” trên khuôn mặt anh tuấn của nam tử đứng trước mặt Thích Ngạo Sương là nụ cười thản nhiên. Hắn nhỏ giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

Đôi môi Thích Ngạo Sương khẽ run lên, nhìn sâu vào người trước mặt, hồi lâu không thốt nên lời.

Còn nam tử đối mặt cũng không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn Thích Ngạo Sương, ánh mắt cũng phức tạp. Có vui mừng, có kích động, có lo lắng, còn có lưu luyến thật sâu.

“Tẫn…Tẫn Diêm….” Thật lâu sau, rốt cuộc Thích Ngạo Sương nói một câu qua đôi môi đang run rẩy, “Ngươi…Sao ngươi lại ở đây? Sao ngươi biết là ta?”

Tẫn Diêm không trả lời Thích Ngạo Sương mà quay lại nhìn nam tử trung niên đang đau đến không muốn sống nữa, thản nhiên nói: “Cút đi. Đến ta ngươi còn không đánh lại mà còn muốn khiêu chiến với thiếu gia nhà ta à? Không biết tự lượng sức mình!”

Câu nói lạnh lẽo này của Tẫn Diêm như hòn đá rơi xuống mặt hồ nước yên tĩnh, tạo ra từng gợn sóng. Người xung quanh càng thêm ồn ào, dùng ánh mắt kính sợ mà nhìn Thích Ngạo Sương và Tẫn Diêm. Thiếu niên đại diện tóc đỏ này lại có người hầu có thực lực kinh khủng như thế? Mà theo cách nói của người hầu thì thực lực của chủ nhân hắn (TNS) còn vượt xa hắn (TD)? Vậy thực lực của chính hắn thì như thế nào?

Trên mặt nam tử trung niên kia đều là sợ hãi, nhìn khuôn mặt lãnh khốc của Tẫn Diêm, không thốt nên lời.

“Cút!” Tẫn Diêm quát lạnh một chữ, nam tử trung niên kia tựa như lấy được lệnh đặc xá, vội vàng chạy như trút được gánh nặng.

Ánh mắt lạnh lẽo của Tẫn Diêm quét qua những người vây xem. Khi mọi người đối mắt với ánh mắt đó thì trong lòng cả kinh, tất cả tản đi nhanh chóng.

Đợi mọi người tản đi, Tẫn Diêm mới xoay người lại nhìn Thích Ngạo Sương.

“Tẫn….Tẫn Diêm….” Giọng nói của Thích Ngạo Sương hơi run rẩy và chua xót. Nàng cho rằng cả đời này sẽ không còn được gặp lại Tẫn Diêm nữa. Nhưng đúng là bây giờ hắn đang sống sờ sờ, đứng trước mặt mình.

“Thuộc hạ nói rồi. Thuộc hạ sẽ vẫn đi theo người.” Tẫn Diêm mỉm cười, nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên định mà nói, “Tiểu thư, từ ngày thuộc hạ thề như vậy thì tất cả đã được định rồi. Lần này thuộc hạ sẽ sát cánh bên người, sẽ không buông tay nữa.”

Thích Ngạo Sương sửng sốt. Nàng kinh ngạc mà nhìn người trước mặt, bắt đầu đánh giá tỉ mỉ. Hình như người trước mặt không giống trước, tang thương hơn, ánh mắt kiên định hơn. Sự cố chấp giữa hai hàng lôn mày không thay đổi. Đi tới thế giới Hỗn Độn cần có thực lực mà người thường không thể tưởng tượng được. Với thực lực của Tẫn Diêm, có thể tới được thế giới Hỗn Độn, đứng trước mặt mình, đánh lui người vừa nãy thì cần phải trả giá bao nhiêu? Chợt trong lòng Thích Ngạo Sương đau xót, hoàn toàn không dám nghĩ tiếp nữa.

“Ngươi…Ngươi tới đây bằng cách nào? Sao vừa nhìn đã biết dáng vẻ bây giờ là ta?” Thích Ngạo Sương hỏi không lưu loát cho lắm, một cỗ đau lòng càng ngày càng đậm hơn trong lòng nàng. “Chu Đế đâu rồi? Chu Đế ở đâu?” Thích Ngạo Sương không quên con rồng Tiểu Chu Đế thích ăn giấm kia.

“Ở đây không phải chỗ để nói chuyện. Chúng ta đi thôi.” Tẫn Diêm nhìn sâu vào mắt Thích Ngạo Sương, nhẹ nhàng nói. Cái nhìn này tựa như nhìn xuyên qua linh hồn của nàng, tựa như muốn khắc nàng vào trong xương tủy của mình.

Tẫn Diêm nói xong thì đi lên trước, Thích Ngạo Sương quay lại nhìn khách sạn cách đó không xa. Đó là chỗ ở của Thiên Đạo Môn. Nàng không chần chừ mà quay đầu lại, bước theo Tẫn Diêm.

Tẫn Diêm dẫn Thích Ngạo Sương đi theo hướng ngược lại cho tới khi tới trước một nhà dân thì mới dừng lại, đẩy cửa vào. Nhà cửa gọn gàng sạch sẽ cho người ta cảm giác tâm tình yên ổn. Sau khi vào nhà, Tẫn Diêm rót cho Thích Ngạo Sương một ly trà.

“Thuộc hạ không có trà hoa hồng mà người thích nhất, uống tạm cái này nhé.” Tẫn Diêm đưa ly trà trong tay tới.

Câu này khiến Thích Ngạo Sương thiếu chút nữa thì rơi nước mắt.

Sao trong lòng lại đột nhiên thấy khó chịu như thế? Sao lại cảm thấy buồn bã như thế?

Có thứ gì đó hoặc có cảm giác gì đó đã mất?

Thích Ngạo Sương chậm rãi nhận lấy cái ly, rơi nước mắt.

Tẫn Diêm nhìn bộ dạng của Thích Ngạo Sương, khẽ mở miệng nhưng lại không thể nói ra lời.

“Ta….Ta nhớ các ngươi, ta nhớ ngươi, nhớ Lăng Vân, nhớ Dật Hiên, nhớ Bạch Đế Hắc Vũ, nhớ Ngõa Nhĩ Đa, nhớ Khắc Lý Phu, nhớ Hạ Thiên, nhó Hắc Long Bản, nhớ Sở Tâm, nhớ Đông Phong Hầu, nhớ biểu tỷ biểu ca….Ta rất nhớ….” Nước mắt Thích Ngạo Sương rơi xuống không ngừng. Đã bao lâu không không rồi? Không nhớ nữa….Hình như lâu lắm rồi….Đủ mọi chuyện trước kia chợt hiện ra trong đầu, lấp đầy lòng của Thích Ngạo Sương, từ từ tràn ra. Lâu như vậy tới nay đều chỉ có mình nàng cô đơn chịu đựng tất cả. Tất cả bằng hữu người thân đều không ở bên cạnh. Mình chỉ có thể chôn tất cả trong đáy lòng. Tịch mịch, cô độc, lo lắng….Nàng không kiên cường như bề ngoài. Phải kiên trì, phải dấu tất cả thật sâu. Ngay khi nhìn thấy Tẫn Diêm, tâm tình đã chôn giấu lâu nay hoàn toàn bộc lộ ra.

Từ đầu tới cuối Tẫn Diêm không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng một bên đợi, nhìn dáng vẻ rơi lệ của Thích Ngạo Sương, đáy mắt hiện lên đau lòng rất đậm. Người trước mặt thật ra không kiên cường như mọi người vẫn nghĩ. Nàng chỉ yên lặng chịu đựng tất cả một mình mà thôi.

Lâu sau, rốt cuộc Thích Ngạo Sương bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn Tẫn Diêm.

Tẫn Diêm nhẹ nhàng thở ra một hơi, chỉnh lại suy nghĩ của mình, lúc này mới từ từ kể lại mình đã tới thế giới này như thế nào, tìm Thích Ngạo Sương bằng cách nào.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,525
Điểm cảm xúc
2,440
Điểm
113
Chính văn 4
Chương 33: Để người đợi lâu
Tẫn Diêm nhẹ nhàng thở ra một hơi, chỉnh lại suy nghĩ của mình, lúc này mới từ từ kể lại mình đã tới thế giới này như thế nào, tìm Thích Ngạo Sương bằng cách nào.

Tách linh hồn. Lần đầu tiên Thích Ngạo Sương nghe từ này. Mà đây cũng là lần đầu tiên Thích Ngạo Sương nghe Tẫn Diêm kể về gia tộc của mình. Là gia tộc cổ xưa thần bí đã biến mất, chỉ còn lại một mình Tẫn Diêm.

Tẫn Diêm có thể thăng cấp trong thời gian ngắn như vậy, đuổi theo bước chân của Thích Ngạo Sương, tất cả là nhờ tách linh hồn. Tựa như người lột xác, tách linh hồn sẽ giúp người đó tăng lên một tầng. Nhưng đau đớn trong đó còn hơn bị lột xác nữa. Tẫn Diêm chỉ hời hợt nói một câu nhưng Thích Ngạo Sương biết, đau đớn trong đó không phải người thường có thể tưởng tượng và thừa nhận được.

“Đây là phương pháp bí truyền của gia tộc chúng ta. Tách linh hồn và dấu ấn linh hồn. Dấu ấn linh hồn của ta ngay trước lúc người rời đi đã khắc trên người của người. Chi nên, dù người đi tới đâu thì ta đều có thể tìm được. Có điều, lần này….Để cho người đợi lâu rồi.” Trên khuôn mặt anh tuấn của Tẫn Diêm là nụ cười thản nhiên, nhìn sâu vào Thích Ngạo Sương đang kinh ngạc. Mà Tẫn Diêm không nói với Thích Ngạo Sương rằng sau khi thi triển phương pháp bí truyền này thì xương cốt toàn thân sẽ gãy lìa, sau đó sắp xếp lại, rồi lại gãy ra, lặp lại chín lần như thế. Đau đớn trong đó không cần nói cũng biết. Nhưng nếu thi triển phương pháp bí truyền này thất bại thì không chỉ đơn giản là chết. Mà là linh hồn cũng sẽ hoàn toàn bị hủy, không để lại chút dấu vết nào. Tẫn Diêm chọn cách giấu những điều này, không muốn Thích Ngạo Sương có chút gánh nặng nào trong lòng, cho dù chỉ là một chút xíu.

“Ngươi….Ngươi…..” Thích Ngạo Sương kinh ngạc mà nhìn Tẫn Diêm đang mỉm cười trước mặt, ấp úng, nhưng không nói ra được lời nào. Nơi đáy lòng dâng lên cảm động và đau lòng thật sâu. Tẫn Diêm, Tẫn Diêm, Tẫn Diêm vẫn luôn bên cạnh mình, lại dùng cách đó để theo tới đây. Làm sao mình chịu nổi đây? Mình đáng để hắn làm như thế sao? Mình không phải Khắc Lôi Nhã chân chính, cũng không phải là người có ràng buộc gì với hắn. “Nhưng, Tẫn Diêm, ta, ta không phải là….”

“Tiểu thư!” chợt, Tẫn Diêm cao giọng ngắt lời Thích Ngạo Sương, nhìn nàng bằng ánh mắt sáng quắc, nói rõ ràng từng chữ, “Tiểu thư, người đừng nói gì nữa. Ta chỉ biết người chính là người mà ta muốn đi theo cả đời. Ta nói rồi, ta sẽ bảo vệ người, sẽ đứng cạnh người vĩnh viễn. Người đừng nghĩ tới những chuyện khác nữa.”

Thích Ngạo Sương kinh ngạc mà nhìn Tẫn Diêm, đôi môi khẽ run, cực kỳ phức tạp: “Tại sao? Tại sao ngươi….”

“Tiểu thư, xin người đừng có bất kỳ gánh nặng nào. Ta không mong tiểu thư đáp lại tấm lòng của ta, một chút cũng không. Ta chỉ muốn yên lặng bảo vệ người, muốn nhìn người, ở cạnh người là được rồi.” Tẫn Diêm mỉm cười, giọng điệu kiên định.

Trong phòng yên tĩnh, lúc này, tất cả đều im lặng.

Lâu sau hai người mới bình tĩnh lại, nói về tình huống hiện tại của mình. Thích Ngạo Sương cũng nói cho Tẫn Diêm về sự hoài nghi học viện Tinh Thần của mình.

“Nói vậy thì quả thật là rất khả nghi.” Tẫn Diêm cau mày suy nghĩ, “Học viện Tinh Thần ham thích làm cho người ta thành cường giả là có ý đồ gì? Hình như theo lời tiểu thư thì không có chỗ tốt nào. Nhưng nếu những cường giả này có công dụng nào đó với học viện Tinh Thần mà không ai biết…”

Đột nhiên Thích Ngạo Sương kinh hãi. Có công dụng mà không muốn người khác biết?!

“Rất kỳ lạ. Nhưng tiểu thư, bây giờ người đừng vọng động. Theo lời người hãy khiến ca ca của Mạt Lý Na không tiến thêm nữa, tạm thời nghe lời nam tử thần bí kia nói, đừng vội vàng.” Tẫn Diêm phân tích, “Lực chú ý của học viện Tinh Thần cũng ở đại hội bốn thành này, chắc là cũng muốn phát hiện thêm cường giả, hoặc là người có tiềm năng…” Tẫn Diêm nói tới đây thì ngừng lại, hai người nhìn nhau, sắc mặt đại biến.

Sao không nghĩ tới cho tới nay đại hội bốn thành đều do học viện Tinh Thần chủ trì nhỉ! Phải chăng đây là để thỏa mãn mục đích không rõ nào đó của học viện? Mà mục đích đó bây giờ đã rõ ràng rồi. Chính là vì tìm kiếm cường giả và người có tiềm lực đột phá cảnh giới Phá Toái Hư Không!

Nhưng tìm những người này làm gì?

Một luồng khí lạnh dâng lên từ đáy lòng Thích Ngạo Sương. Bởi vì lúc này nàng đang nghĩ tới một người.

Người lần đầu tham gia tu luyện đã vượt qua tầng thứ tám, nhưng cuối cùng lại là người phản bội học viện Tinh Thần, thiếu chút nữa thì phá hủy tháp Tinh Thần Thiên. Mọi người đồn rằng lúc đó hắn đã đạt tới cảnh giới Phá Toái Hư Không. Sau đó không ai biết tung tích của hắn. Có người nói đã chết, có người nói đã ẩn cư.

Có phải người kia đã phát hiện ra điều gì không?

Hay là?!

Thích Ngạo Sương giật mình, chấn động toàn thân. Trong đầu nàng xuất hiện nam tử thần bí đó, người đã ngăn mình bước lên tầng thứ chín. Hắn nói hắn sẽ giải quyết mọi chuyện. Chẳng lẽ hắn chính là người đã phản bội học viện Tinh Thần Thiên?

Phân tích qua đủ loại đầu mối thì có thể là như vậy.

“Tiểu thư? Tiểu thư?” Tẫn Diêm thấy Thích Ngạo Sương thất thần thì liền gọi mấy tiếng để thần trí nàng quay về.

“À?” rốt cuộc, Thích Ngạo Sương lấy lại tinh thần, nhìn Tẫn Diêm.

“Tiểu thư, có phải người nghĩ tới điều gì hay không?” Tẫn Diêm khẽ cau mày, trầm giọng hỏi.

“Ừ. Ta nghĩ tới một người.” Thích Ngạo Sương gật đầu, nói suy đoán trong lòng mình ra.

“Tiểu thư nói rất có lý. Chuyện này dường như rất khó giải quyết. Nhưng chúng ta phải làm theo quyết định của tiểu thư, trước hết cứ yên lặng theo dõi thay đổi cái đã. Hơn nữa…” Tẫn Diêm dừng lại, trầm giọng nói tiếp, “Hơn nữa bây giờ chúng ta không có thực lực chống đối học viện Tinh Thần.”

“Ừ. Bây giờ chỉ có thể chờ thôi.” Thích Ngạo Sương gật đầu.

“Tiếp theo tiểu thư định làm gì?” Tẫn Diêm hỏi.

“Ừ. Ta muốn đi gặp đệ tử của Thiên Đạo Môn.” Thích Ngạo Sương nói.

“Là môn phái tiểu thư gia nhập?”

“Ừ. Đi xem xem có chỗ nào có thể giúp được không.” Thích Ngạo Sương gật dầu, “Vừa rồi lúc chưa gặp ngươi ta định tới đó.”

“Vậy ta đi theo người.” Tẫn Diêm đứng dậy.

“Cũng được. Có điều đừng gọi tiểu thư nữa.” Thích Ngạo Sương cười nhẹ.

“Vâng, thiếu gia.” Tẫn Diêm và Thích Ngạo Sương nhìn nhau cười.

Đi trên đường, Tẫn Diêm đi sau lưng Thích Ngạo Sương theo thói quen, yên lặng nhìn chăm chú vào bóng lưng của nàng, trong lòng đầy suy nghĩ. Được nhìn thấy tiểu thư lần nữa thì lại là trong hoàn cảnh này. Tiểu thư xảy ra nhiều chuyện như vậy, bây giờ thậm chí còn trao đổi thân thể với Phong Dật Hiên, mà người làm ra chuyện này là Lãnh Lăng Vân. Nhưng cũng chính bởi tiểu thư không muốn Phong Dật Hiên chết nên Lãnh Lăng Vân mới làm thế! Tẫn Diêm ngẩng đầu, nhìn trời, Lãnh Lăng Vân, Phong Dật Hiên…Hai người này, tiểu thư phải chọn ai đây?

Khi Thích Ngạo Sương bước vào đại sảnh của khách sạn nơi Thiên Đạo Môn ở thì một giọng nói lỗ mãng quen thuộc truyền tới: “Ơ, đây chẳng phải là tiểu Ngạo Sương của chúng ta à? Sứ giả đại nhân giá lâm có gì phải làm ạ? Chẳng lẽ tới mời chúng ta đi ăn cơm?” giọng nói này không cần phải đoán cũng biết là của A Nhĩ Đề Tư rồi.

“A Nhĩ Đề Tư trưởng lão.” Thích Ngạo Sương theo giọng nói nhìn sang, nở nụ cười. Chẳng biết tại sao Thích Ngạo Sương có thể nhìn thấy bóng dáng của người kia trên người A Nhĩ Đề Tư, tuy chỉ có một chút xíu. Nhẹ nhàng như vậy, lười biếng như vậy thật giống Tạp Mễ Nhĩ. Cảm giác này khiến trong lòng Thích Ngạo Sương dâng lên sự ấm áp.

“Tiểu Ngạo Sương, ha ha, đã lâu không gặp.” A Nhĩ Đề Tư nhảy từ trong góc đại sảnh ra, chạy về phía Thích Ngạo Sương.

“Vâng, cũng hơi lâu rồi.” Thích Ngạo Sương mỉm cười.

“Oa, đây là ai?” A Nhĩ Đề Tư chợt khẽ cau mày nhìn Tẫn Diêm sau lưng Thích Ngạo Sương, hỏi đầy nghi ngờ. Hơi thở trên người nam tử này hơi kỳ lạ, nhưng lại không nói rõ được là lạ thế nào cho nên mới hỏi.

“Hắn là…” Thích Ngạo Sương còn chưa nói hết thì đã bị Tẫn Diêm nói trước.

“Ta là người hầu của thiếu gia.” Tẫn Diêm trả lời không kiêu ngạo không siểm nịnh.

“Hả?” A Nhĩ Đề Tư hơi nghi ngờ mà nhìn hai người, nhưng không hỏi thêm nữa.

“A Nhĩ Đề Tư, cám ơn người đã giúp con nhiều như vậy. Lần đại hội bốn thành này có cần con giúp gì không?” Thích Ngạo Sương suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định tạm thời không nói việc mà nàng lo lắng và hoài nghi cho A Nhĩ Đề Tư. Dù sao bây giờ không có chứng cứ, hơn nữa bọn họ cũng không có ai đạt tới cảnh giới Hư Không.

“Không có. Chúng ta giải quyết hết rồi. Lần đại hội này nhất định chúng ta sẽ đứng đầu bảng, ha ha.” A Nhĩ Đề Tư ngửa đầu, cười lớn quên cả hình tượng.

Thích Ngạo Sương nhìn bộ dạng đắc chí của A Nhĩ Đề Tư mà thấy xấu hổ.

“Con tới vì chuyện này à? Không có gì cần con giúp đâu. Đi, đi đi, mời ta ăn cơm.” A Nhĩ Đề Tư cười hì hì, nói. Ông vươn tay ôm vai Thích Ngạo Sương đẩy nàng ra ngoài.

Ánh mắt Tẫn Diêm sắc như kiếm rơi vào cái tay trên vai Thích Ngạo Sương, mà A Nhĩ Đề Tư thì hồn nhiên không nhận ra, vẫn cười hi hi ha ha, ra ngoài với nàng.

Tẫn Diêm khẽ cau mày, cuối cùng im lặng đi theo.

Trên lầu hai của khách sạn, Tháp Lệ Na kinh ngạc mà nhìn theo bóng lưng đang biến mất ở cửa của Thích Ngạo Sương, trong mắt đầy vẻ không đành lòng.

Ăn cơm với A Nhĩ Đề Tư xong, Thích Ngạo Sương dẫn Tẫn Diêm về khách sạn của học viện Tinh Thần, để người phục vụ sắp xếp chỗ ở cho Tẫn Diêm. Là căn phòng cách phòng nàng không xa.

Màn đêm buông xuống, Kiều Nạp Sâm và Địch Thản Tư trở về, cửa phòng Thích Ngạo Sương đóng chặt nên hai người cũng không quấy rầy mà về phòng mình.

Thích Ngạo Sương nằm trên giường, nhìn rèm che hoa lệ, trong lòng kích động và vui mừng. Không ngờ hôm nay lại gặp được Tẫn Diêm. Sự thân thiết và ấm áp trong lòng không thể diễn tả thành lời.

Có Tẫn Diêm ở đây, thật tốt….

Thích Ngạo Sương thỏa mãn nhắm mắt lại, từ từ ngủ.

Ban đêm, ánh trăng trong veo chiếu qua cửa sổ, xung quanh yên tĩnh.

Chợt một bóng người lặng yên không tiếng động xuất hiện trước giường Thích Ngạo Sương khi nàng đã ngủ say, cứ như vậy mà lẳng lặng đứng cạnh giường, yên lặng nhìn gương mặt điềm tĩnh say ngủ của nàng.

“Aiz…” một tiếng thở dài nhẹ tới mức không thể nghe được phát ra từ miệng người nọ, mang theo một chút đau buồn và ý tứ hàm xúc.

Chợt, người đứng cạnh giường khẽ cau mày, liếc về phía cửa phòng, biến mất ngay tại chỗ trong nháy mắt tựa như chưa bao giờ xuất hiện.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,525
Điểm cảm xúc
2,440
Điểm
113
Chính văn 4
Chương 34: Giống như đã từng quen
Bóng người kia biến mất ngay tại chỗ, trong phòng yên tĩnh như cũ. Thích Ngạo Sương đang ngủ say nên hoàn toàn không nhận ra có người đã tới.

Ngoài thành, hai bóng người đuổi theo nhau, giữ một khoảng cách nhất định cho đến khi bước vào một rừng cây nhỏ tĩnh mịch.

Người đi trước dừng lại, chắp tay mà đứng nhưng không quay đầu lại.

Tẫn Diêm đuổi theo sau cũng dừng lại, nhìn người phía trước chằm chằm, cũng im lặng.

“Ngươi đuổi theo làm gì?” một câu nói nhẹ nhàn sâu xa phát ra từ miệng người nọ.

“Ngươi là ai?” Tẫn Diêm khẽ cau mày, nhìn người phía trước, ánh mắt sáng rực.

“Là ai có quan trọng không?” Người phía trước nói nhỏ.

Tẫn Diêm im lặng.

“Ta không có ác ý với nàng.” Người nọ nói thật nhỏ.

“Ta biết rõ.” Tẫn Diêm trầm giọng, nói đầy khẳng định, “Ngược lại, còn rất quan tâm.” Tẫn Diêm nói ra nghi vấn trong lòng. Nam nhân này là ai? Sao lại có thái độ kỳ lạ như thế với tiểu thư?

“Sao lại không. Tạm thời các ngươi đừng nhúng tay vào chuyện của học viện Tinh Thần. Ta sẽ chờ thời cơ thích hợp rồi xử lý. Các ngươi sẽ rõ thôi. Đến lúc đó các ngươi hãy ra tay cũng không muộn.” người đứng yên phía trước từ từ nói.

“Là ngươi! Ngươi chính là nam tử thần bí theo lời tiểu thư!” Tẫn Diêm giật mình, “Cũng chính là người năm đó thiếu chút nữa đã phá hủy tháp Tinh Thần Thiên?!” Tẫn Diêm kinh ngạc không dứt. Khó trách thực lực của người này sâu không lường được. Nếu không phải linh hồn mình từng tách ra nên trở nên nhạy cảm khác thường cũng không thể phát hiện được hắn đang đứng trong phòng của tiểu thư. Mà vừa rồi đuổi theo rõ ràng cho thấy hắn không dùng hết sức, nếu không mình không thể nào bắt kịp. Hắn tới đây thì dừng lại chờ mình là có chuyện muốn nói sao?

“Ừ. Đã qua lâu rồi.” Nam tử thần bí lạnh nhạt nói, “Phải phá hủy tháp Tinh Thần Thiên của học viện Tinh Thần.”

“Vì sao?” Tẫn Diêm căng thẳng trong lòng. Nam tử thần bí trước mặt hiển nhiên biết chút nội tình. Nhưng chuyện này là như thế nào?

“Rồi ngươi sẽ biết. Trước đó hãy bảo vệ nàng cho tốt.” Nam tử thần bí nói xong thì bóng dáng biến mất ngay tại chỗ trong nháy mắt. Chỉ có gió nhẹ nhàng thổi qua và tiếng lá cây xào xạc.

Tẫn Diêm bước vội lên mấy bước, không thể cảm nhận được hơi thở của nam tử thần bí kia nữa.

Hắn là ai?

Sao lại quan tâm tiểu thư như vậy?

Sao lại có cảm giác như đã từng quen biết?

Như đã từng quen biết? Sao mình lại có ý nghĩ hoang đường như thế nhỉ?!

Tẫn Diêm đứng trong rừng cây một lúc lâu rồi mới trở về, trong lòng cực kỳ nghi ngờ.

Sáng sớm hôm sau, tiếng chim hót líu lo truyền vào phòng. Ánh mặt trời chiếu qua khung cửa, tỏa khắp mặt đất. Thích Ngạo Sương từ từ mở mắt ra, nhìn rèm che hoa lệ trên đầu, ngáp một cái, từ từ đứng dậy.

Ngoài cửa truyền đến tiếng nói rất nhỏ.

“Ngươi là ai?”

Hình như là giọng Địch Thản Tư.

Trong lòng Thích Ngạo Sương căng thẳng, chợt nhớ ra hôm qua Tẫn Diêm trở lại chưa gặp Địch Thản Tư và Kiều Nạp Sâm. Mà tính tình của Địch Thản Tư thì hơi kỳ lạ, không chừng sẽ xảy ra xung đột với Tẫn Diêm.

Thích Ngạo Sương vội vàng xuống giường, mở cửa phòng ra, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Địch Thản Tư.

Tẫn Diêm im lặng đứng cạnh cửa phòng Thích Ngạo Sương, mặt sắc lạnh, không trả lời câu hỏi của Địch Thản Tư.

“Địch Thản Tư.” Thích Ngạo Sương gọi.

“Thích Ngạo Sương, người này là ai mà lại canh cửa cho đệ?” Địch Thản Tư khẽ cau mày, đáy mắt thoáng qua tia âm trầm.

“Là người hầu của đệ, Tẫn Diêm.” Thích Ngạo Sương suy nghĩ một chút, giới thiệu theo ý Tẫn Diêm.

“Người hầu? À.” Địch Thản Tư nghe xong thì sắc mặt hơi dịu lại. Nhìn hành động của Tẫn Diêm thì đúng là giống một người hầu trung thành.

“A ~~~ oh ~~~ đó ~~~ nha ~~~” Kiều Nạp Sâm vặn người bẻ cổ, ngáp dài, miệng phát ra mấy tiếng kêu quái dị, híp mắt, mặt tràn đầy hài lòng. Lúc hắn mở mắt ra thấy ba người thì hơn sửng sốt.

“Các huynh đang làm gì vậy? A, đây là ai?” Kiều Nạp Sâm nhìn Tẫn Diêm đầy nghi ngờ.

“Chỉ là người hầu của Thích Ngạo Sương mà thôi.” Địch Thản Tư nhàn nhạt trả lời, “Được rồi, chúng ta đi ăn cơm đi. Nhân tiện xem cách trang trí của hội trường luôn.”

Tẫn Diêm từ đầu đến cuối vẫn im lặng đứng một bên.

Kiều Nạp Sâm nhìn Địch Thản Tư rồi nhìn Tẫn Diêm một cách đầy nghi ngờ.

“Đệ đi rửa mặt đã.” Thích Ngạo Sương xoay người vào phòng.

“Vậy chúng ta chờ đệ ở nhà ăn.” Kiều Nạp Sâm nói.

“Ừ.”

Địch Thản Tư và Kiều Nạp Sâm rời đi. Tẫn Diêm cúi đầu, khoanh hai tay trước ngực, im lặng tựa vào vách tường cạnh cửa phòng Thích Ngạo Sương, lặng lẽ chờ đợi.

Địch Thản Tư nhìn Tẫn Diêm từ xa, có vẻ đăm chiêu.

Trên bàn ăn, Kiều Nạp Sâm híp mắt nhai thức ăn, vẻ mặt hài lòng nhưng không biết hắn đang nghĩ gì.

Địch Thản Tư lẳng lặng ăn bữa sáng, dư quang khóe mắt lại nhìn về phía Thích Ngạo Sương.

Tẫn Diêm đứng sau lưng nàng, vẻ mặt rất tự nhiên mà rót trà nóng cho nàng. Mùi hoa hồng thơm ngát say lòng người.

Là trà hoa hồng.

Thích Ngạo Sương ngẩng đầu, nhìn Tẫn Diêm, khẽ mỉm cười hiểu ý.

Trên khuôn mặt lạnh lẽo của Tẫn Diêm cũng lộ ra nụ cười thản nhiên. Rót xong trà, Tẫn Diêm lại im lặng lui lại sau lưng Thích Ngạo Sương.

Tất cả đều rơi vào trong mắt Địch Thản Tư. Ánh mắt hắn hơi thâm trầm.

Dùng bữa sáng xong thì ba người chuẩn bị tới võ trường lớn nhất ở phía tây thành. Đây sẽ là nơi diễn ra các cuộc so tài của các thành.

Ba người ngồi chung một chiếc xe ngựa. Tẫn Diêm ngồi bên cạnh người đánh xe, vẫn không mở miệng nói chuyện như cũ.

Đến võ trường, xe ngựa vừa dừng lại thì liền có người bước ra đón. Ba người đi phía trước, Tẫn Diêm lặng lẽ theo sau. Tuần tra hội trường, Kiều Nạp Sâm không nhịn được mà ngáp dài, chán đến chết, hết nhìn đông lại ngó tây. Mặt Địch Thản Tư thì không lộ vẻ gì, kiểm tra tất cả, không nhìn ra được hắn đang nghĩ gì.

“Kiều Nạp Sâm, đệ đi gặp người phụ trách trận cuối một chút, kia kìa….”

“Thích Ngạo Sương, đệ cũng đi đi, để Kiều Nạp Sâm giải thích cho đệ.” Địch Thản Tư phân phó.

“Vâng.” Hai người gật đầu. Thích Ngạo Sương đi cùng Kiều Nạp Sâm, Tẫn Diêm cũng bước theo.

“Chỗ đó trừ đại diện của học viện Tinh Thần thì không ai được bước vào.” Giọng nói lạnh lùng nhàn nhạt của Địch Thản Tư bay tới.

Tẫn Diêm khẽ quay lại, liếc nhìn Địch Thản Tư. Mặt Địch Thản Tư vẫn lạnh lùng, không có biểu tình gì.

Thích Ngạo Sương nhìn Tẫn Diêm, mỉm cười: “Tẫn Diêm, không sao đâu. Ở đây chờ ta một lát.”

Tẫn Diêm gật đầu: “Vâng, thiếu gia.”

Đợi Kiều Nạp Sâm và Thích Ngạo Sương rời đi Địch Thản Tư mới thu hồi ánh mắt, từ từ quay sang nhìn Tẫn Diêm.

Tẫn Diêm từ từ ngẩng đầu, đối diện với đồng tử vô cùng âm u lạnh lẽo của Địch Thản Tư.

“Ngươi hãy chú ý thân phận của mình. Nếu ngươi làm Thích Ngạo Sương phân tán chú ý thì ta sẽ giết ngươi.” Giọng nói của Địch Thản Tư lạnh lẽo không chút gợn sóng. Nhưng sự lạnh lẽo nơi đáy mắt rất rõ ràng. Người hầu bỗng nhiên xuất hiện và loại cảm giác khi thấy hắn (TD) ở cùng với Thích Ngạo Sương khiến hắn (ĐTT) rất khó chịu. Địch Thản Tư có thể xác định một chút đó là Thích Ngạo Sương rất quan tâm nam nhân này. Nhưng nếu nam nhân này trói buộc Thích Ngạo Sương thì nhất định mình sẽ tiêu diệt hắn không chần chừ!

Tẫn Diêm cười nhạt, nhẹ giọng nói: “Quan hệ giữa ngươi và thiếu gia nhà ta là thế nào?”

Địch Thản Tư hơi sững sờ, sau đó giận tái mặt: “Hắn là người duy nhất mà ta thừa nhận.”

“Vậy người thừa nhận ngươi không?” Khóe miệng Tẫn Diêm nhếch lên thành nụ cười mỉa mai.

Địch Thản Tư cười lạnh: “Chuyện này không cần ngươi quan tâm.” Trong nhận thức của Địch Thản Tư thì tự nhiên Thích Ngạo Sương cũng thừa nhận hắn.

“Ngươi biết thiếu gia muốn làm gì nhất không? Ngươi biết lý do vì sao thiếu gia phải bước vào cảnh giới Phá Toái Hư Không không? Ngươi cho rằng thiếu gia đi chung một đường với ngươi à?” Nụ cười mỉa mai trên khóe miệng Tẫn Diêm càng rõ hơn.

Ngay lập tức, một luồng khí thế khổng lồ đột nhiên đánh úp về phía Tẫn Diêm. Sát khí vô cùng đáng sợ phủ lên người Tẫn Diêm. Một chút máu từ từ hiện ra trên khuôn mặt anh tuấn của Tẫn Diêm. Vệt máu tươi khó coi đáng sợ chảy ra không chút tiếng động.

Tẫn Diêm không phản ứng, trên mặt vẫn là nụ cười mỉa mai nhàn nhạt.

Hai người cứ như vậy mà nhìn nhau, không có ý lảng tránh.

“Các huynh đang làm gì vậy?” giọng nói hơi lo lắng của Thích Ngạo Sương truyền tới từ xa.

Địch Thản Tư thu hồi khí thế của mình ngay lập tức, xoay người nhìn Thích Ngạo Sương, cười nhạt rồi nói: “Không có gì. Người hầu của đệ cũng không tệ lắm.”

Thích Ngạo Sương nhìn Tẫn Diêm sau lưng Địch Thản Tư, thấy vết máu trên mặt hắn nhưng vẻ mặt hắn vẫn rất thoải mái. Thích Ngạo Sương liền nhìn Địch Thản Tư, không nói thêm gì.

Kiểm tra hết hội trường, Kiều Nạp Sâm kêu gào đã làm xong việc ngày hôm nay rồi, giờ đi dạo phố nhìn ngắm cửa hàng xem có tìm được thứ gì tốt không. Kiều Nạp Sâm hưng phấn chui vào điếm này, nhảy lên rồi vào điếm kia. Theo sau hắn là đoàn người Địch Thản Tư với vẻ mặt lạnh lùng. Vốn Địch Thản Tư sẽ không làm chuyện nhàm chán này nhưng Thích Ngạo Sương cũng đi theo Kiều Nạp Sâm nên hắn ở lại.

Trong tiệm trang sức.

“Ha ha, Thích Ngạo Sương, đệ nhìn cái này đi, nó rất hợp với đệ đấy.” giọng điệu Kiều Nạp Sâm có chút hưng phấn.

Thích Ngạo Sương nhìn thì thấy Kiều Nạp Sâm chỉ một sợi dây chuyền màu tím nhạt.

“Rất hợp với bông tai của đệ đó. Ha ha. Dù sao thì đệ cũng đẹp hơn nữ nhân.” Kiều Nạp Sâm không giữ được miệng, nói.

Ánh mắt Thích Ngạo Sương dừng lại. Dây chuyền màu tím nhạt….

Thích Ngạo Sương đưa tay từ từ sờ bông tai của mình, trầm mặc.

“Kiều Nạp Sâm, còn nói hươu nói vượn nữa là ta cắt lưỡi đệ.” Địch Thản Tư lạnh lùng nói ra một câu.

Kiều Nạp Sâm le lưỡi, không nói nữa. Thấy Thích Ngạo Sương trầm mặc thì Kiều Nạp Sâm nghĩ rằng hắn nói nàng đẹp hơn nữ nhân nên nàng giận. Có nam nhân nào bị nói là đẹp hơn nữ nhân mà không giận?

“Đi thôi.” Thích Ngạo Sương nhàn nhạt nói, sau đó xoay người rời đi. Tẫn Diêm cúi đầu theo sau.

Kiều Nạp Sâm có chút lo lắng, cũng vội vàng đi theo.

Địch Thản Tư liền nhìn sợi dây chuyền màu tím nhạt, trong đầu lại nghĩ tới bông tai của Thích Ngạo Sương. Bông tai này có vấn đề gì sao?

Thích Ngạo Sương từ từ đi trên đường, nhìn phía trước, hơi thất thần.

Tẫn Diêm đuổi theo, nói nhỏ: “Thiếu gia, người nhớ Lãnh thiếu à?”

Thích Ngạo Sương không phủ nhận mà gật đầu.

“Vậy thiếu gia có nhớ Phong thiếu không?” chợt Tẫn Diêm nói một câu như vậy.

Thích Ngạo Sương hơi ngẩn ra.

“Sớm muộn gì thiếu gia cũng phải chọn một trong hai người này….” Lời của Tẫn Diêm rất nhẹ, rất nhẹ.

“Ta….” Thích Ngạo Sương sửng sốt, dừng lại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,525
Điểm cảm xúc
2,440
Điểm
113
Chính văn 4
Chương 35: Chọn rể
"Không phải sao? Thiếu gia, người hẳn phải lựa chọn một. Phong thiếu đối với người như vậy, đến ta cũng cảm thấy động lòng. Nhưng thiếu gia, trong lòng người nghĩ gì?" Tẫn Diêm nhìn Thích Ngạo Sương thật sâu, chậm rãi trầm thấp nói ra một câu nói như vậy. Thanh âm thấp đến mức chỉ có hai người bọn họ có thể nghe được. Kiều Nạp Sâm và Địch Thản Tư xa xa ở phía sau, cũng không ngay lập tức đuổi theo.

Đúng vậy a, hai người kia đối với tiểu thư là toàn tâm toàn ý, tiểu thư thích một trong hai người bọn họ, là ai đây? Tiểu thư nên đáp lại tâm ý của bọn họ đi thôi. Nhưng đối với mình Tẫn Diêm không hề nghĩ tới, một chút cũng không nghĩ. Chưa từng muốn Thích Ngạo Sương phải đáp lại mình cái gì.

Thích Ngạo Sương đứng tại chỗ, ngẩng đầu nhìn trời, chợt lộ ra nụ cười nhàn nhạt dịu dàng nói: "Tẫn Diêm, thật ra thì ta đã có lựa chọn."

"À?" Tẫn Diêm sửng sốt, đứng tại chỗ nhìn Thích Ngạo Sương mỉm cười, nhất thời trong lòng không biết là cảm giác gì.

"Đi thôi, Tẫn Diêm." Thích Ngạo Sương cười nhàn nhạt, nhưng không nói gì nữa.

Tẫn Diêm lấy lại tinh thần, trầm mặc đi theo. Lựa chọn của tiểu thư cũng là lựa chọn của hắn. . . . . . Bất luận tiểu thư lựa chọn như thế nào, hắn cũng không có bất kỳ ý kiến gì.

Hai người đi về phía trước đi, Kiều Nạp Sâm và Địch Thản Tư từ từ đuổi theo.

"Cái đó…. Thích Ngạo Sương, vừa rồi ta không phải cố ý nói như vậy, ta cũng không có ý đó. . . . . ." Kiều Nạp Sâm đuổi theo, ngượng ngùng nói.

"Ta không để ý, đi thôi. Hôm nay còn có chuyện gì không?" Thích Ngạo Sương quay đầu Kiều Nạp Sâm đang thấp thỏm không yên, cười nhạt một tiếng hỏi.

"Căn bản không có chuyện gì . Đại hội tứ thành cũng chỉ chẩn bị như vậy thôi. Kết thúc rồi thì chúng ta về trường học, rất nhàm chán." Kiều Nạp Sâm chán đến chết nói.

"Lần này, chắc lại là thành Thiên Bảo đoạt giải nhất." Thanh âm của Địch Thản Tư không mang theo một tia tình cảm nhàn nhạt bay tới.

"Thôi đi, ngươi cũng tham gia thì thành Thiên Bảo có thể đứng thứ nhất sao?" Kiều Nạp Sâm bĩu môi nói.

"Không cần thiết." Địch Thản Tư lại như vậy khạc ra một câu .

"Thật là không hiểu nổi ngươi, tỷ phu ngươi cầu khẩn mấy lần, ngươi cũng cự tuyệt, đó là tỷ phu ngươi đấy." Kiều Nạp Sâm nói thầm, hiển nhiên hoàn toàn không hiểu ý định của Địch Thản Tư.
Mặt Địch Thản Tư lạnh lùng, không nói thêm với Kiều Nạp Sâm.

Thích Ngạo Sương nghe những lời này, nhưng trong lòng sáng tỏ. Địch Thản Tư quả nhiên là cái đề máu lạnh, mà lại còn là kẻ nguy hiểm nữa. ….

Đoàn người đã trở lại chỗ trọ, mới vừa vào cửa có người vội vàng tiến lên đón. Còn không chỉ dừng lại một người.

"Địch Thản Tư đại nhân."

"Thiếu gia."

Hai người ăn mặc đoan trang chia nhau ra tiến tới chỗ Kiều Nạp Sâm và cả Địch Thản Tư.

"Ngươi tới làm gì? Lão già không phải nói gần đây sẽ không trông nom ta sao?" Kiều Nạp Sâm cau mày không khách khí nói với kẻ trước mặt.

"Thiếu gia, lần này đại nhân là có chuyện mới tìm ngài, đây là tin tức của đại nhân." Người tới cung kính móc ra một phong thư đưa tới trước mặt của Kiều Nạp Sâm.

Kiều Nạp Sâm hồ nghi nhìn một chút người trước mắt, rồi đưa tay nhận lấy phong thư.

Mà Địch Thản Tư bên này cũng nhận lấy tin tức đang nhìn người đưa tin do tỷ tỷ phái tới.

Thích Ngạo Sương gật đầu một cái, cùng Tẫn Diêm đi vào bên trong.

"Không thể nào! Lão già, chớ có tính toán trên đầu ta." Chợt, Thích Ngạo Sương mới vừa đi ra mấy bước liền truyền đến âm thanh kích động của Kiều Nạp Sâm, giống như là mèo bị dẫm trúng đuôi vậy.

"Trở về nói cho chị ta biết, ta sẽ không làm." Sau một khắc âm thanh lạnh lẽo của Địch Thản Tư cũng truyền đến.
Thích Ngạo Sương nghi ngờ quay đầu lại, thấy Kiều Nạp Sâm cũng mang dáng vẻ kích động.

" Chuyện Bối Sắt Phân Ni chọn rể liên quan gì tới ta? Ta không có hứng thú, đi đi, trở về nói cho lão gì ta không có hứng thú, những chuyện như vậy sau này đừng làm phiền ta." Kiều Nạp Sâm không nhịn được phất tay vội vàng nói với người trước mắt, lại liếc liếc sang bên Thích Ngạo Sương.

Địch Thản Tư trầm mặc đi theo phía sau, để lại hai tới đưa tin người bốn mắt nhìn nhau.

Bối Sắt Phân Ni chọn rể? Thích Ngạo Sương ngẩn ra. Chợt nhớ tới, Bối Sắt Phân Ni chính là nữ nhi của Thánh chủ thành Bích Ngọc. Lần này đại hội tứ thành thì có cả việc chọn rể để lôi kéo thế lực cũng là chuyện bình thường. Chỉ là, Bối Sắt Phân Ni là người trong lòng của Vi Ân Tư. Nếu như Bối Sắt Phân Ni đối với Vi Ân Tư không có tâm tư gì thì cũng thôi đi, nhưng là hai người lưỡng tình tương duyệt, chỉ bằng điểm này, Thích Ngạo Sương cũng sẽ không đồng ý để Bối Sắt Phân Ni gả cho người khác.

"Lúc nào thì chọn rể? Ở nơi nào?" Thích Ngạo Sương nhìn vẻ mặt tức giận Kiều Nạp Sâm hỏi.

"Ngươi nghĩ gì đây? Chớ đi, Bối Sắt Phân Ni không thích hợp với ngươi." Kiều Nạp Sâm cho là Thích Ngạo Sương đối với Bối Sắt Phân Ni thấy hứng thú, lập tức mở miệng khuyên, "Nàng kia rất bốc đồng, ngươi không chịu nổi đâu."

"Thích Ngạo Sương?" Địch Thản Tư cũng đi lên, có chút trầm thấp dò hỏi.

"Không, ta đối với nàng không có hứng thú. Là bạn cùng phòng của ta là Vi Ân Tư ." Thích Ngạo Sương suy nghĩ một chút, lại nói ra. Kiều Nạp Sâm là người có thể tin tưởng, mà Địch Thản Tư sẽ không nhàm chán đi can thiệp chuyện này.

"Nha. Thì ra là như vậy ~~" Kiều Nạp Sâm vuốt cằm của mình suy tư.

Địch Thản Tư vừa nghe, không nói gì nữa.

"Vi Ân Tư là ai? có phải là con riêng của Tiền Nhâm Cửu Thiên thành chủ không?" Chợt Kiều Nạp Sâm nhỏ giọng nói ra một câu như vậy.

Thích Ngạo Sương có chút kinh ngạc nhíu mày, nhìn Kiều Nạp Sâm không nói gì.

"Đừng nhìn ta như vậy, nhà ta có tin tình báo nên biết được." Kiều Nạp Sâm chớp mắt có chút hả hê nói.

"Dạ, cho nên. . . . . ." Thích Ngạo Sương khẽ cau mày.

"Hắc hắc, loại chuyện như vậy ta có hứng thú. Người kia lợi, ta cũng lợi như vậy ai cũng vui vẻ." Kiều Nạp Sâm cười híp mắt đối với thích Ngạo Sương ngoắc ngoắc "Đi, chúng ta đi nói chuyện đi."

Địch Thản Tư liếc nhìn Kiều Nạp Sâm, không nói gì, xoay người trở về phòng của mình.

"Trời sập hắn cũng sẽ không quản, thật không biết hắn rốt cuộc quan tâm cái gì." Kiều Nạp Sâm nhìn Địch Thản Tư nhìn bóng lưng của Địch Thản Tư khẽ nói "Có lẽ hắn chỉ quan tâm là mình? Người như vậy, hắn không tịch mịch sao?"

"Hắn rất sợ tịch mịch." Chợt, Tẫn Diêm im lặng mà nói ra một câu nói như vậy .

"Gì?" Kiều Nạp Sâm trừng to mắt mà nhìn Tẫn Diêm, Tẫn Diêm cũng mang vẻ mặt bình tĩnh, giống như lời nói mới rồi không phải hắn nói ra."Làm sao ngươi biết hắn sợ tịch mịch?"

Tẫn Diêm không nói lời nào chỉ là lặng lặng đứng sau lưng Thích Ngạo Sương.

Kiều Nạp Sâm giựt giựt khóe miệng, liếc mắt nhìn Tẫn Diêm, không hiểu Tẫn Diêm làm sao sẽ đột nhiên nói một câu như vậy.

"Kiều Nạp Sâm, ngươi có biện pháp giải quyết chuyện của Bối Sắt Phân Ni?" Thích Ngạo Sương mở miệng.

"Không có." Kiều Nạp Sâm vẻ mặt thành thật nói.

Thích Ngạo Sương giựt giựt khóe miệng đang muốn nói gì, Kiều Nạp Sâm hì hì mà nói: "Hiện tại không có cách nào thì có thể nghĩ biện pháp chứ sao. Đi, ta sớm xác định bây giờ Thành chủ Cửu Thiên thành rất khó chịu."

Trong lòng của Thích Ngạo Sương hiện lên một tia lo lắng. Hiện đảm nhiệm chức Thành chủ của Cửu Thiên thành là tỷ phu trên danh nghĩa của Địch Thản Tư, chuyện này, xử lý thì có rất nhiều phiền toái.
Kiều Nạp Sâm ôm bả vai Thích Ngạo Sương, kéo về gian phòng của mình. Mắt Tẫn Diêm sáng quắc dừng lại ở đôi tay của Kiều Nạp Sâm. Khóe mắt Kiều Nạp Sâm nhìn thấy hai mắt Tấn Diễm như hai bó đuối sáng rực đang chiếu tướng hắn, đáy mắt thoáng qua một tia nghi ngờ. Cái này hầu này, ánh mắt hắn vì sao lại như vậy ?

Vào phòng của Kiều Nạp Sâm, Kiều Nạp Sâm tùy tùy tiện tiện trong phòng, tùy tiện bắn ra cái kết giới, cười hì hì nhìn Thích Ngạo Sương nói: "Thích Ngạo Sương, ngươi tại sao muốn giúp Vi Ân Tư ?"

"Hắn là bằng hữu ta." Thích Ngạo Sương ngồi xuống lạnh nhạt nói.

"Còn ta có là bằng hữu của ngươi không thế ?" Kiều Nạp Sâm chợt thu hồi nụ cười trịnh trọng hỏi một câu nói như vậy .

Thích Ngạo Sương gật đầu. Kiều Nạp Sâm nhìn Thích Ngạo Sương khẽ mỉm cười. Tất cả không cần nói.

"Được, cái kia ta giúp ngươi. Thật ra thì rất đơn giản, giết chết Cửu Thiên thành Thành Chủ bây giờ là được. Lão thành chủ kia và mọi người sẽ ủng hộ Vi Ân Tư lên vị trí kia. Đến lúc đó cưới Bối Sắt Phân Ni liền đơn giản hơn nhiều." Kiều Nạp Sâm nói rất dứt khoát.

Thích Ngạo Sương ngơ ngẩn, tiếp khẽ cau mày: "Cái tên Thành Chủ đó thực lực hắn thế nào?"

"Thôi đi, thực lực cái gì. Hắn chính là một cái bao cỏ!" Kiều Nạp Sâm hừ lạnh một tiếng nói, "Tiêu diệt hắn cũng tốt, gia tộc chúng ta cũng đã có ân oán với hắn từ trước."

Thích Ngạo Sương trầm mặc xuống, nhớ lại cháu nhỏ kia của Địch Thản Tư, cũng chính là nhi tử của Cửu Thiên thành Thành Chủ. Còn nhỏ tuổi cũng đã là như vậy, phần lớn trách nhiệm nằm ở cha mẹ nó, nhất là mẹ nó quá nuông chiều vậy còn cha nó thì sao? Theo như cái này thì Thành chủ kia chỉ sợ cũng không phải là kẻ có phẩm chất tốt đẹp gì.

"Hắn là tỷ phu của Địch Thản Tư . . . . . ." Thích Ngạo Sương sâu kín khạc ra một câu như vậy.

"Không cho Địch Thản Tư biết là được. Chờ hắn biết chúng ta giết Thành Chủ, hắn cũng sẽ không quản. Bởi vì người đã chết rồi, cũng không sống lại được. Hắn là người tính toán. Ta, ngươi và hắn tình nghĩa vượt xa một người chết rồi." Kiều Nạp Sâm và Địch Thản Tư ở chung một chỗ học tập nhiều năm, vô cùng đã hiểu rõ tính cách của hắ, cho nên mới nói vậy.
Thích Ngạo Sương mặc dù hiểu lời nói Kiều Nạp Sâm, nhưng cũng là trong lòng run lên. Địch Thản Tư, Địch Thản Tư, hắn quả thật chính là người như vậy a. . . . . .

"Cho nên, ta tới giúp ngươi giết chết cái tên Thành Chủ ngu ngốc đó. Hắc hắc. . . . . ." Kiều Nạp Sâm hời hợt nói đến đây, đáy mắt lại thoáng qua một tia khát máu.

Thích Ngạo Sương ngơ ngẩn, vẫn còn có chút ngây ngẩn. Giết Cửu Thiên Thành thành chủ thật sao?

" Cái tên Thành Chủ đó thật ra thì rất sắc, có biện pháp bí mật giết chết hắn." Kiều Nạp Sâm cười hắc hắc .

"À?" Thích Ngạo Sương có chút nghi ngờ.

"Gia tộc chúng ta có tin tình báo nhanh nhất, chuẩn xác nhất. Bao gồm cả Bích Ngọc Thành Chủ mặc quần lót màu gì cũng tra ra được. Lại càng không muốn nói Cửu Thiên Thành Chủ kia mặc dù dáng vẻ đạo mạo nhưng kì thực là một tên sắc lang. Hắn nhất kiến chung tình với cái nữa nhân kia, có quen biết với gia tộc ta." Kiều Nạp Sâm gật gù hả hê nói qua.

Thích Ngạo Sương mới biết gia tộc Kiều Nạp Sâm làm cái nghề này.

"Ta chỉ phụ trách giúp ngươi tiêu diệt hắn, những việc khác thì ngươi phải tự làm rồi. Chính là bao gồm việc nâng đỡ bằng hữu của ngươi ngồi lên vị trí Thành Chủ." Kiều Nạp Sâm cau mày, "Ta ghét chuyện phiền phức. Ngươi phải biết, nếu như người này biết thực lực Vi Ân Tư bây giờ, hắn sẽ động thủ giết Vi Ân Tư. Không bằng ngươi cứ hạ thủ cường vi đi."

Ra tay trước thì chiếm được lợi thế sao? Thích Ngạo Sương suy tư.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,525
Điểm cảm xúc
2,440
Điểm
113
Chính văn 4
Chương 36: Ta có thể mang nàng ấy đi thật sao?
Trong lòng Thích Ngạo Sương đã có quyết định. Hiện tại điều phải làm là tìm Vi Ân Tư còn có cả Phá Thiên.

Khi Thích Ngạo Sương nhìn thấy Vi Ân Tư, Vi Ân Tư bộ mặt tiều tụy, cặp mắt hiện đầy tơ hồng, tinh thần chán chường cực kì. Hiển nhiên là cũng biết được là vì chuyện Bối Sắt Phân Ni kiếm chồng rồi. Mà hắn thì đang lâm vào tình trạng nửa chết nửa sống.

"Vi Ân Tư . . . . . ." Thích Ngạo Sương nhẹ giọng mở miệng kêu.

Mà Vi Ân Tư giống như không có nghe thấy, vẫn như cũ ngơ ngác ngồi ở chỗ đó, cũng không nhúc nhích.

"Bối Sắt Phân Ni tới." Thích Ngạo Sương nhẹ nhàng lắc đầu khạc ra một tiếng.

Quả nhiên, Vi Ân Tư giật mình, mông hắn giống như có lò xo, trực tiếp búng lên. Trợn to hai mắt sợ hãi nhìn xung quanh, lại chỉ thấy khuôn mặt bình tĩnh của Thích Ngạo Sương.
"Đã tỉnh rồi hả ?" Thích Ngạo Sương tức giận hỏi.

"Ta lại hi vọng mình mãi mãi không tỉnh lại." Vi Ân Tư có chút chán chường nói, lần nữa ngồi xuống.

"Không tranh thủ đi?" Thích Ngạo Sương ngồi ở bên cạnh cứng cỏi nói.

"Tranh thủ? Ta dĩ nhiên muốn! Ta hận không thể bay đến bên cạnh nàng, mang đi nàng. Nhưng là, nàng sẽ đồng ý cùng ta đi sao? Ta có thể mang nàng đi sao?" Vi Ân Tư cười khổ, bộ mặt bi thiết.

"Nếu như ngươi không muốn mang nàng đi thì cứ cùng nàng sống ở đây là được rồi?" Thích Ngạo Sương cười như không cười nhìn Vi Ân Tư .

Vi Ân Tư sửng sốt, quay đầu nhìn Thích Ngạo Sương, khẽ há mồm, không xác định nói: "Có ý tứ gì? Thích Ngạo Sương, ngươi có ý gì vậy?"

"Nếu như ngươi là Thành chủ Cửu Thiên Thành thì cũng không được sao? Ngươi cho rằng như thế thì cơ hội ngươi có thể cưới nàng là bao nhiêu?" Thích Ngạo Sương khóe miệng khẽ nâng lên, có chút giễu cợt hỏi.

"Đó chính là nắm chắc. Đáng tiếc. . . . . ." Vi Ân Tư cũng lộ ra nụ cười giễu cợt, lạnh nhạt nói, "Đáng tiếc ta không phải Thành chủ, ta cũng không thể trở thành thành chủ được."

"Nhưng nếu ca ca kia của ngươi chết thì sao? Như vậy phụ thân ngươi và mấy cái tâm phúc kia sẽ ủng hộ ngươi chứ?" Thích Ngạo Sương khẽ mỉm cười tiếp tục nói, " Người ca ca kia của ngươi ta đã nhìn thấy, cũng chẳng phải có tài cán gì. Người có mắt cũng sẽ không nâng đỡ hắn."

"Cái gì? !" Vi Ân Tư vừa nghe lời này của Thích Ngạo Sương, cả kinh trong lòng, sắc mặt càng thêm biến đổi, "Ngươi, ngươi đang nói gì vậy? !"

"Ngươi cho là, khi ca ca kia của ngươi biết thực lực ngươi bây giờ thì sẽ bỏ qua cho ngươi hay sao? Có lẽ hắn đã biết, đang chuẩn bị hành động đây mà?" Thích Ngạo Sương lạnh lùng cười một tiếng. Nói như thế cũng đủ cho Vi Ân Tư, tin tưởng Vi Ân Tư so với bất cứ ai cũng đều rõ ràng hơn nhiều.

"Nhưng ta phải làm thế nào? Hắn dù sao cũng là danh chánh ngôn thuận, mà ta. . . . . ." Vi Ân Tư sắc mặt của ảm đạm xuống, rủ thấp lông mi, lẩm bẩm nói, "Mà ta cái gì cũng không có. . . . . ."

"Ta liền hỏi ngươi một câu, nhưng nếu hắn không có ở đây, ngươi có thể làm cho phụ thân ngươi ủng hộ ngươi không?" Thích Ngạo Sương chẳng thèm nói nhảm, trực tiếp hỏi ra khỏi một câu như vậy.

"Có thể!" Trong mắt Vi Ân Tư bắn ra ánh mắt kiên nghị, trả lời một câu như đinh chém sắt.

"Vậy thì tốt. Người kia ta sẽ giúp ngươi giải quyết. Chuyện xảy ra về sau, ngươi lập tức chuẩn bị hành động thôi." Thích Ngạo Sương đứng lên, vươn tay vỗ nhẹ nhẹ bả vai Vi Ân Tư "Còn nữa, nghĩ biện pháp hẹn Bối Sắt Phân Ni ra ngoài. Nếu như nàng không biết ngươi là người kế nhiệm thành chủ thì sẽ không đồng ý gả."

"Thích Ngạo Sương!" Vi Ân Tư đột nhiên đứng lên, sáng quắc nhìn Thích Ngạo Sương, lời gì cũng nói không ra được. Chỉ là hai mắt lóe ra ánh sáng khác thường, trở tay nắm tay Thích Ngạo Sương đang vỗ vào bả vai hắn.

"Không cần nhiều lời. Vi Ân Tư, cái gì đều không cần phải nói." Thích Ngạo Sương cười nhạt, rút tay về, nhẹ nhàng vỗ xuống tay Vi Ân Tư.

Đôi môi Vi Ân Tư khẽ run, nhìn Thích Ngạo Sương, như có thiên ngôn vạn ngữ phải nói, cuối cùng lại vẫn là không nói gì được.

" Bây giờ chuẩn bị làm thôi." Thích Ngạo Sương thu hồi nụ cười, nghiêm túc giao phó với Vi Ân Tư "Bối Sắt Phân Ni, ta sẽ giúp ngươi hẹn ra. Ta mang thân phận sứ giả, hẹn nàng dễ hơn nhiều. Hẹn đi nơi nào?"

"Ặc, Ặc, . . . . ." Nói tới chỗ này, mới vừa rồi còn mang khuôn mặt trịnh trọng Vi Ân Tư chợt ngay lập tức liền đỏ mặt, hự nửa ngày nói không ra lời.

Thích Ngạo Sương buồn cười lắc đầu: "Vậy thì giúp ngươi hẹn đến ngoài thành bạch Diệp Lâm? Lúc nào thì đi?"

"Dĩ nhiên càng sớm càng tốt!" Vi Ân Tư không cần suy nghĩ, trực tiếp bật thốt lên. Nói có vẻ rất khẩn cấp.

"Được, bên kia ta đã xử lý tốt giúp ngươi rồi, ngươi bây giờ đi liên lạc với những người ủng hộ ngươi đi thôi." Thích Ngạo Sương cũng không nói nhảm nữa, hiện tại phải đi thúc dục Kiều Nạp Sâm.

"Thích Ngạo Sương. . . . . ." Vi Ân Tư nhìn Thích Ngạo Sương, hô lên ba chữ này.

"Chữ kia không cần phải nói. Khi ngươi bị đánh mà cũng không chịu làm chuyện xấu hại ta thì ta đã nhận định ngươi chính là bằng hữu của ta rồi." Thích Ngạo Sương cười thầm, gật đầu một cái, rồi rời đi.

Lưu lại Vi Ân Tư ở chỗ đó, nhìn Thích Ngạo Sương dần dần biến mất. Nhưng trong lòng bị một cỗ cảm giác ấm áp lấp đầy, dần dần tràn ra.

Trên đầu chữ sắc có cây đao. Quả nhiên là tác phong của Kiều Nạp Sâm, hắn đã kêu ý trung nhân của Cửu Thiên Thành Chủ đưa một bức thư, ước hẹn Thành chủ kia ở ngoài thành rừng Bạch Diệp Lâm. Thích Ngạo Sương vừa nghe địa điểm, có chút 囧 rồi. Xem ra Bạch Diệp Lâm là nơi u tĩnh, thích hợp cho các cặp tình lữ nói chuyện hẹn hò. Nói đúng ra, là dã uyên ương.

"Tối nay ta liền theo sau lén xử lý hắn." Kiều Nạp Sâm hai mắt tỏa ánh sáng.

"Ta cũng đi" Thích Ngạo Sương bình thản nói.

"Được, len lén đi, không để cho Địch Thản Tư biết là được. Ngộ nhỡ hắn ngăn cản chúng ta thì thật đúng là không có biện pháp." Kiều Nạp Sâm hạ thấp giọng.

Thích Ngạo Sương gật đầu một cái.

Ban đêm phủ xuống, Kiều Nạp Sâm cùng Thích Ngạo Sương còn có Tẫn Diêm nữa, đoàn người lặng lẽ ra khỏi thành, tự nhiên không có thông báo cho Địch Thản Tư.

Ánh trăng chiếu nghiêng xuống, cả vùng đất một mảnh mông lung, ánh trăng mê người.

Ở bên trong Bạch Diệp Lâm, một chiếc xe ngựa mộc mạc yên tĩnh đậu ở chỗ đó. Mà người kéo xe ngựa đã bao lại bốn vó ngựa bằng vải mềm, không gây ra tiếng động.

"Đó chính là xe ngựa của yêu nữ. . . . ." Kiều Nạp Sâm tìm nơi bí ẩn ngồi đợi, bỉ ổi nhìn xe ngựa phía trước mà cảm thán, "Một hồi thằng ngốc kia kia sẽ tới. Hẹn hò hắn tuyệt đối sẽ không mang nhiều người, nhiều nhất chỉ mang tâm phúc thôi, hơn nữa cũng sẽ không cho tâm phúc của hắn đến gần. Thật là thoải mái, một hồi nữa ngươi cứ đứng nhìn ta cắt dưa hấu là được"

"Hắn và ngươi rốt cuộc có thù oán gì thế?" Thích Ngạo Sương nhìn Kiều Nạp Sâm hai mắt tỏa ánh sáng có chút nghi ngờ hỏi.

"Hắn đã từng vũ nhục ta, vũ nhục toàn bộ gia tộc ta!" Kiều Nạp Sâm cắn răng nghiến lợi nói, bộ dáng kia là đang bi phẫn chí cực, xem ra đúng là có thâm thù đại hận.

"Không đúng lắm, theo tính cách của ngươi, ngươi đã sớm báo thù rồi? sao bây giờ mới tính sổ?" Thích Ngạo Sương khinh bỉ hỏi.

"Ặc, cái này, thật ra thì, hắn hoài nghi tin tình báo của gia tộc ta. Chính là lần đó ta nói kẻ kia mặc quần áo màu đó mà hắn lại nói là không tin" Kiều Nạp Sâm mắt trợn trắng, có chút không tự nhiên nói ra một câu nói như vậy .

Thích Ngạo Sương giựt giựt khóe miệng, không nói.

Mà lúc này, nơi xa có tiếng động rất nhỏ.

"Đến rồi!" Kiều Nạp Sâm làm một kí hiệu im lặng, thu lại hơi thở của mình. Thích Ngạo Sương cùng Tẫn Diêm cũng làm theo, thu lại hơi thở của mình.

Thanh âm rất nhỏ càng ngày càng gần, thanh âm của một nam tử thật thấp truyền đến: "Các ngươi ở chỗ này chờ ta là tốt rồi. Không có ta phân phó không nên tới quấy rầy." Trong thanh âm có phần hưng phấn không kiềm chế được.

"Dạ, Thành chủ." Hai thanh âm miệng đồng thanh.

Tiếp theo là một tiếng bước chân càng ngày càng gần.

Kiều Nạp Sâm nhìn Thích Ngạo Sương, làm cái ánh mắt hả hê với Thích Ngạo Sương. Xem đi, quả nhiên, tên sắc lang này dẫn theo tâm phúc, nhưng là sẽ không để cho tâm phúc đến gần. Vì cùng nữ nhân hẹn hò mà đến mạng cũng không cần nha.

Thích Ngạo Sương im lặng, người thành chủ này. . . . . .

Dưới ánh trăng, Thích Ngạo Sương thấy một nam tử thân áo đen nhanh chóng đi về phía xe ngựa, cách xa như vậy thậm chí cũng có thể nghe được hô hấp của hắn thay đổi có chút gấp rút. Quả nhiên sắc lang. . . . . .

"Này, ngươi, ngươi đi dẫn phân tán lực chú ý của hai con chó kia. Cái này không thành vấn đề chứ?" Kiều Nạp Sâm bỗng nhiên quay đầu lại đối với Tẫn Diêm nói.

Mặt Tẫn Diêm bình tĩnh, chậm rãi gật đầu, không có nói một câu nói, lặng yên không tiếng động biến mất tại nguyên chỗ.

"Đi!" Kiều Nạp Sâm híp mắt, nhìn nam tử kia đang vén rèm xe lên chuẩn bị bước vào xe ngựa.

Sau một khắc, trong nháy mắt Kiều Nạp Sâm và Thích Ngạo Sương đã đến trước mặt nam tử áo đen.

Không có chút nào do dự, Kiều Nạp Sâm đã ra tay. Trong ánh sáng của điện quang hỏa thạch, chủy thủ của Kiều Nạp Sâm đã đâm vào tim của nam tử áo đen. Không có dự đoán trước là chủy thủ sẽ đâm vào vật kia, tiếng kim loại va chạm vào nhau.

"Mẹ kiếp!" Kiều Nạp Sâm lúc này tức giận mắng.
Rất rõ ràng, trên người Thành chủ có pháp bảo bảo vệ tánh mạng. Suy nghĩ một chút, đường đường Thành chủ không có pháp bảo bảo vệ tính mạng mới là lạ đấy. Sai lầm cơ bản này khiến Kiều Nạp Sâm và Thích Ngạo Sương không hạ thủ ngay được. Nhưng là mặc dù Kiều Nạp Sâm đang chửi, nhưng mà một chút cũng không có kinh hoàng gì. Dù sao trong mắt hắn, người đàn ông này cũng đã trái dưa hấu, hiện tại cắt hay là lát nữa cắt thì khác gì nhau.
"Ngươi! Ngươi! Là ai?" Cửu Thiên Thành chủ bây giờ đã lấy lại tinh thần, mới vừa rồi trên người xuân tình nhộn nhạo, bây giờ mặt trắng bệch, toàn thân cứng đờ, trừng to mắt mà nhìn Kiều Nạp Sâm và Thích Ngạo Sương, đợi thấy rõ ràng bộ dáng của hai người thì sắc mặt biến hóa khó lường.

"Là các ngươi!" Cửu Thiên Thành Chủ cơ hồ là cắn răng nghiến lợi, càng thêm hoảng sợ vạn phần. Sứ giả của Học Viện Ngôi Sao! Hơn nữa cũng là bằng hữu của Địch Thản Tư lại muốn ám sát mình!

"Đúng vậy a, là chúng ta." Kiều Nạp Sâm nhe răng mà cười cười, nhìn kẻ kia đang hoảng sợ.
Thích Ngạo Sương cũng trầm mặc nhìn kẻ trước mặt. Tối nay, hắn không thể không chết.
"Có ai không!" Cửu thiên Thành chủ xé cổ họng bắt đầu kêu lên. Hắn vô cùng rõ ràng, tối nay nếu muốn chạy thoát khỏi hai người này, chỉ bằng chính hắn tuyệt đối không thể nào. Cho nên tự nhiên phải kêu cứu. Bây giờ không phải là là thời điểm để hỏi tại sao bọn hắn lại ám sát mình!

"Ngươi có kêu nát cổ họng cũng không có ai cứu đâu." Kiều Nạp Sâm cười hắc hắc tiến tới gần.
Vậy mà sau một khắc, nụ cười Kiều Nạp Sâm cứng lại. Thích Ngạo Sương cũng giật mình ngay tại chỗ.

Bởi vì, bởi vì Địch Thản Tư lặng yên không tiếng động xuất hiện ở trước mặt bọn họ, đứng ở trước mặt Cửu Thiên Thành Chủ
(Đoán xem Địch Thản Tư sẽ đứng về phía nào ?)
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,525
Điểm cảm xúc
2,440
Điểm
113
Chính văn 4
Chương 37: Ta chờ chàng đã lâu
Vậy mà sau một khắc, nụ cười trên mặt Kiều Nạp Sâm lại cứng lại. Thích Ngạo Sương cũng giật mình ngay tại chỗ.

Bởi vì, bởi vì ĐịchThản Tư lặng yên không tiếng động xuất hiện ở trước mặt bọn họ, đứng trước mặt Cửu Thiên Thành Chủ.

ĐịchThản Tư bình tĩnh đứng ở trước mặt hai người, nhàn nhạt nhìn hai người.

Mà Cửu Thiên Thành Chủ trong lòng mừng như điên, vội vàng hô to: "ĐịchThản Tư, ĐịchThản Tư! Ngươi đã đến là tốt rồi. Hai người kia muốn giết ta, ngươi cứu ta. Đúng, ĐịchThản Tư, ngươi có thể giết bọn họ, ngươi mau giúp ta giết bọn họ!" Cửu thiên Thành Chủ đến cuối cùng điên cuồng hô lên.

Nét mặt ĐịchThản Tư không có một tia biến hóa, chỉ là bình tĩnh nhìn Thích Ngạo Sương, lạnh nhạt nói: "Là ngươi muốn giết hắn? Lý do?"

"Đúng, hắn không thể không chết." Thích Ngạo Sương cũng bình tĩnh, nhàn nhạt nói ra một câu nói như vậy. Đây không tính là lý do, nhưng cũng tương đương với không trả lời.

"ĐịchThản Tư! ĐịchThản Tư, cùng bọn họ nói nhảm làm cái gì? Nhanh chóng thay ta giết bọn họ!" Cửu Thiên Thành Chủ ở sau lưng ĐịchThản Tư gào thét, "Nhanh lên một chút! Chẳng lẽ ngươi muốn tỷ tỷ ngươi làm quả phụ sao?"

ĐịchThản Tư mặt lạnh lùng, nhìn Thích Ngạo Sương không nói gì. Thích Ngạo Sương cũng không có tránh né, trực diện đối kháng ánh mắt của hắn.

Kiều Nạp Sâm trừng mắt nhìn, cũng không nói chuyện.

" ĐịchThản Tư! Ngươi rốt cuộc đang làm gì? Chẳng lẽ ngươi vẫn không rõ tình trạng bây giờ? Bọn họ muốn giết ta! Bọn họ mới vừa rồi ám sát ta! Cửu Thiên Thành Chủ thẹn quá hóa giận hô to, cũng không dám mình tự rat ay với Thích Ngạo Sương và Kiều Nạp Sâm, bởi vì hắn hiểu đối thủ này thực là vượt xa hắn, càng hiểu tính tình bất định của ĐịchThản Tư. Nhưng nếu tự mình động thủ, Địch Thản Tư có lẽ sẽ ngăn cản.

"Hắn chết đi, có người khác sẽ thay hắn làm Cửu Thiên Thành Chủ, hơn nữa còn làm tốt hơn hắn." Thích Ngạo Sương thanh âm trầm thấp phun ra một câu như vậy .

"Cái gì? ! Cái gì!" CửuTthiên Thành Chủ kinh ngạc hô to, không thể tin nhìn Thích Ngạo Sương, tiếp giống như bị giẫm phải đuôi mà nhảy dựng lên, duỗi ra ngón tay chỉ vào Thích Ngạo Sương nói, "Ta hiểu, ta biết! là do tên tạp chủng kia phái ngươi tới phải không! Thật không nghĩ tới, hắn cư nhiên có khả năng này! Ta quả nhiên nên sớm diệt trừ hắn! Sớm nghe nói hắn hiện tại có mấy phần khả năng, không ngờ lại có thể có sự trợ giúp từ các ngươi!" Cửu thiên Thành chủ cắn răng nghiến lợi giận dữ mắng. Trong lòng cũng là khiếp sợ không thôi. Hoàn toàn không nghĩ tới thế lực của cái đồ tạp chủng đó lại tăng lên nhiều vậy, hơn nữa lại có thể mời được cả sứ giả của Học Viện ám sát mình.

ĐịchThản Tư vẫn không có nét mặt gì, chỉ là lẳng lặng nhìn Thích Ngạo Sương, nhàn nhạt hỏi: "Đó là mong muốn của ngươi?"

"Đúng!" Thích Ngạo Sương ngắn gọn nhưng hữu lực một chữ trả lời.

ĐịchThản Tư không nói gì thêm rồi, mà là tay phải nhẹ nhàng vung lên. Động tác ấy thật là hời hợt, tùy ý.
Sau một khắc, âm thanh om sòm của Cửu Thiên Thành chủ chợt biến mất, ngực có một lỗ khổng lồ. Xuyên qua cái lỗ máu me đó còn thấy cả cái xe ngựa ở phía sau lưng. Mà trái tim của hắn ta đã không còn thấy tung tích. Máu không tiếng động, điên cuồng chảy xuống. . . . . .

Cửu Thiên Thành Chủ nhìn ĐịchThản Tư lạnh nhạt thu tay lại, lại chậm rãi nhìn xuống ngực mình, mặt tràn đầy vẻ không thể tin cùng sợ hãi, sau đó thân thể cũng từ từ ngã xuống.

Kiều Nạp Sâm há to mồm, ngây ngốc nhìn trước mắt. Nhìn tay ĐịchThản Tư, quay lại nhìn Thành Chủ kia đang nằm trên mặt đất, đầu óc nhất thời quên mất phải suy nghĩ.

ĐịchThản Tư cứ như vậy hời hợt giết chết tỷ phu của hắn, giết chết trượng phu của tỷ tỷ hắn! Cửu thiên Thành Chủ đã chết!

Đáy lòng của Thích Ngạo Sương dâng lên một cỗ khí lạnh, nhưng không ngoài ý muốn. Giống như ĐịchThản Tư làm vậy là trong dự định của nàng.

Một cỗ hơi thở lạnh lẽo bao phủ ở chung quanh, Kiều Nạp Sâm nhìn thi thể trên đất nuốt nuốt nước miếng của mình, nhưng thủy chung không nói gì.

"Đi thôi." ĐịchThản Tư nhẹ nhàng khạc ra một câu, vẻ mặt lạnh nhạt chuẩn bị rời đi. Giống như mới vừa rồi không có chuyện gì xảy ra vậy.

Thích Ngạo Sương gật đầu một cái, cũng đi theo phía sau ĐịchThản Tư.

Người trong xe ngựa hoàn toàn không có lộ diện, cũng không có phát ra bất kỳ thanh âm nào. Kiều Nạp Sâm xông xe ngựa trừng mắt nhìn, sau đó cũng yên lặng đi theo. Thi thể sẽ có người khắc phục hậu quả, cái này cũng không cần hắn quan tâm.

Đi tới trước mặt, Tẫn Diêm mặt lạnh lùng đứng ở một bên chờ. Ở bên cạnh hắn, là hai người giống như đã chết. Hai người kia đã chết hồi lâu. Tẫn Diêm nhìn thấy đoàn người Thích Ngạo Sương đi ra , thấy ĐịchThản Tư, nhưng cũng không có kinh ngạc. Chỉ là trầm mặc đi theo phía sau cùng nhau rời đi.

Cây cối trong an tĩnh trở lại, chỉ có hơi tiếng gió.

Một lát sau, vang lên thanh âm nhỏ nhẹ huyên náo. Là có người tới sau. Một đám quần áo màu đen thân thể tay kiện tráng, nhanh chóng dọn dẹp mặt đất, khiêng thi thể đi. Đem tất cả đều khôi phục như ban đầu.

Khi tất cả kết thúc về sau,trong chiếc xe ngựa kia, một bàn tay thon dài vén màn lên.
"Đều đi cả rồi sao?" Một âm thanh mềm mại đáng yêu vang lên, cái thanh âm này làm cho người ta thần hồn điên đảo, làm cho người ta không nhịn được phải trộm nhìn dung nhan.

"Đúng vậy, tiểu thư, đều đi cả rồi." Trong bóng đêm, một âm thanh khác trầm thấp trả lời. Chỉ nghe tiếng người, không thấy hình dáng.

"Thiếu niên tóc đỏ kia là ai?"Thanh âm mềm mại đáng yêu có một tia tò mò.

"Tiểu thư, người kia là một trong ba sứ giả của năm na, là người thông qua tám tầng khảo hạch ngay lần đầu tiên, đánh bại Kiều Nạp Sâm, chiếm vị trí thứ hai. Kế dưới ĐịchThản Tư." Thanh âm trầm thấp giải thích không có một tia tình cảm nào.

"Như vậy a, thật là trẻ tuổi a. Hơn nữa, đầu gỗ ĐịchThản Tư rất để ý đến hắn. Chẳng lẽ ĐịchThản Tư thật sự là có hứng thú với nam nhân sao? Ha ha. . . . . ." Thanh âm trầm thấp đáng yêu nở nụ cười làm cho lòng người mềm nhũ.

"Dĩ nhiên không phải."Thanh âm trầm thấp vẫn kiên trì đáp trả.

"Ta nói giỡn thôi. Ta dĩ nhiên biết cái cộc gỗ đó đối với nam nữ đều không hứng thú, hứng thú của hắn cũng chỉ là thực lực mà thôi. Nhưng hôm nay hắn lại để ý thiếu niên tóc đỏ như vậy, ta rất ngạc nhiên. . . . . ." Thanh âm mềm mại đáng yêu không che giấu được tò mò.

"Tiểu thư, tốt nhất không cần. Người cũng thấy đấy, ĐịchThản Tư có thể nhẫn tâm giết chết tỷ phu của hắn." Thanh âm trầm thấp trong giờ phút này không còn lạnh lùng nữa, mà là có một tia lo lắng. Hắn biết rõ thực lực của ĐịchThản Tư. ĐịchThản Tư thực ra là đã sớm phát hiện sự hiện hữu của hắn, chỉ là không có để ý tới thôi. ĐịchThản Tư là nhân vật rất nguy hiểm, hắn tuyệt đối không cửa có thể chọc vào.

"Ta hiểu rõ, ta sẽ có chừng mực." Thanh âm mềm mại đáng yêu có chút bực mình "Tốt lắm, chúng ta cũng trở về đi. Lần này có thể làm cho Kiều Nạp Sâm thiếu một nữa ân tình, tiểu ác ma này thật khó dây dưa."

"Vâng" thanh âm trầm thấp nghe lệnh. Tiếp một đạo tàn ảnh thoáng qua, một che mặt nam tử trẻ tuổi liền xuất hiện ở trên xe ngựa, nhẹ nhàng vung roi vào con ngựa. Xe ngựa chậm rãi không tiếng động biến mất.

Bạch Diệp Lâm, lại một lần nữa khôi phục vẻ trước đó.
Ánh trăng vẫn như cũ, nhưng tình thế đã thay đổi.

Trở lại khách sạn, ĐịchThản Tư đi ở phía trước, bỗng nhiên quay đầu lại đối với Thích Ngạo Sương nói: "Cùng ta đi vào."

Thích Ngạo Sương liếc nhìn Kiều Nạp Sâm , Kiều Nạp Sâm nặt dày nháy mắt, ý là không có gọi ta, ta không cần đi vào. Thích Ngạo Sương gật đầu với Tẫn Diêm một cái, ý bảo hắn không cần lo lắng, cứ chờ bên ngoài.
Thích Ngạo Sương đi theo ĐịchThản Tư vào cửa, ĐịchThản Tư trở tay đóng cửa lại sau đó dẫn đầu ngồi ở trên ghế sa lon. Thích Ngạo Sương cũng chậm rãi đi tới ngồi xuống.

"Thích Ngạo Sương." Chợt ĐịchThản Tư mở miệng
“ Ta ở đây." Thích Ngạo Sương cũng nhẹ nhàng trả lời.

"Cái thế giới này, chỉ có ngươi mới hiểu ta." ĐịchThản Tư chợt sâu kín phun ra một câu nói như vậy. Khi hắn động thủ giết chết cửu thiên thành chủ thời điểm, ĐịchThản Tư liền hiểu rõ, cái thế giới này, quả nhiên chỉ có Thích Ngạo Sương hiểu rõ hắn. Kiều Nạp Sâm mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn thật buồn cười. Chỉ có thích Ngạo Sương vẻ mặt lạnh nhạt, giống như sự xuất hiện của hắn tuyệt không ngoài ý muốn.

"Ta hiểu người, nhưng không có nghĩa là ta tán thành cách làm của ngươi." Thích Ngạo Sương lại nói như vậy.

"Không sao cả, hiểu rõ là tốt rồi." ĐịchThản Tư lại tuyệt không để ý, tiếp tục nói, "Thích Ngạo Sương, không nên để cho ta thất vọng, nhanh tăng thực lực đi. Đường của ta chọn, không có ngươi, ta sẽ cảm thấy vô vị tẻ nhạt."

Thích Ngạo Sương trầm mặc, lẳng lặng nhìn ĐịchThản Tư lạnh lùng nói xong, rồi lại im bặt.

"Đi đi, làm chuyện ngươi cần làm. Nhưng là, không cần làm trễ nãi quá lâu." ĐịchThản Tư chậm rãi trầm giọng nói, "Tâm tư của ngươi nên bỏ nhiều hơn vào tu hành"

"Được, hôm nay, cám ơn ngươi." Thích Ngạo Sương đứng dậy, tâm tình phức tạp nói cám ơn.

"Không nên nói cám ơn với ta, ta làm việc đều có lý do của mình." ĐịchThản Tư cũng không quan tâm nói.

Thích Ngạo Sương gật đầu một cái không nói thêm nữa, xoay người mở cửa rời đi. Tựa như ĐịchThản Tư nói, hiện tại nàng là còn có việc phải làm. Chính là đi thông báo cho Vi Ân Tư có thể bắt đầu hành động, phải nhanh một chút mới được. Mau sớm ổn định thế cục, đi lên chức thành chủ.

Tẫn Diêm vẫn lẳng lặng đứng ở cửa chờ, thấy Thích Ngạo Sương ra ngoài tiền tiến lên. Kiều Nạp Sâm đã trở về mình phòng đi ngủ. Dù sao chuyện kế tiếp hắn cũng không cần quản, ĐịchThản Tư cũng sẽ không tìm hắn để "Nói chuyện tâm tình" .

"Đi, tẫn Diêm, tìm Vi Ân Tư ." Thích Ngạo Sương nói thật nhỏ.

"Dạ, tiểu thư." Tẫn Diêm gật đầu.

Hai người lặng yên không tiếng động ra cửa, hướng nơi bí mật mà đi tới. Vậy mà, ở cửa đại môn cách đó chỗ Vi Ân Tư không xa, họ lại bị người ta ngăn lại.

Mà cản bọn họ là một nữ nhân, một nữ nhân đẹp tới mức tận cùng xinh đẹp.

Nàng ta uyển chuyển như liễu, Gương mặt tinh xảo như mặt trăng, mị nhãn như tơ, tóc dài mềm mại đen nhánh theo gió nhẹ nhàng tung bay, lay động lòng người, khẽ mỉm cười, nghiêng nước nghiêng thành. Người đẹp như vậy lại đứng ở ngã tư đường tiến lên ngăn cản Thích Ngạo Sương và Tấn Diễm.

"Thích Ngạo Sương. . . . . ." Cô nàng xinh đẹp mở miệng, thanh âm mềm mại đáng yêu làm cho người ta nhũn cả xương cốt"Ta chờ chàng đã lâu. Làm sao bây giờ chàng mới đến?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top