Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Xuyên không] Tài Năng Tuyệt Sắc - Vô Tình Bảo Bảo

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
TÀI NĂNG TUYỆT SẮC

87797.jpg

Tác giả: Vô Tình Bảo Bảo
Thể loại: Xuyên không, dị giới, ma pháp, HE.
Convert: NgocQuynh520
Editor: nhok tinh nghich, Tịnh cách, Đường Nhã, colleneal
Beta: btdrvh
Số chương: Quyển 1 (110), Quyển 2 (29), Quyển 3 (19), Quyển 4 (51), Quyển 5 (24) và Ngoại truyện (8)
Tình trạng: Hoàn thành
Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn.


Văn án:

Chuyện gì sẽ xảy ra khi một người lạnh lùng, phúc hắc như nàng xuyên qua trở thành một đại tiểu thư quý tộc háo sắc lại vô dụng?

Đại tiểu thư ngu ngốc, háo sắc vì đuổi theo nhị hoàng tử điện hạ điển trai không thành (công), rơi xuống ngựa rồi hôn mê bất tỉnh. Lần nữa mở mắt lại trở nên lạnh lùng, bức người.

Không lâu sau đó, tài năng hiện ra, khiến cho lòng người khiếp sợ.

Đây là thế giới lấy ma pháp vi tôn (ma pháp đứng đầu), đấu khí ngạo thiên. Nàng muốn đi con đường nào?

Nàng - mỹ nhân tuyệt sắc ma vũ song tu như thế nào, chấn động thiên hạ, mở ra một con đường nghịch thiên.

Nhị hoàng tử tuấn mĩ chịu sự khiển trách của hoàng đế bệ hạ, bất đắc dĩ phải đến phủ Công Tước thăm hỏi đại tiểu thư háo sắc đang bị thương vì rơi xuống ngựa. Lại nghe nha hoàn kia nói, tiểu thư không rãnh. Đến khi nhìn thấy đại tiểu thư nói không rảnh kia đang nhàn nhã uống trà ở đình viện, hoàn toàn không đếm xỉa đến hắn, khuôn mặt anh tuấn nhị hoàng tử có chút giật giật.

Kỵ sĩ bảo vệ cho nàng – Tẫn Diêm, vẫn luôn dùng ánh mắt chán ghét mà nhìn nàng. Khi nhìn thấy tài năng mạnh mẽ của nàng bộc lộ thì kinh ngạc, hoài nghi. Nàng, thật sự vẫn là nàng như trước đây sao?

Trong rừng cây trong trường, bị một tên nam nhân vô năng (không tài năng học thức) ngăn lại: “Đừng giả bộ, ngươi không phải luôn khao khát muốn ở cùng một chỗ với ta sao?”. Hắn cợt nhã, nhíu mày, giơ tay nắm lấy tay của nàng. Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của nàng, đáy mắt liền nổi lên dục vọng ham muốn. Trước kia hắn tránh nàng còn không kịp, không ngờ bây giờ nàng lại khiến cho người ta động lòng như thế. Sau một khắc, trong rừng truyền đến một tiếng kêu như heo bị giết, vang tận mây xanh, khiến cho tất cả loài chim trong rừng kinh hãi bay đi.

Truyện này 1vs 1

Đại lục Tích Lan: Năm quốc gia, theo thứ tự là:

1. Đế đô của An Mạt Cách Lan là thành Bối Nhĩ Đặc

2. Bối Lỗ Khoa

3. Tư Duy Nặc

4. Lạp Cách Tạp

5. Vưu Ô Tát Lợi

Nhân vật:

Hi Nhĩ Khắc Lôi Nhã: nữ chính

Tẫn Diêm Lôi Mông: Kỵ sĩ của Khắc Lôi Nhã

Á Đức Lý Nam Hi: nhị hoàng tử nước An Mạt Cách Lan, là một mỹ nam

Hi Nhĩ Cổ Đốn: tộc trưởng Hy gia tộc, là công tước đại nhân – gia gia của Khắc Lôi Nhã

Hi Nhĩ Lạp Cách: phụ thân của Khắc Lôi Nhã, hầu tước đại nhân

Hi Nhĩ Khố Ân: đại ca của Khắc Lôi Nhã, nam tước

Hi Nhĩ Á Lực Khắc: nhị ca của Khắc Lôi Nhã

Hi Nhĩ Lạp Tây Á: muội muội của Khắc Lôi Nhã

Hi Nhĩ Khải Sắt Lâm: mẫu thân của Khắc Lôi Nhã, dịu dàng hiền thục.

Á Đức Lý Mã Lệ Ti: công chúa duy nhất, là muội muội của Nam Hi và Vưu Lý Tư

Á Đức Lý Vưu Lý Tư: luôn bình tĩnh, là người thừa kế thứ nhất thừa kế ngôi vị hoàng đế - đại hoàng tử.

o O o

Nghề nghiệp:

*Ma Pháp Sư:

1. Ma Pháp Học Đồ

2. Kiến Tập pháp sư

3. Sơ cấp pháp sư

4. Trung cấp pháp sư

5. Cao cấp pháp sư

6. Đại Pháp Sư

7. Ma Đạo Sĩ

8. Ma Đạo Sư

9. Thánh Ma Đạo Sư

10.Pháp Thần

o O o

*Kiếm sĩ:

1. Kiếm Sĩ Học Đồ

2. Kiến tập kiếm sĩ

3. Sơ cấp kiếm sĩ

4. Trung cấp kiếm sĩ

5. Cao cấp Kiếm Sĩ

6. Đại Kiếm Sĩ

7. Kiếm Sư

8. Đại Kiếm Sư

9. Kiếm Thánh

10. Kiếm Thần

Còn có Triệu Hoán Sư, Mục Sư, Cung tiễn thủ, Tuần Thú Sư, đạo tặc …

Tước vị: chủ yếu chia làm Công Tước, Hầu tước, Bá tước, Tử tước, Nam tước

Ở trong quý tộc, Công Tước là bậc cấp thứ nhất. Hầu tước là bậc cấp thứ hai. Bá tước thứ ba, Tử tước thứ tư và Nam tước thứ năm.
 
Sửa lần cuối:

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Mở đầu:
"Nhanh lên một chút!"

"Tên mập mạp chết bầm kia, nhanh lên một chút. Không đi nhanh, để cho sát tinh kia thức tỉnh, trở lại Thiên Đình, chúng ta sẽ không được ăn ngon ngủ yên rồi.”

“Thật là, tốc độ của ngươi chậm như rùa. Nhanh lên một chút đi.”

Mặt đất bạch ngọc, cột trụ hoàng ngọc, bên trong Thiên cung xa hoa, lộng lẫy lại có tiếng la hét (huyên náo thành một đoàn) Mỗi gương mặt của vị thần đều mang vẻ bối rối, thúc giục cái tên thần tiên mập mạp kia.

Xung quanh một mảnh tối đen, thân thể nàng nhẹ nhàng

Mình đã chết rồi sao? Nàng trợn tròn mắt nhìn lên phía trên, vẫn là một mảnh tối sầm. Đột nhiên, trước mắt nàng xuất hiện một đạo quang.

Một cái đầu trọc mang khuôn mặt mập mạp tươi cười xuất hiện. Phía sau đầu có một vòng sáng nhàn nhạt, nhu hoà. Thoạt nhìn giống như thần tiên, không thể xâm phạm.

"Ngươi là ai?" - Nàng cau mày nhìn tên đầu trọc đột nhiên trước mắt. Nàng chết, không phải đầu tiên sẽ gặp mấy tên đầu trâu mặt ngựa, sau đó đem nàng kéo đi gặp Diêm Vương sao?

“Con gái, không cần hoài nghi. Con thật ra đã chết, hơn nữa dựa vào cái nghiệp kiếp trước của con, đáng lẽ ra con sớm phải xuống mười tám tầng địa ngục rồi.” Vòng sáng trên cái đầu trọc tròn tròn kia hiện rõ ràng, khuôn mặt phúng phím cười híp mí. Giống như là một vị trưởng giả từ bi nhất trong thiên hạ.

“Ta vẫn chưa xuống địa ngục” Nàng nhàn nhạt tiếp lấy lời hắn. “Còn nữa, ta không phải là con gái của ngươi, ngươi là công (ở đây ý chỉ 老公的公:là chồng or đàn ông, không thể sinh con hoặc có thể hiểu theo nghĩa công trong công thụ trong đam mỹ ). Ngươi cũng không sinh ra được người lớn như ta.”

Cái ót nhỏ của hắn bỗng nhiên chảy mồ hôi lạnh, sắc mặt có chút khó coi. Quả nhiên, tên sát tinh này cũng không phải dễ dàng đối phó.Coi như mất đi tất cả trí nhớ nhưng vẫn khiến cho người ta nhức đầu như vậy. Cho nên đám thần kia mới quyết định dùng phương pháp rút thăm để chọn một người, thật tức chết, làm sao hắn lại rút được cái thăm đó.

"Khụ, khụ …" Tên mập trọc đầu ho khan một cái, chỉnh sửa sắc mặt một chút rồi nghiêm túc nói:

“Con có một tấm lòng thương xót chúng sinh lại có một tư chất ưu tú. Cho nên chúng ta đã thương lượng với nhau, quyết định cho con cơ hội lấy công chuộc tội, cho con đến thế giới khác để tiếp tục tu luyện.”

Cái gì? Thương xót chúng sinh? Tư chất ưu tú? Là có ý gì? Gì mà lấy công chuộc tội? Đi đến một thế giới khác để tu luyện? Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra?

"Đi đi, con gái. Hi vọng con sẽ sống tốt.” – Tên mập trọc đầu không nói những lời vô nghĩa nữa mà vung tay lên. Một tia sáng cứ như vậy đánh úp về phía nàng, còn thuận tiện quét sạch trí nhớ của nàng về cuộc nói chuyện vừa rồi.

Sau một khắc, nàng biến mất. Tên mập trọc đầu thở dài, vươn tay xoa mồ hôi trên trán mình. Ngay sau đó, bên cạnh hắn có rất nhiều vị thần xuất hiện. Một đám hèn hạ cười rộ lên, vỗ vỗ vai hắn, khen hắn làm rất tốt.

"Thật tốt quá, như vậy là cái sát tinh đó liền cách xa chúng ta rồi.”

"Ngươi được lắm đấy, bịa ra nhiều lí do buồn cười như vậy liền đuổi được nàng đi.”

"Rất tốt, rất tốt, ta sẽ ghi cho công ngươi” Lời nói này dĩ nhiên là do người nắm nắm quyền của Thiên Đình nói rồi.

Tên mập trọc đầu lại cười không nổi. Đuổi là đuổi, nhưng nếu có ngày sát tinh kia trở về thì người chết đầu tiên lại là mình!

"Lo lắng cái gì? Nàng nếu muốn trở lại thì còn phải tu luyện rất lâu. Còn không biết chuyện này là chuyện của mấy vạn năm sau rồi.” Lập tức có người an ủi

Cũng đúng. Nghe vậy, tên mập trọc đầu cũng cười khinh khỉnh.

Sát tinh, tại cái thế giới đó, tự ngươi cầu phúc đi. Tốt nhất là cái gì cũng không nhớ ra, tốt nhất là vĩnh viễn đừng có quay trở lại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 1: Đại tiểu thư háo sắc
“Nam Hy, chờ ta a.” Một thiếu nữ có mái tóc vàng xinh đẹp đang cầm váy, giọng nói nũng nịu. Giọng nói này cơ hồ có thể khiến cho người ta nổi cả da gà. Nàng vội vàng chạy lên phía trước. Đuổi theo một nam nhân đang nhanh chóng rời đi. Nam nhân trước mặt có vóc dáng thon dài, mái tóc màu nâu phiêu dật, lay động lòng người, nhưng hắn cũng không có ý tứ dừng bước hay quay đầu lại. Dứt khoát như vậy, mà thiếu nữ ở phía sau vẫn nhanh chóng đuổi theo.

Thiếu nữ xinh đẹp thấy thế, thì thấy gấp gáp hơn, bước chân càng vội vàng hơn. Phía sau nàng là một nam nhân mặc áo đen rất tuấn tú. Bước chân của nam nhân này vững vàng, hơi thở kín đáo, bên hông có một thanh bội kiếm, hắn không có biểu lộ gì cứ như vậy mà đi theo thiếu nữ kia. Cả người lại toả ra một loại cảm giác lạnh lẽo cách xa người ngàn dặm.

"Tẫn Diêm, mau giúp ta ngăn nhị hoàng tử điện hạ! Nhanh lên một chút! Điện hạ sắp đi rồi!” Thiếu nữ xinh đẹp dừng bước lại, cực kỳ tức giận chạy đến chỗ tên nam nhân kia dậm chân nói “Ngươi chết rồi sao? Không thấy à?

“Tiểu thư, trách nhiệm của ta là bảo nệ cho người an toàn.” Nam tử anh tuấn, trẻ tuổi kia không kiêu ngạo, không siểm nịnh, nhàn nhạt nói một câu. Đáy mắt hắn hiện lên sự chán ghét, khinh thường nhưng thiếu nữ xinh đẹp kia cũng không nhìn ra. Ngụ ý của hắn cũng rất rõ ràng, ta chỉ phụ trách bảo vệ nàng an toàn, cũng không có nhiệm vụ phải giúp nàng đuổi theo nam nhân.

"Ngươi!!!" Sắc mặt của thiếu nữ xinh đẹp bỗng trở nên tức giận, hung hăng dậm chân một cái rồi bỏ lại một lời nói tàn nhẫn:

“Ngươi lại dám cãi lời của ta! Ngươi chờ đó, ta sẽ nói với gia gia. Ngươi làm kỵ sĩ của ta lại có thái độ kiêu ngạo như vậy!” Vừa dứt lời, thiếu nữ xinh đẹp liền vội vàng xách váy đuổi theo nhị hoàng tử.

Tẫn Diêm không nói một lời, lạnh lùng đi theo. Trò cười này vẫn xảy ra thường xuyên, vị đại tiểu thư háo sắc này thấy mỹ nam thì giống như ong mật nhìn thấy hoa tươi, nhất định sẽ đuổi theo, kêu gọi không ngừng. Khiến cho những mỹ nam kia đúng là khổ không thể tả. Nhị hoàng tử điện hạ cũng bị làm phiền vài lần. Lần này đến phủ công tước gặp phải đại tiểu thư, thật đúng là bất hạnh. Tẫn Diêm nhìn gương mặt hoảng hốt của nhị hoàng tử phía trước, đáy mắt hiện lên một tia đồng tình.

Nhị hoàng tử chạy thật nhanh ra cửa, ngồi lên xe ngựa liền vội vàng kêu phu xe hồi cung. Phu xe có chút nóng nảy, buồn bực nhìn nhị hoàng tử, lại ngẩng đầu lên liền hìn thấy một thiếu nữ tóc vàng đang đuổi theo, lập tức hiểu rõ. Thì ra là Đại tiểu thư háo sắc nhà Hy Nhĩ. Mặc dù đại tiểu thư háo sắc này ở nhà không được sủng ái, nhưng dù sao cũng là cháu gái của Hy Nhĩ công tước đại nhân. Phu xe đương nhiên hiểu nhị hoàng tử ngại vì tình cảm giữa ngài và công tước đại nhân, không muốn vị đại tiểu thư háo sắc này mất thể diện, cũng không đối với nàng quá mức cứng rắn. Phu xe chợt kéo roi ngựa, xe ngựa bay nhanh rời đi. Thiếu nữ xinh đẹp vừa thở gấp đuổi tới đại môn, nhìn xe ngựa đang rời đi, khuôn mặt đỏ bừng tức giận, cả người khẽ run. Nhìn thấy bên cạnh người hầu đúng lúc dắt một con ngựa đến đây, liền đoạt lấy dây cương, xoay người ngồi lên ngựa rồi kéo dây cương đuổi theo.

"Tiểu thư!" Sắc mặt Tẫn Diêm đột nhiên biến hoá. Đại tiểu thư háo sắc này thật bốc đồng, chẳng lẽ nàng quên nàng căn bản cũng không biết cởi ngựa sao? Vì đuổi theo nam nhân lại có thể kích động như vậy? Tẫn Diêm hừ lạnh một tiếng, trong lòng khinh thường, nhưng lại không thể không để ý đến sự an toàn của nàng liền chuẩn bị đuổi theo. Trước cửa không có ngựa, bóng dáng của đại tiểu thư cũng càng ngày càng xa.

Một đám người hầu ở trước cửa thì ngây ngốc nhìn một màn này không cách nào phục hồi lại tinh thần. Ai cũng không ngờ, cái đại tiểu thư háo sắc vô dụng kia, vì đuổi theo nam nhân lại bộc phát tiềm lực lớn như vậy. Là người Hy Nhĩ gia, vị đại tiểu thư này quả thật không xứng với danh hiệu Hy Nhĩ. Không biết cưỡi ngựa, chán ghét đi học, tóm lại, nàng chính là vô học. Đây cũng là nguyên nhân khiến Công tước không yêu thích nàng.

Tẫn Diêm khẽ cau mày, hắn phải dùng đấu khí đuổi theo. Vậy mà, một khắc sau, vị đại tiểu thư háo sắc đã bị ngựa quăng xuống. Trong tiếng kêu sợ hãi, thân thể nhỏ nhắn cứ như vậy mà rơi xuống đất. Mà xe của nhị hoàng tử điện hạ sớm đã đi xa.

Tẫn Diêm cau mày, nhanh chóng đuổi về phía trước, đi đến bên cạnh đại tiểu thư. Nhìn nàng đã hôn mê, Tẫn Diêm nhíu chặt mày lại. Lần này, chính hắn thất trách. Thế nào cũng không nghĩ đến đại tiểu thư lại có thể hành động thiếu suy nghĩ như vậy.

Khi đại tiểu thư được đưa về phủ, trong phủ liền náo loạn một hồi. Gia gia đại tiểu thư–Công tước Hy gia không có ở nhà, ngày cả phụ thân của nàng cũng không có ở nhà. Chỉ còn lại mẫu thân của nàng mà thôi.

Trong phòng ngủ tráng lệ, bốn cột trụ trên giường được khảm mạ vàng rất xa hoa, phô trương, được trải một bộ chăn gối mềm mại. Đại tiểu thư với khuôn mặt tái nhợt vẫn còn hôn mê ở trên giường. Bên cạnh nàng là một nữ nhân tóc vàng đang lo lắng nhìn người trên giường. Người này cùng người trên giường có dung mạo tương tự nhau, vừa nhìn liền hiểu rõ, đây chính là mẫu thân của đại tiểu thư- Khải Sắt Lâm. Nhưng so với đại tiểu thư háo sắc này thật khác biệt, nàng là một nữ nhân xinh đẹp, hiền thục. Giờ phút này, nàng đang lo lắng cho vị thiếu nữ trên giường, trong lòng hiện lên một chút bất đắc dĩ. Nữ nhi này, phụ thân nàng, gia gia nàng ngay cả huynh trưởng của nàng cũng không thích nàng lắm. Nguyên nhân là do tính tình của nàng. Cũng không biết đứa bé này tính tình giống ai.

Đại phu nhanh chóng chạy tới, cẩn thận kiểm tra một hồi liền đưa ra kết luận, đại tiểu thư bị thương nhẹ. Chỉ cần đợi nàng tỉnh lại là được.

"Phu nhân, là thuộc hạ thất trách khiến tiểu thư đã gặp phải chuyện như vậy." Tẫn Diêm cúi đầu đứng ở một bên trầm giọng xin tội "Xin phu nhân trách phạt."

“Không cần, Tẫn Diêm” Khải Sắt Lâm mỉm cười lắc đầu, trong lời nói có chút bất đắc dĩ “Tính tình của đứa nhỏ này, ta cũng biết. Không liên quan đến ngươi, lui xuống đi.”

Tẫn Diêm do dự, sau đó vẫn cúi đầu lui xuống. Chỉ còn lại một mình Khải Sắt Lâm canh giữ bên giường.

Gần tối, thiếu nữ trên giường rốt cuộc chậm rãi giật giật ngón tay, hình như sắp tỉnh lại rồi.

“Khắc Lôi Nhã! “- Khải Sắt Lâm bên cạnh vui mừng lên tiếng. Nhanh chóng nắm tay tay của người nằm trên giường, gọi tên nàng.

Thiếu nữ trên giường chậm rãi mở mắt, không nói gì.

“Nhã nhi, con làm sao vậy? Để cho mẹ xem một chút.” Khải Sắt Lâm vui mừng đỡ thiếu nữ trên giường ngồi dậy, vội vàng hỏi.

Vậy mà người trên giường vẫn như cũ không nói gì. Khải Sắt Lâm ôm lấy người trên giường, giọng nói có chút nức nở. Khắc Lôi Nhã, đứa bé bảo bối của nàng, ngay cả gia gia, phụ thân thậm chí cả huynh trưởng khi trở về cũng không có sang đây thăm nàng. Đối xử bất công như vậy, khiến cho lòng người thật chua xót.

Thiếu nữ tóc vàng trên giường mở mắt ra, lạnh lùng nhìn xung quanh, trong mắt loé lên một tia mê mang cùng nghi ngờ. Nhưng lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng sâu xa.

“Nhã nhi, hiện tại cảm thấy như thế nào? Đầu choáng váng sao? Có đói bụng không?”

- Khải Sát Lâm kìm nén nước mắt, ân cần hỏi.

Thiếu nữ nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mặt nàng, trong phút chốc liền sáng tỏ. Nàng nhẹ nhàng nói:

“Ân, có chút đói.”

“Được rồi. Nhã nhi, chờ một chút, mẫu thân đi kêu người mang thức ăn lên.” Khải Sắt Lâm vui mừng đứng dậy, đột nhiên nàng lảo đảo một chút, có lẽ là do ngồi quá lâu. Khuỷu tay nàng bỗng nhiên có một cỗ sức lực nâng lên, không ngã xuống được. Khải Sắt Lâm quay đầu lại, liền nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh của Khắc Lôi Nhã. Là Nhã nhi đỡ nàng? Trong lòng Khải Sắt Lâm chợt lóe lên một ý nghĩ nhưng cũng không nghĩ nhiều mà vội vàng đi ra cửa kêu gọi nha hoàn bên ngoài.

Trên giường, thiếu nữ chậm rãi quay đầu, nhìn khung cảnh xa lạ, khẽ chớp mắt, trong mắt một mảnh lạnh lùng. Khóe miệng gợi lên một chút nhưng cũng không dễ dàng phát giác độ cong, cũng là rất lạnh lùng.

Xem ra, mình thật đã chết rồi, mà linh hồn, hình như xuyên qua đến một thế giới hoàn toàn xa lạ. Lại nhìn những món đồ xa xỉ kia, nàng xuyên qua một gia đình khá giàu có nha.

Khắc Lôi Nhã. Đây chính là tên của chủ nhân thân thể này sao? Người trên giường ánh mắt lạnh lùng, lấy tay nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương. Đầu đau như muốn nứt ra, ý thức cùng trí nhớ trước kia bắt đầu dung hợp lại.

Càng dung hợp, biểu cảm thiếu nữ càng quái lạ. Vì trong trí nhớ, những thứ hữu dụng rất ít. Ngược lại toàn là hình ảnh mỹ nam. Toàn những thứ lộn xộn, không có một cái nào hữu dụng cả. Điều duy nhất hữu dụng là địa vị gia tộc nàng ở quốc gia này hình như rất cao.

Thiếu nữ khẽ chớp mắt, thở dài một hơi.

Khắc Lôi Nhã.Hy Nhĩ, thiếu nữ hơi cúi đầu, đây chính là tên của nàng sau này.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 2: Quý tộc
Khắc Lôi Nhã…Thiếu nữ trên giường nhẹ nhàng nói thầm cái tên này. Tên của thân thể này thật dễ nghe, chỉ là tính tình của nàng thật khiến người ta không chịu nổi. Trong trí nhớ, nàng chính là một nữ nhân háo sắc bị người ta cự tuyệt.

Cửa chợt bị đẩy mạnh ra, âm thanh chói tai khiến Khắc Lôi Nhã ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Gương mặt của cô gái đứng ở ngoài cửa có vài phần tương tự với cô gái xinh đẹp trước đó (ý chỉ mẹ của KLN), hình như nhỏ tuổi hơn Khắc Lôi Nhã một chút. Chỉ là, nét chán ghét thâm trầm trên gương mặt cô ta không hợp với số tuổi nên có. (ở đây tức là cô gái này còn nhỏ nhưng gương mặt có một chút ác ý thể hiện rõ trên mặt, không hợp với một cô gái còn nhỏ tuổi nên có, mình hiểu ý nghĩa đó nhưng không biết diễn đạt cho rõ nên dịch vậy.)

Khắc Lôi Nhã hơi híp mắt, trong trí nhớ của nàng, thân thể này đối với thiếu nữ trước mắt rất sợ hãi.

Thiếu nữ này là muội muội của Khắc Lôi Nhã - Lạp Tây Á, là một thiếu nữ thiên tài. Mới mười hai tuổi, nàng đã trở thành một cao cấp pháp sư. Bởi vì có tư chất xuất chúng, lúc nàng năm tuổi đã được viện trưởng học viện Húc Nhật nhìn trúng, trở thành một trong những số ít đệ tử của viện trưởng. Điều này khiến cho Cổ Đốn – Hi Nhĩ rất vui mừng. Nhưng mà, tiểu thiên tài này cực kỳ căm ghét Khắc Lôi Nhã, bởi vì mẫu thân thương yêu Khắc Lôi Nhã vô cùng. Thật ra cũng không có gì kỳ quái, Lạp Tây Á là một thiếu nữ thiên tài, có gia gia, phụ thân và huynh trưởng thương yêu, mẫu thân tự nhiên sẽ đặt sự quan tâm lên người Khắc Lôi Nhã, không được mọi người yêu thích.

“Hừ, thật khiến cho Hy gia mất mặt. Vì đuổi theo nam nhân mà bị té ngựa, thật là ngu ngốc.” – Lạp Tây Á ngẩng cao đầu, bước đến gần, khinh thường nhìn người ở trên giường, đáy mắt hiện lên một tia độc ác. Nàng ta tiến lại gần gương mặt của Khắc Lôi Nhã, hạ thấp giọng, âm trầm nói:

“Tỷ tỷ thân ái của ta, tại sao ngươi lại không ngã chết đi?”

Khắc Lôi Nhã trầm mặc nhìn khuôn mặt xinh đẹp phóng đại trước mắt, ai cũng sẽ không nghĩ tới, thiếu nữ này bề ngoài thuần khiết lại nói ra những lời độc ác như vậy.

Lạp Tây Á nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Khắc Lôi Nhã có chút sững sờ. Nếu đổi lại là bình thường, tỷ tỷ ngu xuần này đã sợ hãi, run lẩy bẩy rồi. Bây giờ lại có dáng vẻ bình tĩnh như thế này.

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Sắc mặt Lạp Tây Á liền biến đổi, nàng cau mày, nhỏ giọng nói thầm cái gì, trên tay lập tức có một tia chớp nhỏ. Khắc Lôi Nhã còn chưa rõ Lạp Tây Á sẽ làm gì đã nhìn thấy nàng vung tay hướng tới sau lưng Khắc Lôi Nhã. Sau lưng liền truyền đến một trận đau buốt.

“Đồ háo sắc ngu xuẩn, lần sau nếu để mẫu thân lo lắng thì không phải đơn giản như vậy đâu.” – Lạp Tây Á nhỏ giọng nói bên tai Khắc Lôi Nhã “Ngươi dám can đảm nói với mẫu thần, liền biết hậu quả sẽ như thế nào.”

Trong trí nhớ của Khắc Lôi Nhã, chuyện tương tự như vậy xảy ra rất nhiều lần. Sau lưng mọi người, muội muội Lạp Tây Á này trước kia hình như cho Khắc Lôi Nhã nếm không ít mùi đau khổ. Khuôn mặt nàng không chút biểu tình, buông hạ lông mi, cũng không có nhìn lại thiếu nữ kia đang xoay lưng rời đi.

Lúc này cánh cửa bị đẩy nhẹ ra, một nữ nhân xinh đẹp, khuôn mặt mỉm cười hiện ra:

"Mẫu thân…" Lạp Tây Á vui mừng nghênh đón.

“Lạp Tây Á, con về rồi “ Khải Sắt Lâm mỉm cười đi vào

"Uh, mẫu thân, chúng ta đi ăn cơm đi." Lạp Tây Á vui mừng kéo tay Khải Sắt Lâm. “Con đi ăn trước đi, ta ở đây với tỷ tỷ của con.” - Khải Sắt Lâm sờ sờ đầu Lạp Tây Á,

dịu dàng nói “Tỷ Tỷ con hôm nay không thoải mái, ta ở đây với nó”

“Dạ.”- Lạp Tây Á dạ một tiếng, đáy mắt loé lên một tia sát khí nhưng Khải Sắt Lâm không nhìn thấy. Nhìn Khải Sắt Lâm đi tới bên giường, Lạp Tây Á hừ lạnh một tiếng, không để cho bất kì kẻ nào nghe được, liền xoay người rời đi.

“Nhã nhi, nha hoàn sẽ nhanh chóng đưa cơm tối tới.” Khải Sắt Lâm đi tới trước giường ngồi xuống, nắm tay Khắc Lôi Nhã. Khắc Lôi Nhã ngẩn người ra, trên tay bỗng trở nên ấm áp khiến cho nàng thất thần. Thật ấm áp, cảm giác này thật ấm áp. Giống như là muốn nói nàng nhất định phải sống thật hạnh phúc.

"Mẫu thân......" Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng mở miệng.

"Thế nào?"- Khải Sắt Lâm dịu dàng mỉm cười, sắc mặt chợt biến hóa, vội vàng nói

"Có phải hay không có chỗ nào không thoải mái?" "Không có, mẫu thân." Khắc Lôi Nhã chợt lộ ra nụ cười "Mẫu thân cũng chưa ăn cơm, người không đói bụng sao?"

Khải Sắt Lâm ngơ ngẩn, chợt nước mắt cứ như vậy không tiếng động đột nhiên chảy xuống. Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên Khắc Lôi Nhã hỏi như vậy. Lần đầu tiên mở miệng quan tâm nàng.

Khắc Lôi Nhã nhìn thấy nàng vui mừng đến rơi nước mắt, liền buông hạ đôi mắt. Hàng lông mi hạ xuống, nhìn không rõ mắt nàng.

Khắc Lôi Nhã, Khắc Lôi Nhã, về sau nó là tên của nàng. Đáy mắt thiếu nữ không khỏi hiện lên một tia hoang mang không rõ. Khắc Lôi Nhã (của) trước kia bị Lạp Tây Á tuỳ ý ăn hiếp mà không dám lên tiếng cũng không có năng lực phản kích. Chỉ là, về sau..... Khắc Lôi Nhã cảm thấy sau lưng truyền đến một trận đau đớn, đáy mắt liền trở nên lạnh lùng.

Giờ khắc này, bầu trời Đại lục Tích Lan đột nhiên xuất hiện một ngôi sao sáng. Nhưng không ai biết vì sao.

Sáng sớm hôm sau, đám người hầu trong Phủ công tước đang thầm thì bàn tán. Ai cũng nhìn về phía thư phòng với ánh mắt trần đầy nghi ngờ. Không vì cái gì, chỉ là thái độ của đại tiểu thư bỗng nhiên khác thường! Thường ngày, vào lúc này, đáng lẽ ra tiểu thư đã ra cửa đi tìm mỹ nam hoặc là đến viện ca kịch hay thư viện trong thành…Bởi vì, những nơi này, các nhóm thanh niên trẻ tuổi hay tụ tập. Hôm nay nàng lại đi đến thư phòng của công tước đại nhân. Khi công tước đại nhân không có ở thư phòng quản lí công vụ, đều cho phép con cháu của hắn đến thư phòng học tập. Mặc dù ngày hôm qua bị té ngựa nhưng đại phu cũng nói qua là không có gì đáng ngại. Theo tính tình của vị đại tiểu thư này, đến thư phòng đọc sách căn bản không phải là tác phong của nàng, là việc nàng ta ghét nhất.

Thư phòng lớn, sạch sẽ, sáng sủa như thế, mấy giá sách khổng lồ đặt sát vào tường. Trên giá sách, đầy đủ các loại sách được sắp xếp ngay ngắn, chỉnh tề. Một thiếu nữ tóc vàng xinh đẹp đang dựa vào bệ cửa sổ lật xem một quyển sách thật dày. Tên của cuốn sách là: Lịch sử của Đại lục Tích Lan

Lật xem cuốn sách trên tay, trên mặt thiếu nữ lộ ra vẻ phức tạp. Chỉ là nàng đã lật xem đến lịch sử của nước An Mạt Cách Lan. Công thần lớn nhất đã kiến lập quốc gia này là Hi Nhĩ gia, lấy hoa tường vi làm biểu tượng cho gia tộc này. Nàng ngẩng đầu nhìn biểu tượng hoa tường vi khổng lồ trên vách tường, có một chút đăm chiêu. Xem ra, gia đình này không đơn giản chỉ là giàu có như vậy.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhỏ nhẹ, lại nháy mắt dừng lại ở cửa. Mặc dù rất nhẹ rất nhẹ, nhưng Khắc Lôi Nhã trong nháy mắt liền cảm nhận được.

"Tiểu thư, công tước đại nhân trở về rồi" – Ngoài cửa liền truyền đến một giọng nói nhàn nhạt lạnh lùng.

“Ừ”- Khắc Lôi Nhã nhàn nhạt đáp một tiếng, khép lại sách. Người ngoài cửa trong trí nhớ chính là kỵ sĩ bảo hộ cho nàng – Tẫn Diêm.

Khắc Lôi Nhã đứng dậy đang chuẩn bị đem sách cất lại giá sách thì ngoài lại cửa vang lên một chuỗi tiếng bước chân. Âm thanh hành lễ của Tẫn Diêm vang lên.

Cánh cửa bị đẩy ra, một lão nhân uy nghiêm hiện ra. Xem ra cũng đã hơn năm mươi tuổi, nhưng tinh thần vẫn sáng láng. Nhìn hàng lông mày có mấy phần tương tự với Khắc Lôi Nhã, người này chính là gia gia của nàng, hiện tại là nhân vật có sức ảnh hưởng lớn của nước An Mạt Cách Lan cũng là người nắm quyền của cái nhà này – Công tước đại nhân.

"Gia gia." – Khắc Lôi Nhã nhàn nhạt hành lễ. Cũng không có khiếp đảm như thường ngày.

Hi Nhĩ Cổ Đốn cau mày nhìn thiếu nữ trước mặt, trong mắt không khỏi có chút tâm tình không rõ. Khi nghe nói đứa cháu gái bốc đồng này ở thư phòng đọc sách, hắn một chút cũng không tin, nhưng nhìn thấy một màn này, quả nhiên là sự thật. Mà trang phục thiếu nữ trước mắt hắn so với trước đây hoàn toàn khác nhau. Bình thường nàng ăn mặc hết sức hoa lệ, sặc sỡ. Hôm nay lại chỉ mặc một bộ y phục trắng đơn giản, mái tóc xoăn dài màu vàng kim cũng chỉ quấn một kiểu tóc đơn giản nhất. Ngày hôm qua té xuống ngựa, chẳng lẽ có vấn đề gì?

“Khắc Lôi Nhã, hôm qua té ngựa à?” Hi Nhĩ Cổ Đốn đi vào trong, thuận miệng hỏi một câu. Người ở phía sau cũng nhẹ nhàng đóng cửa phòng.

"Đã không có gì đáng ngại." – Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng trả lời.

“Vậy thì tốt.” Hi Nhĩ Cổ Đốn nhìn cuốn sách trên tay Khắc Lôi Nhã, lại có chút giật mình, lại đang đọc lịch sử Đại lúc Tích Lan? Đứa cháu gái này, hắn không rõ lắm, luôn tuỳ hứng, điêu ngoa, hơn nữa hình như đối với khác phái đặc biệt si mê.... Ghét nhất học tập thế mà nàng lại ở đây xem cái lịch sử Đại lục Tích Lan nhàm chán này.

“Xem lịch sử Đại lúc Tích Lan, có cảm nghĩ gì?” Hi Nhĩ Cổ Đốn tiến về bàn đọc sách ngồi xuống, lơ đãng hỏi.

“Lá cờ hoa tường vi vĩnh viễn tung bay.” Khắc Lôi Nhã cười nhạt, nhẹ nhàng nói ra.

Án mắt của Hi Nhĩ Cổ Đốn bỗng nhiên trợn to, không thể tin nhìn nụ cười lạnh nhạt của thiếu nữ trước mặt. Hắn mới vừa rồi nghe được cái gì?

Lá cờ hoa tường vi vĩnh viễn tung bay! Gia tộc Hy Nhĩ gia sẽ vĩnh viễn tồn tại.

"Nói lại lần nữa!" Hi Nhĩ Cổ Đốn híp mắt trầm giọng nói.

“Lá cờ hoa tường vi vĩnh viễn tung bay.” Đáy mắt Khắc Lôi Nhã đã hiện lên một nụ cười không dễ phát hiện. Lão nhân trước mắt này, là trung tâm, đầu não của gia tộc này. Trong hoàn cảnh xa lạ, tận dụng ưu thế trước mắt như thế nào, nàng đã sớm quen rồi. Nếu muốn tiếp tục sống tốt ở cái thế giới xa lạ này, nếu muốn cường đại, thế thì, cửa ải đầu tiên cần vuọt qua là người trước mắt này.

Những lời này nếu người khác nói ra, Hi Nhĩ Cổ Đốn chỉ bỏ qua bởi vì đó là nịnh bợ. Nhưng là do nàng nói ra, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Con trai duy nhất của hắn cùng hai đứa cháu trai,cháu gái khác cũng chưa từng nói những lời như vậy, cuối cùng lại được thiếu nữ mà thế nhân cho ràng không thành tài này nói ra. Hi Nhĩ Cổ Đốn ngây ngẩn cả người.

"Gia gia, trước kia là ta không hiểu chuyện, hoang phí quá nhiều thời gian. Về sau, ta sẽ nghiêm túc học tập. Tuyệt đối sẽ không phụ lòng với danh hiệu của Hi gia.” – Khắc Lôi Nhã nhìn lão nhân đang sửng sờ trước mắt, nói rõ ràng từng câu từng chữ, ánh mắt của nàng sáng trong, mang vẻ nghiêm túc.

Hi Nhĩ Cổ Đốn cứ như vậy kinh ngạc nhìn đứa cháu gái với khuôn mặt trịnh trọng này, một hồi lâu vẫn không lên tiếng. Mà Khắc Lôi Nhã cũng không có nói, chỉ là nhìn chằm chằm Hi Nhĩ Cổ Đốn.

"Tốt!" Rốt cuộc, Hi Nhĩ Cổ Đốn hồi hồn lại, trên mặt tràn ngập nụ cười vui mừng, tiến lên trước nắm bả vai Khắc Lôi Nhã, vui mừng nói:

"Đây mới đúng là cháu gái của Cổ Đốn ta, đây mới đúng là con cháu Hi Nhĩ gia” "Tuyệt sẽ không làm cho gia gia thất vọng." Khắc Lôi Nhã cười, trong nụ cười mang theo sự tự tin, quyết đoán.

Một ngày này, phủ công tước cũng trở nên sôi nổi.

Vị đại tiểu thư háo sắc ngu ngốc, người mà từ trước đến giờ công tước đại nhân không thích, thế mà trong ngày này được Công tước đại nhân tươi cười, nằm tay từ thư phòng đi ra.

Đại tiểu thư háo sắc của Hi gia được sủng ái rồi! Tin tức này nhanh chóng truyền đi khắp phủ công tước.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 3. Không rảnh, không gặp
Từ nay về sau cuộc sống của Khắc Lôi Nhã sẽ thay đổi.

Cổ Đốn cho mời đại đệ tử của học giả nổi danh nhất đế đô cho Khắc Lôi Nhã, tục tuyền trò giỏi hơn thầy, đặc biệt là vị lam học giả trẻ tuổi - Tạp Mễ Nhĩ. Nam tử tuấn mỹ một đầu tóc vàng chói mắt, con ngươi màu lam ôn nhu.

“Khắc Lôi Nhã, về sau vị này chính là lão sư của con, buổi sáng dạy văn học, địa lí v.v.” Cổ Đốn tự mình dẫn Tạp Mễ Nhĩ đến thư phòng, giới thiệu cho Khắc Lôi Nhã, quay đầu nói với Tạp Mễ Nhĩ: “Tạp Mễ Nhĩ, sau này làm phiền ngươi rồi.”

“Không sao, công tước đại nhân quá lời rồi.” Tạp Mễ Nhĩ ôn hoà nở nụ cười, hướng Khắc Lôi Nhã gật đầu nhẹ “Tiểu thư Khắc Lôi Nhã, xin chào.”

Khắc Lôi Nhã đã sớm đứng lên, mỉm cười gật đầu hành lễ: “Lão sư, về sau thỉnh chỉ giáo nhiều hơn.”

“Có gì cần thì cứ phân phó cho quản gia. Ta còn có việc phải đi trước.” Cổ Đốn ha ha cười rộ lên.

“Xin công tước đại nhân cứ tự nhiên.” Tạp Mễ Nhĩ như cũ vẫn mỉm cười ấm áp, tao nhã.

Khắc Lôi Nhã cũng hành lễ, tiễn Cổ Đốn.

Thư phòng lớn như vậy chỉ còn lại hai người. Tạp Mễ Nhĩ có chút không yên, đánh giá thiếu nữ trước mắt, một thân bạch y đơn giản, váy chỉ có chút ren, mái tóc vàng xinh đẹp cũng được xoã ra ở phía sau, không có trang sức phức tạp. Con ngươi xanh biếc lại sâu thẳm như trời đêm giá rét. Một thiếu nữ thanh thuần như vậy lại là kẻ háo sắc nhất đế đô?

“Lão sư, mời ngồi.” Khắc Lôi Nhã mỉm cười.

Tạp Mễ Nhĩ có chút ngây người trước nụ cười nhàn nhạt của Khắc Lôi Nhã. Thiếu nữ trước mắt này, chẳng giống lời đồn chút nào. Nghe đồn nàng háo sắc đáng sợ, bản thân trước đã chuẩn bị tư tưởng tốt. Nếu không vì mặt mũi của công tước đại nhân, hắn sẽ không đời nào tiếp nhận chuyện như vậy. Nhưng mà, thiếu nữ trước mắt cho người ta cảm giác…. Nên nói thế nào đây, dù là đang cười, nhưng nụ cười kia chẳng định rõ. Mang đến luồn cảm giác lạnh lẽo cho người ta.

Tạp Mễ Nhĩ đè nén nghi hoặc trong lòng, gương mặt nghiêm nghị, nở nụ cười chuyên nghiệp, mang sách của mình ra: “Như vậy, tiểu thư Khắc Lôi Nhã, hôm nay chúng ta bắt đầu học…”

“Lão sư, ta muốn hỏi cái này.” Khắc Lôi Nhã không nhìn đến quyển sách trên tay Tạp Mễ Nhĩ, mà giơ quyển sách trên tay mình lên. Tạp Mễ Nhĩ vừa thấy, có chút sửng sốt. Quyển sách kia, chính là quốc sử của An Mạt Cách Lan.

Cả buổi sáng này, cũng khôg có sự quấy rầy như trong tưởng tượng của Tạp Mễ Nhĩ. Mà Khắc Lôi Nhã không chút mệt mỏi hỏi những vấn đề khác nhau. Tạp Mễ Nhĩ cực kì kinh ngạc, thiếu nữ này, tựa như miếng bọt biển đang dốc sức hấp thu kiến thức. Mà vấn đề đề cập đến toàn nói trúng tim đen (trọng yếu). Thậm chí rất nhiều vấn đề khiến cho sư phụ của hắn, đại học giả Lan Địch Tư hoang mang.

Học buổi sáng, buổi chiều nghỉ ngơi. Tạp Mễ Nhĩ mệt mỏi rời khỏi phủ công tước, trong lòng mang theo nghi hoặc cùng rung động.

Tẫn Diêm vẫn chờ ở trước cửa hiển nhiên có thể thu hết âm thanh trong thư phòng vào tai. So với Mễ Nhĩ, hắn càng nghi ngờ hơn. Chủ tử háo sắc lại không dây dưa với vị mỹ nam này? Ngược lại, lại hỏi chút vấn đề cao thâm. Thậm chí còn có những vấn đề tương đối nhạy cảm. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

Buổi chiều, Khắc Lôi Nhã nhàn nhã ngồi trong nhà kính trồng hoa, uống hồng trà, lật đọc một quyển sách, bên cạnh còn để vài quyển sách rất dày. Những người hầu ở cửa xa đều bàn luận xôn xao, nghi ngờ tiểu thư của họ lại có thể an phận như vậy. Chẳng lẽ giả bộ để công tước đại nhân vui vẻ sao?

Tẫn Diêm vô cảm đứng sau lưng Khắc Lôi Nhã không xa, chỉ nhìn bóng lưng Khắc Lôi Nhã, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu.

Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng khép sách lại, rốt cuộc cũng đại khái hiểu rõ cái thế giới này. Ma pháp, đấu khí, trong trí nhớ những thứ này rất mơ hồ, chỉ hiểu đại khái, nhưng bây giờ đọc sách cuối cùng cũng đã hiểu hoàn toàn.. Kỵ sĩ thân cận Tẫn Diêm sau lưng là người dùng đấu khí. Ngày hôm qua, người ghét mình, sử dụng ma pháp với mình - Lạp Tây Á - là ma pháp sư hệ lôi.Hơn nữa khống chế tương đối tốt, có thể khiến cho mình cảm thấy đau đớn, nhưng lại không gây cho cơ thể có chút ngoại thương nào. Mà thân thể của Khắc Lôi Nhã, trước đây đã từng khảo nghiệm qua, là thuộc tính hoả, nhưng Khắc Lôi Nhã cũng không hứng thú về điểm này, cũng không chịu học tập. Khảo nghiệm Tinh Thần lực cũng rất bình thường. Có sự tồn tại của thiếu nữ thiên tài Lạp Tây Á, toàn bộ ánh sáng đều tập trung trên người Lạp Tây Á, hẳn là Khắc Lôi Nhã đã sống trong bóng ma của Lạp Tây Á.

Không, nên nói, Khắc Lôi Nhã trước kia không cảm thấy hứng thú với bất kỳ thứ gì, duy chỉ thấy hứng thú với mỹ nam. Khoé miệng Khắc Lôi Nhã lộ ra tia cười khổ, rốt cuộc mình đã xuyên vào thân thể của người thế nào.

Vừa lúc đó, có thị nữ đến hành lễ bẩm báo: “Tiểu thư, nhị hoàng tử điện hạ đến thăm người, đang chờ ở đại sảnh.”

Khắc Lôi Nhã khẽ cau mày, nhị hoàng tử điện hạ? A, nghĩ ra rồi. Trước đây chính vì đuổi theo hắn mà Khắc Lôi Nhã bị ngã, sau đó mình mới xuyên đến đây.

“Không gặp, không rảnh.” Khắc Lôi Nhã tuỳ tiện nói một câu, đặt ly trà xuống, tiện tay cầm một quyển sách khác lật lên xem

Thị nữ ngây ngốc, vẫn đứng đó không nhúc nhích. Tẫn Diêm cũng có chút ngơ ngác, lạt mềm buộc chặt? Lúc nào thì tiểu thư ngốc nghếch này lại thông minh như vậy? Biết phải dùng thủ đoạn này.

Thị nữ hồi lâu không có ý rời đi, ngơ ngác đứng ở nơi đó. Phải hồi bẩm với nhị hoàng tử điện thế nào đây? Hôm nay đại tiểu thư đã xảy ra chuyện gì? Nếu là như bình thường vừa nghe nhị hoàng tử điện hạ đến, sẽ vội vàng xông ra. Hôm nay thái độ lại khác thường.

“Cản trở ánh sáng của ta.” Khắc Lôi Nhã nhìn thấy bóng (thị nữ) chiếu trên sách (che ánh sáng) không kiên nhẫn nói một câu, ngẩng đầu cau mày nhìn thị nữ vẫn còn đang sợ hãi trước mặt mình.

“Dạ dạ” Thị nữ như vừa tỉnh mộng, vội vàng lui ra đại sảnh.

Trong đại sảnh, nhị hoàng tử điện hạ Á Đức Lý Nam Hi lạnh lùng ngồi ở đó, nhưng trong lòng lại không ngừng chán ghét. Cái kẻ háo sắc đó đuổi theo mình nên ngã bị thương, nhưng hắn lại bị phụ vương, hoàng đế bế hạ mắng cho một trận, lệnh cho hắn trước phải đi thăm. Những thứ này hắn đều hiểu,nàng dù bị người ta chán ghét thế nào, không được Hi Nhĩ công tước đại nhân yêu mến, nhưng dù sao cũng là cháu gái của Hi Nhĩ công tước đại nhân. Vì mình mà bị ngã, mình không đến thăm là thất lễ. Vừa nghĩ đến bộ dáng háo sắc của nữ nhân kia, lòng Á Đức Lý Nam Hi có chút run lên. Thôi, coi như là bị ruồi đốt miệng, thăm hỏi một chút rồi chạy.

Á Đức Lý Nam Hi thở dài, lúc này tâm trí mới ổn định. Chờ một hồi từ cửa bên kia một con bướm hoa bay ra (chỉ KLN đi ra). Tiếng bước chân rốt cuộc vang lên, Đức Lý ngẩng đầu nhìn về phía cửa, lại thấy sắc mặt của thị nữ có chút kỳ quái, kẻ háo sắc kia không đến gặp theo dự đoán.

Á Đức Lý Nam Hi nghi ngờ nhìn sắc mặt thấp thỏm của thị nữ đến trước mặt hắn hành lễ, sau đó thị nữ ấp úng nói: “Nhị hoàng tử điện hạ, tiểu thư …. Tiểu thư nàng…”

“Rất nghiêm trọng?”Á Đức Lý Nam Hi không hiểu, tình trạng đã hiểu rất rõ. Mặc dù nàng ngã khỏi ngựa, nhưng mọi việc vẫn bình thường.

“Không phải.” Thị nữ ấp a ấp úng không dám nói lời nào. Nàng cũng không dám tự tiện nói tiểu thư bệnh nặng vô cùng nên không thể gặp nhị hoàng tử điện hạ, trừ phi là không muốn sống nữa mới dám bịa chuyện như vậy.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Á Đức Lý Nam Hi có chút thiếu kiên nhẫn. Cái kẻ háo sắc này đến cùng là đang làm gái quỷ gì?

“Tiểu thư, nói….. Nói không rảnh.” Thị nữ cuối cùng cũng nói ra được lời kìm nén trong lòng, “Tiểu thư nói không gặp. Nhị hoàng tử điện hạ mời trở về đi.” Thị nữ nói xong như trút được gánh nặng, thở thật dài.

Mặt Á Đức Lý Nam Hi nháy mắt cứng đờ.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 4. Lực tinh thần khủng bố
Không gặp? Không rảnh??

Đầu óc Á Đức Lý Nam Hi thiếu chút nữa ngừng hoạt động. Á Đức Lý Nam Hi nhìn thị nữ kia, thị nữ rụt rè nhìn hắn. Thị nữ không dám nói dối. Nói vậy, cái kẻ háo sắc kia thật sự nói vậy sao? Tại sao? Làm sao có thể?

Trong đầu Á Đức Lý Nam Hi đầy dấu chấm hỏi, trong lòng cũng đã chuẩn bị bị nữ nhân kia làm cho ghê tởm một phen, nhưng cục diện hiện giờ lại thành ra thế này. Không rảnh?

“Tiểu thư nhà ngươi không rảnh? Rất bận?” Á Đức Lý Nam Hi mở miệng nghi ngờ hỏi. “Tiểu thư dạo gần đây bắt đầu học, công tước đại nhân vì tiểu thư đã mời học giả Tạp Mễ Nhĩ đến dạy cho người.” Thời điểm thị nữ trả lời, trên mặt hiện lên tia đỏ ửng. Học giả Tạp Mễ Nhĩ, học giả trẻ nổi danh khắp đế đô, người vừa dịu dàng lại uyên bác, còn là một nam tử tuấn mỹ.

Cái gì? Á Đức Lý Nam Hi càng kinh ngạc hơn. Ai cũng biết tiểu thư ngốc nghếch này bất học vô thuật (không học cũng không có pháp thuật), đã làm nên không ít chuyện khôi hài. Nên về sau công tước đại nhân không cho phép nàng tham gia tiệc hoàng gia, bây giờ lại học?

Vừa lúc đó, cửa lại truyền đến một loạt tiếng bước chân.

“Nhị hoàng tử điện hạ, ha ha, sao ngươi lại đến đây?” Vào cửa không phải ai khác chính là Cổ Đốn.

“Công tước đại nhân.” Á Đức Lý Nam Hi đứng lên, đối với công tước Hy quyền cao chức trọng này, ngay cả hoàng đế bệ hạ cũng phải nhún nhường ba phần, đừng nói đến một hoàng tử như hắn.

“Ta, ta đến thăm tiểu thư Khắc Lôi Nhã.” Á Đức Lý Nam Hi có chút xấu hổ. “Chỉ là, tiểu thư Khắc Lôi Nhã hình như không rảnh.”

“Hả? Không rảnh?” Cổ Đốn có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn thị nữ bên cạnh Á Đức Lý

Nam Hi hỏi “Xảy ra chuyện gì? Khắc Lôi Nhã đang làm gì?”

“Hồi công tước đại nhân, tiểu thư, đang ở nhà kính trồng hoa đọc sách.” Thị nữ nhỏ giọng trả lời.

“Vậy thì. Nhị hoàng tử điện hạ, mời theo ta, ha ha, chúng ta tiện thể uống trà chiều.” Cổ Đốn mỉm cười.

“Được.” Á Đức Lý Nam Hi gật đầu một cái mỉm cười đi theo sau. Lão già tinh ý này, tuyệt đối không thể đắc tội được. Một nửa binh lực cả nước đều nằm trong tay lão, mà đội trưởng đội hộ vệ Hoàng thất Sư Thứu chính là cháu hắn, Á Lực Khắc, Hy.

Đến nhà kính trồng hoa, đập vào mắt Á Đức Lý Nam Hi chính là một cảnh tượng. Bên trong đầy những đoá hoa rực rỡ, thiếu nữ xinh đẹp một đầu tóc vàng chói mắt lẳng lặng ngồi ở đó, nhàn nhã uống ly hồng trà trong tay, sau khi uống xong liền đặt ly trà xuống, lui về phía sau một chút, đung đưa trên chiếc xích đu ken két, mắt nhìn quyển sách trong tay. Trạng thái này chỉ dùng hai chữ thích ý để hình dung dường như chưa đủ.

Đây là cái không rảnh mà nàng nói? Khoé miệng Á Đức Lý Nam Hi có chút run rẩy. “Khắc Lôi Nhã ~” Cổ Đốn liếc mắt liền thấy được quyển sách trong tay Khắc Lôi Nhã là quyển gì, đó là địa lý nhân văn, hơn nữa còn là về đất đai của Hi Nhĩ tộc. Đứa bé này, thật sự đang học tập nghiêm túc. Cổ Đốn trong lòng rất vui mừng.

“Gia gia.” Khắc Lôi Nhã lập tức đứng lên, tiếp theo nhìn Á Đức Lý Nam Hi bên cạnh, hơi cong người nhàn nhạt hành lễ “Ra mắt người, nhị hoàng tử điện hạ.”

Á Đức Lý Nam Hi trong nháy mắt có chút mất hồn, thiếu nữ trước mắt, ánh mắt nàng! Lại tựa như dòng sông băng lạnh lẽo, tựa như trời đêm thâm thuý hơn. Lạnh lùng, đây là vẻ thờ ơ lạnh lùng.

“A,a ~ ” Á Đức Lý Nam Hi lấy lại tinh thần, lúc này mới nói. “Ngươi, thân thể không sao chứ?”

“Tạ nhị hoàng tử đã quan tâm, ta rất khoẻ, không có việc gì.” Khắc Lôi Nhã nhàn nhạt cười, nhẹ giọng đáp.

“Cùng ngồi đi, ngồi xuồng nào.” Tâm tình Cổ Đốn không tệ, ý bảo tất cả mọi người ngồi xuống, sau phân phó thị nữ đi chuẩn bị trà.

Ba người tán gẫu hồi lâu, Cổ Đốn vốn định giữ nhị hoàng tử lại ăn cơm, nhưng chính hắn cũng có việc phải xử lý nên thôi.

Nhị hoàng tử đứng dậy cáo từ, Cổ Đốn bảo Khắc Lôi Nhã ra tiễn hắn.

Hai người một trước một đi về phía cửa chính, Tẫn Diêm cách đó không xa, lẳng lặng theo sau. Làm kỵ sĩ thân cận bên người Khắc Lôi Nhã, Tẫn Diêm phải bảo vệ bên người.

Đường không dài, nhưng hai người vẫn trầm mặc. Á Đức Lý Nam Hi hí mắt nhìn thiếu nữ đi trước, lòng đầy nghi hoặc. Thái độ này, thật quá khác lạ. Trong lòng Khắc Lôi Nhã lại đang nghĩ đến chuyện khác.

“Nhị hoàng tử điện hạ, mời.” Khắc Lôi Nhã quay đầu, nhàn nhạt nói với Á Đức Lý Nam Hi một câu rồi im bặt. Không có bất kỳ ý muốn giữ hắn lại.

“Um.”Á Đức Lý Nam Hi có chút ngây ngẩn, thật thà đáp một tiếng, đi về hướng cửa, nơi đã có xe ngựa đợi sẵn.

Khắc Lôi Nhã xoay người rời đi, không nhìn lại Á Đức Lý Nam Hi lấy một cái, trong lòng còn đang nghĩ về quyển sách địa lý nhân văn thú vị kia.

Xe ngựa của nhị hoàng tử chậm rãi rời phủ công tước. Á Đức Lý Nam Hi dựa vào cửa xe, khẽ cau mày như đang suy nghĩ về điều gì đó. Xe ngựa quẹo cua, tiến vào ngõ hẻm vắng vẻ bên cạnh. Sau một khắc, một giọng nói lành lạnh vang lên trong xe ngựa.

“Ngươi thấy thế nào?” Vốn chỉ có Á Đức Lý Nam Hi ở trong xe ngựa, không gian trống rỗng nhiều hơn một người.

“Rất kỳ lạ.” Á Đức Lý Nam Hi cau mày nói một câu.

“Ta nhìn không ra.” Giọng nói lành lãnh cũng mang theo tia nghi hoặc.

“Được rồi, không nói về vấn đề này nữa. Chuyện thế nào rồi?” Á Đức Lý Nam Hi nghiêm nghị hỏi.

“Xảy ra chút chuyện nhỏ ngoài ý muốn. Bên kia hình như nhận được ý chỉ của thần gì đó, vội cái gì. Sẽ không làm trễ nãi kế hoạch của chúng ta đâu.” Trong giọng nói lành lạnh kia tràn đầy tự tin.

“Vậy thì tốt, ngươi mau trở về đi. Lâu như vậy, người khác sẽ nghi ngờ. “Sắc mặt Nam Hi nặng nề.

“Ừ.” Giọng nói lành lạnh vừa dứt, bóng người trong xe ngựa đã biến mất. Xe ngựa lúc này mới tăng tốc rời khỏi, chạy về hướng hoàng cung.

Lúc này Khắc Lôi Nhã tìm được một quyển sách thú vị trong thư phòng. Cổ Đốn đang xem công văn trong thư phòng, thế mà hắn lại cho phép Khắc Lôi Nhã đọc sách trong thư phòng, đây là sự cưng chiều chưa từng có.

Khắc Lôi Nhã xem quyển sách trong tay, rất nhanh liền bị hấp dẫn mạnh mẽ. Quyển sách này, là ma pháp cơ bản. Quả thật là thứ cơ bản nhất, chỉ nói cảm ứng nguyên tố ma pháp chung quanh và suy tưởng thế nào.

“Thế nào, hứng thú với cái này?” Chợt, Cổ Đốn xuất hiện sau lưng Khắc Lôi Nhã, hắng giọng hỏi.

“Gia gia.” Khắc Lôi Nhã xoay người, mỉm cười thành thật gật đầu. “Vâng, có hứng thú.” Trong cả Đại lục Tích Lan, số lượng ma pháp sư rất thưa thớt, là tài nguyên vô cùng quý báu của mỗi quốc gia. Đại pháp sư cường đại không chỉ là người siêu việt, mà còn có thể phá huỷ cả một quân đội, thậm chí cả lực lượng khổng lồ của một toà thành. Nhưng những ma pháp sư như thế ít lại càng ít (cực kỳ hiếm). Ma pháp sư, tượng trưng cho sức mạnh, địa vị, phú quý.

Mà Lạp Tây Á là một nữ pháp sư thiên tài, nên khiến cho người Hi Nhĩ gia yêu thích cũng là hiển nhiên.

“Ha ha, lúc nhỏ con khảo nghiệm, thế chất là thuộc tính hoả, mặc dù tinh thần con hơi yếu một chút. Nhưng con muốn học ma pháp, ta tự nhiên sẽ có biện pháp.” Cổ Đốn mỉm cười, nhớ lại lúc nhỏ khi Khắc Lôi Nhã khảo nghiệm tinh thần, mặc dù không phải là tốt, dù không thể sánh kịp với Lạp Tây Á, nhưng cũng không thể coi là quá kém cỏi. Chỉ là, đứa bé này trước kia hoàn toàn không hứng thú với thứ này, ép buộc thế nào cũng không muốn học. Bây giờ lại chủ động yêu cầu học, đương nhiên là không thể tốt hơn.

“Thật sao? Trên mặt Khắc Lôi Nhã lộ ra nụ cười mừng rỡ. Chỉ khi mình trở nên mạnh mẽ, mới là cường giả thật sự.

“Bắt đầu từ ngày mai, sáng học văn, chiều ta sẽ cử người đến dạy ma pháp nhập môn cho con. Muốn vào được học viện Húc Nhật phải thông qua khảo hạch căn bản, dù ta có thể giúp con vào đó mà không cần thông qua khảo hạch. Nhưng nếu con không có tư chất của pháp sư, coi như vào đó cũng uổng công.” Cổ Đốn mỉm cười vươn tay ra sờ sờ đầu Khắc Lôi Nhã nói “Chỉ là, ta tin tưởng, cháu gái của Cổ Đốn ta, nhất định có thể vượt qua khảo hạch.”

“Con tuyệt đối sẽ không khiến gia gia thất vọng.” Khắc Lôi Nhã nghiêm túc trả lời, trên trán hiện lên vẻ trịnh trọng.

“Vậy thì tốt.” Cổ Đốn vui mừng gật đầu một cái.

Ban đêm, Khắc Lôi Nhã lẳng lặng ngồi trên giường, nhớ lại những chỉ dẫn làm thế nào suy tưởng cùng cảm ứng nguyên tố ma pháp chung quanh mà quyển sách đã đề cặp. Hai mắt chậm rãi nhắm nghiền, bắt đầu quên đi mọi thứ chung quanh. Từ từ, Khắc Lôi Nhã kinh ngạc phát hiện, quanh mình có rất nhiều điểm sáng nhỏ. Dù là nhắm mắt lại, nhưng quả thật đã “thấy” rất nhiều điểm sáng nhỏ, phần lớn là màu đỏ, có một số ít là màu sắc khác. Khắc Lôi Nhã nhớ đến Cổ Đốn đã nói qua thân thể này mang thuộc tính hoả. Vậy những điểm sáng đỏ kia …Chính là nguyên tố hoả rồi, cảm ứng những màu sắc khác rất ít, chắc là nguyên tố ma pháp khác.

Thật là một cảnh giới kỳ lạ. Khắc Lôi Nhã sợ hãi kêu than, bắt đầu nắm bắt những nguyên tố ma pháp màu đỏ này theo như trong sách đã hướng dẫn.

Nếu như có pháp sư biết được, Khắc Lôi Nhã chỉ mất thời gian ngắn để biết cách suy tưởng và cảm ứng nguyên tố ma pháp, hơn nữa còn nắm bắt được nguyên tố ma pháp, tuyệt đối cằm sẽ bị trật khớp tại chỗ. Đây cũng không phải dùng từ thiên tài để hình dung.

Hôm sau, buổi sáng vẫn như cũ, vẫn là Tạp Mễ Nhĩ ôn tồn nho nhã đến dạy văn học cho Khắc Lôi Nhã.

Trong thư phòng sáng sủa, Khắc Lôi Nhã nghe Tạp Mễ Nhĩ giảng giải.

“Thần điện Quang Minh chính là minh chứng cho sự tồn tại của thần linh, bọn họ phụng mệnh ý chỉ của thần. Trừ tà ma, truyền ánh sáng. Là làm …. Là sự tồn tại thần thánh nhất, Là ánh mặt trời trong lòng tất cả nhân dân, là chỗ dựa của nhân dân.” Hôm nay Tạp Mễ Nhĩ đã giảng đến tầm ảnh hưởng lớn của thần điện Quang Minh với cả quốc gia thậm chí là toàn bộ đại lục.

Khắc Lôi Nhã chăm chú nhìn Tạp Mễ Nhĩ giảng giải lại chẳng nói gì, nàng chú ý tới, thời điểm Tạp Mễ Nhĩ nói về điều này, mặc dù tán tụng như thế, nhưng nửa điểm sùng kính cũng chẳng có. Có chút ý tứ, đáy mắt Khắc Lôi Nhã thoáng qua tia cười, vị học giả Tạp Mễ Nhĩ này, hình như không đơn giản như bề ngoài chút nào.

Buổi chiều, ma pháp sư Hi Nhĩ gia xuất hiện đúng giờ. Đầu tiên phải khảo nghiệm tinh thần lực của Khắc Lôi Nhã. Dù sao khảo nghiệm trước đó cũng đã quá lâu rồi. Có thể trở thành một ma pháp sư hay không, lực tinh thần chính là mấu chốt quan trọng nhất, nếu như quá mức yếu kém, tuyệt đối sẽ không thể trở thành ma pháp sư. Nói cách khác, tinh thần lực chính là cửa ải thứ nhất, nếu như cửa ải này mà Khắc Lôi Nhã cũng không thể vượt qua, thì cũng đừng mong trở thành ma pháp sư.

Người đến khảo nghiệm Khắc Lôi Nhã là một nam tử trung niên mặc ma pháp trường bào. Bên ngực trái trường bào là hai chiếc lá nhỏ màu vàng, chứng tỏ hắn đã là một đại pháp sư. Đây chính là điều rất khó đạt được. Nhưng xuất hiện tại Hi Nhĩ gia thì cũng không kì lạ chút nào. Gia tộc có sức ảnh hưởng lớn như Hi Nhĩ hiển nhiên là nơi bồi dưỡng không ít lực lượng như vậy.

Mặt nam tử trung niên không chút thay đổi, móc ra thuỷ tinh cầu trực tiếp đặt trước mặt Khắc Lôi Nhã, không vòng vo, nói thẳng: “Tiểu thư, xin đặt tay ngươi ở trên đây, tập trung tinh lực.”

Khắc Lôi Nhã chậm rãi vươn tay, đặt Thuỷ Tinh cầu lên, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Sau một khắc, “phịch” một tiếng nổ vang lên trong nhà.

Mảnh vụn của Thuỷ Tinh Cầu bay rải rác, mặt nam tử trung niên vốn không thay đổi nay há to miệng, cứ như vậy ngây ngốc nhìn những mảnh vụn của Thuỷ Tinh Cầu rơi xuống, phủ đầy mặt đất.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 5. Mệnh Bàn không thể đọc được (số mệnh không tính ra được)
Tẫn Diêm chờ ở ngoài cửa hiển nhiên cũng nghe được tiếng vang kì dị, nhưng không vọt vào bên trong. Không có chút sát khí nào, không có người ẩn nấp tiến vào. Ma pháp sư bên trong cũng là người Hi gia, dĩ nhiên là rất trung thành. Ma pháp sư phát ra tiếng vang như thế cũng là chuyện bình thường.

“Bể rồi.” Khắc Lôi Nhã nhìn mặt đất phủ đầy vụn Thuỷ Tinh Cầu, phun ra hai chữ. “Ừ, bể rồi.” Nam tử trung niên thẩn thờ trả lời, vẫn chưa kịp phục hồi lại tinh thần.

Khắc Lôi Nhã không nói thêm gì, chỉ chờ người trước mắt lấy lại tinh thần. Một hồi lâu, nam tử trung niên mới lấy lại được tinh thần, chậm rãi đưa tay vào trường bào, móc lại móc, móc ra một Thuỷ Tinh Cầu lớn hơn so với cái cũ một chút. “Làm lại đi.”

Như cũ vẫn là tiếng nổ vang, như cũ vẫn là cằm nam tử trung niên sắp trật khớp.

“Nữa không?” Khắc Lôi Nhã nhẹ giọng hỏi. Nàng biết, đồ ma pháp đều có giá cả xa xỉ. Hai miếng Thuỷ Tinh Cầu này chỉ sợ không đơn giản như vậy.

“Không, không, không cần tiểu thư.”Đáy mắt nam tử trung niên là rung động, sau đó là mừng như điên. Hắn hiện tại thậm chí còn muốn mở miệng nhận thiếu nữ trước mắt này làm đệ tử. Phải biết, pháp sư xem ma pháp của mình là tài sản trân quý, hiển nhiên sẽ không dễ dàng truyền ra ngoài. Nhưng cũng không thể mang thứ này theo cùng chết đi được. Để ma pháp được truyền tiếp, cách tốt nhất chính là tìm một đệ tử mà mình hài lòng. Mà một đệ tử có thiên tư tốt thì ít càng thêm ít, đã từng có chuyện ma pháp sư vì tranh đoạt đệ tử mà đánh nhau. Học viện Húc Nhật mặc dù là trường học dạy về ma pháp đấu khí nhưng ngoài mặt chỉ dạy những thứ căn bản nhất, nhiều nhất dạy cho học sinh trở thành pháp sư sơ cấp và kiếm sĩ sơ cấp. Muốn học nhiều thứ hơn phải tự mình chọn đạo sư (người hướng dẫn). Có được đạo sư, đệ tử mới có thể học được nhiều thứ tuyệt diệu hơn. Thiếu nữ trước mắt lại chẳng kém thiên tài Lạp Tây Á kia, không, có lẽ là mạnh hơn!

Mặc dù hắn rất muốn mở miệng nhận Khắc Lôi Nhã làm đệ tử, nhưng hắn biết đây chỉ là ý tưởng tình nguyện của một bên. Đừng bảo là muốn cầu xin Khắc Lôi Nhã đồng ý, còn phải cầu xin công tước đại nhân đồng ý. Hiển nhiên mình chỉ là một đại pháp sư, thân phận không đủ để trở thành đạo sư của thiếu nữ trước mắt.

“Tiểu, tiểu thư, xin đợi chút.” Nam tử trung niên tỉnh táo lại, việc đầu tiên nghĩ đến là phải bẩm báo cho công tước đại nhân xử lý. “Tiểu thư, ta trước dạy ngươi cách cảm ứng nguyên tố ma pháp chung quanh cùng cách suy tưởng.”

“Ngươi nói là những điểm sáng nhỏ chung quanh sao?” Khắc Lôi Nhã duỗi ngón tay chỉ vào hư không.

Nam tử trung niên kinh ngạc tột cùng: “Tiểu thư, người đã cảm ứng nguyên tố ma pháp rồi sao?”

“Quyển sách này viết rất cặn kẽ nha. Ngày hôm qua ta đã xem xong rồi.” Khắc Lôi Nhã lấy ra quyển sách ma pháp cơ bản.

Nam tử trung niên kinh hãi không thốt nên lời, ngày hôm qua đọc xong! Hôm qua mới tiếp xúc với những thứ này, vậy mà bây giờ cũng đã có thể cảm ứng nguyên tố ma pháp rồi!

“Tiểu thư biết bước kế tiếp không?” Nam tử trung niên cẩn thận hỏi.

“Bắt lấy nguyên tố ma pháp, khiến nguyên tố ma pháp tiến vào trong cơ thể. Chỉ là hình như rất khó bắt nha. Bắt một vạn cái thì mới lưu được 1000 cái trong người.” Khắc Lôi Nhã có chút sầu não nói.

“Phịch” một tiếng vang. Nam tử trung niên cứ như vậy ngã ngồi trên mặt đất, ngây ngốc nhìn Khắc Lôi Nhã nói không nên lời. Một vạn cái thì lưu được 1000 cái!!! Nàng còn sầu não như vậy. Nàng có biết, lần đầu suy tưởng có thể bắt được một vạn cái lưu được mười cũng không tệ rồi! Ban đầu Lạp Tây Á được gọi là thiên tài, lần đầu suy tưởng kết quả cũng chỉ là bắt một vạn lưu được hơn một trăm cái. Việc này cũng đã rung động rất nhiều người ở đế đô. Mà thiếu nữ trước mắt, cũng là lần đầu lại gấp mười lần thành tích ban đầu của Lạp Tây Á! Trời ạ!

Nam tử trung niên hồi lâu mới chậm rãi bò dậy, lên tiếng dặn dò: “Tiểu thư, xin người đừng đem chuyện xảy ra hôm nay nói cho bất kì ai.”

“Được.” Khắc Lôi Nhã đương nhiên hiểu suy tính của người trước mắt. Xem ra khảo nghiệm vừa rồi của mình hình như vượt sức tưởng tượng. Đạo lý ‘cây to đón gió’ nàng rất hiểu.

“Vậy tiểu thư, ta sẽ dạy cho người chú ngữ cơ bản nhất của hệ hoả sơ cấp. Khi người có thể phát ra, nói cho ta biết.” Nam tử trung niên không kịp đợi đã muốn lập tức chạy đến báo cho công tước đại nhân rồi.

“Được.” Khắc Lôi Nhã gật đầu một cái, đồng ý.

“Thuật hoả cầu là chú ngữ cơ bản nhất. Người phải tập hợp nguyên tố ma pháp trong cơ thể lại, cho đến khi thành một điểm, sau đó đọc chú ngữ, bạo phát ra.” Nam tử trung niên tận tâm dạy dỗ “Nhưng tiểu thư, người phải nhớ, ma pháp không có bất kỳ con đường tắt nào, phải đi từng bước từng bước chắc chắn, mặc kệ người thiên phú hơn người thế nào, nóng lòng cầu thành chỉ thương tổn bản thân mà thôi.”

“Vâng, tạ ơn lão sư.” Khắc Lôi Nhã thấy rõ đáy mắt quan tâm chân thành của nam tử trung niên trước mắt, vì vậy trịnh trọng hành lễ.

“Không, tiểu thư, ta còn không đủ tư cách được làm lão sư của người.” Nam tử trung niên liên tiếp cuống quít khoát tay nói.

“Ngươi dạy ta, dĩ nhiên chính là lão sư của ta, mặc kệ ngươi có thừa nhận hay không, người khác có thừa nhận hay không, giờ khắc này ngươi đã là lão sư của ta.” Khắc Lôi Nhã thành thật nói “Nhất nhật vi sư, chung thân vi sư” ( Một ngày làm thầy, cả đời làm thầy.)

Lời nói cảm động này khiến nam tử trung niên thiếu chút nữa khóc lên.

“Tiểu thư, ta không đủ tư cách làm lão sư của ngươi, tư chất của ngươi, nếu pháp sư giỏi nhất của An Mạt Cách Lan làm lão sư của người cũng không quá đáng. Nhưng ta Ô Mã Lý thề, nhất định sẽ tận tình dạy hết những thứ ta biết cho người.” Pháp sư tên Ô Mã Lý kích động tuyên thệ. Hắn có thể đoán được, thiếu nữ trước mắt, trong tương lai tuyệt đối sẽ là một ngôi sao xuất sắc.

“Tạ ơn lão sư.” Khắc Lôi Nhã trịnh trọng hành một đại lễ.

“Tiểu thư, người trước hãy ở đây luyện tập, ta phải tìm công tước đại nhân. Nhớ không được nói chuyện đã xảy ra hôm nay cho bất kì ai.” Ô Mã Lý lại lần nữa dặn dò Khắc Lôi Nhã. Nếu tài năng này bị người khác biết được, là phúc hay hoạ, ai cũng không thể nói rõ.

“Vâng.” Khắc Lôi Nhã gật đầu.

Khi Ô Mã Ly rời khỏi phòng thì Tẫn Diêm đứng canh trước cửa có chút kinh ngạc. Cái tên pháp sư mặt lạnh này, luôn rất điềm tĩnh, hôm nay sắc mặt lại có chút ửng hồng, hình như là rất kích động. Chuyện gì đang xảy ra đây?!

“Ngươi nói cái gì? Đây đều là thật?” Khi Ô Mã Lý ở quân chính tìm được Cổ Đốn, đến bẩm báo tất cả mọi chuyện cho hắn, Cổ Đốn khiếp sợ tột đỉnh, sau đó là mừng rỡ. Nếu nói Lạp Tây Á là thiên tài trăm năm khó gặp, vậy Khắc Lôi Nhã chính là thiên tài ngàn năm khó gặp. Trời thương xót cho Hi Nhĩ gia đây mà! Cổ Đốn kích động, lập tức hiểu được lý do tại sao Ô Mã Lý lại bẩm báo. Bởi vì thần điện Quang Minh! Nếu thần điện Quang Minh biết được Khắc Lôi Nhã cũng có tài năng này, nhất định sẽ không bỏ qua, nhất định sẽ tìm cách đem Khắc Lôi Nhã biến thành một phần tử của bọn họ. Tiến hành tẩy não, trung thành với thần điện Quang Minh. Thần điện Quang Minh và vương quyền vẫn có mối quan hệ rất sâu sắc. Tuyệt đối không thể để tương lai của lực lượng lớn mạnh bị thần điện Quang Minh cướp lấy. Cổ Đốn cũng không hy vọng cháy gái mình về sau thuần phục thần điện Quang Minh đối đầu với hắn.

“Đại nhân, tất cả đều là thật.” Ô Mã Lý gật đầu thành thật nói.

“Rất tốt, Ô Mã Lý, ngươi làm rất tốt.” Cổ Đốn vui mừng vỗ vỗ vai Ô Mã Lý “Trước khi Khắc Lôi Nhã chưa trưởng thành, chuyện này không thể nói cho bất kì ai.” “Dạ, đại nhân.” Ô Mã Lý gật đầu.

Cổ Đốn vuốt cằm của mình, rơi vào trầm tư, trong lòng đã có quyết định.

“Ô Mã Lý, ngươi về trước đi.” Cổ Đốn rốt cuộc đã khôi phục lại tinh thần, tiếp tục nở nụ cười nói “Khắc Lôi Nhã cho nổ tung Thuỷ Tinh Cầu của ngươi, ta sẽ cho người đưa cái khác cho ngươi.”

“A, không, đại nhân cứ đùa.” Ô Mã Lý ngượng ngùng xua xua tay.

“Tốt lắm, đi đi. Tối đợi ta về thì gọi Khắc Lôi Nhã đến thư phòng chờ ta.” Tâm tình Cổ Đốn hiển nhiên rất tốt, vỗ vai Ô Mã Lý cười “Yên tâm, ta sẽ không bạc đãi ngươi.” [ Tuyến phân cách ]

Phía Đông của đế đô là một toà kiến trúc tráng lệ, một gian an tĩnh rộng rãi, trong phòng, mấy người ngồi trên chiếc bàn hội nghị bạch ngọc dài. Ngồi ở phía đầu là một lão già hiền lành. Lão một thân áo bào trắng, áo khoác vàng cũng đủ cho người ta nhìn một cái cũng biết đó là người của thần điện Quang Minh, hơn nữa địa vị cũng chẳng thấp kém. “Thế nào, có đầu mối rồi sao?” Lão khẽ cau mày hỏi một người bên cạnh. Người nọ một thân trường bào trắng, tư thái mỹ lệ, một đầu tóc xanh rũ xuống. Ngũ quan xinh đẹp khiến người ta sợ hãi kêu than, nhưng đôi tròng mắt kia lại không có con ngươi, cả mắt đều là màu trắng, thật quỷ dị làm sao.

“Bẩm giáo hoàng, vẫn không có tiến triển gì.” Thiếu nữ tóc xanh nhẹ lắc đầu.

“Tại sao lại như vậy? Ngươi là Chiêm Tinh Sư xuất chúng của thần điện chúng ta, lại tìm không ra người mà thần muốn tìm sao.” Người ngồi ở một phía khác có chút gấp gáp nóng nảy mở miệng.

“Không phải là ta không muốn tìm, mà là, người mà thần muốn tìm, Mệnh Bàn hình như hoàn toàn không thể đọc ra được. “Thiếu nữ tóc xanh quỷ dị có chút ảo não. Lần đầu tiên thuật chiêm tinh của nàng không có tác dụng.

“Được rồi, không cãi nữa.” Giáo Hoàng thở nhẹ ra một hơi “Người mà thần muốn tìm, rồi cũng sẽ xuất hiện thôi, Chúng ta chỉ cần ban lệnh, cả nước nếu có người phi thường xuất hiện thì lập tức tìm đến là được.”

“Cũng chỉ có biện pháp này.” Mọi người tán thành.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top