[Xuyên không] Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Chính AV - Biết Lâm

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 28
Editor: Cửu Vỹ Hồ

Thân thể Thiên Thảo bỗng chút run rẩy, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy sợ hãi như vậy, bên cạnh có người bỗng vỗ lên lưng nàng an ủi, Thiên Thảo nghiêng đầu thấy được Hữu Lệ bình yên đứng bên cạnh nàng, rốt cục yên tâm..

Bên chân cảm giác được có thứ gì đó mềm mềm, Thiên Thảo vừa cúi đầu liền nhìn thấy chính là một trong ba nam sinh vừa tập kích nàng, hắn lúc này đang choáng váng nằm dưới đất. Có người đem dây thừng trói sau lưng nàng cởi xuống, lúc này Thiên Thảo mới rảnh rỗi nhìn xung quanh, phát hiện nơi này có chừng bảy, tám học sinh, có cả nam lẫn nữ, đều là học sinh của lớp nàng, đều đang đưa ánh mắt lo lắng hướng về phía nàng.

Ngẩng đầu lên nhìn người đang ôm nàng vào trong ngực, Thiên Thảo đột nhiên có chút muốn cười, dường như mỗi lần gặp phải chuyện xấu hổ như vậy đều là hắn xuất hiện giúp đỡ, mỗi lần mỗi lần đều như vậy

Chuyện sau đó tất nhiên là không cần phải lo lắng, bởi vì bên này nhân số đông hơn nên hai tên biến thái trên lầu kia không bao lâu cũng bị đánh cho sứt đầu mẻ trán, nộp vũ khí đầu hàng

"Lão sư, ngươi thế nào?" Một cái học sinh đầu nấm đeo kính mắt nói, a hắn chính là ủy viên học tập của lớp, hiện tại đôi mắt nhìn có chút sưng, có lẽ nào là do vừa rồi đánh nhau bị thương?

"Không sao. Chỉ là phía sau lưng có chút đau..." Nhìn đám học sinh vì mình mà chạy đến, ánh mắt Thiên Thảo có chút cay cay: "Các ngươi làm sao có thể tìm được ta?"

"Bởi vì đã vào học còn chưa thấy lão sư đâu, chúng ta sợ ngươi gặp chuyện gì, liền chạy đi tìm." Một nam hài đầu cắt húi cua nói nhỏ: "Lão sư, thực xin lỗi... Nếu chúng ta sớm tìm ra ngươi thì tốt rồi..."

Hữu Lệ gãi gãi đầu: "Thiên Thảo lão sư, ta còn tưởng rằng ngươi đi toilet quên mang giấy..."

Thiên Thảo: "..."

Trầm ngâm hồi lâu, Thiên Thảo rốt cục than thở ra tiếng: "Ta nghĩ muốn từ chức."

Nàng vốn tưởng rằng bản thân đã đem hết thảy những nguy cơ trong trường học nắm chắc, thay đổi công tác, đổi mới hoàn cảnh liền sẽ không biết gặp phải những nguy hiểm gì, so sánh lên thì có vẻ trường học vẫn là an toàn hơn, bởi vì nàng còn có thể biết trước một hai để đề phòng. Nhưng là nàng sai lầm rồi, cho dù nàng đem Tiểu Vân – cái chuôi ám tiễn này biến thành minh thương (tức là đã có đề phòng trước) ; cho dù nàng đánh bại Lí Vũ; cho dù nàng hiểu biết hết về người bên cạnh, phân biệt ra người có thể kết giao người nên tránh xa, nhưng là nàng không cách nào đoán trước những chuyện bất ngờ thình lình xảy ra như hôm nay, không cách nào biết những kẻ kia bước tiếp theo sẽ hành động như thế nào, hơn nữa rất nhiều thời điểm, nàng đều chỉ có thể vô lực chống cự.

Thật sự là... nàng không thể chịu đựng nổi đám người tâm lý biến thái này nữa. Tiểu Vân cũng vậy, mà Cao Đồ cũng thế, hay kể cả là ba nam sinh kia, tâm lý biến thái của bọn hắn đều quá cường đại đi!
Thiên Thảo vừa lên tiếng, nhất thời mọi người đều im lặng, cả hành lang trở nên yên tĩnh lạ thường. Đột nhiên, cổ tay nàng bị nắm chặt, cảm nhận được lồng ngực mình đang dựa vào dâng lên một sự chấn động, nàng còn cảm giác được thanh âm nói chuyện của hắn đã trở nên run run “ Không được… Đừng..”

Bắt đầu từ câu nói của Nghiêm Húc, tất cả các đồng học có mặt trên hành lang rốt cục hồi thần trở lại, sốt ruột mở miệng

Hữu Lệ: "Ngươi mà đi thì đám phiếu thẩm mĩ của ta làm sao bây giờ a! Ta đưa là để hối lộ lão sư đó..”

Học ủy: "Không được a Thiên Thảo lão sư! Ngươi đi rồi thì ai dạy toán học cho lớp ta a!"

Đầu húi cua: "Ngươi đang nói cái gì a Thiên Thảo lão sư! Ngươi nếu như còn tức giận ba tên kia thì chúng ta nhất định sẽ đánh bọn hắn một trận cho ngươi hả giận!"

Học sinh giáp ( nhấc chân đạp lên ba tên nam sinh còn đang thương tích đầy mình nằm dưới đất): "Lão sư, ngươi xem! Ta đánh bọn hắn cho ngươi!"

Học sinh ất: ( không nói chuyện, mày nhăn lại, luôn luôn im lặng chờ Thiên Thảo lên tiếng)

Học sinh bính:...

"Ta đã suy nghĩ kĩ rồi mới nói như vậy” Thiên Thảo nâng ánh mắt chua xót nhìn về phía Hữu Lệ nói, sau đó lại nhìn hướng những người còn lại “Ta đi rồi thì trường học tất nhiên sẽ an bài cái toán học lão sư mới cho các ngươi, hơn nữa, nếu kẻ khi dễ lão sư ta là một lão sư khác, các ngươi cũng không thể đem hắn đánh một trận được, huống hồ đơn giản là đánh một trận đâu phải là đã xong mọi chuyện…”

Thiên Thảo dừng một chút: "Kỳ thực ta cũng không giỏi dạy toán học, mấy ngày nay lên lớp đều thật xin lỗi các ngươi, đều luôn để các ngươi tự học, làm bài tập, quả thật rất không có trách nhiệm… Thực xin lỗi,,, Ta nghĩ ta đi rồi trường học sẽ an bài cho các ngươi một lão sư tốt hơn ta nhiều lần..Đến lúc đó các ngươi nhất định phải học cho tốt, bằng không.. Ta biết rằng..”

Ánh mắt Thiên Thảo có chút cay cay “: "Ta biết rằng ở nơi này ta được phiếu thẩm mỹ cùng mát xa miễn phí, lại có người gọi ta lão sư, bọn hắn lại còn vì ta mà đánh nhau… Kỳ thực, haha, kỳ thực ta cũng không nỡ rời xa các ngươi..."

Bồi hồi cùng xúc động, lưu luyến, hai thứ cảm xúc không ngừng xoay chuyển trong lòng Thiên Thảo, nàng nghĩ, nếu thế giới này bình thường một chút thì thật tốt, nếu như nàng không phải là Cửu Thiên Thảo….So với việc làm lão sư, nàng càng thích làm đồng học của bọn họ hơn…

_________________
 

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 29
Editor: Cửu Vỹ Hồ

Nghe được lời phủ định của Thiên Thảo, nhất thời cả hành lang lâm vào một mảnh trầm mặc, Thiên Thảo thấy được có một số người đang mím chặt môi, mày nhăn chặt, ánh trăng chiếu qua cửa sổ còn làm nàng nhìn rõ được ánh mắt Hữu Lệ lúc này lấp lánh thủy quang, nàng đang khóc…

Rèm cửa sổ đột nhiên bị Nghiêm Húc kéo xuống, hắn đem mảnh rèm phủ lên người Thiên Thảo, lau mái tóc đang ướt sũng của nàng, bộ mặt một vẻ nghiêm túc giống như vừa rồi không có nghe đến lời nói quyết tuyệt muốn từ chức kia “ Một lát nữa lão sư còn phải về nhà, để những người khác nhìn đến ngươi như vậy thật không tốt”

Mọi người lúc này dường như đều sinh ra một cỗ ăn ý, đều tự mình tìm việc để làm, tỷ như tìm quần áo khô cho Thiên Thảo mặc, người chạy về giảng đường thông báo cho các học sinh là Thiên Thảo có việc bận đột xuất nên lớp tan học sớm, kẻ đem ba tên biến thái đem ném ra ngoài phòng học, chỉ chốc lát sau mỗi người một ngả tự làm việc của mình, nhưng lại không có ai hỏi lại Thiên Thảo chuyện có nhất định phải từ chức hay không, giống như nghĩ rằng chỉ cần bọn họ không đề cập đến thì Thiên Thảo tự nhiên cũng sẽ quên mất vậy

"Để ta tự làm được rồi." Thiên Thảo đưa tay định nhận lấy mảnh rèm trong tay Nghiêm Húc nhưng lại bị Nghiêm Húc nhanh tay giữ lại, hắn tinh tế đem tóc Thiên Thảo lau sạch sẽ “Lạnh không?”

Bởi vì Nghiêm Húc đứng đối diện nàng, tay hắn vòng ra phía sau đầu nàng lau tóc, cho nên thoạt nhìn giống như hai người bọn họ đang ôm nhau, thân thể hai người dựa vô cùng gần, hơn nữa theo động tác lau tóc của hắn còn sinh ra động chạm nhẹ, khiến cho thời điểm Nghiêm Húc cúi đầu hỏi Thiên Thảo câu này, khuôn mặt hai người thật gần sát nhau đến nỗi có thể nghe được hơi thở của đối phương.

Mặt Thiên Thảo có chút đỏ lên, nhưng chẳng phải bởi vì hai khuôn mặt đang gần kề nhau, mà là vì nàng biết lúc này dưới áo sơ mi của nàng cái gì cũng không mặc, hơn nữa lại bị nước dội ướt áo. Nghiêm Húc vừa rồi cởi áo khóac thêm cho nàng, cho nên hiện tại lồng ngực hai người cách nhau cũng chỉ là tầng vải dệt mà thôi, vừa vặn khiến nàng có thể cảm nhận rõ ràng lồng ngực nóng ấm cùng trái tim đập mạnh mẽ của hắn, mà trước đó, lúc bị ngã xuống cầu thang hình như nàng còn bị Nghiêm Húc ôm trong ngực một lúc a…

"Không cần lau..." Thiên Thảo kéo lại chiếc áo của Nghiêm Húc đang khoác trên người, lại quay nhanh sang phía khác “Kệ nó đi”

"Lão sư, trận đấu tiếp theo của ta sắp bắt đầu rồi, đề mục lần này…rất khó." Sau lưng bỗng truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của Nghiêm Húc

"Vậy..chúc ngươi may mắn."

"Lão sư đến luyện tập giúp ta đi,chỉ cần lão sư rảnh lúc nào thì ta sẽ đến cầm phòng đàn cho ngươi nghe, trong lúc ấy lão sư có thể làm chuyện của mình, tuyệt không mất nhiều thời gian của ngươi."

"Nghiêm Húc, ta không phải đang nói đùa, là thật sự nghĩ muốn từ chức."Phía sau Nghiêm Húc chợt im lặng không lên tiếng, chốc lát sau, có một bàn tay túm chặt lấy vạt áo của nàng, đồng thời truyền đến thanh âm có chút rối loạn: “ Ta còn thiếu lão sư một lần đến thăm nhà nữa đó, gần đây ta có học được món ăn mới, ăn rất ngon, lão sư có nói qua ngươi thích ăn nhạt, lần sau đến ta sẽ làm cho lão sư nếm thử."

Thiên Thảo ngẫm nghĩ một chút đột nhiên có xúc động muốn hỏi hắn là món ăn gì… Bất quá nàng vẫn kiềm nén lại, giọng nói nghẹn ngào “Lần sau ta nhất định đến làm khách nhà ngươi, dù ta không còn làm lão sư nữa thì cũng không phải là sẽ không còn liên hệ, chỉ là ít gặp mặt hơn mà thôi. Trong di động của ta vẫn còn lưu số điện thoại của mọi người trong lớp mà”

"Lão sư mới chỉ gọi cho ta có hai lần."

Ách, đây là cái lý do gì? Thiên Thảo suy nghĩ nên nói như thế nào để hắn có thể bình tĩnh lại.

"Mỗi lần lão sư chủ động gọi điện cho ta ta đều thật cao hứng." Nghiêm Húc tiếp tục lên tiếng: "Mỗi lần nghe được thanh âm của ngươi ta đều nhịn không được muốn cám ơn ngươi… Bởi vì ta muốn cho ngươi biết, lúc ấy ta thật sự rất vui vẻ”

Thiên Thảo nhớ tới lần trước đi sảnh âm nhạc Robert Nghiêm Húc có nói qua với nàng “Cám ơn ngươi đã gọi điện cho ta”. nàng vốn nghĩ rằng hắn cảm ơn nàng đã an bài cho hắn một cơ hội tốt để luyện tập như vậy, không nghĩ tới hắn là có ý tứ này.

"Thật sự phải đi sao?" Thanh âm của hắn trở nên gấp gáp hơn

"Nếu luyến tiếc ta thì ngươi hãy biến nó thành động lực, nếu ngươi có thể thành công gia nhập vào dàn nhạc của Nguyễn Tây, chúng ta không chỉ vẫn có thể tiếp tục gặp mặt mà còn có thể trực tiếp thăng cấp, trở thành đồng sự của ta nha." Thiên Thảo xoay người định vỗ vỗ bả vai Nghiêm Húc, lại đột nhiên ngây ngẩn cả người, dưới ánh trăng gương mặt của Nghiêm Húc giống hệt Hữu Lệ vừa rồi, ánh mắt hắn hồng hồng giống như con thỏ nhỏ, hai dòng nước lăn dài trên gò má, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, đôi mắt nhìn thẳng nàng không hề chớp, giống như đang chờ đợi.. chờ đợi nàng còn chưa nói hết câu, giống như đây không phải là quyết định cuối cùng của nàng.

Hắn giống như đang chờ nàng lên tiếng, nói rằng "Ta sẽ không đi nữa"

Đáng tiếc vẫn không thể thỏa mãn kỳ vọng của hắn, Thiên Thảo chỉ là thở dài một hơi: "Trong trường học có rất nhiều nữ hài tử xinh đẹp, giống như Hữu Lệ vậy. Hôm nay khắc cốt minh tâm biết đâu ngày chỉ còn là vân đạm phong khinh (gió thoảng mây bay), Nghiêm Húc, ta thừa nhận, được ngươi yêu quý như vậy ta thật sự rất cao hứng, nhưng là ngươi có thể phân rõ giữa tình yêu cùng ái mộ sao?” Nói rồi nàng lại chớp mắt tinh nghịch “Nếu nay mai ngươi nhận định được rõ ràng thì cũng đừng có quên lão sư ta đây a, dù rằng ta chỉ dạy các ngươi một thời gian ngắn mà thôi”

Nghiêm Húc ngẩng đầu lên đưa tay xoa xoa đôi mắt. Lúc hắn buông tay xuống, tầm mắt đã không còn lưu lại trên người Thiên Thảo, hắn nhìn lên ánh trăng giọng nói trầm trầm “Ta đưa lão sư về”
 

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 30
Editor: Cửu Vỹ Hồ

Hai người vừa bước ra khỏi tòa nhà, thang lầu bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, Thiên Thảo quay đầu lại nhìn, giật mình, hầu như học sinh cả lớp đều chạy đến, cũng không biết là ai thông báo cho bọn hắn. Hữu Lệ từ xa chạy lại, lại đột nhiên dừng lại cách Thiên Thảo chỉ một thước cũng không có ý định tiến lên, môi vẫn một mực mím chặt.

Ai... Đứa nhỏ này…

Thiên Thảo không đành lòng tiến lên một bước đem Hữu Lệ ôm vào trong lòng: "Có thời gian chúng ta lại đi dạo, vẫn là phải nhờ vả đến đám phiếu thẩm mỹ của ngươi nha"

"Thiên Thảo..." Hữu Lệ nghẹn ngào nói không ra lời: "Ngày mai ngươi vẫn đến chứ?..."

"Chậc, chưa gì mà đã không gọi ‘lão sư’ nữa rồi sao, đương nhiên ta phải đến rồi, còn phải đến để đưa đơn từ chức."

"Vậy trưa mai cùng lớp chúng ta đến căn tin ăn!"

Ách, lại còn khẩu khí mệnh lệnh gì đây. Thiên Thảo gật gật đầu: "Nhất định nhất định."

Hữu Lệ lại quay lại nhìn đám học sinh lớn tiếng nói: "Ngày mai Thiên Thảo lão sư mời chúng ta ăn cơm!" Nói rồi trở lại nhìn Thiên Thảo tiếp tục: "Thiên Thảo lão sư, nếu ngươi không mời cơm thì đừng có hòng rời đi."

Thiên Thảo: "... Được. Mời, mời."

Nghe được Thiên Thảo đáp lời, không riêng gì Hữu Lệ, cả đám học sinh đều lộ ra vẻ mặt buồn bã, luyến tiếc, đầu húi cua dùng tay áo chà xát lên mắt: "Thiên Thảo lão sư khi nào thì trở nên hào phóng như vậy..."

Nàng thật sự phải đi, giữ không được. Đây là suy nghĩ trong lòng của tất cả đám học sinh lúc này, Hữu Lệ cắn chặt răng dậm chân một cái “Thật sự hận chết ba tên chết tiệt kia”

Tiếng còi xe chợt vang lên giữa lúc đám người đang trầm tư, từ chiếc xe đang đỗ phía ngoài cổng trường, Tân Xuyên hướng chỗ Thiên Thảo đánh ngọn đèn, trong lòng không khỏi nghi hoặc vì sao hôm nay cùng dĩ vãng có vẻ bất đồng, Thiên Thảo hôm nay lại có cả đám học sinh vây quanh.

"Bạn trai của ta đến rồi." Thiên Thảo vẫy vẫy tay đối với đám học sinh: "Ta về trước, ngày mai gặp."
Sau ngày mai thì liền không còn được gặp nữa rồi…

Nghiêm Húc mím môi, không có mở miệng nói hẹn gặp lại, cũng không lại liếc mắt về phương hướng Thiên Thảo rời đi, hắn chỉ là nhìn chằm chằm vào ngọn đèn xinh đẹp từ chiếc xe của Tân Xuyên, đẹp đến chói mắt.

"Sao lại mặc đồng phục học sinh?" ánh mắtTân Xuyên liếc về phía nàng

"Ta tính toán từ chức, ngày mai liền viết đơn xin nghỉ."

"Sao lại đột nhiên như vậy?"

"Có ba cái học sinh từ ngoài toilet dội nước ướt cả người ta... Nơi này.. với ta không thích hợp." Thiên Thảo không khỏi suy tư, trong cái thế giới này, liệu có nơi nào còn thích hợp với nàng cơ chứ

Ly khai khỏi trường học sau này không biết sẽ còn phát sinh những chuyện gì nữa, liệu chờ đợi nàng có phải là đau khổ trùng trùng hay không, những lúc ấy, liệu còn có ai như Nghiêm Húc, đến thời khắc mấu chốt đều sẽ xuất hiện, bảo vệ nàng bình yên vô sự..

"Thiên Thảo, như thế này thật không giống với tính cách của ngươi, đến đây dạy học không phải là mong muốn trước giờ của ngươi sao? Chẳng nhẽ vì một chuyện nhỏ như vậy liền buông tha?."

"Đúng, ta rất yêu quý nơi này, nhưng đây là chuyện của hiện tại, không phải là mong ước từ trước đến giờ, trước kia ta đối với trường học này không hề có một điểm cảm tình gì." Thiên Thảo nghe lời nói của Tân Xuyên đột nhiên có chút tức giận cùng ủy khuất, tuy rằng hắn không biết bản thân không còn là Cửu Thiên Thảo lúc đầu nhưng là nàng vẫn không thể tiếp thụ được chuyện cả tâm trí hắn còn lưu lại bóng dáng của nữ nhân kia, không thể chịu đựng được chuyện thời điểm bản thân gặp khó khăn, hắn không thể ở bên cạnh an ủi nàng

"Tân Xuyên, hôm nay suýt chút nữa… ta bị ba nam sinh kia cường bạo." Thiên Thảo nhàn nhạt nói.

Tay lái Tân Xuyên bỗng nhiên chấn động, xe phanh gấp dừng lại bên đường: "Ngươi nói cái gì?!"

Đúng rồi, đây mới là phản ứng nên có nha. Thiên Thảo từ ghế phụ nhào vào lòng Tân Xuyên, đầu áp lên lồng ngực ấm nóng của hắn, miệng nhỏ thì thào “ Tân Xuyên, ta thật sự rất sợ hãi, lại thật chán ghét ngươi, rõ ràng đã đáp ứng sẽ bảo vệ ta, không cho nam nhân khác chạm vào ta nhưng là đến thời điểm ta điên cuồng gọi tên ngươi, muốn ngươi xuất hiện, ngươi lại không có đến.. Tân Xuyên, ngươi nuôi ta đi, chúng ta kết hôn, ta sẽ chỉ ở nhà mà thôi, đứng bên cạnh ngươi, yên yên ổn ổn cả đời làm vợ của ngươi”

Bàn tay to đặt lên đầu nàng vuốt ve, sau đó là nụ hôn nhẹ nhàng lên mái tóc. Tân Xuyên dè dặt cẩn trọng vỗ về lên lưng nàng “ Thực xin lỗi.. Những chuyện này ta đều không biết… Thực xin lỗi. Thiên Thảo, từ giờ trở đi ta nhất định sẽ đem ngươi bảo vệ thật tốt, sẽ không để ngươi chịu một điểm thương tổn nào nữa. Thiên Thảo, chúng ta kết hôn đi. Ta thật là cao hứng…”

_________________
 

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 31
Editor: Cửu Vỹ Hồ

Về đến nhà Thiên Thảo liền mượn cớ bị thương nằm lì ở xe không chịu đi, Tân Xuyên cũng không vạch trần nàng, đem nàng ôm vào lòng bế lên lầu, mãi cho đến khi lên đến nơi, Thiên Thảo vẫn như con gấu Koala ôm chặt lấy cổ Tân Xuyên không chịu nhúc nhích.

"Ta không muốn ăn cơm, không muốn nói chuyện, càng không muốn động đậy gì hết" Ngàn thảo nhắm mắt lại nói: "Phía sau lưng vẫn còn đau."

"Vậy ngươi không cần động." Tân Xuyên đem nàng đặt ở trên giường, sau đó giúp nàng cởi quần áo, lại đem nàng đi tắm rửa sạch sẽ, toàn bộ quá trình Thiên Thảo đều chỉ nằm im như lợn chết =.=. Thời điểm Tân Xuyên chà lau thân thể cho nàng, Thiên Thảo phát hiện tiểu huynh đệ của hắn giống như ‘có dị động’, trong lòng nàng cười gian một tiếng: lão nương hôm nay có bệnh, ngươi muốn động cũng động không được ta ha ha ha~~~ nghẹn chết ngươi ~ ~

Quả nhiên mãi cho đến khi làm xong tất thảy mọi việc Tân Xuyên đều không có động đến nàng, hắn đem nàng đặt ở trên giường, nhẹ nhàng bôi thuốc phía sau lưng sau đó chạy vào phòng tắm. Thiên Thảo lúc này trong lòng đã cười đến nghiêng ngả, người này sẽ không phải là tự đi ‘xử lý’ đi….

Ngày hôm sau đi đến trường, việc đầu tiên Thiên Thảo làm là cầm đơn từ chức đến lớp học thông báo cho mọi người, nàng muốn vì học sinh trong ban dạy buổi toán học cuối cùng. Nàng đem sơ đồ tương đối thích hợp với trình độ của học sinh trong lớp mà lúc trước Tân Xuyên đã vẽ cho viết nhanh lên bảng đen. Đám học sinh này hôm nay cũng thật khác thường, trong lớp thế nhưng không có một học sinh nào nói chuyện hay giở trò nghịch ngợm, tất cả đều ngoan ngoãn nhanh chóng ghi chép bài học.

Chuông tan học nhanh vang lên, Thiên Thảo cúi người chào cả lớp, sau đó cầm trên tay đơn từ chức nhẹ giọng “Tốt lắm, hiện tại lão sư phải đi văn phòng tìm hiệu trưởng đại nhân. Đợi ta trở về chúng ta liền cùng đi ăn cơm."

Nghe vậy cả lớp học đều yên tĩnh không có thanh âm

Gì thế này, Thiên Thảo gãi gãi đầu bước ra phòng học, nhưng là nàng vừa mới đặt chân ra khỏi cửa chưa đi được hai bước, phía sau có một học sinh chạy nhanh đến, hắn giật lấy đơn xin từ chức của nàng, roẹt một tiếng xé thành hai nửa

"Nghiêm Húc! Ngươi muốn làm loạn cái gì thế hả!"

"Ta đã suy nghĩ kĩ rồi, nếu ngươi cảm thấy ở trường học không có cảm giác an toàn, ta liền luôn luôn đứng ở bên cạnh ngươi, bảo hộ ngươi."

"..." Thiên Thảo đầu đầy hắc tuyến.

"Kể cả đối phương có là lão sư thì sao chứ, bất kể là ai khi dễ ngươi, ta đều có thể che chở cho ngươi."

Thiên Thảo chẳng phải vì lý do này mà quyết tuyệt muốn rời đi như vậy, chẳng qua là nàng mệt mỏi, muốn trốn tránh cái trường học biến thái làm cho người ta chán ghét này mà thôi. Nghe Nghiêm Húc nói như vậy, trong lòng Thiên Thảo có hơi dao động, nàng thật lòng thích đám học sinh này giống như Tiêu Lệ tối hôm qua khi nghe nàng tuyên bố quyết định rời còn quay đầu yên lặng rơi lệ.

"Lão sư!" Phía sau lại có người gọi tên nàng, Thiên Thảo quay đầu lại ngoài ý muốn thấy được đầu húi cua cùng đám bạn bè của hắn.

"Thiên Thảo lão sư! Ngày hôm qua chúng ta đã trừng phạt ba tên kia rồi, ngươi đừng đi, nếu ngươi sợ hãi vậy thì mấy người chúng ta ngày nào cũng đều đi theo ngươi, từ bây giờ ngươi chính là lão đại của chúng ta. Ai bất kính với ngươi chúng ta liền đánh hắn”

"Uy uy, không cần bạo lực như vậy đi, giống như ta biến thành sơn đại vương vậy a” Thiên Thảo có xúc động cảm thấy bản thân giống như đã bước được nửa bước trên con đường trở thành sơn lão đại =.= "Thiên Thảo lão sư đến cùng thì ngươi có chịu đáp ứng hay không a!" Đầu húi cua nóng nảy, hắn hướng phía sau trừng mắt một cái “Còn không gọi mau!”

Ngay sau đó, Thiên Thảo liền nghe được một tiếng hét kinh người, vang vọng cả hành lang, làm nàng một phen khiếp sợ: "Đại vương!"

Húi cua lúc này sắc mặt túng quẫn, gõ đầu đám bạn phía sau “Là đại tỷ! Đầu các ngươi làm bằng cái gì thế hả!”

Thiên Thảo: "..." Hãn.

"Khụ khụ …Cái kia, các ngươi... Aiz, thôi được rồi, để ta trở lại cùng bạn trai thương lượng đã."

Thiên Thảo không nhìn thấy bàn tay đầu húi cua lúc này đưa ra sau lưng hướng về phía Hữu Lệ đang tựa người vào cửa đánh cái dấu V, hắn biết chiêu này sẽ hữu dụng mà nha.

Chuyện bản thân muốn từ chức chỉ có học sinh trong lớp biết, cho nên giờ phút này Thiên Thảo thật sự quẫn, những người khác trong trường liệu có thể nào nghĩ rằng nàng đang dạy hư đám tiểu hài tử này không a…

Đúng lúc này, Thiên Thảo nghe thấy một trận thanh âm chuông điện thoại dồn dập, húi cua, Nghiêm Húc, cả đám bạn bè phía sau hắn, cơ hồ cùng một lúc chuông điện thoại đều reo vang.

Thiên Thảo rất có đạo đức nghề nghiệp lên tiếng: "Không phải bảo các ngươi vào lớp đều tắt hết chuông điện thoại đi sao!"

Nghiêm Húc cầm lấy di động nhìn nhìn, ánh mắt nhất thời ngây dại nhìn chằm chằm màn hình vẫn không nhúc nhích, Thiên Thảo nhìn cả đám học sinh, tất cả đều chung một biểu cảm như thế.

"Cái tin nhắn gì vậy a, làm sao mà tất cả các ngươi đều cùng nhận được." Thiên Thảo nhìn thấy một vị lão sư đi ngang qua cửa lớp cũng đang cầm điện thoại lên xem, vì sao tất cả mọi người đều nhận được, chỉ có nàng là không nha.

"Ngàn… Thiên Thảo lão sư!" Đầu húi cua thanh âm có chút run rẩy, hắn cầm màn hình di động giơ lên trước mặt Thiên Thảo “Ngươi xem… này này này… chuyện này làm sao có thể… Ngươi cùng Cao Đồ?”

Nghe thanh âm đầu húi cua có vẻ hoang mang, bất khả tư nghị (không có khả năng)

Thiên Thảo nhìn về phía màn hình, trong đầu nhất thời như có cái gì nổ tung, ngốc lăng đứng tại chỗ

Trên màn hình là bức ảnh một nam một nữ đang hôn môi, mà nhân vật nữ chính trong đó cư nhiên lại là nàng, nhân vật nam kia… là Cao Đồ.

Tuy rằng nhìn qua rất giống như thật, nhưng Thiên Thảo biết chuyện không phải như vậy! Ảnh chụp kia là chụp ở trong văn phòng, bởi vì nhìn từ góc độ này nên giống như hai người đang hôn môi. Thiên Thảo nhớ được bộ quần áo mà mình mặc trong tấm ảnh chính là bộ mà nàng mặc hôm Cao Đồ đến văn phòng nhận lỗi với mình, lần đó nàng còn vô cùng cảnh giác khi phát hiện có bóng dáng Tiểu Vân lấp ló ngoài cửa.
 

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 32
Editor: Cửu Vỹ Hồ

Dời mắt khỏi màn hình di động, Thiên Thảo phát hiện bản thân đã trở thành tiêu điểm của tất cả mọi người trên hành lang, có không ít học sinh lớp khác khe khẽ nhìn nàng bàn luận, ngay cả đến lão sư đồng nghiệp ôm giáo án đi qua cũng dùng ánh mắt hèn mọn xa lạ nhìn nàng, giống như nàng là thứ đồ xuất hiện làm ô nhiễm toàn bộ vườn trường

Thanh âm nghị luận vang lên tràn ngập xung quanh, thậm chí có những người đứng gần nàng còn không hề kiêng kị bàn luận lớn tiếng

———— "Nghe chuyện gì chưa? Đêm qua có ba cái nam sinh bởi vì ý đồ cường - bạo Thiên Thảo lão sư mà bị cho thôi học, ta đây thật sự hoài nghi chuyện này nha, ngươi nói xem ba nam sinh kia có phải là bị Thiên Thảo lão sư quyến rũ không thành khiến cho nàng sinh hận mà trả thù?...?"

———— "Cẩn thận ngẫm lại cũng rất có khả năng a, bình thường lên lớp giảng bài nhìn có vẻ đứng đắn, không nghĩ tới nàng ta lại là loại nữ nhân như vậy..."

———— "Oa, Cao Đồ thật là lợi hại, hắn cư nhiên câu được Thiên Thảo lão sư nha! Ha ha... Không biết ta muốn cùng nàng thử xem có được hay không nha…."

———— “Bức ảnh chụp này là thật sao? Có phải hay không là ảnh ghép chỉnh sửa?"

———— "Ngu ngốc, nhìn thế nào cũng không giống như ảnh ghép a! Huống hồ động tác của hai người kia nhìn tự nhiên như vậy..."

.........

Nghe đến những lời chế giễu, xì xào, nghị luận không dứt, Thiên Thảo đầu đều muốn nổ tung, bây giờ chuyện này sơ là không chỉ là vấn đề nàng có muốn từ chức hay không mà còn liên quan đến danh dự của nàng

"Không cần nói nữa!" Đầu húi cua hét lớn một tiếng,trong hành lang nhất thời lầm vào một mảnh yên tĩnh.

"Ngày hôm qua là ta cùng rất nhiều học sinh khác tận mắt chứng kiến ba tên nam sinh kia đối lão sư..” Hắn nghiến răng nghiến lợi muốn tiếp tục nói lại bị Thiên Thảo đột nhiên ngăn cản “Nhận được bức ảnh kia hẳn không chỉ có nhóm người này. Toàn trường nhiều học sinh như vậy, nếu là ngươi muốn giáp mặt bọn họ giải thích một lượt e là đến cạn nước miếng, hơn nữa dù có giải thích thì liệu có được bao nhiêu người sẽ tin tưởng đây”"Vậy chẳng lẽ cứ để bọn họ tiếp tục nói lão sư như vậy sao?” So với đầu húi cua lúc này đang nóng này, đầy căm phẫn, Nghiêm Húc có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều. Hắn giữ chặt lấy cánh tay Thiên Thảo, thanh âm nặng nề “Ta cùng ngươi đi đến phòng phát thanh”

"Không cần, hiện tại các ngươi giúp ta đi tìm Cao Đồ, sau khi tìm được thì đưa hắn đến đó, ta trước tiên đi tra một chút cái số điện thoại kia rồi tìm gặp hiệu trưởng một chuyến, xong xuôi chúng ta tụ họp tại phòng phát thanh."

Muốn làm sáng tỏ chuyện này, đương nhiên cần phải có mặt cả hai đương sự để đối chứng, bằng không nếu chỉ có một người đơn phương đứng ra giải thích sợ rằng không có tí hiệu quả nào

Thiên Thảo nhận thức được số điện thoại đã phân tán ảnh chụp, nó chính là dãy số của phòng giáo vụ trường, bình thường được dùng làm phương thức liên lạc với gia đình học sinh. Thời điểm có thông tin quan trọng cần thông báo thì sẽ có phụ trách chuyên môn thông qua mạng máy tính này chuyển phát thông tin cho toàn trường. . Thời gian gần đây trường học rất ít khi dùng đến nó, máy tính thì được đặt ngay tại văn phòng, nếu có ai chạm đến nó thì nhất định sẽ có người nhìn thấy ----- tuy rằng trong lòng Thiên Thảo bây giờ đã xác định 90% là ảnh này do Tiểu Vân lão sư phát ra.

Khi Thiên Thảo đến văn phòng thì các lão sư đều đã có mặt, vốn lúc đẩy cửa Thiên Thảo nghe thấy được trong văn phòng rất náo nhiệt, đều là thành âm mọi người tán gẫu, thế nhưng khi nàng vừa bước chân vào thì không khí nhất thời trở nên vô cùng yên tĩnh. Thiên Thảo trong lòng biết rõ đây là vì sao, hừ nghị luận thì cứ nghị luận đi, dù sao một lát nữa nàng sẽ đi phòng phát thanh làm sáng tỏ chuyện này. Đi thẳng đến bên máy tính, Thiên Thảo chỉ vào nó hỏi tất cả mọi người trong văn phòng “Hôm nay có ai đã động qua nó?”

Tất cả mọi người không ai lên tiếng trả lời, nhiều người còn cúi đầu giả bộ chấm bài tập, Thiên Thảo đột nhiên giống như bị ngăn cách khỏi đám đông

"Hôm nay ta vẫn luôn ngồi ở văn phòng, chưa thấy qua có ai chạm vào cái máy tính này." Một thanh âm nữ tử lạnh như băng từ phía sau Thiên Thảo truyển đến, nàng quay người lại, phát hiện người đang nói chuyện chính là lão sư lịch sử bình thường đều luôn tỏ vẻ lạnh nhạt

Trong lòng Thiên Thảo có chút ấm áp, ở đây tất cả mọi người đều đối nàng tránh không kịp, sợ lúc này chịu liên lụy, riêng có nữ nhân này bình thường ít nói chuyện nhưng hôm nay lại có thể mở miệng nói một câu, tuy rằng giọng điệu lạnh như băng nhưng nàng lại có thể cảm nhận được nhiệt tâm của nàng ấy.

"Cám ơn." Thiên Thảo nhẹ nhàng nói một tiếng, sau đó đi đến trước bàn làm việc của Tiểu Vân lão sư gõ lên bàn một cái “Tiểu Vân lão sư, chúng ta có thể hay không ra ngoài nói chuyện một chút” Nàng vừa rồi nghĩ đến, dùng máy tính kia có thể hẹn trước thời gian gửi tin nhắn, cho nên cũng có khả năng là nàng ta đã sắp đặt từ trước đến hôm nay mới phát ra.

"Nói chuyện với ta?" Tiểu Vân giả bộ lộ ra biểu cảm hoảng sợ “Vì sao lại muốn nói chuyện với ta? Thiên Thảo lão sư có chuyện gì sao? Ta..ta… nếu có chuyện gì thì nói ngay ở đây được không? Ta cũng không muốn cho mọi người lại bàn tán, hoài nghi ta cùng học sinh của mình có loại quan hệ không đứng đắn.. A, Thiên Thảo lão sư không cần hiểu lầm, ta không phải đang nói ngươi~” dứt lời, nàng ta trưng ra bộ mặt sợ hãi vội cúi đầu, nhìn qua giống y chang như thật.

_________________
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top