[Xuyên không] Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Chính AV - Biết Lâm

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 21
Edit: Cửu Vỹ Hồ

Chẳng lẽ là Cao Đồ cùng Tiểu Vân lão sư cùng thông đồng đối phó nàng? Bất quá hai người kia thì sẽ làm được chuyện gì a?

Cao Đồ thấy Ngàn Thảo đã phát hiện ra Tiểu Vân lão sư thì hơi có chút chột dạ nhưng ngay lập tức nét mặt lại trở về bình thường: "Thực xin lỗi, lão sư, ta không biết ngươi lại bài xích ta như vậy"

Một lúc sau Cao Đồ không có tiếp tục làm gì nữa, mà chỉ giả mù sa mưa tạm biệt rời đi bộ dáng giống như là hết sức buồn bã, tang thương, Tiểu Vân lão sư ngoài cửa cũng không thấy đâu nữa. Tuy rằng vừa rồi Cao Đồ chỉ cùng Ngàn Thảo nói linh tinh cái gì mà xin lỗi, cái gì mà thích với kìm lòng không đậu nhưng Ngàn Thảo biết hắn tuyệt đối không phải là đứa nhỏ chỉ đơn thuần như vậy, hắn đối với Ngàn Thảo chính là luôn thèm nhỏ rãi, dục vọng không buông bỏ được

Nếu không phải như vậy thì tại sao Cao Đồ trong AV kia chiếm được thân thể lão sư sau còn hết lần này đến lần khác lăng nhục nàng, thậm chí còn nhiều lần bắt tay Tiểu Vân lão sư hãm hại nàng, đấy chính là cái mà Cao Đồ hắn gọi là thích? Gọi là đùa bỡn thì có vẻ chính xác hơn.

"Cút ra!" Cao Đồ đi rồi, Ngàn Thảo đá đá bàn làm việc. Tuy rằng nàng cảm thấy chuyện hôm nay không đơn giản như vậy, nhưng nhìn không ra manh mối gì, cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm bởi vì bọn họ không có phát hiện ra Lí Vũ ở dưới bàn.

Lí Vũ bò ra từ dưới gầm bàn, càng bị đánh càng hưng phấn, càng bị đánh càng vui mừng đối với Ngàn Thảo nuốt nước miếng, Ngàn Thảo phiền chán đem áo sơ mi ở xó bàn ném cho hắn: "Mặc vào!"

Lí Vũ lần này ngoan ngoãn mặc vào quần áo, hắn là cái người hiểu được đại cục, để thuyết phục hiệu trưởng điều động các lão sư đi kiểm tra vườn trường lại dựa vào thời khóa biểu lên lớp của Ngàn Thảo căn chuẩn thời gian hắn đã tốn không ít công phu, thế nên vừa rồi hắn mới dám biểu hiện lớn mật như vậy với Ngàn Thảo, mà bây giờ có lẽ những người kia đã đang trên đường trở lại.

Bất quá có một việc nằm ngoài dự liệu của Lí Vũ, đó là hắn cũng đã thuyết phục hiệu trưởng đặc biệt điều động Tiểu Vân lão sư cùng đi kiểm tra mà khi hắn đi xuống cầu thang lại bất ngờ thấy Tiểu Vân lão sư cùng Cao Đồ đang thần thần bí bí trao đổi cái gì. Hơn nữa căn cứ vào thái độ vừa rồi Cao Đồ đi tìm Ngàn Thảo, nhất định là bên trong có cái âm mưu.

Lúc này đám lão sư đi kiểm tra vườn trường đã trở lại, vị lão sư ngồi đối diện Ngàn Thảo "phách" một tiếng đem cuốn sách lịch sử ném ở trên bàn: "Vừa rồi ở sân thể dục ta cư nhiên bắt gặp một nha đầu học sinh lớp ta hôn môi với một tiểu tử tóc nhuộm đỏ, nhìn đã biết là cái thiếu niên bất lương! Hiện tại đám thanh thiếu niên này thật là quá bạo gan mà! Thật sự là rất cần chỉnh đốn lại!"

Một vị nữ lão sư khác đem mắt kính bỏ xuống xoa xoa con mắt: "Cũng may lớp ta không có chuyện gì lớn, chính là ở đó bắt được vài học sinh trốn học mà thôi."

Một cái trung niên lão sư trông bộ dáng nhã nhặn, lịch sự nói: "Ha ha, mấy thằng nhóc lớp ta còn có chút buồn cười, thế nhưng ăn mì ăn liền trong lớp học, ta từ ngoài cửa sổ nhìn bên trong thấy ba cái đầu ngấp nghé dưới bàn, giống như đang xì xụp thắp hương vậy~ "

"Di, Ngàn Thảo lão sư chẳng phải cũng là chủ nhiệm lớp sao? Ngươi thế nào không đi a?" Một vị lão sư hỏi.

"Vừa rồi không có ai nói cho ta a."

"Không đi cũng tốt, chẳng phải có câu: Không biết cũng là một loại hạnh phúc sao?. Nếu như ngươi bắt gặp đám học sinh trốn học, thấy bọn hắn hôn môi, thấy bọn hắn trong lớp không nghe giảng ngồi ăn mỳ ăn liền, ngươi nhất định sẽ thương tâm đến chết đi."

Ngàn Thảo khụ hai tiếng, nghĩ rằng hôn môi thì như thế nào, nàng còn gặp qua chuyện càng kích thích đâu,thế giới A-V là không thể dùng góc độ bình thường mà đi xem xét, nhưng nàng lại thầm thấy sâu sắc may mắn bởi vì còn có mấy cái đồng sự có thế giới quan bình thường này. Nếu nơi đây ai cũng giống như Tiểu Vân, Lí Vũ thì cái thế giới này coi như xong rồi, toàn bộ là một đám hiện trường NP

Suy nghĩ hiện tại chỉ còn cách thời gian Nghiêm Húc tham gia cuộc thi violon một tuần, Ngàn Thảo buổi tối liền gọi điện thoại cho hắn, hỏi hắn ngày mai có thể đi thăm nhà hắn hay không, đúng ra đây là lần đầu tiên nàng gọi điện thoại cho học sinh với thân phận là lão sư, có chút cảm giác kì lạ. Bên kia điện thoại thanh âm Nghiêm Húc giống như có chút kích động, không chút do dự đáp ứng. Hắn hình như đang dừng xe bên đường, trong điện thoại truyền đến thanh âm xe cộ qua lại.

Ngàn Thảo nhìn đồng hồ, đã mười một giờ, tiểu tử này, trễ như vậy còn không trở về nhà. Dặn dò Nghiêm Húc một phen sớm về nhà nghỉ ngơi, lại nói: "Ngày mai gặp, chuyện ta đi đến nhớ đừng quên nói trước cho trưởng bối."

"À... Ân, ta sẽ."

"Vậy tạm biệt."

"Lão sư!" Nghiêm Húc ở bên kia vội vàng kêu lên một tiếng.

"Ân?"

"Ngươi... Ngày mai muốn ăn cái gì?"

"A? Tùy tiện.""Ngày mai chúng ta cùng nhau đi sao?"

"Đúng vậy"

"Ta đến đón ngươi."

"Nga, hảo, cứ hẹn như vậy. Ta cúp máy đây."

"Đợi chút..."

"A?"

"Ta... Ân... Đề toán hôm nay lão sư giảng ta có chỗ còn chưa hiểu."

"Vậy ngày mai đến nhà ngươi ta sẽ giảng lại?" Ngàn Thảo thế nào cảm thấy Nghiêm Húc như là đang cố tìm chuyện để nói đi?

"Hảo..."

Điện thoại rốt cục ngắt máy, Ngàn Thảo nhào vào trong lòng Tân Xuyên đang nằm trên giường, người nằm phía sau đem nàng ôm lấy. Ngàn Thảo vỗ vỗ tay Tân Xuyên: "Nóng a."

"Nhưng mà ta thích." Tân Xuyên không nghe lời tiếp tục ôm.

Ngàn Thảo dựa vào trong lòng Tân Xuyên bình yên đi vào giấc ngủ.

Chuẩn bị đến nhà Nghiêm Húc, Ngàn Thảo cố ý trang điểm trang trọng một chút, nhằm làm cho bố mẹ hắn có cái ấn tượng tốt về mình, lần đầu tiên gặp phụ huynh học sinh, thật khẩn trương nha.

Nhà của Nghiêm Húc nằm ở khu biệt thự ngoại thành, Ngàn Thảo rốt cục thấm thía được lời nói của Hữu Lệ lúc trước "So với biệt thự nhà ta lớn gấp hai lần" là cái khái niệm gì, nàng chỉ có thể cảm thán: Hữu Lệ a, nhà ngươi là quá lớn rồi!

Kéo ra cửa sắt có chút rỉ sét, xuyên qua hoa viên cỏ dại xanh um tốt tươi, Ngàn Thảo được Nghiêm Húc dẫn vào tòa nhà ba tầng

Có tiền như vậy còn đi làm thuê a, so với ta còn không biết ai mới là người nghèo! Ngàn Thảo trong lòng bất bình sải bước đi vào tòa nhà, ánh mắt đảo qua đột nhiên ngây ngẩn cả người, trong ngôi nhà to lớn ánh sáng thưa thớt chỉ có vài cái đồ gia dụng, trên tường có mấy chỗ dấu vết hình ô vuông, đại khái trước đó hẳn là vị trí từng treo tranh sơn dầu; trên đất thảm cũng đã bị mang đi, lộ ra sàn nhà để lại dấu vết tựa như rất nhiều đồ đạc trong nhà đã được di chuyển hết

Tuy có chút tương phản này, nhưng vẫn là che giấu không được sự tráng lệ của tòa nhà. Ngàn Thảo vừa ngồi xuống sofa trong phòng khách, góc cầu thang đi ra một người phụ nữ bưng khay trà nước, nhìn người phụ nữ nọ phản ứng đầu tiên của Ngàn Thảo đó là: đây chính là nữ hầu trong truyền thuyết? Khí thế cũng quá bức người đi?

Phản ứng thứ hai là: người này trang điểm thực quá hoa lệ... Ân, nói như thế nào đây, chính là khắp mình đều sáng lấp lánh các loại trang sức, so sánh đối lập càng làm nổi bật sự trống trải của ngôi nhà.

Người phụ nữ còn chưa tiến lên, Nghiêm Húc liền chạy đến nhận lấy cái khay: "Loại chuyện này để ta làm là được rồi..."

Nữ nhân này là mẹ của Nghiêm Húc? Ngàn Thảo kinh ngạc.

"Cô cô, đây là lão sư của ta." Nghiêm Húc giới thiệu Ngàn Thảo với vị phu nhân nọ

Ngàn thảo: "..." Hỗn độn.

Ngàn Thảo lập tức đứng lên, nhanh hơn một bước đem khay trà trong tay cô cô của Nghiêm Húc định đón lấy "Ta làm sao không biết xấu hổ như vậy! Không cần khách khí đâu"Nghiêm Húc cô cô không nói gì, mà là không kiên nhẫn nhìn Nghiêm Húc liếc mắt một cái, hoàn toàn không có xem trọng của Ngàn Thảo, vẫn làm bộ khách sáo: "Uh, không quan hệ."

Ngàn Thảo: Hử? Vì sao có loại cảm giác nàng được nàng ta bưng trà chính là vinh hạnh, cảm giác bản thân vô hình được xem như là thấp kém hơn người ta?

"Vậy... Các ngươi trước trò chuyện..." Nghiêm Húc xoay người đi không biết đi làm cái gì, vị cô cô kia nhìn nhìn Ngàn Thảo, lại lộ ra vẻ mặt không kiên nhẫn, bưng lên chén trà nhấp một ngụm. Ngàn Thảo không biết làm cái gì, cũng bưng trà lên, lúc này mới phát hiện nguyên lai cái khay đã trống không, trong khay từ đầu đến cuối vốn dĩ chỉ có một ly trà = =

Nguyên lai trà không phải là đem cho mình a... Đối phương không nói chuyện, Ngàn Thảo chỉ đành câu nệ mở lời: "Uh, Nghiêm Húc ở trường học thật nghe lời, cũng thật nỗ lực học tập."

"Phải không... Không phải là thường xuyên đánh nhau?" Nghiêm Húc cô cô nhớ tới vết thương trên người Nghiêm Húc tỏ vẻ chán ghét nhíu nhíu đầu mày, vừa uống trà vừa đặt tờ báo lên đùi lật xem, giọng điệu có chút ngạo mạn

"A? Không có đâu?"

Là vì vết thương trên người Nghiêm Húc sao? Đó nhất định là vết thương khi làm việc ở công trường đi, Ngàn Thảo suy nghĩ

"Ngươi yên tâm, Nghiêm Húc luôn luôn là một đứa nhỏ rất nỗ lực." Ngàn Thảo lễ phép nói: "Chính là không biết cha mẹ Nghiêm Húc vì sao không có ở nhà...?"

"Mẹ hắn ở bệnh viên, ba hắn qua đời." Nghiêm Húc cô cô buông báo xuống, coi như rốt cục mở miệng lời vàng nói nhiều hơn: "Bởi vì chuyện của ba hắn mà trong nhà nợ rất nhiều tiền, tuy rằng bây giờ đã tạm ổn, nhưng là mẹ hắn nằm viện cũng cần dùng tiền. Hiện tại hắn không ngoan ngoãn đọc sách mỗi ngày lại còn đi đánh nhau, ta từng nói hắn nghỉ học, hắn còn không nghe! Thật sự là rất không suy nghĩ vì gia đình! Tiên Thảo lão sư, ngươi là lão sư của hắn, giúp ta khuyên nhủ hắn đi!"

Ngàn Thảo: "Không phải Tiên Thảo, là Ngàn Thảo..."

Nghe xong người phụ nữ này nói chuyện, Ngàn Thảo rốt cục rõ ràng Nghiêm Húc vì sao muốn đi ra ngoài làm công, nguyên lai là cái chuyện xưa quý công tử trở nên bần hàn, đại khái trong nhà không có đồ dùng gì nhiều là bởi vì bị bán đi.

Tuy rằng nàng không rõ chuyện tình giữa Nghiêm Húc và vị cô cô này, nhưng ấn tượng của Ngàn Thảo với bà ta thật không tốt, trong nhà dù có khó khăn nhưng Nghiêm Húc cũng không có từ bỏ, hắn vì sự nghiệp học hành của mình, vì viện phí của mẹ, vì cuộc sống liều mạng đi làm thuê như vậy, mà cái bà cô này thoạt nhìn rất giàu có lại là cô cô của hắn, vậy mà cái gì cũng không giúp đỡ lại còn bắt hắn thôi học, đã thế lại còn bày ra bộ dáng quan tâm, càng là mạc danh kỳ diệu xuất hiện tại trong nhà Nghiêm Húc, đến cùng là có mục đích gì?

Đúng lúc này, Nghiêm Húc bưng một cái mâm từ góc phòng khách đi tới: "Lão sư, trước ăn cơm đi, dạy xong lớp học phụ đạo ngươi hẳn rất đói bụng."

Được Nghiêm Húc đẩy đi đến bên bàn ngồi xuống, cầm lấy chiếc đũa, nhìn bữa cơm trên bàn tương đối phong phú Ngàn Thảo lại có chút không thể hạ đũa.

Một người phải đảm đương bao nhiêu gánh nặng trong nhà, chi phí ăn mặc, học phí của hắn, tiền thuốc của mẹ, hắn nhất định mệt chết đi... Ngàn Thảo nhìn chăm chú bữa ăn trên bàn có 8 món, còn có canh cá, hắn bình thường còn liều mạng đi làm như vậy, mua mấy thứ này, là tốn công sức bao nhiêu lâu liều mạng làm việc của hắn đi?

"Làm nhiều món như vậy làm chi..." Ngàn Thảo ánh mắt cay cay, gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng: "Ăn ngon lắm."

Thật sự ăn rất ngon, đây đều là do hắn tự mình làm, vốn là một người không phải lo áo cơm, không nghĩ tới lại đem trù nghệ luyện được nhuần nhuyễn như vậy. Nghĩ bản thân đang ăn là tiền mồ hôi nước mắt của Nghiêm Húc, Ngàn Thảo liền nỗ lực khiến bản thân biểu hiện ra bộ dáng cực kỳ thích đám đồ ăn trước mắt.

Nghiêm Húc cô cô nhìu mày đối với đồ ăn thật ghét bỏ, thủy chung không hề động đũa: "Nghiêm Húc, hiện tại lão sư của ngươi cũng ở đây, cô cô liền cùng ngươi nói rõ, bệnh của mẹ ngươi bác sĩ nói đã không còn đường cứu chữa, tiêu tiền cũng chỉ là kéo dài mạng sống một thời gian ngắn, còn không bằng đem ống dẫn rút ra khiến tất cả mọi người đều nhẹ nhõm. Ngươi cũng đã trưởng thành, nên có cái trách nhiệm, đừng làm cho mẹ ngươi mỗi một ngày thống khổ hơn, sớm rút sớm xong chuyện! Ta cũng suy nghĩ, ngươi không thôi học cũng nuôi không nổi bản thân, tiền của dượng ngươi cô cô lại không làm chủ được, không bằng ta nói với dượng ngươi, ngươi đem căn nhà này bán cho hắn..."

"Không sao cả." Nghiêm Húc đánh gãy lời nói của cô cô hắn: "Không sao cả, ta đã sắp xếp ổn thỏa, không cần cô cô quan tâm. Nửa năm nay ta đã học được cách tự nuôi sống bản thân, sẽ không lại hướng cô cô đòi tiền. Hơn nữa này phòng ở là mẹ ta để lại cho ta, ta không nghĩ bán."

"Ngươi nói cái gì! Ta cũng không phải để ý vài cái đồng tiền kia!" Nghiêm Húc cô cô giống như phát hỏa, Nghiêm Húc tay phải xiết chặt chiếc đũa, thấp giọng nói: "Thực xin lỗi."

Nếu bản thân ở vào hoàn cảnh này, lại gặp thân nhân trục lợi như vậy, nàng chỉ sợ đến khí lực nhẫn nhịn cũng không có. Ngàn Thảo yên lặng theo dưới bàn nắm chặt lấy tay Nghiêm Húc, cái tay kia bị nàng nắm giữ nháy mắt run run một chút, Ngàn Thảo đau lòng siết chặt, phát hiện tay hắn thật lạnh.

Mấy năm nay hắn rốt cục đã làm thế nào để vượt qua? Nàng không có trải qua cuộc sống đại phú đại quý, nhưng thời điểm bằng tuổi Nghiêm Húc, gia đình nàng vẫn là rất hòa hợp, cơm áo không lo.

Rốt cục phải trải qua chuyện như thế nào mới có thể làm cho người ta trong một thời gian ngắn cấp tốc trưởng thành lên như vậy?
 

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 22
Editor: Cửu Vỹ Hồ

Thiên Thảo yên lặng ở dưới bàn nắm chặt lấy tay Nghiêm Húc, cái tay kia bị nàng nắm giữ nháy mắt có chút run run, Thiên Thảo đau lòng càng siết chặt hơn, phát hiện tay hắn thật lạnh. Mấy năm nay hắn rốt cục đã làm thế nào để vượt qua? Nàng chưa từng trải qua cuộc sống đại phú đại quý, nhưng thời điểm bằng tuổi Nghiêm Húc, gia đình nàng vẫn là rất hòa hợp, cơm áo không lo.

Rốt cục phải trải qua chuyện như thế nào mới có thể làm cho người ta trong một thời gian ngắn cấp tốc trưởng thành lên như vậy?

"Tiên Thảo lão sư, ngươi mau giúp ta khuyên nhủ Nghiêm Húc, mẹ hắn cũng sắp chết rồi, cố chấp giữ căn nhà này còn có ích lợi gì!... Ta là nói điều mà mẹ hắn muốn nhìn thấy nhất định là Nghiêm Húc có một cuộc sống tốt nhất, căn nhà to như này, Nghiêm Húc một mình hắn ở có tác dụng gì?" Nghiêm Húc cô cô giống như có chút đói bụng, lại gắp một ít đồ ăn bỏ vào trong chén, sau đó liền chau chau mày, lấy ra miếng thịt nướng dính ít mỡ ném lên trên bàn, miệng nhai cơm tiếp tục nói: "Nghiêm Húc, ngươi cũng đừng trách cô cô nói thẳng, ta biết ngươi từ nhỏ đã muốn ra nước ngoài học âm nhạc, nhưng là hoàn cảnh hiện nay của gia đình ngươi... cũng nên tự mình hiểu lấy, không bán nhà đi thì ngươi chuyện gì cũng làm không được. Tiên Thảo lão sư, ngươi thấy ta nói có đúng không?"

Nhìn trên bàn miếng thịt mà cô cô Nghiêm Húc ném xuống, Thiên Thảo nổi giận, cái bà già này liền tính không biết Nghiêm Húc mỗi ngày liểu mạng đi làm thêm, dù thân thể bị thương cũng liều mạng đi kiếm tiền thì thôi, chẳng lẽ bà ta còn không biết Nghiêm Húc hiện tại hoàn cảnh thật khó khăn, còn tùy tiện lãng phí đồ ăn như vậy? Những đồ ăn này đều là tâm ý của Nghiêm Húc, là mồ hôi và công sức thậm chí là máu của hắn. Thiên Thảo đem thịt nướng lần lượt gắp hết vào bát cho Nghiêm Húc, sau đó nhẹ nhàng nói: "Ngươi mỗi ngày còn phải làm việc, cần bồi bổ thân thể nhiều vào."

Nghiêm Húc cô cô ngồi bên cạnh nhíu mày: "Tiên Thảo lão sư..."

"Ta gọi là Thiên Thảo." Thiên Thảo mặt không biểu cảm quăng cho bà ta cái liếc mắt: "Hơn nữa ta cảm thấy, Nghiêm Húc hắn là có năng lực kiếm tiền, không cần phải bán nhà. Còn về phần xuất ngoại? Lấy tư chất của hắn không cần phải đi nương nhờ ai, hàng năm đều có rất nhiều cuộc thi quốc tế, nhất định sẽ có người trở thành Bá Nhạc của hắn."

"Phách" một tiếng, chiếc đũa bị Nghiêm Húc cô cô ném tới trên bàn, thoạt nhìn tức giận đến xanh cả mặt: "Ngươi người ngoài cái gì cũng không hiểu, còn ở đây nói nhăng cuội cái gì! Huống hồ đây là chuyện nhà của ta, chỉ là cái lão sư mà thôi, quyết định của Nghiêm Húc đến phiên ngươi quản chắc!"

"Vị đại thẩm này, là ngươi hỏi ta ta mới phát biểu ý kiến đi? Chuyện nhà ngươi?" Thiên Thảo đột nhiên cười nhạo một tiếng: "Ngươi xem hắn như người nhà sao?"

"Ngươi!..." Bà ta tức giận thở hồng hộc, hô to với Nghiêm Húc: "Mau mời cái cô gái này đi đi, ta không muốn nhìn thấy nàng! Đây là lão sư kiểu gì! Trách không được đem ngươi dạy thành như vậy, lời nói của trưởng bối cũng không thèm đếm xỉa!"

Thiên Thảo đứng lên: "Hảo, ta đi, nhìn thấy vị ‘trưởng bối’ như ngươi ta ở lại đây cũng thấy ghê tởm rồi."

Thiên Thảo định buông Nghiêm Húc ra, tay lại đột nhiên bị nắm chặt, gỡ thế nào cũng không được. Nghiêm Húc nhếch môi: "Cô cô, ngươi đi đi."

"Cái gì?" Nghiêm Húc cô cô đứng phắt dậy, mang theo biểu cảm không thể tin

"Lần sau không cần tiếp tục nhắc lại chuyện này với ta, ta sẽ không bán nhà. Nếu ngươi không muốn quản mẫu thân ta, cũng không cần cố kị người ngoài mà tùy tiện quẳng cho chút ít tiền, chỉ như muối bỏ biển, ta không nghĩ vì điểm này mà thiếu nợ ngươi, ta về sau sẽ tự lo liệu được."

Nghiêm Húc cô cô biểu cảm càng thêm kinh ngạc, lồng ngực bắt đầu phập phồng, thở hổn hển. Bà ta hất bàn ăn, cầm túi xách trên sofa tông cửa đi ra, vừa đi còn cố ý rống lại một câu: "Nghiêm Húc! Sau này có gặp chuyện gì thì cũng đừng có đến tìm ta!"

Thiên Thảo kinh ngạc quay sang Nghiêm Húc: "Ngươi vì sao lại chọc giận nàng."

"Nếu đã không có cảm tình thì cũng không cần miễn cưỡng đi duy trì." Nghiêm Húc ngồi xuống dọn dẹp mâm cơm bị hất đổ, đám thức ăn này vừa rồi còn trông thật hoạt sắc sinh hương, vừa nhìn đã biết là do Nghiêm Húc bỏ tâm tư đi làm vậy mà giờ lại bị hất thành một đám hỗn độn, hắn vừa thu thập vừa thở dài: "Thật xin lỗi lão sư, ngươi cũng chưa ăn được mấy."

"Đồ ăn rất ngon. Ta thực thích." Thiên Thảo ngồi xổm xuống cùng thu dọn, trong lòng tiếc hận muốn chết, nếu hôm nay không có cái loại không khí mất hứng này, nàng nhất định sẽ ăn hẳn ba bát cơm to.

"Lão sư, ngươi không cần nhặt." Nghiêm Húc giữ lấy cổ tay Thiên Thảo "Ta tự mình làm, sẽ nhanh thôi."

Lúc này Thiên Thảo lại đối diện với ánh mắt Nghiêm Húc, lại là ánh mắt như vậy, giống như ánh mắt lúc hắn nhìn nàng ở phòng đàn, ánh mắt như phủ sương, thật mờ mịt

Vì sao lại mờ mịt như vậy? Vì sao hắn lại khiến nàng có cảm giác hắn đang sợ cái gì? Thiên Thảo đem mảnh vụn trên tay buông xuống, sau đó đi đến ngồi bên cạnh Nghiêm Húc, vuốt vuốt tóc của hắn: "Ta là nữ nhân a, có ta ở đây, công việc như vậy sao lại để ngươi một người làm?"

Nghiêm Húc cúi đầu, Thiên Thảo lại vỗ nhẹ lên cánh tay hắn: "Như thế nào?"

"Lão sư..." Âm thanh hắn run run, thân thể Thiên Thảo nghiêng đi một cái, bị kéo vào một lồng ngực rộng lớn. Tuy rằng cứng rắn, nhưng nàng lại cảm thấy giờ đây nó thật sự rất yếu ớt.

Tay Thiên Thảo vỗ nhẹ lên lưng hắn. Mặt Nghiêm Húc chôn ở cổ của nàng, phát ra giọng mũi khàn khàn, run run "Lão sư, ta có phải đã làm ngươi chê cười hay không? "

"Không có, đối với ta ngươi vẫn là ngươi, chưa từng có chút gì thay đổi cả."

"Thực xin lỗi, để ngươi nhìn đến mấy chuyện không hay ho này." Để ngươi nhìn thấy ta bất lực không cách nào phản kháng lại được định mệnh an bài

"..." Thiên Thảo vừa vỗ lưng Nghiêm Húc vừa nghĩ: tại sao lại xin lỗi ta?

"Cám ơn ngươi, Thiên Thảo... Lão sư."

Ai? Hắn cảm ơn? Cảm giác này thật..kì lạ! Nàng còn chưa đưa đàn violon cho hắn đâu.

Nga, đúng rồi, đàn violon! Thiên Thảo đi đến trên sofa mở cái túi du lịch mình vừa đem theo đưa cho Nghiêm Húc: "Tặng ngươi."

Nghiêm Húc đón lấy, vừa đem cái túi to mở ra liền ngây ngẩn cả người"Thế nào? Ta đã mất rất nhiều thời gian để chọn đấy ~ "

Đem khóa túi kéo lại, Nghiêm Húc đưa túi đàn lại cho Thiên Thảo: "Ta không cần."

"Cái gì a, hai ngày nữa ngươi có trận đấu rồi, cái đàn này cũng không phải quá đắt, ta là mua ở chỗ người quen."

Dù nói như thế nào, cánh tay Nghiêm Húc vẫn cố chấp không chịu thu hồi. Hắn làm sao có thể để cho nữ nhân bỏ tiền mua đồ cho bản thân, cô gái trước mắt này, lại càng không được.

Mặc dù vậy, trong lòng hắn lúc này lại dâng lên một cỗ ấm áp, so với việc mỗi ngày ghé bên giường bệnh của mẹ kể những chuyện lặt vặt về cuộc sống hàng ngày, thấy điện tâm đồ của mẹ bỗng tăng cao thậm chí còn có chút ấm áp hơn, nàng cư nhiên biết hắn sắp có trận đấu, nàng có chú ý đến hắn, có quan tâm hắn. Tuy rằng hắn biết chuyện này chẳng nói lên được điều gì, thậm chí chỉ khiến bản thân ngày càng trầm luân…

"Vậy coi như ta cho ngươi mượn đi, nghe nói cuộc thi lần này tiền thưởng rất cao, nếu như ngươi có thể giành được giải nhất, lấy được tiền thưởng thì coi như lấy chỗ tiền đó để mua cây đàn này đi." Thiên Thảo cầm lấy tay Nghiêm Húc, đem nó đặt trên đàn violon: "Đây coi như là... mệnh lệnh của lão sư ta."

Nếu như nàng nói là quan tâm thì khẳng định có chút kì quái đi, đứa nhỏ này, nàng hiện tại có chút hiểu được tính cách của hắn.

Cầm trong tay đàn violon nửa ngày, Nghiêm Húc rốt cục nhẹ nhàng đáp ứng một tiếng. Nhưng lời nói rất nhẹ, lại giống như đang chịu thật nhiều sức nặng

Đã nói... ngươi đừng quan tâm ta, vậy mà hiện tại, rõ ràng…làm cho bản thân ta khống chế không được...

Thiên Thảo đang định cùng Nghiêm Húc tạm biệt, một đôi tay từ phía sau đột nhiên ôm lấy bên hông nàng, làm nàng có chút trở tay không kịp. Nghiêm Húc cúi đầu đặt bên hõm vai, hơi thở phả ra có cảm giác ngưa ngứa, mà thanh âm của hắn từ bên tai truyền đến: "Lão sư, lần sau ngươi đến thăm nhà sẽ khác, ta nhất định sẽ nấu cho lão sư ăn một bữa thật ngon."

Không biết vì sao thân thể có chút phát run, Thiên Thảo chà xát cánh tay, thực chưa thấy đứa nhỏ nào như vậy, gấp gáp, hào hứng muốn lão sư đến thăm nhà nha…

Từ hôm đó trở đi mỗi lần Thiên Thảo có việc đi qua cầm phòng thì tiếng đàn phát ra từ bên trong cũng không còn khó nghe như trước nữa, bởi vì cuộc thi âm nhạc lần này là tổ chức tại sảnh âm nhạc Robert, cho nên Thiên Thảo ý định muốn tìm Nguyễn Tây nói chuyện một chút, xem có thể mượn sân khấu để cho Nghiêm Húc thử tập duyệt vài lần hay không.

Thi đấu vòng loại là chủ đề tự do, thí sinh có thể tùy ý chọn diễn tấu bản nhạc mình yêu thích, nhưng tự do cũng có cái khó của tự do, nếu như chọn bản nhạc mà kĩ xảo khó kéo không được sẽ bị trừ điểm, còn nếu như chọn bài quá đơn giản thì điểm chấm lại không cao, Thiên Thảo không biết Nghiêm Húc chọn ca khúc nào liền đến hỏi. Ai biết cái tên kia lại nói bản thân muốn kéo ‘Danh sách Schindler’

Tuy rằng đây không phải là ca khúc khó kéo nhất, nhưng là nếu muốn kéo khúc này hoàn mỹ thì phải là cao thủ trong cao thủ, không riêng gì kĩ thuật phải thật điêu luyện mà xúc cảm cũng phải đạt đến một cảnh giới nhất định

Đây là một ca khúc bi thương, không có hy vọng, một ca khúc đau thương tột độ không chỉ là bi ai, buồn khổ, đau xót, đè nén mà thậm chí là cảm giác cho người nghe như đang đứng bên bờ vực tử vong.

Đứng trên vũ đài người thi đấu tất sẽ có tâm lí khẩn trương, rất ít người có thể giữ vững tinh thần mà tập trung truyền cảm xúc vào bản nhạc, hơn nữa đây lại là cảm giác tử vong, cảm giác đứng bên bờ cái chết.

Vừa bước ra khỏi cổng trường, Thiên Thảo đã nhìn thấy xe của Nguyễn Tây đậu ở phía xa, cửa kính xe được kéo xuống còn bản thân hắn đang dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy điếu thuốc

Gọi một tiếng từ xa, Thiên Thảo đi đến trước mặt hắn: "Di, lão bản, ta còn chưa có tìm ngươi ngươi thế nào đã tới rồi, chẳng lẽ đây chính là tâm ý tương thông trong truyền thuyết?"

Tuy rằng đây chỉ là lời nói đùa, nhưng Thiên Thảo cũng không đoán ra được Nguyễn Tây rốt cục đi đến trường học của mình có việc gì?

"Ngươi tìm ta có việc?" Nguyễn Tây hỏi.

"Uh, ta muốn thương lượng với ngươi một việc... Chuyện này đối với ngươi không quan trọng mà chính là quan trọng với ta thôi"

"Ân."

Thiên Thảo biết Nguyễn Tây ý là muốn nàng tiếp tục nói, vừa muốn mở miệng,lại bị thanh âm của một nữ sinh đánh gãy: "Nguyễn lão sư, thật ngại quá, ta đã tới chậm ~ "

Thiên Thảo ngẩng đầu liền thấy —————— lão sư khoa âm nhạc Thâm Tuyết?

Thâm Tuyết không thể nghi ngờ cũng nhìn thấy được Thiên Thảo, nàng ta ánh mắt có chút lạnh lẽo, liền sau đó đi lướt qua người Thiên Thảo, kéo cửa xe của Nguyễn Tây ngồi xuống: "Nguyễn lão sư, chúng ta đi nơi nào ăn cơm?"

Ăn cơm? Chẳng lẽ lão bản của nàng là đang cấp cho nàng tìm một lão bản nương? Thiên Thảo tưởng tượng một chút bộ dáng Nguyễn Tây cùng Thâm Tuyết ăn cơm cùng nhau tình nồng ý mật, có chút thạch hóa. = =

"Đi thôi ~ ta bụng hảo đói ~" Thâm Tuyết thấy Nguyễn Tây còn chưa lái xe, liền nũng nịu nỉ non

Nguyễn Tây cuối cùng đem khói thuốc nhả ra sau đó dúi tàn thuốc vào cái gạt tàn trong xe, nhìn về phía Thiên Thảo: "Nói chuyện của ngươi đi."

"Ta..." Thiên Thảo nhìn nhìn Thâm Tuyết lão sư, cảm thấy ở trước mặt nàng ta mà hỏi mượn sảnh âm nhạc cho học sinh của nàng ta thì không được tốt cho lắm, liền vẫy vẫy tay nói với Nguyễn Tây: "Thôi để lần sau đi, các ngươi trước đi ăn cơm quan trọng hơn ~ "

Nguyễn Tây "Nga" một tiếng, liền lái xe đi, Thâm Tuyết nhíu nhíu mày, bộ dáng đối với Nguyễn Tây muốn nói lại thôi nhưng thật hiển nhiên, Nguyễn Tây không có phát hiện ra, nhưng là Thiên Thảo lại thấy, nhưng giống như đố kị Thiên Thảo có mặt nên nàng ta còn không có nói
 

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 23
Khi Thiên Thảo mang giấy bút trở lại cầm phòng, Nghiêm Húc vẫn còn đang luyện đàn violon. Thiên Thảo đặt giấy trên bàn bắt đầu cầm bút suy nghĩ, hai người đều im lặng tự động làm việc riêng của mình.

Lần trước lúc đi mua đàn, Thiên Thảo thấy ông chủ sáng tác nhạc bản thân bỗng nhiên nổi lên hứng thú, chẳng qua bản nhạc mà ông chủ sáng tác là bản nhạc dành cho đàn dương cầm, còn nàng lại muốn sáng tác một bản hòa âm. Sáng tác nhạc hòa âm so với việc sáng tác nhạc cho dương cầm thì có khó hơn một bậc, bởi nó đòi hỏi người soạn nhạc phải có am hiểu về tất cả các loại nhạc cụ, để có thể tạo ra sự hài hòa, đồng điệu giữa chúng.

Trong lòng Thiên Thảo đã có ý tưởng cho ca khúc mới, nàng muốn sáng tác một bản nhạc thể hiện sự vươn lên mạnh mẽ thoát khỏi thế tục, thoát khỏi gông xiềng. Về cách thức để phối hợp các loại nhạc khí thì có lẽ nàng phải đi thỉnh giáo Nguyễn Tây một chút, hắn tuy rằng không chuyên về soạn nhạc, nhưng là một nhà chỉ huy dàn nhạc cấp quốc tế bao nhiêu năm như vậy thì đối với âm nhạc Nguyễn Tây hẳn vẫn có năng lực đánh giá rất cao.

Tên của ca khúc Thiên Thảo cũng đã nghĩ xong, gọi là “ Cái chết của Satan”. Một khi Satan chết đi, như vậy nhân loại sẽ chẳng còn có tử vong. Có nghĩa là, vận mệnh sẽ của nhân loại cũng sẽ do chính bản thân mình khống chế, ai cũng không thể cướp đi, không thể tùy ý định đoạt. Đây cũng chính là khát vọng lúc này của Thiên Thảo.

Dù nàng có thể dễ dàng thích ứng trong mọi hoàn cảnh, nhưng không có nghĩa là nàng không hoài niệm bạn bè, cuộc sống, gia đình trước kia. Nếu nàng có thể tự nắm chắc vận mệnh của mình thì đã không cần vô duyên vô cớ phiêu bạt đến nơi xa lạ này.

Từ trong mớ suy nghĩ hỗn độn hồi tỉnh lại, Thiên Thảo phát hiện Nghiêm Húc đã kéo đến đoạn cao triều, “ Danh sách Schindler” được Nghiêm Húc thể hiện một cách uyển chuyển, thấm đẫm bi thương, đôi mắt Nghiêm Húc lúc này hơi nhắm lại, năm ngón tay thon dài linh hoạt như múa trên dây đàn, đầu lông mày hơi nhíu lại, phảng phất như đang nhập tâm vào câu chuyện, biến bản thân trở thành nhân vật chính mà cảm thụ.

Thiên Thảo im lặng ngồi cạnh bên nghe hắn đàn xong, quả thật bị sự tiến bộ thần tốc của hắn làm kinh sợ. Không biết có phải do thời gian trước đều dùng đàn violon thứ phẩm hay không, hôm nay đổi một chiếc mới tốt hơn mọi kỹ xảo điêu luyện bấy lâu giống như bị đè nén lúc này đều được bứt phá mà ra, càng làm cho người khác tán thưởng là Nghiêm Húc nắm bắt cảm xúc của nhạc khúc này rất tốt, không khỏi làm Thiên Thảo suy nghĩ, nếu hiện tại bản thân dùng cây đàn này cũng kéo ca khúc tương tự thì cũng chưa chắc đã có thể kéo hay hơn hắn.

Một khúc kéo xong, Nghiêm Húc mở ra đôi mắt vẫn nhắm chặt, lại đột nhiên chạm phải ánh mắt của Thiên Thảo khiến cho hắn ngại ngùng lập tức quay mặt đi, tay vô thức kéo rèm cửa sổ lại, cầm phòng nguyên bản được ánh mắt trời rọi sáng lập tức lâm vào hôn ám.

"Di? Ngươi nóng sao?" Thiên Thảo nghi hoặc

"... Ân." Nghiêm Húc ậm ừ đáp lời, sau đó vừa đem cầm cất vào túi vừa hỏi: "Lão sư đang soạn nhạc sao?"

"Đúng vậy." Đôi mắt rốt cục thích ứng được bóng râm, Thiên Thảo phát hiện mặt Nghiêm Húc có chút hồng, quả nhiên là nóng a! Mặt hắn đều đã bị nóng đỏ!

Nghiêm Húc cất đàn xong tiến về phía Thiên Thảo ngồi xuống, hắn cầm lấy nhạc phổ nàng đang viết dở, nhìn đến tên khúc thì trầm ngâm hồi lâu, miệng ngâm ca theo nhịp điệu bản nhạc, âm thanh của hắn không trầm thấp như Tân Xuyên mà lại mang theo hương vị dịu dàng, ấm áp. Thiên Thảo thấy thế bèn trêu đùa: "Nghiêm Húc, giọng của ngươi hát ru con rất thích hợp nha."

Thật sự rất thích hợp để hát ru nha, nghe hắn ngâm nga đều đều chương nhạc đầu tiên của “Cái chết của Satan”, Thiên Thảo đột nhiên có loại xúc động muốn đi ngủ…

"Ta thích ca khúc này." Nghiêm Húc đột nhiên nói: "Dù chỉ mới là chương nhạc đầu tiên nhưng thật sự có cảm giác rất thu hút."

"Đáng tiếc a, chương nhạc đầu tiên là cảm xúc tái sinh từ đau khổ, ta đang không biết làm như thế nào để dẫn dắt sang chương thứ hai- nhớ lại hồi ức. Một bên là trí nhớ không thể xóa bỏ một bên là sự mâu thuẫn, chán ghét, không muốn nhớ lại sự thống khổ kia." Thiên Thảo biểu tình rối rắm phiên nhẹ ngón tay trên đàn dương cầm: "Lão sư của các ngươi kêu Thâm Tuyết đã có bạn trai chưa?"

Đối với Thiên Thảo luôn đột nhiên chuyển chủ đề một cách đột ngột, Nghiêm Húc đã tập mãi thành thói quen: "Trước kia ta có nghe nói là Thâm Tuyết lão sư đã có bạn trai, nhưng là chưa ai gặp qua."

Thiên Thảo yên lặng cầu nguyện Nguyễn Tây không cần đem Thâm Tuyết về làm lão bản nương, nhìn bộ dạng nàng ta chán ghét mình, nếu Nguyễn Tây thật sự ở cùng nàng ta, nàng ở dưới trướng Nguyễn Tây cũng là khó sống nha.

Buổi chiều, Thiên Thảo cùng đám học sinh Hữu Lệ, Nghiêm Húc ăn cơm ở căng tin, khu căng tin cách khu lớp học khá xa. Dùng xong cơm chiều Thiên Thảo liền dẫn đám học sinh chậm rãi đi về phía phòng học khóa bổ túc đêm.Từ xa nhìn lại có chút giống như nữ lưu mạnh mang theo đám đệ tử vậy =.=, nếu không có người kịp thời nhận ra, hiệu trưởng có khi còn tưởng rằng có đám học sinh nào đó đang chuẩn bị gây sự đánh nhau trong trường học cũng nên.

Như thường lệ lên lớp dựa theo những gì Tân Xuyên hướng dẫn, Thiên Thảo cuối cùng giảng xong cho học sinh phương pháp giải một đề bài mới, nhìn đồng hồ thời gian cũng sắp đến giờ tan học. Lúc này có học sinh giơ tay nói: "Lão sư, chúng ta tan học đi ~ dù sao lão sư đã giảng xong rồi mà ~ "

Một nữ đồng học tiếp tục lên tiếng: "Tối hôm nay trong nhà không có người tới đón ta, đi đường buổi tối một mình rất đáng sợ a ~ "

"Đúng vậy đúng vậy, về sớm đi lão sư." Rất nhiều học sinh phụ họa theo, đa số mọi người đều muốn mau mau về nhà, lớp học nhất thời nhốn nháo lên.

"Được rồi, vậy chúng ta đây..." còn chưa nói xong hai chữ ‘tan học’, học sinh đã ồn ào như ong vỡ tổ vừa nói to “Tan học thôi tan học thôi” vừa ùa ra khỏi lớp học.

Thiên Thảo bất đắc dĩ cười cười, cầm lấy giáo án nhét vào túi xách cũng chuẩn bị ra về, đúng lúc này đèn phòng học chợt tắt, không chỉ trong lớp học tối mịt nhìn không thấy năm đầu ngón tay mà lúc này toàn trường đều lâm vào cảnh mờ mịt, không một ánh sáng.

Bên tai truyền đến tiếng người bị dẫm lên chân kêu đau cùng tiếng hét chói tai của đám nữ sinh, Thiên Thảo không cẩn thận bị mấy người va chạm dồn vào góc tường, nàng lên tiếng an ủi mọi người: "Nhất định là có lỗi trục trặc nhỏ gì đó thôi, ta đã gặp tình cảnh này mấy lần, lập tức có điện ngay thôi, các ngươi chậm một chút cẩn thận va chạm đến đồng học."

Có lẽ là lời của nàng không mấy hiệu quả, xung quanh lại có mấy bóng dáng nghiêng ngả đụng vào nàng, Thiên Thảo đang định lùi vào một góc, bên cạnh đột nhiên vươn ra một bàn tay giữ chặt nàng, tay nắm lấy thắt lưng, đem nàng kéo vào trong lòng. Bởi vì phía sau không ngừng có người xô đẩy, Thiên Thảo cùng người nọ thân thể ngày càng kề sát, nàng chỉ hơi nhấc trán sẽ chạm vào cằm người kia, cũng có thể cảm nhận được hơi thở sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái của người này dù giữa thời tiết mùa hè nóng bức

"Cám ơn." Thiên Thảo kéo kéo cánh tay người nọ đang đặt trên lưng mình, người kia không nói gì, chỉ có thể nghe được trái tim hắn trong lồng ngực đang đập ‘bùm bùm’

Lại là một cái va chạm, Thiên Thảo bị đẩy tiến về phía trước, không ngờ môi bất ngờ chạm qua một thứ mềm mại gì đó.

"Nha?" Thiên Thảo sờ sờ môi, có chút ngoài ý muốn hỏi đối phương: "Có phải ta đụng phải ngươi?"
Vẫn không có tiếng trả lời, chỉ có hô hấp người nọ trở nên gấp gáp rõ rệt, đột ngột, gáy của nàng bị một bàn tay chế trụ, hơi thở nóng rực cùng đôi môi mềm mại bao phủ lấy môi nàng, tận lực mút vào. Đầu lưỡi ẩm ướt khiêu khích hòng cạy mở hàm răng do thám vào trong. Kỹ thuật hôn của đối phương tuy không tốt lắm, nhưng Thiên Thảo có thể cảm giác được hắn hôn thật nghiêm cẩn, coi môi nàng như trân bảo, bởi vì thời điểm hôn nàng, thân thể hắn có chút run run.

Đúng vậy, người kia cao hơn nàng một cái đầu, ước chừng cao 1m8, chắc chắn là một nam hài.

Nàng muốn tách khỏi hắn nhưng không thể cựa quậy được, người nọ hôn giống như nghiện, mỗi khi nàng tránh thoát môi hắn, hắn lại đem nàng kéo lại, đem những lời nàng đang định nói nuốt vào trong cổ họng.

Thiên Thảo lúc này rất muốn nói: "Ngươi có phải là Nghiêm Húc!" Vì sao nàng lại nghĩ như vậy? Đại khái là vì mùi trên người hắn rất giống Nghiêm Húc đi.

Lúc này Thiên Thảo thật lo lắng hội nhảy ra cái tình tiết AV cẩu huyết gì đó nhưng lại cảm giác được người này chỉ đơn thuần là hôn nàng, tay hắn có chừng mực chi đặt ở trên lưng chứ không có nơi nơi sờ loạn.

Tiếng bước chân xung quanh vắng dần, hành lang khôi phục yên tĩnh, mọi người đều đã đi hết rồi? Thiên Thảo suy nghĩ

Lúc này bên tai vang lên tiếng “bíp” khởi động nguồn điện, báo trước hệ thống điện chuẩn bị hoạt động trở lại bình thường, Thiên Thảo mở to hai mắt định nhìn người trước mặt, ngay lập tức, đèn điện sáng lên, nhưng trước mắt Thiên Thảo mọi thứ lại trở nên càng tối đen, bởi vì người nọ lấy tay che kín ánh mắt nàng, sau đó lại ôn nhu chạm nhẹ môi nàng… tiếp tục hôn.

Mẹ ngươi đã hôn xong chưa hả! Thiên Thảo tức giận rất muốn mắng to: "Đừng nghĩ rằng chỉ dùng đầu lưỡi loạn động bên trong gọi là hôn sao! Thiệt tình có xúc động muốn dạy dỗ ngươi một phen a!”

Lúc này đột nhiên chuông tan học reo lên, Thiên Thảo mới phát hiện trận hôn này đã kéo dài rất lâu, người kia rốt cuộc lưu luyến rời khỏi môi nàng, nhưng cánh tay che mắt nàng thủy chung vẫn không chịu rời đi, trong bóng đêm, nàng nghe thấy người nọ hít sâu một hơi, rồi lại thở dài, sau đó là âm thanh hô hấp hỗn loạn.

Hôn người ta đến mức bản thân thiếu dưỡng khí, Thiên Thảo quả thực cảm thấy có chút châm chọc, hơn nữa người nên thở dài là nàng mới đúng a, người này than thở cái nỗi gì!

"Nghiêm Húc, là ngươi sao?" Thiên Thảo lạnh nhạt hỏi.

Người che mắt nàng không có đáp lời, giống như đang suy nghĩ nên trả lời như thế nào, rốt cục, sau một thời gian im lặng, hắn bắt đầu có chút động tĩnh, cánh tay hắn vươn qua sau tai Thiên Thảo, nàng bỗng nghe được thanh âm từ công tắc đèn phát ra.

Dựa vào! Hắn cư nhiên lại tắt đèn đi! Là không muốn cho nàng nhìn đến bộ dáng của hắn sao?

Trên hành lang lại vọng lại tiếng ồn ào của đám học sinh, nguyên lai học sinh lớp khác cũng đã tan học, thân thể Thiên Thảo bị xoay vòng một hồi, ngay sau đó trên môi lại lướt qua một cái hôn nhẹ, bàn tay che mắt cũng được buông ra, Thiên Thảo mở mắt ra nhưng chỉ thấy trước mắt là đoàn học sinh lớp kế bên đang lục tục kéo nhau về.

"A…! Có ma!" Một nữ sinh đột nhiên kêu lên

Một đám học sinh lập tức nhìn về phía Thiên Thảo, rõ ràng đều bị dọa phát hoảng: "Nguyên… nguyên lai là Thiên Thảo lão sư lớp kế bên, làm sao lại đứng ở chỗ này không bật đèn..."

Trong mắt đám học sinh lúc này là hình ảnh trên hành lang tối om, trước cửa lớp lại đột nhiên xuất hiện một nữ nhân tóc dài thẳng, ánh mắt như mang chút oán khí, hơn nữa nữ nhân kia còn dùng ánh mắt âm trầm mà nhìn chằm chằm bọn họ ———— trên thực tế Thiên Thảo chỉ là đang tìm kiếm bóng dáng kẻ khả nghi mà thôi a =.=

Chạy một mạch xuống lầu, tựa vào góc cầu thang, trái tim Nghiêm Húc vẫn còn đang nảy lên loạn xạ. Hắn nỗ lực bình phục bản thân, trong lòng lại tràn đầy ngọt ngào, còn có chút run rẩy. Tay không tự giác đè lại đôi môi, trong miệng hắn lúc này vẫn còn lưu lại hương vị của nàng. Trong lúc xúc động hắn cư nhiên lớn mật tiến lên hôn nàng, đến cả bản thân hắn vẫn còn chút cảm giác bất khả tư nghị, còn có cái cảm xúc chân thật kia nữa...

Cánh tay vừa rồi ôm nàng vẫn còn cảm thấy run run, Nghiêm Húc cong cong khóe miệng, cắn cắn môi dưới, cảm giác thật vui vẻ.. cũng thật hạnh phúc…

Dù cho nàng có đoán ra là mình, hắn cũng sẽ không thừa nhận, không thừa nhận, có nghĩa là... Nàng sẽ không có lý do gì để trách cứ mình…

Hắn sẽ không bị cưỡng chế rời xa nàng, còn có thể quang minh chính đại đi yêu nàng, ở bên nàng.

Lúc này Nghiêm Húc còn đang chìm trong cảm giác vui sướng thì Thiên Thảo nổi giận đùng đùng đi xuống lầu, xe của Tân Xuyên đã chờ nàng ở dưới, nhìn đến bộ dáng Thiên Thảo, Tân Xuyên cười nhẹ một tiếng, vòng qua giúp nàng mở cửa xe: "Sao vậy? Làm chi mà bộ dáng giống cái... Ân, miêu."

"Không cần đem ta so sánh với con mèo tầm thường như vậy chứ!" Thiên Thảo nhảy vào trong xe kéo nhanh dây an toàn.

"Ta là nói hắc miêu đuôi dài."

Thiên Thảo: "... Kia cũng thật đặc biệt..."

"Ngươi lúc này bộ dáng rất giống... không bắt được con chuột."

Thiên Thảo ôm lấy cánh tay: "Khỏi lo! Dù sao ta cũng đã có manh mối phá án!"

Chắc là lại có cái học sinh nào đó trốn học thôi, Tân Xuyên suy nghĩ. Trước đây thời điểm nàng lên lớp có rất nhiều học sinh trốn học bỏ tiết, cho nên mỗi lần về nhà Thiên Thảo đều sẽ oán giận mà ca thán với hắn. Hiện tại đã bao lâu Thiên Thảo không có giống vậy mà tâm sự với hắn những chuyện lặt vặt ở trường học đây? Tân Xuyên có chút nhớ nhung bộ dáng khi đó của nàng, lúc ấy mỗi buổi tối, nàng thường nằm sấp bên cạnh mà ghé vào lỗ tai hắn nỉ non
 

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 24
Editor: Cửu Vỹ Hồ

Ngày hôm sau trên lớp học ——————

Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu đấu mắt với Nghiêm Húc, Thiên Thảo càng thêm mười phần xác định, người ngày hôm qua hôn nàng chính là hắn!

Bởi mỗi lần nàng nhìn chằm chằm vào hắn, hắn liền bắt đầu trốn tránh, giả bộ làm mấy động tác như sờ sờ mũi hay lật mở xem sách toán học, nhưng nếu cẩn thận nhìn kĩ thì còn có thể thấy mặt hắn hồng hồng lên một cách bất thường.

Thiên Thảo chợt có cái xúc động muốn chỉ thẳng vào mặt hắn, mẹ nó, cái trang sách ngươi đang lật kia là chưa có học qua nha, cũng không phải bài học đang giảng, ngươi nhìn chằm chằm nửa ngày, đến cùng là đang muốn nghiên cứu cái khỉ gì đây?

Giằng co như vậy cho đến tận sau khi tan học, Thiên Thảo vẫn ngồi nguyên tại vị trí chưa có ý định ra về, còn Nghiêm Húc cũng như cũ ngồi tại chỗ xem sách, thỉnh thoảng lại giả bộ vô tình liếc nhìn nàng. Thiên Thảo hướng Nghiêm Húc ngoắc ngón tay nói: "Đến đây."

"Ân?" Nghiêm Húc chậm rãi khép lại cuốn sách đang xem, ngoan ngoãn đi đến bên cạnh nàng

"Nghiêm Húc, người tối hôm qua…kỳ thực chính là ngươi đi?"

Nghe vậy Nghiêm Húc chột dạ, có chút khẩn trương, hắn nghiêng đầu, ánh mắt trốn tránh nhìn ra phía ngoài cửa sổ: "Không phải ta."
Bây giờ hễ nhắc tới chuyện ngày hôm qua, hắn sẽ không tự giác mà ngay lập tức liên tưởng đến tư vị mất hồn khi được ở gần kề nàng..hôn nàng…. Đêm hôm qua hắn trằn trọc không thể ngủ nổi, hôm nay lại phải lên lớp sớm, thế nhưng ngồi trong lớp học lại không có chút buồn ngủ nào———— trong đầu đêù chỉ tràn ngập bóng dáng của Thiên Thảo.

"Không phải ngươi?” Thiên Thảo nở nụ cười: "Sao ngươi lại gấp gáp phủ định như vậy?Ngươi phủ định cái gì? Ta còn chưa nói cái gì nha"

Nhận thấy được lỗi trong lời nói của mình, mặt Nghiêm Húc ngày càng nóng lên, mỗi lần đối mặt với nàng đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng, không biết phải làm sao.

Thiên Thảo tiến lại sát gần hắn hơn, chỉ vào môi mình nhỏ giọng nói: "Nghĩ không ra?"

"Đằng" một tiếng, cơ thể Nghiêm Húc phảng phất dâng lên một luồng nhiệt khí, dưới ánh mắt kinh ngạc của Thiên Thảo hắn đi thẳng ra ngoài, thẳng tiến đến toilet chúi đầu xuống dưới vòi nước

Chuyện vừa rồi... Hắn quả thật không biết phải diễn tả như thế nào...

Tối đến, Nghiêm Húc lại bắt gặp Thiên Thảo được một nam tử thoạt nhìn có vẻ ổn trọng, chín chắn đưa về, hắn đã rất nhiều lần nhìn thấy nam nhân này, rất nhiều lần khi lẳng lặng đi phía sau Thiên Thảo, hắn đều sẽ nhìn đến bóng dáng nam nhân kia chờ Thiên Thảo trước cổng trường, có khi Thiên Thảo sẽ rất vui vẻ lập tức bổ nhào qua, thậm chí có lần hắn còn thấy qua cửa kính xe nam tử kia hôn lên gương mặt, hôn môi nàng... Kia có lẽ chính là vị hôn phu của nàng đi? Là nam nhân được sống cùng nàng, ở cạnh nàng mỗi đêm..

Hắn rối rắm trong mớ suy nghĩ của bản thân, ảo não, đau lòng, đột nhiên tưởng như già đi cả chục tuổi, haiz….

_________________
 

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 25
Editor: Cửu Vỹ Hồ

Cuối tuần cuộc thi violon sẽ bắt đầu tổ chức đầu vòng loại, trong căn biệt thự trống trải Nghiêm Húc vẫn đang miệt mài kéo đàn, vẫn là khúc 【 Danh sách Schindler 】, chỉ còn có thời gian một ngày nữa, hắn muốn luyện tập để ngày mai làm thật hoàn mỹ, trước mắt chỉ còn có cuộc thi này là cơ hội, hy vọng duy nhất của hắn

Điện thoại bỗng nhiên rung lên, Nghiêm Húc nhấn nút nghe, đầu dây bên kia vang lên thanh âm của Thiên Thảo: "Này, ngươi đang ở đâu, mau đến đây."

"Làm chi?"

"Có chút chuyện cần giải quyết."

"... Ân?"

"Nói tóm lại là mau đến đây đi."

Là hẹn gặp mặt sao? Nghiêm Húc lấy tốc độ nhanh nhất chỉnh trang lại bề ngoài, trái tim không tự giác đập loạn nhịp. Đây là lần thứ hai Thiên Thảo chủ động gọi điện cho hắn,cũng là lần đầu tiên hẹn hắn gặp mặt, chỉ là câu nói sau cùng của Thiên Thảo làm hắn có chút không hiểu: "Nhớ mang theo đàn violon."

Đến địa điểm ước hẹn, Thiên Thảo tay đang cầm một ly trà sữa uống, lúc này nàng thoạt nhìn có chút bất đồng với ngày thường lên lớp, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng có chút tùy ý.

"Không thể nào, nhanh như vậy đã đến." Thiên Thảo kinh ngạc nhìn đồng hồ: "Gấp gáp như vậy?"

Nghiêm Húc: "..."

"Đi theo ta." Thiên Thảo tiến lên phía trước dẫn đường, Nghiêm Húc chậm chậm đi theo sau, lúc này hắn thật kinh ngạc phát hiện, địa phương mà Thiên Thảo dẫn hắn đến chính là sảnh âm nhạc Robert, là địa điểm mà ngày mai sẽ diễn ra trận thi đấu.

Chào hỏi Nguyễn Tây một tiếng, Thiên Thảo đem Nghiêm Húc giới thiệu với hắn: "Đây là học sinh mà ta đã nói với ngươi, ha ha, ta chỉ là mượn vũ đài tập dượt một vũ khúc mà thôi, sẽ không chậm trễ thời gian đại gia luyện tập ~ "

Lại quay ra mắng Nghiêm Húc: "Ngươi này cái người mặt lạnh không biết cười, đây là lão sư của lão sư ngươi, còn không mau mau chào hỏi!"
Nghiêm Húc nghe lời hướng Nguyễn Tây hơi cúi thắt lưng, tư thế nhưng lại tuyệt không có chút hèn mọn mà thoạt nhìn có chút giống như chào hỏi của một thân sĩ: "Nguyễn Tây lão sư, ngài hảo."

Chỉ huy tài ba nổi danh đứng đầu cả nước, Nghiêm Húc làm sao lại không biết hắn?

Ánh mắt Nguyễn Tây dừng lại ở túi đàn trong tay Nghiêm Húc, đó chẳng phải là túi đàn mà hắn đã tự tay chọn, chẳng lẽ lần trước Thiên Thảo chọn cầm là để cho đứa nhỏ này?

Trong đầu không khỏi nhớ tới lời nói của Thâm Tuyết lần trước khi cùng ăn cơm: "Thiên Thảo lão sư ở trường chúng ta kỳ thực thanh danh có chút không tốt, có người nói với ta nàng chuyên môn quyến rũ học sinh, còn cùng học sinh phát sinh loại quan hệ không đứng đắn, có người còn đưa cho ra xem ảnh chụp nàng cùng học sinh hôn môi, lúc đó nhìn thấy còn cảm thấy thật mắc ói!"

Khi đó hắn tỏ vẻ không tin, Thâm Tuyết liền bỏ điện thoại di động ra lấy cho hắn xem: "Chính là bức ảnh này a! Ngươi xem, lại còn là ở văn phòng! Quả thực là bại hoại đạo đức! Lại cùng học sinh của mình làm ra loại chuyện như vậy!"

Hắn có thể nhận ra người trong bức ảnh kia chính xác là Thiên Thảo, theo cái góc độ này nhìn thì thấy nàng cùng học sinh kia hôn rất quyến luyến, thâm tình nhưng trong ảnh chụp nam sinh kia lại không phải là Nghiêm Húc hôm nay nàng mang đến, mà là một thiếu niên tóc nhuộm màu bạch kim.

"Không nghĩ tới ngươi đối với học sinh của mình tốt như vậy." Nguyễn Tây nói.

"Bởi vì hắn đáng giá." Thiên Thảo tùy ý hút một ngụm trà sữa

Nghiêm Húc ngồi cạnh bên nghe vậy hô hấp có chút đình trệ, thế nhưng Thiên Thảo lại chậm rãi nói tiếp: "Hắn đáng giá, nghe âm nhạc của hắn ngươi sẽ biết."

"Hiện tại ta không cần dùng đến vũ đài, ngươi bố trí luyện tập đi." Nguyễn Tây nói đoạn tiến về phía sau hậu đài, cũng không hề có ý tứ lưu lại nghe Nghiêm Húc diễn tấu.

"Ngày mai trận đấu của ngươi sẽ diễn ra ở đây, ngươi đi lên tập luyện thử trước một chút, chuẩn bị tinh thần ngày mai đỡ khẩn trương." Thiên Thảo quay ra nói với Nghiêm Húc

Ánh mắt Nghiêm Húc lướt qua Thiên Thảo, dừng lại đôi chút, như có chút điều gì muốn nói, nhưng rất nhanh hắn lại hồi thần, cước bộ trầm ổn bước lên vũ đài. Dưới đài mọi người nhìn thấy Nghiêm Húc cầm đàn violon tiến lên có chút ngạc nhiên, mỗi người đều đưa ánh mắt tìm tòi nghiên cứu về phía hắn.

Cái người chưa nhìn thấy bao giờ này là ai? Vừa rồi hắn giống như có nói chuyện qua cùng Nguyện Tây? Chẳng lẽ lại là đi cửa sau để vào trong đội? Lúc này trong mắt họ đều đã tự giác đem Nghiêm Húc trở thành một đối thủ cạnh tranh.

Nghiêm Húc hít sâu một hơi khép hờ mắt đặt dây kéo lên đàn, âm nhạc động lòng người chậm rãi vang lên, mọi người ở đây đều không hẹn mà có chung suy nghĩ: kẻ đi cửa sau lần này... có vẻ cũng có chút thực lực a…
 

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 26
Editor: Cửu Vỹ Hồ

Thiên Thảo giữ lấy tay vị thủ tịch đàn violon: "Học sinh này của ta như thế nào?"

"Học sinh của ngươi?" Vị thủ tịch đàn violon nói thế nào thì cũng là được lựa chọn trong những nghệ sĩ đứng đầu cả nước. Tuy rằng nàng rất thưởng thức tài năng của Nghiêm Húc, nhưng tính ra so với nàng kỹ thuật của hắn vẫn còn kém một chút, liền nói: “ Thể hiện cảm xúc của khúc nhạc rất hoàn mỹ”

"Hắn chính là chỉ đứng sau ngươi mà thôi." Thiên Thảo nhướn lông mày ngắt lời

Sau khi Nghiêm Húc luyện xong khúc nhạc, hắn ngồi chờ đến tận khi Thiên Thảo tập luyện xong mới cùng nhau ra về. Thiên Thảo liếc mắt nhìn hắn: “Hôm nay ngươi không cần đi làm?”

Nghiêm Húc lắc lắc đầu, sau đó có chút trầm ngâm: "Lão sư, cám ơn ngươi gọi điện thoại cho ta."

Chỉ là gọi cho hắn cuộc điện thoại thôi mà cũng được cảm ơn, đứa nhỏ này... quả thật không thể chỉ dùng từ lễ phép để hình dung a…

"Ngươi thích ta có phải hay không." Thiên Thảo đột nhiên lên tiếng

Chỉ một câu nói đơn giản khiến trái tim Nghiêm Húc vô thức đập loạn xạ, người trong lòng hỏi mình có thích nàng hay không, lẽ dĩ nhiên lúc này hắn phi thường muốn thừa nhận, phi thường muốn cho nàng biết cảm giác trong lòng mình.

Nhưng chưa đợi hắn mở miệng, giọng nói của Thiên Thảo lại tiếp tục vang lên: "Ta hiểu rõ cảm giác của ngươi lúc này, lúc trước khi ta bằng tuổi ngươi cũng từng như vậy, mù quáng sùng bái lão sư của mình, khi đó ta nghĩ đó là tình yêu, cảm thấy kích thích bởi sự cấm kỵ, cũng thích cảm giác được quan tâm.. Nhưng mà Nghiêm Húc… đó chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài, ngươi còn nhỏ, ngươi còn chưa hiểu rõ chân chính động tâm là như thế nào ….."

"Ta hiểu rõ." Nghiêm Húc đánh gãy lời nói của nàng, cũng không để Thiên Thảo nói tiếp: "Lão sư, ai nói ta thích ngươi."

Hắn vốn muốn đáp là “Đúng’ nhưng không hiểu sao lời nói lên đến miệng lại biến thành như thế này…

Nhưng là hắn thật sự hiểu rõ, cái gì là tâm động, mỗi khi được ở cùng nàng, hắn đều đã trải qua cảm giác ấy rất rất nhiều lần, bởi vì hắn vốn không phải là nam hài chưa từng biết đến luyến ái.

Nhưng là có lẽ lúc này hắn cần chờ đợi đến thời cơ thích hợp, đợi đến khi chính bản thân nàng nhận ra đi, nhận ra tình cảm của hắn.. chính là yêu… mà không phải là nông nổi nhất thời..

Thời gian thi đấu vòng loại rất nhanh đã đến, không khác so với dự đoán của Thiên Thảo, Nghiêm Húc thi đấu đạt được sự khen ngợi lớn từ ban giám khảo. Các tuyển thủ khác khi diễn tấu xong đều nhận được vỗ tay đều đều từ khán giả, chỉ có hắn một khúc diễn xong cả hội trường đều vỗ tay ầm ầm như sấm dậy, ngay đến cả Nguyễn Tây trên mặt không khỏi hiện lên chút kinh ngạc. Bất quá kỳ quái là, cuối cùng Nghiêm Húc tổng điểm không cao, chỉ miễn cưỡng được đi tiếp vào vòng trong. Điều này làm cho Thiên Thảo không khỏi phỏng đoán liệu có phải có ai đó đang ở trong tối giật dây, làm điều mờ ám thao túng kết quả cuộc thi.

Lúc trở về, Thiên Thảo oán giận lẩm bẩm với Nguyễn Tây: "Lão sư, ta đem cây đàm violon kia đưa cho học sinh của ta dùng có phải hay không khiến ngươi không vui ?"

"Sao lại nói như vậy."

"Hôm nay điểm của hắn rất thấp, nhưng đây hoàn toàn là chuyện không có khả năng, lão sư ngươi hẳn cũng nghe thấy được, hắn thể hiện tốt như vậy..."

"Ân”

Ân là có cái ý tứ khỉ gì a... Thiên Thảo có xúc động muốn chửi thể..

"Ta thấy có người cho hắn 0 điểm." Nguyễn Tây tiếp tục lên tiếng

"Cái gì?!" Thiên Thảo kinh ngạc, nghe Nguyễn Tây mô tả lại cái vị giám khảo đánh 0 điểm cho Nghiêm Húc kia, nàng phát hiện hắn chính là lão nhân lúc trước từng muốn thu nàng làm đồ đệ. "May mắn ta không nhận lời hắn, đúng là cái lão cầm thú!" Thiên Thảo nghiến răng nghiến lợi nói: "Lão sư, trận đấu lần sau ngươi nhất định phải cho hắn điểm cao cao một chút, bằng không điểm trung bình quá thấp thì hắn nhất định sẽ không thể lọt vào vòng trong!"

"Ngươi sao lại để ý hắn như vậy."

"Thứ nhất là bởi vì có tiền thưởng a!"

"..."

"Nhà hắn rất nghèo, nhưng là hắn thật sự rất thích, rất đam mê âm nhạc, cũng rất muốn đến trường, nếu như lần này đạt được giải thưởng, hắn sẽ không cần tiếp tục liều mạng đi làm thuê."

"Ngô."

"Ngô" là có ý tứ gì a! Họ Nguyễn ngươi có thể hay không nói nhiều hơn một từ a!!!!!

"Gần đây ở trường học như thế nào." Nguyễn Tây đột nhiên hỏi một câu như vậy, Thiên Thảo ngẩn người?

"Tốt lắm a, các học sinh đều thật nghe lời."

"Nga."

Thiên Thảo: "..."

Kỳ thực mỗi ngày đến trường nàng đều cảm thấy vô cùng nhàm chán a. Học sinh uể oải thì lão sư làm sao có thể hứng khởi được nha. Đều nói học sinh là nguồn cảm hứng dạy học cho các lão sư mà. Lại nói như hiện tại, Thiên Thảo nàng rốt cục học được cách phê, chấm bài thể nhưng nàng lại vô cùng vô cùng hoài niệm những ngày tháng viết văn sống qua ngày lúc trước.

Hôm nay có khóa dạy thêm buổi tối nàng phải phụ đạo cho học sinh của ba lớp học, phòng học cũng được chuyển sang phòng lớn thuận tiện cho học sinh ngồi nghe giảng. Đứng trên bục giảng nơi này làm nàng lại nhớ đến kí ức khủng khiếp lần trước bị học sinh dùng đao uy hiếp bắt cóc. Cho nên mỗi lúc giảng bài nàng đều cảm thấy không được thoải mái, cảm thấy rùng mình giống như nam sinh kia đang ẩn thân trong đám học sinh phía dưới.

Từ phòng vệ sinh trở ra, Thiên Thảo đưa tay đẩy cánh cửa phòng toilet, lại phát hiện cửa không chút di chuyển, căn bản là mở không ra!

"Quỷ phiến!" đây là hai chữ đầu tiên hiện ra trong đầu Thiên Thảo

Đó là một câu chuyện vườn trường xưa, một nữ sinh đi toilet ở phòng thứ ba dưới lên, kết quả là lúc đi ra bệnh tim tái phát nhưng cửa phòng toilet đẩy thế nào cũng không được, liền sau đó nàng liền tươi sống bị đau đến chết trong này =.=. Từ đó về sau, nếu như có ai đi vệ sinh ở cái phòng thứ ba từ dưới lên thì sẽ gặp phải những chuyện cực kỳ quỷ dị, tỷ như cửa mở không ra, tỷ như phía sau đột nhiên có gió lạnh thổi tới….

Hơn nữa trong chuyện xưa này còn nói đến mấy điều cấm kỵ, ví như lúc này tuyệt không thể ngẩng đầu nhìn trần nhà, không được soi gương, càng không được quay đầu lại nhìn phía sau….

Nhưng là Thiên Thảo là loại người nào cơ chứ, nàng không tin từ từ nhìn lên trần nhà

Kết quả..."ào ào", một thùng nước lớn từ phía ngoài dội vào, đem Thiên Thảo toàn thân ướt nhẹp. Hiện tại nàng rốt cục minh bạch, đây không phải là cái quỷ phiến quái gì mà là có người ác ý giở trò quỷ!

Ngoài cửa vang lên tiếng cười không hảo ý, nhưng nàng có thể nghe thấy rõ là tiếng cười của đám nữ hài tử. Thiên Thảo lại đẩy cửa, phát hiện cửa đã có thể mở được. Nhìn qua tấm gương trong phòng vệ sinh, nàng thấy bản thân đã bị ướt sạch…… mà quần áo lại dính sát vào thân thể, tóc dài từng lọn dính trên người theo đường cong, da thịt tuyết trắng bị nước lạnh kích thích mà trở nên phiếm hồng…. Ngừng ngừng! Cái quái gì đây, đáng lẽ lúc này người bình thường bộ dáng phải hết sức chật vật, vì sao hiện tại nhìn nàng giống như càng thêm mê người, càng thêm…. Thích hợp với bộ dáng của thế giới này nha!!!!

_________________
 

_GRIS_

Cáo Già Kiêm Heo Lười
Tham gia
4/4/19
Bài viết
129
Điểm cảm xúc
219
Điểm
43
Chương 27
Editor: Cửu Vỹ Hồ

Cơ thể bỗng nhiên rùng mình, Thiên Thảo có dự cảm không tốt, nàng xoa xoa tóc, làm bộ như buồn rầu lẩm bẩm “ Nhất định lại là đám học sinh đùa dai, một lát nữa còn phải lên lớp, giờ hẳn phải đi phòng thay quần áo nhìn xem có bộ đồng phục thể dục nào học sinh để quên thay mới được."

Sở dĩ nàng lẩm bẩm nói như vậy là sợ hãi có cái tên biến thái nào đó đang âm thầm nghe lén nàng, trong trí nhớ đột nhiên hiện lên một cái tình tiết AV --- trong toilet ba nam sinh lừa gạt một nữ lão sư, cố ý đem nàng xối ướt cả người, nữ lão sư còn tưởng rằng là học sinh nào đùa dai, một thân thảm hại tiến đến phòng thay quần áo thay đồ thể dục của học sinh, kết quả sau khi nàng thay đồ xong trở về lại bị nam sinh kia phục kích, nguyên lai ba người này là cố ý đem nàng lừa đến phòng thay quần áo yên tĩnh không người, sau đó liền đối nữ lão sư tiến hành luân X =.=

Nói nữ lão sư thay quần áo vận động còn là có chút miễn cưỡng, ba nam sinh kia cố ý đem quần áo trong phòng thay đồ lấy hết đi chỉ để lại một bộ duy nhất là bộ trang phục đã qua đặc chế. Bộ quần áo thể thao đặc chế này vừa nhỏ, mặc vào sẽ nhanh chóng dính lại thân thể, đem đường cong thân thể bại lộ hoàn toàn. Không những thế, ba điểm bộ vị quan trọng vải dệt đều chỉ là đính nhẹ lên, chỉ cần tận lực xả, vải dệt nơi đó sẽ bị bóc ra, đem những bộ vị không nên lộ hoàn toàn bại lộ.

Thiên Thảo vừa rồi cố ý nói như vậy để cho ba người kia càng thêm xác định dự đoán của bọn hắn – rằng nàng nhất định sẽ đi đến phòng thay quần áo, từ đó mà điệu hổ ly sơn, để bản thân có thời gian chạy hướng nơi khác, tránh thoát được trêu chọc của bọn sắc lang này. Tuy rằng tiếng cười khẽ của mấy nữ sinh lúc trước nàng nghe được làm nàng không xác định lúc này có phải bản thân đã gặp phải tình tiết AV hay không, có thể chỉ là bị mấy nữ sinh kia trêu đùa, nhưng nàng không dám dễ dàng kết luận, cũng không dám đặt cược, tốt hơn hết vẫn nên phòng ngừa vạn nhất.

Về tiếng cười vừa rồi nghe được, Thiên Thảo tổng cảm thấy có chút quen thuộc, cẩn thận suy nghĩ, trong đầu đột nhiên hiện ra khuôn mặt của Tiểu Vân lão sư, nàng đối với thanh âm từ trước đến giờ đều hết sức mẫn cảm, chuyện vừa rồi nhất định nàng tính toán không có sai. Tiểu Vân cố ý lộ ra thanh âm, là để che giấu thân phận của bản thân, hơn nữa mục đích nàng xuất hiện, có lẽ là để phòng ngừa nàng hoài nghi, muốn đem cạm bẫy sắp đặt càng hoàn hảo.

Không nghĩ tới Tiểu Vân cư nhiên lại liên thủ cùng ba nam sinh kia, như vậy lúc trước chuyện Tiểu Vân tiến cử nàng với hiệu trưởng dạy khóa bổ túc là chuyện có thể giải thích được.

Hành lang truyền đến thanh âm của chuông báo hiệu vào lớp, thời gian nghỉ giải lao đã hết, lớp học nhất định sẽ vì mình chưa trở về mà loạn thành một đoàn? Thiên Thảo tính toán từ hành lang tầng 2 đi xuyên qua đến một cầu thang khác sau đó vòng lại giảng đường. Dù trên người nàng quần áo ẩm ướt hết sức chật vật khiến người nhìn mơ màng, nhưng mà dù sao giảng đường cũng là địa phương an toàn nhất.

"Lão sư, ngươi chạy nhanh như vậy là muốn đi đâu?” Thiên Thảo vừa đặt chân xuống bậc thang thì bị bàn tay ở trong góc kéo lại, người nọ dùng sức kéo Thiên Thảo ngã vào trong lòng hắn.

Tuy rằng trong bóng tối không nhìn rõ mặt nhưng chỉ cần nghe đến cái thanh âm này thôi cũng đủ làm Thiên Thảo rợn tóc gáy, đây đúng là nam sinh đã từng dùng dao nhỏ uy hiếp nàng.

Bàn tay to đè lại ngực Thiên Thảo, người nọ dùng ngón tay cái cùng ngón trỏ cách quần áo dùng sức nắm chặt điểm nhỏ trên ngực nàng, tay còn lại lấy ra thứ gì đó nhét vào miệng nàng “Lần trước nhất định là vì ta quá nhân từ mới làm cho Thiên Thảo lão sư chạy trốn, lần này sẽ không như vậy, ta sẽ không làm cho người khác lại đến quấy rầy chúng ta, Thiên Thảo lão sư yên tâm hưởng thụ đi a~”

Nam tử vừa dứt lời, dưới cầu thang lại đi lên hai người, ánh mắt bọn hắn lộ ra sự thèm khát nhìn chằm chằm Ngản Thảo, nhìn chòng chọc nàng khiến nàng cảm giác như trên người đã không còn gì che đậy.
Ba cái, vừa vặn ba cái.

Thiên Thảo ngây ngẩn cả người, vốn nàng còn tưởng rằng người Tiểu Vân tìm là đám Cao Đồ, nhưng sự tình lại không như nàng tưởng tượng, chẳng lẽ Tiểu Vân sớm biết trong trường học có đám học sinh chuyên môn họp lại ban đêm bắt cóc nữ lão sư sao?,

Tiếng nói của nam tử phía sau vang lên giải đáp ngờ vực trong lòng nàng: "Chuyện này còn phải cảm tạ nữ đồng sự của Thiên Thảo lão sư a, nàng rất phối hợp với chúng ta, nhưng là lão sư yên tâm, so sánh với thân thể của nàng ta, chúng ta vẫn là càng thích Thiên Thảo lão sư ngài hơn a."

Một tên khác lên tiếng: "Thiên Thảo lão sư thích làm ở địa phương nào a? Nga ~ đúng rồi, Thiên Thảo lão sư hiện không thể nói chuyện ~ chúng ta đây liền thay ngươi làm chủ là tốt rồi, không bằng tại đại lễ đường đi, nơi đó có máy quay, chúng ta liền mở lên vừa làm sau đó còn có thể mang về nhà chậm rãi thưởng thức nha~~ Quan trọng là..." Hắn lấy tay nhéo nhéo một cái lên ngực Thiên Thảo, như là đang cân nhắc tính toán cẩn thận: "Có thứ kia thì Thiên Thảo lão sư sau này sẽ luôn biết nghe lời chúng ta nga."

Thiên Thảo lúc này đang cố dùng đầu lưỡi đẩy thứ nhét trong miệng mình ra, nó giống như một quả cầu sắt, mặt trên có rất nhiều lỗ nhỏ, bất đắc dĩ là cái quả thiết cầu này tựa hồ bị buộc vào dây thừng kéo đến sau đầu nàng, dù nàng có cố sức đẩy như thế nào cũng không thể suy suyển. Xuyên qua áo sơ mi của Thiên Thảo, nam sinh đưa tay vói vào đem áo ngực của nàng kéo xuống. Áo sơ mi bị ẩm ướt có thể nhìn xuyên thấu lại không có áo ngực, lúc này phong cảnh hiện lên mông lung, bị đám người trước mặt nhìn thấy nhất thanh nhị sở, vô cùng mê người.

"Thực mềm." Hai nam sinh kia đưa tay lên giở trò vuốt ve, tên còn lại kéo kéo quần của nàng mày nhíu tỏ vẻ ghét bỏ: "Gần đây Thiên Thảo lão sư làm sao lại không mặc váy nữa, như thế này trông thật khó coi."

Mẹ nó,còn không phải để các ngươi không có phương tiện hành hung đi a!!! Thiên Thảo giãy dụa ở trước mặt bọn hắn đều trở nên vô dụng, cánh tay bị giữ chặt sau đó liền bị bọn hắn dùng dây thừng trói lại. Nàng dùng chân đá thì đùi bị bắt lấy, cưỡng chế nâng lên cao, làm ra tư thế …. Tính giao

Ngay lúc ba nam sinh tính toán đưa nàng đi thì từ phía dưới thang lầu truyền đến tiếng bước chân, vang lên thanh âm nôn nóng của một nữ sinh: "Thiên Thảo lão sư! Ngươi ở nơi nào a?!"

Là Hữu Lệ! Thiên Thảo ngô ngô kêu, nhưng đột nhiên nghĩ tới cái gì, liền im bặt. Dù có là nam sinh cũng chưa chắc đấu lại được ba người này, mà Hữu Lệ lại chỉ là cái nữ sinh, vạn nhất chọc giận bọn hắn lại bắt Hữu Lệ lại, đối xử giống như với mình thì làm như thế nào bây giờ?!

Nam sinh đang giữ Thiên Thảo đưa cái ánh mắt cho tên còn lại, hắn ta cười nhẹ đi xuống thang lầu, Thiên Thảo trong đầu trở nên trống rỗng, chuyện nàng lo lắng cuối cùng vẫn xảy ra.

Vậy thì mặc kệ đi! Thiên Thảo không để ý thân thể đang mất trọng tâm do một chân bị nâng lên, nhoài người về phía sau đập vào cửa ‘phanh’ lên một tiếng. Nàng thoát ly kiềm chế của nam sinh kia nhưng phía sau lưng hung hăng bị đánh vào trên nền gạch, đầu cũng không tránh khỏi bị chấn động. Không quản được nhiều như vậy, Thiên Thảo trở mình liền nghiêng ngả chao đảo hướng dưới lầu chạy tới, dù thế nào cũng muốn tranh thủ cơ hội để Hữu Lệ đào tẩu, có thời gian đi tìm người giúp đỡ

Đầu cơ hồ bị choáng váng, cả người loạng choạng mất đà ngã xuống dưới, bỗng nhiên cảm thấy thân thể được ai đó tiếp được, Thiên Thảo tưởng đẩy ra, lại bị người nọ ấn vào trong lòng, ngay sau đó cảm giác được một chiếc áo khóac mang hơi thở nhẹ nhàng khoan khoái phủ lên trên người nàng.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top