[Xuyên không] Quang Tinh Nguyệt - Tiểu Quỷ - Linh Phong

Linh Phong

Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
23/4/20
Bài viết
256
Điểm cảm xúc
330
Điểm
63
Chương 28: Tiệc bãi biển
Ánh dương của buổi chiều tà dần buông xuống mặt biển. Nó ánh lên một màu vàng cam đặc trưng thật đẹp. Hòa cùng với màu vàng rực rỡ ấy là mặt biển xanh biếc một màu. Xa xa, những chú cá thân mình ánh lên màu bạc trắng tung mặt nước mà bay trên không trung. Màu vàng trải rộng cả một khung trời rộng lớn, đâu đó xa xa có những cánh chim trời trắng muốt bay vội vàng trở về tổ ấm của chúng. Một cảnh sắc thật yên bình mà cũng vô cùng mỹ lệ. Quá đẹp, thật sự là quá đẹp. Màu vàng của bầu trời, của ánh tà dương buổi chiều tàn. Màu xanh biếc của mặt biển vô tình bị nhuộm bởi ánh tà dương kia. Mà đôi khi lại tô điểm thêm màu trắng muốt của chim trời hoặc trắng bạc của những chú cá tung mình trên mặt nước. Tất cả đều khiến cho người ta phải mê đắm. Và… nó cũng có một phần nào đó xoa dịu đi những trái tim của những con người đang mệt mỏi vì những trận chiến gian khổ.

Bạch Hàn đã thiếp đi từ trận chiến khi nãy cho đến giờ, Hải Yến luôn túc trực bên cạnh cậu ta. Nhìn ngắm khuôn mặt Bạch Hàn, bất chợt những giọt nước mắt cô ấy rơi xuống.

- Sao lại khóc?

Bạch Hàn nhẹ nhàng mở mắt ra rồi ngồi dậy. Hải Yến vội vàng lau đi những giột nước mắt còn vương trên má cô ấy. Cô ấy lắc đầu vài cái rồi mỉm cười:

- Không, không có gì.

Bạch Hàn khẽ đặt tay mình lên má cô ấy. Làn hơi ấm từ bàn tay Bạch Hàn thấu tận tâm can Hải Yến. Cô ấy đưa tay mình lên nắm chặt lấy cánh tay của cậu ta. Rồi cô ấy nhẹ nhắm mắt mình lại, dụi dụi đôi gò má trắng tinh mềm mại của mình vào tay cậu ta.

Nhẹ nhàng, Bạch Hàn kéo đầu Hải Yến vào ngực mình. Cậu ta ôm chặt cô ấy rồi nói khẽ vào tai:

- Mọi chuyện qua rồi. Không sao đâu.

Vòng tay của Hải Yến cũng siết chặt lấy người Bạch Hàn. Dường như cô ấy vẫn còn ám ảnh chuyện đêm hôm qua. Cảm nhận làn hơi ấm quen thuộc ấy, cô ấy cảm thấy yên lòng đôi chút.

Bạch Hàn ngẩn mặt nhìn lên bầu trời cao thẳm đang dần chuyển màu kia. Thế nhưng dường như đôi mắt cậu ta đang nhìn vào một nơi nào đó xa xăm lắm. Trong đầu cậu ta lúc này chỉ hiện rõ lên một câu nói: Phải cố gắng mạnh mẽ hơn nữa. Vì người con gái mình yêu thương, cũng là vì bản thân mình. Bất giác, đôi tay Bạch Hàn ghì chặt lấy người Hải Yến.

Hồng Long dìu Dạ Nguyệt đến một gốc cây to ngồi nghỉ. Thân cây cao to vững chắc, cả tán cây reo lên xào xạc mỗi khi có những trận gió kéo vội qua. Tiếng gió vi vu, vi vu như ru hồn ta chìm vào một cõi nào đó mơ màng. Nắm chặt lấy tay Dạ Nguyệt, Hồng Long ngẩn mặt nhìn lên bầu trời cao thẳm ấy.

- Thật sự là anh không có bị thương ở đâu chứ?

Dạ Nguyệt dựa vào người Hồng Long hỏi nhỏ.

- Anh mà giấu em thì coi chừng em đó.

- Lo nghỉ ngơi đi, nghĩ ngợi nhiều quá đấy.

Hồng Long quát yêu Dạ Nguyệt. Cô ấy chun cánh mũi xinh xinh của mình lại chọc tức Hồng Long. Rồi Dạ Nguyệt khẽ dựa vào vai Hồng Long lim dim mắt. Hồng Long cúi xuống nhìn khuông mặt xinh xắn của Dạ Nguyệt rồi bất chợt mỉm cười. Hôn nhẹ vào trán Dạ Nguyệt, cậu ta lại đưa đôi mắt nhìn lên thiên không cao thẳm kia. Có đôi khi, vì một ai đó ta có thể dốc hết sức mình ra nhằm trở nên mạnh mẽ hơn. Vì người nào đó, cũng là vì bạn bè. Nắm tay Hồng Long nắm chặt lại từ lúc nào không hay.

Cùng lúc đó, Phong Lam cùng Tôn Giang đang nằm trên bãi cỏ xanh mượt bên cạnh bờ hồ Thủy Tinh thành. Cả hai đều đang đi theo những suy nghĩ riêng của mình. Chỉ là những con người bình thường, không có gì, không biết gì cả. Thế mà cho đến hôm nay, họ đã trải qua khá nhiều trận chiến sinh tử. Cũng thật may mắn là họ đều toàn mạng trở về, thế nhưng về sau ai có thể biết được là họ có còn may mắn như thế nữa không. Thế nên dù là đi theo những suy nghĩ riêng nhưng một phần nào đó, cả Tôn Giang và Phong Lam đều đang nghĩ về chuyện đó.

Tòa lâu đài Thủy Tinh thành sừng sững trước mặt họ. Cao hơn nó là thiên không cao vời vợi. Khung cảnh này khiến cho người ta cảm thấy mình quá nhỏ bé. Khẽ thở dài một tiếng, Phong Lam cất tiếng:

- Hình như… chúng ta còn quá yếu đúng không?

Tôn Giang khẽ ừm một tiếng trả lời Phong Lam. Thế rồi cả hai lại chìm vào những suy nghĩ của riêng mình. Thế nhưng thật sự nhóm họ có phải là yếu hay không. Câu trả lời dĩ nhiên là không. Nếu như riêng rẽ một cá nhân thì có thể họ sẽ yếu, thế nhưng nếu là cả nhóm họ cùng nhau làm chuyện gì đó, họ không thể nào gọi là yếu được. Cứ nhìn vào những trận chiến mà họ đã tham gia xem. Khổng Kền vương cùng bầy lâu la của hắn ta, họ đã tiêu diệt sạch. Một sứ giả của Tử Vong thành, có khả năng triệu hồi Khổng Tước thần, một trong 12 vị thần thú của thế giới này. Họ cũng có khả năng chống trọi được. Đấu với một con còn có khả năng mạnh ngang hàng thần thú: Băng long. Họ cũng đã hạ gục được nó. Vậy thì họ có thể yếu chổ nào cơ chứ. Thế nhưng, chính vì suy nghĩ luôn phải trở nên mạnh hơn nữa ấy lại chính là thứ giúp cho họ có thể làm được những chuyện kinh thiên động địa về sau này.

Ngồi bên bờ biển rộng lớn, Tuyết Liên khẽ tựa đầu vào vai Phi. Nhìn ánh chiều tà dần buông bỏ màu vàng rực rỡ và chuyển sang màu đen của bóng tối, trong lòng Phi chợt có đôi chút cảm thán. Cậu ta vô thức thở dài một tiếng.

- Có chuyện gì sao anh?

Phi lắc đầu không trả lời cô ấy. Tay cậu ta siết nhẹ vai Tuyết Liên, chợt cô ấy lại cười khúc khích.

- Sao cười vậy ngốc.

Phi mỉm cười hỏi Tuyết Liên. Cô ấy vừa nghe xong liền đánh nhẹ vào ngực Phi:

- Anh mới ngốc ấy.

Tuyết Liên vừa đánh xong, Phi đã vội vàng ôm ngực mình. Khuông mặt cậu ta bất chợt nhăn nhó tỏ vẻ rất đau đớn. Tuyết Liên tưởng mình đã đánh trúng vết thương của Phi, thế nên cô ấy trở nên bối rối:

- Em… em xin lỗi. Em không biết… em…

Vửa xin lỗi, cô ấy vừa xoa xoa vào ngực cậu ta với bộ dạng vô cùng lo lắng. Thấy dáng vẻ này của cô ấy, Phi bổng nhiên cười phá lên. Như hiểu ra được chuyện gì đang diễn ra, Tuyết Liên phùng má lên, chuyển từ xoa sang đánh mạnh liên tục vào người Phi:

- Chọc người ta, chọc người ta này…

Nắm lấy tay Tuyết Liên, bốn mắt nhìn nhau, Phi chồm đến hôn nhẹ lên môi Tuyết Liên rồi mỉm cười. Tuyết Liên vội vàng đỏ mặt quay đi. Ôm chặt thân hình nhỏ bé của Tuyết Liên từ phía sau, cả hai cứ đứng như thế trong yên lặng.

- Anh thổi tiêu cho em nghe đi.

Tuyết Liên cất tiếng phá đi không gian yên tĩnh mà lãng mạn xung quanh. Phi nghịch ngợm nói nhỏ vào tai cô ấy:

- Em không thích như thế này à.

Tuyết Liên lắc đầu:

- Không phải… chỉ là… em muốn nghe anh thổi tiêu thôi.

Phi mỉm cười rồi buông cô ấy ra. Rút từ trong ngực ra một cây tiêu bằng pha lê tuyệt đẹp. Phi ngồi xuống đất rồi bắt đầu đưa cây tiêu lên miệng thổi. Tiếng tiêu cất lên du dương như muốn xua tan đi những khó khăn mệt nhọc mà những trận chiến mang lại. Tiếng tiêu vang đi xa, rất xa. Nó hòa quyện vào những cơn gió, mang theo một chút phong sương mà bay vội đi trên bầu trời cao vợi. Nó lẫn vào những tiếng sóng nhẹ nhàng vỗ ve bờ cát dài trắng tinh. Nó tan vào từng phiến lá cây mà khi những phiến lá ấy rung lên lại phát ra những âm thanh tuyệt diệu.

Âm thanh ấy lan nhanh đến tai những người đang mệt mỏi vì trận chiến, nó tạo nên sự yên bình làm người ta vô thức quên đi những mất mát kia. Tiếng tiêu tuyệt diệu ấy vang xa, ngân xa khắp mọi ngỏ ngách của Thủy Tinh thành.

Đứng từ trên một tòa tháp cao, một người vận y phục hoàng tộc đang nhìn về phía phát ra âm thanh hoàn mỹ kia. Tuy chỉ đứng đó, nhưng người này cũng khiến cho những người xung quanh cảm thấy có một áp lực nào đó vô cùng bức bách. Nhắm mắt thưởng thức âm thanh tuyệt diệu ấy, ông ta không biết có một người đang quỳ sau lưng mình. Người đó không ai khác hơn chính là bát hoàng tử, người nghiên về nhóm Tiểu Quỷ khi xảy ra trận chiến ấy.

- Thưa phụ hoàng, họ…

Không đợi bát hoàng tử nói xong, ông ta đã phất tay ra hiệu cho cậu ta lui. Còn bản thân mình thì đang đứng lắng nghe bài nhạc ấy của Phi.

Có vẻ như quá nhập tâm vào bài hát mà Phi không nhận ra mọi người trong nhóm đã tập trung đông đủ xung quanh cậu ta. Đến khi tiếng tiêu của cậu ta dứt, cậu ta mới giật mình vì mọi người đang nhìn mình chăm chú.

- Đệt, tao biết tao đẹp trai, nhưng mà đừng có nhìn tao vậy chớ.

Bạch Hàn tặc lưỡi:

- Bớt ảo tưởng đi bạn, mà làm sao mày lại có nhiều tài lẻ đến vậy nhỉ?

Tôn Giang thì nhìn Phi bằng đôi mắt hoài nghi:

- Khai thiệt đi, học thổi tiêu từ khi nào, học ai…

Phi nhún vai cất cây tiêu vào ngực áo:

- Bố chịu, không hiểu sao từ khi qua thế giới này, tiếng tiêu của tao lại xuất quỷ nhập thần như vậy đấy. Âu cũng là khả năng đấy các bé à.

Quả thật là vấn đề này Phi không biết được. Tiếng tiêu của Phi vốn khá bình thường, thế nhưng từ khi đến thế giới này, nó ngày một tăng tiến đến không ngờ. Đến cả bản thân cậu ta còn bị mê hoặc bởi tiếng tiêu ấy thì ai có thể cưởng nổi chứ. Đến cả 2 con thần thú Phi Mã và Băng Giác Lang cũng đang nằm lim dim bên cạnh kia kìa.

Phong Lam ngẩn đầu lên trời rồi cất tiếng:

- Đêm nay đẹp quá nhỉ.

Quả đúng như Phong Lam nói. Bầu trời đêm nay đẹp đến kỳ lạ. Một vầng trăng bạc trắng soi xuống thế gian, nó phát ra ánh sáng huyền dịu thật khiến cho tâm hồn mỗi người trở lại yên bình hơn không ít. Mà những ánh mây khổng lồ trắng xóa trên thiên không hòa cùng ánh trăng lại tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến mức khiến cả bọn ngơ ngác. Bạch Hàn cất tiếng hỏi:

- Có đứa nào có ý kiến gì cho đêm nay không?

- Vậy thì… làm tiệc bãi biển đi. – Tôn Giang đề nghị.

- Ý kiến hay.

Cả bọn đều đồng thanh nhất trí. Chợt Phong Lam nhăn mặt nói:

- Vậy đồ ăn kiếm đâu ra.

Phi cùng Bạch Hàn gật đầu. Cả hai lập tức ra lệnh cho hai con thần thú đang lim dim mắt sắp ngủ đến nơi kia:

- Tiểu Bạch – Băng Giác Lang, đi kiếm vài con thú đi.

Cả hai con thần thú gầm gừ vài tiếng khó chịu rồi cũng lao vào trong khu rừng. Bạch Hàn búng tay quay qua nói với mọi người:

- Xong phần thịt.

- Vậy hai đứa mày đi kiếm ít cá luôn đi.

Phi cùng Bạch Hàn nổi xung đột lên muốn giết người này. Phi đưa đôi mắt nghi ngờ nhìn Phong Lam:

- Vậy chú làm gì hả tthằng kia?

- Tao đi gom củi về. Mày nghĩ không có củi đốt được à. Đi thôi Tôn Giang.

Nói xong, không đợi Tôn Giang có đồng ý hay không. Tên Phong Lam đã xách giò chạy trước. Bạch Hàn cùng Phi đành lắc đầu cười khổ. Cả hai một có thể lăng không, một có thể tạo băng nổi trên mặt nước đành đi ra biển.

Trong lúc đó, tiểu Phi Mã cùng Băng Giác Lang đã quay trở về. Nhìn hai con thú to lớn trong miệng chúng, bốn người còn lại ở đây đều cảm thấy cả hai dường như quá mạnh mẽ. Thế nhưng có một chuyện làm cả bọn há hốc mồm hơn nữa. Khi đặt 2 con thú to lớn trong miệng xuống, cả hai gầm gừ nhau vài tiếng rồi lại tức tốc quay trở vào trong rừng. Tuyết Liên trông thấy cảnh tượng ấy cũng chỉ biết cười khổ. Hải Yến ngạc nhiên hỏi:

- Hai đứa chúng nó làm gì thế?

- À, bọn chúng đang… thi xem ai đem về con to hơn đó.

Sau câu nói của Tuyết Liên, cả bọn lập tức rớt hàm xuống đất. Đường đường là thần thú lại có thể con nít như vậy hay sao chớ.

So với hai con thần thú, chủ nhân của chúng cũng không hơn gì. Người ta thường nói chủ nào tớ này là áp dụng vào cái trường hợp như thế này đấy. Phi cùng Bạch Hàn hai người cũng đang thi xem ai đánh bắt được nhiều cá hơn này. Mỗi cú chích điện của Phi xuống mặt nước là có một đàn cá nổi bụng lên mặt nước. Cậu ta chỉ việc gom về thôi. Còn Bạch Hàn thì dữ dội hơn, ghê gớm hơn. Đóng băng cả một mảng lớn rồi xách cả mảng băng ấy đem về. Vừa về đến nơi, đo ra số cá, cả hai lại tức tốc lao vội ra biển tiếp tục. Cả bọn cũng chỉ lắc đầu ngán ngẩm mà thôi.

Cuối cùng thì cuộc thi đua cũng đã kết thúc, bởi vì Tuyết Liên và Hải Yến dọa là nếu họ bắt nữa thì họ phải ăn cho hết số cá đó. Thế nên Phi cùng Bạch Hàn đành phải tạm hoãn cuộc thi đua lại.

Chỉ trong một quãng thời gian ngắn, nhờ sự góm sức của ba cô gái và anh chàng Hồng Long, số thịt và cá đã được chuẩn bị gọn. Thế nhưng hình như nó vẫn còn thiếu thiếu chút gì đó.

- Này, có ai có rượu không.

Cả bọn nhún vai. Dĩ nhiên là họ không có, thế nhưng có một người lại có, có nhiều là đằng khác. Bát hoàng tử vừa đến đã cất tiếng:

- Cho ta tham gia với.

Không nhiều lời, phía sau cậu ta chính là một hàng người mang theo những thùng rượu cở lớn cùng khá nhiều món ăn. Bạch Hàn thấy vậy liền chạy đến quàng vai câu cổ kéo bát hoàng tử vào nhập cuộc. Dĩ nhiên là hành động này của cậu ta bị cả bọn lập tức khiển trách tại chổ. Cuộc vui vừa bắt đầu thì cuộc thi đấu lại tiếp tục. Lần này là cả sáu tên con trai có mặt tại đó đều tham gia. Cuộc thi cưa rượu. Ai uống được nhiều hơn là người đó thắng. Kẻ thua phải kể một cậu chuyện mình làm đáng xấu hổ ra. Thế nên, nhưng tiếng cười sảng khoái, thoải mái liên tục vang lên không dứt.

Cũng vẫn tại tòa lâu đài cao nhất ở Thủy Tinh thành, phụ hoàng của bát hoàng tử, cũng chính là vua của Thủy Tinh thành đang chấp tay sau lưng nhìn về phía bờ biển ấy. Phía sau ông ta lần này là một kẻ mặc y phục đen từ đầu tới chân. Hắn ta chỉ chừa đôi mắt sáng quắc phát ra uy thế áp bức hướng về phía nhà vua. Thế nhưng so với uy thế của nhà vua thì đôi mắt của hắn thật sự không đáng kể chút nào cả. Hắn ta cất tiếng:

- Thưa ngài, bọn chúng…

- Không sao, mọi chuyện đã thực hiện đúng như kế hoạch rồi chứ.

- Vâng thưa ngài, mọi chuyện đã hoàn thành như kế hoạch được giao.

- Được rồi, ngươi lui xuống đi. À nhớ nhắc cho bát hoàng nhi biết là ngày mai đem bọn chúng vào yết kiến ta. Tại căn phòng này.

Nhà vua vừa dứt lời thì tên áo đen ấy đã không còn có mặt ở đó nữa. Ông thở dài một tiếng rồi nhìn về một phía nào đó xa xăm lắm, đồng thời trong miệng ông ngân lên câu nói khẽ:

- Thiên Nhân à, không ngờ đám học trò của ông lại mạnh mẽ đến thế. Tử Vong thành... thời khắc của các ngươi... sắp đến rồi.

Cùng lúc đó, tại lâu đài mang uy thế áp ức kia. Người ngồi trên ngai vàng điềm tĩnh hỏi:

- Ngươi nói sao, kế hoạch thất bại?

Kẻ đang quỳ ở dưới vô tình cũng lại là một tên mặc áo đen từ đầu đến chân. Chỉ khác là đôi mắt tên này không có sự uy áp giống như tên kia thôi. Hắn ta run như cầy sấy quỳ ở đó không nói tiếng nào. Không gian im lặng bao trùm cả tòa cung điện rộng lớn. Bất chợt trong khoảnh khắc, một luồng sáng đen kịt bao trùm lấy cả cung điện rồi vụt tắt. Phía dưới chỉ còn lại một cái xác không hồn của tên áo đen kia mà thôi. Mà thanh kiếm nằm bên cạnh tên đang ngồi trên ngai vàng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo chết chóc. Bọn lính gác ngay lập tức chạy đến đem xác tên áo đen đó rời khỏi đây.

Người mặc chiến bào ngay tức khắc quỳ xuống trước tên đang ngồi trên ngai vàng kia:

- Thưa bệ hạ, Ngân Linh cô ấy…

Người đó trầm trầm cất tiếng cắt ngang lời tên vận chiến bào:

- Ta biết ngươi định nói gì. Lần này thất bại cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho cô ta được. Nhưng phạt thì vẫn phải phạt.

Tên mặc chiến bào quỳ đó im thin thít, mà hai tên kia cũng không nói thêm tiếng nào. Sự im lặng kéo dài trong chốc lát, thế rồi tên ngồi trên ngai vàng cất giọng âm trầm:

- Bao lâu nữa thì tới hạn hiến tế thần thú.

Tên cầm quyển cổ thư rách nát bước ra cung tay đáp:

- Tâu bệ hạ, trong vòng nữa năm sau.

- Được, Cuồng Nghiêm, ngươi đi thông báo cho cô ta chuẩn bị kỹ càng cho buổi lễ ấy.

Tên Cuồng Nghiêm, cũng chính là tên vận chiến bào vội vàng lui xuống rồi cấp tốc rời khỏi Tử Vong thành. Trên ngai vàng, người đó âm trầm nhìn về một phương nào đó trong bóng tối rồi nhếch mép cười. Nụ cười ớn lạnh đến tận xương tủy người khác.

Vào lúc đó, cả nhóm Tiểu Quỷ hiện giờ đã say bí tỉ hết rồi. Cả bọn nằm vật ra bãi cát như người chết. Chỉ trừ vài tên lúc này chưa say cho lắm. Phi, Tôn Giang cùng bát hoàng tử. Ngoài ra còn có ba cô gái, thế nhưng họ dường như cũng đã say phần nào bởi vì họ cũng có uống đôi chút. Khuôn mặt đỏ hồng của Tuyết Liên bên cạnh làm cho Phi thật sự ngây ngất. Vật vờ đôi chút, cô ấy ngã vội vào lòng Phi rồi thiếp đi luôn không biết trời đất gì nữa. Đồng thời trên miệng cô ấy nở nụ cười đẹp như một đóa hoa mới nở. Đến cả bát hoàng tử còn muốn không cầm lòng được kia kìa.

Tôn Giang vỗ vỗ vai Phi, giọng nói của cậu ta có đôi chút hơi men:

- Cảm ơn mày… hức… Không có mày… hức… không có…

Phi cười cười:

- Biết rồi, khổ lắm. Ngủ đi ông tướng.

- Tao chưa say… hức…

Nói xong, Tôn Giang lại đưa bình rượu lên miệng tu một hơi, sau khi cậu ta tu xong cũng là lúc cậu ta nằm vật ra luôn. Lúc này, chỉ còn Phi và bát hoàng tử. Cả hai nhìn nhau chăm chú:

- Ta biết ngươi có chuyện muốn nói.

Phi cất tiếng trong khi nhìn thẳng vào mặt bát hoàng tử. Bát hoàng tử gật đầu đáp:

- Đúng thế. Ngày mai, tôi muốn mời cả nhóm anh vào hoàng cung yết kiến phụ hoàng của tôi.

- Phụ hoàng ngươi, vua của Thủy Tinh thành sao. Chẳng phải ta nghe nói ông ta mắc bệnh không cho gặp người ngoài hay sao. Đến cả con trai ông ta giả thánh lệnh mà ông ta còn không biết kìa.

Mỗi câu nói của Phi hệt như chọc ngoáy vào sự bình tĩnh của bát hoàng tử. Thế nhưng bát hoàng tử vẫn tỏ ra bình tĩnh trả lời Phi:

- Mọi chuyện thực chất là phụ hoàng ta đã biết.

- Đã biết. – Phi tỏ vẻ ngạc nhiên vì câu trả lời của bát hoàng tử.

- Đúng vậy, thực ra chuyện nhị hoàng huynh và tam hoàng huynh làm càn như vậy là do phụ hoàng muốn kiểm tra năng lực của những người được chọn, những kẻ nổi tiếng nhất thế giới này hiện giờ.

- Nổi tiếng, người được chọn. – Phi càng tỏ vẻ mê mang.

- Các anh không biết sao?

Phi lắc đầu, cậu ta đáp:

- Chúng ta đâu có làm gì đâu mà trở nên nổi tiếng được. Còn chuyện người được chọn kia thì lại càng không biết hơn nữa.

Bát hoàng tử thở dài rồi cậu ta chậm rãi giải thích cho Phi hiểu về mọi chuyện.

Thì ra, sau trận chiến ở thành G.O, cả nhóm Tiểu Quỷ đã trở nên nổi tiếng. Đồng thời có một lời nguyền từ rất lâu về trước bổng nhiên được đồn đãi và lan nhanh khắp mọi hang cùng ngõ hẻm ở thế giới này.

“Khi những người được chọn xuất hiện, cổng thời không sẽ mở ra một lần nữa. Trận chiến cuối cùng sẽ nổ ra. Tử Vong sẽ bị hạ, đồng thời bầu trời sẽ sụp đổ.”

Đó chính là lời tiên tri từ rất lâu, rất lâu về trước được truyền tụng lại. Không hiểu có phải do sự xuất hiện quá mức đột ngột cũng như những trận chiến kinh thiên của nhóm Tiểu Quỷ hay không mà câu tiên tri này một lần nữa lại được lan truyền mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tất nhiên là những chủ thành rất coi trọng việc này. Trong câu tiên tri có nói đến chuyện Tử Vong bị hạ. Vậy nếu đúng thì Tử Vong ở đây chính là chỉ Tử Vong thành, ngôi thành mạnh nhất mà cũng là ngôi thành tanh mùi máu nhất ở thế giới này. Hầu như bất kỳ ngôi thành hay quốc đảo nào cũng có một chút thù hằn với Tử Vong thành. Chuyện Tử Vong thành bị hạ chính là niềm vui lớn nhất của tất cả các chủ thành ở thế giới này.

Nghe xong câu chuyện, Phi bất chợt phá lên cười ha hả khiến Tuyết Liên trong mơ màng đánh cậu ta một cái. Phi nói:

- Và phụ hoàng ngươi tin câu chuyện này?

Bát hoàng tử gật đầu, Phi lại bắt đầu cười lớn.

- Cho ta xin đi, bọn ta, với sức mạnh này, ngươi nghĩ có cơ hội đánh vào tới Tử Vong thành hay sao. Hơn nữa, nhiệm vụ của bọn ta lại là…

- Trở về thế giới của các anh.

Câu nói cắt ngang của bát hoàng tử khiến Phi sửng sốt. Cậu ta lập tức hỏi:

- Sao ngươi biết?

- Phụ hoàng sẽ có câu trả lời thích đáng nhất cho các anh. Thôi tôi phải trở lại hoàng cung đây. Hẹn các anh vào ngày mai.

Nói xong, bát hoàng tử đứng lên và xoay người đi tức khắc, bỏ lại một mình Phi ngồi đó với mớ suy nghĩ hỗn loạn trong lòng. Nhìn theo bóng lưng bát hoàng tử, rồi đưa mắt nhìn về phía lâu đài Thủy Tinh thành to lớn vững chắc kia. Phi nhoẻn miệng cười. Thủy Tinh thành, vua của ngươi cũng khá đấy chứ. Trên bầu trời, vầng trăng sáng rực vẫn đang soi rọi khắp mọi nơi, khắp mọi nẻo đường.
 

Linh Phong

Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
23/4/20
Bài viết
256
Điểm cảm xúc
330
Điểm
63
Chương 29: Diện kiến vua Thủy Tinh thành
Sáng hôm sau, sau khi đã nghe Phi kể sơ lược qua câu chuyện mà cậu ta và bát hoàng tử trao đổi đêm qua. Cả bọn lâm vào trầm ngâm đôi chút.

- Vua của Thủy Tinh thành biết hết mọi chuyện mà vẫn không nói gì sao? – Hồng Long hằn học.

Phong Lam ngồi suy nghĩ đôi chút rồi cậu ta cất tiếng:

- Trong chuyện này hẳn có uẩn khúc gì đó đây. Giờ tụi mày tính sao?

Bạch Hàn đáp lời:

- Tao thì lại muốn xem xem ông ta muốn làm gì tụi mình đây. Dù sao thì giết chết hai hoàng tử của cả một vương thành là điều vô cùng cấp bách mà.

Nhận thấy giọng điệu cười cợt của Bạch Hàn, Phi xua tay:

- Bớt đùa đi Bạch Hàn. Với toan tính của một quân vương, chúng ta sẽ không thể hiểu nổi đâu.

Tôn Giang cất tiếng hỏi:

- Vậy giờ sao? Chúng ta sẽ làm gì đây? Đi vào hoàng cung diện kiến đức vua của bọn họ hay là chạy.

Phong Lam quay qua nhìn Tôn Giang:

- Mày biết hướng nam nơi sư phụ chỉ là đâu phỏng?

- Thì ở…

Cánh tay Tôn Giang đưa lên rồi buông xuống. Bởi vì hướng mà cậu ta sắp chỉ chính là ở giữa cánh cổng đá khổng lồ, cũng chính là hướng về mặt biển rộng lớn. Phi trầm ngâm đôi chút rồi nói:

- Thôi được rồi, chúng ta sẽ đi vào trong hoàng cung xem có chuyện gì xảy ra tiếp tục. Dù sao thì với sức mạnh Power cấp 2 của anh đây, Bạch Hàn, Hồng Long cùng Phong Lam thì cũng có thể dễ dàng thoát thân được.

Cả bọn nhìn nhau sau câu nói của Phi. Dù sao thì mọi chuyện cũng đã như vậy rồi, thà đối mặt còn hơn trốn chạy. Cả bọn đều nghe theo quyết định của Phi.

Khi vừa đặt chân vào ngôi thành, cả bọn thật sự không thể ngờ được một chuyện. Người dân trong thành chạy vội ra tung hô cả nhóm ầm ĩ. Cả bọn đưa mắt nhìn nhau khó hiểu. Đây rốt cuộc là cái chuyện quái quỷ gì ấy nhỉ, tại sao người dân trong ngôi thành này lại tung hô họ?

- Mọi người là người đã hạ gục được cơn ác mộng hằng năm của Thủy Tinh thành nên người dân họ tỏ thái độ đó là đúng thôi.

Vừa dẫn cả nhóm đi vào căn phòng mà đêm qua vua Thủy Tinh thành đã căn dặn, bát hoàng tử vừa giải thích đôi chút. Tôn Giang cười cười đáp lời:

- Vậy coi ra, con thần thú đó cũng không được ưa chuộng lắm.

Hỏi ngộ, thử hỏi có con thần thú mỗi năm lại đòi đem người ta ra hiến tế, vậy ngươi còn ưa chuộng nó nỗi hở. Tuy bát hoàng tử rất muốn nói vậy nhưng cậu ta lại im lặng rồi cười cười.

Xuyên qua vài dãy hành lang dài ngoằn ngèo, cuối cùng căn phòng của đức vua Thủy Tinh thành đã hiện rõ trước mặt họ. Khác xa với những gì mà cả bọn đã nghĩ trên suốt quãng đường đến đây. Cứ tưởng là căn phòng của một vị quân vương phải vô cùng tráng lệ và xa hoa thì ở đây, nó lại vô cùng bình thường, thậm chí thua xa phòng của hai tên hoàng tử kia nữa.

- Đây là…

Phi cất tiếng hỏi. Bát hoàng tử xoay người lại, cậu ta vừa định đáp lời Phi thì ngay khoảng khắc đó, một luồng uy áp mạnh mẽ hệt như một cơn lũ tràn đến chèn ép cả nhóm. Luồng uy áp này giống như là cả một ngọn núi khổng lồ đang ép họ quỳ xuống vậy. Đối với những người hơi yếu một chút, hoặc là những người bình thường thì chắc chắn sẽ bị luồng uy áp này áp bức, thế nhưng Tiểu Quỷ lại không phải là kẻ yếu, và họ càng không phải là những người bình thường.

Phi ngay tức khắc nhận thấy luồng uy áp ấy kéo tới, cậu ta đã lui vội về sau, đồng thời còn ôm xốc ngang eo Tuyết Liên mà lui về.

Những cơn gió quanh người Phong Lam lập tức nổi lên cuồn cuộn bao bọc lấy cậu ta, đồng thời làm giảm bớt rất nhiều lực uy áp kia.

Tôn Giang đưa tay lên rồi cậu ta như đang nắm lấy một thứ gì đó, thế đứng cậu ta lúc này vô cùng vững vàng, tựa như không hề có một sức mạnh nào áp bức được cậu ta cả.

Hải Yến đứng bên cạnh Bạch Hàn liền tạo ra màn chắn đỏ bao bọc lấy cả hai. Màn chắn của Hải Yến thật sự là công hiệu, nó loại bỏ hoàn toàn sự áp bức đó khỏi bọn họ.

Hồng Long vận sức mạnh của lửa tạo ra một vùng không gian bao trùm lấy cậu ta lẫn Dạ Nguyệt. Không gian lửa bao bọc ấy tuy giảm phần lớn sự áp bức nhưng nó vẫn khiến cậu ta cảm thấy khá khó chịu.

Luồng uy áp ấy đến nhanh mà rút đi cũng cấp tốc. Vừa xuất hiện đấy, lại vừa như nó không hề tồn tại. Chỉ trong thoáng chốc ấy đã khiến cho cả bọn phải toát mồ hôi một đợt. Nếu như họ không cấp tốc vận sức mạnh như vậy thì họ sẽ bị luồng uy áp đó đè ép là cái chắc. Lau đi mớ mồ hôi lạnh trên trán, Hồng Long giận dữ nhìn bát hoàng tử:

- Chuyện này là sao?

Bát hoàng tử ấp úng:

- Cái này…

Quả thật sự việc này nằm ngoài sự kiểm soát của cậu ta. Tại sao phụ hoàng lại tỏa ra luồng uy áp mãnh liệt đến vậy chứ. Thử sức bọn họ sao? Thậm chí cả cậu ta cũng mém bị đè ép xuống rồi. Rốt cuộc đây là chuyện gì.

Không đợi bát hoàng tử giải thích, một giọng nói mãnh liệt mang đầy sự uy nghiêm cất lên từ trong phòng:

- Vào đi.

Giọng nói này mang theo một luồng sức mạnh cổ xưa nào đó khiến cho cả bọn phải nghẹt thở. Cánh cửa phòng từ từ hé mở ra, bên trong là một người đàn ông uy dũng và oai nghiêm đang ngồi trên ghế nhìn chằm chằm bọn họ.

Hít một hơi thật sâu, cả bọn lấy hết dũng khí bước đến đứng đối diện với ông ta.

- Hoàng nhi xin ra mắt phụ hoàng.

- Chào ngài.

Cả bọn không hành lễ, không cúi chào gì cả. Chỉ một câu nói như vậy cũng đã thể hiện rõ được ý chí quật cường của cả nhóm. Không bao giờ cúi mình trước bất cứ ai, dù có là vua hay thần thánh gì đi nữa.

Trầm ngâm gật đầu, đức vua Thủy Tinh thành vuốt vuốt bộ râu của mình:

- Khá lắm, quả không hổ danh là các đệ tử của lão Thiên Nhân.

- Ngài biết sư phụ của bọn tôi. – Phong Lam ngạc nhiên hỏi.

- Biết, không chỉ là biết, mà còn là bạn vô cùng thân thiết.

Nói đến đây, đức vua như lâm vào suy tư. Rồi ông ấy tự nói tiếp:

- Ta rất tiếc về chuyện của lão Thiên Nhân.

Trong câu nói này của ông mang theo sự tiếc nuối vô hạn về một người bạn già đã ra đi. Điều này khiến cho cả bọn có phần tin tưởng ông ta hơn đôi chút.

- Quận chúa Hải Yến, ngươi vẫn khỏe chứ.

Không nhắc đến thì thôi, nhắc đến là Bạch Hàn muốn nổi máu sung thiên. Nắm tay của cậu ta nắm chặt lại phát ra những tiếng răng rắc. Rất nhanh, Hải Yến đã nắm lấy tay Bạch Hàn rồi cô ấy quay qua nói với đức vua:

- Xin ngài đừng gọi tôi là quận chúa.

Giọng điệu của Hải Yến mang theo chút giận dữ. Đức vua dường như hiểu được điều đó, ông nhắm mắt lại rồi đáp lời cô ấy:

- Chuyện các tên nghịch tử của ta ta đã biết. Ta muốn gởi lời xin lỗi đến các ngươi.

Hồng Long cười khẩy:

- Xin lỗi, nếu như Dạ Nguyệt hay Hải Yến có chuyện gì thì ngươi còn xin lỗi nổi hay sao.

- Hồng Long!!!

Phi quát nhẹ Hồng Long rồi cậu ta quay sang đức vua:

- Chúng tôi không cần sự xin lỗi, điều chúng tôi muốn là một sự giải thích hợp lý. Tại sao ông đã biết mà vẫn để cho bọn chúng lộng hành như vậy.

Đức vua cười nhẹ rồi đứng dậy. Một sức mạnh uy áp vô hình bao trùm lấy cả căn phòng này. Ông đứng nhìn ra cửa sổ, đôi mắt ông ta nhìn về một phương nào đó xa xăm rồi cất tiếng:

- Từ rất lâu về trước. Thời kỳ đen tối nhất ở thế giới này. Mọi quốc gia, mọi vùng đất đều chìm vào loạn lạc triền miên…

- Chúng tôi đến đây không phải để nghe kể chuyện.

Không để tâm đến lời nói của Hồng Long, ông ta vẫn tiếp tục câu chuyện của mình:

- Tuy gọi là thời kỳ đen tối, nhưng nó cũng là bước chuyển mình vĩ đại nhất ở thế giới này. Nó là bước ngoặc quan trong để đặt chân đến thời kỳ hoàng kim của sức mạnh. Vào thời kỳ đen tối đó, con người chưa hề có được sức mạnh bản ngã như hiện tại. Họ là giống người yếu ớt nhất, hèn kém nhất, là kẻ nằm dưới cùng của chuỗi thức ăn. Thiên thần, những kẻ mang trên mình đôi cánh trắng muốt xinh đẹp nhưng tàn bạo hiếu chiến. Yêu thú, hằng hà sa số giống loài cai trị khắp mặt đất, thủy vực, thiên không. Mà trong đó, tộc Yêu thần là tộc khát máu, tàn ác nhất trong mọi bộ tộc. Bộ tộc hùng mạnh đến mức chúng vẫn còn tồn tại đến ngày nay. Và tất cả bọn chúng đều xem con người là những kẻ nô dịch, những con thú mà bọn chúng muốn giết lúc nào là giết. Và trong thời kỳ đen tối đó, có sự xuất hiện của một vì sao sáng dẫn lối cho tất cả loài người đứng lên đấu tranh giành lấy uy thế của mình.

Nói đến đây ông ấy cảm thán đôi chút rồi nói tiếp:

- Đó là một chàng trai trẻ, không hiểu từ đâu mà người đó có khả năng hấp thu được khí của đất trời, tạo ra một loại sức mạnh cho riêng mình sử dụng. Và hơn thế nữa, người đó còn phân chia sức mạnh của mình ra làm tám phần, mỗi phần giao cho một người bạn của mình nắm giữ nhằm giúp ông ấy lấy lại những gì đã mất của con người. Sự tự tôn và quyền thống trị.

Chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi, ông ấy đã viết nên một trang sử hào hùng của loài người với khả năng tạo ra những thanh vũ khí đánh đâu thắng đó bằng tám nguồn sức mạnh của ông ta. Cùng với bạn bè mình, ông ta đã lấy lại được lãnh thổ cho loài người. Từ đó loài người mới có nơi đứng, và cũng bắt đầu từ đó, sự rối loạn trong đất trời đã khiến cho loài người có khả năng kiểm soát sức mạnh bản ngã của riêng họ.

Người ta gọi ông là Sáng thế thần, vị thần sáng tạo mọi thứ của loài người. Thế nhưng lòng người lại thật khó đoán. Sau khi ông giành được mọi thứ từ tay Yên thú và Thiên thần, đánh đuổi chúng, phong ấn chúng lại thì đó là lúc ông nhận ra được bộ mặt của con người.

Bảy người bạn của ông sau khi đã nhận được rất nhiều ơn huệ từ ông thì lại quay qua phản bội lại ông ấy cùng người mà ông ấy yêu. Không biết vì lý do gì, không ai hiểu được. Sáng thế thần nổi cơn lôi đình tấn công những kẻ phản bội kia.

Thế nhưng sự hợp sức của tám nguồn sức mạnh từ chính ông quá khủng khiếp và ông không thể nào vượt qua được bọn chúng. Người mình yêu thương bị sát hại bằng chính sức mạnh của mình, bởi chính bàn tay của bạn bè mà mình tin tưởng nhất. Sáng thế thần trở nên cuồng loạn.

Trong cơn giận dữ tột cùng, ông một lần nữa phân chia sức mạnh cuối cùng của mình và cũng là sự báo thù mạnh mẽ nhất của ông dành cho nhân thế. Một món ma binh khủng khiếp nhất ra đời.

- Ông đang kể đến Sáng thế thần, người đã tạo ra những Vô thượng cổ thần khí hay sao. – Phi ngạc nhiên nói.

Đức vua gật đầu:

- Đúng vậy đó chính là câu chuyện về Vô thượng cổ thần khí có từ thời kỳ đen tối.

Bạch Hàn đứng đó nói chen vào:

- Hình như câu chuyện này chẳng ăn nhằm gì với điều chúng tôi muốn biết cả.

Đức vua mỉm cười rồi ông kể tiếp:

- Thanh ma binh cuối cùng sau khi hoàn thành đã bắt đầu truy lùng những Vô thượng cổ thần khí khác. Thế nhưng nó lại thất bại, thất bại trước món thần khí mà người ông yêu thương vốn nắm giữ. Từ đó thanh ma binh ấy đã mất tích trên đời, đồng thời bảy người bạn kia đã lập ra bảy vương triều to lớn nắm giữ các phương.

Vài ngàn năm sau, lúc này là thời kỳ phồn thịnh của con người, những kẻ mang trong mình những nguồn sức mạnh Power vô hạn. Thế nhưng nó lại không phải là thời kỳ yên bình. Bởi vì những cuộc xâm lăng quy mô lớn luôn diễn ra thường xuyên. Và trong hời kỳ đó, một ngôi thành vô danh bổng nhiên nổi lên đánh chiếm gần như toàn bộ những vương triều già cỗi từ hàng ngàn năm trước. Đó chính là sự xuất hiện của Tử Vong thành. Ngôi thành nắm trong tay bốn món Vô thượng cổ thần khí.

Song song với sự xuất hiện và hùng mạnh của Tử Vong thành là sự xuất hiện của hai vị đạt đến cấp thần khác. Vô cực thần cùng với Thời không thần, hai vị có sức mạnh nắm giữ cả thời không và hỗn độn. Cả hai đầu tiên chỉ là những kẻ không ai biết đến, thế nhưng họ đã dám đứng ra đương đầu với cả Tử Vong thành lúc đó đang vô cùng hùng mạnh. Cứ tưởng chỉ một loạt quân của Tử Vong thành là họ sẽ ngã xuống, thế nhưng điều không ai ngờ đến chính là họ đã hiên ngang chống chọi với Tử Vong thành mà không thua trận nào.

Quá bức bách, chủ thành Tử Vong lúc đó cử người kêu viện trợ các nơi. Với sự đồng tình của tất cả những ngôi thành khác, bọn chúng, tám món Vô thượng cổ thần khí một lần nữa tập hợp tiến đánh hai vị thần hùng mạnh. Thời không thần bị đánh xuyên qua chiều không gian khác, Vô Cực thần phải quy ẩn và không ai còn gặp mặt ông ấy.

Sau trận chiến đó, những ngôi thành tuy thắng trận nhưng tổn thương lại vô cùng lớn. Họ quyết định không gây chiến sự nữa, bào toàn sức mạnh. Tử Vong thành cũng bớt hung hăn càn quấy hơn, bọn chúng yên vị trên một ngọn núi cao chọc trời: Vô Vọng.

Thế nhưng không một ai biết được vào lúc đó, tộc Yêu thần vốn vẫn còn nung nấu ý định trả thù nên bọn chúng đã nhân cơ hội đó mà tiến đánh những vương triều cổ xưa, đánh cho họ không còn manh giáp.

Vậy mà khi đến được ngọn Vô Vọng để đánh tới Tử Vong thành, bọn chúng không thể nào tấn công nổi ngôi thành sừng sững vĩ đại đó được. Đúng như tên gọi, bọn chúng vô vọng trong cuộc chiến đó.

Tử Vong thành mạnh mẽ đánh đuổi bọn chúng quay trở lại ngoài khơi xa. Thế nhưng với một hiệp ước. Đội quân yêu thần sẽ không đụng đến Tử Vong thành thì họ sẽ để bọn chúng được yên. Chấp nhận yêu cầu đó của Tử Vong thành, một phương thế lực mới mạnh mẽ ra đời với tên gọi Liệt Diệm Ma động.

Thời gian dài đằng đẵng trôi đi, những ngôi thành lớn bắt đầu xuất hiện. Thủy Tinh thành, thành G.O, Địa Ngục thành, Hỏa Diệm thành. Mỗi ngôi thành khi hùng bá một phương đều bị sự đàn áp của Tử Vong thành và Liệt Diệm Ma động. Thế nhưng chúng vẫn sừng sững ở đó, chống trọi qua hết trận chiến này đến trận chiến khác.Tạo nên thế cân bằng ở cả 5 ngôi thành này. Và cũng là mối thù ngầm bên trong mỗi ngôi thành đối với Tử Vong thành.

Cho đến khoảng vài trăm năm trước, trong một dịp tình cờ, một người thuộc Hỏa Diệm thành đã bắt gặp được một vài câu văn cổ xưa của một người nào đó để lại. Kiểu chữ cổ xưa đến mức khó ai có thể nhận diện được. Thế nhưng không gì có thể là bí mật. Cuối cùng sau vài năm nghiên cứu, người ở Hỏa Diệm thành đã giải nghĩa được câu văn đó.

“Khi những người được chọn xuất hiện, cổng thời không sẽ mở ra một lần nữa. Trận chiến cuối cùng sẽ nổ ra. Tử Vong sẽ bị hạ, đồng thời bầu trời sẽ sụp đổ.”

Tử Vong bị hạ, đó chính là nói đến chuyện Tử Vong thành sẽ bị hạ gục một lần và mãi mãi. Lời nguyền này được truyền đi rất xa, đến mức Tử Vong thành biết chuyện. Bọn họ trở nên giận dữ, đồng thời cho truy lùng những ai lan tin đó ra.

Rất nhiều người ngã xuống, rất nhiều mối căm giận được nung nấu. Thế nhưng người được chọn vẫn chưa xuất hiện. Quá lâu, quả thật quá lâu.

Nghe đến đây, Phong Lam liền hỏi:

- Người được chọn, họ là ai? Các người đã tìm ra chưa?

Đức vua quay qua nhìn họ một lượt rồi chỉ từng người một:

- Họ, chính là các ngươi.

Cả bọn nhìn nhau ngơ ngác rồi chợt cười lớn.

- Người được chọn, ha ha ha, ngài nói chúng tôi là người được chọn sao? – Tôn Giang ôm bụng cười.

- Chuyện này là chắc chắn không thể. – Tuy Bạch Hàn cũng cười nhưng trong cậu ta vẫn đang cố nín cười kìa.

Đức vua không hề giận dữ, ông điềm đạm nói:

- Các ngươi ở đây được bao lâu rồi.

- Hình như là hơn 6 tháng rồi. – Phi vuốt vuốt càm nói.

- Chính xác là 6 tháng 28 ngày. – Hồng Long chen vào.

Vừa nói xong, Dạ Nguyệt đã đánh khẽ vào người Hồng Long. Cả nhóm nhận ra tên Hồng Long này vốn lúc nào cũng tính kỹ ngày tháng gặp gỡ Dạ Nguyệt kia kìa. Ôi thật ngưỡng mộ quá, trí nhớ tốt ghê cơ… Phi vờ tằng hắng vài cái rồi nói với đức vua:

- Hơn 6 tháng.

- Và sức mạnh hiện tại của các ngươi đã đạt đến đâu?

- Tôi, Phong Lam, Bạch Hàn, Hồng Long đều đã đạt được đến Power cấp 2. Còn tên Tôn Giang kia thì không biết. Cậu ta là Power Tâm Linh.

- Trong vòng 6 tháng đạt đến Power cấp 2. Các ngươi không thấy tốc độ này quá khủng khiếp ư?

Cả bọn lại nhìn nhau, chuyện này đúng là bất ngờ đấy. Họ cứ tưởng tốc độ của họ vậy là vẫn còn chậm rồi chứ. Lúc này, bát hoàng tử đứng bên cạnh mới lên tiếng:

- Thường một người đạt được sức mạnh Power là khi người đó còn rất nhỏ. Nhưng đó mới là Power cấp một, thậm chí chẳng điều khiển nổi. Cho đến vài chục năm sau, nếu có cơ duyên họ sẽ có thể đạt đến Power cấp 2, còn không thì họ sẽ đứng mãi ở Power cấp một đến cuối đời. Như tôi đây mới chỉ đặt chân vào Power cấp 2 thôi. Nhưng tôi đã có được Power cấp 1 từ lúc 5 tuổi. Thậm chí, tam ca tôi, một thiên tài của Thủy Tinh thành, anh ta đã sớm được Power cấp 1 lúc 2 tuổi, Power cấp 2 lúc 12 tuổi, và cho đến bây giờ đã 15 năm rồi, anh ta mới chỉ đặt chân được vào ngưỡng cửa Power Vô Cực mà thôi.

Cả bọn lúc này mới nhận thấy được điều mà họ đã không hề nhận ra. Tốc độ nâng cấp sức mạnh của họ phải nói là kinh khủng. Chỉ 6 tháng, nâng cấp sức mạnh gần như toàn bộ nhóm. Điều này có thể nói là từ trước đến nay chỉ có vài người làm được. Đức vua nói tiếp:

- Đó là lý do, ta tin chắc các ngươi là người được chọn. Mà không chỉ ta, lão Thiên Nhân cũng tin như vậy. Và ta tin là ông ấy đã làm đúng với những gì ông ấy được nghe.

Phong Lam ngạc nhiên:

- Được nghe, sư phụ đã được nghe chuyện gì về chúng tôi?

- Các ngươi không biết? –Đức vua tỏ vẻ sửng sốt.

Cả bọn lắc đầu, vẻ mặt đều mang theo sự ngạc nhiên. Đức vua nói:

- Lão Thiên Nhân có một lời nguyền. Dạy dỗ cho những người được chọn, bảo vệ họ, đó chính là sứ mệnh cuối cùng của ông ấy.

Vừa nghe xong câu này, Dạ Nguyệt đã bịt vội miệng mình. Chuyện gì đây, đây là lời nguyền của ông nội sao. Bảo vệ cho người được chọn là sứ mệnh cuối cùng của ông sao. Vậy nếu như thế thì… những người ở đây là kẻ đã hại ông chết sao. Không, đó không phải sự thật, không phải. Vừa ngơ ngác nhìn quanh mọi người, nước mắt tuông rơi trên mặt cô ấy. Rồi Dạ Nguyệt quay người chạy vội khỏi nơi đó.

- Theo cô ấy đi Hồng Long. Mau.

Tuy vẫn còn sốc vì câu chuyện của đức vua Thủy Tinh thành. Thế nhưng Phi vẫn tỉnh táo mọi chuyện khác. Cậu ta đưa mắt nhìn đức vua. Cùng lúc đó, Hồng Long đã bừng tỉnh rồi vội vàng chạy vội theo Dạ Nguyệt.
 

Linh Phong

Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
23/4/20
Bài viết
256
Điểm cảm xúc
330
Điểm
63
Chương 30: Khởi hành - Tây Đại lục
- Dạ Nguyệt.

Hồng Long khẽ kêu Dạ Nguyệt. Cô ấy đưa khuông mặt đẫm lệ của mình ngước lên nhìn cậu ta. Hồng Long cúi xuống trước mặt cô ấy mà không thể nói được lời nào. Hồi lâu sau, cậu ta khẽ cất tiếng:

- Anh xin lỗi.

Dạ Nguyệt lắc lắc đầu không trả lời cậu ta. Cô ấy đưa mắt lên nhìn thiên không cao thẳm. Một làn gió nhẹ thổi qua khiến mái tóc cô ấy bay nhẹ trong gió. Thân hình cô ấy khẽ run lên một cái. Hình ảnh này như một vết dao cứa sâu vào lòng Hồng Long. Một thân ảnh thật cô đơn pha lẫn đau thương vô hạn.

- Hẳn là ông đã có quyết định đúng đắn anh nhỉ?

Dạ Nguyệt hỏi Hồng Long, và cũng như cô ấy đang hỏi cho chính mình. Hồng Long đứng phía sau cô ấy không nói được lời nào. Có ai biết là sư phụ đã chọn đúng hay không, sao có thể trả lời được. Bất chợt Dạ Nguyệt đứng dậy rồi ôm chặt lấy người Hồng Long:

- Từ giờ anh phải trả nợ cho ông em.

Hồng Long như hiểu được câu nói của Dạ Nguyệt, cậu ta siết chặt lấy người cô ấy. Một cơn gió thổi thoáng qua nơi họ đứng, trên cao là bầu trời xanh ngắt.

- Thật sự thì lão Thiên Nhân đã được một ai đó báo mộng cho hay về chuyện của các người. Cũng như ta cũng đã từng thấy một người giải thích cho ta về những người được chọn… trong mộng.

Đức vua Thủy Tinh thành vừa giải thích vừa nhìn về phía nhóm Tiểu Quỷ. Cả bọn nhìn nhau giây lát rồi Bạch Hàn bật cười cất tiếng:

- Trong mộng, ta đang tìm lý do tại sao người ở thế giới này lại tin vào chuyện trong mộng đến như thế.

- Tin vào giấc mộng, đúng là buồn cười nhỉ? Thế nhưng các người ở thế giới này đến giờ, các ngươi có từng nằm mơ như ở thế cũ của các người không.

Cả bọn lần này là ngơ ngác nhìn nhau, ông ta nói đúng, từ khi sang đến thế giới này, họ không hề nằm mơ nữa. Nói đúng hơn là cứ đặt lưng xuống là họ ngủ như chết vậy. Vậy thì còn mơ với mộng thế nào nữa.

- Chuyện này…

Đức vua mỉm cười rồi cất tiếng:

- Không cần cảm thấy ngạc nhiên. Bởi vì một lý do gì đó mà bất kỳ ai ở thế giới này cũng không thể nằm mơ được. Thế nên những giấc mơ chính là hồi chuông báo trước tương lai mà ai ai cũng tin như vậy.

Phong Lam ngồi ở một góc cất tiếng:

- Nếu lỡ như có một ai đó thao túng được giấc mơ thì sao?

Đưc vua lắc đầu:

- Nếu đúng là có khả năng thao túng giấc mơ thì cũng không có khả năng thâm nhập được vào mộng của những kẻ đạt đến Power Vô Cực. Ngoại trừ một người… Mộng thần, người đạt Power vượt Vô Cực.

Cả bọn im lặng. Bởi vì họ biết rõ, “mộng” thuộc loại Power Tâm Linh. Không nói đến chuyện khó ai có thể nâng cấp được. Nếu nâng cấp được thì chuyện xâm nhập được vào giấc mơ của những người đạt Power Vô Cực là điều hoàn toàn không thể. Đức vua đứng nhìn bầu trời qua cửa sổ hồi lâu rồi cất tiếng:

- Giờ các ngươi đã tin chưa?

Cả bọn không còn gì để nói thêm. Nếu như những giấc mơ là tiên đoán tương lai thật sự thì chuyện họ là những người được chọn là thật hay sao. Mà hơn thế nữa, họ sẽ phải dấn thân vào cuộc chiến ân oán của những ngôi thành với Tử Vong thành. Phi trầm trầm lên tiếng:

- Như vậy thì giờ chúng tôi phải làm sao?

Đức vua xoay người qua nhìn họ một lượt. Ánh mắt của ông đi đến người nào là người đó cảm thấy có một luồng uy áp mạnh mẽ đang đè ép mình. Thế rồi ông ta nói:

- Nâng cấp sức mạnh bản ngã của các ngươi đến mức cực đại. Thậm chí vượt hơn Vô Cực.

Không khí im lặng lập tức bao trùm cả căn phòng ngay sau khi ông ta nói hết câu. Vượt hơn Vô Cực, đến cả Power Vô Cực họ còn chưa đặt chân đến, lấy đâu ra vượt Vô Cực. Đức vua phất tay ra lệnh cho họ lui. Sau khi họ đã lui ra ngoài hết, ông thở dài nhìn lên bầu trời xanh. Nơi chỉ có những mảng mây trắng ngắt đang lững lờ trôi.

Tụ tập ở căn phòng mà bát hoàng tử chuẩn bị cho họ, cả nhóm thở dài ngao ngán. Tôn Giang là người đầu tiên cất tiếng:

- Tao nhớ không nhầm thì chúng ta chỉ có nhiệm vụ trở về thôi đúng không?

Phong Lam đáp lời Tôn Giang:

- Tao lại không nghĩ rằng mọi chuyện lại đơn giản như vậy. Tụi mày nói xem, con đường nối thông hai thế giới nằm ở đâu?

- Trên đỉnh Vô Vọng.

- Vậy chúng ta muốn lên đỉnh Vô Vọng thì phải làm sao khi Tử Vong thành là ngôi thành canh giữ ở đó.

Lại thở dài, cả bọn một lần nữa lâm vào trầm mặc. Bất chợt Bạch Hàn cười cười:

- Mặc kệ hết, chuyện gì đến cũng phải đến. Cố gắng đến lúc đó thôi. Tụi mày thấy sao.

Cả bọn mỉm cười, quả thật cho dù có lo lắng đi nữa cũng không phải là cách hay. Thôi thì đến đâu hay đến đó, dùng toàn lực của mình mà giải quyết là được rồi. Như hiểu thấu được mọi chuyện, bọn họ không còn để tâm đến chuyện ấy nữa.

Khoảng một tháng sau, họ lại tiếp tục lên đường. Trong một tháng đó, họ vô cùng siêng năng tập luyện khả năng điều khiển Power cấp hai mà mình vừa đạt được. Nói cho cùng thì, dù có đạt được Power cấp hai nhưng họ vẫn còn rất yếu ớt ở thế giới này. Vì bạn bè, vì để quay về, vì người mà họ yêu thương, họ cần tăng cao sức mạnh của mình hơn nữa. Con đường tiếp theo, còn rất dài và vô cùng gian truân.

Để đến được đỉnh Vô Vọng, họ đành mượn thuyền của nhà vua Thủy Tinh thành. Dĩ nhiên là ông ta cho họ mượn ngay lập tức. Hơn thế nữa, con tàu mà ông ta cho mượn còn là loại thuyền tự động hóa với dàn máy móc thậm chí có phần nhỉnh hơn ở thế giới của họ. Khi cả nhóm được gọi đến để xem con thuyền ấy, cả bọn đã phải há hốc ra không tin vào mắt mình.

- Đây… đây…

Tôn Giang ngạc nhiên trước sự hiện đại cùng kiểu cách mà con thuyền này mang lại. Bát hoàng tử vừa đi với họ vừa giải thích:

- Đây là chiếc Hy Vọng, niềm tự hào của thành Thủy Tinh. Với ba cột buồm lớn, hai chân vịt đạt công suất tối đa có thể đẩy thuyền lên 200 km/h (dùng đơn vị ở thế giới của nhóm). Boong thuyền với sức chứa năm mươi người. Có mười gian phòng bên trong thuyền. Đồng thời có bộ phận tự lái tàu, tự vận hành, tự điều chỉnh hướng đi, tự…

- Khoan khoan!!! – Phong Lam ra hiệu cắt ngang lời giới thiệu của bát hoàng tử. – Số thiết bị này… có thật là ở thế giới này không. Đâu thể được chứ.

Bát hoàng tử mỉm cười đáp lời Phong Lam:

- Anh đừng quên rằng thế giới này là thế giới của của Power Sức mạnh lẫn Power Tâm Linh. Sức mạnh về tri thức cũng không thể nào thiếu được đâu. Căn phòng nhốt Băng Long là một ví dụ điển hình đấy thôi.

- Nhưng mà… con thuyền này quá…

Bạch Hàn không thể nào tìm được từ để diễn tả con tàu này được. Phi bèn nói chen vào:

- Con thuyền này sao chúng tôi có thể nhận chứ, chúng tôi còn không làm được gì nhiều cho ngôi thành này mà.

- Các anh đừng để ý, con tàu này vốn là của phụ hoàng tôi. Giờ người muốn tặng lại cho các anh vậy thôi. Hơn nữa các anh còn giúp chúng tôi về chuyện Băng Long. Sao lại nói là không giúp gì.

Tôn Giang đưa tay lên ý kiến:

- Khoan đã, hình như ở đây có gì đó nó sai sai…

- À không còn việc gì khác thì tôi xin phép về cung có việc.

Nói xong không đợi ai phản ứng, bát hoàng tử đã nhanh chân đi về phía hoàng cung Thủy Tinh thành trước những cặp mắt ngơ ngác của cả bọn.

Phi nhẹ đặt tay lên thân con thuyền khá lớn và cũng quá hiện đại so với họ:

- Mối ân tình này…

Bạch Hàn đứng bên cạnh cậu ta, thở dài một tiếng rồi cậu ta ngước nhìn con tàu:

- Về sau nếu họ có chuyện gì thì chúng ta sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ là được rồi.

Phi khẽ gật đầu. Hồng Long bước đến vỗ vỗ vai Phi mấy cái rồi nói:

- Bao giờ thì chúng ta xuất phát đây. Thực lòng thì tao cũng đang nao nức muốn khởi động con tàu này lắm đấy.

Phi cùng Bạch Hàn quay qua lắc đầu ngán ngẫm nhìn Hồng Long. Mà quả thật đây là lần đầu tiên họ được đặt chân lên một con thuyền to lớn đến mức này. Nếu nói không mong đợi thì cũng là tự dối lòng. Cả bọn nhìn nhau, họ đã quyết định sớm ngày mai sẽ khởi hành hướng về phía đỉnh Vô Vọng.

- Con đường từ đây đến đỉnh Vô Vọng, hay còn nói là Tử Vong thành còn rất nhiều nguy hiểm. Đặc biệt là trên mặt biển. Các ngươi hãy nhớ lấy.

Đức vua Thủy Tinh thành vừa đi tiễn họ vừa dặn dò. Có vẻ như ông cũng khá quan tâm đến họ. Cả nhóm sau khi nghe ông ta nói đều đồng loạt gật đầu.

Tiếng máy tàu nổ lên nhưng không hề gầm rú như họ tưởng. Nó vận hành một cách thật êm ả và trơn tru. Tiếng chân vịt đạp nước cũng khá là nhẹ nhàng. Thế nhưng cả nhóm ai cũng cảm nhận được con tàu này mang theo một sức mạnh to lớn có thể đối chọi được với những cơn bão biển dữ dội mà họ từng được biết qua những cuốn sách ở thế giới này. Cánh buồm trắng tung lên, mùi vị mặn mà của biển dần thấm vào tâm trí họ. Mặt trời đang lên cao, ánh nắng của buổi sương sớm nhẹ nhàng mang theo chút ý lạnh nhè nhẹ làm tâm trạng cả bọn cảm thấy thư thái đi rất nhiều. Dù gian nan phía trước thì sao chứ. Cứ hướng về phía trước mà bước tới thôi.

Nhìn bóng con thuyền dần khuất xa quá tầm mắt. Đức vua Thủy Tinh thành nheo mắt lại đôi chút rồi nói với bát hoàng tử cùng một người con trai cao to lực lưỡng đứng cạnh bên ông ta:

- Giờ chỉ còn đợi đến lúc đó thôi. Đại hoàng nhi, từ nay ta sẽ giao quyền hành lại cho con hoàn toàn.

Người con trai cao to kia vội vàng quỳ xuống hướng về phía ông ta:

- Phụ hoàng,… người….

Đức vua phẩy tay:

- Không cần quá để tâm đến. Ta về nào.

Nói xong, ông quay người cất bước về phía hoàng cung Thủy Tinh thành cùng với bát hoàng tử và đội quân cận vệ vài chục người của ông ta. Bỏ lại bên bờ biển một mình kẻ được gọi là đại hoàng tử, à không, là đức vua tương lai mới đúng. Bỏ lại một mình vị vua tương lai của Thủy Tinh thành quỳ ở đó. Từ người người đó bỗng phát ra một luồng khí trầm ổn mãnh liệt. Đưa mắt hướng về phía con thuyền kia vừa khuất bóng, người đó khẽ mỉm cười.

Xuyên qua những hòn đảo nhỏ vô danh rải rác ngoài khơi xa, chúng ta đến một hòn đảo được mệnh danh là hòn đảo của binh khí. Hòn đảo này nằm trong quyền kiểm soát của hệ đảo quốc Binh Gia. Một hòn đảo khá nổi tiếng ở thế giới này. Hòn đảo này được biết đến như một lò sản xuất vũ khí của Binh Gia đảo quốc, một lò sản xuất vũ khí cỡ lớn. Đồng thời, nơi này còn là nơi mua bán thần binh lợi khí mạnh mẽ từ khắp mọi nơi trên thế giới. Ở hòn đảo này, người ta có thể mua được gần như toàn bộ những món vũ khí mà mình muốn, thậm chí là có thể yêu cầu cả kiểu cách. Một hòn đảo được xưng tụng là nơi sản sinh ra binh khí của thế giới.

Và hơn thế nữa, hòn đảo này còn được biết đến như: nơi khai sinh Hồng Hà cung và chín ngọn Cửu Long tiễn với uy lực tột cùng. Người ta đồn rằng khi Cửu Long tiễn được bắn bởi Hồng Hà cung, sức mạnh của nó cũng có thể khiến cho một thanh vô thượng cổ thần khí phải dùng toàn lực mà ngăn cản. Một tiễn hủy diệt mọi thứ trên đường nó đi. Mà hiện giờ, Binh Gia đảo quốc cũng chỉ mới thu thập được ba ngọn Cữu Long tiễn trên thế giới cùng trấn binh thần khí Hồng Hà cung mà thôi. Thế nhưng điều này cũng đã khiến cho Binh Gia đảo quốc trở thành một hệ đảo quốc hùng mạnh mà ít ai dám chọc đến.

Quay lại câu chuyện chính, trên Binh khí đảo này có một lò rèn rất nổi tiếng được nhiều người biết đến, lò rèn của Quỷ sư phụ. Binh khí trong tay ông rèn không một ai dám chê bai hay phàn nàn một tiếng nào. Mọi binh khí đều đạt được sự hoàn hảo tuyệt đối mà một nghệ nhân làm vũ khí cần đạt đến. Thế nhưng số người được đặt hàng ở lò rèn này cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay bởi vì tính cách của ông vô cùng nóng nảy. Tương truyền rằng Hồng Hà cung cũng là do đích thân ngài God đưa đến để ông sữa chữa cho nó.

Giúp việc cho ông còn có một cậu trai khỏe mạnh lực lưỡng. Đôi mắt tinh ranh cùng nụ cười thân thiện làm siêu lòng khá nhiều cô gái ở Binh khí đảo này. Thế nhưng cậu ta dường như vẫn chưa để ý đến ai hay người nào cả. Nói đúng hơn là cậu ta không muốn.

Đưa đôi tay vào ngọn lữa đỏ rực mà nung nóng thanh vũ khí. Đúng thế, là đưa đôi tay đang cầm món vũ khí mà đưa vào ngọn lửa. Trong đôi mắt cậu ta ẩn ước lên một niềm tự hào khó nói. Một niềm vui sướng, một sự chuyên tâm vào việc mình đang làm. Đôi tay đỏ rực trong lửa đỏ, gương mặt cũng ửng lên vì sức nóng của lửa. Thế nhưng dường như cậu ta chẳng quan tâm nhiều đến điều đó.

Nắm lấy thanh vũ khí, nhẹ nhàng đưa ra khỏi lò lửa đỏ rực ấy. Cả thanh vũ khí phát lên ánh hồng mãnh liệt. Mà đôi tay cậu ta lại như được bao bọc bởi một lớp da giống hư da rắn nhưng vảy lớn hơn và cũng rắn chắc hơn rất nhiều lần. Cứ như thế, hết lấy thanh vũ khí ra nhúng vào nước rồi chỉnh sửa. Rồi lại đưa thanh vũ khí nóng rực ấy vào lại lò lửa đang rực cháy. Tuy công việc vô cùng cực nhọc, thế nhưng ta dường như không hề thấy được sự mệt mỏi ở cậu ta.

Miệng vẫn mỉm cười, đôi mắt vẫn tinh ranh. Và nếu có ai để ý hơn sẽ thấy, một hình xăm nơi mu bàn tay cậu ta. Một hình xăm của mặt trời, mặt trăng và ngôi sao. Ẩn chứa phía dưới hình xăm ấy là đầu một con rồng dữ tợn.

Băng qua vùng sa mạc rộng lớn nằm ở tây châu lục. Một đoàn lữ khách cưỡi trên những con thú với thân hình khá dữ tợn đang rong ruổi trên đường. Tuy đã trùm cả người kín mít, thế nhưng cái nắng khủng khiếp của mặt trời soi rọi thẳng xuống đoàn lữ khách vẫn khiến nhiều người cảm thấy mệt mỏi. Tuy nhiên vẫn có hai người còn đang khá sung sức. Một trong hai người đó không hề cưỡi thú giống như những người khác, mà người đó đang cưỡi trên lưng một con sói đen tuyền từ đầu đến duôi. Đôi mắt nữa bên xanh lục nữa bên trắng xóa của con sói ấy khiến cho nhiều người cảm thấy nó thật kỳ dị. Với thân hình có khi còn lớn hơn cả một người trưởng thành, nó bước thật chắc chắn trên mặt cát nóng bỏng vùng sa mạc khô cằn.

- Này, bao giờ thì đến nơi.

Người cưỡi trên con sói đen ấy cất tiếng hỏi người bên cạnh. Đưa đôi mắt già cỗi nhưng vẫn còn tinh tường của mình, người kia đáp lời bằng giọng nói già dặn:

- Hẳn cũng không còn lâu đâu.

Bất chợt người kia vừa nói xong thì đâu đó lại có tiếng tù và cất tiêng vang vong. Những tiếng bước chân nặng nề dồn dập vang lên tứ phía xung quanh đoàn lữ khách.

- Chuyện gì vậy?

- Là bọn cướp sa mạc. Mau lên, lấy vũ khí ra.

Đồng loạt đoàn lữ khách ấy rút vũ khí bên người mình ra. Duy chỉ có người cưỡi sói vẫn bình tĩnh quan sát mọi chuyện.

Từ đằng xa, hơn vài chục tên ăn vận kín mít, cưỡi trên lưng những con thú to kền lao đến đoàn lữ khách. Trên tay bọn chúng là những thanh đao lớn sáng choang. Đồng thời từ phía sau bọn chúng là khá nhiều tên cung thủ cưỡi những con thú nhỏ hơn lao đến.

Lưỡi đao vung lên, tiếng hò hét chói tai vang khắp cả một vùng rộng lớn. Đoàn lữ khách hít một hơi thật sâu chuẩn bị đối chiến với đám cướp ấy. Thế nhưng người cưỡi sói đen kia đã cùng con thú của mình lững thững đi lên phía trước. Rút từ bên hông một cây sáo màu trắng tinh dường như được làm bằng xương. Kẻ đó lột bỏ mũ trùm đầu rồi đưa cây sáo lên miệng thổi.

Tiếng sáo vừa cất lên đã lao vội vàng đến đám cướp ấy. Những tên cầm cung phía sau rống lên những tiếng thê lương rồi đồng loạt ngã khỏi thú cưỡi của mình. Những tên cầm đao đi trước vội vàng bịt tai nhưng cũng rống lên thê thiết. Những con thú hùng dũng mạnh mẽ bọn chúng cưỡi trên lưng thì rống lên liên hồi. Dường như đám cướp này, cả sức mạnh Power cũng còn chưa đạt được nữa kìa.

Chỉ trong chốc lát sau, tiếng sáo kia mới dần dịu xuống. Cùng theo đó là sự yên ắng vốn có của sa mạc. Chỉ có những tiếng gió thổi qua cồn cát kêu lên rào rào. Cả đoàn lữ khách ấy đứng hình trước sự khủng khiếp của người cưỡi sói ấy. Không cần tốn sức nhiều cũng đã diệt gọn một đám hơn vài chục tên cướp rồi. Tiếng vỗ tay bổng chốc vang lên rầm rộ.

Thoáng nhoẻn miệng cười, người cưỡi sói kia lại đeo vào chiếc mũ trùm của mình chỉ để lộ đôi mắt tinh anh nhưng có chút gì đó tàn khốc. Cánh tay giơ lên soi rõ dưới ánh mặt trời rực rỡ. Một hình xăm mặt trời, mặt trăng cùng ngôi sao hiện lên. Ẩn bên dưới đó là hình vẽ đơn sơ nhất của một nốt nhạc.

Trên mặt biển, những làn gió thổi tung làm tóc của ai cũng rối xù lên. Cả nhóm 8 người đứng nhìn về phía trước. Nơi con thuyền đang hướng đến, nơi niềm tin trở về của họ. Đâu đó xa xa là một cột trụ đâm thẳng đến mây xanh. Hít thở lấy bầu không khí mặn mà của biển ấy. Họ trở nên thư thái. Ngày mai sẽ đến, hôm nay hãy sống hết mình đi cái đã.
 
Top