Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Phượng Ẩn Thiên Hạ - Nguyệt Xuất Vân

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,276
Điểm
113
Chương 41: Đông tài thần
Cẩm bào màu đỏ, hoa văn đồng tiền màu vàng, đai lưng màu bạc, bên hông còn có một khối ngọc bội thạch anh, tựa như sợ người khác không biết hắn là người có tiền.

Không chỉ riêng có bộ quần áo trên người hắn đáng chú ý, mà vẻ bề ngoài cũng là tuấn mỹ nhân gian, khiến người ta không thể rời mắt. Da hắn sáng bóng như ngọc, một đôi mắt rực rỡ sáng ngời như sao sa, thậm chí, sợi tơ thêu đồng tiền trên hồng bào cũng tỏa ra ánh hào quang rực rỡ.

Hắn đứng ở trong đám người, không biết nói gì với bọn họ mà cực kỳ cao hứng, vỗ bả vai một người đứng bên, cười không ngừng lại được. Nụ cười kia như hoa dưới nắng, trong sáng như mặt trăng.

Đây là một người đàn ông yêu nghiệt.

Người này hình như không phải là người Bắc Triều.

“Hồi Tuyết, người kia là ai?” Hoa Trứ Vũ chỉ vào người đàn ông kia hỏi.

Hồi Tuyết vốn đang khiếp sợ vì việc Tiêu Dận tham gia trận đấu, nghe Hoa Trứ Vũ hỏi giật mình tỉnh lại, trước nay Tiêu Dận luôn coi thường những hoạt động này, bây giờ lại đột ngột xuất hiện ở đó, bảo sao Hồi Tuyết không sợ hãi. Mãi đến khi Hoa Trứ Vũ hỏi lại hai lần, Hồi Tuyết mới hoảng hốt nói: “Đó là Thụy vương Đông Yến quốc Đấu Thiên Kim.”

Thì ra là Đông tài thần Đấu Thiên Kim, bảo sao lại thích phong cách ăn mặc như nhà giàu mới nổi.

Hoa Trứ Vũ có thể chắc chắn, những hoa văn đồng tiền thêu trên áo hắn tuyệt đối là thêu từ sợi vàng, đai lưng màu bạc cũng dệt từ sợi bạc ra, còn ngọc bội thạch anh đảm bảo cũng là hàng cực phẩm. Nếu người khác ăn diện kiểu này, chắc sẽ vô cùng thô tục, nhưng khi mặc trên người hắn, lại là một vẻ đẹp tao nhã.

Nhiều năm như vậy, Đông Yến vẫn luôn thi hành chính sách hòa bình, lại thêm nước này cũng giàu có, luôn dư dả tiền tài giúp đỡ các nước khác, lúc này, đều có quan hệ hòa hảo với Nam Bắc Triều. Cho nên, việc Đấu Thiên Kim có thể tới tham dự lễ hội này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, ngạc nhiên là, hắn cũng tham gia việc tranh đoạt tuyết liên, chẳng lẽ hắn muốn lấy một cô nương nào ở Bắc Triều?

Tiếng chiêng vang lên, trận đấu bắt đầu. Chỉ thấy hơn hai mươi thí sinh tham gia bắt đầu trèo lên đỉnh núi. Tất cả mọi người đứng dưới chân núi, đều ngẩng cao đầu theo dõi.

Người Bắc Triều khi tham gia trận đấu, cũng không phân biệt tôn ti, đều gắng hết sức tranh giành, không nhân nhượng với Tiêu Dận và Đấu Thiên Kim.

Hoa Trứ Vũ hơi bất ngờ, khinh công của Tiêu Dận rất cao, hắn đề khí ở thắt lưng, lao người chạy theo đường dốc lên đỉnh núi, nhưng lại rất nhẹ nhàng, linh hoạt, bảo kiếm trong tay và dây thừng vẫn còn chưa được dùng tới. hôm nay hắn mặc một bộ Hồ phục màu đen, nổi bật trên nền tuyết trắng, chỉ trong chốc lát đã vượt trước tất cả mọi người.

Chợt nghe thấy bên cạnh có người bật cười thành tiếng, Hoa Trứ Vũ quay đầu thì thấy, Đông tài thần Đấu Thiên Kim đang lấy binh khí của hắn ra. Binh khí kia chính là ba đồng tiền vàng tỏa sáng dưới nắng, bảo sao mọi người cười vui vẻ như vậy.

Người này, cũng có phần thú vị.

Hắn lấy đồng tiền ra, vung tay lên, ba đồng tiền vàng liền ghim chặt vào vách đá dựng đứng, trở thành ba bậc cầu thang, hắn nhẹ nhàng tung từng đồng tiền một vào núi mà tiến lên, đến đồng thứ ba lại dùng nội lực thu hai đồng tiền bên dưới về, cứ tiếp tục như vậy.

Vũ khí người Bắc Triều sử dụng, thông thường đều là đao hoặc kiếm, cũng có người dùng roi ngựa và trường thương, nhưng dù là vũ khí gì, cũng chỉ có một món, không giống như hắn, dùng tới ba đồng tiền vàng, nhàn hạ vượt qua vách núi.

Đấu Thiên Kim dùng cách này, chỉ một lát sau cũng đã lọt vào top đầu. Có mấy người lấy binh khí ra, đánh về phía hắn. Trong lúc nhất thời, chỉ thấy trên vách đá tỏa ra ánh sáng vàng lập lòe, ánh đao lấp lánh, xúm lại một chỗ. Chỉ trong chốc lát, đã có hai người bại trận ngã xuống.

Dưới chân Tuyết sơn, trước những vách đá dựng đứng, đã sớm phủ kín những lớp cỏ dày, để khi có người ngã xuống cũng không bị thương nặng, nhưng cũng đã thua cuộc.

Leo thẳng một đường như vậy, đấm đá tranh giành, đến cuối cùng, tất cả đều bị Tiêu Dận và Đấu Thiên Kim đánh bại, trên vách đá dựng đứng, cũng chỉ còn lại có bọn họ hai người.

Hai người càng leo càng cao, dần dần không còn thấy rõ nữa.

Hoa Trứ Vũ cầm lấy “Thiên lý mục” trên bàn, đặt ở trước mắt, nhìn lên trên cao.

Chỉ thấy càng lên cao, băng tuyết dưới chân càng thêm nguy hiểm.

Hai người vừa leo, vừa đấu đá nhau, một người mặc hắc y, một mặc y phục rực rỡ, cực kỳ bắt mắt. Mỗi một lần khua tay đá chân, bên dưới lại có những khối băng tuyết rơi xuống, giống như một màn mưa tuyết.

Mọi người đứng xem ở bên dưới, ai cũng lo lắng chờ đợi.

Hoa Trứ Vũ nhìn thấy cũng có phần ngứa nghề, nếu mình vẫn còn giả trai, thì có thể tham gia được rồi. Nàng mệt mỏi đem “Thiên lý mục” đặt lên trên bàn, nhìn về phía đám đông đang cổ vũ ầm ỹ.

Một gương mặt quen thuộc hiện lên trong đám người, Hoa Trứ Vũ giật bắn mình, không chút suy nghĩ đứng lên rời khỏi khán đài, đi ra bên ngoài. Tìm kiếm hồi lâu, nhưng người kia đã hoàn toàn biến mất, không thể tìm thấy.

Nàng bị hoa mắt? Hay là, đã nhận nhầm người?

Nhưng, đã một thời sớm tối kề vai sát cánh sao có thể nhận nhầm? Đó rõ ràng là Thái tiểu tứ, đứng hàng thứ tư trong Bình An Khang Thái, nhưng sao hắn lại ở đây?

Hoa Trứ Vũ bước ra ngoài đám đông, đi tới ven hồ Tháp Nhĩ, nơi đó thật yên tĩnh, trong hồ có những dòng nước gợn lăn tăn. Ven hồ trồng đủ loại cây cối, có mấy gốc liễu cổ thụ, thả mái tóc dài vào nước, mỗi khi có gió, cành cây lại lay động duyên dáng, như một người con gái đầy quyến rũ.

Hoa Trứ Vũ ngồi dưới một gốc liễu, dựa lưng vào thân cây, nghe tiếng gió thổi qua mặt nước, trong lòng có một cảm giác cô độc khó tả. Có lẽ, lúc nãy, là mình nhìn nhầm. Nhưng, Bọn Tiểu Tứ, bây giờ thế nào rồi?

“Đan Hoằng, sao cô lại chạy tới đây rồi?” Hồi Tuyết vội vã thoát ra khỏi đám người, chạy về phía nàng.

“Không có gì, bên trong ồn ào quá, ta chỉ muốn yên tĩnh một chút. Sao cô không xem tiếp đi, thi đấu xong rồi sao?” Hoa Trứ Vũ lạnh nhạt hỏi. Dù sao, ai thắng, cũng không có liên quan tới nàng.

“Xong rồi, Đấu Thiên Kim kia cũng không phải chỉ có hư danh, có thể đánh ngang tay với điện hạ. Hai người bọn họ, mỗi người đều hái một đóa tuyết liên trở về.” Hồi Tuyết cười nói, sau đó lại kéo tay Hoa Trứ Vũ, “Đan Hoằng, chúng ta đi nhìn xem, bọn họ sẽ đem tuyết liên tặng cho ai?”

Hoa Trứ Vũ đi theo Hồi Tuyết chưa được mấy bước, đã nhìn thấy dòng người náo nhiệt đi về phía này. Mà hai người cưỡi ngựa chạy dẫn đầu, một người là Tiêu Dận. Người còn lại là Đấu Thiên Kim.

Hai người cũng không còn vẻ tiêu sái như lúc bắt đầu nữa, thậm chí còn có phần chật vật. Chắc khi tới đỉnh núi cũng có đánh nhau một trận, quần áo có vài chỗ rách, còn có những vết thương nhẹ. Nhưng, trên tay bọn họ, cũng treo đầy các đai gấm đủ màu, tung bay trong gió trông thật đẹp mắt.

Hai người đều cười rất tươi, một tay nắm chặt dây cương, một tay cẩn thận che chở cho đóa thiên sơn tuyết liên.

Hai con tuấn mã chạy tới trước mặt Hoa Trứ Vũ mới ngừng lại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,276
Điểm
113
Chương 42: Có thích hay không
Trong phút chốc, những tiếng trống chiêng ầm ỹ đã ngừng lại, ngay cả một tiếng người nói cũng không có, tất cả mọi người đều nín thở nhìn về phía nàng.

Giống như Hoa Trứ Vũ chính là một nhánh hoa giữa khu rừng, cảnh bị nhìn ngắm chăm chú với đủ loại ánh mắt này nàng đã quen rồi. Trên khuôn mặt vẫn giữ nguyên nét bình tình không gợn sóng, nhưng hai hàng lông mày đã hơi nhíu lại.

Có chuyện gì vậy?

Nàng nhìn xung quanh, nơi này, ngoài nàng cũng chỉ có Hồi Tuyết.

Tới tận bây giờ nàng cũng không nghĩ rằng Tiêu Dận và cái người tên Đấu Thiên Kim chưa từng gặp mặt kia sẽ tặng tuyết liên cho nàng, trừ khi mặt trời mọc đằng tây trên thảo nguyên Tháp Nhĩ này. Vậy nên, hoa kia chắc để dành tặng Hồi Tuyết.

Hồi Tuyết là một trong tứ đại thân vệ của Tiêu Dận, lại kiêm thêm chức thị nữ của Tiêu Dận, vẻ bề ngoài xinh đẹp, tâm cơ kín đáo, lại ở chung với Tiêu Dận nhiều năm như vậy, chắc đã giành được toàn bộ tín nhiệm của Tiêu Dận. Hắn tặng tuyết liên cho cô ấy, cũng không có gì lạ. Nhưng, người Hồi Tuyết thích là Lưu Phong mà.

Còn Đấu Thiên Kim, có lẽ đã từng gặp qua Hồi Tuyết trước đây, cũng đã thích cô ấy.

Hoa Trứ Vũ nghĩ như vậy, liền nghiêng đầu nhìn về phía Hồi Tuyết. Không ngờ, Hồi Tuyết cũng đang nhìn nàng, trong mắt viết rõ hai chữ thật lớn: Quá hâm mộ.

“Không cần nhìn nữa, tuyết liên không phải để tặng cô ấy!” Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp của Tiêu Dận.

Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu, Tiêu Dận xoay người rời khỏi lưng Đại Hắc Mã, trong tay cầm theo tuyết liên, chậm rãi đi đến trước mặt nàng. Hắn đang mỉm cười, vẻ tươi cười kia còn sáng lạn, ấm áp gấp mấy lần ánh nắng mặt trời đang chiếu trên đỉnh đầu hắn.

Tiêu Dận là một kẻ lãnh khốc, hắn rất ít khi cười.

Hoa Trứ Vũ còn nhớ rất rõ, lần đầu tiên gặp hắn, hắn cũng mỉm cười, nụ cười đầy mị hoặc, nhưng cuối cùng lại đem nhốt nàng vào hàng ngũ quân kĩ.

Vẻ tươi cười hiện giờ, hoàn toàn khác với trước đây, có vẻ như rất vui sướng. Nhưng Hoa Trứ Vũ liền nghĩ sắp có chuyện không tốt. Hắn không định chỉnh nàng chứ, thật sự, nàng cũng thấy mình không hiểu được vị Thái tử Bắc Triều này.

Đôi tay thon dài của hắn, đang cầm lấy tuyết liên, đi lại phía Hoa Trứ Vũ, cuối cùng cũng dừng trước mặt nàng.

Tuyết liên nở rộ trong bàn tay hắn, đóa hoa trùng trùng điệp điệp, mỗi một cánh hoa giống như do Thiên nữ khéo léo cắt ra, trong sáng như tuyết trắng, đẹp vô cùng cùng. Dưới ánh nắng chiếu rọi, tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng chăm chú, trong mắt, phát ra ánh sáng nóng bỏng.

“Đóa tuyết liên này, là nàng, cũng chỉ có mình nàng, mới xứng với đóa tuyết liên này.” Giọng nói của hắn, mang theo một tia từ tính, vứt bỏ hết sự lạnh lẽo trước đây, thật vô cùng mị hoặc.

Mãi đến lúc này, Hoa Trứ Vũ mới hiểu được, thì ra Tiêu Dận muốn đem tuyết liên tặng cho nàng!

“Điện hạ tặng tuyết liên cho cô ta, đưa cho người phụ nữ kia.” Có tiếng nói không cam lòng của một cô gái truyền tới.

“Cô ta là ai vậy, đến cả mặt cũng che lụa không dám gặp người khác.” Thanh âm xì xào bán tán, còn có những cô gái không cam lòng bật tiếng khóc.

Đai gấm trên người Tiêu Dận thật quá nhiều, đằng sau hắn còn rơi bớt bao nhiêu, xem ra những người thầm yêu trộm nhớ hắn trên thảo nguyên cũng không ít. Hoa Trứ Vũ nhìn ra bên ngoài, liền bắt gặp một loạt ánh mắt, có ghen tị, có hâm mộ.

“Cô nương có thể đợi một chút không? Đóa này của ta cũng tặng cho cô nương!” Đấu Thiên Kim xuống ngựa đuổi theo, bước nhanh tới trước mặt nàng, cầm tuyết liên nâng lên trước tầm mắt Hoa Trứ Vũ.

Nhìn gần lại, quả nhiên Đấu Thiên Kim càng thêm tuấn mỹ, hai hàng lông mĩ khẽ chớp, cười khanh khách nhìn nàng.

Lần này, Hoa Trứ Vũ hoàn toàn ngây ngốc cả người.

Nàng và hắn vốn không hề quen biết, nói trắng ra chỉ là hai người xa lạ, vì sao hắn cũng tặng tuyết liên cho nàng?

“Hả, đều tặng cho cô ta!”

Những cô nương đang đứng xem bên ngoài, có người lập tức hôn mê bất tỉnh.

Tiêu Dận nhìn về phía Đấu Thiên Kim, vẻ mặt cứng ngắc, trong mắt hiện rõ vẻ lạnh lẽo.

“Thụy Vương, nhất định phải tranh giành với bản điện hạ sao?” Giọng nói Tiêu Dận cực kỳ không tốt.

Đấu Thiên Kim quay đầu cười với Tiêu Dận, chậm rãi nói: “Thái Tử điện hạ, sao ta dám tranh giành với ngài, nhưng yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, bản vương cũng muốn thử một lần, nói không chừng, vị cô nương này sẽ lựa chọn bản vương thì sao!”

“Nếu vậy, hay chúng ta so chiêu với nhau, nếu ngươi thua, thì phải cách xa nàng ra, vĩnh viễn không được lại gần nàng.” Tiêu Dận lạnh lùng cười, giọng lạnh như tuyết.

“Không cần!” Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói, “Cả hai đóa tuyết liên này, ta đều không nhận.”

Đám người vốn đang yên tĩnh bắt đầu sôi trào, thậm chí còn có tiếng cô nương thét chói tai.

Lời nói của Hoa Trứ Vũ, là lời nói chấn động nhất mà bọn họ nghe được trong lễ hội hôm nay.

Việc tranh đoạt tuyết liên đã gặp rất nhiều nguy hiểm, chỉ cần hơi sơ ý, đều có thể ngã khỏi vách núi, tuy nói bên dưới có lót thảm cỏ, nhưng ngã từ trên cao như vậy, không chết cũng trọng thương. Do đó, tuyết liên càng thêm phần trân quý. Từ trước tới này, chưa từng nghe thấy có người từ chối không nhận tuyết liên. Người con gái này dù không thích người đàn ông tặng tuyết liên, nhưng chỉ cần qua việc tranh đoạt đầy nguy hiểm này, phần lớn đều bị tình cảm mãnh liệt của người đàn ông làm cho cảm động.

Thế nhưng, cô gái này lại cự tuyệt.

Người bị cự tuyệt lại chính là Thái tử điện hạ của bọn họ.

Bảo bọn họ không kinh ngạc sao được.

“Giết chết cô ta, dám từ chối Thái Tử điện hạ, đây là tội đại bất kính, cũng là bất kính với Hoàng Thượng, bất kính với thần Tát Mãn.” Tất cả cùng xông lên công kích nàng.

Trên trán Hoa Trứ Vũ toát ra ba đạo hắc tuyến, tội danh này cũng thật quá lớn.

“Vì sao?” Tiêu Dận trầm mặt xuống, ánh mắt tĩnh mịch như thủy tinh tẩm trong băng tuyết.

“Thái Tử điện hạ có thể nói vì sao lại tặng tuyết liên cho ta không? Ta nghe nói, tuyết liên này là để tặng cho người trong lòng ngài.” Hoa Trứ Vũ chậm rãi hỏi.

Tiêu Dận trầm mặc.

Đúng là tuyết liên này phải tặng cho người trong lòng hắn.

Vấn đề là, hắn yêu nàng sao? Thậm chí hắn còn chưa từng nói, hắn thích nàng sao?

Hắn cũng không làm rõ được cảm giác trong lòng mình.

Hắn cảm thấy nàng rất đặc biệt, không hề giống người bình thường. Cảm giác của hắn đối với nàng, có tán thưởng, cũng có khâm phục, nhất là nàng đã giúp hắn thu phục ba bộ lạc lớn trong một đêm, giúp hắn thống nhất toàn bộ thảo nguyên.

Nhưng sau đó, phong thưởng gì nàng cũng không cần, chỉ thản nhiên nói, có thể để nàng an ổn ở lại phủ Thái tử vài tháng, là được rồi.

Một trí tuệ tuyệt đỉnh như vậy, là người phụ nữ duy nhất có khả năng sánh vai với hắn. Hắn mới hạ quyết tâm đối tốt với nàng, làm cho nàng cảm động, nên hắn tham gia thi đấu lần này. Nhưng không ngờ, nàng lại không hề phản ứng lại.

Hoa Trứ Vũ nhìn vẻ mặt Tiêu Dận dần trầm mặc lạnh giá trở lại, nàng mới cười, vẻ mặt như vậy mới thích hợp với hắn.

“Cũng được, đóa tuyết liên này nàng có thể không nhận, nhưng nàng vẫn phải trở thành người phụ nữ của Tiêu Dận ta!” Tiêu Dận bá đạo tuyên bố, giống như lần hắn tuyên bố nhất định phải thu phục ba tộc kia vậy.

Hắn quẳng tuyết liên vào trong tay thị vệ đứng sau, xoay người lên ngựa. Hắn ở trên ngựa nhìn xuống chỗ nàng, ánh mắt thâm sâu khó dò.

Đấu Thiên Kim đứng ở một bên, cầm tuyết liên mỉm cười. Bông tuyết liên hắt lên phản chiếu gương mặt tuấn tú của hắn, mị hoặc không nói nên lời.

“Cô nương, ta rất thích cô, hay là bây giờ, cô nhận lấy hoa của ta đi?”

“Ta không quen ngươi!” Hoa Trứ Vũ lạnh lùng nói, xoay người rời đi.

“Đứng lại!” Có một tiếng quát vang lên, là giọng một cô nương.

Hoa Trứ Vũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng dáng lả lướt đi về phía nàng. Mặc kỵ trang màu hồng, mái tóc bồng bềnh như mây búi thành một búi tóc đẹp mắt, trên đầu mang theo mũ cài trâm, xem ra không phải là người ngoại tộc, mà là tiểu thư quý tộc Bắc Triều. Cô nương này cũng không tệ, lông mi thon dài, ánh mắt trong suốt như suối tuyết, chỉ là bây giờ đang bốc hỏa nhìn chằm chằm về phía nàng.

“Kì Kì Cách ta đến khiêu chiến với cô, thi thứ gì tùy cô chọn!” Giọng nói cô ta lanh lảnh mà ngập tràn địch ý.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,276
Điểm
113
Chương 43: Tỷ thí thanh ca
Vốn Hoa Trứ Vũ không muốn rước lấy phiền toái, chỉ muốn ẩn dật vượt qua đoạn thời gian khó khăn ở Bắc Triều. Nhưng, việc Tiêu Dận và Đấu Thiên Kim tặng tuyết liên cho nàng, trong nháy mắt, đã biến nàng trở thành người nổi tiếng ở Bắc Triều. Trong lòng nàng vô cùng hối hận, đáng lẽ hôm nay không nên đi ra ngoài. Có trời mới biết, trong số đám người đến xem lễ hội hôm nay, có thể có thám tử Nam Triều hay không, vẫn nên lùi bước thì tốt hơn.

Vì vậy, Hoa Trứ Vũ nhìn về phía Tiêu Dận, hy vọng hắn có thể ra mặt giải vây cho nàng.

Nhưng mà, Tiêu Dận làm như không nhận ra ánh mắt xin trợ giúp của nàng, chỉ ung dung ngồi trên ngựa, trên môi khẽ nở nụ cười, đạm mạc, vô tình, còn giống như đang chờ được xem kịch hay.

Chắc hắn vẫn còn tức giận vì chuyện ban nãy.

Người cao quý không chịu trói buộc như hắn, kiêu ngạo quyết đoán như hắn, chưa từng bị ai cự tuyệt, có bao nhiêu người tranh giành lẫn nhau chỉ để trở thành người phụ nữ của hắn, dù chỉ là địa vị thấp kém như thị thiếp, cũng đánh nhau tới đầu rơi máu chảy. Mà nàng lại cự tuyệt hắn trước mắt hàng vạn con dân Bắc Triều, hắn không giận nàng sao được?

Tuy Hoa Trứ Vũ nàng không có thân phận cao quý như hắn, nhưng cũng có tôn nghiêm của chính mình.

Hoa Trứ Vũ hờ hững quay đầu lại nhìn Kì Kì Cách, chỉ thấy vẻ mặt cô ta vô cùng ngạo mạn, ánh mắt sắc bén, hai thanh loan đao trong tay tỏa ra ánh sáng lấp lánh dưới nắng mặt trời.

Nhất định cô ấy cũng là người ái mộ Tiêu Dận, cảm thấy không cam lòng, nên mới đi ra khiêu chiến nàng. Ở Bắc Triều, chuyện như vậy cũng không lạ lẫm gì.

Hoa Trứ Vũ nhíu mày, cười với Kì Kì Cách: “Sao cô phải khiêu chiến với ta? Ta cũng không muốn tranh vị trí Thái Tử phi với cô!” Nói xong, nàng xoay người đi tới bờ hồ Tháp Nhĩ.

Một câu của Hoa Trứ Vũ nói trúng tâm sự của Kì Kì Cách, trên mặt Kì Kì Cách lộ ra một tầng ửng đỏ, không biết do tức giận hay xấu hổ.

“Cô không được đi!” Kì Kì Cách vung mạnh loan đao trong tay, đuổi theo Hoa Trứ Vũ, ngăn phía trước mặt nàng, “Hôm nay, bản quận chúa phải đấu với cô một trận, cô nói đi, muốn so đao pháp, hay kỵ xạ (cưỡi ngựa bắn cung)?”

Thì ra là một quận chúa, chắc là con gái một tộc trưởng nào đó. Người Bắc Triều cũng thật dũng mãnh, mở miệng ra là so đao pháp với kỵ xạ. Nhưng Hoa Trứ Vũ không hề hứng thú, nàng cũng không muốn để người khác biết nàng có võ công.

“Xin lỗi, quận chúa Kì Kì Cách, mấy thứ cô nói, cái gì ta cũng không biết, ta xin nhận thua.” Hoa Trứ Vũ thản nhiên cười, đôi mắt cong lại như mảnh trăng non.

Trong lòng Kì Kì Cách run lên, chỉ cảm thấy cô nương trước mắt, tuy đã đeo mạng che mặt, nhưng lại toát vẻ phong tình cũng có cả một loại dũng khí khó nói nên lời, khiến cô xấu hổ cảm thấy không bằng. Trong lòng thẹn quá hóa giận, bỗng nhiên cô quát một tiếng, rồi lập tức ra tay, loan đao xẹt qua một đường cong trước mặt, cùng với thế đao mạnh mẽ như gió, còn có giọng của cô ngân lên như chuông, “Ta thật muốn nhìn xem, cô biết hay không biết!”

Ánh đao như sương, hoa phá trường không, lộ ra vô hạn sát ý.

Hoa Trứ Vũ bình tĩnh đứng ở chỗ đó, không hề có ý định né tránh.

Trong lòng nàng hiểu rõ, trước mắt bao người người, cô ta không thể giết nàng. Cho nên, nàng cũng không cần phải trốn tránh, càng không cần phải ra tay.

Quả nhiên, chỉ thấy hai tiếng kim loại va vào nhau, mấy đồng tiền vàng của Đấu Thiên Kim ong ong bay lượn một vòng, rồi rơi lại trong tay hắn, mà loan đao trong tay Kì Kì Cách đã bị đánh rơi trên mặt đất.

Tiêu Dận nắm chặt dây cương, ánh mắt nhìn về phía Hoa Trứ Vũ và Đấu Thiên Kim, khẽ cười, ánh sáng hắt xuống nền tuyết kia phản vào mắt hắn, sao lại chói đến như vậy.

“Tiểu cô nương, cô làm vậy là không đúng rồi. Người ta đã nói không, sao cô lại phải ép người đến như vậy?” Đấu Thiên Kim cười khanh khách nói, một đôi mắt hoa đào mắt chớp chớp. Vừa nói, vừa vươn ngón tay phóng những đồng vàng kia ra ngoài không trung, những đồng tiền vàng chuyển động theo nhịp tay hắn, phản chiếu ánh nắng vàng rực rỡ, khiến người nhìn thấy choáng váng.

Kì Kì Cách tức không nói nên lời, một lúc lâu sau, cô mới cắn răng nói: “Được, không biết đao pháp với kỵ xạ thì bỏ qua đi, vậy cô biết cái gì? Ca hát, nhảy múa, dù cô chọn thứ gì, nhất định bản quận chúa phải đấu với cô đến cùng.”

Hoa Trứ Vũ cảm thấy hết chỗ nói.

Kì Kì Cách này, không dễ đuổi đi chút nào.

Những con dân Bắc Triều đang vây xem, liền la hét ủng hộ: “Đấu đi! Đấu đi!”

Lại nhìn về phía Tiêu Dận, hắn vẫn ngồi yên trên ngựa, làm như những chuyện này không có liên quan đến hắn, xem ra, hôm nay hắn đã hạ quyết tâm muốn xem kịch hay.

Hoa Trứ Vũ ngẫm nghĩ, rồi nói: “Vậy so tài ca hát đi!” Xem ra không hạ bớt uy phong của Kì Kì Cách không được.

Đài ca hát đã có sẵn, chính là đài dành cho những thí sinh đấu vật vừa nãy. Kì Kì Cách còn mời Hoàng Thượng, Dạ Phi và Hiền vương đến làm giám khảo, xem ra là đã nắm chắc rồi.

Sắp xếp xong mọi thứ, Kì Kì Cách lên đài trước, cô còn mời Tiêu Dận đánh nhạc đệm cho mình.

Hoa Trứ Vũ luôn nghĩ Tiêu Dận không biết gì về âm luật, nhưng không ngờ hắn lại là một tay chơi hồ cầm rất khá.

Không biết khi nào hắn đã thay lại bộ Hồ phục màu đen viền vàng, thản nhiên ngồi thẳng trên ghế, bên hông đeo một chiếc đai gấm thêu hoa, không biết là cô nương nào đã tặng cho hắn.

Tay trái gẩy dây, tay phải kéo cung đàn, một khúc nhạc du dương tuyệt vời vang lên. Trầm lắng cổ kính, réo rắt trong suốt, mang theo tâm tình của thảo nguyên, theo gió bay đi.

Kì Kì Cách ngân nga hát lên theo điệu nhạc. Tiếng cô ta hát không phải tiếng Hán, chắc là ngôn ngữ dân tộc Bắc Triều, Hoa Trứ Vũ cũng không hiểu hết. Chất giọng của Kì Kì Cách rất thuận tai, không hổ là con gái Bắc Triều, réo rắt mà cao vút.

Hai người phối hợp rất ăn ý, khiến mọi người nghe như si như say.

Một khúc kết thúc, tiếng vỗ tay như sấm dậy.

Vốn Hoa Trứ Vũ định tự đàn tự xướng, nhưng, ở Bắc triều chỉ có Hồ cầm, mà nàng không biết tấu. Còn Nhiễu Lương của Tiêu Dận, chắc vẫn còn ở trong phủ Thái Tử.

Vì thế, Hoa Trứ Vũ liền biểu diễn thanh xướng. Thật ra, chất giọng của nàng, hát thanh xướng là hợp nhất.

Có lẽ vì, giọng hát của Kì Kì Cách trên thảo nguyên cũng xếp vào hàng nhất nhì, cho nên, sau khi Hoa Trứ Vũ lên đài, không ai nghĩ nàng có thể thắng được Kì Kì Cách. Số đông người đã bắt đầu thì thầm nói chuyện, cũng không định lắng nghe.

Hoàng Thượng và Dạ Phi cũng có phần không yên lòng, xem lễ hội cả ngày nay, nhất định đều rất mệt mỏi.

Trong lúc mọi người đang ồn ào, đột nhiên có một tiếng ngâm khẽ xuyên mạnh qua những âm thanh ồn ào kia, giống như gió thổi qua đỉnh tuyết sơn, không hề có chút trần tục nào. Lại giống như ngọn gió tươi mát bay trên thảo nguyên, quanh quẩn bên tai mỗi người.

Thanh âm như vậy giống như là dòng suối chảy qua tảng đá trăm năm, ngàn năm, mang theo vài phần từ tính, vài phần biếng nhác, mang theo muôn vàn tao nhã, vạn loại mị hoặc, giống như nước, giống giống như sương, giống như muôn ngàn đóa hoa nở rộ, giống như vạn cánh bướm bay.

Chất giọng này chỉ có ở trên trời, người trần đã từng có ai nghe thấy! Là tiếng ca chỉ có thể xuất hiện ở trong mộng.

Thanh âm dễ nghe, âm luật rất chuẩn, lảng vảng như có như không, mang theo thanh vận khiến lòng người say mê.

Hoa Trứ Vũ cũng không để ý có bao nhiêu người đang nghe, nàng cũng không nhìn vẻ mặt của những người nghe nàng hát. Sư phụ nàng, Huyên phu nhân từng nói, mỗi một lần ca hát hoặc đánh đàn, đều là tự mình làm cho chính mình nghe, cho nên, nàng không cần chú ý tới người khác. Nàng chỉ cần đắm chìm trong tiếng ca của chính mình, hoặc vui hoặc buồn hoặc ưu thương.

Giờ phút này thuộc về nàng, chính là nàng.

Trong cõi hồng trần, nàng một mình độc hành trên đường, vĩnh viễn kiên cường đi về phía trước.

Ngửa mặt lên trời cười dài, mắt ngấn lệ lóng lánh.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,276
Điểm
113
Chương 44: Cường hôn
Một khúc kết thúc, Hoa Trứ Vũ trở về chỗ ngồi của mình, đưa mắt nhìn một vòng, lúc này mới phát hiện mọi người đều đang trong trạng thái si ngốc. Bắc Đế ngồi yên tại chỗ, Dạ Phi dùng ánh mắt quyến rũ đánh giá nàng, Hiền vương vuốt râu, trên mặt có vài phần khiếp sợ.

Ai nấy cũng đều đang đắm chìm trong khúc nhạc vừa rồi.

Chén rượu trong tay Tiêu Dận đã nghiêng đi, những giọt rượu trong vắt đã đổ bớt ra ngoài, nhưng hắn mặc kệ. Ánh mắt hắn sáng quắc nhìn về phía nàng. Còn Đấu Thiên Kim tựa người vào ghế, ôm cằm trầm tư.

Kì Kì Cách tiu nghỉu như gà bị cắt tiết, rõ ràng, không cần Bắc Đế tuyên bố, cô cũng biết mình đã bị Hoa Trứ Vũ đánh bại, nhưng cô vẫn không cam lòng. Đứng dậy đi đến trước mặt Bắc đế, nói: “Bệ hạ, Kì Kì Cách muốn tỷ thí kỹ thuật múa với cô ta.” Cô không tin, lần này mình sẽ thua cuộc.

Giọng nói của Kì Kì Cách phá vỡ không gian yên tĩnh, trên thảo nguyên lại vang lên những tiếng động ồn ào.

“Thôi đi, hôm nay náo loạn thế còn chưa đủ sao?” Một người đàn ông trung niên mặc Hồ phục đi tới, quỳ rạp trước mặt Bắc đế, nói, “Xin bệ hạ cho phép lão thần mang tiểu nữ xuống.”

Bắc đế vẫy tay ý bảo người đàn ông kia dẫn Kì Kì Cách theo, ánh mắt chuyển về hướng Hoa Trứ Vũ, vẻ mặt ngưng trọng. Một lúc lâu sau, ông mới tuyên bố: “Trận tỷ thí vừa rồi, Đan Hoằng cô nương thắng.” Ông ban cho Hoa Trứ Vũ một ít châu báu, rồi day day trán, tỏ vẻ mệt mỏi dẫn nhóm hậu phi ra về.

Ngày thứ nhất lễ hội đã trôi qua như thế.

Đêm đó, mọi người đều ngủ lại trong trại ven hồ Tháp Nhĩ.

Hoa Trứ Vũ cũng được phân cho một chiếc trại xinh xắn, tuy chỉ ở tạm thời, nhưng không thiếu thứ gì, một cây gỗ tử đàn chia trại thành hai gian, bên trên đặt một chiếc bình sứ, bên trong cắm mấy cành lan huệ. Trong cùng đặt một chiếc giường. Bên ngoài bày ra một chiếc bàn trà, với những chiếc ghế dựa chạm trổ hoa văn.

Trại này, có phần thanh nhã hơn so với hồng trướng nàng ở trước đây.

Màn đêm buông xuống rất nhanh, các con dân Bắc Triều, xếp củi chồng chất rồi đổ dầu lên trên, đốt lửa trại ven hồ Tháp Nhĩ, bắt đầu một đêm hoan lạc.

Ban ngày, Tiêu Dận đã ra lệnh cho thị vệ vào trong rừng săn thú, bọn họ liền đem những miếng đùi hươu béo chắc ném lên trên, rắc đủ các loại gia vị, ngọn lửa cuốn lên, tỏa ra mùi hương mê người. Cũng có, người mang nước từ hồ Tháp Nhĩ lên, nấu canh thịt dê.

Mọi người ăn uống ngấu nghiến, bát lớn bát nhỏ say sưa, đến cả bước đi của các cô gái cũng có phần xiêu vẹo. Cả trai lẫn gái đều mang hơi men trong người, kéo tay nhau tạo thành một vòng tròn, ngân nga hát lớn lên, đồng thời ném những chiếc đai gấm vướng víu trong tay đi.

Hoa Trứ Vũ nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt, bắt đầu cảm thấy ham chơi, qua một thời gian, lại cảm thấy mệt mỏi, đứng dậy đi dọc theo bờ hồ.

Ánh lửa ngút trời, âm thanh hồ cầm và tiếng ca du dương vang lên, vũ đạo nhiều sắc màu, cách lúc càng cách xa nàng. Kỳ thật, nàng có phần muốn né tránh, nơi phồn hoa náo nhiệt này đối với nàng mà nói, chỉ là một mộng cảnh. Dù có hy vọng đến đây, khi vừa tỉnh giấc, trong đầu nàng chỉ hiện lên cảnh phụ thân chết đầy oan ức, còn nàng trở thành kẻ phạm tội tha phương nơi đất khách quê người.

Nàng đi thật xa, nhưng cũng không có ai phát hiện ra nàng, Hồi Tuyết lúc nào cũng bám chặt lấy nàng không rời, không biết bây giờ đã đi đâu mất. Xem ra, Tiêu Dận nghĩ nàng có chạy cũng không thoát, thật ra cũng không sai, nàng còn có phần muốn ở lại nơi này.

Trong bụi cỏ phía trước truyền đến tiếng nói chuyện, nghe giọng giống như là Hồi Tuyết, Hoa Trứ Vũ đẩy hai bên vạt cỏ ta, vừa gọi tên Hồi Tuyết vừa đi qua đó.

Nhưng cảnh tượng trước mắt lại làm Hoa Trứ Vũ kinh ngạc vô cùng, ở bãi cỏ phía trước, bên cạnh chỗ Hồi Tuyết đang ngồi có một chiếc dây lưng, mà bên cạnh cô ấy, là Lưu Phong đang cởi trần.

Hoa Trứ Vũ đỏ mặt tía tai chạy khỏi nơi đó, thầm nghĩ con gái thảo nguyên thật quá cởi mở. Ban ngày còn thấy Hồi Tuyết có chút tình ý với Lưu Phong, đến đêm hai người đã cùng ở một chỗ.

Tuy lúc còn làm quân kỹ, nàng đã không ít lần nghe thấy Trục Hương với khách khanh khanh ta ta, nhưng tận mắt nhìn thấy như vậy, cũng có thể coi như là lần đầu tiên.

Đêm trăng trên thảo nguyên, thật xinh đẹp, thật mỹ lệ, đúng là nhân chứng của các cặp tình nhân.

Hoa Trứ Vũ quay người, đi về phía trước, khi tới gần trại của mình. Nàng không biết lúc mình đi vào trong, liệu có làm kinh động tới một đôi uyên ương khác không.

Nàng đang lưỡng lự, liền nhìn thấy Tiêu Dận giục ngựa chạy về phía mình.

Ánh trăng cực kỳ mông lung, thản nhiên chiếu trên người hắn, giống như một vầng sáng màu bạc. Áo choàng đen phần phật tung bay trong gió, dưới ánh trăng, cả người hắn giống như thần tiên hạ phàm, hết sức tuấn mỹ. Có lẽ là bởi vì ánh trăng, trông hắn ôn hòa hơn ngày thường rất nhiều, không còn vẻ sắc bén và lạnh lẽo nữa.

Đại Hắc Mã chạy tới trước mặt nàng, Tiêu Dận kéo dây cương, con ngựa hí lên một tiếng, rồi dừng lại.

Tiêu Dận nắm dây cương trong tay, ánh mắt sáng rực nhìn Hoa Trứ Vũ, tuy hai người cách nhau một thân ngựa, không xa mà cũng không gần, nhưng Hoa Trứ Vũ vẫn có cảm giác, mình đang bị nhốt chặt trong lồng giam màu tím của hắn.

Hoa Trứ Vũ khẽ cười, định đi vòng qua Tiêu Dận, đi vào trại nhỏ của mình. Ai ngờ mới đi được vài bước, chợt nghe một tiếng “Ba” vang lên phía sau, là tiếng một vật nặng rơi xuống đất.

Nàng quay đầu lại nhìn, thấy Tiêu Dận đã rơi xuống dưới ngựa, cả người nằm gục trên cỏ.

Hoa Trứ Vũ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn quanh, không thấy một bóng người. Hồi Tuyết và Lưu Phong cũng không biết đã đi đến đâu, chẳng lẽ hôm nay Tiêu Dận cho bọn họ nghỉ phép?

Nàng bất đắc dĩ đi đến trước mặt Tiêu Dận, vươn ngón tay đặt lên cổ tay hắn, thấy mạch vẫn còn đập, không giống như trúng độc. Nhưng, ở khoảng cách gần như vậy, cũng có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn.

Xem ra không phải trúng độc, mà là say rồi.

Không có gì nguy hiểm tới tính mạng, Hoa Trứ Vũ đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Thình lình, người nằm dưới đất duỗi cánh tay ra, ôm lấy cổ nàng.

Hoa Trứ Vũ không ngờ lúc Tiêu Dận uống say không biết gì nữa, mà lực tay còn mạnh mẽ như vậy, cánh tay hắn như sắt ghì chặt lấy nàng. Cơ thể hai người dán chặt vào nhau không còn một kẽ hở.

Hơi thở đàn ông và mùi rượu tấn công về phía nàng, Hoa Trứ Vũ bị mùi rượu làm cho choáng váng, vươn tay muốn đẩy Tiêu Dận ra, thì bỗng cảm giác gương mặt nóng lên, sau đó lan dần xuống cổ, cuối cùng, ngọn lửa ấm áp kia đặt lên môi nàng.

Một lúc sau, Hoa Trứ Vũ mới biết, nàng đã bị Tiêu Dận cường hôn.

Mà lúc này, đôi môi Tiêu Dận đang tàn phá hai cánh môi đỏ mọng, tươi đẹp của nàng, trằn trọc cắn hút, hôn đến trời đất nghiêng ngả
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,276
Điểm
113
Chương 45: Điên cuồng đánh Thái Tử
Hoa Trứ Vũ mê muội trong thoáng chốc, nàng không dám tin tưởng vào chuyện đang xảy ra, nhưng cảm giác nóng rực trên môi truyền tới rất chân thật, không thể nghi ngờ.

Trong lòng nàng vô cùng giận dữ, nhưng Tiêu Dận ôm rất chặt, nàng không thể đẩy hắn ra, chỉ có thể điểm vào huyệt Thiên Trì dưới xương sườn hắn.

Có lẽ Tiêu Dận say thật, chỉ điểm bừa như vậy mà cũng trúng. Hai tay đang ôm Hoa Trứ Vũ buông thõng xuống, cả người chậm rãi đổ về phía sau, ngã thật mạnh xuống bụi cỏ, đôi mắt tím đầy men say mông lung mị hoặc từ từ nhắm lại, cũng không biết là vì say hay đã hôn mê bất tỉnh.

Hoa Trứ Vũ không hề chần chừ, giờ nắm tay lên đánh hắn.

Nàng đã muốn đánh hắn từ lâu rồi, từ khi hắn ném nàng vào hồng trướng, lúc hắn bẻ gãy bàn tay nàng, lúc hắn luôn miệng gọi nàng là quân kỹ. Nhưng vì nàng vẫn cần có sự giúp đỡ của hắn, nên chưa nghĩ sẽ ra tay vào lúc này. Còn tối nay, nàng thật sự không thể nhịn nổi nữa.

Hắn dám giả say vô lễ với nàng, không phải đáng đánh sao?

Nắm tay Hoa Trứ Vũ lạnh thấu xương, đấm thùm thụp vào đống thịt, coi hắn như bao cát ngày thường dùng để tập luyện, hung hăng nện vào người Tiêu Dận, đánh tới khóe môi hắn đổ máu. Cuối cùng vẫn chưa hết giận, lại duỗi chân tặng thêm cho hắn mấy cú đá.

Cả đời Hoa Trứ Vũ chưa bao giừ ra tay với người không có khả năng phản kháng, đêm nay là lần đầu tiên. Không ngờ, cảm giác này thật sự là…… Quá sảng khoái, ác khí trong lòng cũng tan hơn một nửa.

Nàng vươn tay áo, hung hăng xoa xoa vết môi son đã bị Tiêu Dận tàn sát qua, lạnh lùng cất tiếng nói: “Nếu lần sau còn dám phi lễ với bản cô nương, ta sẽ cho ngươi…… Đoạn tử tuyệt tôn.” Giọng nói uể oải, nhưng không che dấu được hàn ý.

Nàng chậm rãi đứng thẳng dậy, cả người đắm chìm trong ánh trăng sáng, trong đôi mắt phượng xinh đẹp lóe lên sự sắc bén. Nàng tao nhã vỗ vỗ tay, nghênh ngang quay người rời đi.

Sáng sớm ngày thứ hai, liền nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào, nghe nói đêm qua có thích khách trà trộn vào nơi này, ra tay với Thái Tử điện hạ. Cũng không biết đã điểm vào huyệt đạo nào trên người Thái Tử điện hạ, nên đến bây giờ vẫn còn chưa tỉnh lại.

Hoa Trứ Vũ bực mình, huyệt đạo nàng điểm, chỉ cần ba canh giờ sau sẽ tự giải, tính đến lúc này cũng đã hơn ba canh giờ rồi. Nàng đang định nghỉ ngơi một lát, lại bị Hồi Tuyết túm qua đó, nói là nàng đi nhìn Thái Tử một chút, xem thích khách đã điểm huyệt đạo nào? Xem ra Tiêu Dận say không nhẹ.

Hai người vừa mới vào trong, liền nghe thấy tiếng hữu úy Đạt Kì truyền tới: “Mạt tướng nghe nói ngài bị phong bế huyệt đạo, không cử động được. Không dám lừa dối Thái Tử điện hạ, mạt tướng cũng từng bị người điểm huyệt đạo, cả người không thể nhúc nhích, giống hệt như điện hạ vậy. Cho nên, mạt tướng cho rằng, người tập kích điện hạ với người tập kích mạt tướng là cùng một người.”

“Ồ? Vậy người từng tập kích ngươi, là người phương nào? Mau kể lại chi tiết cho ta!” Tiêu Dận lạnh lùng hỏi.

Lần bị Hoa Trứ Vũ tập kích bất ngờ, đối với Đạt Kì mà nói, là mối nhục suốt đời khó quên, nhưng hắn chưa bao giờ nói với ai. Trước mắt, cũng không thể không nói ra chuyện đêm đó. Nên cuối cùng, chỉ thấy hắn quỳ rạp xuống đất, nói: “Điện hạ, đêm đó Đạt Kì uống quá nhiều rượu, mới sinh gan báo, đến hồng trướng tìm hòa thân công chúa tầm hoan, mong điện hạ bỏ qua cho Đạt Kì một lần.”

“Ờ, vậy người ngươi nói là quân kĩ kia, sau đó thế nào?” Tiêu Dận thản nhiên hỏi, giọng nói bình tĩnh không bộc lộ cảm xúc.

“Mạt tướng không biết, mạt tướng cũng đã quản lý thuộc hạ không được tới tìm cô ta, sau đó, lại nghe nói cô ta đã mất tích. Nhưng, nghe nói Đan Hoằng cô nương cũng từng là quân kĩ, không biết……” Đêm hôm đó, Đạt Kì vẫn chưa nhìn thấy hình dạng của Hoa Trứ Vũ, cũng không biết liệu Hoa Trứ Vũ có phải công chúa hòa thân khi đó không.

“Được rồi, Đạt Kì, những điều ngươi nói bản điện hạ cũng nghe rồi, ngươi đi ra ngoài, tự lĩnh ba mươi quân côn đi.” Giọng của Tiêu Dận vẫn nhàn nhạt như cũ, nhưng ai nghe qua cũng nhận ra sự tức giận trong đó.

“Vâng!” Đạt Kì lui ra ngoài, sau khi đi lướt qua bên người Hoa Trứ Vũ, trừng lớn đôi mắt hổ, hung hăng lườm nàng một cái.

Đêm đó, Hoa Trứ Vũ cũng chỉ vì muốn dọa Đạt Kì, cho nên mới nói nếu để Thái Tử biết Đạt Kì đến chỗ nàng chơi gái, chắc chắn sẽ trừng phạt hắn. Không ngờ, Tiêu Dận lại phạt hắn thật. Tâm tư của người đàn ông, có khi khiến người ta cảm thấy thật khó nắm bắt, rõ ràng là hắn muốn nàng làm quân kĩ, không phải sao?

Bên trong phòng, ánh nắng nhàn nhạt chiếu vào qua khung cửa sổ, Tiêu Dận dựa người nằm trên giường, mái tóc dài thả dọc theo sống lưng cao thẳng.

“Bẩm điện hạ, Đan Hoằng đã tới.” Hồi Tuyết tiến lên bẩm báo.

Tiêu Dận ngẩng đầu nhìn Hoa Trứ Vũ, ánh mắt sâu không thấy đáy, khóe môi lại khẽ mỉm cười.

“Đan Hoằng, cô biết cách dùng độc không? Cô mau tới xem xem, có phải đêm qua bản điện hạ trong lúc hôn mê, đã bị người khác hạ độc?” Tiêu Dận nghiêm mặt nói, vừa nói vừa ra lệnh cho Hồi Tuyết kéo chăn gấm phủ trên người hắn ra. Cũng không hề đề cập tới chuyện vừa trao đổi với Đạt Kỳ.

Dưới tấm chăn gấm, là thân hình tráng kiện của một người thanh niên trẻ tuổi, dưới hạ thân chỉ mặc một chiếc khố màu trắng, bên trên hoàn toàn lõa thể.

Dưới ánh nắng mặt trời, một khuôn ngực màu mật ong mềm dẻo mà rắn chắc, phập phồng cả động, hùng vĩ tráng kiện, giống như khắc từ ngọc thạch. Chỉ là, bên trên tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ đó, lại phủ đầy những vệt xanh tím, từng vết từng vết, che kín cả bộ ngực.

“Những vết xanh tím này không chỉ có ở trên người, trên đùi bản điện hạ cũng có. Đan Hoằng, nhìn xem có phải bị trúng độc hay không?” Ánh mắt Tiêu Dận sáng rực nhìn về phía Hoa Trứ Vũ.

Hắn không đi tìm đại phu, lại tới tìm nàng. Xem ra hắn đã biết chuyện đêm qua, là tác phẩm của nàng.

Giả vờ giả vịt vươn tay khám qua loa, nàng ấn mạnh vào ngực hắn, thản nhiên hỏi: “Có đau không?”

Tiêu Dận hít sâu một hơi, nhíu mày nói: “Đau!”

“Chỗ này thì sao?” Hoa Trứ Vũ lại đổi sang chỗ khác, tiếp tục hỏi.

…..

Tiêu Dận lại hít sâu thêm một hơi.

“Điện hạ kiên nhẫn một chút, tuy Đan Hoằng không tinh thông y thuật, nhưng cũng hiểu được ‘vọng, văn, vấn, thiết’***.” Nàng dùng sức ấn đầu ngón tay xuống, trên mặt lại nở nụ cười rất tươi, “Nếu chỉ cảm thấy đau ở một vài điểm, thì không phải là trúng độc, nếu đau toàn thân, mới là trúng độc thật sự, Đan Hoằng cũng không phải đại phu, chỉ sợ không chữa được cho điện hạ.”

“Hồi Tuyết, cô mang Đan Hoằng lui xuống đi.” Tiêu Dận gằn từng tiếng một, trên mặt ướt đẫm mồ hôi.

Hoa Trứ Vũ đi ra khỏi trại, xem ra, đêm qua Tiêu Dận say thật, nếu không, sau khi biết mình là người ra tay với hắn, thì đã sớm rút gân nàng ra rồi? sao có thể khí định thần nhàn như vậy.

Nhưng…… Cứ mỗi lần xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nàng càng ngày càng không hiểu nổi người đàn ông này, xem ra sau này, phải hành sự cẩn thận hơn.

**** vọng văn vấn thiết: bốn phương pháp chữa bệnh của đông y. gọi là nhìn, nghe, hỏi, sờ, hay còn gọi là ‘tứ chẩn’.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,276
Điểm
113
Chương 46: Diễn kịch mà thôi
Ngày thứ hai của lễ hội là hoạt động tế trời, cũng không có cuộc tỷ thí nào. Vì không có chuyện gì làm, cả ngày Hoa Trứ Vũ đều ở bên trong trại, may mà trong này cũng có mấy quyển sách, cũng không đến mức nhàm chán.

Đến buổi chiều, cả nam lẫn nữ Bắc Triều bắt đầu đốt lửa trại chè chén say sưa. Hoa Trứ Vũ không có hứng thú lắm, đang định đi nghỉ sớm, thì nghe thấy tiếng hồ cầm từ từ truyền tới.

Nghe tiếng đàn, hình như ở rất gần trại của nàng.

Làn điệu chậm rãi chảy qua như dòng nước, như làn gió đêm trên thảo nguyên, có phần hư vô mờ mịt. Không phải là một khúc nhạc vui vẻ, mà mang theo một nỗi phiền muộn và mất mát, lại có phần lưỡng lự, nhẹ nhàng, chậm chạp truyền đến bên tai Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ cũng không muốn để ý tới, nhưng người tấu đàn, hình như không biết mệt, đàn từ khúc này qua khúc khác, không ngừng nghỉ.

Loáng thoáng, trong làn điệu du dương, bi thương này, dần dần vang lên những tiếng người nói đầu hỗn loạn.

Hoa Trứ Vũ khẽ cười, nghĩ rằng, lễ hội này tuy là quốc hội của Bắc Triều, nhưng chẳng khác lễ hội mai mối là mấy. Chẳng phải Lưu Phong với Hồi Tuyết cũng qua lễ hội này mà đến với nhau sao, còn tiếng đàn hồ đêm nay, không biết là người đàn ông nào đang theo đuổi người trong lòng đây.

Lại nói, có một phong tục như vậy cũng tốt, ít nhất, sẽ không xuất hiện nghiệt duyên như nàng và Cơ Phượng Ly.

Tiếng Hồ cầm càng lúc càng càng du dương, tiếng người bên ngoài cũng càng lúc càng ồn ào.

Hoa Trứ Vũ buông quyển sách trong tay xuống, đứng dậy mở cửa trại ra, muốn nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Bên ngoài, một mặt trăng tròn treo cao trên bầu trời, vừa to vừa tròn, trong sáng, tinh khiết làm người ta thương cảm.

Tiêu Dận đang ngồi trên một tảng đá, tay trái đánh đàn, tay phải kéo cầm cung, đang hết sức chuyên chú. Ánh trăng trong như nước rơi xuống hai vai hắn, tinh khiết, trong trẻo rửa trôi sự lạnh lẽo trên người hắn, nhưng không xua đi được sự ưu thương, hiu quạnh tỏa ra trên người hắn.

Giống như ưu thương vì tình.

Vẻ cô đơn, giống như cầu cũng không được.

MộtTiêu Dận như vậy, khiến Hoa Trứ Vũ cảm thấy cực kỳ xa lạ.

Nàng càng không ngờ, Tiêu Dận lại tới trại của nàng diễn tấu. Mà xung quanh hắn, có không ít người Bắc triều vậy quanh, giống như đã chờ đợi rất lâu, lúc bọn họ nhìn thấy Hoa Trứ Vũ vén rèm đi ra, đều đồng loạt hoan hô.

Có người cao giọng nói: “Điện hạ, cuối cùng cô ấy cũng đã ra!”

“Tiểu dân chỉ biết, chắc chắn cô ấy đã bị chân tình của điện hạ làm cho rung động.” Có người kích động nói.

Đây là ý gì?

Tiêu Dận cũng ngừng kéo đàn, thoát khỏi vòng vây của mọi người, chạy về phía Hoa Trứ Vũ.

Ánh trăng trong như nước, những bước chân vững vàng chạy về phía nàng, trên môi khẽ nở nụ cười dịu dàng, ôn nhu. Hoa Trứ Vũ mở to mắt nhìn, nàng không có nhìn nhầm, quả thật là một nụ cười ôn nhu giết người không cần đền mạng. Đôi mắt hắn, tỏa sáng như những vì sao trong đêm tối.

Hoa Trứ Vũ lạnh lùng nhìn hắn, rồi đột ngột quay người, nhẹ nhàng đi vào trong trại, một tiếng ba vang lên, đóng chặt cửa trại lại.

Lễ hội long trọng như vậy có rất đông người, do đó những lời đồn nhảm cũng truyền đi rất nhanh.

Việc Thái Tử Tiêu Dận đau khổ theo đuổi một cô nương Nam Triều, không tiếc mạo hiểm đi tham gia tranh đoạt tuyết liên. Bị người cự tuyệt, lại thương tâm đến cực điểm, đêm khuya uống rượu giải sầu, sau khi say mèm bị thích khách hãm hại. Nhưng sau khi hắn tỉnh lại, chuyện đầu tiên hắn làm, chính là tới trại của cô nương Nam Triều kia kéo hồ cầm. Kéo một khúc lại một khúc, vậy mà vẫn không đoạt được trái tim người con gái kia.

Mà Tiêu Dận, giống như đang phối hợp với những lời đồn đó, hàng đêm đều đến trước trại Hoa Trứ Vũ kéo hồ cầm, khiến Hoa Trứ Vũ không có một đêm ngủ ngon giấc.

Đôi lúc nàng còn nghĩ, những cô nương ở Bắc Triều, có thể đồng ý gả ra ngoài, có phải vì để đổi lại những giấc ngủ ngon không?

Hoa Trứ Vũ còn định giữ thái độ lạnh nhạt, hờ hững, đến ngày buối tối ngày thứ ba, nàng thật sự không chịu nổi nữa.

Nàng muốn biết,rốt cuộc Tiêu Dận định làm gì vậy? Những lời đồn trên thảo nguyên, một chữ nàng cũng không tin. Tuy trong lời đồn toàn những việc có thật, nhưng nàng không tin, trái tim Tiêu Dận cũng giống như những lời đồn đại vậy, si mê nàng.

Nàng mở ra cửa trại, nhìn Tiêu Dận đạp qua mấy bụi cỏ, từng bước đi về phía nàng. Lúc đến trước mặt nàng, thân hình cao lớn đứng yên, lấy từ trong ống tay áo ra một thứ, sau đó nâng bàn tay nàng lên, chậm rãi đeo vào.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, Hoa Trứ Vũ nhìn thấy rõ, đây là hai chiếc lắc tay màu vàng, trên bề mặt chạm trổ hoa văn chim ưng bắt thỏ, còn đính thêm mấy chiếc chuông nhỏ màu vàng.

“Tiêu Dận, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Có thể nói thẳng cho ta biết không?” Hoa Trứ Vũ lạnh lùng nhìn hắn, hỏi không hề khách khí.

Tiêu Dận chỉ mỉm cười, đột ngột cúi xuống người nàng, khuôn mặt tuấn mỹ phóng đại ngay trước mắt, gần đến mức Hoa Trứ Vũ có thể cảm nhận được hơi thở của hắn phả đều đều vào mặt nàng.

Hắn cúi đầu nói khẽ vào tai nàng, “Nhận lấy chiếc lắc này, đừng quên lời hứa của cô với ta.”

Lời hứa?

Hoa Trứ Vũ nhăn mày, lúc trước, nàng đồng ý giúp hắn, giúp hắn thu phục ba tộc lớn, giúp hắn loại bỏ nguy cơ uy hiếp việc đăng cơ của hắn. Chuyện thứ nhất nàng đã giúp hắn làm xong, như vậy, lời hứa trong miệng hắn có lẽ là chuyện thứ hai.

Nàng còn nghĩ Tiêu Dận không cần nàng giúp đỡ, thì ra không phải như vậy.

Nhưng, việc đó có quan hệ gì với chuyện nàng nhận lắc tay hay không?

Trong lúc nàng còn nghi hoặc, ngón tay thon dài khẽ nắm lấy tay nàng, cẩn thận đeo chiếc lắc tinh xảo kia lên cổ tay trắng nõn của nàng.

Hoa Trứ Vũ khẽ giật cổ tay lại, những chiếc chuông nhỏ màu vàng kia liền phát ra những tiếng đinh đang trong trẻo vui tai.

Phía sau Tiêu Dận, là những người hàng đêm ngồi xem hắn kéo hồ cầm, vui vẻ đồng loạt hoan hô. Vì điện hạ của bọn họ, cuối cùng đã chiếm được trái tim người trong lòng mình.

Trái tim Hoa Trứ Vũ lại từ từ chìm xuống trong những tiếng reo hò dậy trời này.

Chỉ là diễn kịch thôi mà, sao phải kích động như vậy?!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,276
Điểm
113
Chương 47: Thì ra tất cả chỉ là kế
Cuối cùng lễ hội cũng đến màn kết thúc, đêm cuối cùng, Bắc đế Tiêu Kiền mở tiệc chiêu đãi quần thần trong trại Kim Đỉnh, phong thưởng cho những dũng sĩ được lựa chọn trong các cuộc thi. Với tư cách là người trong lòng của Thái tử Bắc Triều, đương nhiên Hoa Trứ Vũ cũng được mời tới.

Lúc hoàng hôn, Hoa Trứ Vũ đi theo Tiêu Dận tới dự tiệc. Tình cờ ngẩng đầu nhìn lên, nàng thấy ánh chiều tà đã dần chìm về phía Tây, trên đó có một đường cong đỏ tươi, giống như miệng một vết thương đã thối rữa, đang chậm rãi chảy ra máu tươi, nhiễm đỏ hơn nửa khoảng trời.

Nàng biết, tối nay, nhất định sẽ là một tối không yên bình, không biết có bao nhiêu người sẽ đổ máu, thấm ướt thảm thảo nguyên này.

Tiêu Dận đặc biệt dặn dò nàng, muốn nàng đeo chiếc lắc hắn tặng nàng đêm qua, hắn bảo nàng không cần làm gì cả, chỉ cần phối hợp với hành động của hắn, là đã giúp hắn một việc rất lớn, hoàn thành lời hứa của nàng.

Kim Đỉnh của hoàng đế không giống với những trại bình thường, vô cùng to đẹp, lộng lẫy.

Vừa vào cửa, Hoa Trứ Vũ đã nhìn thấy bên trong bày những dãy bàn rất dài, trên bàn bày thành hai hàng nến to như cánh tay trẻ con, ước tầm có tới mấy trăm ngọn, bên trong có hương thơm, phát ra ánh sáng rực rỡ.

Hoa Trứ Vũ bị Tiêu Dận kéo đến trước mặt Hoàng thượng, bái kiến hoàng đế Bắc Triều và Dạ Phi.

Bắc đế vẫn luôn trong tâm trạng mệt mỏi như mấy hôm trước, nhưng, đôi mắt vẫn còn đủ sự sắc bén, nhìn chằm chằm về phía Hoa Trứ Vũ, giống như chim ưng nhìn thấy con mồi vậy.

“Dận Nhi, cô gái này có gì tốt, đáng để con phải hao tổn tâm cơ như thế?” Khí thế Bắc đế thật bức người.

Bắc đế không hổ là lão cha của Tiêu Dận, phần khí phách và cuồng ngạo này giống hệt như Tiêu Dận. Ngày ấy, khi nàng thi tài với Kì Kì Cách, nàng vẫn còn nhớ ánh mắt Bắc đế nhìn nàng, là ánh mắt âm trầm, lạnh lẽo. Rõ ràng, ông rất bất mãn việc Tiêu Dận bỏ qua thân phận mạo hiểm đi tranh đoạt tuyết liên vì nàng. Mà mấy hôm nay, Tiêu Dận còn vì nàng uống say để thích khách thừa cơ động thủ, còn ở ngoài trại của nàng kéo hồ cầm cả đêm, những lời đồn này đã sớm lọt vào tai ông, bảo sao ông không cảm thấy giận dữ cho được.

“Đúng vậy, tuy công chúa Nam Triều đến hòa thân bị thích khách giết chết, nhưng điện hạ không thể tùy tiện tìm một cô nương Nam Triều khác thay thế được. Chẳng lẽ, điện hạ chỉ thích những cô nương Nam Triều, những cô nương ở Bắc triều chúng ta cũng có rất nhiều người nổi tiếng!” Dạ Phi ngồi bên cạnh Bắc đế thêm dầu vào lửa. Bà ta đã tháo tấm lụa che mặt, lộ ra một gương mặt đầy quyến rũ.

“Phụ hoàng, có một số việc tối nay nhi thần muốn bẩm báo với phụ hoàng. Sở dĩ lần này, nhi thần có thể thu phục được ba tộc lớn, thống nhất thảo nguyên, đều là công lao của Đan Hoằng. Lúc đầu, nhi thần chút nữa là thua trận, mắt thấy ba tộc lớn muốn đánh tới Thượng Kinh, là nhờ thượng sách của Đan Hoằng, nhi thần mới có thể chuyển bại thành thắng, toàn thắng trở về. Nhưng Đan Hoằng lại nói không muốn nhi thần nói ra công lao của nàng, cũng không cần được ban thưởng gì cả. Phụ hoàng, nhi thần chỉ nghĩ người con gái trí tuệ, không màng danh lợi này mới có tư cách trở thành hiền thê của nhi thần.” Tiêu Dận chậm rãi nói.

“Bản vương còn còn nghĩ là con chỉ biết si mê giọng hát của cô ta, hóa ra là như vậy.” Bắc đế liên tục gật đầu, khuôn mặt lạnh lùng cũng mềm mỏng đi không ít.

Bắc Hướng và Nam Triều không giống nhau, không quá coi trọng về khái niệm dòng dõi, nếu không phải là những đám cưới về mặt chính trị, thì ai cũng có thể tự do lựa chọn người trong lòng. Hơn nữa, Bắc đế rất coi trọng nhân tài, chỉ cần có tài đức, cho dù là nam hay nữ, đều là có thể vào triều làm quan, dốc sức cho triều đình.

Dạ Phi nghe xong lời của Tiêu Dận, trên gương mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ không vui.

Bắc đế luôn miệng khen ngợi Hoa Trứ Vũ, mãi đến khi Tiêu Dận kéo nàng trở về chỗ ngồi.

Yến hội bắt đầu, đầu tiên Bắc đế ban thưởng cho các dũng sĩ thắng cuộc trong lễ hội, tiếp theo là bữa tiệc thân mật, gồm các trọng thần trong triều, ngoài ra còn có Thụy vương đến từ Đông Yến – Đấu Thiên Kim.

Đồ ăn ở Bắc triều tuy không cầu kỳ tinh xảo bằng Nam triều, nhưng cũng là những món ăn ngon. Trên bàn bày đầy thịt thú rừng, rượu, còn có một con cừu đã được nướng vàng óng, trong trại ngập tràn mùi hương thịt nướng.

Hoa Trứ Vũ nuốt không trôi, đưa mắt nhìn bốn xung quanh.

Chỉ thấy bên cạnh Dạ Phi, có một cậu bé đang ngồi rất nghiêm túc, nhìn qua chỉ khoảng mười tuổi. Mặc hồ phục màu đỏ thẫm, vẻ mặt rất khôi ngô, nhưng sắc mặt có phần tái nhợt, giống như thể chất không tốt lắm. Mà đứa trẻ kia cũng rất hiền hòa, không nói chuyện nhiều lắm, cầm một con dao nhỏ, lẳng lặng cắt miếng thịt dê trước mặt.

Dạ Phi rất chăm sóc đứa trẻ kia, luôn nở nụ cười chiều chuộng.

Đứa trẻ này chắc là con của Dạ Phi, em trai Tiêu Lục cùng cha khác mẹ với Tiêu Dận. Người cũng như tên, đáng yêu như một con cừu con vậy.

Chỗ Đấu Thiên Kim ngồi ở vị trí đối diện Hoa Trứ Vũ, tối nay, hắn mặc một chiếc áo dài màu san hô đỏ, trên vạt áo khảm đầy trân châu tỏa ra ánh sáng nhu hòa, nhưng vẫn bộc lộ sự xa hoa như trước. Hắn vừa uống rượu, vừa chuyện trò với các quan viên Bắc Triều, có vẻ hắn rất dễ kết thân với người khác.

Tiêu Dận ngồi bên cạnh Hoa Trứ Vũ, đêm nay hắn mặc vương phục màu đen, tôn lên vẻ mặt tuấn mỹ, trên mặt còn có ý cười. Trong mắt, thỉnh thoảng lộ ánh sáng lạnh lẽo. Hắn rất tỏ vẻ quan tâm, dùng dao cắt những miếng thịt nướng đặt trước mặt Hoa Trứ Vũ, còn rót rượu cho nàng, ôn nhu cười nói: “Nếm thử mấy miếng thịt này đi, chắc chắn ở Nam Triều chưa được ăn qua, rất ngon đấy.”

Hành động đó của Tiêu Dận khiến không ít người nhìn lại phía này, Hoa Trứ Vũ chỉ đành nâng ly rượu lên, cười nói: “Cám ơn điện hạ.”

Nàng uống cạn chén, một hơi cạn sạch đầy tao nhã. Rượu Bắc Triều rất mạnh, tuy ở trên chiến trường Hoa Trứ Vũ chỉ uống loại Thiêu Đao Tử bình thường, nhưng uống hết ly rượu vẫn vô cùng thoải mái.

Mọi người nhìn thấy mặt nàng không đổi sắc, trong mắt đều chỉ có kinh dị và tán thưởng.

Hoa Trứ Vũ khẽ cười, từ từ đặt ly rượu trong tay xuống. Những chiếc chuông nhỏ trên cổ tay khẽ phát ra những tiếng đinh đang.

Ánh mắt Dạ Phi nghiêm lại, bình tĩnh nhìn về phía cổ tay Hoa Trứ Vũ, âm trầm nói :“Điện hạ quả nhiên thâm tình, đến chiếc lắc tay này cũng tặng cho cô nương, Đan Hoằng cô nương phải giữ gìn cho tốt đấy!”

Hoa Trứ Vũ không hiểu rõ, cũng không biết Dạ Phi lại có hứng thú với chiếc lắc trên tay nàng. Nhưng tối nay Tiêu Dận đã đặc biệt dặn dò nàng đeo chiếc lắc này tới, xem ra là có huyền cơ.

Tiêu Dận thản nhiên đứng dậy cười nói: “Nói đến đây phải đa tạ Dạ Phi nương nương hào phóng, trả chiếc lắc của mẫu thân lại cho Dận Nhi, nếu không sao Dận Nhi có thể tặng cho Đan Hoằng?”

Bắc đế nghe vậy, ánh mắt cũng nhìn về cổ tay nàng, như đang nhớ lại chuyện gì đó.

Rượu hơn ba tuần, đột nhiên Hoa Trứ Vũ cảm thấy trước ngực có một cỗ nghịch khí xông lên, còn có một luồng khí lạ cuồn cuộn chảy trong người, đầu tiên là tay chân nhũn ra, rồi dòng khí kia xông thẳng lên, chỉ trong một cái chớp mắt, khiến nàng không thở nổi.

Hoa Trứ Vũ chậm rãi nắm chặt tay, bình ổn lại hô hấp, định dùng nội lực áp chế dòng khí lạ xuống, nhưng mà, dòng khí kia lại hừng hực như lửa cháy, nàng càng dùng sức, ngọn lửa lan càng rộng, từ từ tập trung hết về phía bụng.

Cả người nóng bừng giống như bị thiêu đốt.

“Đan Hoằng, nàng làm sao vậy?” Bên tai vang lên giọng nói gấp gáp của Tiêu Dận, một bàn tay ấm áp đặt lên lưng nàng, “Truyền ngự y!”

Loáng thoáng, Hoa Trứ Vũ cảm giác được có người bắt mạch cho nàng, còn mơ hồ nghe thấy mấy chữ.

Lắc tay…… Dạ Phi…… Tương tư cổ…… Hương thơm……

Tuy cơ thể rất đau đớn, nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo.

Từ việc tặng tuyết liên, đến việc say rượu đêm khuya, kéo hồ cầm, tặng lắc tay trước mặt mọi người, tất cả mọi chuyện, bây giờ nàng đã hiểu.

Thì ra, tất cả đều là kế!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top