Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Phượng Ẩn Thiên Hạ - Nguyệt Xuất Vân

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,985
Điểm
113
Chương 20: Không thể khống chế
Tiêu Dận ngừng tay.

Bởi vì bàn tay trong tay hắn, đã không còn khớp xương nào có thể dỡ bỏ. Đây không còn là một bàn tay trắng nõn với những ngón tay thon dài nữa mà một khối mềm nhũn, giống như chỉ cần có gió thổi qua là có thể bay lên.

Người ta nói bàn tay thiếu nữ mềm mại không xương, mà cảm giác mềm mại không xương, thì ra lại chính là như vậy, nhưng sao cầm vào lại không có cảm giác vui vẻ gì!

Tiêu Dận chậm rãi buông khối mềm mại không xương ra, cảm thấy hơi nóng. Hắn cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, hắn đứng dậy, thở ra một hơi, thong thả đi đến bên bàn nâng chén trà lên uống, lúc này mới sực nhớ, trà đã sớm bị nàng uống cạn.

Hắn cầm lấy chén trà mà giật mình, trước mắt hiện ra cảnh nàng vừa ngửa đầu uống trà vô cùng tự do phóng khoáng. Hắn ném cái chén trong tay lên bàn, lại đi tới trước mặt Hoa Trứ Vũ.

Lưng nàng thẳng tắp mà mềm mại, giống như một cây trúc cao ngất, dù mưa to gió lớn đến đâu, cũng không thể quật đổ.

Những sợi tóc buông xuống, bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, dính chặt vào trán, son phấn trên mặt, bị mồ hôi làm cho lem nhem, nhưng những chỗ mồ hôi chảy qua, lại lộ ra phần da thịt gốc, tái nhợt gần như trong suốt. Trên vai trái, Đảo câu tiễn vẫn đang cắm chặt, quần áo bị nhiễm máu trông thật ghê người.

Nhưng nàng vẫn đứng đó, không hề cầu xin.

Đôi mắt kia, lẳng lặng nhìn hắn, không có ai oán cũng không sợ hãi càng không có phẫn hận, chỉ có sự kiêu ngạo, nhìn hắn, cười mà như không cười.

Từ trước tới giờ, Tiêu Dận luôn nghĩ, đôi mắt tím của hắn chính là đôi mắt đẹp nhất thế giới này, nhưng mà, đôi mắt phía trước, sao lại đẹp tới như vậy. Hai tròng mắt màu đen, một màu đen thuần túy, sâu không thấy đáy, giống như có thể hút mất linh hồn hắn bất kỳ lúc nào.

Cơn cuồng nộ, giống như một cơn bão, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Không biết từ khi nào, hắn nhìn thấy Hoa Trứ Vũ, lại không thấy giận dữ. Còn ngoài ý muốn, cảm thấy trong lòng có chút đau đớn.

Loại cảm giác này khiến hắn vô cùng kinh hãi!

“Thế nào, cầu xin ta đi, chỉ cần cô mở miệng cầu xin bản điện hạ, bản điện hạ sẽ tạm tha cho cô!” Hắn cúi đầu hỏi, trong mắt hiện lên một tia tức giận u ám.

Hắn cũng không rõ, hắn tức cái gì!

“Không!” Một lời nói lạnh lùng, không có chút do dự, đầy kiên quyết.

Tiêu Dận nhìn nàng không dám tin, nếu đổi là một người khác, kể cả là ai, kể cả là một người đàn ông khỏe mạnh, chỉ sợ cũng không chịu nổi cảm giác đau đớn tới tận xương thế này, chỉ sợ đã sớm quỳ dưới chân hắn khóc cầu xin hắn tha thứ.

Nhưng, nàng không chỉ không quỳ, mà nghe thấy hắn muốn tha cho nàng, cũng vẫn lý trí mà cự tuyệt như thế.

Chẳng lẽ nàng không sợ đau sao?!

Không phải Hoa Trứ Vũ không sợ đau, mà nàng rất sợ.

Bả vai đau, ngón tay đau, không vì Tiêu Dận dừng tay mà hết đau, cảm giác đau đớn trên tay vẫn không ngừng truyền tới.

Nhưng muốn nàng xin hắn tha thứ sao?

Nàng sẽ không làm!

Nàng còn nhớ rõ đêm hôm đó, nàng luồn cúi trong bụi rậm, cầu xin hắn tìm kiếm thi thể của Cẩm Sắc, hắn đã lạnh lùng quay người đi như thế nào, thậm chí còn không buồn nhìn nàng, liền tàn nhẫn mà cự tuyệt nàng.

Cầu xin một lần đã là quá đủ!

Hơn nữa, nàng biết, cầu xin người khác tha thứ còn có tác dụng. Còn Tiêu Dận, tuyệt không sẽ không vì lời cầu xin của nàng mà buông tha cho nàng.

Hắn chỉ biết khinh thường nàng, hắn chỉ muốn giết nàng!

Cho nên nàng sẽ không cầu xin hắn!

Tiêu Dận nhìn Hoa Trứ Vũ, nhìn nàng đau tới nhíu chặt lông mày, bàn tay nắm chặt giống như không hề bị thương. Làn môi trắng bệch không có huyết sắc, cắn chặt vạt áo đã rách, là mảnh vải xé từ trên bả vai xuống. Trên mảnh vải, dính không ít máu, lực cắn thật không nhỏ.

Không phải nàng không thấy đau, mà là rất đau, nhưng nàng sẽ không cầu xin tha thứ.

Lần đầu tiên, Tiêu Dận có cảm giác không thể nắm giữ được trong tay.

Chỉ cần một câu, hắn có thể khiến nàng hương tiêu ngọc vẫn, rất đơn giản. Nhưng nếu giết nàng, cũng không có tác dụng gì. Hắn cảm thấy, hắn vẫn là người thua cuộc.

Loại cảm giác này rất khó chịu.

Hắn mím chặt môi, chậm rãi đứng dậy, thong thả đi tới phía sau nàng, bắt lấy một bàn tay của nàng, một bàn tay lúc trước còn xinh đẹp biết bao.

Chỉ là, bàn tay này, đã bị khớp xương nàng chọc phá, lộ ra những vết máu thịt nham nhở, còn có mùi máu tươi.

“Cô chỉ là một nha hoàn, một nha hoàn bị người ta lợi dụng, nếu Hoa Mục đã muốn tráo cô gả ra ngoài, cô cần gì phải bán mạng cho hắn? Không bằng, ở lại Bắc triều, đi theo bản điện hạ, ta sẽ tạm tha cho cô, thế nào?” Tiêu Dận trầm giọng nói.

“Được!” Hoa Trứ Vũ vẫn không hề do dự, giọng nói rất rõ ràng. Tuy tiếng còn hơi khàn khàn, trầm thấp, nhưng rất kiên quyết.

“Hả?” Tiêu Dận nghĩ mình nghe nhầm, Không tin nàng lại đáp ứng nhanh như vậy. Không phải chỉ thích nói “Không” Sao?

“Ta nói là được!” Hoa Trứ Vũ chậm rãi gằn từng tiếng một.

Ở lại Bắc triều, chứ không phải cả đời ở lại Bắc triều, nàng vẫn có thể tùy thời rời đi. Mà đi theo hắn, cũng không phải là cả đời đi theo hắn.

Tiêu Dận nhìn dáng người cao ngạo của nàng, không biết vì sao, trong lòng, lại âm thầm thở dài một hơi nhẹ nhõm. Thật không biết, nếu nàng nếu không đồng ý, hắn có thể tháo rời cánh tay này ra không?!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,985
Điểm
113
Chương 21: Băng và lửa
Sau một hồi giằng co, cuối cùng Hoa Trứ Vũ đã thắng.

Nàng cảm giác Tiêu Dận cầm tay nàng lên, bắt đầu chỉnh lại các đốt ngón tay bị bẻ gãy, vẫn rất đau. Động tác của Tiêu Dận rất điêu luyện thuần thục, bẻ xương đã thành thạo, nối lại cũng không kém, xem ra đã được rèn luyện không ít. Xử lý xong phần bàn tay, Tiêu Dận liền phái người loại bỏ Đảo câu tiễn cho nàng.

Hai người mặc áo bào trắng được mời tới đây, nghe nói là đại phu trong doanh trại. Bọn họ cầm một con dao nhỏ sắc bén, thiêu đỏ trên lửa nhiều lần, sau đó nhanh chóng khoét đi một phần da thịt trên vai Hoa Trứ Vũ, mở rộng phần da thịt bên trong, tìm kiếm đầu móc tên, sau đó cạy mũi tên ra, mới đổ thuốc trị thương lên vai Hoa Trứ Vũ.

Động tác rất nhanh, chỉ là, đầu bọn họ làm bằng gỗ hay nghĩ nàng là tảng đá, sao không cho nàng dùng thuốc giảm đau?

Có lẽ vì đau, cũng có lẽ đã mệt mỏi cả đêm, sau khi Hoa Trứ Vũ lấy ra Đảo câu tiễn, đã mệt mỏi lăn ra ngủ.

Hoa Trứ Vũ dưỡng thương ước chừng nửa tháng, miệng vết thương mới bắt đầu đóng vảy. Nhưng những ngón tay vẫn chưa lành hẳn, vẫn phải nẹp bằng kẹp gỗ, không thể cử động. Nàng vẫn ở trong hồng trướng như trước, nhưng đãi ngộ bây giờ lại hoàn toàn khác. Ngoài cửa tăng thêm thị vệ, Giống như Tiêu Dận thật sự muốn giữ nàng ở lại Bắc triều.

Tiêu Dận còn đặc biệt phái Hồi Tuyết đến hầu hạ nàng, nếu nàng nhớ không nhầm, Hồi Tuyết là thị nữ cận thân của Tiêu Dận.

Trong nửa tháng này, chiến sự Nam triều và Bắc triều vẫn bế tắc như cũ, vẫn ở trong tình trạng giằng co, tổn thất hai nước không ít. Lúc này, Bình Tây hầu Hoa Mục nắm giữ toàn bộ tinh binh, ngoài một vạn binh mã của Mã Lan tướng quân trấn thủ Tương Ngư quan, năm vạn còn lại đều là quân Hoa gia. Binh lực của Hoa gia trong trận chiến này, thiệt hại cũng không ít.

Nghe nói Viêm Đế Nam triều thấy tấn công đã lâu không có kết quả, liền phái năm vạn tinh binh từ đế đô tới tiếp viện, nhưng đi được nửa đường, lại đột ngột rút quân về. Tin tức này đối với Bắc triều không thể nghi ngờ là một tin tốt lành, nhưng lại khiến trong lòng Hoa Trứ Vũ cảm thấy bất an.

Viêm Đế đã có dã tâm khơi mào trận chiến này, vì sao, lại dễ dàng buông tay như thế? Hay là, ở Đông Yến có biến động?

Đại bộ phận ranh giới Đông Yến giáp với Nam Triều, tuy ranh giới không đáng bao nhiêu, nhưng khoáng sản Đông Yến rất phong phú, quốc lực cường thịnh vô cùng. Mấy năm nay, quan hệ Đông Yến và Nam Triều vẫn luôn hòa thuận, nhưng cũng không có nghĩa Đông Yến sẽ không thừa dịp đế đô Nam Triều lỏng lẻo, phát binh xâm lược.

Chiến tranh giữa Nam Triều và Tây Lương đã kéo dài nhiều năm, tiêu hao không ít tài lực quốc gia. Nên bây giờ, tuyệt đối không thể khai chiến cùng lúc với cả Đông Yến và Bắc triều. Hơn nữa, nếu như không thể tốc chiến tốc thắng trong trận chiến với Bắc triều, như vậy, cũng chỉ có một con đường, đó là ký hiệp ước.

Quả nhiên, mấy ngày sau, Hoa Trứ Vũ nghe Hồi Tuyết nói, Bắc Triều và Nam Triều đã ký hiệp ước trong vòng ba năm không xâm phạm lẫn nhau.

Nam Triều và Bắc Triều đồng thời rút quân.

Mà chỗ nàng trở về, lại là Bắc Triều.

Nghe nói, cha đã yêu cầu Tiêu Dận đem trả nàng về, Tiêu Dận chỉ nói: “Tuy cô ấy chỉ là một nha hoàn, một thứ hàng hóa thay thế, nhưng nếu đã tới hòa thân, cũng là người của Bắc Triều, không thể trả lại. Huống hồ, cô ấy đã đồng ý ở lại Bắc Triều.”

Cha vẫn chưa nói ra thân phận thật sự của nàng, chắc là cảm thấy, thân phận nha hoàn này đối với nàng mà nói, sẽ thêm phần an toàn.

Ngày thứ hai sau đàm phán, Hoa Trứ Vũ liền theo những binh sĩ Bắc Triều trở về.

Lần này, Tiêu Dận không sai người gói nàng lại, để mặc cho nàng trên lưng ngựa, mà cho nàng ngồi trong xe ngựa.

Bánh xe chầm chậm lăn, Hoa Trứ Vũ dựa vào cửa xe nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy thảo nguyên mênh mông không ngừng lùi về phía sau. Nàng, đang dần dần rời khỏi Nam Triều, rời khỏi nhà nàng.

Trong lúc xe ngựa đang chạy, có một bóng người vén màn xe lên chui vào trong, ngồi ở trên giường đối diện với Hoa Trứ Vũ.

Ngoài Tiêu Dận, thì có thể là ai?

Từ sau khi hôn mê đêm đó, hơn nửa tháng nay, nàng vẫn chưa nhìn thấy hắn.

Hoa Trứ Vũ còn tưởng, hắn đã quên mất nàng, nếu vậy thì thật tốt. Đợi sau khi vết thương hồi phục, nàng có thể tìm cơ hội trốn đi. Ai ngờ, hắn vẫn chưa quên nàng.

Tiêu Dận đã thay khôi giáp trên chiến trường, chỉ mặc một bộ quần áo gấm màu đen, lạnh như sương tựa trên giường. Không thèm nhìn Hoa Trứ Vũ lấy một lần, với tay lấy một chiếc cốc đế dài, rót đầy rượu, tiêu sái ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Nheo mắt lại, tay rót đầy rượu lần nữa, nâng tay về phía Hoa Trứ Vũ, thản nhiên nói: “Cô có muốn một ly không?”

“Nô tỳ không dám!” Hoa Trứ Vũ thu tầm mắt khẽ nói.

Tiêu Dận híp mắt lại, xém nữa cầm cốc rượu hất ra ngoài.

Nàng biết không dám sao?

Là ai hôm đó vỗ bàn hắn, uống hết nước trà của hắn?

Nhưng mà, tuy hắn cũng không đổ rượu ra ngoài, nhưng bàn tay khẽ run khiến rượu sóng sánh rơi ra xe ngựa.

Người con gái trước mắt, vừa giống nữ nhân, lại có phần không giống.

Khuôn mặt trong sáng, lông mày rất dài, uyển chuyển hàm xúc.

Đôi mắt phượng khẽ xếch lên, long lanh trong suốt, có phần mị hoặc, đủ sức đoạt hồn phách con người. Khi tập trung suy nghĩ, đôi mắt kia liền yên tĩnh như băng ngọc. Khi mỉm cười, đôi mắt kia sẽ chợt phát sáng, rực rỡ như ánh mặt trời.

Mũi, cao thẳng thanh tú, mang theo sự kiêu ngạo bẩm sinh.

Môi, như hồ đào tháng ba, kiều diễm ôn nhu.

Nàng không hề trang điểm, không còn vẻ tục tĩu như trước, mà đơn thuần làm người ta không thở nổi. Giống như một viên ngọc quý bị bôi mỡ bên ngoài, sau khi lau đi, lộ ra vẻ đẹp khiến người ta kinh diễm.

Tiêu Dận thất thần trong giây lát, cái chén trong tay đã hơi nghiêng.

Hoa Trứ Vũ vươn tay nhận lấy ly rượu trong tay Tiêu Dận, nâng chén uống cạn, tư thế ngửa đầu như nước chảy mây trôi, uống cạn mới quay lại khẽ cười với Tiêu Dận, mang theo khí phách thoải mái hảo sảng.

Tiêu Dận bị nụ cười của Hoa Trứ Vũ làm cho hoảng hồn.

Băng và lửa, hai khí chất cực đoan này lại có thể kết hợp vô cùng hoàn mỹ trên người nàng. Khi trầm lắng chính là băng, trong trẻo mà lạnh lùng. Lúc nổi bật lại chính là lửa, tươi đẹp rực rỡ.

“Cô không hỏi, vì sao bản điện hạ lại cho cô đi theo sao?” Tiêu Dận phục hồi tinh thần, nhận lấy chén đế cao, xoay tròn thưởng thức trong tay, cười hờ hững, thản nhiên hỏi.

Hoa Trứ Vũ nhích lại gần bên giường, khóe môi cong lên, nở nụ cười như hoa nở: “Có quan trọng gì đâu? Quân kĩ ta cũng từng làm, còn có chuyện gì không làm nổi đây?”

Tiêu Dận như cười mà không cười, sống lưng cứng đờ. Không khí ấm áp trong xe, nháy mắt giảm xuống mấy độ, cảm giác như sắp đóng băng.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,985
Điểm
113
Chương 22: Phủ Thái Tử
Tiêu Dận không nói được lời nào lại rót thêm một ly rượu, nâng chén ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Lông mi đen dài, che đi một đôi tử mâu sắc bén, khí lạnh quanh thân dần dần bộc phát ra ngoài.

Vì sao nàng lại bình tĩnh như vậy, lạnh nhạt như vậy, giống như chưa từng có gì phát sinh trên cơ thể nàng.

“Xem ra, Đan Hoằng cô nương rất nguyện ý làm kĩ nữ!” Tiêu Dận nắm chặt lấy chén, chậm rãi nhấp một ngụm. Đây là loại rượu “Túy hoa gian” đưa tới đêm đó, quả thật là rượu ngon, hương vị rất thanh thuần, nhưng lúc này, hắn lại không cảm nhận được chút hương vị nào, trong lòng, không khỏi phiền chán, “Hay là lúc trước ở Nam Triều, vốn không phải là nha hoàn Hoa phủ, mà là gia kỹ Hoa gia? Nếu bản điện hạ đoán không sai, hai tay này của cô đã có bao nhiêu người đàn ông gối qua? Hoa Mục? Doanh Sơ Tà? tứ đại thân vệ dưới trướng Doanh Sơ Tà? Hay là tướng lĩnh trong quân đội Hoa gia?” Từng câu của hắn như đao, từng đao đánh thẳng vào trái tim người khác.

Hoa Trứ Vũ hơi bất ngờ, nhưng cũng không tức giận, ngược lại còn nở nụ cười rạng rỡ.

Hắn nghĩ nàng như thế nào, không quan trọng.

Quan trọng là, nàng nhớ rõ hắn từng nói, hắn tuyệt đối sẽ không chạm vào kĩ nữ. Có lẽ, như vậy, cũng là một cách tự bảo vệ mình.

“Đúng vậy, tất cả đều giống với suy nghĩ của Thái Tử điện hạ, không lẽ Thái Tử điện hạ hối hận đã để Đan Hoằng đi theo ngài, bây giờ hối hận vẫn còn kịp. Không bằng, để ta rời đi, thế nào? Tránh để Thái Tử điện hạ bẩn mắt.”

Dáng vẻ tươi cười của nàng, ở trong toa xe âm u, lại hết sức thuần khiết.

Người con gái như vậy, nhìn thế nào cũng không giống như một kỹ nữ. Nhưng mà, cho dù trước đây không phải, thì sau khi tới Bắc triều, cũng đã bị hắn ném vào hồng trướng, cũng đã trở thành quân kĩ.

Tiêu Dận nghiêm mặt, đáy mắt xẹt qua một tia khó nắm bắt, như muốn nói gì đó, cuối cùng lại im lặng.

Trong toa xe trầm mặc, còn có bóng dáng cao lớn phủ lên, nặng nề lạnh lẽo. Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt sắc bén như đao, đôi mắt màu tím sâu thẳm, khiến người ta không đoán được hắn đang nghĩ gì.

“Cô là kĩ nữ cũng được, là con nhà lành cũng được. Từ nay về sau, cô đã là người của bản điện hạ, đừng vọng tưởng có thể rời đi! Huống hồ, cho dù cô có chạy thoát, bản điện hạ cũng có cách bắt cô về, ta khuyên cô đừng nên si tâm vọng tưởng.” Trong lời nói nghiêm nghị của hắn đầy ý uy hiếp, khiến Hoa Trứ Vũ có phần sợ hãi. Trong nháy mắt, bóng dáng cao lớn của hắn đã đi ra khỏi xe.

Xuyên qua hai lớp mành xe, Hoa Trứ Vũ nhìn thấy Tiêu Dận xoay người nhảy lên ngựa đen của hắn, ghìm chặt dây cương, phóng về phía trước.

Hoa Trứ Vũ nghiêng người dựa vào giường, trên môi lộ rõ nụ cười, không muốn cho nàng rời khỏi đây, Tiêu Dận, ngươi mới là kẻ ngốc nằm mơ.

Mấy hôm sau đó, Tiêu Dận cũng không xuất hiện trong xe nữa, chỉ có Hồi Tuyết, bám theo nàng không rời nửa thước, chắc là đề phòng nàng đào tẩu. Thật ra bọn họ không cần căng thẳng như vậy, tay nàng vẫn còn chưa bình phục, ngay cả cưỡi ngựa còn khó, sao có thể trốn đi được?

Tròng trành trên thảo nguyên một thời gian dài, cuối cũng cũng đã tới đô thành Bắc triều — Thượng Kinh, thành phố phồn hoa nhất Bắc Triều.

Hoa Trứ Vũ vén màn xe lên, nhìn ra bên ngoài.

Hoàng hôn tứ hợp, lộ ra nửa bầu trời xanh u ám, nửa còn lại là những ráng mây mờ bảy màu. Dưới bầu trời, là một tòa thành cổ rất lớn xây bằng đá, cổng thành nguy nga đồ sộ , tường thành kéo dài cả trăm dặm, nhìn mãi không thấy điểm cuối.

Mặc dù đã là hoàng hôn, nhưng ở chỗ cổng thành có không ít con dân Bắc Triều xếp hàng nghênh đón, mãi đến khi nhìn thấy bóng dáng Tiêu Dận, đám người bắt đầu sôi trào, bắt đầu hoan hô.

Xe ngựa đi từ từ lướt qua đoàn người, khi đến phủ Thái Tử phủ, đã là nửa đêm.

Hoa Trứ Vũ đi theo Hồi Tuyết xuống xe ngựa.

Trước mắt, là một tòa phủ đệ trang nghiêm tôn quý.

Hai bên cửa, là hai con hùng sư đang giương nanh múa vuốt, bốn chân đạp lên quả cầu. Trước cửa phủ, có rất nhiều thị nữ mang theo đèn lồng hình bát giác bằng ngọc lưu ly xếp thẳng hàng, chiếu sáng cả một con phố.

Mọi người vây quanh một người phụ nữ.

Người phụ nữ kia nhìn qua mới hơn năm mươi tuổi, dung mạo đoan trang, khóe mắt có nếp nhăn đi cùng bao năm tháng, vừa nhìn thấy Tiêu Dận, bà cười đầy yêu thương.

“Nhũ mẫu.” Tiêu Dận lập tức nhảy xuống, thi lễ với người phụ nữ kia.

Hoa Trứ Vũ vẫn nhớ, mẫu thân Tiêu Dận đã qua đời từ rất lâu. Người được gọi là Nhũ mẫu này, chắc là Bạch Mã phu nhân Hồi Tuyết từng nhắc tới. Tiêu Dận rất kính trọng người phụ nữ này.

“Thiếp thân tham kiến Thái Tử điện hạ.” Có hai nữ nhân đang nâng Bạch Mã phu nhân cũng hướng về phía Tiêu Dận thi lễ.

Hoa Trứ Vũ đưa mắt nhìn qua, hai người này đều tự xưng là thiếp thân, thì chắc là cơ thiếp của Tiêu Dận rồi.

Dưới ánh đèn màu da cam rọi xuống, nàng thấy rõ một trong hai người này mặc hồ phục màu đỏ, mái tóc đen tết thành bím, mỗi chỗ thắt đều dùng dây đỏ buộc lại. Đây chắc là kiểu tóc của Bắc triều, cực kỳ quyến rũ. Cô gái kia có đôi lông mày lưỡi mác, vô cùng xinh đẹp.

Người còn lại mặc hồ phục màu lam, cơ thể còn mềm mại hơn so với cô gái mặc áo đỏ nhiều, trên môi lộ ra nụ cười yếu ớt, dịu dàng nhìn Tiêu Dận, tình ý miên man.

“A Dận, vị này là……” Bạch Mã phu nhân đã thấy Hoa Trứ Vũ, liền nhìn Tiêu Dận, kinh ngạc hỏi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,985
Điểm
113
Chương 23: Tư tẩm
Hai người cơ thiếp vốn không hề chú ý tới Hoa Trứ Vũ, giờ nghe thấy Bạch Mã phu nhân hỏi như vậy, mới dời mắt khỏi người Tiêu Dận, đặt lên người Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ đứng dưới ánh trăng mông lung, bị vài ánh mắt phức tạp soi mói, trên mặt vẫn thản nhiên như cũ. Trong lòng chợt nhớ tới từng có một ngày, nàng đi qua thảm đỏ gả ra ngoài, cũng bị mọi người soi mói như vậy. Trong lòng, nhất thời cảm thấy phiền muộn.

Tiêu Dận quay đầu, vân đạm phong khinh nhìn Hoa Trứ Vũ, thản nhiên nói: “Nhũ mẫu, đây chỉ là một nô tỳ.”

Trong mắt Bạch Mã rõ ràng hiện lên vẻ ngờ vực, nhưng bà cũng không hỏi gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi lạnh nhạt xoay người đi vào bên trong phủ.

Cơ thiếp Tiêu Dận nghe thấy Hoa Trứ Vũ chỉ là một ả nô tỳ, lại nhìn thấy trang phục thị nữ trên người Hoa Trứ Vũ, như trút được gánh nặng cười cười, quay người đi theo Tiêu Dận và lão phu nhân.

Hoa Trứ Vũ theo sau bọn họ, bước vào phủ thái tử của Tiêu Dận.

Tuy cũng không còn sớm, nhưng khắp phủ Thái Tử đèn đuốc sáng trưng, rõ ràng, Bạch Mã phu nhân đã chuẩn bị xong xuôi tiệc tẩy trần cho Tiêu Dận.

Hoa Trứ Vũ được Hồi Tuyết dẫn đi, thẳng qua một hành lang và một sân viện, mới đi tới đại điện, trên cánh cửa ghi rõ: Khánh An cung.

Toàn bộ chỗ này đều được xây bằng đá cẩm thạch, dù không được tinh xảo quý giá như Nam Triều, nhưng vẫn có nét độc đáo. Sàn điện làm từ những khối đá xanh mài vuông vức, cỡ ba thước một khối, bóng loáng soi được cả người. Nóc nhà rất cao, những cây trụ gỗ thô chạm khắc hình phi long. Đứng trong điện rộng lớn như vậy, nếu có ai nói chuyện, sẽ có âm thanh vọng lại.

Trong điện trang hoàng lộng lấy, chính giữa căn phòng là một chiếc ghế dựa dát vàng ngọc, nên Hoa Trứ Vũ đoán nơi này chính là tẩm cung của Tiêu Dận. Tiêu Dận vừa mới nói nàng là nô tỳ của hắn, không biết Hồi Tuyết đưa nàng tới nơi này làm gì.

“Hồi Tuyết, không biết điện hạ muốn xếp ta ở đâu?” Hoa Trứ Vũ nhẹ nhàng hỏi.

Hồi Tuyết đột nhiên dừng bước, quay đầu nói: “Đan Hoằng, hiện giờ cô là nô tỳ phủ Thái Tử, sau này khi nói chuyện trước mặt chủ nhân, nhất định phải tự xưng nô tỳ. Phủ Thái Tử không thể so sánh với bên ngoài, cô phải làm cho tốt bổn phận của mình, nếu không, nếu không chọc giận điện hạ hoặc những chủ nhân khác, thì chỉ có cô phải chịu thiệt thòi.”

Hoa Trứ Vũ hơi sửng sốt, lập tức cong miệng cười nói: “Đan Hoằng nhớ rồi.” Nàng đã từng chết một lần, quân kĩ cũng từng làm qua, chẳng lẽ không làm nổi một nô tỳ hay sao?

Vẻ mặt Hồi Tuyết hòa hoãn lại, tiếp tục nói: “Nơi này là tẩm cung cua điện hạ, sau này cô sẽ ở thiên điện, làm tư tẩm của điện hạ.”

“Tư tẩm là chức gì? Làm những việc gì?” Hoa Trứ Vũ vừa nghe thấy “Tư tẩm”, trong lòng lại sững sờ thêm lần nữa.

“Nói trắng ra, là người chuyên trải giường xếp chăn cho điện hạ.” Hồi Tuyết thản nhiên nói.

Hoa Trứ Vũ nhăn mày, nàng chưa bao giờ nghĩ tới, còn có loại công việc như thế này. Chuyên trải giường xếp chăn cho Tiêu Dận?

“Này, thế không có việc gì khác, giống như nấu nước, giặt giũ, hay quét dọn sao?” Hoa Trứ Vũ hỏi.

“Đó đều là những việc nặng nhọc, việc tư tẩm, chính là công việc nhàn hạ nhất, bọn thị nữ ai cũng tranh nhau làm.” Hồi Tuyết thản nhiên nhìn Hoa Trứ Vũ, nói.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ cũng hiểu, bọn họ tranh giành công việc này, tuyệt đối không phải vì nó nhẹ nhàng, mà là có thể nhìn thấy Tiêu Dận mỗi ngày.

“Nếu mọi người đều muốn tranh giành, vậy để bọn họ làm sẽ tốt hơn. Hay cô cho ta đi quét dọn đi.” Có thể cách ly Tiêu Dận càng xa càng tốt, tốt nhất là để hắn quên mất nàng, như vậy đợi vết thương bình phục, nàng có thể tìm cách chạy trốn.

“Đây là mệnh lệnh của điện hạ, Hồi Tuyết không có quyền thay đổi, nếu cô không muốn làm, có thể đi cầu xin điện hạ.” Hồi Tuyết vừa nói vừa đi đến thiên điện, mở cửa một căn phòng nói “Sau này cô sẽ ở đây, mỗi ngày cô chỉ cần thay ga giường, trải chăn màn trước khi điện hạ đi ngủ, nếu trời lạnh, cô chỉ cần ủ ấm chăn cho điện hạ là được. Cô nhớ rõ chưa?”

Hoa Trứ Vũ nhăn mày nhăn mặt, không biết mình có nghe lầm hay không.

Mặc dù nàng xuất thân phú quý, tỳ nữ trong phủ cũng xếp thành đàn, nhưng tối nay là lần đầu tiên nghe thấy có chức “Tư tẩm”, lần đầu tiên nghe thấy việc ủ chăn. Có lẽ nàng ở bên ngoài quá lâu, chịu khổ đã quen, chưa được hưởng thụ những loại cảm giác này, không biết có phải nhà có địa vị nào cũng có nhiều trò như thế không.

Ủ chăn, không lẽ giống như làm ấm giường lúc Bình lão đại và Khang lão Tam nói chuyện phiếm với nhau? Chẳng lẽ nàng phải vào đó ủ cho ấm, rồi Tiêu Dận mới vào đó ngủ? Đừng nói tới làm, chỉ nghĩ tới thôi đã cảm thấy xấu hổ.

Việc này, nàng không muốn làm.

Bây giờ đã là tháng ba, vùng Tây Bắc cũng dần dần ấm lên. Chắc chưa phải đi làm ấm giường, nhưng đợi đến mùa đông giá rét, ai biết được nàng phải làm thế nào?

“Nhớ hết rồi, còn gì nữa không?” Hoa Trứ Vũ cười nói.

“Hết rồi, ta đi trước đây. Lát nữa phải nhớ trải giường chiếu cho điện hạ.” Hồi Tuyết nói xong, liền đứng dậy rời đi.

Hoa Trứ Vũ dựa vào giường, nhìn qua chỗ ở của mình, đây là một gian phòng nhỏ sạch sẽ, tuy bày biện khá đơn giản, nhưng đồ dùng đều là đồ tốt, đúng là ở trong cung điện của Thái Tử, cái gì cũng có phần quý khí.

Mấy ngày bôn ba trên xe ngựa, nàng cảm thấy rất buồn ngủ, bây giờ nằm trên giường, Hoa Trứ Vũ liền gối vào chiếc đệm êm ái. Trong lúc mơ mơ màng màng nghe thấy có tiếng người truyền tới, Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu tỉnh dậy, chỉ thấy mặt trăng bên ngoài cửa sổ đã lên rất cao, trời đã rất khuya.

Hoa Trứ Vũ xoay người rời khỏi giường, nghĩ tới những lời Hồi Tuyết dặn dò nàng, liền mở cửa đi về phía tẩm điện của Tiêu Dận. Bây giờ, nàng phải giấu nghề ở lại phủ Thái Tử, an tâm dưỡng thương, không thể bị trách phạt.

Nàng bước nhanh vào tẩm điện Tiêu Dận, dẫm lên những tảng đá xanh soi rõ gương mặt người, xuyên qua tầng tầng lớp lớp màn lụa vàng óng ánh, đi về chiếc giường lớn giát vàng ngọc. Không thể không nói, Tiêu Dận thật biết cách hưởng thụ, chiếc giường này thật quá lớn.

Nghe tiếng người tới càng ngày càng gần, Hoa Trứ Vũ vội vàng đi tới một chiếc tủ bên cạnh, lấy ra một bộ chăn đệm. Tay nàng vẫn còn mang nẹp gỗ, không được linh hoạt lắm, chỉ có thể dùng một tay trải giường chiếu, động tác hơi chậm một chút, thì đã nghe thấy tiếng người đi đến cửa đại điện.

Xem ra Tiêu Dận đã trở lại, Hoa Trứ Vũ nhìn lướt qua giường, nhìn thấy chỗ nào cũng phẳng phiu rồi, mới lui ra ngoài. Cửa đại điện vang lên tiếng thị nữ quỳ lạy, đúng là Tiêu Dận đã vào trong.

Lúc này đi ra ngoài đại điện sẽ chạm mặt với Tiêu Dận, Hoa Trứ Vũ vội trốn vào một góc khuất bên ngoài. Lặng yên nhìn lại, chỉ thấy Tiêu Dận đang lười nhác nhấc từng bước đi qua đám thị nữ kia, hắn không chỉ có một mình, mà trong lòng, còn đang ôm lấy một người phụ nữ.

Người này, đúng là cô nương mặc áo đỏ mới nhìn thấy ngoài cửa phủ Thái Tử.

Lúc này, nàng ta như con chim nhỏ nép vào trong lòng Tiêu Dận, đôi mắt đẹp nhìn về phía trước, trên mặt thoáng ửng hồng, đầy vẻ quyến rũ phong tình, thật là kích thích. Phiêu dật như một đám mây màu hồng, trên tay áo thêu chỉ sáng màu, lấp lánh dưới ánh đèn. Sợi dây lưng nhiều màu rủ xuống, lộ ra vòng eo thon thả thướt tha.

Xem ra người đàn ông này không thể thiếu phụ nữ, mới trở về từ chiến trường, Tiêu Dận đã vội vàng cho gọi cơ thiếp tới thị tẩm.

Chắc Tiêu Dận đã uống không ít rượu, trong mắt lộ rõ vẻ say mê. Cột tóc kim quan đã rơi xuống, mái tóc thả ra rối tung, toàn thân, có một sự quyến rũ tà ác, sức hấp dẫn khó có thể chống cự.

Hai người ôm ấp lướt qua Hoa Trứ Vũ đi vào trong phòng, chỉ một lát sau, Hoa Trứ Vũ liền nghe thấy tiếng cười từ tình đầy sung mãn của Tiêu Dận vọng ra.

Nàng xê dịch bước chân, lặng lẽ rời khỏi góc khuất, bước nhanh ra cửa đại điện.

Nhưng vào lúc này, chợt nghe thấy bên trong truyền ra tiếng quát lạnh của Tiêu Dận: “Tư tẩm! Là ai tư tẩm, lăn ra đây cho bản điện hạ!”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,985
Điểm
113
Chương 24: Cảnh xuân cuồn cuộn
Thoáng chốc trong điện trở nên lặng ngắt như tờ, trong lòng Hoa Trứ Vũ đột nhiên trầm xuống, dừng bước. Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy những thị nữ hầu hạ trong điện đều dùng vẻ mặt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào nàng, trong mắt như thầm nói một câu: “Cô xong rồi……”

Hoa Trứ Vũ thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì, có thể Tiêu Dận đang tình chàng ý thiếp, ân ân ái ái lại tức giận tới mức này. Chỉ đành cúi đầu đi về phía trước, hy vọng Tiêu Dận quên đi người tư tẩm là nàng, không cố ý làm khó nàng.

“Tối nay là cô tư tẩm?” Giọng nói của Tiêu Dận truyền xuống từ trên giường, cách mấy lớp màn trùng trùng điệp điệp, không nghe rõ cảm xúc của hắn.

“Đúng là nô tỳ!” Hoa Trứ Vũ cúi đầu nói, cố ý sửa cho giọng nói thô ráp, không hy vọng hắn nhận ra giọng nói của mình.

“Kéo ra ngoài, đánh hai mươi trượng!” Tiêu Dận thản nhiên nói, tuy âm lượng không cao, nhưng trong điện đang yên lặng không một tiếng động này, lại nghe thấy rất rõ, rất mạnh mẽ.

Có vài thị nữ tuân mệnh đi lên, kéo Hoa Trứ Vũ đi.

“Từ đã!” Hoa Trứ Vũ đột nhiên ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn về phía trước.

Ánh nến khẽ lay động, chiếu qua tầng tầng lớp lớp màn lụa như sương như khói, hiện lên bóng người phiêu dật. Người phía sau màn, uể oải lười nhác, trên cổ, mơ hồ có một bàn tay ngọc đang quấn lấy.

“Không biết nô tỳ đã làm sai chuyện gì, lại bị điện hạ trừng phạt như thế.” Hai mươi trượng, là hình phạt cũng không nhẹ. Bây giờ nàng không có nội lực hộ thể, sẽ khó mà chịu được.

“Điện hạ, đây không phải thị nữ ngài mang về sao? Sao lại to gan như vậy?” Một giọng nữ truyền qua màn lụa, vẫn mềm mại quyến rũ vô cùng.

“Chăn đệm lạnh như vậy, cô dám trải lên cho bản điện hạ ngủ sao?” Ngoài giọng nói lạnh lùng, còn có hai đạo ánh sáng, sắc bén nhìn về phía nàng.

Hoa Trứ Vũ hơi sửng sốt, thì ra, vẫn phải làm ấm giường sao? Trên chiến trường, gian khổ như vậy, hắn vẫn có thể bình tĩnh như thường. Người như vậy, sao còn bày đặt chăn gối lạnh lẽo? Có khi nào, biết được người tư tẩm là nàng, nên cố ý muốn tra tấn nàng!?

“Điện hạ, nô tỳ không có sai. Chăn đệm này, nô tỳ thật đã làm ấm qua, chỉ là điện hạ về muộn quá, nên mới lạnh như vậy.” Hoa Trứ Vũ ngân nga nói, hy vọng Tiêu Dận không phạt nàng là được, “Nếu điện hạ thấy lạnh, nô tỳ sẽ làm ấm nó lại.”

“Như vậy đi, cô lên làm ấm lại cho bản điện hạ, bản điện hạ sẽ tha cho cô!” Tiêu Dận miễn cưỡng nói.

“Vâng!” Hoa Trứ Vũ khẽ thở dài một hơi, không ngờ lần này Tiêu Dận lại dễ nói chuyện như vậy.

Nhưng, nàng đợi một lúc, cũng không có ai mang chăn đệm ra cho nàng. Nàng nhìn xung quanh, lại nhìn thấy một thị nữ nhìn nàng đây thông cảm. Xem ra, Tiêu Dận cố ý muốn làm khó nàng, hắn nghĩ nàng không dám đi vào lấy chăn. Nếu không lấy được chăn đệm ra, không làm ấm được, sẽ bị xử phạt.

Hoa Trứ Vũ cười lạnh, vươn tay vén tấm rèm che bằng lụa mỏng lên.

Hành động này khiến các thị nữ phía sau hít khí lạnh liên tục, kinh ngạc trợn mắt, há hốc mồm.

Trước mắt hiện lên một cảnh xuân sắc ái muội, Tiêu Dận tựa vào trên giường, mái tóc đen tùy ý rơi xuống người. Quần áo hỗn loạn, lộ ra bộ ngực tráng kiện màu lúa mạch. Một cánh tay ngọc trắng như tuyết vờn quanh cổ hắn, trên cổ tay có chiếc vòng mã não màu đỏ, đeo trên da thịt trắng nõn, thật là lóa mắt.

Hoa Trứ Vũ xoay người, vẻ mặt vẫn như bình thường, dùng tay trái kéo chăn đệm trên giường xuống.

Cơ thiếp Tiêu Dận thở nhẹ một tiếng, ngón tay ngọc thon dài, chỉ vào Hoa Trứ Vũ, nói: “Cô…… Cô…… Cô thật to gan!”

“Phụ nữ Nam Triều ai cũng to gan như cô vậy sao?” Tiêu Dận híp mắt, âm trầm đánh giá Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ khẽ cười một tiếng, lạnh lùng nói: “Cái này có tính là gì? Điện hạ dám lộ, chẳng lẽ ta không dám nhìn sao?”

Lại nói, đây cũng không phải lần đầu tiên nhìn những cảnh này.

Có một lần, nàng vô tình chạm mặt các binh sĩ trong doanh ra bờ sông tắm rửa, lúc đó nàng giật nảy mình, xoay người rời đi. Có vài tên cố tình cười chê nàng chưa bao giờ tắm rửa cùng bọn họ, nói nàng không biết chiêu hiền đãi sĩ. Vài người vây nàng lại, đem nàng ném xuống nước, muốn nàng tắm cùng với bọn họ. Lần đó, nàng đã rất tức giận, cho vài tên nếm mùi đau khổ, mới thoát được ma chưởng của bọn họ.

Tuy nói, trong quá trình đánh nhau, nàng đã cố hết sức nhìn về phía bọn họ, nhưng dù ít dù nhiều, vẫn nhìn thấy được một ít.

Sau đó, nàng chỉ giải thích mình bị bệnh, không thể tắm dưới nước sông lạnh lẽo. Có trời mới biết, khi đó đang là mùa hè nắng chói chang, được tắm rửa trong lòng sông, thoải mái tới mức nào.

Hoa Trứ Vũ dùng sức kéo chăn đệm trên giường xuống, quần áo trên người cơ thiếp kia đã cởi ra được hơn nửa, lúc này không có đệm chăn, chỉ biết ưm một tiếng, lui ra sau lưng Tiêu Dận.

Tiêu Dận nheo mắt nhìn Hoa Trứ Vũ, từ từ đứng dậy, đón nhận ánh mắt thản nhiên của Hoa Trứ Vũ, bộ ngực đã lộ quá nửa, đi về phía Hoa Trứ Vũ, mới vài bước đã khóa chặt trước người nàng.

Hơi thở nam tính phả vào mặt, Hoa Trứ Vũ không tự chủ được lùi lại mấy bước. Tiêu Dận từng bước ép sát, ép nàng đi đến sát bờ tường, hắn vươn hai tay, một trái một phải chống lên trên tường, nhốt Hoa Trứ Vũ vào trong vòng tay của hắn.

Khuôn mặt tuấn mỹ gần nàng trong gang tấc, màu mắt tím dưới ánh nến càng thêm thâm sâu, nặng nề mà cháy bỏng nhìn về phía nàng.

Hoa Trứ Vũ nhăn mày, ngẩng cao đầu lên, chống đối lại ánh mắt của hắn, trong lòng đã có phần bồn chồn. Nàng thật sự không nhìn ra, ánh mắt kia đang ẩn giấu điều gì.

“Ngươi muốn làm gì?” Hoa Trứ Vũ hỏi.

Tiêu Dận đột ngột nắm lấy cằm nàng, Hoa Trứ Vũ bị ép nhìn thẳng vào mắt hắn, trong lòng khó chịu vô cùng, nhưng nét mặt lại vô cùng bình tĩnh.

Trong mắt Tiêu Dận lộ ra tia sáng lạnh lẽo, thản nhiên nói: “Nói cho cô biết, bản điện hạ không phải là người ai muốn cũng có thể nhìn, món nợ này sớm muộn gì cũng phải đòi lại, bản điện hạ không phải người thích chịu thiệt!” Nói xong, buông cằm Hoa Trứ Vũ ra, cười rạng rỡ.

Hoa Trứ Vũ nhìn hắn cười mà phát sợ, xoay người ôm lấy chăn chạy ra bên ngoài.

Bên ngoài điện, những thị nữ khác đã chuẩn bị xong bếp lò, lúc này Hoa Trứ Vũ mới biết hóa ra làm ấm chăn đệm bằng thứ này. Nàng ngồi xuống hơ qua chăn đệm, thì lại thấy cơ thiếp Tiêu Dận ăn mặc chỉnh tề bước ra. Vẫn còn chưa thị tẩm, đã phải rời đi, chắc là do chuyện vừa rồi, làm Tiêu Dận mất hết hứng thú. Lúc cơ thiếp kia đi ngang qua Hoa Trứ Vũ, còn lạnh lùng trừng mắt nhìn Hoa Trứ Vũ, rồi mới lắc mông rời đi.

Ánh mắt kia cũng thật đáng sợ, Hoa Trứ Vũ cười khổ, xem ra lần này nàng đã đắc tội với người khác, e rằng sau này sống trong phủ cũng không được yên ổn.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,985
Điểm
113
Chương 25: Nhục nhã
Tư tẩm quả thật là một công việc nhàn hạ, chỉ cần vào mỗi tối, trước khi Tiêu Dận đi ngủ, trải chăn đêm cho hắn. Đến sáng hôm sau, khi Tiêu Dận thức dậy, gấp chăn đệm cho gọn gàng. Chỉ là, tuy công việc nhẹ nhàng, nhưng lại thường xuyên chạm mặt với Tiêu Dận. Nếu đổi lại là những thị nữ ái mộ Tiêu Dận, chắc sẽ vui sướng vô cùng.

Nhưng đối với Hoa Trứ Vũ mà nói, lại là một hình thức giày vò.

Ngày nào cũng chạm mặt Tiêu Dận như vậy, chỉ cần nàng vừa rời khỏi phủ Thái Tử, Tiêu Dận sẽ lập tức phát hiện ra ngay. Hơn nữa, mấy ngày nay, ngoài hôm Tiêu Dận triệu tẩm cơ thiếp kia, cũng không gọi ai tới thị tẩm nữa.

Tục ngữ nói, lắm người thì nhiều mà. Dần dần, đã có những lời đồn đại không tốt bắt đầu lan truyền.

Mầy ngày nay, nhân lúc buổi trưa ít người, Hoa Trứ Vũ thường chạy ra hậu viên phủ Thái Tử xem xét địa hình. Vết thương trên tay đã dần dần khỏi hẳn, có thể hoạt động tự nhiên, nếu tìm được cơ hội, nàng sẽ rời khỏi đây.

Đã dần vào tháng tư, tuy mùa xuân ở Tây Bắc đến muốn, nhưng cuối cùng cũng tới. Hậu viên phủ Thái Tử, đã trở thành một nơi có phong cảnh đẹp. Các loài hoa đua nhau nở, bướm trắng bay đùa trong gió. Khi thì có tiếng chim thanh thúy hót trong rừng truyền ra, rất êm tai.

Phong cảnh hậu viên tuy đẹp, nhưng lại không hề yên tĩnh như Hoa Trứ Vũ tưởng tượng.

Ở hồ nước trước mặt, có một đám thị nữ vây quanh hai người phụ nữ.

Hoa Trứ Vũ biết, hai người đó là hai cơ thiếp của Tiêu Dận. Người mặc áo đỏ thị tẩm đêm đó tên là Mai Na, một người khác là Tuyết Cơ.

Lúc này, hai người bọn họ đang ngồi trước hồ nói chuyện gì đó, dáng vẻ rất hòa hợp.

Hoa Trứ Vũ hơi nhướng mày, xem ra, Tiêu Dận không chỉ biết cách trị quân, mà cũng biết cách chế ngự cơ thiếp. Nàng nghe nói, phàm là cơ thiếp, phần đông đều đấu tranh gay gắt, không ngờ quan hệ giữa các cơ thiếp của Tiêu Dận lại tốt như vậy.

Nàng vòng về một góc khác rời đi. Vốn định tránh những người này, không ngờ có người tinh mắt, đã nhìn thấy nàng.

“Ai u, đây không phải ả thị nữ đã cám dỗ thái tử điện hạ sao?” Giọng nói đầy xem thường của Mai Na nhẹ nhàng đưa tới.

Hoa Trứ Vũ thản nhiên nhìn lại, rồi tiếp tục đi về phía trước. Trước mắt, nàng không muốn xung đột với bất kỳ ai. Nàng không muốn gây chuyện, nhưng mà, có người không muốn buông tha cho nàng.

Mai Na cũng không ngờ, Hoa Trứ Vũ lại không coi nàng ra gì. Giận dữ đứng dậy, sai bọn thị nữ đuổi theo.

“Ngươi đứng lại đó cho ta, thấy bản phu nhân, dám không quỳ xuống? Đừng tưởng ngươi là tư tẩm của điện hạ, thì là điện hạ sủng ái ngươi. Ngươi nhìn ngươi xem, đi dạo ngoài vườn, cũng chỉ đơn độc một mình, ngay cả một thị nữ cũng không có. Xem ra, điện hạ cũng không hề coi trọng ngươi, quân kĩ thì mãi chỉ là quân kĩ, điện hạ chỉ muốn chơi đùa với ngươi, sẽ không cho ngươi danh phận gì hết.” Giọng nói của Mai Na, đầy sự khinh thường và ghen tức.

Hoa Trứ Vũ đột ngột dừng bước, lạnh lùng cười, đứng yên dưới một gốc cây đào, xoay người lại. Đúng lúc mùa hoa nở nộ, hoa đào nở đầy cành, dày đặc chi chít. Nụ cười của nàng, như ngọn lửa rực sáng giữa màu hoa đỏ, càng lúc càng lạnh.

“Cô nói cái gì?” Lạnh lùng nhăn mày, trong giọng nói có khí thế khiến người ta kinh hãi.

Mai Na ngẩn ngơ, dừng bước, chống nạnh cười nói: “Từ sau khi ngươi tới đây, điện hạ không cho triệu tẩm nữa. Nhưng ngươi nghĩ những chuyện ngươi làm người khác không biết sao, danh nghĩa là tư tẩm, hàng đêm lại quyến rũ điện hạ thị tẩm. Đêm hôm đó, thấy điện hạ ở cùng chỗ với ta, ngươi liền cố ý không làm ấm chăn đệm, ngươi tưởng điện hạ chỉ độc sủng một người sao. Đáng tiếc, ngươi cũng chỉ là một quân kĩ. Điện hạ không bao giờ chạm vào kĩ nữ, tuy bây giờ bị ngươi mê hoặc, nhưng cũng chỉ là chơi đùa thôi. Ta khuyên ngươi không nên đắc ý quá sớm.”

Hoa Trứ Vũ ngẩn người.

Nàng không biết, mình là nhân vật chính trong một tin đồn giật gân như thế.

Tư tẩm biến thành thị tẩm?!

Những người này có trí tưởng tượng thật phong phú!

“Chị Mai Na, chị đừng nói như vậy. Sau này, người đó cũng là chị em của chúng ta, đừng dọa đến em ấy.” Tuyết Cơ kiều diễm đi tới, váy gấm mày xanh nhạt, búi tóc Trường Thùy, vô cùng thanh nhã.

“Chị em một nhà cái gì, điện hạ sao có thể để một quân kĩ làm chị em với chúng ta!” Mai Na cười nhạo.

Hoa Trứ Vũ không ngờ, ngoài thân phận công chúa hòa thân Nam Triều, chuyện mình làm quân kĩ bọn họ cũng biết, một câu “Quân kĩ” đầy nhục nhã.

Sự nhục nhã này bao giờ mới chấm dứt?

Tất cả đều do Tiêu Dận ban tặng!

Nàng thản nhiên nhíu mày, lạnh lùng cười: “Mai Na phu nhân, cô cũng biết, điện hạ không thích chạm vào kĩ nữ, nhưng ta lại là một ngoại lệ. Có lẽ, điện hạ sẽ có thể có thêm ngoại lệ nữa! Phải không?”

Vẻ mặt Mai Na cứng ngắc, nàng mở lớn đôi mắt đẹp, nhìn người con gái trước mắt, đứng dưới gốc cây hoa. Mặc đồ vải bình thường, thản nhiên dưới ánh mặt trời, tỏa ra ánh sáng ấm áp, tóc dài khẽ thả, vẽ thành dòng nước gợn sóng lăn tăn.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,985
Điểm
113
Chương 26: Cu li
Đêm.

Hoa Trứ Vũ thông qua khung cửa sổ, nhìn ra ngoài sân viện.

Trong viện có một gốc cây hoa cổ thụ nở hoa chi chít, dưới ánh trăng nhấp nhô, như sương mù lúc ẩn lúc hiện. Hương hoa, xuyên thấu qua cửa sổ, thấm vào tận bên trong, hương thơm nồng nàn.

Những lời Mai Na nói ban sáng vẫn còn vờn quanh tai, khiến lòng nàng cảm thấy phiền chán. Trong lòng nàng cũng rõ, nàng đã sa vào vòng xoáy tranh giành tình cảm giữa những cơ thiếp của Tiêu Dận. Nếu còn ở lại phủ Thái Tử, chỉ sợ đám cơ thiếp của hắn sẽ coi nàng như chướng ngại vật, chuốc lấy phiền phức.

Mặc dù Tiêu Dận rất đáng hận, nhưng hắn vẫn là một đại nam nhân, có phạt nàng cũng là quang minh lỗi lạc. Mà các cơ thiếp giành giật tình cảm với nhau, trước nay đều là ném đá giấu tay, xem tình trạng của nàng hiện giờ, rất khó phòng tránh.

Trong lòng đang ngổn ngang trăm mối, thân vệ của Tiêu Dận là Lưu Phong bỗng tới gọi nàng qua đó.

Sắc trời đã không còn sớm, mới vừa rồi nàng cũng đã sắp chăn đệm gọn gàng cho Tiêu Dận, lúc này gọi nàng đến đó, không biết là có chuyện gì? Vừa đi vừa nghĩ, thoáng chốc đã đến tẩm điện của Tiêu Dận.

Ánh đèn trong điện sáng ngời, Tiêu Dận ngồi ở trên ghế, trong tay cầm một quyển sách, mi mắt buông xuống, hình như rất chuyên chú. Ánh sáng màu vàng chiếu lên sống mũi cao thẳng của hắn, hắt lên đôi lông mày rậm rạp. Khí chất lạnh lùng thường ngày đã hoàn toàn biến mất, nhìn qua trông thật thản nhiên.

Bộ dạng của hắn cũng rất được, bảo sao đám cơ thiếp và tỳ nữ ngày nào cũng hao tổn tâm cơ tìm mọi cách trèo lên giường hắn. Chỉ là, những chuyện này vốn không liên quan đến nàng, vậy mà cũng vô cớ bị kéo vào trong.

Lưu Phong dẫn nàng tới đây, sau khi thi lễ với Tiêu Dận liền lui ra ngoài. Hoa Trứ Vũ cũng không để ý, đứng yên trong phòng, mím môi không nói gì.

Trong phòng nhất thời im lặng, chỉ nghe thấy tiếng nến cháy xuy xuy trong không khí.

Bỗng nhiên, một tiếng vỗ cánh phá tan bầu không khí trống trải kia.

Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu, lúc này mới thấy Hải Đông Thanh đã đứng trên vai Tiêu Dận từ bao giờ, lúc này đang nghiêng đầu nhìn nàng đánh giá, một đôi mắt ưng đen như mực, rất có linh tính.

Chủ nhân không phải người tốt, con chim này cũng chẳng tốt đẹp gì! Hoa Trứ Vũ lạnh lùng liếc Hải Đông Thanh.

“Tới đây mài mực cho bản điện hạ!” Tiêu Dận buông quyển sách trên tay xuống, lạnh lùng ra lệnh.

Hoa Trứ Vũ nhìn quanh, thấy những thị nữ hầu hạ xung quanh làm như không nghe thấy, người bưng nước trà vẫn tiếp tục bưng nước trà, là Tiêu Dận bảo nàng mài mực sao? Ở đây hình như cũng chỉ có mình nàng nhàn rỗi.

Quả nhiên, thấy nàng đứng im không nhúc nhích, Tiêu Dận ngẩng đầu nhìn nàng, lạnh lùng nói: “Thế nào, bây giờ bản điện hạ không sai bảo được cô nữa sao?”

“Nô tỳ không dám!” Hoa Trứ Vũ cúi đầu, thản nhiên nói, “Nô tỳ là tư tẩm.”

Tiêu Dận cười mỉa mai, nheo mắt nói: “Từ hôm nay cô không còn là tư tẩm nữa. Vết thương trên tay đã khỏi, sau này làm tỳ nữ bên người bản điện hạ! Mài mực!”

Hoa Trứ Vũ cau mày, muốn nàng làm tỳ nữ bên người?

Hồi Tuyết mới là tỳ nữ bên người của Tiêu Dận, mỗi ngày ngoài việc ăn ngủ, còn lại đều ở bên hầu hạ hắn. Lúc hắn ăn thì chia thức ăn, khi hắn xử lý công vụ thì soi đèn mài mực, lúc ra ngoài cũng phải đi theo, cả ngày như hình với bóng, nếu gặp lúc tâm trạng hắn không tốt, còn bị quở trách……

Huống chi, nếu làm tỳ nữ bên người hắn, nàng càng khó trốn thoát.

“Nô tỳ ngu dốt, sợ không đảm nhiệm được trọng trách này!” Hoa Trứ Vũ cúi thấp đầu, chậm rãi nói.

Tiêu Dận phất tay áo đứng lên, chậm rãi đi đến trước mặt Hoa Trứ Vũ, đôi mắt tim thâm sâu không thấy đáy, không biết từ khi nào, trên mặt đã phủ thêm một lớp hàn sương, không khí trong phòng đông lạnh lại, làm cho người ta không rét mà run.

“Điện hạ! Nô tỳ có việc muốn bẩm báo!” Một thị nữ từ trong phòng đi ra, đứng trước mặt Tiêu Dận nói.

Tiêu Dận hừ lạnh một tiếng, ánh mắt vẫn đặt lên người Hoa Trứ Vũ, chậm rãi hỏi :“Chuyện gì? Nói!”

“Mới vừa rồi nô tỳ vào trong đốt huân hương, vô tình phát hiện ra……” Thị nữ dừng lại một chút, ánh mắt phức tạp nhìn Hoa Trứ Vũ, chần chừ nói, “Phát hiện trên đệm điện hạ, có……”

Trong lòng Hoa Trứ Vũ ngừng lại, đưa mắt nhìn về phía thị nữ kia. Cô ấy là thị nữ, chuyên đốt huân hương cho Tiêu Dận.

“Có cái gì?” Tiêu Dận cũng cảm thấy bất ngờ, trầm giọng hỏi.

“Có vết máu, giống như ‘tháng’ của phụ nữ!” Thị nữ chần chừ một lúc mới nói ra.

Cô ta vừa nói xong, những thị nữ còn lại đều hít vào một hơi.

Phải biết rằng, tần phi, cơ thiếp khi đến ‘tháng’, đều không thể thị tẩm. Nếu lưu lại uế vật này trên giường của chủ nhân, là tội đại bất kính. Mấy ngày nay, Thái Tử không có triệu người thị tẩm, chăn đệm chỉ có tư tẩm tiếp xúc qua, chẳng lẽ…… Những chuyện đồn nhảm là có thật, tư tẩm đã trở thành thị tẩm? Cho nên mới không cẩn thận lưu lại những thứ này trên giường điện hạ, cho dù điện hạ có sủng nàng, cũng không khỏi bị phạt.

“Ngươi mang chăn đệm đến đây!” Sắc mặt Tiêu Dận phát lạnh nói.

Thị nữ kia nhanh chóng đi vào phòng, đem một chiếc đệm đi ra, trên bề mặt quả nhiên có những vết màu đỏ loang lổ.

“Cô nói thế này là sao?” Tiêu Dận ngồi xuống, chống khuỷu tay lên ghế, lạnh lùng hỏi.

Hoa Trứ Vũ cười lạnh, không ngờ ám tiễn tới nhanh như vậy. Chỉ không biết là Mai Na phái người làm, hay là Tuyết Cơ? Nhưng mà, muốn hãm hại thành công, điều kiện tiên quyết là nàng có được thị tẩm.

Thật ra, chuyện này, trong lòng Tiêu Dận cũng rõ. Nàng chưa từng thị tẩm, thì sao có thể lưu được những vết bẩn kia trên đệm?

Nhưng xem ra, Tiêu Dận cũng không muốn bỏ qua cho nàng.

Hắn thảnh thơi ngồi trên ghế, muốn xem trò hay.

Hoa Trứ Vũ hận không thể cho hắn một cước xuống biển, sau đó dùng loạn côn đánh chết.

“Trong lòng điện hạ tự biết, còn hỏi ta làm gì?” Hoa Trứ Vũ nghiêm mặt nói.

Tiêu Dận hừ một tiếng, đứng dậy, trong mắt âm u, lạnh giá.

“Bảo cô làm thị nữ bên người bản điện hạ cô không làm, làm tư tẩm cũng không tốt, quả nhiên là ngu dốt đến cực điểm, nếu đã như vậy, đến phòng giặt làm làm cu li đi!” Hắn lạnh lùng ném ra những lời này, rồi đi vào trong phòng.

Dưới những cái nhìn đồng cảm của đám thị nữ, Hoa Trứ Vũ rời khỏi tẩm điện của Tiêu Dận.

Trong viện yên tĩnh mà lạnh lẽo, trăng sáng treo cao, trong gió đêm mơ hồ ngửi thấy mùi hoa thanh nhã.

Nàng nghĩ, đến sáng mai, trong phủ Thái Tử sẽ lan truyền chuyện nàng bị thất sủng phạt tới phòng giặt. Nhưng bọn họ không biết, hình phạt này, đối với nàng mà nói, cũng là một loại giải thoát.

Hoa Trứ Vũ nhanh chóng trở về thiên điện, thu dọn những vật tùy thân của mình. Hồi Tuyết đã sớm đợi nàng ngoài cửa, chờ nàng xử lý xong xuôi, mới dẫn nàng tới khu phòng giặt.

Một gian phòng thấp bé, quay trong một sân viện không lớn lắm, trong viện không có cây cỏ gì, chỉ đầy những sào trúc phơi quần áo. Trong viện, tràn ngập mùi xà phòng.

Chính giữa sân, có một giếng nước, có mấy tỳ nữ đang vây quanh đó đập quần áo, tiếng chày trong đêm khuya, vang vào trong tai, nặng nề mà rõ ràng.

Quả nhiên là cu li, đã trễ thế này, vẫn chưa được đi nghỉ, vẫn phải giặt quần áo.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top