Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Phượng Ẩn Thiên Hạ - Nguyệt Xuất Vân

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 6: Nhất định phải chết
Sương mù trên núi mông lung mê hoặc hai mắt, nhưng trong lòng Hoa Trứ Vũ lại trong suốt như gương.

Những dấu hiệu này, rõ ràng là sắp xảy ra chém giết.

Quan hệ Nam Triều và Bắc Triều luôn không hòa thuận, có lẽ Viêm Đế đã sớm có ý sau khi bình định Tây Cương sẽ chinh phạt Bắc Triều. Nhưng lại không đoán được Bắc Triều chủ động đến xin hòa thân cầu hòa, việc này đã làm trở ngại hùng tâm của Viêm Đế. Trên đời này, điều dân chúng cần nhất là sự yên ổn, nếu xuất chiến mà không có lý do, sẽ làm mất lòng dân.

Nhưng nếu như công chúa hòa thân vừa ra khỏi biên giới Nam Triều bị ám sát ở núi Liên Ngọc, nhất định sẽ gây ra sóng to gió lớn. Nam Triều có thể chĩa mũi nhọn về phía Bắc Triều, lúc đó xuất binh sẽ là danh chính ngôn thuận.

Cho nên, nàng không phải là thay người khác đi hòa thân, mà là thay người khác đi chịu chết.

Ngay từ đầu, sứ giả Bắc Triều lựa chọn Ôn Uyển đi hòa thân, sau đó chắc là có người biết kế sách của Viêm Đế, không muốn Ôn Uyển đi chịu chết, vì thế Hoa Trứ Vũ nàng đã trở thành kẻ chết thay kia.

Người kia có lẽ chính là Tả tướng Cơ Phượng Ly.

Nếu là được lựa chọn giữa nàng và Ôn Uyển, ai chả muốn chọn Nam Triều đệ nhất tài nữ, ai bảo Hoa Trứ Vũ nàng không dung mạo, không tài đức đây.

Dĩ nhiên, lựa chọn nàng đi chịu chết còn có một lợi thế khác, phụ thân nàng là Bình Tây hầu Hoa Mục, nếu nàng chết đi, phụ thân nàng sẽ thay nàng báo thù, sẽ dẫn Hoa gia quân đi chinh phạt phương Bắc, dũng khí giết địch trên chiến trường sẽ càng thêm mạnh mẽ.

Đối với kế sách của Viêm Đế và Cơ Phượng Ly, Hoa Trứ Vũ cảm thấy bội phục vô cùng.

Trong lòng không phải không hận. Nhưng bây giờ nàng không rảnh rỗi nghĩ đến những chuyện đó. Đối với màn chém giết sắp tới nàng phải ứng phó như thế nào?

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, trong mắt Hoa Trứ Vũ có một tia sáng lành lạnh, nàng không những không đau khổ, ngược lại còn rất bình tĩnh, Hoa Trứ Vũ nàng cũng không phải hạng người chỉ biết ngồi chờ chết.

“Cẩm Sắc, ngươi nói với thị vệ đánh xe một tiếng, nói ta cảm thấy không khoẻ, cần nghỉ tạm một lúc, bảo hắn bẩm với Hiền vương, để đội ngũ đừng vào hẻm núi vội, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một chút.” Hoa Trứ Vũ trầm giọng nói với Cẩm Sắc.

Cẩm Sắc theo lời mà đi, chỉ một lát sau, đội ngũ liền ngừng lại, vừa mới tới khu vực phía trước hẻm núi.

“Tiểu thư, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Cẩm Sắc hỏi, trong mắt tràn đầy sự quan tâm.

“Cẩm Sắc, đừng sợ, có người muốn ám sát ta, chúng ta phải thoát khỏi chỗ này.” Hoa Trứ Vũ đè thấp giọng nói, “Ngươi đỡ ta, chúng ta xuống xe, nói là đi nhà xí, đừng để cho người khác đi theo. Sau đó nghĩ cách tìm một chỗ ẩn nấp trước.”

Kế duy nhất bây giờ, cũng chỉ có thể trốn đi trước.

Nếu Viêm Đế quyết ý muốn nàng chết, quân sĩ Bắc Triều chắc chắn không thể bảo vệ được cho nàng, bởi vì Viêm Đế phải chắc chắn với nhân số quân của Bắc Triều, còn cài thêm người tới ám sát, nhất định sẽ đắc thủ. Mà Hiền vương có bộ râu hoa râm kia, cũng không phải là người có võ nghệ cao cường.

Cẩm Sắc nghe thấy vậy, sắc mặt trắng bệch sợ hãi, mắt mở trừng trừng. Cô không nói nổi một lời, đỡ Hoa Trứ Vũ xuống xe ngựa, lạnh lùng nói với những thị vệ bên ngoài: “Công chúa có chút việc, các ngươi canh gác ở trong này.”

Thị vệ cũng thông minh hiểu chuyện, biết chuyện này là chuyện gì, dọc trên đường đi, đây cũng không phải lần đầu công chúa đi nhà xí, ai cũng không có hứng thú đi theo.

Cẩm Sắc đỡ Hoa Trứ Vũ đi được vài bước, chuyển quá vách núi, xoay người cõng Hoa Trứ Vũ lên lưng, thi triển khinh công, vội vã chạy về phía trước. Trên đỉnh núi toàn tuyết đọng hơn ngàn năm, dẫm lên trên đó phát ra những tiếng kẽo kẹt, gió táp vào mặt mang theo hơi lạnh thấu xương. Đường núi gập ghềnh, bỗng nhiên tuyết dưới chân bị sụt, hai người lăn dọc xuống theo triền núi.

Phía sau vang lên tiếng người kêu ngựa hí, trong đêm tối càng thêm chói tai, có mùi máu tươi bay theo gió đêm nhẹ nhàng thổi lại đây. Rõ ràng, những thích khách trốn trong cốc đã bắt đầu ra tay.

Đôi mắt Hoa Trứ Vũ ngưng đọng, hiện lên một tia sắc bén.

Cẩm Sắc vội vàng đứng lên, muốn cõng Hoa Trứ Vũ lên lưng chạy tiếp.

“Cẩm Sắc, đừng chạy nữa, trăng đêm nay sáng như vậy, bọn họ sẽ phát hiện ra chúng ta ngay, mau tìm một chỗ trốn đi.” Hoa Trứ Vũ đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy bên sườn dốc bên cạnh, có một lùm cây rất bé.

Cẩm Sắc nhìn tuyết dày đọng trước mắt, cắn chặt răng, rồi đột nhiên cởi quần áo trên người Hoa Trứ Vũ ra.

“Cẩm Sắc, ngươi muốn làm gì?” Hoa Trứ Vũ lớn tiếng hỏi.

Cẩm Sắc không nói gì, hai ba bước đã cởi giá y trên người Hoa Trứ Vũ xuống, rồi tháo mũ phượng đội đầu với khăn quàng vai.

Hoa Trứ Vũ bỗng nhiên hiểu ra Cẩm Sắc muốn làm gì, nhưng mà, cả người nàng vô lực, không thể ngăn cô lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn Cẩm Sắc nhanh nhẹn mặc giá y của nàng lên người.

“Cẩm Sắc, đừng ngốc như vậy……” Hoa Trứ Vũ còn chưa nói xong, đã bị Cẩm Sắc điểm trúng á huyệt.

Đêm càng lúc càng sâu, ánh trăng sáng treo xa phía chân trời, chiếu rõ cả màu đỏ nổi bật trên người Cẩm Sắc, càng tôn lên vẻ đẹp của nàng. Nàng cười nhợt nhạt, trong đôi mắt đẹp đầy sương mù mông lung, nàng khẽ khụt khịt cái mũi, không nhịn được rơi xuống một giọt nước mắt.

“Tiểu thư, năm đó nếu không phải người cứu Cẩm Sắc, Cẩm Sắc đã sớm bị bọn vô lại kia ngược đãi đến chết. Nhiều năm như vậy, cũng là tiểu thư cho Cẩm Sắc một mái nhà, tiểu thư gặp nạn, Cẩm Sắc nhất định phải cứu tiểu thư. Tuy trên núi này có chỗ ẩn thân, nhưng cũng chỉ là tạm thời. Cho nên, chỉ có Cẩm Sắc đóng giả công chúa đã chết, bọn họ mới có thể ngừng lại.” Cẩm Sắc chậm rãi nói, lấy một món trang sức trên cổ mình xuống, đeo lên cổ Hoa Trứ Vũ.

“Tiểu thư, đây là thứ Cẩm Sắc đeo từ nhỏ, cũng là tín vật đoàn tụ với gia đình. Nguyện vọng lớn nhất kiếp này của Cẩm Sắc chính là đoàn tụ cùng với người nhà, chuyện này, chỉ mong tiểu thư hoàn thành giúp Cẩm Sắc.” Cẩm Sắc vừa nói, vừa ôm Hoa Trứ Vũ đến một rãnh sâu, lấy tay chôn tuyết lên người Hoa Trứ Vũ, tuyết không ngừng rơi, chỉ một lát sau đã vùi Hoa Trứ Vũ thật sâu.

Cảm giác lạnh như băng kéo tới, nhưng không thể sánh bằng cảm giác lạnh lẽo trong lòng nàng.

Cẩm Sắc.

Cẩm Sắc……

Trên môi Hoa Trứ Vũ không ngừng mấp máy, nhưng lại không thốt ra được thành tiếng.

Tuyết chảy xuống miệng nàng, hóa thành một dòng nước lạnh chảy vào cổ họng, thấm vào trong lòng, giống nhau có một bàn tay vô hình tóm chặt lấy lòng nàng, làm nàng đau không thở nổi. Nàng dùng sức đẩy tuyết trên người ra, nhưng hai tay mềm nhũn, dùng cách nào cũng không có lực.

Một loạt tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, dường như nghe thấy có người hô: “Ở bên kia, người phụ nữ đó ở bên kia!”

Tiếng gió, tiếng chém giết, tiếng binh khí va chạm, sau đó, là một loạt tiếng cười xấu xa.

“Cấp trên giao nhiệm vụ cho chúng ta cũng không tệ, nhìn làn da mịn màng này, còn có khuôn mặt này. Tối nay chúng ta đã vớ được món hời lớn.” Một giọng nam thô lỗ nói.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 7: Ánh trăng đỏ
Edit & Beta: Tiểu Đông Tà

“Tối nay, huynh đệ chúng ta thật có diễm phúc, có thể nếm thử mùi vị của tiểu thư phú quý trong kinh thành. Ha ha......” Một giọng nam khác cất lên.

Giọng nói như vậy, ngay cả Hoa Trứ Vũ bị chôn ở trong tuyết, cũng nhần ra được sự dâm tà kinh khủng không thể chịu được.

Quanh thân mình lạnh giá như băng, nhưng trong lòng Hoa Trứ Vũ lại nổi lên một ngọn lửa vô hình.

Nàng thử vận hành chân khí, nhưng trong đan điền trống rỗng, mà kinh mạch đau nhức không chịu nổi, giống như lúc nào cũng có thể phát nổ. Không có nội lực, nàng không cam lòng, lại vận công, chỉ cảm thấy trong đan điền dâng lên một cỗ hàn khí, trong thoáng chốc chảy khắp toàn thân, tứ chi mềm nhũn.

Rốt cuộc đây là loại độc gì? Giống như giòi bọ chui rúc trong xương, không thể tiêu trừ!

Hận!

Nàng chưa bao giờ hận ai như thế.

Nàng hận Cơ Phượng Ly!

Nàng cũng hận chính mình! Nàng không nên để Cẩm Sắc đi theo nàng, nàng nên cho cô ấy và Đào Sắc cùng nhau trở về. Cẩm Sắc tuy có võ công, nhưng sao có thể là đối thủ của những người đã được huấn luyện kia?

Cẩm Sắc......

Các ngươi không được đụng vào cô ấy, các ngươi không được phép thương tổn cô ấy!

Nàng há miệng, nhưng cũng phí công, đôi môi run rẩy kịch liệt, bị điểm á huyệt, yết hầu chỉ có thể phát ra những tiếng khàn khàn, không thể phát ra thành tiếng. Hai tay cố gắng run rẩy, gạt tuyết trên đỉnh đầu, một chút, một chút, lại một chút.

Cuối cùng, trước mắt cũng lộ ra ánh trăng trong sáng mà lạnh lùng, đầu nàng đã lộ được ra ngoài, nhưng, tiếng kêu thê thảm của Cẩm Sắc truyền tới, khiến tim Hoa Trứ Vũ đau nhức, nhất thời khí huyết công tâm, một ngụm máu tươi từ trong miệng mạnh mẽ phun ra.

Tuyết trắng đọng trước mắt thoáng chốc đã bị nhiễm đỏ, giống như đóa mai đỏ, xinh đẹp thê lương.

Cả người, không ngừng run rẩy. Trong lòng, đau đớn không thở nổi.

Cẩm Sắc......

Cô ấy chỉ là một a hoàn, Cô ấy vô tội, vì sao, phải thay nàng chịu nhục thê thảm như vậy.

Vì sao?

Nàng cố hết sức leo ra khỏi khe núi, nhưng mà, cú giãy dụa kia đã tiêu tán toàn bộ sức lực của nàng, nàng chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, băng tuyết bám xung quanh nàng tan chảy thành nước, làm quần áo nàng ướt sũng, cũng đông cứng lại ý thức của nàng......

Không biết đã qua bao lâu, nàng bị những tiếng nói chuyện loáng thoáng bên ngoài làm bừng tỉnh.

“Điện hạ, bên này còn có người sống, oa, là một cô nương.” Một giọng nam ngạc nhiên vui mừng nói.

Hoa Trứ Vũ cảm giác được một cánh tay đang kéo nàng ra khỏi khe tuyết.

Hoa Trứ Vũ giật mình, mình đã hôn mê bao lâu.

Hôn mê bao lâu? Cẩm Sắc đâu?

Hoa Trứ Vũ thở gấp, ánh trăng trong sáng mà lạnh lùng chiếu vào khuôn mặt nàng, vết bớt đen trên mặt đã bị nước tuyết làm nhòe, khiến cả khuôn mặt toàn mực, mà dưới lớp mực kia, là một mảng trắng bệch.

Tầm mắt của nàng xẹt qua những người đứng trước mặt, dừng lại trên đám tuyết phía xa.

Nơi đó không có người, chỉ có máu.

Màu máu đỏ sậm và tuyết ở chung một chỗ, thật là nổi bật......

Dưới ánh trăng, càng thêm ghê người.

Đó là máu của Cẩm Sắc!

Hoa Trứ Vũ mê man nghĩ, tất cả cảnh vật trước mắt, đều nhiễm một máu máu đỏ tươi, ngay cả ánh trăng kia, hình như cũng có màu đỏ, một màu đỏ chói mắt, một màu đỏ vỡ nát, đỏ tới điên dại.

Trong ánh sáng màu đỏ đó, như hiện lên gương mặt thanh tú của Cẩm Sắc.

Nàng không có tỷ muội gì, trong lòng nàng, Cẩm Sắc giống như một người tỷ tỷ vậy. Tuy Cẩm Sắc chỉ lớn hơn nàng một tuổi, nhưng chững chạc hơn nàng rất nhiều. Luôn luôn che chở, bảo vệ nàng.

Tuy Cẩm Sắc luôn lạnh nhạt, nhìn qua trong thật xa cách, nhưng chỉ có nàng mới biết, nội tâm cô ấy ấm áp như lửa. Tuy từ nhỏ đã gặp chuyện không may mắn, nhưng cô ấy chưa bao giờ oán trời oán đất, tâm địa vô cùng thiện lương, đã nhiều lần cứu giúp những người nghèo khổ bên ngoài.

Cô ấy mới có mười bảy tuổi!

Một Cẩm Sắc trẻ trung phong nhã như thế.

Rốt cuộc...... Không nhìn thấy cô ấy, không còn nhìn thấy cô ấy dịu dàng cười. Không nghe được giọng nói lạnh nhạt của cô ấy, trong veo mà lạnh lùng.

Nước tô nhòe đôi mắt Hoa Trứ Vũ.

Cẩm Sắc, đã chết thay nàng!

“Cô là ai? Cô có phải là Mộ Vân công chúa không? Hay là...... một a hoàn?” Một giọng nói không dám khẳng định vang lên ở phia trước.

Hoa Trứ Vũ nheo mắt nhìn lại, thấy rõ người vừa nói chuyện.

Khoảng hơn năm mươi tuổi, trên chòm râu hoa râm dính một mảng màu đỏ, chắc là máu. Sống mũi kiên nghị, đôi mắt sáng ngời hữu thần, nhìn nàng, trong mắt còn có sự chờ mong.

Đây là......?

“Vương gia, chẳng lẽ ngài chưa từng nhìn thấy công chúa?” Một thị vệ đứng bên cẩn thận hỏi.

“Quy tắc của Nam Triều, trước khi thành thân, không được vén khăn voan lên, cho nên bản vương vẫn chưa nhìn qua.” Vương gia trước mắt Vương gia lẳng lặng nói.

Xem ra, người này là Hiền vương Bắc triều.

Ông ta không chết?

Cũng đúng, đã ám sát để giá họa cho Bắc triều, Hiền vương không thể chết.

“Cô là Mộ Vân công chúa? Đúng hay không?” Hiền vương bước lên phía trước, lo lắng hỏi.

Bên tai đột nhiên vang lên một tiếng hừ lạnh, có phần hờ hững, lại có phần cuồng ngạo, còn thêm phần khinh thường......

Hoa Trứ Vũ chậm rãi quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông cao lớn đứng trên sườn núi, thân mình bị vây trong ánh trăng lạnh lẽo, toàn thân tỏa ra hàn khí vô tận, khiến người ta không dám lại gần.

Gương mặt của hắn khuất trong bóng đêm, nhất thời không thấy rõ lắm, chỉ thấy một đôi mắt sáng sáng bức người, bốc cháy lên vẻ kiêu ngạo và cao quý.

Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, giống như đế vương nhìn xuống chúng sinh.

“Nơi này không tiện ở lâu, cứu người về trước rồi nói sau.” Người đàn ông mở miệng, tiếng nói trầm thấp truyền tới, giọng điệu thản nhiên, giống như phảng phất trong gió, lại như băng tuyết đông cứng trên người.

Hoa Trứ Vũ há miệng thở dốc, vẫn không thể phát ra được âm thanh. Một gã thị vệ bên cạnh thấy thế, vỗ nhẹ lên người nàng một cái, giải khai á huyệt của nàng.

“Đừng đi, xin các ngài hãy tìm cô ấy, nhất định phải cứu cô ấy.” Hoa Trứ Vũ nằm rạp xuống đất.

Đây là lần đầu tiên, nàng phải luồn cúi như vậy. Đây cũng là lần đầu tiên, nàng mở miệng cầu xin người khác.

Cho dù Cẩm Sắc có chết, nàng cũng phải tìm được cô ấy, nàng không thể để cô ấy phơi thây nơi rừng hoang. Đây, là chuyện duy nhất nàng có thể làm được lúc này.

Người đàn ông nghe được lời cầu xin, đôi mắt thản nhiên nhìn về phía nàng, ba quang trong mắt trong trẻo mà lạnh lùng như nước, không giấu được sự lạnh lẽo tĩnh mịch. Ánh mắt bức người như vậy, khiến người ta hít thở không thông.

Hắn chỉ nhìn qua Hoa Trứ Vũ một lần, liền lạnh lùng mở miệng phân phó thuộc hạ: “Các ngươi, còn không mau dẫn người rời đi.” Nói xong, xoay người bỏ đi trước.

Có thị vệ nâng Hoa Trứ Vũ từ dưới đất lên, cõng trên lưng hắn, đi xuống dưới chân núi.

“Ha ha ha ha......” Hoa Trứ Vũ nhìn ánh trăng trong sáng mà lạnh lùng kia rất lâu, cười ra nước mắt.

Cẩm Sắc, bây giờ ta không thể làm được gì cho cô. Nhưng sẽ có một ngày, ta sẽ đòi lại công bằng cho cô.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 8: Bắc Tử Bằng
Tuy Hoa Trứ Vũ được người đàn ông kia cứu, nhưng đãi ngộ cũng không được tốt cho lắm.

Vừa xuống đến chân núi, tên thị vệ kia đã ném Hoa Trứ Vũ xuống đất, dưới sự ra lệnh của người đàn ông lạnh lùng kia, đem tay nàng trói chặt ra sau, nhét vào một bao tải chứa đồ. Miệng túi buộc chặt, nàng không nhìn thấy gì hết, rồi bị người ta coi như hàng hóa ném lên lưng ngựa.

Tiếng vó ngựa bắt đầu chạy băng băng, lao đi rất nhanh, không có chút băn khoăn đến nàng chịu xóc nảy trên lưng ngựa, làm nàng không thở nối, thiếu chút nữa là ngất đi.

Trong tiếng gió ù ù phương Bắc, không biết đã bao lâu, tiếng vó ngựa dần dần chậm lại, cũng dần dần nghe thấy tiếng người.

Hoa Trứ Vũ bị người ôm ngang thân xuống dưới, chỉ nghe thấy tiếng thị vệ kia, hỏi: “Điện hạ, cô gái này xử lý thế nào?”

“Nhìn xem cô ta chết chưa!” Người đàn ông thản nhiên mở miệng nói, giọng nói sắc như dao, giống hệt nhiệt độ phương Bắc, lạnh lẽo khiến người ta run rẩy.

Thị vệ mở miệng túi, lôi Hoa Trứ Vũ ra ngoài.

Ánh sáng đột ngột làm đôi mắt Hoa Trứ Vũ không kịp thích ứng, nàng cuống quít nhắm mắt lại, một lát sau, mới từ từ mở ra. Nhìn nàng lúc này, mái tóc đen dài rối tung, trên mặt có một vết đen lớn, còn có màu máu đỏ, vẻ mặt bẩn thỉu, không nhìn rõ nét mặt. Chỉ có một đôi mắt đen sáng ngời, tỏa ra sự lẫm liệt, hào hùng.

Gió tạt vào mặt, mang theo không khí lạnh, thổi tung tóc nàng, từ những khe hở giữa mái tóc, nàng mơ hồ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Đây là một nơi làm nương rẫy, phóng tầm mắt ra xa, có trên trăm cái lều nối tiếp nhau. Không ngừng có quân sĩ Bắc Triều ra vào, nhưng ai cũng không nói chuyện, chỉ cung kính với người đàn ông trước mắt nàng.
Hoa Trứ Vũ đã rất quen với cảnh tượng này, rất quen thuộc, đây là một chỗ đóng trại trên đường hành quân.

“Một đôi mắt rất đẹp, chỉ…… đáng tiếc.” Người đàn ông trước mặt than nhẹ.

Lúc này Hoa Trứ Vũ mới có thể nhìn rõ người đàn ông đứng trên sườn núi đêm qua.

Hắn khoác một chiếc áo choàng màu đen, thờ ơ đứng ở nơi đó, dáng người cực kỳ cao lớn. Gương mặt tuấn mỹ giống như điêu khắc, tóc mai bay nghiêng che một phần lông mi, một đôi mắt dài hẹp, lộ ra một mũi nhọn màu tím.

Mắt tím!

Đôi mắt kia giống như một khối ngọc thượng hạng, trong mắt tỏa ra ánh sáng màu tím, trống rỗng lại thêm một tia mị hoặc. Nếu như, bỏ qua hơi thở lạnh lẽo quanh hắn, nếu như, bỏ qua nụ cười mỉa đầy ác ý của hắn, không thể nghi ngờ hắn chính là một mỹ nam.

Chính đáng tiếc, trời sinh hắn lạnh lùng nghiêm nghị, hơi thở xa cách, khiến người ta không dám chú ý tới vẻ bề ngoài của hắn.

Hắn là ai vậy?

Hoa Trứ Vũ nhớ tới mới vừa có người gọi hắn là điện hạ, như vậy, đây là thái tử Bắc Triều Tiêu Dận, là đối tượng hòa thân của nàng.

Đối với thái tử Bắc Triều, Hoa Trứ Vũ đã từng nghe qua.

Lúc đầu là nghe từ miệng Đan Hoằng, nghe nói trong dân gian có lưu truyền một câu thơ, Nam Bạch Phượng, Bắc Tử Bằng, Tây Tu La, Đông Tài Thần, là để chỉ là đương kim tứ đại nam tử võ công tuyệt thế.

Nam Bạch Phượng là chỉ Dung Lạc Nam Triều, Bắc Tử Bằng là chỉ thái tử Tiêu Dận Bắc Triều, mà tây Tu La, là ngân diện tu la trấn thủ Tây Cương – Doanh Sơ Tà, Đông Tài Thần chính là Thụy Vương Đông Yến – Đấu Thiên Kim.

Khi đó, Hoa Trứ Vũ còn không thèm bận tâm tới mấy câu chuyện nhảm nhí này, cái gì mà tứ đại tuyệt thế nam tử, chỉ là có danh không có thực? Ít ra, trong đó có hàng giả là nàng, có thể thấy tin đồn bên ngoài thật không đáng tin.

Mà bây giờ nhìn lại, vị Tử Bằng trước mắt này, cũng có chút phong thái của tuyệt thế cao thủ.

Hoa Trứ Vũ chăm chú đánh giá khiến Tiêu Dận có phần bất ngờ, hắn không ngờ, lá gan của nữ nhân này cũng không nhỏ, người dám nhìn thẳng hắn như vậy, trước nay chưa từng có ai.

Hắn nâng tay, nắm chặt mũi thương chỉ vào cổ Hoa Trứ Vũ, nhíu mày nhìn kỹ, hai mũi thương nhọn chống đối với nhau, khiến màu đen trong mắt nàng càng tỏa sáng. Cổ tay Tiêu Dận vừa động, mũi thương trong tay hắn sắc bén làm trầy mất mảng da của nàng, một giọt máu tươi theo đầu mũi thương chảy xuống.

Tiêu Dận nhíu mày, da thịt tinh tế yếu ớt như vậy, phụ nữ Nam Triều làm từ nước sao?

“Thái Tử, không thể hành động thiếu suy nghĩ. Tuy lần này chúng ta trúng gian kế của Nam Triều, nhưng nếu như Mộ Vân công chúa chưa chết, chuyện còn có khả năng thay đổi.” Hiền Vương trầm giọng nói.

“Vương thúc, người luôn luôn chủ hòa, nhưng người cũng đã nhìn thấy, Nam Triều như hổ đói rình mồi với Bắc Triều ta, chuyện lần này cũng chỉ là lấy cớ. Cho dù tránh được lần này, lần sau bọn họ cũng không dễ dàng bỏ qua cho chúng ta. Không bằng nghênh chiến, chẳng lẽ Bắc Triều chúng ta phải sợ bọn họ hay sao?” Tiêu Dận lạnh lùng mở miệng, đem trường thương để trên cổ Hoa Trứ Vũ về.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ sững sờ, nếu như Bắc Triều quyết chí chiến đấu, nàng còn có khả năng sống sót sao?!

Không!

Nàng không thể chết.

Nàng muốn sống tiếp, còn có rất nhiều chuyện, cần nàng đi làm!

“Thái Tử……” Hoa Trứ Vũ mở miệng, phát hiện giọng nói của mình khàn khàn khó chịu, một ngày một đêm chưa được uống nước, khóe môi đã sớm khô nứt, cổ họng khàn đặc.

“Thái Tử nói đúng, Nam Triều đã có dã tâm, nhưng mà…… Khụ khụ khụ……” Hoa Trứ Vũ không ngừng ho, mãi mới nói đứt quãng, “Trước mắt phái tránh được trận chiến này, bởi vì nếu giao chiến bây giờ, trong lòng ngài cũng rõ ràng, các ngài không có tới nửa phần thắng…… Tôi có thể giúp các ngài né tránh được cuộc chiến này, khụ khụ khụ……”

Tiêu Dận cúi đầu, nhìn chằm chằm vào đôi vai đang run rẩy vì những cơn ho, duỗi tay ra, có người cuống quít mang tới một túi da trâu dựng rượu. Hắn mở túi rượu ra, mùi rượu đặc cuồn cuộn xông ra.

Một bàn tay hắn đưa tới, nắm lấy cằm Hoa Trứ Vũ, mở miệng cô ta, đem chất lỏng đổ vào trong.

Đây hình như là loại rượu đặc trưng của Bắc Triều, vừa mặn vừa tanh, còn mang theo hơi cay nồng.

Hắn trút rượu quá nhanh, nàng uống không kịp, trong lúc sơ ý, đã để chất lỏng đổ vào trong mũi, khó chịu vô cùng. Tiêu Dận cũng không để ý, lại bóp cằm nàng, tiếp tục rót cho đến hết. Cuối cùng, Hoa Trứ Vũ nuốt không nổi, rượu chảy hết ra ngoài.

Lúc này hắn mới dừng tay.

Hắn từ từ cúi người, mỉm cười trước mặt nàng.

Người máu lạnh này, cười lên lại có vẻ mị hoặc khó ta, chỉ là, trong nụ cười kia có sự châm biếm khiến người ta run rẩy.

“Bản vương không sợ khai chiến, cũng không muốn tránh né. Nhưng cô yên tâm, tuy cô không phải người phụ nữ bản thái tử coi trọng, tuy cô chỉ là một đồ thay thế, nhưng, bản Thái Tử sẽ không để cô chết.” Nói xong, nụ cười của hắn đông cứng lại, lạnh giọng ra lệnh, “Người đâu, đưa cô ta vào hồng trại.”

Hiền Vương không dám tin vào lỗ tai mình, Thái Tử lại đưa công chúa hòa thân vào hồng trại? Nhưng hồng trại là nơi ở của quân kỹ kia mà, chẳng lẽ……

***quân kỹ: kỹ nữ trong doanh trại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 9: Đưa vào hồng trại
Hồng trại.

Không có ai biết rõ hai chữ này hơn Hoa Trứ Vũ.

Nàng đã từng phẫn nộ xông vào trong hồng trại, lôi những tướng sĩ vào đó mua vui, đánh mỗi người đánh hai mươi quân côn, nàng còn định đưa tiễn tất cả những quân kỹ kia về quê hương.

Nhưng nguyên soái phụ thân của nàng không đồng ý, nói nói đây là nhu cầu của đàn ông. Mà ngoài dự đoán, những quân kỹ này cũng không muốn rời đi, còn quỳ gối nói muốn được ở lại, nói đây là con đường mưu sinh của các nàng, đừng chặt đứt con đường tiền tài của các nàng.

Những cô nương này, bị cuộc sống bức bách, lại cam tâm tình nguyện dùng thân thể để kiếm tiền, thậm chí có phần thích thú.

Nàng cũng rất thông cảm.

Mà hôm nay, Tiêu Dận lại ném nàng vào trong hồng trại?

“Thái Tử, tuy cô ta không phải Ôn Uyển, không phải Thái tử phi Thái Tử lựa chọn. Nhưng cô ta cũng là con gái của Bình Tây hầu Nam Triều, Ôn tiểu thư kia, bản vương có nghe nói, cơ thể cô ta yếu đuối, thuốc men châm cứu không ngừng, người như chim hoàng yến, sao có thể sống nổi ở Bắc Triều chúng ta?” Hiền Vương vội vã đi tới, ân cần khuyên nhủ, “Thái Tử, ngài đừng xúc động, trăm ngàn lần không thể đưa Mộ Vân công chúa vào hồng trại! Cô ta là con gái của Hoa Mục đó!”

“Vương thúc, người không cần nói nữa!” Tiêu Dận quay người lại, nhìn Hoa Trứ Vũ đang quay cuồng nôn mửa, cất giọng mỉa mai, “Chẳng lẽ cô ta không phải là chim hoàng yến? Hai người các ngươi, còn không mang cô ta đi!”

Xem ra Tiêu Dận không chỉ phẫn nộ với sự hãm hại của Nam Triều lần này, mà sợ là đã nhắm trúng Ôn Uyển, giờ người lại bị đổi thành nàng, khiến hắn có cảm giác bị sỉ nhục sâu sắc. Nếu như lần hòa thân này thật sự là Ôn Uyển, chắc hắn sẽ không vô tình với cô ta như vậy.

Hoa Trứ Vũ ho khan vài tiếng, hai thị nữ trong quân đã đi tới, một tả một hữu đỡ nàng đứng dậy.

Dọc trên đường đi, có không ít binh sĩ vui sướng nhìn nàng, thấp giọng thì thầm, hừ, Nam Triều dám giở trò với Thái tử chúng ta, tưởng là chúng ta sợ họ thật sao. Nhìn cô công chúa Nam Triều này xem, sắp bị đưa vào hồng trại. Đêm nay chúng ta cũng phải đến hồng trại vui vẻ một chút, nếm thử xem mùi vị của công chúa Nam Triều có khác gì phụ nữ Bắc Triều chúng ta hay không.

Hoa Trứ Vũ lẳng lặng nghe những lời của đám binh sĩ này, trong đôi mắt trong trẻo mà lạnh lùng không lộ ra chút tình cảm nào.

Chỉ một lát sau, phía trước mặt xuất hiện một cái lều phủ màu hồng, hai thị nữ đưa nàng vào bên trong, chỉ cho nàng một cái giường, liền rời đi.

Hoa Trứ Vũ ngồi ở trên giường, nhíu mi đánh giá bên trong.

Đây là một cái lều trại dành cho hai người ở, giường ở bên trong, được ngăn cách bằng rèm vải. Bên trong quân doanh này, cũng chỉ được coi là một hồng trại hạng ba, bởi vì những quân kỹ thượng đẳng, đều được ở một mình một trại.

Trên một cái giường khác, hiển nhiên là có người, có thể nghe được tiếng nam nữ thở dốc, cách một lớp rèm vải, mơ hồ nhìn thấy được hai bóng người đang dây dưa, bóng người chớp lên liên tục. Rõ ràng, là có quân kĩ đang tiếp khách.

Hoa Trứ Vũ nhắm hai mắt lại, ngã vật xuống giường. Trong đầu, có rất nhiều ý tưởng xẹt qua, nhanh như chớp. Bây giờ, nàng phải làm như thế nào, mới có thể thoát được cảnh nhục nhã trước mắt?

Hơi rượu xông lên mạnh mẽ, cả người bắt đầu nóng lên, đầu óc choáng váng hôn mê bất tỉnh. Trải qua một đêm chôn trong tuyết, cơ thể đã rất lạnh, việc Tiêu Dận mạnh mẽ rót hết rượu cho nàng lại chính là cứu sống nàng, nếu không, chắc chắn nàng sẽ phát bệnh.

Loại rượu này quá mạnh, nhưng tửu lượng của Hoa Trứ Vũ cũng không kém, nên không bị say. Nàng mơ mơ màng màng nằm ở trên giường, nghe thấy tiếng thở dốc bên trong dần dần dừng lại, có tiếng bước chân vang lên.

Nàng lạnh lùng mở mắt ra, nhìn thấy một người đàn ông cầm lấy quần, bước ra bên ngoài.

“Muội tử, là người mới tới sao? Tên gọi là gì? Ta tên là Trục Hương.” Một cô nương thướt tha đi từ bên trong giường ra, vừa sửa sang lại quần áo trên người, vừa ngân nga hỏi.

Cô nương này ước chừng hơn hai mươi tuổi, cũng có vài phần tư sắc, quần áo bằng vải bông, búi tóc xoã tung hơi rối, một cành trâm cài ở trên tóc, khẽ lắc lư theo nhịp bước đi.

“Ơ, muội tử, sao mặt của muội bẩn như vậy? Không lẽ muội là tù binh? Nhưng ta không có nghe nói Thái Tử đi đánh giặc mà. Rốt cuộc là có chuyện gì thế, để ta giúp muội rửa mặt nhé!” Trục Hương ngạc nhiên nói, đúng là một người tốt bụng.

“Không cần!” Hoa Trứ Vũ lạnh lùng mở miệng, nàng không muốn rửa mặt chải đầu gì hết, để nguyên vẻ mặt thế này, có thể dọa được quân sĩ tới đây mua vui được bao lâu thì được.

“Nhưng để như vậy, có đàn ông nào muốn tìm muội chứ. Nếu đã làm nghề này, nên tìm cách kiếm thêm chút bạc. Tuy quân doanh có chu cấp cho chúng ta, mỗi tháng được ít bạc, nhưng những người đàn ông tới mua vui, mỗi lần chơi xong sẽ thưởng cho chúng ta không ít. Lâu ngày, cũng tích góp được một món không nhỏ.” Trục Hương ngồi bên cạnh khuyên nhủ Hoa Trứ Vũ.

Trục Hương, chắc chắn đã làm nghề này rất lâu.

“Ta không định kiếm bạc, xin lỗi, ta cảm thấy hơi mệt.” Hoa Trứ Vũ nhắm mắt lại.

“Vậy muội tử nghỉ ngơi cho khỏe đi!” Trục Hương cũng rất biết điều, lắc lắc mông trở về giường của mình.

Màn đêm buông xuống rất nhanh.

Mọi âm thanh đều ngừng lại, trên vùng đất hoang vắng mênh mông, gió bắc thổi tới, như tiếng gào khóc thảm thiết, làm người ta nghe xong cảm thấy run rẩy. Gió lạnh chui vào qua những khe hở trên lều, bên trong thật sự rất lạnh.

Hơi rượu đã sớm tan hết, không có nội lực hộ thể khiến nàng bắt đầu thấy lạnh. Nhưng Hoa Trứ Vũ lại cảm nhận được, cơ thể không còn mềm nhũn nữa, dần dần có thể cử động.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ cảm thấy nghi hoặc, nàng vẫn chưa rõ Cơ Phượng Ly đã cho nàng dùng loại độc gì, dùng thứ gì mới có thể giải độc. Nhưng hình như đêm nay độc đã được giải một cách khó hiểu. Từ đêm qua đến giờ, nàng chỉ uống mỗi túi rượu của Tiêu Dận.

Chẳng lẽ, rượu chính là thuốc giải độc? Giải dược lại đơn giản như vậy sao?

Hoa Trứ Vũ có trăm mối nghi ngờ không thể giải đáp, lại đúng vào lúc này, bên ngoài vang lên những tiếng bước chân, đúng là đang đi tới trại của nàng.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ căng thẳng, Trục Hương nằm cách vách tối nay không có khách, đã đi ngủ từ lâu.

Nếu có người tới đây, hy vọng không phải đến tìm nàng.

Cửa lều bị người dùng lực gõ rất mạnh, Hoa Trứ Vũ nghe thấy một giọng nam quát lớn: “Mở cửa! Nữ nhân đến từ Nam Triều, còn không mau mở cửa hầu hạ.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 10: Khách làng chơi tới cửa
Tiếng gõ cửa rất lớn, đánh thức cả Trục Hương đang ngủ say, cô châm nến, khoác thêm quần áo liền đi mở cửa, chợt nghe một tiếng loảng xoảng, người bên ngoài đã không đợi được nữa, dùng một cước đá văng cánh cửa.

Một bóng người cao lớn xông vào.

“Ôi chao, thì ra là Đạt Kì…… Đạt Kì hữu úy cũng đến đây sao…… Ngài…… Ngài……” Gương mặt vốn đang tươi cười của Trục Hương đột ngột trở nên cứng ngắc, ngay cả lời nói cũng không lưu loát nổi.

Trước đây, chỉ cần có người tới cửa, Trục Hương đều luôn tươi cười chào đón, vẻ mặt hôm nay đúng là có phần khác thường.

Hoa Trứ Vũ nhìn qua, chỉ thấy người mới tới thật uy mãnh, ban đêm lạnh như vậy, hắn lại chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng, lộ ra một mảng da lớn màu đồng cổ, còn có những cơ bắp trước ngực đập phập phồng. Trên má phải có một vết sẹo rất dài, dưới ánh nến trông vô cùng dữ tợn.

Chẳng trách Trục Hương sợ hãi như vậy, người tên Đạt Kì này, vừa nhìn thấy cũng biết là người không biết thương hương tiếc ngọc, khách nhân như vậy, đến cả một kỹ nữ quân doanh như Trục Hương cũng không muốn tiếp. Chỉ là người đàn ông đáng sợ này, lại tới tìm nàng.

Nếu đã bị đưa vào hồng trại, Hoa Trứ Vũ cũng biết có một ngày nàng sẽ gặp phải loại chuyện này, nhưng không nghĩ nó lại đến nhanh như vậy. Những người này, định không cho nàng thở nữa sao.

Phải làm thế nào, đối phó với hắn như thế nào?

Người này hiển nhiên là thuộc hạ cấp cao của Tiêu Dận, nhìn cả người hắn hung hãn, còn có bộ pháp nhanh nhẹn, trên chiến trường nhất định là một viên mãnh tướng. Lúc này, nội lực của nàng vẫn chưa khôi phục, không khác gì người bình thường, càng không phải là đối thủ của hắn.

Người nọ trừng mắt nhìn Trục Hương, rồi lấy một tay đẩy Trục Hương ra, bước chân thùng thùng đi về hướng Hoa Trứ Vũ.

“Cô chính là công chúa hòa thân đến từ Nam Triều?” Hắn đi đến trước giường, vươn cánh tay cường tráng, một tay kéo Hoa Trứ Vũ rời khỏi giường, để sát vào ánh nến mờ nhạt, mở to mắt đánh giá nàng. Ánh mắt kia, giống như loài sói cuồng dã đang quan sát con mồi của mình.

Hoa Trứ Vũ không hề phản kháng, nàng vẫn chưa tìm thấy cơ hội tung ra một kích tất trúng. Cố nén sự chán ghét trong lòng, chịu đựng mùi rượu phun ra từ miệng hắn, chịu đựng ánh mắt soi mói của hắn.

“Ha, sao mặt lại bẩn như vậy? Oa, làn da thật sự rất trơn mượt, tuy khuôn mặt không được đẹp lắm, ha ha ha ha…… Nhưng mà, đại nhân ta cũng không ngại.” Người đàn ông vươn ngón tay đầy vết chai sạn sờ soạng khuôn mặt trắng mịn của Hoa Trứ Vũ, rồi buông tay ném Hoa Trứ Vũ xuống giường. Đứng dậy cởi áo khoác ngoài của mình ném xuống, lại cúi người cởi quần áo Hoa Trứ Vũ.

Quần áo trên người Hoa Trứ Vũ, là quần áo Cẩm Sắc đổi cho nàng, là quần áo của Cẩm Sắc.

Người đàn ông Bắc Triều không có kiên nhẫn cởi từng lớp quần áo, liền giơ tay xé rách. Tiếng xé lụa rơi vào trong tai Hoa Trứ Vũ, giống như tiếng sét giữa trời quang.

Cẩm Sắc, hôm đó cũng bị người ta lăng nhục như vậy.

Bi thương giống hệt như băng, đông cứng cả lòng nàng. Phẫn nộ lại giống như lửa, tích tụ chất nổ trong lòng. Băng và lửa luân phiên nhau, nàng lặng lẽ rút cây trâm cài trên đầu xuống, nắm chặt trong tay, cây trâm cứng rắn đâm vào lòng bàn tay nàng phát đau.

Lần đầu tiên, Hoa Trứ Vũ cảm thấy trước đây mình đã quá cuồng ngạo, vì sao, không bao giờ mang theo vũ khí phòng thân? Trước mắt, cũng chỉ có thể dựa vào chiếc trâm bạc này.

Thật ra, nàng không muốn giết người.

Nhưng nàng không thể không ra tay. Bởi vì nàng, nhất định phải sống sót.

“Vị đại nhân này, đừng vội……” Hoa Trứ Vũ bỗng nhiên cười với người đàn ông trước mặt, cúi đầu, giọng nói khàn khàn, lộ ra vẻ mị hoặc khiến người ta không thể cự tuyệt.

Nụ cười bất ngờ của nàng, làm người đàn ông hơi sửng sốt.

Hoa Trứ Vũ nâng cánh tay lên, ngón tay thon thả xoa nhẹ phía sau gáy hắn, trượt dần xuống dưới. Mà người này, không biết nguy hiểm cúi người định hôn lên mặt Hoa Trứ Vũ.

Ánh mắt Hoa Trứ Vũ ngưng trọng, trâm bạc trong tay đã đâm vào sau gáy người đàn ông kia.

Tru lên một tiếng “Ngao”, thân hình cao lớn liền lăn lộn xuống đất.

Hoa Trứ Vũ không dám lơi lỏng, vội vã nhảy xuống, ngón tay ngọc khống chế huyệt đạo của hắn. Mà trâm bạc trong tay, để lên động mạch trên cổ người đàn ông.

Trâm bạc không đủ sắc, nếu không, một kích vừa rồi, cũng đủ cho hắn tới gặp Diêm Vương.

Người đàn ông căm phẫn trừng mắt, nhìn cô gái trước mặt với vẻ mặt không thể tin được.

“Cô…… Cô…… Cô dám xuống tay với bản tướng quân? Cô muốn làm gì?” Đôi mắt sói của hắn trừng lên hung tợn.

Hoa Trứ Vũ cười, ánh mắt xinh đẹp cong lên. Nụ cười đặc biệt ôn hòa tao nhã, không hề có sát khí.

Nhưng không hiểu sao, Đạt Kì lại cảm thấy sợ hãi.

Hắn tin, cô gái trước mắt này, tuyệt đối có thể vừa mỉm cười vừa giết chết hắn. Đạt Kì cũng không phải hạng người sợ chết, nhưng hôm nay lại bị một cô gái áp chế, việc này đối với hắn sỉ nhục tới mức nào!

Hắn tức giận tới trán nổi đầy gân xanh, gào thét giống như hổ báo: “Cô…… Ả kỹ nữ này, ta muốn giết cô, ta muốn giết cô……”

Hoa Trứ Vũ tăng thêm ít lực vào cây trâm, máu trên cổ Đạt Kì lập tức trào ra, tiếng gào thét cũng giảm bớt đi.

“Còn kêu nữa, có tin ta sẽ cho ngươi câm miệng luôn không?” Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói, đôi mắt cực lạnh như hầm băng sâu không thấy đáy, có cả làn sương mù quấn quít. “Ta đến hòa thân, là đã gả cho Thái Tử các ngươi. Trên danh nghĩa, ta còn là người của Thái Tử. Quan hệ hai nước Nam Bắc đang ác liệt nên Thái Tử mới đem ta tới nơi này. Nhưng mà, ai có thể nói trước, một này nào đó hiểu lầm giữa hai nước được giải trừ. Đến lúc đó, Thái Tử các ngươi sẽ đem ta ra ngoài. Đến lúc đó, những người đến đây giống như ngươi, sẽ có kết cục như thế nào?”

Đạt Kì sửng sốt, sở dĩ đêm nay hắn dám tới nơi này, là bị thuộc hạ giật dây, lại uống chút rượu, nên nhất thời xúc động. Bây giờ nghe Hoa Trứ Vũ nói như vậy, trong lòng cũng cảm thấy sợ hãi.

Hắn đi theo Thái Tử Tiêu Dận lâu như vậy, cũng không bao giờ đoán được tính tình của Thái Tử. Tuy cô nương này đã được đưa đến hồng trại, nhưng nói thế nào vẫn là người của Thái Tử!

“Đạt Kì ta thề với trời, tuyệt đối không tới tìm công chúa gây phiền toái, lúc trở về ta cũng sẽ ra lệnh cưỡng chế thuộc hạ của ta không được tới đây!” Hắn kiên định nói.

Hoa Trứ Vũ nhìn thấy sự hối hận trong mắt hắn, biết lời hắn nói là thật, liền giải huyệt đạo của hắn. Đạt Kì cũng không phải hạng vô danh tiểu tốt trong quân doanh, giết hắn cũng không có kết quả tốt.

Đạt Kì vươn người đứng lên, ôm chiếc cổ rớm máu, nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn Hoa Trứ Vũ, rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

“Cô đúng là công chúa hòa thân sao? Cô cũng lợi hại thật, có thể khiến Đạt Kỳ nghe lời như thế.” Trục Hương đã đi tới bên giường nàng, cực kỳ khâm phục nói.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ không có chút vui mừng nào, nàng không biết, đuổi Đạt Kì đi rồi, liệu còn có ai tìm tới hay không. Nếu còn thêm một lần nữa, nàng nên ứng phó như thế nào.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 11: Túy Hoa Gian
Bốn năm ngày tiếp đó trôi qua rất nhanh, nhưng không tệ như Hoa Trứ Vũ nghĩ, không biết có phải do Đạt Kì cấm cửa thuộc hạ của mình hay không, mà qua nhiều ngày như vậy cũng không có ai tới tìm nàng.

Tuy vậy, cuộc sống hàng ngày của nàng cũng không tốt hơn chút nào, ở trong hồng trại hạng ba này, mỗi khi Trục Hương tiếp khách, Hoa Trứ Vũ đều nghe thấy hết, xấu hổ vô cùng.

Đến hôm nay, Hoa Trứ Vũ thật sự không nhịn nổi nữa, liền đi ra ngoài hồng trại dạo chơi. Đi ra ngoài mới biết, bên ngoài hồng trại không hề có binh sĩ trông coi, Hoa Trứ Vũ còn nghĩ Tiêu Dận sợ nàng đào thoát, sẽ phái người tới đây canh giữ. Nhưng xem ra, Tiêu Dận vốn không hề để tâm tới nàng, có lẽ hắn đã sớm vứt cô công chúa hòa thân này lên chín tầng mây mà quên lãng. Bị hắn quên đi, cũng là chuyện tốt, mà cũng có chỗ không tốt. Điều này cho thấy chiến tranh giữa Tiêu Dận và Nam Triều là việc không thể tránh khỏi.

Hoa Trứ Vũ đi quanh doanh trại một vòng, phát hiện chỗ hạ trại nằm ở dưới ngọn đồi cao. Nhìn quy mô doanh trại có thể thấy, đội ngũ lần này của Tiêu Dận ước chừng khoảng hai vạn người. Nói như vậy, lúc Tiêu Dận tới đón Hiền vương, cũng đã có ý phòng bị.

Xem ra, Tiêu Dận cũng không phải hạng người hữu dũng vô mưu.

Trời đã gần tối, những đám mây trôi mờ mịt trên bầu trời xanh lam, lúc ẩn lúc hiện, chậm rãi quây quanh thảo nguyên.

Chỉ lát sau Hoa Trứ Vũ đã đi tới phía sau doanh trại, phát hiện chỗ này có một hồ nước ngọt, xung quanh có những đồng cỏ khô. Nhìn lướt qua hồ nước, có thể thấy cánh đồng cỏ xơ xác tiêu điều, mỗi chỗ tuyết đọng lại, mơ hồ có thể nhìn thấy ánh sáng xanh như phỉ thúy, đến lúc lại gần thì hoàn toàn tan biến.

Vùng trời hoang vu nối tiếp nhau, nhốt cả bầu trời hoa lệ trong đó.

Chỉ là, trong hoàn cảnh như vậy, trốn đi cũng rất bất lợi. Đưa mắt nhìn ra xa, một vật cản tầm mắt cũng không có. Tuy không có binh sĩ canh gác hồng trại, nhưng thỉnh thoảng vẫn có quân sĩ tuần tra trong doanh trại, nếu muốn rời khỏi đây, cũng không dễ dàng gì.

Nhưng ý chí muốn trốn đi trong lòng Hoa Trứ Vũ đã rất mãnh liệt.

Nàng không biết tình hình Nam Triều hiện tại ra sao, chỉ có thể đoán, nhất định sau khi nghe tin nàng đã chết, lão hoàng đế sẽ vội vã điều binh khiển tướng. Tính ngày, nếu phụ thân dẫn bình từ Tây Cương tới, cũng chỉ mất chừng nửa tháng, nếu Tiêu Dận đã một lòng muốn đánh, nàng phải chạy trốn trước khi cuộc chiến xảy ra. Nếu không, tình cảnh của nàng sẽ rất nguy ngập.

Hoa Trứ Vũ đi dọc theo hồ nước ngọt một vòng, lập tức đã nhận lấy ánh mắt cảnh giác của những binh sĩ tuần tra.

“Ai, không được đi về phía trước, nếu không chúng ta sẽ bắn tên.” Một binh sĩ lớn tiếng nói.

Hoa Trứ Vũ cuống quít cúi đầu xuống, hôm nay nàng đi ra ngoài, sợ có người nhớ mặt, nên trên mặt bôi rất nhiều son phấn của Trục Hương, trắng trắng đỏ đỏ, lại rất hợp với thân phận quân kỹ.

Nàng cười yếu ớt: “Vị quân gia này, tiểu nữ ở trong trại cảm thấy hơi bí bách, nên ra ngoài đi dạo một chút.”

“Chỉ sợ là ra đây chào hàng, ha ha ha…… Nhưng mà, trông ngươi cũng có vài phần tư sắc, tên gọi là gì, khi nào quân gia rảnh rỗi sẽ tới chiếu cố ngươi.” Một binh sĩ khác cao giọng nói.

Hoa Trứ Vũ chịu đựng sự chế nhạo của hai người họ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời thăm thẳm, khẽ cười nói:“Tiểu nữ tên là…… Lưu Vân.”

Một đóa mây trôi, các ngươi có giỏi cứ đi tìm đi!

Trở lại hồng trại, khách hàng của Trục Hương đã rời đi, chỉ còn một mình Trục Hương ngồi trên giường đếm bạc, nhìn thấy Hoa Trứ Vũ trở về, liền nhét mấy khối bạc vụn vào tay Hoa Trứ Vũ.

“Công chúa, hôm nay cô vẫn không có khách, chút bạc vụn này là tâm ý của Trục Hương. Còn có hai bộ quần áo mới của ta, cũng chưa mặc lần nào, cô cầm lấy mặc đi.” Trục Hương đúng là một người nhiệt tình.

Hoa Trứ Vũ cười cười, đưa tay nhận lấy.

Nếu như nàng muốn trốn đi, trên người không thể không có bạc. Tuy hòa thân chỉ là diễn trò, nhưng của hồi môn của nàng cũng không ít, hai xe lăng la cẩm y, nhưng đều ở chỗ của Tiêu Dận, một bộ cũng không được mặc. Quần áo trên người đã sớm rách nát, bẩn thỉu, không thể mặc nổi nữa. Tâm ý này của Trục Hương, nàng sẽ ghi tạc trong lòng.

Hai ngày sau, Hoa Trứ Vũ đã tìm hiểu được một chút về doanh trại, đồng thời cũng biết được vị trí trại ngựa.

Mấy ngày nay, dựa vào những câu chuyện của quân sĩ Bắc Triều khi tới tìm Trục Hương, Hoa Trứ Vũ biết tối nay Tiêu Dận sẽ mang theo thân vệ của hắn ra ngoài.

Tối nay không đi, còn đợi tới khi nào?

Đêm.

Mặt trăng treo phía chân trời, tản ra ánh sáng trong trẻo mà lạnh lùng.

Hoa Trứ Vũ tô son trát phấn cho giống một quân kỹ, đi ra khỏi hồng trướng. Vạn nhất có bị quân sĩ tuần tra phát hiện, nàng chỉ cần lấy cớ nói là đi thị tẩm. Qua Trục Hương, nàng biết có một ít tướng lĩnh cao cấp không thích tới hồng trại, mà gọi các nàng tới chỗ bọn họ.

Tuy lúc này Hoa Trứ Vũ không có nội lực, nhưng thân thủ vẫn còn nhanh nhẹn, tránh được hai tốp quân sĩ tuần tra, đi thẳng tới trại ngựa.

Ánh mắt Hoa Trứ Vũ chuyển động, liền nhìn trúng một Đại Hắc Mã.

Toàn thân con ngựa này màu đen, cưỡi vào ban đêm rất khó nhận ra. Hơn nữa, màu lông sáng bóng, bốn vó thon dài, bụng nhỏ mông dày, tốc độ chạy có thể sánh với cung tên bay ra khỏi dây, là loại ngựa tốt khó gặp, Hoa Trứ Vũ rất tin tưởng vào mắt nhìn ngựa của mình.

Nàng một lòng muốn trốn đi, lại quên mất một chuyện, những con ngựa bình thường đều có tính nhận chủ. Cho nên, lúc Hoa Trứ Vũ kéo con ngựa đen ra khỏi chuồng, đang muốn xoay người nhảy lên ngựa, lại đột ngột bị nó đá hậu.

May mà Hoa Trứ Vũ phản ứng cực nhanh, lăn một vòng tại chỗ, tránh được cú đá của nó.

Nàng nhíu mắt cười lạnh, tốt, người sa sút, đến cả con ngựa này cũng muốn sỉ nhục nàng. Nàng đang định nhảy lên lần nữa, thuần phục con ngựa này, lại chợt nghe thấy những tiếng nói chuyện truyền tới.

Hoa Trứ Vũ sững sờ, nếu bị phát hiện trong trại ngựa, bọn họ cũng không cần biết nàng có thị tẩm hay không, mà sẽ trực tiếp bắt trói về.

Nàng xoay tròn đôi mắt trong veo, phát hiện ra thấy bên cạnh chuồng ngựa có hai chiếc xe ngựa, trên xe ngựa còn có thùng gỗ, hình như có hương rượu tràn ra từ đó.

Hoa Trứ Vũ mở một thùng gỗ ra, phát hiện bên trong trống không. Thật đúng là trời cũng giúp nàng, nàng lập tức xoay người chui vào trong, đậy kín nắp thùng. Chỉ cần đợi hai người kia đi rồi, sẽ thoát ra ngoài.

Nhưng chuyện không như mong muốn, hai người kia lại đi về phía xe ngựa. Trong đó có một giọng nói thô lỗ vang lên: “Rượu này không hổ là Túy Hoa Gian, hương vị quá tuyệt.”

“Hừ, không được nói lung tung, nếu để điện hạ biết chúng ta uống trộm rượu, ngươi với ta đều bị mất đầu!” Một người khác cảnh giác nói.

Hoa Trứ Vũ trốn trong thùng rượu, chợt thấy cả thùng chấn động, còn mình chuyển động theo chiếc thùng. Vận khí thật quá kém, hai người kia lại nâng đúng chiếc thùng gỗ nàng trốn lên.

Nhưng mà, bọn họ muốn nâng thùng này đi đâu?!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 12: Quả nhiên là rượu ngon
Vốn thùng này dùng để đựng rượu, hương rượu vẫn còn lưu lại, cực kỳ đậm đà, thơm hơn nhiều những loại rượu nàng từng uống. Nghĩ tới rượu, Hoa Trứ Vũ liền nhớ tới lúc bị Tiêu Dận ép uống, nội tâm cảm thấy rất khó chịu.

Hai người nâng thùng rượu vừa đi vừa nói chuyện.

Từ câu chuyện của họ Hoa Trứ Vũ mới biết, rượu này theo đoàn xe vận chuyển lương thảo từ kinh đô Bắc triều tới. Trong lòng trầm xuống, ngay cả lương thảo Tiêu Dận cũng đã chuẩn bị, xem ra trận chiến này không thể tránh được.

Nàng phải chạy trốn kiểu gì đây, việc cấp bách bây giờ, là làm sao có thể trốn ra khỏi thùng rượu này.

Nghe hai người bọn họ nói, là vốn định đem rượu đến trại chứa đồ, Hoa Trứ Vũ cuộn chặt thân mình không dám cử động, chỉ có thể đợi bọn họ hạ thùng rượu này xuống, quay về bê nốt thùng rượu còn lại, mình mới có thể thoát thân.

Quả nhiên, chỉ một lát sau, thùng rượu chấn động, giống như đã đặt xuống đất.

Hoa Trứ Vũ chỉ đợi hai người kia đi rồi, thì sẽ đi ra, ai ngờ lại nghe có tiếng bước chân truyền tới, có tiếng người hỏi:“Đây là rượu ngon mới đem tới tối nay sao?”

Giọng của người này, có cảm giác quen thuộc, hình như đã từng nghe qua.

Hai người kia cuống quít đáp: “Bẩm tả úy tướng quân, rượu này đúng là mới mang tới tối nay, là rượu ngon ngự phường mới ủ ra — Túy hoa gian.”

“Được rồi, hai người các ngươi, nâng rượu đi theo ta.” Người nọ lại tiếp tục nói.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ tự biết không ổn, chỉ cảm thấy thùng rượu lại chấn động, nàng lại bị nâng lên. Lúc này hai người kia không dám nói chuyện, ban đêm yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bước chân, rất đồng đều.

Bỗng nhiên, nghe thấy hai người thì thầm nói với nhau: “À, trên đường đi chúng ta đã uống hết một thùng, thùng đó ngươi đã bỏ đi chưa?”

“Ta quên chưa bỏ, nhưng chắc chắn không phải thùng này, nếu không sao lại nặng như vậy!” Một người khác nói.

“Ngươi không thấy là nặng quá mức sao?” Người đi trước như nghĩ ra chuyện gì đó, cúi đầu nói.

Hoa Trứ Vũ nhắm chặt mắt lại, bây giờ các ngươi mới phát hiện ra sao!

Chợt nghe giọng nói quen thuộc kia quát: “Các ngươi còn thầm thì gì nữa, mau nâng vào trong đi.”

“Vâng!” Hai người đồng thanh đáp.

Hoa Trứ Vũ cảm thấy thùng rượu lại chấn động, chắc chắn đã đặt xuống đất. Tiếng bước chân có trật tự càng ngày càng xa, hình như đã lui ra ngoài.

Hoa Trứ Vũ bị hương rượu làm cho có phần mơ hồ, yên lặng nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Một mảnh tĩnh mịch.

Hình như là không có người!

Nếu không dựa vào nhĩ lực của nàng, nhất định phải nghe được động tĩnh gì đó.

Hoa Trứ Vũ lặng lẽ đưa tay ra, nâng nắp thùng lên một đường nhỏ, nhíu mắt nhìn ra ngoài.

Đây là một lều trại rất lớn, tốt hơn so với chỗ nàng đang ở nhiều, bài trí cực kỳ hoa lệ. Trên giường có một tấm thảm rất dày, trong phòng ** đặt một cái chậu than, than bên trong đang cháy đỏ, bên trong ấm áp như mùa xuân. Trên một chiếc bàn màu nâu đỏ bày ra một chiếc lò hương bằng đồng, điêu khắc hình phi long trông rất sống động, trong miệng còn rồng còn phun ra nuốt vào những làn khói nhẹ, vấn vít quấn chặt tinh thần của người ta theo làn khói lơ lửng.

Phi long!

Dù là Nam triều hay Bắc triều, người có thể sử dụng đồ vật chạm trổ hình rồng, ngoài hoàng đế chỉ có thái tử.

Trại này, xem ra là trại của Tiêu Dận.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ run sợ, đúng là người sa sút, cả vận khí cũng quay lưng lại với nàng, sao lại bị nâng tới trại của hắn. Ánh mắt nàng đảo qua, nhìn thấy trong trại không có ai, đang muốn bước ra ngoài.

Chợt nghe một loạt tiếng bước chân truyền tới.

Hoa Trứ Vũ cuống quít đậy nắp thùng lại, cố gắng nín thở, tiếng bước chân đã đi vào phòng. Nghe giọng nói không phải chỉ có một người. Nhưng không có ai nói chuyện, không khí bên trong căng thẳng vô cùng.

“Trương Tích, lấy bản đồ địa hình ra đây.” Giọng nói hờ hững, lại mang chút giá lạnh, giống như gió bắc, làm người ta phát lạnh.

Tiêu Dận, nhanh như vậy đã quay trở lại.

“Vâng, điện hạ!” Vẫn là giọng nói quen thuộc kia.

Cuối cùng Hoa Trứ Vũ cũng nghĩ ra, bảo sao giọng nói này nàng cảm thấy quen thuộc, Trương Tích này, nàng đã từng gặp hắn một lần. Một tiếng động vang lên, là tiếng trải bản đồ, sau đó lại rơi vào im lặng.

“Điện hạ, Bình Tây hầu Hoa Mục thật sự khó đối phó như vậy sao?” Một giọng thô vang lớn.

Giọng nói này cũng quen thuộc, chính là Đạt Kì.

“Hoa Mục đúng thật rất khó đối phó, nhưng trước mắt hắn lại thiếu một tướng tài phụ tá, thực lực yếu đi không ít. Như vậy, có lẽ chúng ta vẫn có cơ hội chiến thắng!” Tiêu Dận thản nhiên nói.

“Điện hạ, ngài muốn nói tới ai?” Đạt Kì hỏi.

“Điện hạ nói tới thiếu tướng quân dưới trướng Hoa Mục là Ngân diện tu la — Doanh Sơ Tà, dưới trướng hắn có một đội quên tên là Sát phá lang, là một đội quân toàn những người mồ côi, phong thái tác chiến rất dũng mãnh. Còn có bốn thân vệ, đặt tên lần lượt là: Bình, An, Khang, Thái, nhưng mà, nếu quân địch gặp phải bọn họ, vĩnh viễn sẽ không được an khang bình yên.” Lại một giọng nói xa lạ cất lên.

Hoa Trứ Vũ thật không ngờ được, những người này lại biết rõ về Doanh Sơ Tà như thế.

“Ngân diện tu la kia rất lợi hại sao, để Đạt Kì ta đi thu thập hắn!” Đạt Kì nói.

“Chỉ sợ cả đời này ngươi cũng không có cơ hội! Hắn đã thua trong tay Trương Tích, còn đã chết. Nhưng, Trương Tích, ta thật sự nghi ngờ, hắn có thật là do ngươi giết hay không?” Giọng nói kia đầy hoài nghi.

“Hừ, ngay cả Trương Tích cũng không đánh lại, còn gọi là ngân diện tu la cái gì.” Đạt Kì xùy một tiếng.

“Hắn thật sự rất lợi hại, ta chỉ là may mắn mới thắng hắn!” Trương Tích thấp giọng nói, thật ra cho tới bây giờ, hắn vẫn không thể tin chính mình đã giết chết tiểu tướng mặc áo bào trắng kia.

“Tuy hắn đã mất, nhưng đội quân dưới trướng hắn — Sát phá lang, vẫn nằm trong đội quân tiên phong của Hoa Mục.” Tiêu Dận trầm giọng nói, bỗng nhiên chuyển đề tài, hỏi, “Đó là cái gì?”

“Là rượu mới chuyển tới, nghe nói là rượu do Ngự phường mới ủ, cho nên thuộc hạ liền sai người mang tới cho điện hạ một thùng, điện hạ muốn nếm thử hay không? Nghe nói là rất ngon.” Giọng nói thản nhiên của Trương Tích truyền đến, tiếp theo lại nghe được tiếng bước chân đi tới phía Hoa Trứ Vũ.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ thở dài, thật sự không xong rồi. Tên Tiêu Dận này, nghiên cứu bản đồ địa hình thì nghiên cứu bản đồ địa hình, còn uống rượu gì nữa?

Chỉ thấy trước mắt đột nhiên sáng ngời, nắp thùng đã được nâng lên.

“A, ngươi là ai?” Thị nữ vừa mở thùng ra thật rất thông minh, còn lấy tay đẩy, Hoa Trứ Vũ không kịp đứng lên, thùng rượu đã bị lật đổ, còn nàng cùng lăn ra theo.

Tiếp đó là một loạt tiếng rút đao, một, hai, ba, bốn, năm…… Không đếm nổi số đao kiếm đã đặt lên cổ nàng.

“Quả nhiên là rượu ngon!” Giọng nói lạnh lùng của Tiêu Dận truyền đến, mang theo sát khí nặng nề.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top