Những nhà phát minh

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,276
Điểm
113
34. Percy Lebaron Spencer
Percy Lebaron Spencer (19 tháng 7 năm 1894 - 8 tháng 9 năm 1970) là một nhà vật lýnhà phát minh người Mỹ . Ông được biết đến như là người phát minh ra lò vi sóng . [1]

Spencer được sinh ra ở Howland, Maine . Mười tám tháng sau, cha của Spencer qua đời và mẹ anh sớm rời xa anh để chăm sóc dì và chú của anh. Chú của anh sau đó đã chết khi Spencer mới bảy tuổi. Spencer sau đó rời trường học ngữ pháp để kiếm tiền nuôi sống bản thân và dì. Từ mười hai đến mười sáu tuổi, ông làm việc từ lúc mặt trời mọc cho đến khi mặt trời lặn tại một nhà máy ống chỉ. Ở tuổi muộn hơn, anh phát hiện ra rằng một nhà máy giấy địa phương sẽ sớm bắt đầu sử dụng điện, một khái niệm ít được biết đến ở vùng nông thôn của anh, và theo đó anh bắt đầu tìm hiểu càng nhiều càng tốt về hiện tượng này. Do đó, khi anh xin vào làm việc tại nhà máy, anh là một trong ba người được thuê để lắp đặt điện trong nhà máy, mặc dù chưa bao giờ được đào tạo chính quy về kỹ thuật điện hoặc thậm chí hoàn thành trường học ngữ pháp. Năm 18 tuổi, Spencer quyết định gia nhập Hải quân Hoa Kỳ . Anh đã bắt đầu quan tâm đến truyền thông không dâysau khi biết về các nhà khai thác không dây trên tàu Titanic khi nó chìm . Khi còn ở với hải quân, anh đã tự biến mình thành một chuyên gia về công nghệ vô tuyến : "Tôi chỉ cần nắm giữ rất nhiều sách giáo khoa và tự dạy mình trong khi tôi đang đứng xem vào ban đêm." Sau đó, ông cũng tự dạy mình lượng giác , tính toán , hóa học , vật lýluyện kim , trong số các môn học khác. [1] [2]

Nghề nghiệp

Đến năm 1939, Spencer trở thành một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới về thiết kế ống radar . Spencer làm việc tại Raytheon , một nhà thầu của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ , là giám đốc của bộ phận ống điện . Phần lớn nhờ danh tiếng và chuyên môn của mình, Spencer đã cố gắng giúp Raytheon giành được hợp đồng của chính phủ để phát triển và sản xuất thiết bị radar chiến đấu cho Phòng thí nghiệm bức xạ của MIT . Điều này có tầm quan trọng rất lớn đối với quân Đồng minh và trở thành dự án ưu tiên cao thứ hai của quân đội trong Thế chiến II , sau Dự án Manhattan . Vào thời điểm đó, các máy phát cao tần được sử dụng để tạo ra các tín hiệu vô tuyến vi sóng là cơ chế cốt lõi của radar và chúng được chế tạo với tốc độ 17 mỗi ngày tại Raytheon . Khi làm việc ở đó, Spencer đã phát triển một cách hiệu quả hơn để sản xuất chúng, bằng cách đục lỗ và hàn lại các bộ phận từ tính, thay vì sử dụng các bộ phận gia công. Nó cũng cho thấy nhân viên của Spencer tăng từ 15 nhân viên lên 5.000 trong suốt vài năm tới. Những cải tiến của ông nằm trong số những sản phẩm đã tăng sản lượng từ tính lên 2.600 mỗi ngày. Đối với công việc của mình, ông đã được Hải quân Hoa Kỳ trao tặng Giải thưởng Dịch vụ công cộng xuất sắc . [2]

Một ngày nọ khi đang chế tạo máy phát điện từ, Spencer đang đứng trước một radar hoạt động khi anh nhận thấy thanh kẹo anh có trong túi đã tan chảy. Spencer không phải là người đầu tiên nhận thấy hiện tượng này, nhưng anh là người đầu tiên điều tra nó. Anh quyết định thử nghiệm sử dụng thực phẩm, bao gồm hạt bỏng ngô , trở thành bỏng ngô lò vi sóng đầu tiên trên thế giới. Trong một thí nghiệm khác, một quả trứng được đặt trong ấm trà và từ tính được đặt ngay phía trên nó. Kết quả là quả trứng phát nổ khi đối mặt với một trong những đồng nghiệp của mình, người đang nhìn vào ấm để quan sát. Spencer sau đó đã tạo ra lò vi sóng thực sự đầu tiên bằng cách gắn một máy phát điện từ trường mật độ cao vào một hộp kim loại kèm theo. Magnetron phát ra sóng vi ba vào hộp kim loại chặn mọi lối thoát, cho phép thử nghiệm an toàn và có kiểm soát. Sau đó, ông đặt các mặt hàng thực phẩm khác nhau trong hộp, trong khi quan sát hiệu ứng và theo dõi nhiệt độ.

Raytheon đã nộp bằng sáng chế vào ngày 8 tháng 10 năm 1945 cho một lò nấu vi sóng, cuối cùng được đặt tên là Radarange. Năm 1947, lò vi sóng được sản xuất thương mại đầu tiên cao khoảng 6 feet, nặng khoảng 750 lbs và có giá khoảng 5.000 đô la Mỹ. Năm 1967, lò vi sóngđầu tiên tương đối phải chăng ($ 495) và có kích thước hợp lý (đối trọng) đã có sẵn để bán. [2]

Spencer trở thành Phó chủ tịch cấp cao và là thành viên cao cấp của Hội đồng quản trị tại Raytheon. Ông đã nhận được 300 bằng sáng chế trong sự nghiệp của mình và một tòa nhà tại Trung tâm phòng thủ tên lửa Raytheon ở Woburn, Massachusetts được đặt tên để vinh danh ông. Những thành tựu và giải thưởng khác, bên cạnh Giải thưởng Dịch vụ công cộng xuất sắc, bao gồm thành viên của Viện Kỹ sư vô tuyến , Học bổng của Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Hoa Kỳ , và một Tiến sĩ Khoa học danh dự của Đại học Massachusetts , mặc dù không có giáo dục chính thức .

Đối với phát minh của mình, Spencer không nhận được tiền bản quyền , nhưng anh ta đã được trả một khoản tiền thưởng $ 2,00 một lần từ Raytheon, cùng một khoản thanh toán mã thông báo mà công ty đã thực hiện cho tất cả các nhà phát minh trong bảng lương của mình vào thời điểm đó cho các bằng sáng chế của công ty. [3]

Cuộc sống cá nhân

Spencer và vợ, Louise, có ba đứa con: John, James và George. Ông coi Vannevar Bush , Omar Bradley , William Redington HewlettDavid Packard là bạn bè. Sau đó, anh kết hôn với Lillian Ottenheimer vào ngày 18/11/1960.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,276
Điểm
113
35. Tim Berners-Lee
2771
Sir Timothy John "Tim" Berners-Lee (sinh ngày 8 tháng 6 năm 1955),[3] cũng được biết đến với tên gọi TimBL, là một nhà khoa học máy tính người Anh, được biết đến nhiều nhất với vai trò là người phát minh ra World Wide Web. Ông là người đã đưa ra đề nghị về một hệ thống quản lý thông tin vào tháng 3 năm 1989,[4] và ông đã thực hiện việc giao tiếp thông tin thành công đầu tiên thông qua một giao thức truyền tải siêu văn bản (HTTP) giữa máy khách và máy chủ qua Internet vào khoảng giữa tháng 11 cùng năm.

Berners-Lee là chủ tịch của World Wide Web Consortium (W3C), chuyên trách việc tiếp tục phát triển nền tảng Web. Ông cũng là sáng lập viên của Quỹ World Wide Webvà là nhà nghiên cứu cấp cao và người giữ ghế sáng lập viên tại Phòng thí nghiệm Khoa học Máy tính và Trí tuệ Nhân tạo MIT (CSAIL).[10] Ông là giám đốc của chương trình Sáng kiến Nghiên cứu Khoa học Web (WSRI),[11] và là thành viên ban cố vấn của Trung tâm Tri thức Tập thể MIT.[12][13] Năm 2011, ông được bổ nhiệm làm thành viên hội đồng quản trị Quỹ Ford.[14]

Năm 2004, Berners-Lee được phong tước bởi Nữ hoàng Elizabeth II cho công lao mang tính tiên phong của mình.[15] Tháng 4 năm 2009, ông được bầu làm Cộng tác viên nước ngoài của Học viện Khoa học Quốc gia Hoa Kỳ.[16][17] Được vinh danh trong danh sách 100 người quan trong nhất thế kỷ 20 của tạp chí Time, Berners-Lee đã nhận được một số lượng các giải thưởng khác cho phát minh của mình.[18] Ông được vinh danh là "Nhà phát minh của World Wide Web" trong lễ khai mạc Thế vận hội mùa hè 2012, với việc đích thân xuất hiện trong trạng thái đang làm việc với một chiếc máy tính NeXT Computer cũ kỹ tại London Olympic Stadium.[19] Ông đã tweet với ghi chú "This is for everyone" ("Điều này dành cho tất cả mọi người"),[20] thông điệp này ngay lập tức được hiển thị lên qua số đèn LCD gắn trên ghế của 80.000 khán giả.[19] Berners-Lee đã nhận được giải thưởng Turing năm 2016 "vì đã phát minh ra World Wide Web, trình duyệt web đầu tiên, và các giao thức và thuật toán cơ bản cho phép Web có thể mở rộng quy mô".[21]

Berners-Lee sinh ra tại Luân Đôn (Anh),[1] là con của Conway Berners-LeeMary Lee Woods. Cha mẹ ông là nhà toán học và cùng làm việc cho nhóm phát triển Ferranti Mark 1, một trong những máy tính được xây dựng cho mục đích thương mại đầu tiên. Họ dạy Berners-Lee sử dụng toán suốt ngày, ngay cả khi ăn bữa tối với gia đình. Berners-Lee học tại Trường tiểu học Sheen Mount trước khi học O-Levels và A-Levels từ 1969 tới 1973 tại Trường EmanuelWandsworth, phía Tây London, ở thời điểm này là một trường dạy văn phạm bao cấp trực tiếp (direct grant grammar school), sau đó chuyển thành trường tư thục vào năm 1975.

Là một người có niềm yêu thích nhiệt tình với xe lửa (en:trainspotter) từ khi còn nhỏ, ông đã học về các thiết bị điện tử từ việc chỉnh sửa một mô hình đường sắt.[22] Ông đã học tại The Queen's College, Oxford, từ năm 1973 tới 1976, nơi ông nhận được bằng tú tài văn chương (bachelor of arts) hạng nhất về vật lý.

Năm 1976, ông làm lập trình viên cho hãng Plessey Controls Limited tại Poole (hồi đó sản xuất đèn giao thông).[1] Ông gặp vợ thứ nhất, Jane, khi đang đi học Oxford, và ông cưới Jane sau khi họ bắt đầu làm việc cùng hãng. Năm 1978, ông làm cho D.G. Nash Limited (cũng ở Poole), ở đấy ông phát triển phần mềm sắp chữ và hệ điều hành.[1]

Vào lúc làm nhân viên hợp đồng độc lập ở CERN, từ tháng 6 đến tháng 12 năm 1980, Berners-Lee đề nghị một dự án dựa trên khái niệm siêu văn bản (hypertext), để các nhà nghiên cứu chia sẻ và cập nhật thông tin dễ hơn.[23] Ở đấy, ông xây dựng hệ thống mẫu có tên ENQUIRE.[24]

Sau khi ông rời CERN năm 1980 để làm việc cho Image Computer Systems Ltd. của John Poole,[25] ông trở lại năm 1984 như hội viên. Năm 1989, CERN còn là nút Internet lớn nhất ở châu Âu, và Berners-Lee thấy cơ hội nối siêu văn bản với Internet: "Tôi chỉ cần lấy khái niệm siêu văn bản và nối nó với các khái niệm TCPDNS và — đấy! — có World Wide Web."[26] Ông viết bài đề nghị đầu tiên vào tháng 3 năm 1989, và vào năm 1990, do Robert Cailliau giúp đỡ, ông viết phiên bản mới được quản đốc Mike Sendall tán thành. Ông sử dụng những khái niệm giống của hệ thống ENQUIRE để tạo ra World Wide Web; để hỗ trợ nó, ông phát triển trình duyệt / trình soạn Web chạy trên NEXTSTEP (có tên WorldWideWeb) và trình phục vụ Web đầu tiên có tên httpd (viết tắt của HyperText Transfer Protocol daemon).

Website đầu tiên được xây tại địa chỉ http://info.cern.ch/[27][28] và được phát hành ngày 6 tháng 8 năm 1991. Nó giải thích World Wide Web là cái gì, cách tìm trình duyệt, và cách thiết lập trình phục vụ Web. Nó cũng là danh bạ Web đầu tiên, vì Berners-Lee duy trì một danh sách về những website khác.

Năm 1994, Berners-Lee thành lập World Wide Web Consortium (W3C) tại Học viện Kỹ thuật Massachusetts (MIT). Nó bao gồm nhiều công ty muốn đặt tiêu chuẩn để cải tiến chất lượng của Web. Tháng 12 năm 2004, ông nhận ghế Chủ tịch khóa Khoa học máy tính của Trường Điện tử học và Khoa học máy tính ở Đại học Southampton (Anh), ở đấy ông sẽ làm dự án mới – Semantic Web (Web ngữ nghĩa).[29][30]

Berners-Lee phát hành những khái niệm ông cởi mở, không bắt phải mua giấy phép để sử dụng. W3C quyết định rằng các tiêu chuẩn của nó phải dựa trên công nghệ miễn phí, để cho mọi người có thể tiến hành các khái niệm đó.[31]

Tháng 6, 2009 Thủ tướng Anh Gordon Brown thông báo Berners-Lee có thể làm cho chính phủ Anh để giúp họ thành lập dữ liệu mở hơn và dễ truy cập qua Web, xây dựng trên tác vụ Power of Information Task Force.[32] Berners-Lee và giáo sư Nigel Shadbolt là 2 thành viên chính đứng sau trang web data.gov.uk, một dự án của chính phủ Anh để mở hầu hết dữ liệu thu được phục vụ cho các mục đích chính thức sử dụng lại miễn phí. Bình luận về việc mở cửa các dữ liệu Ordnance Survey trong tháng 4 năm 2010, Berners-Lee cho biết: "Những thay đổi báo hiệu một sự thay đổi văn hóa rộng lớn hơn trong chính phủ dựa trên một giả định rằng thông tin phải ở trong một tên miền công cộng trừ khi có một lý do chính đáng là nó không nên như thế." Ông nói thêm rằng "Tính cởi mở, trách nhiệm giải trình và tính minh bạch lớn hơn trong chính phủ sẽ cung cấp cho người dân được lựa chọn hơn và làm cho nó dễ dàng hơn cho các cá nhân được trực tiếp tham gia nhiều hơn trong các vấn đề quan trọng đối với họ."[33]

Đến tháng 5 năm 2012, Berners-Lee là chủ tịch Viện dữ liệu mở.[34]

Liên minh Affordable Internet (A4AI) được thành lập tháng 10 năm 2013 và Berners-Lee đang dẫn đầu liên minh của các tổ chứa công và tư như Google, Facebook, IntelMicrosoft. A4AI tìm cách làm cho chi phí truy cập internet ở mức chấp nhận được để việc truy cập internet ở các nước đang phát triển mở rộng hơn, ở các nước này mức độ truy cập chỉ 31%. Berners-Lee sẽ giúp giảm giá truy cập internet vì vậy họ giảm xuống dưới mục tiêu toàn cầu của Ủy ban băng thông rộng của Liên Hợp Quốc là 5% thu nhập hàng tháng.

Berners-Lee đã nhận được nhiều giải thưởng và danh hiệu. Ông được phong tước hiệp sĩ vào năm 2004 khi được thăng cấp từ bậc Sĩ quan của Tước vị Hiệp sĩ Đế quốc Anh (Officer of the Order of the British Empire - OBE) lên Chỉ huy Hiệp sĩ (Knight Commander) của Tước vị Hiệp sĩ Đế quốc Anh (KBE) trong dịp Vinh danh mừng Năm mới "cho những phụng sự cho quá trình phát triển toàn cầu của Internet", và được bổ nhiệm chính thức vào ngày 16 tháng 7 năm 2004..[15][36][36]

Ngày 13 tháng 6 năm 2007, ông được bổ nhiệm vào Huân chương Công lao (Order of Merit - OM), một tước vị giới hạn trong 24 thành viên (còn sống).[37] Việc ban cho tư cách thành viên của Huân chương Công lao nằm trong quyền hạn cá nhân của Nữ hoàng, và không cần sự đề nghị của các Bộ trưởng hoặc Thủ tướng. Ông được bầu làm Uỷ viên Hội hoàng gia (Fellow of the Royal Society - FRS) năm 2001.[2] Ông đã được trao bằng danh dự từ một số trường đại học trên thế giới, trong đó có Manchester (cha mẹ ông từng làm việc trong dự án tạo ra máy tính Manchester Mark 1trong thập niên 1940), HarvardYale.[38][39][40]

Năm 2012, Berners-Lee là một trong những biểu tượng văn hoá Anh được lựa chọn bởi nghệ sĩ Sir Peter Blake để xuất hiện trong một phiên bản mới của tác phẩm nổi tiếng nhất của ông – bìa album Sgt. Pepper's Lonely Hearts Club Band của The Beatles – nhằm tán dương các nhân vật văn hoá Anh trong cuộc đời của ông mà ông ngưỡng mộ nhất, để đánh dấu sinh nhật lần thứ 80 của ông.[41][42] Ngày 4 tháng 4 năm 2017, the Hiệp hội Máy tính đã xướng tên Berners-Lee là chủ nhân của Giải thưởng Turing năm 2016 "vì đã phát minh ra World Wide Web, trình duyệt web đầu tiên, và các giao thức và thuật toán cơ bản cho phép Web có thể mở rộng quy mô".[21]

Berners-Lee đã kết hôn với Nancy Carlson năm 1990; họ đã có hai con và ly hôn vào năm 2011. Năm 2014, Berners-Lee kết hôn với Rosemary Leith tại Cung điện Thánh James ở London.[43] Leith là giám đốc của Quỹ World Wide Web và là thành viên của Trung tâm Berkman ở Đại học Harvard. Trước đó, bà là Chủ tịch Hội đồng Công trình Toàn cầu của Diễn đàn Kinh tế thế giới về Tương lai An ninh Internet[44] và bây giờ là thành viên hội đồng quản trị của YouGov.[45]

Berners-Lee được nuôi dạy như là một người Anh giáo, nhưng khi còn trẻ, ông đã từ bỏ đức tin này. Sau khi làm cha, ông trở thành một người theo Chủ nghĩa Phổ độ Nhất thể (Unitarian Universalism - UU).[46] Ông chia sẻ: "Giống như nhiều người, tôi đã nhận được sự dạy dỗ về một tôn giáo mà tôi đã từ chối khi còn là thiếu niên... Giống như nhiều người, tôi đã trở lại với tôn giáo khi chúng tôi có con".[47] Ông và vợ mình muốn dạy về đời sống tinh thần cho con cái của mình, và sau khi nghe lời khuyên từ một mục sư và viếng thăm một nhà thờ theo Chủ nghĩa Phổ độ Nhất thể, họ đã lựa chọn nó.[48] Ông là một thành viên tích cực của nhà thờ đó,[49] mà ông tôn trọng vì ông coi đó là một niềm tin khoan dung và tự do. Ông đã bày tỏ sự tôn trọng đối với các tôn giáo khác, nói rằng: "Tôi tin rằng phần lớn triết lý sống liên kết với nhiều tôn giáo thì đúng đắn hơn nhiều so với giáo điều mà nó mang lại cùng với nó. Vì điều này nên tôi tôn trọng chúng."
 
Top