Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Đam mỹ] Nhiệt độ xã giao (Xã giao ôn độ) - Tạp Tì Khưu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Nara

Betaer: Có chút tò mò

e8c53987a0779379f19677c8018897b2


Chương 21

Phương Chiêu Mộ đặt chân lên nơi cách tám múi giờ lúc ba giờ chiều.

Settle đổ mưa, trong hành lý của Phương Chiêu Mộ lại không có ô.

Phương Chiêu Mộ đăng ký trước, Andrew gửi địa chỉ khách sạn đến, Phương Chiêu Mộ xem bản đồ, chỗ đó cách sân bay có chút xa, mà Phương Chiêu Mộ lại sợ chính mình ngồi giao thông công cộng sẽ không biết đường, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là gọi xe.

Ngồi vào trong xe, Phương Chiêu Mộ nói với Andrew: “Em đến rồi.”

Andrew rất nhanh gọi lại cho cậu, hỏi Phương Chiêu Mộ: “Lên xe rồi?”

Xe taxi chạy, cảnh vật chậm rãi lùi về sau, giọng Andrew nhẹ nhàng, Phương Chiêu Mộ nghe không ra Andrew ở nơi nào, cũng phân không rõ thái độ của hắn, liền “Ừ” một tiếng, ngáp một cái, hỏi Andrew: “Em đi xe tới đó phải mất bao lâu vậy?”

Andrew dừng một chút nói: “Nếu như không kẹt xe, khoảng bốn mươi phút.”

Phương Chiêu Mộ ngồi máy bay lâu, tư thế nào cũng cảm thấy khó chịu, bèn mở cửa sổ xe ra chút để thông khí, hỏi: “Anh chừng nào thì đến chỗ hẹn, em vào đó thế nào?”

“Anh cũng đang trên đường đến đó.” Andrew nói, “Thẻ mở cửa phòng đặt ở quầy lễ tân, em nói cho lễ tân số phòng, họ sẽ đưa thẻ cho em.”

Phương Chiêu Mộ ngoan ngoãn nói “Vâng”, lại hỏi Andrew: “Vậy anh bao lâu nữa sẽ tới?”

“Anh cũng không biết.” Andrew nói, “Em trực tiếp lấy thẻ lên phòng đi.”

Phương Chiêu Mộ nói đã biết, cúp điện thoại ngẩn người nhìn bên ngoài.

Đến khách sạn, Phương Chiêu Mộ theo lời Andrew nói đến trước quầy lễ tân, nhân viên lễ tân vừa nghe số phòng liền hiểu, cầm một cái thẻ mở cửa phòng đưa cho cậu, cũng không hỏi nhiều.

Phương Chiêu Mộ đến chỗ thang máy, nhìn bốn phía, lòng nói công ty Andrew làm có lẽ rất lớn, nếu không đi công tác cũng không ở nơi như này.

Đi vào trong thang máy, cậu gửi tin cho Andrew, nói mình đang lên phòng. Andrew ở tầng 28, tốc độ thang máy rất nhanh, không bao lâu đã đến. Không chờ được Andrew trả lời, Phương Chiêu Mộ có chút mất tự nhiên lôi kéo valy, cậu theo số trên thẻ, tìm được phòng, quét một cái, mở cửa.

Trong phòng đen kịt một màu, Phương Chiêu Mộ đi vào, cửa liền khép lại, cậu cái gì cũng không thấy được.

Phương Chiêu Mộ sợ tối, hơn nữa cũng không biết Andrew có ở bên trong hay không, tâm lý căng thẳng, cũng không dám bước về phía trước, thậm chí còn muốn chạy.

Cậu đưa tay phía trước cũng không thấy được năm ngón, nhỏ giọng kêu một câu: “Andrew?”

Đợi một chốc, không ai đáp lại, Phương Chiêu Mộ thoáng thở phào nhẹ nhõm, cho là Andrew vẫn chưa trở về phòng, liền giơ tay lên, đang định mò lên vách tường xem có chốt mở đèn không, chợt nghe cách đó không xa vang lên tiếng nói cậu rất quen thuộc: “Tiểu Mộ.”

Đây là lần đầu tiên Phương Chiêu Mộ mặt đối mặt nghe âm thanh của Andrew, tim Phương Chiêu Mộ trong nháy mắt liền đập nhanh hơn.

Âm thanh của Andrew so với trong điện thoại nghe vào lập thể hơn rất nhiều, vừa nghe đến hai chữ “Tiểu Mộ”, Phương Chiêu Mộ đã có thể suy ra bộ dạng Andrew đứng nơi đó rồi. Cũng không biết Andrew cao hơn cậu bao nhiêu, chỉ xem hình không nhìn ra được.

“Tại sao không bật đèn lên?” Phương Chiêu Mộ do do dự dự buông cánh tay đang dò dẫm xuống, dựa vào tường đi về phía trước, hỏi hắn.

“Sợ dọa đến em.” Giọng Andrew cách đó rất gần, theo như bố cục huyền quan vừa nãy khi Phương Chiêu Mộ đẩy cửa ra nhìn được, Andrew hẳn đang đứng ở cuối phòng.

“Sao vậy được. ” Andrew nói cực kỳ nghiêm túc, Phương Chiêu Mộ nghe mà nở nụ cười, động viên Andrew nói “Anh quá khoa trương rồi, gan em lớn lắm, sẽ không bị dọa đâu.”

Cậu mò mẫm tiến về phía trước một bước, đột nhiên bắt được cánh tay một người, mới biết Andrew hóa ra cách cậu gần như vậy.

Phương Chiêu Mộ buông tay ra, lại bị Andrew trở tay nắm lấy.

“Lá gan rất lớn?” Andrew hỏi ngược lại cậu.

Phương Chiêu Mộ từ trong ngữ khí của Andrew nghe ra ý giễu cợt, phô trương thanh thế nói: “Anh có ý gì? Nói rõ cho em.”

Andrew không lên tiếng, chỉ cười cười.

Trong phòng tối, xúc cảm trở nên nhạy bén, chỉ là bị Andrew hơi hơi dùng sức nắm cổ tay, Phương Chiêu Mộ lại miệng khô lưỡi khô, cậu sợ tim đập kịch liệt hơn chút nữa, Andrew sẽ nghe thấy mất. Trong không khí ngập tràn mùi thơm huân hương, mang theo ám muội và khô nóng không rõ, Phương Chiêu Mộ cũng chẳng dám cử động gì cả, nhưng Andrew lại động.

Hắn nắm tay của Phương Chiêu Mộ, khẽ kéo Phương Chiêu Mộ vào trong lồng ngực.

Andrew so với Phương Chiêu Mộ cao hơn rất nhiều, hắn ôm lấy cậu, tay Phương Chiêu Mộ đè lên ngực Andrew, cách lớp áo mỏng, cảm nhận được cơ bắp đối phương dưới vật liệu may mặc.

“Andrew…” Phương Chiêu Mộ gọi hắn một tiếng, cũng không biết nên nói gì tiếp theo, cậu ngẩng đầu, đôi môi lướt qua cằm hắn, Andrew gần như theo bản năng mà lùi ra sau.

Phương Chiêu Mộ ngẩn người, đẩy Andrew ra một chút, nói với hắn: “Anh không bật đèn thì thôi, trốn cái gì mà trốn.”

“Không trốn.” Andrew cứ không thừa nhận.

Tay hắn đặt trên lưng Phương Chiêu Mộ, rất lịch sự ôm lấy.

Phương Chiêu Mộ lại nhẹ nhàng đẩy một cái, Andrew liền buông cậu ra.

“Em rốt cuộc biết tại sao anh lại muốn kết bạn bằng app tình yêu rồi.” Phương Chiêu Mộ một lần nữa dựa vào người Andrew, ngẩng đầu lên, dọc theo cổ hắn, chính xác chạm lên môi hắn, cọ cọ một chút rồi tách ra, sau đó oán giận Andrew, “Bởi vì anh chẳng chủ động tí nào cả.”

Một giây sau, Phương Chiêu Mộ liền không mở miệng được nữa. Andrew siết lấy Phương Chiêu Mộ, cúi đầu ấn môi xuống.

Xương bả vai Phương Chiêu Mộ bị Andrew dùng sức nắm, môi lưỡi bị hắn hung ác chiếm lấy, cơ hồ hít thở không nổi. Andrew hôn như muốn nuốt cậu vào bụng, trong phòng đều là tiếng hôn môi đầy sắc dục. Phương Chiêu Mộ hai chân nhũn ra, suýt nữa đã trượt xuống theo vách tường, phải lôi kéo cánh tay Andrew mới miễn cưỡng đứng được.

Andrew nhận ra Phương Chiêu Mộ đứng không vững, dời môi ra chút, hỏi cậu: “Anh ôm em ngồi xuống?”

Phương Chiêu Mộ ôm Andrew, nửa ngày mới “Ừ” một tiếng.

Andrew liền ôm ngang Phương Chiêu Mộ lên, đi mấy bước, để cho cậu ngồi trên một chỗ mềm mại, Phương Chiêu Mộ đưa tay sờ sờ, hỏi Andrew: “Là giường sao?”

“Ừ.” Andrew nói.

“Vẫn không bật đèn à?” Phương Chiêu Mộ nói “Anh không muốn nhìn em sao?”

“Anh sợ hù đến em.” Andrew lặp lại.

Phương Chiêu Mộ nghe Andrew nói như vậy, cảm thấy Andrew có lẽ có khiếm khuyết gì trên mặt, hoặc là vấn đề đặc biệt trọng đại, liền có chút đau lòng, nói với hắn: “Không bật thì không bật. Không sao cả.”

Phương Chiêu Mộ đưa tay kéo quần áo Andrew, còn nói: “Vậy anh qua đây cho em sờ chút chắc là được đi.”

Andrew bước đến, hôn hôn một chút khóe môi Phương Chiêu Mộ, cầm lấy tay cậu đặt lên mặt mình.

Phương Chiêu Mộ sờ từ trên xuống, trước tiên đánh giá: “Ừm, dáng lông mày rất đẹp.”

Ngừng một giây, Phương Chiêu Mộ đến gần hôn một cái lên lông mày Andrew, tiếp đó sờ xuống lông mi và mắt, nói: “Đường nét rất sâu.”

Nói xong lại hôn đôi mắt một cái, sau sờ tiếp xuống mũi và mặt, Andrew có sống mũi rất cao, tuy rằng không nhìn thấy, Phương Chiêu Mộ cũng cảm thấy hắn không có nơi nào là xấu, liền thân thân thiết thiết mà hôn một cái lên chóp mũi Andrew, nói: “Sống mũi cũng rất cao.”

Cuối cùng là đôi môi, Phương Chiêu Mộ ấn ấn môi dưới của hắn, đến gần dùng môi mình thay thế ngón tay, nhẹ nhàng mổ môi hắn, cảm thụ nhiệt độ cùng hô hấp của Andrew, tổng kết: “Đều rất đẹp.”

“Phải không?” Andrew ấn lưng Phương Chiêu Mộ, để cậu ngồi lên người hắn, thấp giọng dò hỏi.

“Phải.” Phương Chiêu Mộ nói, “Kỳ thực em cũng không dễ nhìn lắm, anh thấy em, có khi sẽ thất vọng.”

“Không đâu.” Andrew nói.

Lồng ngực hắn rất nóng, lúc nói chuyện dán vào lỗ tai Phương Chiêu Mộ, nói: “Em rất dễ nhìn, anh biết.”

“Vậy sao anh vẫn không bật đèn.” Phương Chiêu Mộ bất đắc dĩ hỏi Andrew.

Andrew đặt đầu lên một bên vai Phương Chiêu Mộ, sau một hồi, nói: “Ôm thêm chút nữa.”

“Sao mà giống như sinh ly tử biệt vậy hả.” Phương Chiêu Mộ bật cười, “Vậy thì lát nữa bật.”

Andrew tìm kiếm nắm lấy tay Phương Chiêu Mộ, nắm chặt trong lòng bàn tay mình, một bộ rất thiếu cảm giác an toàn, lý trí Phương Chiêu Mộ đều bị đập nát, tới gần, ghé vào bên tai Andrew, hỏi hắn: “Hay là chúng ta không bằng.. Làm xong mới mở.”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Nara

Betaer: Gà cay, Mò

1d8b10238fcbb52d766efb2d6ca9abc6jpg


Chương 22

Andrew cứng đơ hồi lâu, khiến Phương Chiêu Mộ có cảm giác hắn đang nghiêm túc suy nghĩ.

Hắn đem Phương Chiêu Mộ ôm vào lòng, giống như bảo bối trân quý, sau một lúc, mới nói với Phương Chiêu Mộ: “Em bật đèn đi.”

“Em không bật. ” Phương Chiêu Mộ rất nhanh đã trả lời “Muốn bật thì anh tự bật.”

Phương Chiêu Mộ đè vai Andrew lại, thay đổi tư thế, khóa ngồi ở trên người đối phương, tay sờ xuống, còn chưa chạm tới chỗ nào đó liền bị Andrew bắt được.

“Anh sao lại dễ thẹn thùng như vậy.” Phương Chiêu Mộ bị Andrew bắt lại tay, cũng không ngại ngùng gì, chỉ hỏi hắn, “Em cũng đã tới tìm anh, anh lại toàn ra sức từ chối, có phải anh không muốn hay không.”

“Phương Chiêu Mộ.” Andrew đột nhiên gọi tên đầy đủ của cậu.

Phương Chiêu Mộ bỗng có dự cảm không tốt, chính cậu cũng không rõ là cái gì, nhưng cũng không rảnh suy nghĩ sâu xa.

Andrew kêu tên cậu xong lại không nói tiếp, hai người đều im lặng trong phút chốc, Phương Chiêu Mộ ôm lấy vai Andrew, lại cùng hắn hôn đến hôn đi.

Cậu nằm nhoài trên người Andrew, cắn môi hắn, cậu nóng đến không chịu nổi, đem áo của mình cởi, lại kéo áo T- shirt của Andrew.

Tiếng hít thở ồ ồ của Andrew vang lên bên tai Phương Chiêu Mộ, y như xuân dược của cậu vậy, khiến cậu không có dư bao nhiêu tinh lực mà suy nghĩ, toàn thân đều kêu gào muốn người này.

Lần này lúc Phương Chiêu Mộ sờ đến nơi cứng rắn của Andrew, hắn không ngăn cản, Phương Chiêu Mộ cởi dây lưng của Andrew, dây lưng kim loại ma sát tạo ra âm thanh rất lớn, leng keng như gãi vào lòng Phương Chiêu Mộ, khiến cả người cậu đều ngứa.

Andrew đặt tay trên eo Phương Chiêu Mộ, dần dần dùng lực nắm chặt. Phương Chiêu Mộ thả lỏng tay, ôm cổ hắn, tuyên bố với Andrew: “Không được gọi tên đầy đủ của em.”

Andrew nghe lời cậu, gọi “Tiểu Mộ”.

Phương Chiêu Mộ kéo quần lót của Andrew xuống, giơ tay ra nắm tiểu Andrew, vật vừa cứng vừa nóng kia liền đụng vào lòng bàn tay cậu, Phương Chiêu Mộ bị Andrew ôm, đè lên giường.

Andrew nhận lại quyền chủ động, đem Phương Chiêu Mộ đè xuống chăn đệm. Tay hắn rất lớn, ngón tay cái đặt bên rốn Phương Chiêu Mộ, tay bóp lấy eo cậu, khí lực hắn cũng không hề nhỏ, thô lỗ lại cẩn thận du động trên người Phương Chiêu Mộ, từ cổ, ngực, đến bụng dưới cùng xương hông.

Phương Chiêu Mộ thần trí dần mơ hồ, mặc cho Andrew muốn làm gì thì làm.

Thời khắc cuối cùng, Andrew không có bất kỳ báo trước nào đột nhiên dừng lại.

“Làm sao vậy?” Phương Chiêu Mộ chờ hô hấp bình phục một chút, hỏi hắn.

Andrew không lên tiếng, hắn buông Phương Chiêu Mộ ra, ngồi dậy.

Cậu có chút không hiểu ra sao, nằm ở trên giường, cùng Andrew trầm mặc một lúc, tâm đang nhảy lên kịch liệt dần bình tĩnh lại.

“Tiểu Mộ, em có nhận thức được mình đang làm gì không?” Andrew đột nhiên hỏi cậu.

Phương Chiêu Mộ không biết ý của Andrew là gì, dừng một chút mới hỏi hắn: “Hiểu cái gì?”

“Làm tình đi?” Phương Chiêu Mộ suy nghĩ một chút, không đợi Andrew nói chuyện, lại hỏi “Anh không muốn làm à?”

“Không phải.” Andrew ở trong bóng tối sờ soạng một trận, tìm được áo của Phương Chiêu Mộ, kéo tay cậu để cậu ngồi dậy, một lần nữa đưa quần áo cho Phương Chiêu Mộ mặc.

Andrew kéo xong vạt áo của Phương Chiêu Mộ, lại đưa tay vuốt tóc cậu, dừng lại khoảng ba, năm giây, đến gần, hôn một cái lên mặt Phương Chiêu Mộ, sau đó rời đi.

“Anh đi bật đèn.” Andrew nói.

Tống Viễn Tuần mở đèn.

Ánh đèn khách sạn rất nhu hòa, Phương Chiêu Mộ theo phản xạ nhắm mắt một chút, thời điểm mở ra, Tống Viễn Tuần thấy sắc mặt Phương Chiêu Mộ tái nhợt hẳn đi.

Thần sắc Phương Chiêu Mộ kỳ thực không có biến hóa lớn, chỉ là ý cười hoàn toàn biến mất, thân thiết bỗng biến thành lạnh nhạt.

Cậu vẫn chưa kịp phản ứng, yên lặng nhìn Tống Viễn Tuần, mặt không đổi sắc nhìn đối phương rất lâu. Đôi môi cậu mấp máy mấy lần, Tống Viễn Tuần cảm giác được cậu muốn nói gì đó, nhưng từ đầu đến cuối Phương Chiêu Mộ vẫn không nói gì.

Tống Viễn Tuần ngồi ở chỗ không quá xa Phương Chiêu Mộ, bình tĩnh cùng bất an chờ đợi phán quyết từ cậu.

Phương Chiêu Mộ bỗng nhiên đứng lên, cậu nhìn phòng rửa mặt bên tay phải, đi vào, tay kéo cửa di chuyển một chút, không đóng toàn bộ cửa lại.

Không bao lâu sau, Tống Viễn Tuần nghe thấy bên trong truyền ra tiếng Phương Chiêu Mộ nôn khan.

Tống Viễn Tuần trên chuyến bay sớm nhất, từng nghĩ tới vô số phản ứng của Phương Chiêu Mộ sau khi biết sự thật.

Anh cho là mình nghĩ tới tình huống xấu nhất, vạn vạn không ngờ tới Phương Chiêu Mộ lại có phản ứng này.

Một lát sau, Phương Chiêu Mộ đi tới trước cửa phòng rửa tay, đem cánh cửa đóng chặt, lại có tiếng nước mơ hồ truyền tới, Phương Chiêu Mộ đang tắm.

Cậu tắm rất lâu, so với thời gian gặp Tống Viễn Tuần còn lâu hơn.

Phương Chiêu Mộ đến sáu giờ mới ra ngoài, quần áo mặc chỉnh tề, cậu mở cửa, một luồng hơi nước ấm áp lan ra. Đôi môi Phương Chiêu Mộ rất đỏ, không giống như vừa khóc, có thể là bởi vì ói ra, cho nên mắt mới đỏ lên.

Tống Viễn Tuần nhìn Phương Chiêu Mộ, nhưng cậu lại không nhìn anh, đem chiếc áo khoác lúc hai người thân thiết ném xuống đất nhặt lên, mặc vào, mặc đến kín kẽ.

“Tôi đi trước.” Phương Chiêu Mộ cúi đầu nói, cái gì cũng không hỏi.

Lần này trên người cậu biểu cảm gì cũng không có.

Tống Viễn Tuần nhìn Phương Chiêu Mộ, da dẻ bên ngoài lộ ra, do tắm rửa đến đỏ lên, đốt ngón tay giống như bị trầy da.

“Cậu đặt vé chưa?” Tống Viễn Tuần hỏi.

“Lên xe sẽ đặt.” Phương Chiêu Mộ nhàn nhạt nói.

“Tiểu Mộ ——” Tống Viễn Tuần mới kêu một tiếng liền bị Phương Chiêu Mộ đánh gãy.

“—— vẫn nên gọi tên đầy đủ thì hơn.” Phương Chiêu Mộ giống như một chữ cũng không muốn nhiều lời với Tống Viễn Tuần, cậu mang giày, bước nhanh ra cửa.

Lúc đi đem theo một cái va-li, đặt ở cạnh cửa, nhìn qua là chuẩn bị ở Settle cùng Andrew trải qua mấy ngày ngọt ngào, lúc chuẩn bị hành lý mất ba giờ đồng hồ, lại ở đây không tới ba tiếng đồng hồ liền chuẩn bị ra về.

Tống Viễn Tuần không nhịn được đuổi theo kéo tay Phương Chiêu Mộ, Phương Chiêu Mộ phản ứng rất lớn, co rúm lại đẩy Tống Viễn Tuần ra, cậu nắm thật chặt tay xách va-li, Tống Viễn Tuần phát hiện tay Phương Chiêu Mộ đang phát run.

Cả người cậu đều phát run.

Tống Viễn Tuần cảm nhận được Phương Chiêu Mộ dường như không có lý do nào ở lại đây nữa, liền duỗi tay nắm lấy tay cậu, nói: “Tôi đưa em đi.”

“Không cần, anh buông ra.” Phương Chiêu Mộ bỗng lớn tiếng với Tống Viễn Tuần, cậu đẩy Tống Viễn Tuần hai lần, đẩy không ra, liền ngẩng mặt lên nhìn.

Trong mắt Phương Chiêu Mộ đầy nước, âm thanh khàn khàn, căn bản không có cách nào khống chế nổi tâm tình của mình, cũng không muốn khống chế.

Tống Viễn Tuần vẫn không chịu buông tay, Phương Chiêu Mộ không thể rời khỏi tầm mắt của anh. Anh sợ Phương Chiêu Mộ lập tức có chuyện.

“Anh bỏ qua cho tôi đi.” Phương Chiêu Mộ nói, lưng cậu dán vào tường, bỏ qua ý nghĩ phản kháng, nhẹ giọng khẩn cầu Tống Viễn Tuần.

“Bỏ qua cho tôi đi.” Phương Chiêu Mộ lại nói.

Nước mắt của cậu nhỏ trên tay Tống Viễn Tuần, từ mu bàn tay của hắn rơi xuống.

Tống Viễn Tuần không phải chưa từng thấy người khác khóc, sống nhiều năm như vậy không thể chưa từng thấy người khác khóc.

Nhưng Tống Viễn Tuần trước đây không biết tại sao người khác lại khóc. Hắn cảm thấy khóc là một chuyện cực kì không cần thiết, nếu có vấn đề thì tốt nhất nên nghĩ biện pháp, khóc chính là nhu nhược vô năng, là phụ chuế huyền vưu*.

*Từ câu “Bỉ dĩ sinh vi phụ chuế huyền vưu, dĩ tử vi quyết hoàn hội ung. Phù nhược nhiên giả, hựu ô tri tử sinh tiên hậu chi sở tại?” [Trang Tử, Đại Tông Sư].

Dịch nghĩa: Họ coi sự sống [nặng nề] như cái bướu dính vào thân lâu ngày, và xem cái chết [thoải mái] như cái ung nhọt bị vỡ. Nếu quả đúng như vậy, làm sao họ biết được giữa sống và chết cái nào có trước cái nào có sau?


Thì ra trước nay không phải thế.

Phương Chiêu Mộ khóc, là vì cậu đang đau lòng, vì cậu rất hối hận.

Trong một vạn phương pháp kết bạn, Tống Viễn Tuần dùng phương pháp sai nhất; mà trong một vạn người có thể cùng Phương Chiêu Mộ kết bạn, Tống Viễn Tuần là tệ nhất.

Vừa nãy Phương Chiêu Mộ nói Tống Viễn Tuần đem đèn bật lên mà làm như sinh ly tử biệt, Tống Viễn Tuần lại cảm thấy đúng là như sinh ly tử biệt, ít nhất so với lúc này còn tốt hơn.

Sinh ly tử biệt vẫn chưa phải hoàn toàn tuyệt vọng, ai gặp hoàn cảnh đó còn có thể hi vọng.

Khi đèn chưa bật lên, Tống Viễn Tuần còn có thể ảo tưởng, hắn còn có thể mơ. Nước mắt cùng chống cự của Phương Chiêu Mộ giống như vách đá từ trên không trung bỗng nhiên rơi xuống, một cái lại một cái rơi xuống. Sau khi từng chút may mắn, hy vọng viển vông trong lòng Tống Viễn Tuần sụp đổ, Phương Chiêu Mộ liền sẽ rời đi.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

31 THÁNG BA, 2019CÓ CHÚT TÒ MÒ6 PHẢN HỒI

Editor: Nara

Betaer: Gà cay

1e59470aee13d75ed7d54aa5c3d2f4e9jpg


Chương 23

Phương Chiêu Mộ liều mạng mở cửa, đi ra ngoài. Tống Viễn Tuần không dám dùng sức với cậu, nhưng lại càng không cam lòng buông tay. Thẻ từ mở cửa phòng cũng không kịp lấy, tay khẩn trương lôi kéo tay Phương Chiêu Mộ, cứ như vậy bị kéo về phía trước.

Phòng Tống Viễn Tuần cách thang máy không xa, nhưng phải đi qua khu vực nghỉ ngơi cho khách. Nhân viên khu nghỉ dưỡng đứng ở cửa phục vụ thấy tình trạng của bọn họ, đang lúc do dự có nên đi qua hỏi thăm hay không, Tống Viễn Tuần cuối cùng cũng đem tay thả lỏng ra, giúp Phương Chiêu Mộ ấn nút thang máy.

“Tôi đưa em đi.” Tống Viễn Tuần kiên trì đứng ở bên cạnh Phương Chiêu Mộ, Phương Chiêu Mộ cũng không ngăn cản anh nữa, chờ thang máy đến, vội vàng đi vào. Tống Viễn Tuần cũng đi theo sau cậu.

Xuống tới tầng một, sảnh khách sạn đứng rất nhiều người. Chỉ mới sáu giờ chiều, bên ngoài đã tối đen bất thường.

Một người trông như là quản lý đi tới, Tống Viễn Tuần ngăn ông ta lại, hỏi chuyện gì đang xảy ra.

“Có một cơn bão sắp tới.” Người quản lý kia nói xong, liền vội vội vàng vàng rời đi.

Phương Chiêu Mộ đầu đau muốn chết, cậu mở điện thoại di động ra, định đặt một vé máy bay buổi tối bay về C thị, nhưng tất cả đều đã hết vé, tin tức gửi tới đều liên quan đến cơn bão lớn ở Seattle.

Tống Viễn Tuần vóc người cao, đứng cạnh Phương Chiêu Mộ, cậu dù biết hắn đang xem màn hình điện thoại của mình cũng không muốn để ý tới hắn.

“Ngày hôm nay em tạm ở lại một đêm đi.” Tống Viễn Tuần nhẹ giọng thương lượng với Phương Chiêu Mộ, “Ngày mai lại đi, tôi vốn dĩ đặt hai gian phòng.”

Phương Chiêu Mộ ngẩng đầu nhìn Tống Viễn Tuần, phát hiện đầu óc của mình thậm chí đã không còn cách nào xử lý thông tin liên quan tới người này. Tựa như một loại hành vi tự bảo vệ vậy, cậu nghe được Tống Viễn Tuần nói, nhưng không thể lý giải được, trong chớp mắt liền quên mất, một chữ cũng không nghe vào.

Người trong đại sảnh ngày càng nhiều, Phương Chiêu Mộ bỗng nhiên cực kỳ sợ người, vừa nhìn thấy nhiều người nhốn nháo liền không ngừng sợ sệt, cả người đột nhiên phát lạnh, liền kéo va-li một mạch đi ra ngoài.

Vừa đi đến cửa xoay, cơn gió bất thường mang theo sương mù tựa như mưa phả vào mặt, đem Phương Chiêu Mộ thổi đến lùi về sau hai bước. Tống Viễn Tuần chạy đến đỡ cậu, vừa đứng vững, liền lập tức tránh ra.

Cậu lấy điện thoại di động, khó khăn tra xem khách sạn gần nhất là nơi nào, định đặt một phòng.

Dù sao đi trong mưa cũng tốt hơn là ở đây.

Cũng thật lạ, mưa nói rơi liền rơi, bầu trời mưa tầm tã như trút nước. Cửa khách sạn là nơi khách dừng xe, lẽ ra mưa không thể rơi đến, nhưng có lẽ do gió quá lớn, thổi hết mưa vào trong.

Cả giày và quần của Phương Chiêu Mộ đều bị hắt ướt sũng, lấy điện thoại di động ra, nhìn định vị khách sạn, ngó xung quanh, định liều mình đi ra ngoài.

Gần đây nhất có một cái khách sạn nhỏ, đi bộ khoảng năm phút, chỉ còn một phòng duy nhất, lúc Phương Chiêu Mộ chuẩn bị đặt phòng, bỗng nhiên nhận được điện thoại của em gái.

Bên ngoài quá ồn, Phương Chiêu Mộ đầu óc lại loạn lên, bên tai chỉ nghe thấy tiếng gió vun vút cùng âm thanh hỗn độn của người xung quanh lớn tiếng nói chuyện, trên mặt của cậu bị mưa đánh cho ướt nhẹp, suy nghĩ một chút, nhận điện thoại của em gái.

“Phương Chiêu Mộ” Giọng Phương Chiêu Linh như từ nơi xa xôi truyền đến, giọng của cô nghe rất vui, hô to với Phương Chiêu Mộ “Em yêu anh!”

Vừa nói xong, cô liền cười ha hả. Phương Chiêu Mộ không lên tiếng, lẳng lặng nghe Phương Chiêu Linh cười xong, đi giải thích với người bên cạnh: “Đây là anh ruột mình! —— Anh chờ một chút nhé.”

Cách một hồi, Phương Chiêu Linh đi tới một chỗ yên tĩnh, hứng thú bừng bừng nói với Phương Chiêu Mộ: “Sinh nhật bạn học của em, sáng nay đến nhà cậu ấy, đang chơi trò đại mạo hiểm.”

Không thấy Phương Chiêu Mộ lên tiếng, Phương Chiêu Linh lại hỏi: “Anh đang làm gì thế, Phương Chiêu Mộ.”

“Anh, anh đang trên đường về nhà.” Phương Chiêu Mộ nói có chút lắp bắp, âm thanh cũng không lớn.

Cậu không hy vọng Phương Chiêu Linh biết hoàn cảnh hiện tại của mình bây giờ ở đây, chính cậu nhịn một chút là đủ rồi: “Mới từ phòng thực nghiệm đi ra.”

Gió cùng mưa càng lúc càng lớn, Phương Chiêu Mộ mắt thấy cách đó không xa một cái cây cao bị gió quật gãy, phát ra tiếng ‘bộp’ giòn giã.

Ngay sau đó, tán cây trên không trung cong xuống, đổ xuống đường, rầm một tiếng, đập phải một chiếc xe đứng ở ven đường, khiến trong lòng Phương Chiêu Mộ sợ hãi cả kinh, đem cậu từ hư không kéo trở về hiện thực.

Gió mưa lạnh buốt quật vào người, Phương Chiêu Mộ rất đau.

Phương Chiêu Mộ lúc nhỏ rất đáng yêu. Cậu là một đứa trẻ lạc quan, lại rất thông minh, tình cờ gặp cũng đều là những người thiện lương, trong nhà cũng yên bình, muốn tìm phiền nhiễu cũng không thấy. Mẹ cậu từng kể, khi cậu còn bé, hai ba tuổi té lộn nhào một cái rất mạnh, nói Phương Chiêu Mộ từ trên bậc thang té xuống, đầu gối đều là máu và da bị trầy, nếu là đứa trẻ khác thì đã khóc nấc lên, Phương Chiêu Mộ lại chỉ ngồi một bên, ngơ ngác chờ mẹ cậu bế cậu lên.

Chính Phương Chiêu Mộ lại không có chút ấn tượng nào cả, cậu bây giờ không khỏi nghĩ, cảm giác khi còn bé không chảy nước mắt, chắc hẳn là bởi vì chưa đủ đau đi.

Hiện tại quá đau, cậu liền tự nhiên mà khóc.

Phương Chiêu Mộ trong mắt một mảnh mơ hồ, xoang mũi đau nhức khàn khàn, cậu nghe Phương Chiêu Linh như bà cụ non nói chuyện với cậu, Phương Chiêu Linh nói: “Ở chỗ anh chắc hẳn muộn lắm rồi nhỉ? Đi về nhớ chú ý an toàn đấy biết chưa.”

Phương Chiêu Linh tuy rằng đang ở một nơi yên tĩnh, nhưng Phương Chiêu Mộ biết chỗ cô hiện rất náo nhiệt. Có rất nhiều người, tất cả mọi người đều vui vẻ.

“Anh ơi?” Phương Chiêu Linh không nghe thấy cậu trả lời, giòn tan gọi.

“Anh biết rồi.” Phương Chiêu Mộ sợ chính mình nói thêm nữa, Phương Chiêu Linh sẽ phát hiện cậu không ổn, nhanh chóng nói tạm biệt.

Phương Chiêu Mộ cúp điện thoại, muốn tiếp tục đặt phòng, có lẽ do quá ướt, không biết làm sao lại trượt tay, điện thoại di động rơi xuống đất.

Điện thoại Phương Chiêu Mộ đã dùng rất lâu rồi, vốn không thể sử dụng được nữa, nhưng cậu vẫn luôn lười đổi, lần này rớt một cái liền hỏng luôn. Cậu nhặt điện thoại di động lên, vẫn cố ấn nút nguồn mở máy, nhưng mãi cũng mở không lên, Phương Chiêu Mộ ngơ ngác nhìn màn hình tối đen, đầu óc trống rỗng, căn bản không biết giờ phải làm gì.

Một lát sau, cậu phát hiện có người kéo cánh tay mình. Lông mi Phương Chiêu Mộ bị nước mưa cùng nước mắt làm dính hết cả lại, chắn mất tầm mắt, không nhìn rõ bất cứ thứ gì, chỉ nghe thấy thanh âm đặc biệt quen thuộc kia nhỏ giọng mềm mại nói với cậu: “Mộ Mộ, chúng ta đi vào trước đi, bên ngoài mưa to gió lớn, lại đứng nữa sẽ bị cảm mất.”

Phương Chiêu Mộ không muốn để Tống Viễn Tuần kéo cậu, nhẹ nhúc nhích cánh tay một chút, nói với Tống Viễn Tuần: “Anh đừng chạm vào tôi.”

Khí lực trên tay Tống Viễn Tuần nhẹ đi một chút, nhưng vẫn không buông ra, còn nói: “Đi vào trước đã.”

Điện thoại di động của Phương Chiêu Mộ không thể dùng, lại ở nơi xa lạ, không còn biện pháp nào khác đành trở lại, đi tới trước sảnh xếp hàng, định tự mình đặt một gian phòng.

“Tôi đã đặt trước hai gian.” Tống Viễn Tuần nói với cậu “Tôi đi lấy thẻ mở cửa phòng.”

Phương Chiêu Mộ không nói gì, vẫn tiếp tục đứng đó.

Cậu biết, ở thời điểm khó khăn mà cứ kiên trì từ chối là hành động rất ngu ngốc, không phóng khoáng, không thức thời, nhưng cậu đều không quan tâm.

Bản thân đau đến giãy dụa, sao còn có thể để ý còn thể diện hay không.

Đang đứng xếp hàng, Phương Chiêu Mộ nghe thấy cô gái trước mặt oán giận với bạn trai, nói ‘mưa lớn như vậy, kế hoạch du lịch toàn bộ phải ngâm nước nóng.’ Bạn trai an ủi cô gái, nói ở lại khách sạn nghỉ ngơi cũng coi như nghỉ phép, cũng là một trải nghiệm cuộc sống.

Tối hôm qua lúc Phương Chiêu Mộ xếp xong hành lý liền đi tra toàn bộ những địa điểm du lịch nổi tiếng của Seattle. Phương Chiêu Mộ muốn đi những chỗ này, muốn mua những vật kia, cho nên lập tức gửi ảnh hỏi Andrew.

Bây giờ suy nghĩ lại, lúc đó có lẽ Tống Viễn Tuần còn ở C thị, anh trả lời Phương Chiêu Mộ một chữ “Được”.

Nói với Phương Chiêu Mộ “Chúng ta cùng đi”.

Như chém đinh chặt sắt, như lời thề son sắt, nói như thể sau khi gặp mặt, hai người bọn họ thật sự sẽ đi cùng nhau vậy.

Tống Viễn Tuần không biết tìm ai lấy thẻ mở phòng, đi tới cạnh Phương Chiêu Mộ, cùng cậu đứng đó.

Cuối cùng Phương Chiêu Mộ vẫn phải ở phòng mà Tống Viễn Tuần đã đặt, bởi vì khách sạn không còn phòng trống nào khác.

Cậu đến trước cửa phòng, hỏi số ngân hàng của Tống Viễn Tuần, Tống Viễn Tuần không nói gì, thành thành thật thật nói cho Phương Chiêu Mộ. Tống Viễn Tuần chỉ cần Phương Chiêu Mộ có thể ở lại là đã tạ ơn trời đất lắm rồi. Một nửa nội thành đang bị cúp điện, giao thông cũng bị tê liệt, người Phương Chiêu Mộ nhỏ như vậy, vừa nãy lúc đứng bên ngoài, Tống Viễn Tuần không kéo lấy, liền sợ cậu bị gió thổi bay mất.

Lúc đóng cửa, Tống Viễn Tuần gọi cậu một tiếng, Phương Chiêu Mộ ngẩng đầu lên, Tống Viễn Tuần im lặng nửa ngày nói: “Em nghỉ ngơi trước đi, tôi gọi đồ ăn cho em.”

Phương Chiêu Mộ lắc đầu một cái, đóng cửa lại.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Nara

Betaer: Bạn cute =))



(Đọc xong nhớ nghỉ sớm đấy nhá)

Chương 24

Phương Chiêu Mộ vào phòng, cởi quần áo ra trước, rồi ngồi trên ghế một lát.

Cửa sổ khách sạn là hai lớp kính bình thường, bên ngoài mưa rất lớn, gió lớn mang theo mưa đánh vào cửa sổ phát ra từng trận vang trầm trầm.

Phương Chiêu Mộ nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua màn mưa bụi, sao cũng không nhiều, nhưng có rất nhiều ánh đèn hợp lại cùng nhau, vùng nội thành xa xa kia vốn nên đèn đuốc sáng trưng thì lại tối om như mực.

Cậu kéo rèm cửa sổ lại, mở tivi, thời sự đang đưa tin về cơn bão ở Settle đang tạo mưa lớn, làm ùn tắc giao thông và một nửa nội thành bị cúp điện.

Phương Chiêu Mộ ngồi, áo lông và quần ẩm ướt dán vào người rất khó chịu, nên cậu tắt đèn trước, rồi lại cởi đồ, nằm vào trong chăn. Cậu không muốn tắm, vừa nãy đã tắm quá lâu.

Phương Chiêu Mộ nhắm mắt lại định thử ngủ, lại tự dưng đau đầu. Nửa thân trần của cậu được chăn bao lấy, trong phòng nhiệt độ không thấp, cậu rất nhanh bị chăn ấp đến nóng rực, chỉ cần hơi động, vỏ chăn ấm áp sẽ trở nên xù xì, chạm vào mỗi tấc da của Phương Chiêu Mộ, làm Phương Chiêu Mộ cảm thấy vẫn còn có người đang sờ cậu, hình như người kia còn đang áp lên người cậu, đôi môi dừng ở cằm của cậu.

Động tác của Tống Viễn Tuần rất tệ, ép Phương Chiêu Mộ tới mức hơi động một tí cũng không được.

Có mấy giây, tay Tống Viễn Tuần đè lại cổ tay của Phương Chiêu Mộ, một bên hôn Phương Chiêu Mộ, tay còn lại hướng lên trên, ngón tay cương quyết đan vào khe tay Phương Chiêu Mộ, vững vàng nắm lấy tay cậu.

Phương Chiêu Mộ vừa nhắm mắt, mỗi một chi tiết nhỏ đều như gần ngay trước mắt, mỗi động tác đều khiến cậu ớn lạnh, rùng mình.

Tất cả đều là Tống Viễn Tuần. Không có Andrew, ngay từ đầu đã là Tống Viễn Tuần.

Phương Chiêu Mộ căn bản không quen với một người Hoa ngoài trường nào, không ai đi công tác Settle, không ai tăng ca vào nửa đêm, không có kỹ sư máy móc 29 tuổi, quan hệ bạn bè của cậu thật sự bị vây ở trong phòng thí nghiệm nào đó của đại học T, xưa nay chưa từng ra khỏi đó.

Phương Chiêu Mộ mở mắt ra, chịu không nổi nữa bật đèn ngồi dậy, cậu liếc mắt xuống liền thấy nửa người trên của mình bị cọ tẩy ra mấy vết hồng hồng, còn ở phía dưới kia là do một bạn học nào đó trong phòng thí nghiệm không thích cậu lắm, để lại cho cậu một dấu hôn rất sâu.

Cậu kéo chăn lên một chút, đắp được một lát thì chuông cửa đột nhiên vang lên.

Phương Chiêu Mộ sợ hết hồn, cậu không đi mở cửa, đưa tay ấn nút xin đừng quấy rầy, nhưng lại có tiếng đập cửa nữa. Phương Chiêu Mộ không đi qua xem, chỉ co lại trên giường, hi vọng người bên ngoài thấy cậu im lặng như thế, biết cậu từ chối rồi tự động rời đi.

Ai biết qua một lúc, tiếng gõ cửa ngừng, nhưng điện thoại cố định trong phòng lại vang lên.

Phương Chiêu Mộ sửng sốt vài giây, nhận điện thoại, sau đó lập tức cúp máy, treo luôn điện thoại. Trong lòng Phương Chiêu Mộ đầy sợ hãi, cảm thấy trong phòng cũng không an toàn, cậu đi tới mở valy ra, lấy một bộ quần áo mặc vào, vô phòng tắm, khóa cửa lại, ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa tỉ mỉ lắng nghe.

Cậu dự cảm rất chính xác, sau năm phút, Phương Chiêu Mộ nghe thấy cửa phòng vang lên một tiếng “Tích”. Có người đi vào rồi. Có tiếng trò chuyện của Tống Viễn Tuần và một người phụ nữ nữa, Phương Chiêu Mộ nghe không rõ nội dung, nhưng không lâu sau đã ngừng trò chuyện.

Chắc chắn có người đi vào rồi.

Phương Chiêu Mộ có chút ngây ngốc nhìn chính mình trong gương, nghĩ thầm sao mình lại xui xẻo như vậy. Thật vất vả, mọi chuyện xem qua đều phát triển rất tốt, tại sao cuối cùng xui xẻo vẫn ập tới.

Tống Viễn Tuần vừa lòng thỏa ý, được nhiều người ủng hộ, Phương Chiêu Mộ còn sống cũng khó.

Chẳng qua Phương Chiêu Mộ chỉ muốn tìm một người bình thường có thể nghe cậu nói chuyện, cũng không nghĩ muốn chiếm tiện nghi gì, muốn đạt được gì từ đối phương, nhưng ngay cả người như vậy, cậu cũng không tìm được. Phương Chiêu Mộ vẫn va vào Tống Viễn Tuần, hết thảy có thể cho đều cho, giờ mới biết cho không đúng người, cậu cho sai rồi.

Tống Viễn Tuần rất nhanh, anh đi vào phòng nhìn một vòng, gõ gõ cửa phòng tắm, đẩy ra một chút, cửa khóa. Hắn quay đầu lại nhìn trên giường có vết tích nằm qua, quần áo Phương Chiêu Mộ mặc ngày hôm nay ném ở một bên, valy mở, trong phòng tắm không có tiếng nước, biết ngay chắc chắn Phương Chiêu Mộ đang ở bên trong lắng nghe.

Phương Chiêu Mộ hành động như vậy làm Tống Viễn Tuần nhớ lại sắc mặt cậu đã từng biến hóa như thế nào khi anh bật đèn. Làm người ta đau đớn, nhưng cũng phải tiếp tục kiên trì.

Tống Viễn Tuần nhắm mắt lại, gõ gõ cửa, nói với người bên trong: “Người phục vụ đưa món ăn đến nói em không mở cửa, tôi không rất lo lắng, nên tới xem một chút.”

Không có động tĩnh.

Trong tay Tống Viễn Tuần còn cầm đồ vừa mới mua ở dưới lầu, anh đặt trên tủ đầu giường phòng Phương Chiêu Mộ, rồi trở lại, nhìn cánh cửa đóng chặt, dừng một chút, nói: “Phần mềm không phải tôi cài, là bạn tôi. Tài khoản cũng là cậu ta đăng ký.”

“Thông tin kỹ sư là cậu ta điền, sau đó ghép đôi với cậu, từ đầu tôi đã hoạch định sai phương hướng rồi.”

“Avatar là kiếm trên mạng, ảnh gửi cho em cũng vậy. Tôi sai rồi, xin lỗi.”

“Nếu như có thể nghe được, hãy gõ cửa một chút đi.” Tiếng Tống Viễn Tuần vững vàng như thường.

Một lúc sau, người sau cửa gõ một cái rất nhẹ, Tống Viễn Tuần lại tiếp tục nói: “Lần gặp nhau ở siêu thị đó, tôi không cười em. Tôi định đưa em về.”

“Đến Settle là tôi lừa em, giả vờ không thể nói chuyện sợ bị em nghe được. Lần em từ phòng thực nghiệm đi về, lần suýt báo cảnh sát đó, trong xe chính là tôi. Vì em về một mình nên lo lắng, không nghĩ tới lại làm em hiểu lầm.”

“Cậu nói cái gì tôi đều nghiêm túc nhớ.”

“Lúc trước lạnh nhạt em, là tôi cố ý. Thử mới biết dù cho Andrew có không để ý tới em, thì Tống Viễn Tuần cũng không thể.”

“Tối hôm qua bảo cậu đến Settle là bạn của tôi, cậu ta sai rồi.”

Tống Viễn Tuần dừng lại, một hồi lâu sau, Phương Chiêu Mộ gõ cửa một cái, nhẹ thấp giọng hỏi hắn: “Tại sao tối qua không nói.”

“Tôi không dám nói, ” Tống Viễn Tuần nói, “Sợ nói sớm, ngay cả cơ hội biện minh cho mình cũng không có.”

Chưa tới thời khắc cuối cùng, thì trong lòng vẫn còn hy vọng.

“Tôi đi chuyến bay lúc rạng sáng đến đây.” Tống Viễn Tuần còn nói.

“Tại sao?” Phương Chiêu Mộ hỏi.

Cổ họng Phương Chiêu Mộ khô khốc, giọng nói có chút không tự nhiên, khiến Tống Viễn Tuần rất khó không nghĩ Phương Chiêu Mộ vừa khóc. Phương Chiêu Mộ hỏi chung chung, khả năng chính cậu cũng không biết “Tại sao” là nói về việc gì. Tống Viễn Tuần lại giống như có thể hiểu hoàn toàn.

“Sợ em khó chịu. ” Tống Viễn Tuần nói, “Có thể chậm giây nào hay giây đó. Em không muốn nhìn thấy tôi, tôi biết, tôi cũng hy vọng mình là người khác, còn từng muốn tìm người đến thay, nhưng tôi không muốn lại tiếp tục lừa em.”

“Không phải. ” Tiếng khóc nức nở của Phương Chiêu Mộ sau cửa rất nặng, đứt quãng nói: “Đã không thích tôi, tại sao lại đùa giỡn với tôi như thế.”

Tống Viễn Tuần ngẩn người, rất vụng về nói với Phương Chiêu Mộ: “Thích, tôi thích em.”

“Trước kia không biết cách, sau này sẽ không.” Anh bổ sung.

Phương Chiêu Mộ không lên tiếng, Tống Viễn Tuần nói: “Đúng rồi, tôi xuống lầu mua điện thoại cho em, em thích dùng thì dùng, tôi đặt ở trên tủ đầu giường. Tôi đi trước, khoảng hai mươi phút nữa nhân viên phục vụ sẽ trở lại đưa món ăn, lần này phải nhận đó.”

Tống Viễn Tuần nói xong, đi ra ngoài ngay.

Bởi vì thời gian đăng ký bất đồng, Tống Viễn Tuần và Phương Chiêu Mộ không ở cùng một tầng, Tống Viễn Tuần còn chưa đi vào phòng, điện thoại di động đã liên tiếp nhắc nhở nhận được tiền.

Phương Chiêu Mộ gửi cho anh ba khoản tiền, một khoản là tiền phòng, một khoản là tiền điện thoại, khoản còn lại thì Tống Viễn Tuần cũng không rõ là tiền gì nữa.

Mở cửa ra, Tống Viễn Tuần bừng tỉnh, số tiền này giống với lần anh gọi phần thức ăn tình nhân cho cậu, hôm hai người lần đầu video call.

Lúc đó Tống Viễn Tuần không nghĩ nhiều, chỉ muốn Phương Chiêu Mộ ăn bữa tối, còn lại anh mặc kệ.

Phương Chiêu Mộ trả lại tiền gọi món cho anh, có thể là đang hàm súc nói, cậu không định giữ lời hứa trước kia, đợi Andrew từ Settle trở về, lại mời Andrew ăn một bữa.

Ý là cũng không cần đến nơi cậu ấy đã hẹn, mặt trăng chẳng hái được đâu, dừng ở đây thôi, chuyện gì chưa làm cũng đừng làm nữa.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Nara

Betaer: Bạn cute =))



Chương 25

Ban đêm, Phương Chiêu Mộ không ngủ được, cứ giật mình mãi.

Nửa đêm trước cậu vẫn còn chút quán tính, lúc nửa mê nửa tỉnh luôn muốn cầm điện thoại di động lên tìm Andrew, sau đó mò tới điện thoại mới, nhiệt huyết chậm rãi lạnh đi, lại đặt điện thoại di động xuống.

Nửa đêm tới sáng thì không như vậy nữa.

Buổi sáng, Phương Chiêu Mộ đã có chút hồn hơn hôm qua một tí, mở notebook ra, bắt đầu lên kế hoạch trở về.

Cậu vô cùng chống cự suy nghĩ về bất kỳ việc gì liên quan tới hành trình đến Settle lần này. Cậu rất muốn đem phần mềm hẹn hò và tất cả mọi ký ức liên quan xóa khỏi trí nhớ, bởi vì mỗi một lần ngọt ngào lúc ấy, đến bây giờ nghĩ lại, đều có chút kinh khủng.

Dự báo khí tượng nói lần mưa lớn này có thể kéo dài từ ba đến năm ngày, Phương Chiêu Mộ nhìn ngoài cửa sổ rồi lại nhìn màn hình điện thoại, cậu đang dự định đến khách sạn khác.

Hiện tại mưa cũng rơi chậm lại, Phương Chiêu Mộ cảm thấy đổi khách sạn khác vẫn có thể được, chủ yếu là ba, năm ngày đều ở khách sạn này, vậy cũng quá mắc.

Cậu tìm kiếm một phen, thấy một khách sạn cạnh sân bay cũng không tệ lắm, thế là định xuống, sắp xếp lại vali, gọi điện thoại hỏi quầy lễ tân cần làm thủ tục trả phòng không. Nhân viên lễ tân nói không cần, Phương Chiêu Mộ liền nhờ họ giúp cậu gọi xe.

Phương Chiêu Mộ đi tới cửa, xe của cậu cũng vừa vặn đến, tài xế xuống xe giúp Phương Chiêu Mộ bỏ hành lí vào cốp, rồi xuất phát ngay.

Nước đọng ở trên đường có lẽ cũng không quá chân, mưa rơi như trút nước, giội vào nóc xe, tiếng động có chút khủng bố, tốc độ xe cũng chậm, khiến tâm lý Phương Chiêu Mộ cứ lơ lửng. May là tài xế lái rất vững vàng, một đường thuận thuận lợi lợi lái đến đích.

Khách sạn chỗ cậu đặt có quầy lễ tân rất giản dị, một nhân viên lễ tân đứng ở nơi đó, làm thủ tục cho Phương Chiêu Mộ rồi đưa thẻ phòng, nói với Phương Chiêu Mộ là thăng cấp thành phòng lớn cho cậu.

Phương Chiêu Mộ lên lầu, mở cửa mới phát hiện phòng đúng là rất lớn, như một phòng ba người ở, có gian bếp mở và phòng khách, còn có hai phòng ngủ một lớn một nhỏ.

Phương Chiêu Mộ ngồi xuống sắp xếp đồ đạc, nhận được đơn đề nghị làm tiến sĩ nghiên cứu sinh mà giáo sư của cậu gửi cho, hỏi cậu cân nhắc như thế nào. Phương Chiêu Mộ gọi điện cho giáo sư.

Lúc về nhà xin học phí cậu đã đề cập về chuyện này, cha mẹ cậu đều ủng hộ. Phương Chiêu Mộ cũng tự mình nghiêm túc suy nghĩ qua, dù cho cậu ở phòng thí nghiệm không vui, nhưng lúc làm thí nghiệm hay viết luận văn tâm tình cũng rất tốt, cậu rất hưởng thụ trạng thái chăm chú làm nghiên cứu, bây giờ giáo sư cũng cho cậu một cơ hội như vậy, cậu vẫn nên bắt lấy. Cuối cuộc gọi, Phương Chiêu Mộ và giáo sư làm ước định bằng miệng, tháng 5 kết thúc đợt trao đổi sẽ trở về trường làm đơn.

Xác định tiền đồ của mình xong, Phương Chiêu Mộ lại có động lực tiếp tục làm việc, đầu cũng thanh tỉnh rất nhiều, cậu ngồi xếp bằng trong phòng khách, mở notebook đọc luận văn một lát, cảm thấy có chút đói bụng, đi mở tủ lạnh xem thử, thì thấy có chút đồ đông lạnh, thế là mở lò vi sóng nấu nước, nấu cho mình đĩa mì ý.

Ăn được vài miếng, điện thoại đột nhiên vang lên, Phương Chiêu Mộ liếc mắt nhìn, là Tống Viễn Tuần gọi, Phương Chiêu Mộ buông cái nĩa xuống, không có nhận, chờ tiếng chuông dừng lại, cầm điện thoại di động lên kéo Tống Viễn Tuần vào danh sách đen.

Đổi điện thoại di động mới rồi, Phương Chiêu Mộ không download cái phần mềm xã giao kia nữa, cậu có lẽ cũng sẽ không bao giờ dùng những thứ này nữa.

Lại qua không bao lâu, điện thoại cố định trong phòng lại vang lên, Phương Chiêu Mộ phiền muốn chết, đi tới định treo máy, nhưng sợ quầy lễ tân có chuyện, liền nhận.

“Mộ Mộ.” Tống Viễn Tuần gọi Phương Chiêu Mộ một tiếng.

Phương Chiêu Mộ nhanh chóng cúp điện thoại.

Có lẽ là bởi vì cũng không có cách khác, Tống Viễn Tuần không có đến quấy rầy Phương Chiêu Mộ nữa.

Phương Chiêu Mộ ở trong khách sạn mấy ngày, có lén lén lút lút đi xuống lầu mua đồ ăn mấy lần, chờ giao thông thành phố khôi phục, cậu sẽ đáp chuyến bay đã dự định kia trở về C thị.

Tên Tống Viễn Tuần này giống như di chứng sau tai nạn. Thời gian hồi phục rất dài, bệnh tình cũng thường xuyên tái phát, khả năng phải mất rất lâu mới có thể khỏi được.

Chỉ cần một mình ở trong phòng, Phương Chiêu Mộ sẽ không khỏi vì thế mà suy sụp tinh thần, cậu cố sức khống chế chính mình không nghĩ tới tất cả những chuyện có liên quan đến Andrew và Tống Viễn Tuần nữa, mỗi ngày đều liều mình để công việc chiếm hết thời gian, thậm chí còn không muốn đi cầm điện thoại.

Thời gian cứ thế trôi qua, Phương Chiêu Mộ bảo vệ hạng mục xong rồi cũng không tới phòng thí nghiệm nữa. Cậu còn phải ở đại học T bốn tháng nữa, bắt đầu học ba môn mới, thời gian đầu cậu rất giống ăn trộm, chỉ sợ ngẫu nhiên gặp Tống Viễn Tuần, qua hai tuần lễ vẫn chưa thấy mặt, Phương Chiêu Mộ mới buông lỏng cảnh giác.

Hôm thứ tư nào đó, Phương Chiêu Mộ đi học, cậu đến sớm, một mình bước vào thang máy, lúc cửa thang máy sắp đóng lại, bên ngoài có người chạy tới, lại lần nữa đem cửa thang máy nhấn mở.

Phương Chiêu Mộ ngẩng đầu nhìn lên, Tống Viễn Tuần và hai người cậu đã gặp ở nhà hàng lần trước đứng ở bên ngoài, tầm mắt Tống Viễn Tuần và Phương Chiêu Mộ giao nhau, cũng ngẩn người. Anh rất biết điều đứng ở bên cạnh, không dựa quá gần vào Phương Chiêu Mộ.

Nhưng chỉ cần Tống Viễn Tuần đứng ở đó, Phương Chiêu Mộ đã cảm thấy rất gò bó và lúng túng.

Một cô gái trong đó đi tới, đứng ở cạnh Phương Chiêu Mộ, lịch sự gật đầu với Phương Chiêu Mộ, cậu nhất thời không biết phải phản ứng lại như thế nào, theo bản năng cười cười với cô.

Thế là cô ấy thuận miệng hỏi Phương Chiêu Mộ: “Bạn học, cậu ở khoa nào, hình như tôi chưa từng thấy cậu đấy.”

Phương Chiêu Mộ dừng một chút, nói: “Tôi là trao đổi sinh.”

“À. ” Cô cho là Phương Chiêu Mộ là trao đổi sinh khóa sau, liền lấy điện thoại di động ra nói, “Vậy trao đổi phương thức liên lạc đi, rảnh rỗi hẹn ra ngoài ăn cơm.”

Phương Chiêu Mộ chần chờ một chút, nói: “Tôi không mang điện thoại…”

Cậu thật sự không mang, bây giờ cậu có thể không dùng điện thoại thì không dùng, trao đổi thì dùng notebook, quen rồi thì cũng thấy bình thường thôi.

“A?” Bạn gái này có điểm giật mình.

Nhưng mà Phương Chiêu Mộ tới nơi rồi, cậu nói với bạn gái hẹn gặp lại, rồi đi ra ngoài.

Phương Chiêu Mộ ngồi ở bên cửa sổ, mới hơn nửa tiết, bên ngoài tuyết đã bay lả tả, Phương Chiêu Mộ nhịn không được nhìn ra ngoài.

Cậu chưa từng thấy tuyết rơi ở thành phố C, mấy lần dự báo trước đều không rơi, ngày hôm qua nói tuyết rơi, Phương Chiêu Mộ còn không tin, cũng không để ý.

Tuyết càng rơi càng lớn, đến lúc hết tiết, Phương Chiêu Mộ nhìn dưới sân, tuyết đã tích thành một lớp mỏng, mặt đất nhìn qua giống như đám lông xù. Cậu chậm rãi xếp lại sách đi ra ngoài, có một người đang đứng ngoài cửa phòng học.

Tống Viễn Tuần đang chờ cậu.

Phương Chiêu Mộ nhìn thấy Tống Viễn Tuần kỳ thực đã không có cảm giác gì lớn, trong lòng cậu biết rõ Andrew không tồn tại, cũng không thể gắn Andrew với Tống Viễn Tuần lại với nhau. Bởi vì cậu quen biết Andrew qua phần mềm kết bạn, mà cậu cũng không quen thuộc Tống Viễn Tuần này, cậu cũng không muốn thử đi tìm hiểu.

Phương Chiêu Mộ liếc mắt nhìn Tống Viễn Tuần một cái, bước chân dừng một tí, rồi rẽ hướng hành lang.

Tống Viễn Tuần theo tới, nói với Phương Chiêu Mộ: “Có tuyết rồi, tôi đưa em về.”

Thanh âm của anh quả thực là ác mộng của Phương Chiêu Mộ, từng chữ đều như kéo những ký ức về mấy tin nhắn xấu hổ lúc đó của Phương Chiêu Mộ về. Cậu không muốn nói chuyện với anh, mà không nói lời nào thì thật quái dị, làm như cậu đang giận dỗi, thế là cậu tận lực bình tĩnh nói với Tống Viễn Tuần: “Tôi mang dù.”

“Đường rất trơn.” Tống Viễn Tuần lại nói.

Phương Chiêu Mộ nhìn Tống Viễn Tuần một cái, nói với anh: “Biết rồi, tôi sẽ cẩn thận.”

Tuy rằng Tống Viễn Tuần và Phương Chiêu Mộ cách nhau hơn nửa mét, Phương Chiêu Mộ vẫn như cũ cảm nhận được sự tồn tại của anh quá mạnh mẽ, làm cho người khác không thể nào lờ đi. Hàng lang đến thang máy còn phải đi ba bậc thang nữa, lúc Phương Chiêu Mộ đi bậc cuối cùng, không biết sao nữa, chân trẹo một cái, Tống Viễn Tuần tay mắt lanh lẹ kéo cậu lại, cặp sách của Phương Chiêu Mộ cũng rơi xuống rồi.

“Tôi đưa em đi, ” Tống Viễn Tuần bất đắc dĩ khuyên Phương Chiêu Mộ nói, “Đường bằng em cũng vấp ngã.”

Anh buông lỏng tay, nhặt cặp sách Phương Chiêu Mộ lên, đưa cho Phương Chiêu Mộ, ấn nút thang máy.

Phương Chiêu Mộ phiền đến đau đầu nóng mặt, chưa bao giờ cảm thấy thói quen đi không nhìn đường của mình lại mất mặt như thế, muốn đi lấy túi sách trong tay Tống Viễn Tuần cũng không được, hoàn toàn không dám nhìn vào mắt Tống Viễn Tuần, trong lòng suy nghĩ, tên Tống Viễn Tuần này sao lại không hiểu chuyện thế chứ, cậu đã né tránh anh như thế rồi, cũng không tính so đo với anh.

Cửa thang máy mở, hai đồng học vừa nãy của Tống Viễn Tuần và bạn gái lúc trước nói chuyện với Phương Chiêu Mộ vừa vặn đứng ở bên trong, thấy hai người đứng chung một chỗ, ngẩn ra.

Phương Chiêu Mộ và Tống Viễn Tuần đi vào, câu đầu tiên của bạn gái là hỏi Tống Viễn Tuần: “Các cậu quen nhau à.”

“Ừm.” Tống Viễn Tuần nói.

Xem ra cổ có rất nhiều nghi vấn, bất quá vẫn không hỏi nhiều. Sắp xuống tầng 1, Phương Chiêu Mộ đi rất chậm, chờ cùng những người khác kéo dài khoảng cách, Phương Chiêu Mộ mới nói với Tống Viễn Tuần : “Anh đem cặp sách cho tôi.”

Phương Chiêu Mộ đưa tay muốn lấy, nhưng vẫn không được, Tống Viễn Tuần nói với Phương Chiêu Mộ: “Chỉ đưa em một lần.”

Phương Chiêu Mộ nhìn Tống Viễn Tuần, lại không muốn cãi nhau với hắn, cũng không muốn ngồi xe hắn, hai người cứ giằng co như học sinh tiểu học, ngươi tới ta đi, cuối cùng Phương Chiêu Mộ cũng giận dỗi, nói với Tống Viễn Tuần “Vậy anh cầm đi”, rồi tự mình đi ra ngoài, không bung dù mà cứ đi vào trong tuyết, Tống Viễn Tuần mới đuổi theo đem cặp sách trả cho Phương Chiêu Mộ.

Phương Chiêu Mộ lấy dù từ trong túi ra, đi về phía trước. Tống Viễn Tuần không bung dù cũng không lái xe, một đường không nhanh không chậm đi cùng Phương Chiêu Mộ, Phương Chiêu Mộ không quản hắn, cẩn thận đi trở về nhà, cũng không bị ngã.

Trong phòng Phương Chiêu Mộ có một ô cửa sổ rất hẹp, cậu vào nhà, đóng cửa, chần chờ suy nghĩ mấy phút, mới đi đến trước cửa sổ kia, mở cửa nhìn ra bên ngoài.

Tống Viễn Tuần gần đến khúc cua, anh mặc áo khoác, bóng lưng rất cao, nhưng anh không có dù, trên bả vai có tuyết đọng, nhìn qua không ngăn nắp như lúc thường, so với trước đây Phương Chiêu Mộ nghĩ anh lúc nào cũng được mọi người yêu mến.

Lúc rẽ hướng anh có quay lại nhìn một chút, Phương Chiêu Mộ sợ bị anh bắt được, lập tức đóng cửa sổ lại, không nhìn nữa.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Nara

Betaer: Bạn cute =))

323ad606879f5fb627ffb89e08a79bd5jpg


Chương 26

Tuyết càng rơi càng lớn.

Tối hôm thứ tư đó, tuyết có giảm một chút, nhìn qua chỉ là tuyết nhỏ. Thứ năm Phương Chiêu Mộ không có tiết, ngủ thẳng tới chín giờ, đi xuống lầu xem, xe xúc tuyết đã xúc qua mặt đường trước cửa nhà cậu, bước đi không có chướng ngại gì.

Phương Chiêu Mộ không đi học cũng không ăn đồ gì ngon, đến cửa hàng bánh mì đầu đường, mua một đống bánh mì về nhà, đọc sách nguyên một ngày.

Cửa sổ nhà cậu không phải thủy tinh, từ bên trong không nhìn thấy tình huống bên ngoài, đến sáng thứ sáu, Phương Chiêu Mộ vừa mở cửa sổ liền thấy bên ngoài ngợp một màu trắng, ngay cả đỉnh đèn đường cũng có một tầng tuyết.

Tuyết vẫn còn rơi, buổi chiều Phương Chiêu Mộ có tiết, nhìn thấy cảnh trước mắt có hơi bối rối, tự nhủ thế này thì làm sao đi học được. Đóng cửa sổ, Phương Chiêu Mộ nhanh trí, chạy đi xem hòm thư và trang web chính thức của nhà trường, không phát hiện thông báo nghỉ học thì rất thất vọng, vừa muốn đóng trang web, thì hòm thư lại nhắc nhở có một mail mới.

Cậu lập tức lên tinh thần, nhấn vào hòm thư chưa đọc, đuôi thư là của trường như mong muốn, nhưng mà tiền tố lại là Tống Viễn Tuần. Tống Viễn Tuần gửi thư cho cậu, hỏi Phương Chiêu Mộ là chiều nay cậu có tiết phải không.

Nghĩ đến bóng lưng bước từng bước trong tuyết của Tống Viễn Tuần ngày hôm qua, Phương Chiêu Mộ có chút mềm lòng, không có block địa chỉ email của Tống Viễn Tuần, mà cũng không có ý định trả lời, coi như không nhìn thấy, xóa thư ngay, sau đó bắt đầu chờ trường gửi cho cậu thông báo nghỉ học vào sáng nay cho cậu.

Giấc mộng của Phương Chiêu Mộ chính thức tuyên bố tan biến vào lúc 12 giờ trưa, cậu không nhận được mail mới nào cả, vẫn phải đi học, đành phải mang đôi ủng mà cậu đã mua từ rất lâu kia vào, lại khoác thêm một chiếc áo chống gió rất lớn có kèm mũ, cậu đội mũ lên rồi đi xuống lầu.

Phương Chiêu Mộ mở cửa, một chiếc xe jeep màu đen rất lớn đã đứng ở trước lầu. Chờ Phương Chiêu Mộ đi ra ngoài, cửa sổ xe liền hạ xuống, lộ ra khuôn mặt Tống Viễn Tuần.

Tống Viễn Tuần mang khẩu trang y tế, rất tự nhiên nói với Phương Chiêu Mộ: “Đi thôi.”

Giọng nói còn có chút khàn khàn.

Phương Chiêu Mộ rất muốn hỏi anh, có phải là khuya hôm qua lúc đi theo mình rồi về nhà bị cảm phải không, nhưng lại nghẹn không nói, cũng không chào hỏi, làm như không thấy đi thẳng vào trong tuyết, cẩn thận từng li từng tí đạp tuyết đi về phía trước.

Còn đi chưa được mấy bước, phía sau Phương Chiêu Mộ truyền đến tiếng đóng cửa xe, Phương Chiêu Mộ không quay đầu lại, sau khi nghe tiếng ho của Tống Viễn Tuần, cũng biết anh xuống xe đi theo rồi.

Phương Chiêu Mộ đi bộ gần nửa con phố, nghe thấy Tống Viễn Tuần ở phía sau cậu ho chừng bảy lần, thực sự không chịu nổi, xoay người lại, trừng Tống Viễn Tuần cách đó ba mét. Anh thấy cậu quay người lại liền đứng yên, cũng nhìn Phương Chiêu Mộ xuyên qua tuyết rơi.

Hai người đối diện vài giây, Phương Chiêu Mộ thở dài, quyết định thỏa hiệp một lần, đi tới. Cậu tới trước mặt Tống Viễn Tuần, Tống Viễn Tuần vẫn không động, Phương Chiêu Mộ đành lấy tay đẩy nhẹ Tống Viễn Tuần một cái, nói với anh: “Được rồi, lên xe đi.”

Lúc này Tống Viễn Tuần mới cùng Phương Chiêu Mộ trở về lấy xe.

Trong xe rất ấm áp, khác xa với bên ngoài rét mướt, Phương Chiêu Mộ ngồi xuống, liếc nhìn Tống Viễn Tuần, không nhịn được nhỏ giọng nói với anh: “Đã bị cảm còn khoe với chả khoang.”

Tống Viễn Tuần khởi động xe, không lên tiếng, Phương Chiêu Mộ còn nói: “Buổi tối lái xe đi theo không phải rất giỏi hả, xuống xe đi theo làm cái gì.”

Tống Viễn Tuần ho một tiếng, yên lặng lái xe. Có tuyết nên tốc độ xe hơi chậm, nhưng nhà Phương Chiêu Mộ cũng không xa, mười phút đã đến dưới lớp học. Phương Chiêu Mộ đã lười suy nghĩ tại sao Tống Viễn Tuần biết hôm nay cậu học ở đây, nói cảm ơn với Tống Viễn Tuần, lúc chuẩn bị xuống xe, Tống Viễn Tuần cuối cùng cũng mở miệng: “Tôi ở dưới lầu chờ em, tan học đưa em về.”

Phương Chiêu Mộ chịu Tống Viễn Tuần luôn rồi, nhẹ nhàng khuyên một câu: “Anh vẫn nên về nhà dưỡng bệnh đi.”

Tống Viễn Tuần không trả lời, xem chừng là không định về rồi, Phương Chiêu Mộ sợ đến muộn, không nói thêm nữa, đi học trước.

Hai tiếng sau đi xuống lầu, Phương Chiêu Mộ không ngoài ý muốn nhìn thấy Tống Viễn Tuần ngồi ở chỗ đợi tầng dưới. Tống Viễn Tuần trên đùi để một cái vi tính xách tay, bên cạnh còn có Chu Mộng, hai người đang nói chuyện.

Vừa thấy Phương Chiêu Mộ xuống dưới, Tống Viễn Tuần đưa máy vi tính đưa cho Chu Mộng ngay, rồi đeo khẩu trang lên, đứng dậy, đi đến chỗ Phương Chiêu Mộ.

Người Tống Viễn Tuần cao ráo, mặc một chiếc áo khoác khá xịn, bước đi mang theo gió, đôi mắt cứ đặt yên trên người Phương Chiêu Mộ, không hề rời đi giây nào, chân bước nhanh đến làm cho Phương Chiêu Mộ nhớ lại lần đầu nhìn thấy Tống Viễn Tuần.

Lần đầu tiên Phương Chiêu Mộ đến phòng thí nghiệm đã thấy Tống Viễn Tuần, cậu cảm thấy Tống Viễn Tuần rất đẹp trai. Sau đó cậu cứ hay đến hỏi Tống Viễn Tuần, muốn cùng Tống Viễn Tuần làm quen một chút, nhưng Tống Viễn Tuần lại không muốn để ý đến cậu.

Phương Chiêu Mộ suy nghĩ cả mấy tháng trời, không tìm được người trò chuyện, buổi tối cứ nằm trằn trọc không ngủ, nghĩ không ra chính mình sai ở chỗ nào.

“Mộ Mộ, tuyết quá lớn.” Tống Viễn Tuần đi tới trước mặt Phương Chiêu Mộ, nhẹ nói như sợ hù đến cậu, giải thích tại sao mình lại đợi.

Trong lòng Phương Chiêu Mộ có chút phức tạp, hơn nữa Tống Viễn Tuần quá gần rồi, cậu không quá thoải mái nên lui về sau một bước.

Tống Viễn Tuần nhìn thấy động tác của Phương Chiêu Mộ, ngẩn người, lại nói với Phương Chiêu Mộ: “Chỉ là đưa về thôi.”

Tống Viễn Tuần sinh bệnh nên khi nói chuyện giọng khàn khàn, có chút đáng thương, cuối cùng Phương Chiêu Mộ vẫn ngồi lên xe Tống Viễn Tuần.

Nhìn Tống Viễn Tuần cài dây an toàn, Phương Chiêu Mộ nói: “Cảm ơn.”

Phương Chiêu Mộ không muốn lại cùng Tống Viễn Tuần dây dưa dài dòng. Vả lại cũng không phải mỗi người đi học đều lái xe, luôn có biện pháp đến trường.

Vì Tống Viễn Tuần bệnh, Phương Chiêu Mộ lại là người dễ mềm lòng, một câu “Một lần cuối cùng” chặn ở bên mép, quay đầu nhìn vẻ mặt xanh xao của Tống Viễn Tuần, nghẹn mười phút vẫn không nói ra.

“Sắp có bão tuyết. ” Tống Viễn Tuần nhìn về phía trước, bỗng nhiên mở miệng, “Cuối tuần chắc sẽ có thông báo nghỉ học.”

Một lát sau, Phương Chiêu Mộ mới đáp lại: “Vậy à.”

“Trong nhà có đồ ăn chưa?” Tống Viễn Tuần hỏi Phương Chiêu Mộ.

Phương Chiêu Mộ suy nghĩ một chút, nói thật: “Có một ít bánh mì.”

“Giờ đi mua đi. ” Tống Viễn Tuần dừng xe, chuẩn bị chuyển hướng, thấy Phương Chiêu Mộ có vẻ do dự, anh còn nói, “Có thể sẽ rơi rất lâu. Tôi cũng có đồ muốn mua, tiện đường đưa em đi luôn.”

Phương Chiêu Mộ suy nghĩ một chút, cảm thấy thật sự cần đến siêu thị một chuyến, liền nói: “Cảm ơn. Làm phiền anh rồi.”

“Không phiền.” Tống Viễn Tuần đáp.

Trong xe an tĩnh hồi lâu, lúc nhìn thấy bảng hiệu siêu thị ở xa xa, Tống Viễn Tuần đột nhiên lên tiếng, nói với Phương Chiêu Mộ: “Lần em đi mua sắm kia, đáng lẽ tôi nên chở em về.”

“Nhìn em xách nhiều đồ như vậy, anh vẫn muốn giúp em, cho nên đứng ở nơi đó chờ em.”

Phương Chiêu Mộ đã không còn muốn nghĩ tới mấy thứ này nữa, cũng không muốn tiếp tục nghe Tống Viễn Tuần nói. Chỉ nghe vài câu, trong lòng Phương Chiêu Mộ đã tràn đầy chua xót với khó chịu, nhưng cậu không mở miệng ngăn lại, Tống Viễn Tuần sẽ không dừng nói.

“Em nói gì anh đều nghe thấy được, anh không cười em.” Tống Viễn Tuần nói rất nhẹ nhàng, lại rất vụng về, anh nói rất chậm, thật giống sợ Phương Chiêu Mộ giận dỗi, lại giống như đang tìm từ, “Em cũng biết, em gửi tin nhắn thoại cho anh, anh yêu thích còn không kịp, sao có thể cười em được.”

So với nửa tháng trước, giữa Phương Chiêu Mộ và Tống Viễn Tuần thiếu đi một cánh cửa gỗ trong khách sạn, nhiều hơn một bầu trời tuyết ngoài xe.

Tống Viễn Tuần ngồi cạnh Phương Chiêu Mộ, lúc tắt đèn bọn họ cách nhau rất gần, bật đèn lại không thể nói chuyện đàng hoàng với nhau.

Phương Chiêu Mộ cảm thấy cái tên Tống Viễn Tuần này thật rất xấu, tâm cơ rất nặng, bề ngoài đàng hoàng, trên thực tế lại đang lợi dụng sự mềm lòng của cậu. Chỉ cần cho Tống Viễn Tuần một cơ hội bé xíu thôi, là anh có thể bắt được “chiếc xương sườn mềm mại” của Phương Chiêu Mộ, lay động quyết tâm của cậu.

“Lần về nhà đó, tôi chỉ muốn, lần sau nhất định sẽ không để em tự mình gánh hết, tới giúp em xách túi thôi cũng được.”

Tống Viễn Tuần dừng xe ở bãi đậu, nói: “Đến rồi.”

Anh ghé lại gần, giúp Phương Chiêu Mộ cởi dây an toàn, gần tới mức khiến Phương Chiêu Mộ vô ý thức nhắm mắt lại. Nhưng rất nhanh, Tống Viễn Tuần lại lễ phép lui ra.

Mỗi người tự mở cửa, đi vào màn tuyết.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Nara

Betaer: Bạn cute =))

0c6539a72151e4099a4b0a44b5fb3ed7


(Tương đối hợp lý vụ hồng hồng tím tím + vòng dâu tây nhưng trông không đẹp lắm, không giống loại giới hạn:v Tặng mọi người cái ảnh đẹp đẽ hơn)

8d99550bf18dd2968572f954217e5751jpg


Chương 27

Trong siêu thị rất nhiều người làm cho Phương Chiêu Mộ cảm thấy như là ngày tận thế tới.

Rất nhiều kệ hàng đều trống không, trong xe mua sắm của mỗi người đều nhét đầy tới nỗi muốn tràn ra, sau mỗi cái quầy thu ngân đều xếp một hàng dài.

Phương Chiêu Mộ đẩy một cái xe mua sắm, nhìn thấy người ta chen lấn nhau thì hơi sợ hãi, Tống Viễn Tuần tiếp xe mua sắm từ trong tay cậu, nói: “Đi theo tôi.”

Vốn dĩ Phương Chiêu Mộ xã giao cách Tống Viễn Tuần có vài bước, người đến sau thật sự là quá nhiều, Phương Chiêu Mộ bị chen đến không cách nào duy trì khoảng cách xã giao nên cũng không quan tâm nữa, cùng Tống Viễn Tuần cánh tay chạm cánh tay.

Phương Chiêu Mộ đến siêu thị đột xuất, không có ghi những vật cần mua nên nhất thời không biết nên mua gì, trong phòng cậu không được bật lửa, đứng ở khu bột yến mạch năm phút đồng hồ, mua khoảng chừng mười loại yến mạch khác nhau rồi đi mua một đống đồ ăn vặt với đồ uống.

Tống Viễn Tuần thì không như vậy, hắn mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, trong đó có không thiếu những món Phương Chiêu Mộ mơ ước đã lâu nhưng không thể mua.

Trong lòng Phương Chiêu Mộ rất hâm mộ lại giả vờ không thèm để ý.

“Em chỉ mua những thứ này?” Tống Viễn Tuần hỏi cậu.

Phương Chiêu Mộ gật gật đầu, ánh mắt Tống Viễn Tuần có chút không đồng ý, nhưng cũng không nhiều lời, khiến Phương Chiêu Mộ thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ mua xong không đi lung tung mà đi tính tiền, xếp hàng hai mươi phút mới ra ngoài. Tống Viễn Tuần không để Phương Chiêu Mộ mang đồ, nhờ Phương Chiêu Mộ giúp anh mở cốp sau, sau đó để đồ vào.

Tuyết lớn hơn hồi bọn họ đi vào, rơi dày đặc, Phương Chiêu Mộ không mặc áo khoác chống gió, có chút tuyết rơi vào cổ áo cậu.

Lên xe, điện thoại Tống Viễn Tuần vang lên, anh lấy ra liếc mắt nhìn, nói với Phương Chiêu Mộ: “Thông báo nghỉ học.”

Phương Chiêu Mộ “Ồ” một tiếng, lại gần xem, tạm thời được nghỉ thứ hai và thứ ba.

“Thứ tư không biết như thế nào, ” Phương Chiêu Mộ ngẫm lại, nói, “Nghỉ học thì khi nào mới bù nhỉ?”

“Không có bù.” Tống Viễn Tuần nói.

Phương Chiêu Mộ suy nghĩ một lát, rất rầu rĩ nói: “Vậy thì nghỉ ít thôi.”

Tống Viễn Tuần nghe vậy hình như có cười, Phương Chiêu Mộ liếc thấy.

Tống Viễn Tuần không đi về phía đại học T, anh đi vòng qua một đầu khác nội thành. Phương Chiêu Mộ nhìn cảnh bên ngoài không giống như là đường về đại học T, hỏi Tống Viễn Tuần: “Anh còn muốn mua gì nữa hả?”

Tống Viễn Tuần “Ừ” một tiếng, cũng không nói muốn mua cái gì.

Ngồi xe người khác không có quyền lên tiếng, Phương Chiêu Mộ yên lặng không nói gì nữa. Không lâu sau, Phương Chiêu Mộ nhận ra Tống Viễn Tuần lái xe đến một nơi nhìn rất quen, dừng ở một cửa tiệm.

Là tiệm bánh mà hôm sinh nhật cậu, cậu đã xếp hàng để mua.

Có lẽ bởi vì bão tuyết sắp tới, cũng có lẽ vì đã khai trương khá lâu, tiệm bánh ngọt này không đông khách như lần trước Phương Chiêu Mộ đến, nhìn xuyên qua cánh cửa thủy tinh trong suốt, trong cửa hàng bất quá chỉ có ba năm người.

“Em chờ một chút, ” Tống Viễn Tuần nói, “Tôi đi mua.”

Nói xong liền xuống xe, Phương Chiêu Mộ gọi anh lại.

Tống Viễn Tuần quay đầu lại nhìn Phương Chiêu Mộ, mở chiếc cửa xe vừa đóng vào, hỏi: “Sao thế?”

“Anh…” Phương Chiêu Mộ không biết phải hỏi thế nào, quanh co nửa ngày, hỏi, “Anh mua cho mình à?”

Tống Viễn Tuần nghiêm túc nhìn Phương Chiêu Mộ, Phương Chiêu Mộ không dám đối diện với anh, trong lòng nhanh chóng suy đoán vài loại khả năng Tống Viễn Tuần sẽ nói, còn phối hợp nghĩ ra lời từ chối khéo.

“Cho em ăn.” Tống Viễn Tuần chọn loại đơn giản nhất.

Phương Chiêu Mộ liền nói: “Không cần, tôi không ăn.”

Ánh mắt Tống Viễn Tuần lập tức ảm đạm, Phương Chiêu Mộ bỗng nhiên có chút bối rối, cậu nghĩ mình không phải là nói quá trực tiếp đấy chứ, thế là bồi thêm một câu: “Tôi cũng chỉ ăn ngày sinh nhật, lúc thường không ăn.”

“Thế à?” Tống Viễn Tuần nói.

Phương Chiêu Mộ vừa định nói đúng, Tống Viễn Tuần lại nói tiếp: “Tôi cho là lần trước chúng ta hẹn trở về dẫn em đi ăn bánh ngọt, là bởi vì em muốn ăn.”

Giọng Tống Viễn Tuần rất trầm, mang theo tiếng khàn.

Phương Chiêu Mộ nhìn anh, cảm giác áy náy vô duyên vô cớ bốc lên.

“Tôi nói rồi, em cứ ngồi ở trong xe chờ, tôi đi xếp hàng, ” Tống Viễn Tuần nói, “Em nói rồi.”

Cổ họng Phương Chiêu Mộ như bị khăn lông ướt chận lại, trong lòng rất xót rất đau. Bởi vì bọn họ xác thực từng nói muốn tới, bất đồng chính là bây giờ Phương Chiêu Mộ muốn bỏ qua, Tống Viễn Tuần lại không muốn.

Tống Viễn Tuần là đang nhắc nhở Phương Chiêu Mộ một sự thật, đèn đã mở.

Trong khoảng thời gian cực ngắn, anh ta ngang ngược diễn đi diễn lại những biểu hiện, hành động của Andrew cho Phương Chiêu Mộ xem, ngang ngược muốn Phương Chiêu Mộ tiếp thu, mỗi một từ Andrew nói đều là Tống Viễn Tuần nói, mỗi một cái ước định đều do Tống Viễn Tuần thực hiện.

Dù cho Phương Chiêu Mộ không muốn, Tống Viễn Tuần vẫn muốn Phương Chiêu Mộ nghĩ đi nghĩ lại tất cả những chi tiết đó, một lần lại một lần.

Phương Chiêu Mộ nhìn Tống Viễn Tuần, một chữ cũng không nói nên lời.

Một lát sau, Phương Chiêu Mộ rất nhẹ hỏi Tống Viễn Tuần: “Tôi được nói chưa?”

“Em nói đi.” Tống Viễn Tuần một mực chắc chắn.

Phương Chiêu Mộ đành nói: “Vậy anh đi mua đi.”

Tống Viễn Tuần xuống xe, đạp tuyết đi vào trong tiệm, Phương Chiêu Mộ xuyên qua cửa sổ xe và cửa thủy tinh nhà hàng nhìn anh.

Dáng vẻ anh chọn mua bánh ngọt ở trước quầy thật giống dáng vẻ trong phòng thí nghiệm ở trường của anh, nghiêm túc thận trọng, hết sức chuyên chú, Phương Chiêu Mộ nhìn mà muốn cười, cũng rất muốn khóc.

Phương Chiêu Mộ không mang điện thoại, không xem được thời gian, nhưng cậu cảm thấy thời gian Tống Viễn Tuần chọn lựa bánh ngọt còn lâu hơn thời gian anh phân tích số liệu.

Cuối cùng Tống Viễn Tuần cũng trả tiền đi ra, nhấc theo một cái hộp đóng gói đẹp đẽ, vòng qua đầu xe, mở cửa.

Một luồng hơi lạnh theo anh tiến vào, đánh tan cái nóng hừng hực trong không khí.

“Tiệm này, ” Tống Viễn Tuần đưa hộp cho Phương Chiêu Mộ, cậu cầm lấy, “Có rất nhiều vị.”

“Tôi cũng không biết em thích gì, ” Tống Viễn Tuần còn nói, “Ông chủ nói cái này là bánh số lượng có hạn, thế nên mua cái này.”

Phương Chiêu Mộ mở ra nhìn thử, là một cái bánh rất xinh, trên đỉnh xếp một vòng dâu tây, hồng hồng tím tím, có vẻ rất vui vẻ. Cậu đóng hộp lại, đặt ở trên đùi, nói cảm ơn.

Tống Viễn Tuần không lại đi chỗ khác, an phận đưa cậu đến nhà. Phương Chiêu Mộ định tự mình xách đồ, Tống Viễn Tuần không cho, anh nói Phương Chiêu Mộ cầm cái bánh ngọt rồi mở cửa là được, thế nên hai người đi vào chung, lên lầu, Tống Viễn Tuần đưa đồ cho Phương Chiêu Mộ trước cửa phòng, xoay người rời đi, cũng không nói muốn đi vào.

Phương Chiêu Mộ nhìn Tống Viễn Tuần vừa ho khan vừa bước đi được mấy bước, không nhịn được gọi anh lại: “Tống Viễn Tuần.”

Tiếng gọi rất nhẹ nhưng Tống Viễn Tuần nghe thấy được, anh ngừng bước chân, quay người lại nhìn Phương Chiêu Mộ, hỏi sao thế.

“Anh không ăn bánh ngọt à?” Phương Chiêu Mộ hỏi Tống Viễn Tuần.

Tống Viễn Tuần nói: “Em ăn đi, tôi không vào.”

Tống Viễn Tuần không phải là khách khí với Phương Chiêu Mộ, anh đi xuống lầu thật đấy. Phương Chiêu Mộ vào phòng để bánh ngọt lên bàn, sau đó tới trước cửa sổ mở một khe nhỏ, định nhìn xuống lầu xem Tống Viễn Tuần khi nào thì đi.

Cậu đã chờ mười phút, xe Tống Viễn Tuần vẫn chưa đi. Bên ngoài tuyết rơi đầy trời, nóc xe đã có một tầng tuyết mỏng. Cậu không hiểu, Tống Viễn Tuần nếu không vào cửa thì ở dưới lầu làm gì.

Phương Chiêu Mộ cảm thấy mình như một cái máy tính kiểu cũ sắp bị đào thải, đang xử lý một hạng mục số liệu vô cùng phức tạp.

Trong thời gian đặc biệt này cần phải đối xử với Tống Viễn Tuần làm sao cho thích hợp, cậu tốn quá nhiều thời gian để xử lý, quá trình suy nghĩ chuyển đi chuyển lại hơn trăm lần, quanh co vòng vèo, mà kết quả không sai tới mức quá vô lý.

Phương Chiêu Mộ đóng cửa sổ lại, rón rén đi xuống lầu, đi tới tầng dưới cùng, cậu nghe thấy mùi thuốc lá, lại tiến lên vài bước liền thấy Tống Viễn Tuần đưa lưng về phía cậu, đang hút thuốc lá, vừa hút vừa ho.

Bên ngoài trời tối sầm, trong hành lang không có tí ánh sáng, coi như là Tống Viễn Tuần, trốn chỗ cầu thang hút thuốc như thế cũng thật mất mặt.

“Tống Viễn Tuần.” Phương Chiêu Mộ gọi anh.

Tống Viễn Tuần nghe thấy tiếng của Phương Chiêu Mộ, ném thuốc lá xuống rỗi giẫm tắt ngay, quay đầu lại nhìn cậu.

Vốn Phương Chiêu Mộ tính hỏi anh có phải là heo không, cuối cùng vẫn như cũ nhịn xuống nói: “Anh làm gì thế hả.”

“Còn chưa muốn đi.” Tống Viễn Tuần ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng nói.

Phương Chiêu Mộ cảm thấy bản thân không có cách nào để Tống Viễn Tuần lại dưới lầu, liền nói: “Ngã bệnh còn hút thuốc mà được à, không bằng lên phòng ăn bánh ngọt.”

Tống Viễn Tuần theo Phương Chiêu Mộ lên lầu, lại một lần nữa đi vào cửa nhà Phương Chiêu Mộ. Hình như Tống Viễn Tuần xung khắc với nhà Phương Chiêu Mộ, hoặc thẳng thắn mà nói thì bản thân anh xung khắc với cậu, anh mới vừa đưa tay đóng cửa lại, đèn nhà Phương Chiêu Mộ tách một cái tối đen.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top