Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Đam mỹ] Nhiệt độ xã giao (Xã giao ôn độ) - Tạp Tì Khưu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nhiệt độ xã giao (Xã giao ôn độ)
nhiet-do-xa-giao-xa-giao-on-do.jpg
Tác giả: Tạp Tì Khưu
Thể loại: Đam mỹ, khác
Editor: Chân, Gà Cay
Trạng thái: Full
Số chương: 33 chương
Nguồn: cochuttomoblog.wordpress.com
Văn án:
Kỳ thị đồng tính công và dính người thụ.

Một câu chuyện tình yêu mà lúc bắt đầu hai người vô cùng ghét nhau mà cả hai lại quen qua mạng. Bắt đầu từ việc lạnh lùng kỳ thị đồng tính công ở trên app tình yêu kết bạn với người hắn cực kỳ ghét, sau đó phát hiện đối phương thật ra còn dính người hơn so với trong tưởng tượng.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Editor: Chân

Betaer: Có chút tò mò

6b58806e0bbec7cef94b974e146324be


(Hu hu, cưng vl TUT)

Chương 1

Tống Viễn Tuần đưa Triệu Hàm tới cửa an ninh sân bay, trở lại trong xe mới vừa ngồi vững, điện thoại đột nhiên hiện lên một thông báo nhắc nhở.

“Mu muốn kết nối với ngài.”

Tống Viễn Tuần cầm điện thoại lên phát hiện thông báo đến từ một app hắn chưa từng gặp. Tống Viễn Tuần mở điện thoại chỉ thấy giao diện của app là một tấm hình tự chụp chiếm hơn nửa cái màn hình.

Nhân vật chính trong tấm hình chỉ lộ ra mỗi cái cằm, mặc một cái áo thun ngắn tay màu đen, cổ áo không lớn không nhỏ, che hơn phân nửa xương quai xanh nhỏ nhắn xinh đẹp, nhưng phần ngực áo lại rất là bằng phẳng, nếu chỉ xét riêng bức ảnh mà nói thì có chút khó phân biệt nam nữ.

Tống Viễn Tuần kéo xuống bên dưới tấm hình chính là thông tin cơ bản của đối phương, người này tên gọi là Mu, giới tính nam, người Châu Á, 21 tuổi, bên dưới nữa là một hàng chữ giải thích thao tác của app, trượt sang phải là đồng ý kết bạn, trượt sang trái để bỏ qua.

Đến lúc này thì Tống Viễn Tuần đã hiểu ra Triệu Hàm thế mà lại cài cho hắn cái app tình yêu.

Màn hình điện thoại liên tục nhấp nháy tựa như đang thúc giục Tống Viễn Tuần mau chóng đưa ra quyết định.

Tống Viễn Tuần vốn định trượt trái, trước tiên bỏ qua cái người tên Mu này sau đó sẽ xóa app, nhưng khi nhìn thấy nửa tấm hình của đối phương, không biết chuyện gì xảy ra, tay anh dừng một chút rồi trượt phải. Màu nền của app từ màu sắc lạnh nhạt chuyển sang ấm áp, còn kèm theo tiếng tim đập ngắn ngủi thông báo Tống Viễn Tuần và Mu kết bạn thành công.

Mu hình như đang ở bên kia chờ Tống Viễn Tuần đồng ý, vừa nhận được thông báo hai người kết bạn thành công liền gửi cho Tống Viễn Tuần một tin nhắn thoại.

Tống Viễn Tuần nhìn điện thoại còn chưa kịp ấn nghe, kẻ bày trò Triệu Hàm đã gọi tới trước. Tống Viễn Tuần nghe máy, Triệu Hàm bên kia đầu dây hớn hở hỏi anh: “Nhìn thấy quà chia tay của tớ chưa?”

“Cậu cài cái gì vào điện thoại tớ?” Tống Viễn Tuần hỏi Triệu Hàm, trong bình tĩnh mang theo một tia sơn vũ dục lai sát khí(1).

“Vừa rồi tớ với cậu mới đề cập đến cái app kia xong mà,” Triệu Hàm không hề bị anh hù dọa “Chậc” một tiếng, nói “Ngày hôm qua hai chúng ta nói gì cậu quên rồi à?”

Nếu như lấy trình độ không đáng tin làm tiêu chuẩn chấm điểm bạn bè của Tống Viễn Tuần, xếp theo thứ tự từ cao đến thấp, Triệu Hàm chắc chắn là số 1.

Tống Viễn Tuần cố gắng hồi tưởng, hình như tối hôm qua Triệu Hàm nói với anh không ít chuyện.

Triệu Hàm hôm qua đến C thị, đến nhà Tống Viễn Tuần tá túc một đêm, uống rượu của Tống Viễn Tuần, hút thuốc của Tống Viễn Tuần, sau đó bày ra thái độ cực kỳ gợi đòn hỏi Tống Viễn Tuần: “A Tuần, mẹ cậu không dám hỏi cậu, lần nào gặp đều hỏi tớ, ngược lại tớ cũng muốn hỏi cậu một chút, con mẹ nó rốt cuộc cậu có phải là gay hay không?”

Tống Viễn Tuần đang mở máy tính phân tích những dữ liệu ghi được trong phòng thí nghiệm ban sáng, nghe thấy từ “gay” đại não lập tức nhớ đến trong phòng thí nghiệm cũng có một người cả ngày phấn son, lập tức chấn động toàn thân, lạnh lùng liếc mắt Triệu Hàm, hỏi ngược lại: “Đêm nay cậu muốn đi ngủ gầm cầu?”

“Không, không.” Triệu Hàm thấy Tống Viễn Tuần vậy mà còn khép máy tính lại, đứng lên đi về phía mình, một bộ dáng chuẩn bị đánh nhau, liền vội khoát tay “Tớ chỉ hỏi một chút thôi mà, đây còn không phải là vì dì hỏi tớ sao, cậu phản ứng lớn như thế để làm gì?”

“Cái gì mà có phải gay hay không, không thấy ghê tởm sao?” Tống Viễn Tuần nói với khuôn mặt không cảm xúc.

Triệu Hàm nghe vậy sửng sốt một lúc, chậm rãi nói: “Cái quan điểm này của cậu hình như không được đúng cho lắm.”

Tống Viễn Tuần mở tủ lạnh, rót cho mình một ly rượu, lưng hơi dựa lên tường, không gần không xa mà nhìn Triệu Hàm nằm trên ghế salon, trả lời Triệu Hàm bằng một từ thờ ơ “Ồ”.

Sau đó anh còn nói thêm một câu: “Không buồn nôn sao?”

Triệu Hàm ngồi dậy, nhìn Tống Viễn Tuần nửa ngày, uống một hớp rượu, mới nói “Ài, cậu có biết có một câu là khủng đồng tức thâm quỹ(2) không?”

Thấy Tống Viễn Tuần không lên tiếng, Triệu Hàm lại nói tiếp: “Tớ cảm thấy rất có đạo lý, cậu thấy sao.”

“Triệu Hàm,” Tống Viễn Tuần không tiếp lời, chỉ lạnh nhạt nói: “Tớ sẽ trả lời câu hỏi của cậu khi nãy, tớ không phải gay.”

Đề tài này đến đó liền kết thúc, ít nhất trong trí nhớ của Tống Viễn Tuần là vậy, cho nên khi Triệu Hàm bảo “Ngày hôm qua hai chúng ta nói”, Tống Viễn Tuần thực sự không cách nào xác định được cụ thể là chỉ câu nào.

“App này rất tốt,” Triệu Hàm nói “Tớ không có sử dụng thông tin thật của cậu để đăng ký, cậu cứ yên tâm mà chơi, hãy mở cửa trái tim và thuận theo tính hướng của bản thân đi nào.”

“Tớ lập tức xóa.” Tống Viễn Tuần nói, “Sau này cậu mà còn đụng vào điện thoại tớ lần nữa, thì đừng trách tớ không khách khí.”

Dứt lời Tống Viễn Tuần liền cúp máy, định xóa app, ai ngờ Mu liền gửi một tin nhắn thoại khác tới, Tống Viễn Tuần theo phản xạ mà bấm vào tin nhắn, âm thanh Mu liền từ loa điện thoại phát ra.

“Xin chào, Tôi là Mu.”

“Hở?”

Đối phương có âm điệu nhẹ nhàng, âm sắc mềm mại, nhưng quan trọng là Tống Viễn Tuần nhận ra âm thanh này.

Không đợi Tống Viễn Tuần phản ứng, đối phương liền nhắn thêm một tin nữa hỏi Tống Viễn Tuần: “Andrew, tại sao thêm bạn tôi lại không nói lời nào?”

Giọng điệu kia cùng với lúc bình thường giống nhau như đúc, lộ ra sự lười biếng bẩm sinh, nhưng lại mang theo chút khác biệt Tống Viễn Tuần chưa từng nghe thấy.

Phương Chiêu Mộ …. Cũng dùng app này? Cậu ta chơi được bao lâu? Đã kết bạn với bao nhiêu người?

Tống Viễn Tuần nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, tựa như trúng tà, ngón tay di chuyển, trả lời cho kẻ ẻo lả anh chán ghét nhất trong phòng thí nghiệm một câu: “Nói cái gì?”

Chú thích

(1) Sơn vũ dục lai sát khí: sát khí ập tới như mưa rào núi cao có thể kiểu là Tuần ca đang muốn đại sát tứ phương

(2) Khủng đồng tức thâm quỹ: chán ghét kỳ thị đồng tính chính là không dám thừa nhận bản thân mình đồng tính =))))
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Editor: Chân

Betaer: Có chút tò mò

9fcb066fe297f4c2de1732d0ad65655f


Chương 2

Lần đầu tiên Phương Chiêu Mộ chơi app tình yêu, tâm lý có chút căng thẳng. Nhưng ở trường học, cậu không có đến một người bạn để tâm sự, đúng là quá cô đơn.

Cậu còn chưa sử dụng thành thạo app, đang hoàn thành đăng ký, lựa chọn sở thích, hệ thống tùy tiện ghép đôi, sao đó lại bỏ qua mấy người cậu không thấy hứng thú, thì một người tên là Andrew xuất hiện.

Andrew 29 tuổi, là một kỹ sư cơ khí người Hoa, bức ảnh cũng giống Phương Chiêu Mộ không lộ mặt, mặc áo sơ mi, chỉ cài hai ba nút phía dưới, lộ ra 8 khối cơ bụng. Phương Chiêu Mộ cũng không có thích ảnh khoe khoang thân thể đến vậy, chỉ là để ý tới đối phương là một kỹ sư lớn hơn cậu tận 8 tuổi, nên cảm thấy có chút hứng thú, lựa chọn ghép đôi, sau đó ngốc ngốc ôm điện thoại chờ đối phương đồng ý.

Năm nay trao đổi đến trường T, cậu ăn không biết bao nhiêu nỗi khổ khác nhau.

Vừa lúc mới bắt đầu đến, mọi thứ đều coi như bình thường, nhưng từ từ, Phương Chiêu Mộ phát hiện người Hoa trong phòng thí nghiệm không muốn nói chuyện với cậu, tuy anh bạn da trắng làm cùng đề tài rất chi là nhiệt tình, nhưng lại không nói được nhiều lắm, bạn bè ở trong nước sai lệch múi giờ, càng là nước xa nan giải gần khát (aka nước xa không cứu được lửa gần).

Trước đây Phương Chiêu Mộ rất sợ lạc đàn, thích hô bằng dẫn bạn (= lúc nào cũng có bạn bè bên cạnh), cậu chưa từng phải trải qua những ngày một mình một người âm thầm như vậy – âm thầm cũng không nói làm gì, nhưng điều khiến cậu run sợ trong lòng, thâm chí mỗi sáng sớm tỉnh dậy, cậu bắt đầu sợ một khắc bước ra khỏi phòng kia.

Không có ai nói trắng ra với cậu cả, nhưng Phương Chiêu Mộ có thể cảm giác được cậu bị cô lập là do Tống Viễn Tuần, mà nguyên nhân cụ thể Tống Viễn Tuần không thích cậu, Phương Chiêu Mộ lại không có chút đầu mối nào.

Cậu chỉ biết là mọi người quay quanh Tống Viễn Tuần, mà Tống Viễn Tuần không thích cậu, cho nên tất cả mọi người bắt đầu vô tình hay cố ý không nhìn thấy cậu.

Chiến tranh lạnh của người lớn khiến lòng người sinh sợ hãi, ở trên điện thoại di động Phương Chiêu Mộ đặt lịch đếm ngược tới ngày về nước, mỗi ngày ngóng trông đợt trao đổi học sinh này kết thúc, giống như lúc cậu vẫn còn ở khoa, mong chờ cuộc sống học sinh trao đổi bắt đầu vậy.

Phương Chiêu Mộ đã tải app này được một thời gian, nhưng có lòng mà không có gan nên cả việc đăng ký tài khoản cũng không dám làm, hôm nay ban ngày bị chọc giận, một bụng tức giận không chỗ phát tiết, rốt cuộc mới lấy dũng khí, muốn dùng app này giảm bớt áp lực.

Cậu nhắn cho Andrew 2 cái tin nhắn, bắt đầu nhìn chằm chằm cuộc trò chuyện trên màn hình ngẩn người. Ở lần thứ 20 lục soát trong ký ức coi mình và Tống Viễn Tuần rốt cuộc đã từng có lúc không vui ở phòng thí nghiệm hay chưa, thì Andrew nhắn tin trả lời cậu.

“Nói cái gì?”

Chỉ 3 chữ cùng một dấu chấm hỏi đã làm cho tinh thần Phương Chiêu Mộ chấn động mạnh, cậu đã sắp quên mất có bao ngày mình ở C thị chưa nói tiếng Trung với ai rồi.

Phương Chiêu Mộ nhấn xuống nút ghi âm, hỏi Andrew “Anh đang ở đâu vậy?”

Cậu quay lại nhìn phần thông tin một chút, rồi nói với Andrew: “Tôi xem trên app nói chúng ta chỉ cách nhau 3km, nếu muốn gặp mặt sẽ rất nhanh.”

Một lát sau, Andrew trả lời Phương Chiêu Mộ: “Gặp mặt?”

Phương Chiêu Mộ hơi hơi sửng sốt, tin nhắn thứ ba của Andrew đã gửi tới: “Cậu đang ở đâu?”

Phương Chiêu Mộ suy nghĩ một chút, nói cho Andrew: “Tôi ở phụ cận trường T.”, lại thử hẹn anh lần nữa: “Lần đầu tiên anh dùng app này sao? Lúc nào rảnh rỗi, chúng ta hẹn nhau ra uống rượu nhá.”

Andrew trả lời tin nhắn rất chậm, Phương Chiêu Mộ để điện thoại xuống, đọc vài trang sách, Andrew mới nhắn tin tới: “Cậu vội vã như vậy?”

Phương Chiêu Mộ thấy Andrew có chút kỳ quái, liền đổi thành đánh chữ, hỏi ngược lại anh: “Dùng app này không phải vì việc này à?”

Lần này Andrew trả lời rất nhanh, có điều lại là câu hỏi: “Việc nào?”

Phương Chiêu Mộ nhìn màn hình vài giây, mất hứng thú trả lời, bỏ cuộc trò chuyện của Andrew qua một bên, bắt đầu xem thông tin những người khác.

Không lâu sau, Andrew lại gửi một tin nhắn khác tới, hỏi Phương Chiêu Mộ: “Cậu thường chơi app này?”

Phương Chiêu Mộ lượn một vòng, không coi trọng những người khác, bèn một lần nữa trở về cuộc trò chuyện cùng Andrew, trung thực nói với anh: “Tôi cũng là lần đầu tiên chơi, anh là người đầu tiên tôi ghép đôi thành công.”

“Tại sao lại ghép đôi tôi?” Andrew hỏi cậu.

Cảm giác trao đổi qua tin nhắn không chân thật bằng trao đổi qua giọng nói. Andrew không gửi tin nhắn thoại cho Phương Chiêu Mộ, mà đánh chữ lạnh như băng, Phương Chiêu Mộ cảm thấy chính mình như đang nói chuyện với người máy vậy, không nhịn được muốn đùa giỡn đối phương. Phương Chiêu Mộ ấn ghi âm, nói với Andrew: “Tôi cảm thấy kỹ sư rất gợi cảm. Tôi thích người lớn tuổi hơn tôi một chút.”

Qua một lúc, không thấy Andrew trả lời, Phương Chiêu Mộ liền hỏi anh: “Có phải anh thẹn thùng rồi không?”

“Không phải.” Andrew trả lời ngay.

Phương Chiêu Mộ cảm thấy phản ứng của Andrew chơi rất vui, rất lâu rồi cậu không có vui vẻ như vậy, tiếp tục nói với Andrew: “Tôi không tin.”

Không đợi Andrew trả lời, Phương Chiêu Mộ lại hỏi anh: “Tại sao anh chơi app này, là bởi vì ở ngoài đời thẹn thùng đến không tìm được bạn trai sao?”

“Không phải.” Andrew lặp lại câu trả lời.

“Tôi cảm thấy là đúng á.” Phương Chiêu Mộ đùa anh, “Anh đến cả gửi tin nhắn thoại cho tôi cũng không dám.”

Qua nửa phút, rốt cuộc đầu bên kia gửi qua một tin nhắn thoại 2s.

Phương Chiêu Mộ mở ra nghe, một giọng nam trầm thấp rất lạnh lùng vang lên: “Không phải.”

Trong chớp mắt vừa mới nghe thấy nó, trong lúc hoảng hốt Phương Chiêu Mộ cảm thấy âm thanh này hình như đã nghe ở đâu đó rồi, lại lập tức bị câu phủ nhận đầy nghiêm túc của đối phương chọc cho cười ha hả. Cậu nghe rất nhiều lần, sau mới gửi một tin nhắn thoại qua chê cười đối phương: “Andrew, anh thật ngốc.”

Andrew không để ý tới cậu, Phương Chiêu Mộ còn nói: “Có điều có ai từng khen giọng anh rất êm tai chưa?”

“Kỹ sư đồng nghiệp của anh chắc chắn sẽ không khen anh đâu”, Phương Chiêu Mộ đùa giỡn đối phương đến nghiện, còn nói: “Tôi đây khen anh giùm cho, Andrew, giọng nói anh rất dễ nghe —— cơ bắp cũng rất đẹp mắt.”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Gà Cay

Betaer: Có chút tò mò

2b82eaba97969d1fa696034baae0c26c


Chương 3

Sáng sớm, Tống Viễn Tuần vừa vào phòng thí nghiệm, liền nhìn thấy Phương Chiêu Mộ đang đứng bên tủ hồ sơ, quay lưng về phía cửa sắp xếp đồ đạc.

Có lẽ cảm giác được có người đi vào, Phương Chiêu Mộ ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái, vừa vặn đối mặt cùng Tống Viễn Tuần, chẳng qua chưa được một giây đồng hồ cậu đã cúi đầu xuống.

Phương Chiêu Mộ thấp hơn Tống Viễn Tuần không ít, lưng cùng vai hơi cong, nhìn qua có vẻ rất cứng ngắc, không thấy chút thoải mái nào như trên app tình yêu tối qua.

Bước chân Tống Viễn Tuần không dừng lại, trực tiếp lướt qua Phương Chiêu Mộ, hướng đến Trương Nhiễm Vũ cùng tổ với anh.

Tối hôm qua, sau khi Tống Viễn Tuần nghe xong mấy lời khen ngợi của Phương Chiêu Mộ, anh liền quyết đoán xóa xừ cái app tình yêu kia đi. Dù sao thì bị Phương Chiêu Mộ kích thích đến á khẩu thực sự là rất không lý trí, hơn nữa tán gẫu với học nghiệp không tinh là đồng tính luyến ái, càng thêm lãng phí thời gian. (Học nghiệp = học cùng 1 ngành?)

“Viễn ca.” Trương Nhiễm Vũ cùng Tống Viễn Tuần chào hỏi một chút, rồi đưa anh nhìn những dữ liệu hạch toán tối hôm qua.

Hạng mục của tổ bọn họ đã tiến hành được hơn nửa, đang bước vào giai đoạn kết thúc, hôm nay hẹn nhau trong phòng thí nghiệm mở một cuộc họp nhỏ, sau đó sẽ bắt đầu viết luận văn.

Không lâu lắm, những người khác trong tổ cũng đến đủ, Tống Viễn Tuần phân công công việc cho mọi người xong, đột nhiên phía sau truyền đến tiếng bình thủy tinh vỡ vụn.

Tất cả đều quay lại nhìn, Phương Chiêu Mộ làm rơi vỡ một ống nghiệm, đang cúi người nhặt.

“Lại là cậu ta…” Trương Nhiễm Vũ lộ ra biểu tình trào phúng, “Mất mặt.”

Trương Nhiễm Vũ nói chuyện âm thanh không lớn, nhưng vẫn đủ để Phương Chiêu Mộ nghe được. Phương Chiêu Mộ dọn hết mảnh thủy tinh vỡ đem ném vào thùng rác, quay người nhìn Trương Nhiễm Vũ, giọng nói lạnh nhạt hỏi Trương Nhiễm Vũ: “Tôi làm gì mà mất mặt?”

Chiều hôm qua, Phương Chiêu Mộ chính là bị tên Trương Nhiễm Vũ này chọc tức.

Nếu như nói Tống Viễn Tuần là người trung tâm rực rỡ kín đáo trong phòng thí nghiệm, vậy Trương Nhiễm Vũ chính là nhân vật tầm thường đại thái giám bên người Hoàng Đế trong phim truyền hình.

Tống Viễn Tuần muốn thi hai cái học vị, thường thường không ở phòng thí nghiệm, anh sẽ không trực tiếp xung đột với Phương Chiêu Mộ, thậm chí còn không nói chuyện nhiều cùng Phương Chiêu Mộ, cùng lắm cũng chỉ là không nhìn đến hoặc tránh né.

Nhưng Trương Nhiễm Vũ thì không, cuộc sống của Trương Nhiễm Vũ chỉ có hai sở thích, một là nịnh bợ Tống Viễn Tuần, hai là nghĩ trăm phương ngàn kế tìm phiền phức cho Phương Chiêu Mộ.

Ngày hôm qua, lúc Phương Chiêu Mộ lấy thuốc thử, không cẩn thận đụng phải Tống Viễn Tuần đang dùng cân điện tử.

Tống Viễn Tuần đứng bên cạnh Phương Chiêu Mộ, nhanh chóng lấy sách thí nghiệm đang cầm đẩy tay Phương Chiêu Mộ ra, rồi cúi đầu nghiêm mặt mà nhìn đối phương. Nhưng mà, Tống Viễn Tuần còn chưa mở miệng nói chuyện, Trương Nhiễm Vũ đã lập tức xen vào, bắt đầu trách cứ Phương Chiêu Mộ phá huỷ thành quả nghiên cứu nửa tiếng đồng hồ của Tống Viễn Tuần.

Ban đầu Phương Chiêu Mộ còn ôn tồn xin lỗi, sau đó bị Trương Nhiễm Vũ bám mãi không tha liên tục mắng mỏ, sắc mặt không khỏi lạnh xuống, lấy được thuốc thử mình cần liền quay đầu rời đi.

Trương Nhiễm Vũ không nghĩ Phương Chiêu Mộ từ trước đến giờ luôn nhường nhịn lại dám phản bác, hơi ngừng lại, mắt thấy Phương Chiêu Mộ đang tiến dần về phía mình.

“Tôi làm sao mà mất mặt?” Phương Chiêu Mộ đến gần Trương Nhiễm Vũ, lại hỏi một lần nữa.

Phương Chiêu Mộ tuy rằng không cao, nhưng vẫn cao hơn Trương Nhiễm Vũ gần nửa cái đầu.

Ánh mắt của cậu sắc bén, trong tay còn nắm chặt nửa cái ống nghiệm bị vỡ. Trương Nhiễm Vũ bị Phương Chiêu Mộ nhìn chằm chằm, có chút hoảng hốt mà lui về sau một bước, khẩn trương đến độ mông dán sát cạnh bàn, lấy hết dũng khí mạnh miệng cãi lại Phương Chiêu Mộ: “Tôi có nói là cậu à?”

“Thế cậu đang nói ai?” Phương Chiêu Mộ nhếch khoé miệng với Trương Nhiễm Vũ, hỏi.

“Được rồi, hai người đừng ồn ào nữa.” Chu Mộng đang đứng xem đến khuyên giải, nói với Phương Chiêu Mộ, “Nhiễm Vũ chỉ là thuận miệng nói một câu thôi, cậu tưởng là thật đó à.”

Phương Chiêu Mộ ban đầu còn muốn tranh cãi thêm vài câu, đúng lúc giáo viên trợ giảng cùng giáo sư đi vào phòng thí nghiệm, đành phải thôi.

Phương Chiêu Mộ đi lên lầu, đến vị trí của chính mình, mở máy tính, lấy điện thoại di động ra, mở ra app mới bắt đầu sử dụng ngày hôm qua.

Tối qua, sau khi khen cơ bắp của Andrew xong, Andrew thật giống như là xấu hổ, mãi không chịu trả lời tin nhắn của cậu.

Phương Chiêu Mộ cảm giác bản thân có chút giống chim non, ngoại trừ Andrew ra thì ai cũng không muốn liên hệ. Mở ra khung trò chuyện với Andrew, gửi một tin nhắn cho anh ta.

Hắn trước tiên gõ chữ, nói chào buổi sáng, hỏi đối phương đã rời giường hay chưa, sau khi viết báo cáo phân tích hồi lâu trở lại, Andrew vẫn chưa trả lời tin nhắn, Phương Chiêu Mộ bèn gửi qua một tin nhắn thoại, hơi ngâm nga nói với Andrew: “Anh đang làm gì đó?”

“Ngày hôm nay tôi lại gặp phải một tên ngu ngốc, tâm tình không quá tốt, anh nói chuyện phiếm với tôi một lúc đi.” Phương Chiêu Mộ nhất quyết quấy rầy đối phương: “Có được không vầy?”

Mới vừa nói xong, Phương Chiêu Mộ liền nghe thấy phía sau có tiếng động nhỏ, quay đầu lại nhìn, Tống Viễn Tuần hiếm khi lên lầu lúc này vậy mà đang đưa lưng về phía cậu, lấy ra laptop.

Trên lầu có thêm người, Phương Chiêu Mộ không tiếp tục gửi tin nhắn thoại nữa, đành gửi cho Andrew mấy cái icon gào khóc, rồi bắt đầu tập trung xem tài liệu.

Phương Chiêu Mộ xem xong một bài luận văn, không nhịn được lại mở khung tán gẫu, phát hiện Andrew đã trả lời tin nhắn của cậu, Andrew nói: “Bị tên ngu ngốc kia chọc đến khóc?”

“Ừm.” Phương Chiêu Mộ nằm nhoài trên bàn, gõ từng chữ từng chữ gửi cho Andrew, “Đang khóc nè.”

Lần này Andrew trả lời nhanh hơn tối qua nhiều, anh nói với Phương Chiêu Mộ: “Tôi không tin, cậu chụp cho tôi xem.”

“Tôi bây giờ đang trong phòng thí nghiệm, bên cạnh còn có người.” Phương Chiêu Mộ quay đầu lại nhìn một chút, Tống Viễn Tuần đang ngồi đó rất nghiêm túc gõ chữ, hẳn là sẽ không chú ý đến mình bên này đi, bèn nhỏ giọng nói với Andrew, “Anh không làm việc sao?”

“Đang làm việc” Andrew lại nói, “Thấy cậu nói tâm tình không tốt, bớt tí thời gian tâm sự với cậu.”

Phương Chiêu Mộ cảm giác được Andrew hình như có chút không giống tối qua, hình như là nhiệt tình hơn một ít. Phương Chiêu Mộ nhất thời cũng không biết mình muốn nói gì, liền nói với anh: “Cám ơn nhìu, có người chịu nói chuyện với tôi, tâm trạng tôi đã tốt hơn rồi.”

“Trong phòng thí nghiệm có thể gửi tin nhắn thoại sao?” Andrew hỏi Phương Chiêu Mộ, “Cậu học cái gì?”

“Được mà.” Phương Chiêu Mộ nói cho Andrew chuyên ngành của mình, lại hỏi anh, “Công việc của kỹ sư cơ khí là gì vậy? Có phải là rất bận không?”

Lời còn chưa dứt, phía sau Phương Chiêu Mộ liền truyền đến chút tiếng động, cậu quay đầu lại, liếc mắt nhìn qua, là Tống Viễn Tuần vừa đứng lên, cầm điện thoại di động bước nhanh về phía cầu thang.

Bên kia Andrew đột nhiên không có động tĩnh gì, Phương Chiêu Mộ phân tích xong vài số liệu ngẩng đầu lên, tiện tay gửi đi mấy tin nhắn: “Thật sự bận đến thế sao?”

Lại một lúc sau, Phương Chiêu Mộ mới nhận được hồi âm, bên trên chỉ có ba chữ: “Phải, rất bận.”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Chân

Betaer: Bạn cute



(Tui đã rất nỗ lực để tìm 1 cái ảnh đi dưới mưa không ô, nếu đeo thêm cái túi thì tốt quá. Cuối cùng tui tìm được 2 cái, 1 cái không ô không túi, 1 cái thì có ô có túi Orz. Và rồi tui chọn cái này tại cái kia trông não nề quá:v. Túm cái quần lại là mọi người xem tạm đi ha:D)

Chương 4

Tống Viễn Tuần reset lại phần mềm, đơn giản là vì anh không hy vọng Triệu Hàm dùng cái tài khoản này cùng Phương Chiêu Mộ làm loạn.

Lúc nãy Tống Viễn Tuần vừa mới bước lên lầu, ngồi phía sau lưng Phương Chiêu Mộ, thì nhận được tin nhắn mật khẩu tài khoản phần mềm của Triệu Hàm.

Triệu Hàm hỏi anh chơi thế nào rồi, đã tìm ra con người thật của mình chưa?

“Xóa lâu rồi.” Tống Viễn Tuần trả lời anh ấy.

Ở đầu bên kia Triệu Hàm nhảy dựng lên, gửi một đoạn tin nhắn thoại thật dài trách móc Tống Viễn Tuần uổng phí công sức anh đã cố mua thẻ hội viên một tháng, lại nói: “ Thôi, cậu không cần thì tớ dùng vậy.”

Lúc đó Tống Viễn Tuần đang bận, không coi là chuyện gì to tát, cho đến khi anh từ phía sau nghe Phương Chiêu Mộ đột nhiên thấp giọng nói mấy câu đó, mới khiến anh chú ý.

Tống Viễn Tuần cảm thấy không hài lòng, mà là Phương Chiêu Mộ ngữ khí quá giống tối hôm qua, còn nói “công tác” rồi gì mà “kỹ sư cơ khí”, trong lòng Tống Viễn Tuần vang lên cảnh báo mãnh liệt.

Anh cầm điện thoại đi xuống lầu, cài lại phần mềm một lần nữa, đăng nhập tài khoản khiến Triệu Hàm bị cưỡng chế logout, mở ra khung chat, một hơi đọc xong tin nhắn của Triệu Hàm và Phương Chiêu Mộ, trực tiếp đổi mật khẩu.

Thông báo đổi mật khẩu thành công vừa nhảy ra không quá vài giây, Triệu Hàm đã gọi tới, anh ấy tức giận hỏi Tống Viễn Tuần: “Tớ đang nói chuyện với tiểu Mu giữa chừng, cậu đổi mật khẩu làm cái gì?”

“Cậu muốn nói chuyện với cậu ta thì tự đi đăng ký tài khoản khác, không được dùng cái này.” Tống Viễn Tuần không kiên nhẫn nói. Anh nghĩ tới lịch sử cuộc trò chuyện liền tức giận, Triệu Hàm không khác gì một con Teddy (*) hình người, ở trên app kết bạn của bạn thân nói chuyện nửa ngày còn không muốn ngừng.

(*) Poodle loại nhỏ, nổi tiếng vì hay động dục

“Anh hai à, phần mềm này căn cứ theo khoảng cách rồi ngẫu nhiên ghép đôi với nhau, tớ ở xa như vậy, căn bản là không có ghép được có hiểu không, mau đổi mật mã lại cho tớ đi”, Triệu Hàm nhẹ giọng nói, “Mà cũng phải nói một câu, giọng nói của Mu thật dễ nghe mà.”

“Thích nam sắc từ khi nào thế?” Tống Viễn Tuần hỏi hắn.

Từ nhỏ đến lớn Triệu Hàm quen rất nhiều bạn gái, chưa từng đi tìm đồng tính, vậy mà càng lớn cuộc sống lại càng loạn.

“Tùy tiện tán gẫu một chút thôi mà.” Triệu Hàm nói, “Nói nữa ảnh của cậu ta nhìn cũng không tồi. Ài, không phải cậu xóa nó rồi à, tớ lợi dụng phế phẩm một chút cũng không được sao?”

“Không được.” Tống Viễn Tuần nói như chém đinh chặt sắt, “Tớ nói muốn dùng thì đăng ký một tài khoản khác.”

“…Được rồi.” Triệu Hàm cũng không dám cứng rắn đối đầu Tống Viễn Tuần, ủy khuất cúp điện thoại, lại đăng ký một tài khoản khác.

Tống Viễn Tuần cúp điện thoại, thì nhận được tin nhắn Phương Chiêu Mộ gửi tới, anh trả lời ba chữ “Phải, rất bận”, khoá màn hình điện thoại, đi nhìn tiến độ của Chu Mộng, vừa quay trở lại đầu cầu thang thì đụng ngay Phương Chiêu Mộ đeo túi xách đang từ trên lầu đi xuống.

Trong phòng thí nghiệm rất nóng, Phương Chiêu Mộ cởi áo khoác vắt trên cánh tay, bên trong mặc một cái áo len cổ thấp, lộ ra một mảng ngực không săn chắc mấy, một bên vai đeo túi xách, nên kẹp lại cổ áo, bên còn lại thì áo sắp từ trên bả vai trượt xuống dưới, vô cùng khiếm nhã, Tống Viễn Tuần chỉ liếc mắt nhìn một chút rồi dời mắt ngay.

Ở trên cầu thang lúc đi sượt qua nhau, Phương Chiêu Mộ vừa vặn giơ tay, mu bàn tay đụng phải cánh tay Tống Viễn Tuần, da mu bàn tay Phương Chiêu Mộ rất mềm yếu, trên người lại mang theo một mùi hương ngọt ngấy phát ngán, làm cho Tống Viễn Tuần cảm thấy cả người không khoẻ.

Trở lại chỗ ngồi không bao lâu. Tống Viễn Tuần liền nhận được tin nhắn của Phương Chiêu Mộ.

“C thị trời mưa, anh có mang dù không?”

Phương Chiêu Mộ chụp ảnh mưa gửi Tống Viễn Tuần, Tống Viễn Tuần mở ra, bên ngoài hình như mưa rất lớn, không khí kết hợp với mưa ập xuống tạo thành một màn sương mù mông lung.

Quỷ thần xui khiến, Tống Viễn Tuần trả lời Phương Chiêu Mộ một câu: “Cậu có mang dù à?”

“Không có.” Phương Chiêu Mộ tội nghiệp nói với Tống Viễn Tuần, “Chắc tôi phải đội mưa đi về.”

Tống Viễn Tuần vốn không muốn trả lời, nhưng nhìn tấm hình Phương Chiêu Mộ gửi tới, vẫn chậm rãi đánh vài chữ: “Sao không đợi tạnh mưa rồi hãy đi?”

“Ừm, không muốn ở lại trong phòng thí nghiệm, những người kia thật phiền.” Phương Chiêu Mộ nói, “Tôi về nhà còn tìm anh nữa.”

Tống Viễn Tuần nhìn chằm chằm màn hình máy tính, nhìn số liệu trên đó, qua vài giây, đứng lên đi tới bên cửa sổ, nhìn xuống bên dưới phòng thí nghiệm.

Phương Chiêu Mộ mặc áo khoác vào, đeo túi xách, bước vào trong làn mưa, từ tầng 5 nhìn xuống, cậu nhỏ xíu, hình như bởi vì trời lạnh nên ôm cánh tay, bước nhanh về phía trước.

Tống Viễn Tuần không biết nhà Phương Chiêu Mộ ở chỗ nào, nhưng bất luận ở đâu, trong cơn mưa lớn như vậy lại đi bộ về nhà, thì nhất định là ướt từ đầu đến chân.

“Viễn ca!” Trương Nhiễm Vũ lên tầng, cầm theo một cái Ipad, gọi Tống Viễn Tuần, “Anh xem hai bộ số liệu này, có chút vấn đề phải không?”

Tống Viễn Tuần đi tới, tạm thời đem Phương Chiêu Mộ đang dầm mưa đặt ra sau đầu.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Gà cay

Betaer: Bạn cute



(Vừa tỉnh ngủ:v)

Chương 5

Lúc Phương Chiêu Mộ về đến nhà, cả người như muốn đóng băng, đi đứng nghiêng nghiêng ngả ngả, trước vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, sau lên giường trùm chăn ngủ thẳng tới hai giờ chiều, vì đói bụng quá nên mới chịu bò dậy. Trong phòng cũng không có đồ ăn, cậu đành phải rót một cốc sữa ngồi một đống ở giữa giường, hai tay nâng cốc uống mấy ngụm, đột nhiên nghe thấy âm báo có tin nhắn của điện thoại di động vang lên.

Phương Chiêu Mộ để cốc xuống, cầm điện thoại lên xem, Andrew gửi cho cậu một tin nhắn, hỏi cậu đã về nhà chưa. Phương Chiêu Mộ sửng sốt trong giây lát, nhìn đồng hồ, cậu phát hiện tin nhắn gần nhất cậu gửi cho Andrew cũng đã hơn bốn giờ trước rồi, không biết Andrew bị công việc bận rộn hành hạ đến mức nào, mới có thể tại thời điểm bốn giờ sau hỏi thăm cậu đã về nhà chưa?!

“Đã về nhà.” Phương Chiêu Mộ trả lời Andrew, “Tôi đã ngủ một giấc tỉnh lại rồi, anh giờ mới hết bận?”

“Ừm.” Andrew chỉ trả lời một chữ.

Phương Chiêu Mộ lại uống một ngụm sữa, lười kéo rèm cửa sổ ra xem bên ngoài, nên trực tiếp hỏi luôn Andrew: “Bây giờ đã tạnh mưa rồi à?”

Andrew đáp lại cậu: “Tạnh rồi.”

Phương Chiêu Mộ không nhịn được oán giận với Andrew một chút: “Tôi vẫn luôn hoài nghi mình bị quỷ mưa quấn thân, chỉ cần tôi ra ngoài mà không mang theo ô ý, thì cho dù trời có trong xanh cỡ nào, cũng sẽ đổ mưa ngay lập tức. Tôi vừa về đến nhà, là mưa tạnh ngay.”

Một lát sau, Andrew trả lời Phương Chiêu Mộ: “Mê tín.”

Phương Chiêu Mộ nhìn hai chữ này, cảm thấy Andrew cứng nhắc đến mức có chút đáng yêu, cậu suy nghĩ một chút, dùng giọng điệu vô cùng thần bí nói với Andrew: “Bây giờ tôi đang ở nhà, không có ai khác cả, có thể chụp hình, anh có muốn xem không?”

Nói xong, Phương Chiêu Mộ lại gửi thêm một câu: “Muốn xem thì anh gửi tin nhắn thoại cho tôi đi, đừng gõ chữ nữa được không?”

Phương Chiêu Mộ rất thích cùng người ta nói chuyện, khổ nỗi ở trường học không có người nào có thể trò chuyện với cậu a.

Hiện tại xuất hiện một người lạ không quen biết, nhưng lại khiến trong lòng cậu nảy sinh chút hảo cảm với cái người tên Andrew này, Phương Chiêu Mộ không nhịn được mà quấy rầy đối phương.

Không lâu sau đó, Andrew thật sự gửi đến một tin nhắn thoại, Phương Chiêu Mộ mở ra nghe, Andrew dùng thanh âm lãnh khốc nói với Phương Chiêu Mộ: “Không muốn xem.”

Phương Chiêu Mộ ôm điện thoại di động nở nụ cười nửa ngày, tiện tay chụp qua loa một tấm rồi gửi cho Andrew, cậu chế nhạo nói: “Không muốn xem thì anh gửi tin nhắn thoại làm quái gì hả.”

Tống Viễn Tuần đang thương lượng với mấy người bạn học ở thư viện, nhìn thấy khung trò chuyện nhảy ra tấm hình thu nhỏ và tin nhắn thoại, ngón tay hơi ngừng lại, rồi mở ra ảnh Phương Chiêu Mộ vừa gửi tới trước.

Bức ảnh của Phương Chiêu Mộ chụp đặc biệt tùy ý, hơn phân nửa là chăn, chỉ lộ ra vai cùng non nửa khuôn mặt, mắt phải đều không chụp được toàn bộ, hai gò má của cậu vì vừa ngủ dậy mà ửng hồng, khoé miệng nhếch lên. Phương Chiêu Mộ có cặp mắt đào hoa, nơi khóe mắt có một nốt ruồi rất nhỏ, tuy rằng ánh sáng trong phòng khá mờ, hoặc là dùng camera trước chụp, nên thấy tròng mắt sáng lấp lánh như đang ngậm nước.

Tống Viễn Tuần chỉ nhìn vài giây ngắn ngủi, rồi cất điện thoại đi, nhưng không biết tại sao, đôi mắt của Phương Chiêu Mộ cứ luôn ẩn hiện trong đầu anh, đuổi cũng không đi.

Tống Viễn Tuần cho là, bản thân Phương Chiêu Mộ so với bức ảnh kia thì cậu ngoài đời lại trắng hơn một ít.

Lúc Tống Viễn Tuần từ thư viện đi ra, mặt trời đã bắt đầu xuống núi, anh ngồi vào trong xe, nhìn thấy tin nhắn Phương Chiêu Mộ nói cuối tuần sau cậu sẽ đến nội thành, hỏi Tống Viễn Tuần có muốn hẹn nhau đi ăn cơm hay không.

Tống Viễn Tuần nghĩ vài giây, rồi trả lời Phương Chiêu Mộ: “Tôi không rảnh.”

Anh thật không rõ mình và Phương Chiêu Mộ tán gẫu qua lại là ý tứ gì, thậm chí từ sâu trong nội tâm cứ muốn miệt mài theo đuổi nguyên nhân mâu thuẫn này. Đây là việc không khéo léo mà nhất mà Tống Viễn Tuần đã làm trong lịch sử hơn hai mươi năm qua, nhưng ngộ nhỡ cái tên Triệu Hàm kia thừa dịp anh không chú ý trộm dùng cái tài khoản này thì phải làm sao.

Còn không bằng Tống Viễn Tuần tự mình xử lý lạnh, kiềm chế lại Phương Chiêu Mộ, khiến cho cậu mất hứng thú Andrew thì càng an toàn.

“Cuối tuần mà cũng phải đi làm ư, vậy anh chỉ rảnh buổi tối thôi à?” Phương Chiêu Mộ hỏi anh, còn nói thêm, “Công việc thật vất vả.”

Tống Viễn Tuần bận lái xe, không trả lời. Trên đường từ trường học về nhà, Tống Viễn Tuần lại nhận được hai tin nhắn của Phương Chiêu Mộ gửi đến. Anh lái xe vào ga ra, dừng xe xong, mở ra nghe.

Phương Chiêu Mộ nói: “Trước đây tôi chẳng muốn đi làm gì cả, chỉ muốn ở trường học cả đời thôi.”

“Nhưng mà nếu như sau này còn phải đụng chạm với mấy người đó ở phòng thí nghiệm như bây giờ, thà ra đi làm còn sướng hơn.”

Tống Viễn Tuần nghe xong bỗng nhớ tới tuần giữa học kì trước, có một người bạn học thời cấp ba tên là Lí Vị đến tìm anh, hỏi một chút về chuyện của trường T, nói nếu không có chuyện bất ngờ xảy ra, học kì sau cậu ta sẽ đến đây trao đổi một năm. Nhưng học kì này đến, người tới trao đổi lại thành Phương Chiêu Mộ.

Theo lễ phép, Tống Viễn Tuần mới hỏi thăm Lý Vị một câu, Lý Vị đáp lại giọng điệu tương đối phẫn nộ, cậu ta nói Phương Chiêu Mộ không biết dùng thủ đoạn gì, chiếm mất danh ngạch của cậu ta, còn dùng giọng điệu ngả ngớn hết sức vi diệu nói với Tống Viễn Tuần “Đều nói chủ nhiệm khoa đối xử với cậu ta giống y như con ruột, thế nhưng ai mà biết được cơ chứ.”

Ngày thứ hai Tống Viễn Tuần gặp được Phương Chiêu Mộ, cũng đã hiểu đôi chút ý trong câu nói của Lý Vị.

Lúc đó Phương Chiêu Mộ còn không gò bó như bây giờ, cậu ấy cứ loi choi quẹo bên này quẹo bên kia ở phòng thí nghiệm, thường cọ cọ tới bên Tống Viễn Tuần, nói mình cũng chuẩn bị làm đề tài tương tự, muốn hỏi Tống Viễn Tuần chút vấn đề liên quan.

Tống Viễn Tuần bị mùi hương trên người Phương Chiêu Mộ làm cho phiền lòng, không trả lời cậu, chỉ nói với Phương Chiêu Mộ: “Này bạn, bạn tới phòng thí nghiệm cũng phải xịt nhiều nước hoa như vậy à?”

Ý cười trong mắt Phương Chiêu Mộ lập tức biến mất, sắc mặt của Chu Mộng cùng Trương Nhiễm Vũ đứng cách đó không xa cũng hơi biến hoá.

Trương Nhiễm Vũ là loại người thích nịnh bợ những người có chút ít thành tựu, trước khi nhập học đã thám thính được Tống Viễn Tuần là con trai độc nhất của một vị chủ tịch tập đoàn sản xuất thuốc sinh hóa trong nước xếp ở mấy vị trí đầu trong nghiệp giới. Học sinh đã tốt nghiệp nếu như có dự định về nước phát triển, cũng đều muốn giao thiệp với người nhà Tống Viễn Tuần, Trương Nhiễm Vũ đã chuẩn bị dốc hết sức lấy lòng Tống Viễn Tuần, muốn thu được chút lợi lộc. Tuy rằng Chu Mộng không đến nỗi chân chó như Trương Nhiễm Vũ, nhưng sau khi Tống Viễn Tuần tỏ vẻ phiền chán về bộ dạng của Phương Chiêu Mộ, cô ta cũng bất động thanh sắc xa lánh Phương Chiêu Mộ.

Phương Chiêu Mộ là người rất mẫn cảm, cảm giác thấy bản thân không được bọn họ hoan nghênh, những lúc ở phòng thí nghiệm cũng không còn tung ta tung tăng nữa, nhưng mùi hương trên người cậu lại không vì Tống Viễn Tuần nhắc nhở mà nhạt bớt đi.

Tống Viễn Tuần ngồi trong xe một lát, ấn mạnh vào bức ảnh Phương Chiêu Mộ gửi tới, nhìn dòng chữ “Lưu ảnh”, cuối cùng vẫn không ấn lưu ảnh đã tắt điện thoại.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Chân

Betaer: Bạn cute

img_8517


Chương 6

Cái tên Andrew này thật quái.

Anh ta trả lời tin nhắn cực kỳ chậm, cũng không thích gửi tin nhắn thoại hay gọi điện với Phương Chiêu Mộ, chứ đừng nói đến gặp mặt, Phương Chiêu Mộ không nghĩ ra loại người không hề có ý định kết bạn này tại sao lại cài đặt phần mềm kết bạn.

Có điều sau khi Phương Chiêu Mộ nói chuyện cùng Andrew vài lần, ngược lại tự nhận là mò ra một thuộc tính của đối phương. Andrew rất chậm nhiệt (khó nói chuyện khó kết bạn), rất thận trọng, Phương Chiêu Mộ luôn phải đuổi theo nói chuyện mấy câu mới ung dung trả lời vài chữ, nhưng cũng không phải là che không nóng*.

*Che không nóng: Rất lạnh lùng, không thể dùng tình cảm cảm hóa được =)) kiểu như thế. Nguyên câu này có thể hiểu là công lạnh lùng nhưng không phải là kiểu che không nóng, tức là có thể cảm hóa được.

Nhờ sự nỗ lực của Phương Chiêu Mộ, so với lúc mới bắt đầu, tần suất trả lời tin nhắn của Andrew đã cao hơn một chút, mới đây nhất, Phương Chiêu Mộ hỏi Andrew có nói chuyện với người khác ở trên phần mềm hay không, hiếm thấy Andrew hỏi ngược lại Phương Chiêu Mộ: “Cậu có à?”

“Anh nói trước là có hay không đi đã?” Phương Chiêu Mộ nói.

Thật ra Phương Chiêu Mộ từng có kết bạn với mấy người khác, chỉ là bọn họ quá trực tiếp, vừa kết bạn đều muốn cùng cậu chat nude hoặc trực tiếp hẹn ngày gặp mặt, làm cho Phương Chiêu Mộ cảm thấy Andrew lạnh nhạt với cậu như vậy có thể tin cậy hơn, liền xoá những người khác, chỉ nói chuyện với Andrew.

“Không có.” Andrew trả lời cậu.

Phương Chiêu Mộ chột dạ một chút liền nói với Andrew: “Tôi cũng không có, chỉ có anh.”

Andrew dường như không tin nên lại hỏi: “Có thật không?”

“Thật chỉ có anh,” Phương Chiêu Mộ chụp màn hình người liên lạc trên phần mềm gửi cho Andrew, cây ngay không sợ chết đứng mà nói dối, “Anh xem, chỉ có một mình anh.”

Andrew không nói lời nào, Phương Chiêu Mộ mặt dày nói muốn xem màn hình người liên lạc của Andrew, Andrew không nghĩ sẽ gửi, Phương Chiêu Mộ liền vu khống Andrew giả bộ ngây thơ, nhất định có hơn 200 người liên lạc.

Andrew nói không lại Phương Chiêu Mộ, qua mấy phút, cũng chụp màn hình gửi qua, ảnh chụp giống như Phương chiêu Mộ, sạch sẽ, chỉ có một người là Mu.

“Lâu như vậy mới gửi hình qua, không phải là xoá bớt rồi chứ.” Phương Chiêu Mộ đúng lí không buông tha người* quyết đùa giỡn Andrew đến cùng.

*Trong khi tranh chấp chỉ cần có lý, sẽ không chịu nhượng bộ.

“Không có xoá.” Andrew nghiêm túc trả lời cậu.

“Vậy anh có hứng thú kết bạn với người khác không?” Phương Chiêu Mộ hỏi, nghĩ đi nghĩ lại rồi rút lại, bởi vì câu hỏi này hình như hơi quá nghiêm túc.

Không nghĩ tới Andrew lại trả lời, nói với cậu: “ Không có hứng thú”.

Phương Chiêu Mộ nhìn ảnh đại diện hình cơ thể phi chủ lưu* của Andrew, nghĩ Andrew ngoài đời chắc chắn là một người dịu dàng. Andrew sẽ dùng cách thức hơi mất tự nhiên có một không hai của mình để thể hiện yêu thích, có lúc Phương Chiêu Mộ tâm huyết dâng trào sẽ gửi ảnh cho Andrew, Andrew nhìn qua có vẻ không để ý Phương Chiêu Mộ có gửi ảnh hay không, nhưng Phương Chiêu Mộ có thể nhìn ra từ tốc độ trả lời tin nhắn, thật ra Andrew rất muốn xem.

*Phi chủ lưu: Không lưu hành hiện giờ. Style này có rất nhiều kiểu ăn mặc, có cả kiểu rất dị hợm nên để nguyên là phi chủ lưu cho đỡ nhức đầu

Hôm nay thứ tư, Phương Chiêu Mộ ở thư viện từ sáng đến tối, trở về phòng cái gì cũng không muốn làm, bèn mở website thương mại điện tử, lướt xem sản phẩm. Cậu đang phân vân giữa hai đôi đinh tai, nên gửi cho Andrew, nhờ Andrew lựa giúp.

Phần lớn buổi tối Andrew vẫn còn đang ở lại tăng ca, hơn 20 phút mới trả lời Phương Chiêu Mộ: “Có khác nhau à?”

“Một đôi lớn và một đôi nhỏ,” Phương Chiêu Mộ nói, “Đôi nhỏ mắc hơn một chút”

“Nhỏ.” Andrew tuỳ ý quyết định thay Phương Chiêu Mộ.

Thật ra Phương Chiêu Mộ cũng thích đôi nhỏ hơn, nên ấn mua ngay.

Đinh tai được giao đến vào thứ 6, Phương Chiêu Mộ đeo lên chụp hình gửi Andrew xem, nói ánh mắt Andrew tốt, thấy Andrew không trả lời, mà cậu cũng còn một mẫu phân tích muốn làm thêm, thế nên thu dọn đồ đạc chạy đến phòng thí nghiệm.

Phương Chiêu Mộ dừng ngay bên cạnh máy phân tích chờ kết quả, một bạn nữ người Ấn Độ có quan hệ không tệ lại đây nói chuyện với Phương Chiêu Mộ, chủ yếu là khen đinh tai của cậu.

Đinh tai màu đen, có hoạ tiết đá hoa cương hơi mờ nhạt, đeo vào tai phải Phương Chiêu Mộ, hiện ra vành tai tròn, trơn, cũng không có vẻ nữ tính.

Phương Chiêu Mộ rất thích nói chuyện về mấy chủ đề này với người khác, hai người lập tức bàn luận về ưu khuyết điểm của mua hàng online và các ưu đãi giảm giá.

“Tôi vốn định mua đôi khác lớn hơn một chút,” Phương Chiêu Mộ rờ vành tai của mình, vui vẻ nói với bạn học nữ, “Đôi này là bạn tôi giúp tôi chọn.”

“ —– Phương Chiêu Mộ, cậu dùng máy xong chưa?” Câu chuyện của hai người bị Trương Nhiễm Vũ và Tống Viễn Tuần đi từ một đầu khác của phòng thí nghiệm tới cắt ngang.

Trương Nhiễm Vũ chỉ vào chiếc máy trong tay Phương Chiêu Mộ, không khách khí nói: “ Dùng xong rồi có thể đổi người khác chưa?”

Có Tống Viễn Tuần đứng phía sau, Trương Nhiễm Vũ giống như có chỗ dựa, bày khuôn mặt chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng. (aka bố có gốc to bố không sợ mày đâu)

Phương Chiêu Mộ nhìn vào tiến độ phân tích một chút, nói với Trương Nhiễm Vũ: “Còn 10 phút nữa, có thể chờ một chút không?”

Bạn học nữ thấy bọn họ nói chuyện có vẻ không vui, mượn cớ đi trước, Phương Chiêu Mộ cúi đầu giở bản ghi chép thí nghiệm của bản thân, không muốn cùng hai người bên cạnh nói chuyện.

Trương Nhiễm Vũ đứng một bên không có chuyện gì làm, cảm thấy lúng túng, luôn nghĩ muốn chèn ép Phương Chiêu Mộ.

Cậu ta lớn lên vừa lùn vừa mập, cảm giác tồn tại rất cao, mỗi lần vừa tới gần Phương Chiêu Mộ, Phương Chiêu Mộ sẽ lùi về phía sau một chút. Mà thiết bị đặt dựa vào tường, Phương Chiêu Mộ lùi thêm mấy bước đã không thể lùi được nữa, không muốn để cho Trương Nhiễm Vũ chèn ép thành công, thế nên cầm cuốn sách lên cản Trương Nhiễm Vũ lại, tức giận hỏi hắn: “Anh cứ sấn tới chỗ tôi làm cái gì?”

“Tôi muốn xem máy phân tích tới đâu.” Trương Nhiễm Vũ nói, gạt sách thực nghiệm của Phương Chiêu Mộ ra, muốn nhoài người ra phía trước nhìn thiết bị thí nghiệm.

Cả người Trương Nhiễm Vũ gần như sắp nhào lên người Phương Chiêu Mộ, tự nhiên Phương Chiêu Mộ cực kỳ khó chịu, vừa định mở miệng bảo Trương Nhiễm Vũ cách xa cậu ra một chút, đã có một cái tay khác cản Trương Nhiễm Vũ lại.

Tống Viễn Tuần không nói lời nào mà khều vai Trương Nhiễm Vũ một cái, cúi đầu liếc mắt nhìn Trương Nhiễm Vũ. Trương Nhiễm Vũ không biết tại sao Tống Viễn Tuần đột nhiên lại làm thế, nhưng mà vẫn lui về sau một bước.

Cách Phương Chiêu Mộ gần nhất biến thành Tống Viễn Tuần.

Tống Viễn Tuần rất cao, khí chất hoàn toàn khác với Trương Nhiễm Vũ, khi anh cúi đầu nhìn xuống sẽ khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.

Phương Chiêu Mộ chỉ liếc nhìn Tống Viễn Tuần một cái, rồi cúi đầu, không kiên nhẫn nói nhỏ: “Tôi biết các anh gấp, dùng xong tôi sẽ lập tức đưa cho các anh không được sao? Cần gì phải như vậy?”

Tống Viễn Tuần không lên tiếng, đứng bên cạnh Phương Chiêu Mộ vài giây, rồi lui ra một chút, nhưng không lui quá xa. Trước đây rõ ràng Tống Viễn Tuần sẽ không nhìn Phương Chiêu Mộ dù là một cái, từ đầu đến chân đều tỏ rõ vẻ xem thường, hôm nay không biết uống lộn thuốc gì, đôi mắt giống như cái đinh nhìn chằm chằm Phương Chiêu Mộ không rời, làm Phương Chiêu Mộ sợ hết cả người.

May mà không lâu lắm, máy phân tích vang lên âm thanh báo hoàn thành, Phương Chiêu Mộ sao chép dữ liệu, đem máy móc cân chỉnh lại thành chuẩn ban đầu, vội vã rời đi. Lúc cậu ngước mắt nhìn qua Tống Viễn Tuần, cậu cảm thấy Tống Viễn Tuần hình như là đang nhìn đinh tai của cậu.

Đi ra khỏi cửa phòng thí nghiệm, Phương Chiêu Mộ thở phào nhẹ nhõm, điện thoại di động trong túi rung một chút, cậu lấy ra xem, là Andrew nhắn tới.

“Không thấy rõ mặt.” Andrew trả lời.

Phương Chiêu Mộ vừa đi vừa hổn hển nói với Andrew: “Tôi chụp chính là lỗ tai, đâu có chụp mặt.”

Cậu đột nhiên hiểu ý Andrew, hỏi “Anh muốn xem mặt tôi? Nhưng anh lại không muốn cùng tôi gặp mặt, thế thì xem mặt làm chi!”

Gần đến cửa trường học, Andrew trả lời cho cậu: “Tôi bận rộn công việc.”

“Như vậy à,” Phương Chiêu Mộ đùa anh “Nhưng tôi đi học cũng bận lắm, đâu có rảnh mà chụp hình cho anh xem.” ((em ngứa đòn hả tiểu Mộ))

Phương Chiêu Mộ nói xong, bị gió thổi run cầm cập, bỏ điện thoại vào trong túi quần, kéo kín quần áo.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top